BoBo Fashion - Cửa Hàng Thời Trang Cho Bé

BoBo Fashion - Cửa Hàng Thời Trang Cho Bé

Share

Fast and convenient assistance office

06/09/2022

SALE UP TO 50% nhân dịp tết Trung Thu. Ba Mẹ cùng đón chờ dịp sale này cùng shop nha

06/09/2022

Mẹ thông minh phải biết phạt con đúng cách - Đọc ngay 5 cách sau để áp dụng kỷ luật tích cực cho con!
Rồi sẽ đến một thời điểm mà mọi cha mẹ đều phải vật lộn với việc làm thế nào để kỷ luật con một cách tốt nhất, khi con phạm lỗi sai. Cho dù con bạn là một đứa trẻ mới biết đi thường xuyên ăn vạ, khóc lóc, hay một “GenZ” lúc nào cũng giận dữ bướng bỉnh, con đều có thể khiến bạn dễ rơi vào tình trạng bộc phát cảm xúc, khó kiểm soát được bản thân. Không cha mẹ nào muốn rơi vào hoàn cảnh như vậy đúng không?
Nên nhớ la hét và bạo lực thể chất không bao giờ đem lại lợi ích, mà chỉ khiến mối quan hệ giữa bạn và con trở nên tiêu cực.
Rất may, có những cách khác, hiệu quả hơn và một trong số đó là kỷ luật tích cực.
Trong bài viết này, hãy lắng nghe Lucie Cluver, giáo sư Công tác xã hội Gia đình và Trẻ em của Đại học Oxford, đồng thời cũng là mẹ của hai cậu con trai nhỏ.
Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá cách tiếp cận có thể giúp cha mẹ xây dựng mối quan hệ tích cực với con cái và dạy các kỹ năng như trách nhiệm, hợp tác và tự kỷ luật.
Có 1 điều bạn cần biết: Không có trẻ xấu, chỉ có hành vi xấu.
Tại sao cần kỷ luật tích cực?
“Các bậc cha mẹ không muốn la mắng hoặc đánh con cái. Họ làm điều đó bởi vì họ cảm thấy căng thẳng, bất lực và không biết cách nào khác để giải quyết vấn đề.” Đã bao giờ bạn đánh mắng con vì con không làm bài tập? Không dọn đồ chơi? Con lén bạn đi chơi điện tử? Sự giận dữ của bạn là hoàn toàn có lý do chính đáng, tuy nhiên hiểu được bản chất sẽ giúp bạn kiềm chế tốt hơn và tránh xa kỷ luật độc hại.
Việc lặp lại liên tục hành vi la mắng, đánh phạt con trong thời gian dài thậm chí có thể ảnh hưởng xấu đến toàn bộ cuộc đời của trẻ! “Sự căng thẳng độc hại” mà nó tạo ra có thể dẫn đến các kết quả tiêu cực như khả năng bỏ học, trầm cảm, sử dụng ma túy, tự tử và bệnh tim cao hơn.
Thay vì trừng phạt thể chất hay lăng mạ con bằng những lời lẽ gay gắt, phương pháp kỷ luật tích cực đặt trọng tâm vào việc phát triển mối quan hệ lành mạnh với con và đặt ra những kỳ vọng xung quanh hành vi.
1. Sắp xếp những buổi trò chuyện 1-1 cùng con
Gặp gỡ và giao tiếp thường xuyên rất quan trọng để xây dựng bất kỳ mối quan hệ tốt đẹp nào, nhất là với con trẻ. Nhưng ai cũng bận rộn, bạn còn có hàng ngàn công việc và mối bận tậm khác. Vậy làm sao để dành thời gian trò chuyện với con?
“Có thể là 20 phút mỗi ngày. Hoặc thậm chí 5 phút. Bạn có thể kết hợp nó với một số việc như rửa bát cùng nhau trong khi hát một bài hát hoặc trò chuyện khi đang rửa mặt, ”Giáo sư Cluver nói. “Điều thực sự quan trọng là bạn tập trung vào con mình. Vì vậy, bạn tắt TV, tắt điện thoại, chỉ có con và bạn mà không có bất kỳ điều gì khác xen vào ”.
2. Khen ngợi những mặt tích cực của con
Chúng ta thường tập trung nhìn giọt mực đen trên tờ giấy trắng hơn là toàn bộ chính tờ giấy đó. Tương tự như vậy, các bậc cha mẹ dễ tập trung vào hành vi xấu của con và phê bình hơn là nhìn vào những mặt tốt đẹp. Theo tâm lý trẻ em, các con dễ dùng điều này để thu hút sự chú ý của cha mẹ, làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn là dừng các hành vi đó lại.
Ngược lại, trẻ sẽ phát triển mạnh mẽ hơn khi được khen ngợi đúng cách. Những lời khen thích đáng giúp con cảm thấy được yêu thích và đặc biệt. Giáo sư Cluver khuyến cáo: “Hãy để ý khi nào con làm điều gì đó tốt và khen ngợi con, ngay cả khi điều tích cực đó chỉ là chơi hòa thuận với anh chị em trong năm phút. "Điều này có thể khuyến khích hành vi tốt ở con và giảm bớt khả năng bạn cần phải đưa ra các biện pháp kỷ luật."
3. Đặt kỳ vọng rõ ràng
Giáo sư Cluver nói: “Nói với con chính xác những gì bạn muốn con thực hiện sẽ hiệu quả hơn nhiều, so với việc nói về những gì con không nên làm. Những hướng dẫn rõ ràng như “Hãy nhặt tất cả đồ chơi của con và cất chúng vào hộp” đặt ra kỳ vọng rõ ràng và tăng khả năng con sẽ làm những gì bạn yêu cầu.”
“Nhưng điều quan trọng là phải đặt ra những kỳ vọng thực tế. Yêu cầu con giữ yên lặng cả ngày có thể khó kiểm soát hơn yêu cầu 10 phút yên lặng trong khi bạn gọi điện thoại, ”Giáo sư Cluver nói. “Bạn biết con bạn có khả năng gì. Nhưng nếu bạn yêu cầu những điều phi lý, con sẽ không thể làm theo”.
4. Đánh lạc hướng con một cách sáng tạo
Giáo sư Cluver cho biết: Khi con cảm thấy khó chịu, đánh lạc hướng con bằng một hoạt động tích cực hơn có thể là chiến lược hữu ích. “Khi bạn đánh lạc hướng con sang một thứ khác - bằng cách thay đổi chủ đề, giới thiệu trò chơi, dẫn con vào phòng khác hoặc đi dạo, bạn có thể chuyển hướng năng lượng của con sang hành vi tích cực một cách thành công.”
Ví dụ, khi con đang khóc lóc gào thét vì tranh giành đồ chơi với em bé, mẹ có thể giới thiệu cho con một trò chơi khác, hoặc chỉ cho con một điều thú vị ở xung quanh đó, thay vì bắt ép con phải nhường và nhượng bộ em. Khi con đã bình tĩnh lại, mẹ có thể đưa ra thỏa thuận về việc chia sẻ đồ chơi cho những lần sau.
Hãy tập trung để nhận biết những thứ sắp diễn ra không như ý muốn và hành động nhanh chóng. Chú ý đến thời điểm con bạn bắt đầu trở nên cáu kỉnh hoặc khó chịu. Ví dụ như khi hai đứa trẻ cùng nhìn chằm chằm vào một món đồ chơi, có thể giúp phát hiện một tình huống tiềm ẩn trước khi nó xảy ra.
5. Bình tĩnh và cảnh báo con về các hậu quả
Một phần của quá trình trưởng thành là học được rằng mỗi điều bạn làm đều sẽ đem lại hậu quả (hoặc kết quả). Giúp con hiểu rõ điều này là một quá trình đơn giản nhằm khuyến khích hành vi tốt và dạy con về trách nhiệm.
Hãy cho con cơ hội làm điều đúng đắn bằng cách giải thích hậu quả của hành vi xấu. Ví dụ, nếu bạn muốn con ngừng vẽ nguệch ngoạc trên tường, bạn có thể yêu cầu con dừng lại nếu không sẽ kết thúc thời gian chơi. Hoặc sau khi chơi xong, con sẽ phải tự mình lau hết những vết bẩn đã gây ra. Điều này cung cấp cho con một sự cảnh báo, cũng như cơ hội để thay đổi hành vi.
Nếu con không dừng lại, hãy giải quyết hậu quả một cách bình tĩnh và không biểu lộ sự tức giận.
Giáo sư Cluver khuyến nghị nếu con dừng các hành vi xấu, hãy khen ngợi con thật nhiều. “Những gì bạn đang làm là tạo ra một vòng phản hồi tích cực cho con. Kết quả của sự bình tĩnh đã được chứng minh là có hiệu quả để trẻ em học về những gì sẽ xảy ra khi chúng cư xử không tốt ”.
Nhất quán là yếu tố then chốt trong việc nuôi dạy con cái tích cực, đó là lý do tại sao việc tuân theo những kết quả là rất quan trọng.
Nguồn: Dịch từ Unicef

06/09/2022

9 HÀNH ĐỘNG MÀ BỐ MẸ NÊN TRÁNH NẾU KHÔNG MUỐN CON "NỔI LOẠN"
1. Cố gắng kiểm soát sự bướng bỉnh của trẻ
Trong nhiều trường hợp, cha mẹ bày tỏ sự thất vọng bằng cách răn con "không được làm điều gì đó", những đứa trẻ thường sẽ làm ngược lại. Không phải lúc nào trẻ con cũng có thể kiểm soát sự bốc đồng của mình. Tự chủ là một kỹ năng chưa phát triển đầy đủ ở trẻ. Vì vậy, cha mẹ cần kiên nhẫn điều chỉnh. Khi bình tĩnh, bạn mới có thời gian để suy nghĩ và đưa ra phản ứng có lợi nhất cho trẻ.
2. Không cảm nhận được cảm xúc của con
Đôi khi tâm trạng bạn có thể thay đổi do mệt mỏi, mất ngủ và căng thẳng hay đơn giản là đói. Điều tương tự cũng xảy ra với trẻ con, nhưng khác biệt là chúng chưa biết kiểm soát cảm xúc tốt như người lớn.
Có một số cách giúp trẻ tự tin nói với bạn về những gì chúng cảm thấy hoặc đang trải qua. Hãy hỏi trực tiếp con khi thấy nó đang ở trong một môi trường yên tĩnh. Bạn cũng có thể chia sẻ một giai thoại của mình có liên quan đến tình huống tương tự để tạo sự kết nối cảm xúc và đồng cảm.
3. Không hiểu nhu cầu của con
Nhiều khi cha mẹ cảm thấy khó hiểu khi lũ trẻ không thể tự chơi một lúc và dù yêu cầu con đứng yên, nó vẫn nghịch ngợm. Hầu hết trẻ nhỏ đều tràn đầy năng lượng, đến nỗi chúng thực sự cảm thấy cần chạy nhảy ngay lập tức. Vì vậy, thay vì cố gắng điều chỉnh con, bạn nên giúp chúng chuyển năng lượng vào một thứ gì đó có thể giúp con cân bằng, ví dụ, cho trẻ đi chơi công viên, đi đạp xe, chơi đá bóng hay bất kỳ môn thể thao nào chúng có thể vận động.
4. Kìm hãm sự tự chủ của con
Trẻ nhỏ cũng là con người, chúng thích được tự chủ và muốn lời nói của mình được lắng nghe. Vì vậy, thường trẻ sẽ chống đối khi cha mẹ muốn giúp chúng làm việc gì đó.Bạn nên để con tự làm nếu chúng muốn, tự dọn giường nếu chúng thích thú. Đây là cách tốt nhất để con biết mình có thể thực hiện các kế hoạch riêng và trở nên tự chủ hơn.
5. Quá cầu toàn
Tất cả chúng ta đều có những bộ kỹ năng khác nhau: một số người có thể tập trung, những người khác cẩn thận hoặc có xu hướng cầu toàn.Với tư cách là cha mẹ, chúng ta phải phân biệt được hành vi một đứa trẻ đang thể hiện tại một thời điểm cụ thể, với bản chất thực sự của nó. Bạn nên xác định những hành vi không mong muốn để điều chỉnh con, đồng thời không chỉ cho con hành động nhất thời đó không đúng. Điều này sẽ giúp trẻ không bị tổn thương tâm lý ở hiện tại và tương lai.
6. Gián đoạn nhu cầu chơi đùa của trẻ
Như đã nói, trẻ có rất nhiều năng lượng nên thích chơi đùa. Bạn nên nhớ vui chơi là một phần cơ bản trong quá trình phát triển của chúng, vì nó giúp con phát triển các kỹ năng khác nhau, học hỏi được những điều mới. Đôi khi người lớn không hiểu được lời mời chơi đùa của con - như một cách chia sẻ cảm xúc và giao tiếp, nhầm đó là hành vi xấu. Đó là lý do tại sao bạn nên chấp nhận lời đề nghị chơi đùa, ngay cả khi nó làm gián đoạn một số hoạt động hàng ngày.
7. Không cho con bộc lộ cảm xúc tiêu cực
Trẻ em trải qua những cảm giác giống như người lớn, chỉ khác chúng không thể che giấu hoặc kìm nén. Hơn hết, không phải lúc nào trẻ cũng biết cách thể hiện cảm xúc của mình bằng lời nói. Đó là lý do tại sao nên cố gắng giúp con tìm ra những từ phù hợp để nói. Cách tốt để làm điều đó là hỏi trực tiếp trẻ chuyện gì đang xảy ra, cũng như cho con không gian riêng.
8. Lây lan cảm xúc tiêu cực đến con
Trẻ em giống như một miếng bọt biển. Chúng phản ứng theo thái độ, cảm xúc và suy nghĩ của cha mẹ hoặc những hình mẫu xung quanh chúng. Vì vậy, nếu bố mẹ thường xuyên căng thẳng, con cái rất có thể bộc lộ tâm trạng đó. Đây là lý do tại sao phải duy trì một môi trường yên tĩnh để đứa trẻ có thể tiếp thu những cảm xúc tích cực.
9. Đặt ra ranh giới không phù hợp
Sự khác biệt về ranh giới luôn là yếu tố khó hiểu đối với trẻ em. Chúng không hiểu tại sao một ngày chúng được thưởng một món quà ngọt ngào và ngày hôm sau thì không, dù cùng một hành động.
Điều quan trọng là phải tuân thủ các quy tắc bạn đặt ra cho một đứa trẻ, cho dù đó là phần thưởng hay thiết lập ranh giới.
Nguồn: sưu tầm

06/09/2022

ĐỪNG ĐỂ TUỔI THƠ CON MƠ HỒ HÌNH ẢNH BỐ!
Trước khi đọc bài viết này, bạn hãy thử nhíu mày ngồi nhẩm lại: Hôm nay, hôm qua và hôm kia nữa, một ngày bạn dành bao nhiêu thời gian cho con?
Có khi nào bạn tắt ti vi, cất điện thoại, ngồi xuống chơi xếp hình cùng với con?
Có khi nào bạn dắt xe đạp ra ngõ, bảo con trèo lên và chúng ta sẽ đi một vòng?
Có khi nào bạn cùng trèo lên giường với con và đọc cho bé nghe một câu chuyện trước khi đi ngủ?
Có khi nào bạn hỏi con về chuyện ở lớp, ngồi tô màu cùng con, dắt con ra ngoài đi dạo, kể cho con nghe một câu chuyện cổ tích, lôi bóng ra sân đá cùng con, cùng con chơi trò xây nhà bằng chăn và gối, thơm và chúc con đi ngủ mỗi đêm…
Và lần gần nhất bạn nói cho con biết "Bố yêu con" là khi nào?
Tôi từng đọc được một dòng chia sẻ của một bà mẹ: “Thời này làm gì còn kiểu đọc truyện, tâm sự, rồi thơm trán, chúc ngủ ngon và đi ra ngoài, cái đó chỉ có trong truyện cổ tích mà thôi!”. Té ra ngày nào nhà tôi cũng làm như truyện cổ tích.
Tôi cũng từng biết có ông bố rất hùng hổ bình luận: “Cho nó ngủ từ 8 giờ thì có mà mất hết tuổi thơ!”. Nhưng tối nào bố cũng đi nhậu đến khuya, con ở nhà với ông bà trông bằng ti vi, điện thoại. Té ra đó là tuổi thơ.
Nhìn một vòng xung quanh, chắc không khó bắt gặp những gia đình mà bố mẹ, đặc biệt là các ông bố dành rất ít thời gian cho con. Phải chăng vì bố quá bận (bận cả việc lẫn bận những cuộc vui) hay vì bố cho rằng trách nhiệm của người đàn ông là kiếm tiền, nuôi con là chuyện của phụ nữ?
Tiền có thể mua được cho con ngôi nhà nhưng không mua được cho con mái ấm.
Tiền có thể mua cho con những bộ quần áo đẹp nhưng không mua được những buổi đi chơi có đủ cả gia đình.
Tiền có thể mua những món đồ chơi xịn nhưng không mua được một người bố ngồi cạnh cùng chơi với bé.
Tiền có thể mua được tất cả, ngoại trừ năm tháng con lớn lên mỗi ngày mà bố mẹ vô tình đã bỏ qua.
Bố ạ, nếu chưa thể dành được đủ thời gian cho con, vậy đừng vội làm bố.
Một đứa bé sống trong gia đình bình thường nhưng được bố mẹ quan tâm sẽ hạnh phúc hơn một thiếu gia nhí được giúp việc ru đi ngủ mỗi ngày.
Một nghiên cứu từ trường Đại học Newcastle (nằm trong top 20 trường xuất sắc nhất Vương Quốc Anh) đã chỉ ra rằng những đứa trẻ được bố tích cực quan tâm, dành thời gian và tham gia những hoạt động thường ngày sẽ có chỉ số IQ và sự phát triển vượt trội (bao gồm cả các kĩ năng lẫn nhận thức) hơn hẳn những bé thiếu thốn điều này.
Sự khác biệt về trí tuệ không chỉ tồn tại khi con chỉ là một đứa trẻ mà còn kéo dài đến khi con trưởng thành và ngoài 40 tuổi. Đồng nghĩa với việc, nếu bố dành nhiều thời gian hơn, con sẽ thông minh hơn.
Trong phương pháp Kubota, một phương pháp giáo dục hình thành trí tuệ sớm ở trẻ của Nhật Bản cũng đã khẳng định vai trò của bố quyết định không nhỏ trong sự giáo dục, phát triển và hình thành tính cách của bé sau này. Những đứa trẻ nhận được đủ sự quan tâm của bố sẽ luôn tích cực trong việc giao tiếp, học tập, khám phá và phát triển tư duy tốt hơn.
Ngược lại, nếu chỉ nhận được sự chăm sóc từ mẹ, trẻ có xu hướng nóng nảy, ương bướng và hay chống đối (đặc biệt là bé trai). Những đứa trẻ nhận được đầy đủ sự quan tâm và chăm sóc từ bố sẽ tiếp tục trở thành một người bố biết chia sẻ và lắng nghe trong tương lai.
Những ông bố cực kỳ, cực kỳ bận rộn kiếm tiền chắc cũng chẳng bao giờ có thời gian lướt facebook và đọc được bài viết này của tôi. Còn những ông bố khác, tôi nghĩ chẳng quá khó khăn để bạn dành 1 tiếng cho con mỗi ngày. Rồi bạn sẽ nhận thấy những điều còn tuyệt vời hơn cả những điều tuyệt vời.
Sẽ nhận ra em bé bé tí nhưng sẵn sàng khệ nệ vác cái ghế to đùng đặt cạnh để được đánh răng với bố.
Sẽ nhận ra cô con gái đã biết cho trứng đồ chơi lên chảo rán, cho gà đồ chơi vào nồi luộc mời bố ăn.
Sẽ nhận ra con trai mình có rất nhiều sách nhưng chưa quyển nào trong số đó mình từng đọc cho bé.
Và sẽ nhận ra mình hạnh phúc thế nào khi được đặt nụ hôn lên trán chúc con ngủ ngon.
Đôi khi bạn quá ngượng ngùng để nói câu “Bố yêu con" cho đến lúc nhận ra thì con đã quá lớn và vượt khỏi vòng tay của bố mẹ.
Hỡi các ông bố, hãy đặt điện thoại xuống và chơi với con, bởi bạn biết không THỨ TUYỆT VỜI NHẨT MÀ CHA MẸ NÀO, BẤT KỂ GIÀU NGHÈO, CŨNG CÓ THỂ DÀNH CHO CON CHÍNH LÀ THỜI GIAN CỦA MÌNH.

06/09/2022

Review sách “Nuôi dạy đứa trẻ tự chủ”
Mình phải đọc đến 3 lần, gạch chân be bét và ghi chú ra sổ xong mới dám viết review vì cuốn sách này vì nó là MỘT CUỐN SÁCH CỰC KÌ XỨNG ĐÁNG, mình muốn viết 1 bài review xứng đáng với giá trị của cuốn sách.
Ưu điểm đầu tiên của cuốn sách này là nó viết bởi 2 tác giả, 1 người là chuyên gia về thần kinh, một người là giáo viên dạy kèm có kinh nghiệm làm việc thực tế với rất nhiều trẻ. Sự kết hợp giữa lý thuyết và thực tế, kiến thức khoa học và thường thức trong cuốn sách này rất rõ khiến nó không nặng tính học thuật quá, khá dễ đọc, dễ tiếp thu. Nhưng quan trọng nhất, mình thích cái cốt rễ khoa học của cuốn sách này, mọi luận chứng trong sách đều dựa trên những nghiên cứu về não bộ, thần kinh và tâm lý chứ không chỉ là kinh nghiệm đúc kết từ nuôi 1 em bé. Phải là một nghiên cứu đủ lớn, đủ khoa học thì mới đi đến một kết luận tương đối có thể áp dụng đại trà, còn những cuốn sách viết dựa trên kinh nghiệm của 1 bà mẹ nuôi 1 đứa bé thì chỉ nên đọc tham khảo cho vui thôi vì mỗi em bé là một cá thể hoàn toàn khác nhau, áp dụng máy móc thì rất dễ stress và phản tác dụng.
Ưu điểm thứ hai của cuốn sách này là nó đi đến gốc rễ của việc nuôi dạy trẻ, gốc rễ của cuộc sống hạnh phúc mà mình từng mơ hồ qua nhiều cuốn sách nhưng đến giờ mới thực sự tỏ tường.
Cuốn sách mở đầu bằng vấn đề căng thẳng và trầm cảm sẽ ảnh hưởng thế nào đến khả năng học tập và cuộc sống của trẻ. Chúng ta thường bị căng thẳng độc hại do bị làm những việc bị ép buộc, không có khả năng tự kiểm soát. Trầm cảm là nguyên nhân dẫn đến khuyết tật lớn nhất trên hành tinh, như cuốn sách đặt tên là áp lực ghê gớm nhất trên hành tinh này. Khi bị căng thẳng, não bộ không thể suy nghĩ hợp lý, vùng vỏ não trước trán chịu trách nhiệm cân nhắc, ra quyết định bị chìm, vùng bản năng lên nắm quyền, hồi hải mã bị tổn thương khiến khả năng ghi nhớ bị giảm sút. Trẻ gặp nhiều vấn đề trong học tập và cuộc sống vì căng thẳng chứ không phải vì khả năng học hỏi của chúng kém.
Vì vậy chúng ta sẽ phải chuẩn bị để con tin rằng và có khả năng tự kiểm soát cuộc đời mình, tự ra quyết định, tự tìm ra thứ chúng đam mê, tự theo đuổi con đường chúng muốn và học hỏi từ sai lầm, những điều này giúp chúng giảm căng thẳng và tốt cho sự phát triển não bộ của chúng. Chúng ta có thể ép con học trường này, môn này, sắp xếp giờ này việc kia nhưng CHÚNG TA KHÔNG THỂ BẢO VỆ CON KHỎI BẢN THÂN CHÚNG CẢ ĐỜI. Sẽ đến lúc chúng sẽ phải tự sống cuộc đời của chính mình, tự ra quyết định, mà nếu đến thời điểm đó, chúng vẫn chưa có khả năng suy nghĩ, phân tích, hiểu bản thân mình, lạc quan với những sai lầm và bước lùi thì thật nguy hiểm, nguy cơ căng thẳng và trầm cảm nhấn chìm chúng sẽ rất cao. Đây chính là mục tiêu cuối cùng và cao nhất trong việc nuôi dạy con. Việc của bố mẹ là hỗ trợ để con có thể dần dần có khả năng ra quyết định đúng đắn, kiểm soát tốt cuộc đời mình từ việc nhận ra khả năng của bản thân là gì, muốn theo đuổi điều gì đến việc sẽ kiểm soát việc chơi game và thiết bị điện tử như thế nào, đối phó với thuốc lá và ma túy thế nào vì chúng ta không thể thuê thám tử giám sát con 24/24. Chúng sẽ phải tự giám sát bản thân mình.
Việc buông tay để con tự kiểm soát, ra quyết định có thể khiến nhiều bố mẹ sợ hãi và hoang mang, nếu con quyết định sai thì sao, chúng mắc kẹt thì sao… Để “trợ tim” cho các bố mẹ, mình rất thích vài quan điểm sau của cuốn sách:
Hãy khiêm nhường, đôi khi chúng ta không biết cái gì mới là đúng. Bố mẹ muốn cắt tỉa con như cắt tỉa một cái cây nhưng cái cây ấy còn chưa thành hình là cây gì, có thể nó không dành cho khoa học, cho nghệ thuật, cho y tế….
Đến lúc nào sẽ là cột mốc để chúng ta thả con ra để chúng tự quyết định cuộc đời chúng? Đến lúc đó, khi không có khả năng ra quyết định, chúng sẽ xử lí cuộc đời mình như thế nào khi không còn ai quyết định hộ, ép buộc hộ?
Thành công và hạnh phúc không phải là một con đường thẳng, chỉ đi một mạch đến đích, không học trường này, không làm việc này thì sẽ mắc kẹt, không thể thành công hay hạnh phúc được. Tương quan giữa trường học và thành công của một đứa trẻ rất thấp.
Nhưng để con tự kiểm soát, tự ra quyết định chúng thích gì, sẽ làm gì, sẽ kiểm soát bản thân ra sao không phải có nghĩa là bố mẹ sẽ bỏ mặc trẻ, tự bơi hoặc chết chìm. Vai trò của bố mẹ sẽ là:
Đưa ra những giới hạn mà ở trong giới hạn đó cho phép con được tự quyết định và tự do. Giới hạn này sẽ mở rộng theo tuổi của con lớn dần mà không có chỉ dẫn cụ thể nào cả, bố mẹ sẽ phải tự cân nhắc. Em bé 2 tuổi có thể tự quyết định mặc áo hồng hay áo xanh, em bé 10 tuổi có thể quyết định học trường này hay trường kia….
Để con tự quyết định nhưng bố mẹ sẽ là người tư vấn, giúp con tìm hiểu những ưu nhược điểm của từng phương án, khuyến khích con hỏi ý kiến từ những người khác. Nếu trẻ không có đủ thông tin và không lắng nghe tư vấn, trẻ không được phép quyết định. Khi có đủ thông tin cần thiết, khả năng quyết định của trẻ tốt ngang ngửa người lớn.
Sẵn sàng đưa ra những quyết định mà con chưa sẵn sàng quyết định và giải quyết các vấn đề phát sinh sau khi con đưa ra quyết định sai lầm. Việc giải quyết này không phải là lấy lại quyền quyết định của con, mà dựa trên hậu quả, bố mẹ có thể thiết lập lại một vài giới hạn, đưa ra các gợi ý hỗ trợ để sai lầm không lặp lại. Trẻ cần học cách nhận diện và quản lý rủi ro, học hỏi từ các quyết định sai lầm và điều chỉnh suốt đời, chúng ta không thể bảo vệ trẻ khỏi chính bản thân chúng.
Đó là những điều quan trọng nhất mà mình ghi nhớ, đúc kết từ cuốn sách này, chia sẻ để các bạn cảm nhận cuốn sách này tuyệt vời thế nào. Còn để bạn thật sự tâm phục khẩu phục các quan điểm này, các bạn nên đọc sách, đọc những luận chứng và nghiên cứu khoa học, cùng những gợi ý, nhắc nhở, hướng dẫn thì sẽ thấy tin tưởng và dễ hiểu, dễ áp dụng hơn. Cuốn sách này không phải loại sách cầm tay chỉ việc, bảo bạn hôm nay cho con quyết định cái này, mai quyết định cái kia mà nó chỉ cung cấp nguyên lí và gợi ý cơ bản, bạn sẽ phải tùy biến cho phù hợp với hoàn cảnh của mình, với con mình. Nhưng mình thích điều này, vì không thể áp dụng bất kì cái gì cứng nhắc, vì mỗi em bé có một tốc độ phát triển riêng và ưu tiên, tài năng, suy nghĩ, vấn đề riêng, mỗi gia đình có hoàn cảnh và những ưu tiên riêng. Trong mọi trường hợp, chỉ cần nhớ đúng nguyên lí cốt lõi, chúng ta rồi sẽ tìm thấy đường, và con cái chúng ta rồi sẽ ổn thôi, nhỉ?
Vài quan điểm thực sự khiến mình ngạc nhiên từ cuốn sách này:
Năng lực là sự tin tưởng mình có thể làm được điều gì đó chứ không phải khả năng thực sự có thể làm được việc đó hay không.
Khi có thể hình dung ra một mục tiêu rõ ràng và cụ thể, chúng ta có cảm giác như mình đã đạt được nó. Sự mong chờ này có tác dụng kích thích bộ não hơn là thành công thực sự.
Làm một con cá lớn trong ao nhỏ, là học sinh nổi bật tại một ngôi trường ít danh tiếng lâu dài sẽ tốt cho trẻ hơn là lu mờ ở một ngôi trường danh tiếng.
Khi không làm gì cả, nghỉ ngơi triệt để, tâm lang thang mơ mộng giữa ban ngày là lúc não hoạt động từ 60-80% công suất để ghi nhớ, sắp xếp và kết nối.
Trường học và điểm số có tương quan rất thấp với thu nhập, thành công và hạnh phúc của một người.
Thu nhập và hạnh phúc có quan hệ chặt chẽ với nhau, nhưng ở mức thấp. Khi thu nhập đạt đến một điểm nào đó, việc gia tăng thu nhập không khiến gia tăng hạnh phúc.
Căng thẳng độc hại kéo dài và thiếu ngủ khiến não làm việc không hiệu quả, suy giảm trí nhớ và khả năng học tập.
Một vài đoạn trong sách mà mình rất thích, xin note lại:
"Có rất ít việc khiến cha mẹ tức giận hơn là trông thấy người ta cư xử không phải với con mình. Bạn có thể vẫn đau lòng rất lâu khi con đã quên. Nhưng rõ ràng, đó là vấn đề của trẻ, không phải của bạn... đó là cuộc đời của con bạn, chứ không phải của bạn."
"Giáo viên có thể giảng dạy, huấn luyện viên có thể huấn luyện, cố vấn học tập có thể đưa ra các yêu cầu để tốt nghiệp nhưng chỉ có một việc duy nhất cha mẹ có thể làm: yêu thương con vô điều kiện và đem đến cho con một căn cứ an toàn khi ở nhà.”
“Bọn trẻ cần được thực hành quản lý và chấp nhận các rủi ro không gây chết người. Suy cho cùng, cuộc sống không hoàn toàn không có rủi ro, chúng ta phải chấp nhận rủi ro trong tình yêu, trong công việc, trong tài chính. Học cách nhận diện và quản lý rủi ro là một phần của quá trình trưởng thành. Hãy nhắc con rằng không phải lúc nào bạn cũng có thể canh chừng con, đảm bảo sự an toàn của con, vì vậy con sẽ tự mình gánh vác một phần trách nhiệm đó.”

06/09/2022

SỬA MÌNH ĐỂ SỬA CON
"Tôi đã giật mình khi lần đầu tiên đọc được rằng, đến 8 tuổi một đứa bé coi như đã hoàn thiện 80% tâm lý- nhân cách- quan điểm sống cơ bản.
Nghĩa là, 8 năm đầu đời ấy sẽ gần như quyết định Con Chúng Ta Là Ai.
Nếu bạn thiếu tiền bạn có thể kiếm sau, nếu bạn chưa mua đủ quần áo đẹp cho bé bạn có thể mua sau.
Nhưng nếu bạn không dành đủ thời gian cho bé, không thể hiện tình yêu của mình đủ nhiều để bé cảm nhận được, bạn phó thác con cho ông bà hoặc người giúp việc chăm nuôi – thì bạn sẽ không có phép màu nào quay lại để bù đắp và cứu vãn sai lầm đã bỏ rơi con mình.
Mình thích quan điểm này:
"Nếu bạn chưa thể xây được nhà thì hãy để sau, điều quan trọng hơn cả là XÂY NGƯỜI, nó tiết kiệm tiền cho bạn bằng mấy lần cái nhà mà chỉ có sau này bạn mới nhìn thấy được"
Trẻ con thì rất phiền phức.
Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng.
Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta.
Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu phần trăm thời gian, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi sẽ về, bố làm xong việc này sẽ chơi với con.
Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu, chứ con nhỏ chỉ biết thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thỉnh thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời.
👉👉👉Lý do ta đánh con?
- Vì đánh đau nó mới nhớ.
- Vì không kiềm chế được. Ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác, trừ con mình.
- Vì con còn bé phải đánh mới nên người - phải sửa lại là bé nó không có miệng cãi lý, không có khả năng đánh lại nên cha mẹ "tranh thủ" mà đánh, không lớn mà làm thế thì nó phản ứng lại ngay.
Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh - dù người lớn có "hư" cũng ít khi bị đánh, còn con thì khi cha mẹ đánh lại là được xem là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.
Dưới một tuổi con là thiên thần.
Qua một tuổi con là kẻ phá đám trong nhà (suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc mọi thứ không phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo ngôn ngữ "sóng âm"....).
Vì tuổi lên một con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên một con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày.
Ngày 24 tiếng, con chỉ có 2,5-3 tiếng bên bố mẹ, lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì sẽ nhận lại là cáu gắt, đánh mắng.
Không riêng bản thân mình mà có nhiều Mẹ cũng rơi vào tình trạng như thế, hiện tại hình ảnh tự thân đã biết rõ điều đó nhưng có lúc hành động vẫn chưa đúng & hành trình SỬA MÌNH dần dần cải thiện.
Chúng ta cũng đang HỌC LÀM CHA MẸ.
❤Nhìn cây sửa đất - Nhìn con sửa mình!❤️
Nguồn: Cộng đồng Vietwise

06/09/2022

5 KHÔNG TRÁCH, 6 KHÔNG MẮNG
1. Không trách con cái kém cỏi 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
Khả năng của con người là có hạn, vì thế nếu có điều gì đứa con không làm được cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, trí thông minh và năng khiếu cũng có nhiều loại, không giỏi cái này thì sẽ giỏi cái khác. Không thể chì chiết một con cá tại sao không biết leo cây, mà tốt hơn hết nên tìm vùng nước nào phù hợp mà thả nó xuống.
2. Không trách con cái hỏi nhiều 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
Trẻ con tò mò, nhiều lúc hỏi phát mệt, mà có khi hỏi những câu người lớn cũng không biết trả lời thế nào. Nhưng chính nhờ hỏi đáp mà trẻ học về thế giới xung quanh, đừng thiếu kiên nhẫn mà gạt đi kể cả những câu hỏi ngốc nghếch nhất. Giải thích tỉ mỉ, không biết thì nghiên cứu google rồi giải thích lại, đấy chính nuôi dưỡng tri thức.
3. Không trách con cái vì tai nạn chẳng may 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
Ai mà chẳng có lúc lỡ tay lỡ chân, đổ vỡ hay vấp ngã hầu hết là do chẳng may. Làm cha mẹ không nên cứ xảy ra tai nạn nhỏ là trách mắng con cái, khiến chúng về sau có gặp chuyện cũng không dám nói.
4. Không trách con cái làm chậm 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
Mới học không thể tinh, mới làm không thể nhanh, thà chậm mà chắc còn hơn nhanh mà ẩu. Nếu như lúc con làm mà mải chơi, không tập trung, làm theo kiểu chống đối...thì mới đáng trách, còn nếu đã chăm chú cố gắng thì dù không nhanh nhẹn cũng đáng được cổ vũ.
5. Không trách con cái bị ốm 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
Nhiều người có con bị ốm, dù lo lắng chăm sóc nhưng cũng phải cằn nhằn là vì con thế này thế kia nên mới bị ốm đấy, tốn tiền mua thuốc các thứ. Ốm đau là khi cơ thể con người yếu đuối nhất, tinh thần cũng mềm yếu, dễ tủi thân. Bản thân đứa trẻ đâu có cố tình bị ốm, tại sao lại bị trách bởi một điều khó kiểm soát này?
!!!!! 6 KHÔNG MẮNG !!!!!
1. Không mắng trẻ ở nơi đông người 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
Danh dự là thứ mà ai cũng có, bất kể người lớn hay trẻ nhỏ. Bởi vậy, mắng mỏ con cái trước chốn đông người chỉ làm trẻ càng thấy xấu hổ, tự ti.
2. Không mắng khi trẻ đã biết lỗi 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
“Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại”. Một khi trẻ đã nhận ra lỗi lầm của mình thì đừng chì chiết thêm nữa, chỉ phản tác dụng, mà nên ân cần chỉ bảo thế nào mới là cách làm đúng.
3. Không mắng trẻ vào ban đêm 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
Trách mắng trẻ vào lúc này có thể khiến con bạn đem theo cảm giác tủi thân, buồn chán vào giấc ngủ, làm trẻ ngủ không ngon giấc, thậm chí gặp phải ác mộng đáng sợ.
4. Không mắng trẻ trong bữa ăn 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
“Trời đánh còn tránh miếng ăn”. Mọi lời phê bình, trách phạt, để sau bữa ăn hãy nói.
5. Không mắng khi trẻ đang vui mừng 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
Trẻ đang vui mà bị mắng không khác gì đang đi chơi lại gặp bão. Sự thay đổi đột ngột thậm chí có thể gây ra cú shock tinh thần, ảnh hưởng đến sự phát triển tính cách của trẻ.
6. Không mắng khi trẻ đang gặp chuyện buồn 🙅‍♀️🙅🙅‍♂️
Những lời phê bình lúc này sẽ chỉ càng làm tâm trạng con bạn xấu đi, tạo thêm áp lực tinh thần cho trẻ. Những áp lực ấy nếu không được giải tỏa kịp thời có thể sẽ dẫn đến những hậu quả khó lường về sau.

06/09/2022

BẢO THY: "HÃY NHỚ RẰNG: PHỤ NỮ SINH RA LÀ ĐỂ ĐƯỢC NÂNG NIU"
-----------------------
Mới đây, Bảo Thy đã trải lòng chia sẻ về tình yêu với cánh chị em phụ nữ:
"Chị em phụ nữ ạ...
Nếu các bạn đang trong một mối quan hệ mà luôn cảm thấy đối phương vô tâm, hời hợt hoặc luôn lấy lý do bận rộn để che lấp đi khoảng trống mà bạn đang phải chịu đựng thì hãy mạnh dạn BƯỚC RA KHỎI MỐI QUAN HỆ ẤY!
Vì thật sự người đàn ông càng thành đạt, họ lại càng giỏi sắp xếp mọi việc trong cuộc sống.
Chỉ là họ không yêu bạn hoặc tình yêu đó không đủ lớn để đặt bạn ở một vị trí quan trọng.
Hãy tận hưởng cuộc sống độc thân.
Học hỏi thật nhiều kinh nghiệm để hoàn thiện bản thân.
Làm việc, kiếm tiền tạo dựng kinh tế vững chắc cho chính mình và đừng bao giờ lệ thuộc vào bất kì ai!
Rồi một ngày nào đó sẽ có một người nhìn thấy những ưu điểm của bạn mà yêu thương, trân trọng!
Hãy nhớ rằng : PHỤ NỮ SINH RA LÀ ĐỂ ĐƯỢC NÂNG NIU.
Và dù có là Thủ Tướng, Tổng Thống - nếu họ đã yêu thì vẫn có thể sắp xếp thời gian để mang đến hạnh phúc cho người họ yêu!
Đừng vì bất cứ 1 lý do gì mà làm khổ và mất thời gian của bản thân! Vì ai trong chúng ta đều có những giá trị đẹp đẽ của riêng mình." ❤
Via: Bí kíp yêu

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Pasay City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address

Pasay City