04/06/2025
Tự chủ nội tâm – kỹ năng quan trọng nhất mà mình từng học được
Mình đã học được một điều vô cùng quan trọng:
Ai cũng có nỗi sợ.
Nhưng không phải ai cũng biết cách đối diện và ôm ấp nó.
Mình từng nhiều lần rơi vào trạng thái mơ hồ – những nỗi lo không tên, những áp lực vô hình.
Nhiều cái là do hoàn cảnh. Nhưng rất nhiều là do… chính mình tạo ra.
Và mình biết:
Nếu không học cách trở về với chính mình, mình sẽ bị chính cảm xúc của mình nhấn chìm.
Thật may, mình đã được học những kỹ thuật, phương pháp để trở về với chính mình.
Những bài tập thở, chánh niệm, quan sát cảm xúc, và giữ không gian bên trong mình luôn có ánh sáng.
Mỗi lần mình áp dụng, mình lại càng hiểu rõ:
Mình là chủ thể của cuộc đời mình.
Mình cần nuôi dưỡng nội tâm của chính mình.
Để nó không bị móp méo, không bị bẹp dúm bởi những điều kiện bên ngoài.
Và mình rèn luyện điều đó mỗi ngày.
Để tâm an hơn.
Vì sức mạnh thật sự đều bắt đầu từ sự bình an bên trong.
Nếu bạn đang cảm thấy mông lung, mất định hướng, hoặc đang sống trong một phiên bản "không còn là chính mình". Thì...
Hãy thử dừng lại, thở sâu, và hỏi lòng một câu đơn giản:
Mình đã chăm sóc bên trong của mình đủ chưa?
Đôi khi chỉ cần ngồi lại với chính mình, gọi tên cảm xúc đó, và bắt đầu bằng sự lắng nghe chân thành...
Không cần uốn nắn hay sai bảo, chỉ cần có mặt và lắng nghe.
03/06/2025
Sáng nay, mình mới biết gió bão đã qua...
Đêm qua, mình hoàn toàn không hay biết có gió bão nào cả. Trời chỉ mưa nhẹ, lòng mình cũng chẳng hề bất an, mọi thứ vẫn bình yên như mọi ngày.
Sáng nay thức dậy, nghe chồng nói ngoài ban công, những chậu cây bị đổ đất, có chậu cây ngã và gãy rất nhiều. Nghe vậy, mình lập tức ra ngoài xem thử.
Những “đứa con tinh thần” của mình – những chậu cây mình yêu quý – giờ đây bị tổn thương, thật sự mình không nói nên lời.
Cùng chồng đi từng chậu một, mình nhìn thấy chậu petunia mà mình yêu thương mấy năm nay.
Thân cây đã hóa gỗ, cứng cáp, hoa màu hồng cánh kép nở rộ từ mùa xuân đến mùa thu. Nhưng những cành thì vẫn rất yếu, chỉ một cơn gió mạnh là đã gãy rụng.
Và đúng như thế, rất nhiều cành đã gãy rơi. Những cành gãy không bay đi đâu mà vẫn nằm lại trên cây, khiến lòng mình xót xa.
Lúc đầu, mình không định giâm cành lại, nhưng khi nhìn những nhánh gãy ấy, mình nghĩ ngay đến việc nhân giống, để cây có thể được tái sinh.
Mình tước bớt lá, ngâm cành vào nước cho hút ẩm, chiều nay sau khi đi làm về sẽ cắm vào đất.
Thật ra, nhà mình không đủ chỗ để trồng hết, nhưng mình không muốn bỏ đi bất cứ cành nào, bởi mình yêu thương cây quá nhiều.
Khi tước lá, mình thấy như tước đi một phần bên trong mình vậy, cảm giác nhẹ nhàng nhưng cũng có chút đau lòng khó tả.
Mình tin rằng, sau mỗi trận bão, dù có những cành gãy rụng, sự tái sinh vẫn sẽ bắt đầu.
Cuộc sống cũng vậy, khi mất đi điều gì đó, mình vẫn có thể hồi sinh từ những bài học, trải nghiệm và sự rèn luyện. Mình không cần bắt đầu lại từ đầu, mà đứng dậy từ chính những mảnh vỡ của mình.
Đó là quy luật cuộc sống, không ai có thể lấy đi cơ hội của chính mình. Cơ hội đó do ta tự tạo nên, từ những gì ta đã trải qua, để bước tiếp trên con đường phía trước.
02/06/2025
Từ nhỏ đến lớn, tưởng như quen rồi, nhưng thật ra nó để lại vết hằn trong lòng mình lúc nào không hay...
Từng có lúc mình im lặng, từng thấy mình "sai" chỉ vì không muốn nói lên sự thật trong lòng.
Nhưng giờ thì khác rồi. Mình đang học cách nói lên suy nghĩ của mình một cách... bình tĩnh và rõ ràng hơn – dù người đối diện có suy nghĩ gì.
Và "lá chắn tinh thần" mà mình vừa được học tức thời...
Mình không cần ai chấp nhận để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.
Mình chọn kiểu tóc vì mình thích, không phải để làm vừa mắt ai.
Mình nói ra suy nghĩ không phải để tranh cãi, mà để được lắng nghe.
Mỗi người có trải nghiệm cuộc sống riêng – và kinh nghiệm của mỗi người cũng chỉ đúng trong một bối cảnh nhất định.
Không ai sống thay mình cả đời. Mình có quyền tự quyết định cuộc sống của chính mình mà không phải bị ép buộc.
Mình đủ tử tế để không chê bai ai, mình tôn trọng bản sắc riêng của từng người theo kiểu tôn trọng và yêu thương.
Và cũng đủ mạnh mẽ để không để lời chê bai điều khiển cuộc sống của mình.
Mình không sống để trở thành một phiên bản vừa ý với ai.
Mình sống để mỗi sáng soi gương và thấy: ừ, mình đang học là chính mình trong mọi hoàn cảnh.🥰
01/06/2025
Đi qua nhiều mùa vội vã,
và giờ đây, mình chọn cách chậm lại, để nhận ra: hạnh phúc không nằm ở đích đến, mà ở ánh nhìn ấm áp...dành cho chính mình.
Cảm ơn người luôn hiện diện trong cuộc đời mình.
Được sống là chính mình
Được làm điều mình muốn
Được đi đó đây ngắm cảnh đẹp
Được tự do trong chính cách sống
Trong cả căn bếp, cả việc nấu ăn
Cả việc thể hiện cá tính riêng, được tôn trọng, được yêu thương.
Với một người phụ nữ từng chịu nhiều áp lực, từng gồng mình trong mỏi mệt, điều quý giá nhất…
Không phải là thành tựu, mà là có một nơi để trái tim được bình yên.🌱
30/05/2025
🌱Có những ngày đầu tóc rối bù khi nấu nướng, nhưng lòng thì rõ ràng…
Tối qua, khi mình nấu ăn cho chồng.
Mình dành cả buổi tối, để chuẩn bị một bữa cơm đàng hoàng khi anh ấy trở về nhà, không điện thoại, không làm gì khác ngoài nấu nướng.
Vừa chiên cá, nấu món anh thích, dọn dẹp bếp, rửa những chiếc hộp cơm từ sáng.
Mình thấy rõ mình là người vợ có sự chăm chút trong từng món ăn
Nhưng rồi… trong khoảnh khắc đó, mình thấy tóc mình rối bời, và phải làm luôn tay.
Và mình bật ra 1 suy nghĩ nhẹ nhưng đáng để suy nghĩ.
''Liệu là mình cứ luôn tay, bận rộn thế này, mỗi ngày sao ta?''
Mình không than,
Vì mình thật sự yêu những bữa cơm nhà.
Nhưng mình cũng hiểu, nếu cuộc sống của mình chỉ xoay quanh vai trò một người vợ đảm đang, lo bếp núc, chuyện nhà…
Thì mình sẽ đánh mất một phần khác của mình- là sự tự do được nghỉ ngơi khi muốn, chứ không phải cố gồng lên chỉ để có một bữa cơm cho kịp giờ.
Mình nhớ đến công việc kinh doanh số mà mình đang theo đuổi.
Không hề phức tạp. Không cần phải rầm rộ.
Mỗi ngày, mình chỉ viết một hai dòng thật lòng. Đôi khi là những dòng như thế này.
Và rồi, sau mỗi bữa cơm, mình lại ngồi xuống.
Học cách cân bằng mình, phát triển nội tâm, nghe podcast của thầy Thích Minh Niệm
Và làm công việc kinh doanh theo cách của một người hướng nội.
Mình từng rất cứng nhắc về thời gian. Hơi quá nghiêm túc, chưa có sự linh hoạt.
Nhưng giờ mình hiểu:
Ai cũng có một lịch trình khác nhau, và mình có quyền tạo ra một cách sống phù hợp với mình, kể cả làm kinh doanh.
Mình làm toàn thời gian, chăm sóc gia đình,
Và vẫn duy trì công việc kinh doanh – nhẹ nhàng, thật lòng, đúng với bản chất của mình.
Mình không thích phải ép bản thân theo một lịch trình cứng nhắc, hay làm mọi thứ khi không có cảm xúc.
Vì khi đó, mình lại rơi vào trạng thái đang sống lệch khỏi điều mình thật sự mong muốn.
Mình không hô hào. Không cần nói to rằng:
''Tôi đang làm kinh doanh đấy!''
Chỉ cần sống thật- thì những người giống như mình sẽ cảm nhận và tự tìm đến.
Nếu bạn cũng là một người hướng nội, ít thời gian, không thích ép buộc, thích tự do, và sống đúng với bản chất của mình…
Mình tin rằng bạn vẫn có thể bắt đầu.
Vì công việc này không đòi hỏi bạn đánh đổi chính mình- mà là được là chính mình.
Âm thầm mà vững vàng.
Giản dị mà sâu sắc.
Và mình tin- ai rồi cũng xứng đáng được sống một cuộc đời có chọn lựa.
Thu Vân- hành trình tìm lại chính mình.🥰
28/05/2025
🌱 Viết nội dung mỗi ngày, có thật sự khó?
Với mình, viết nội dung không hề là điều quá khó.
Dù mỗi ngày mình vẫn đi làm toàn thời gian, 7:30 sáng ra khỏi nhà, 5 giờ 30 chiều mới về đến nhà, rồi còn nấu nướng, dọn dẹp, nghỉ ngơi và dành thời gian cho bản thân…
Vậy mà mình vẫn có thể viết. Vì sao?
Bởi vì mình học gì, mình viết nấy.
Mình học quan sát cảm xúc, suy nghĩ, những bài học trong từng va chạm cuộc sống, rồi viết ra.
Mình không viết để phô diễn, mà viết để thấm.
Không viết cho “đẹp”, mà viết cho thật.
Mình thường học về phát triển nội tâm, nghệ thuật ứng xử, giao tiếp trong xã hội để cuộc sống trở nên nhẹ nhàng và vui hơn.
Nó giúp mình sống dễ thở hơn, được là chính mình, tự do và thanh thản hơn.
Anh chồng mình dạo gần đây hay nói: ''Nhìn khuôn mặt em bây giờ hoàn toàn khác hẳn so với khi làm ở công ty cũ cùng anh''.
''Quả thật là không hợp hay sao??'' rồi vừa nói vừa lắc đầu.
Mình nghe xong cảm thấy vui, vui vì chắc là mình đã phát triển nội tâm thêm một bậc rồi chăng.😄
Với mình, nội tâm chính là ngọn đèn soi đường.
Khi đã có ánh sáng bên trong rồi, đi đâu cũng không sợ tối nữa.
Dù bây giờ mạng xã hội thay đổi ra sao, cách viết thế nào, thì khi mình sống với cái tâm chân thật, nội dung sẽ tự khắc đến. 🌱
Với mình, dạo gần đây, cảm giác một ngày trôi qua rất nhanh.
Nếu không dành thời gian cho bản thân để đào sâu, phát triển, lâu dần mình sẽ bị rớt lại phía sau lúc nào không hay.
Nên, mình chọn cách liên tục học hỏi, sống với những điều mình mong muốn.
Và mình tin rằng, được sống đúng với con người mình đó hạnh phúc nhất.🥰
27/05/2025
Nếu ai đó chưa từng tổn thương, có lẽ họ cũng chưa từng thật sự sống.
Vì sống là chạm, là vấp, là đau, là yêu, là mất… và là học cách hiểu mình.
Bạn có dám sống thật với chính mình chưa?
Hãy bắt đầu từ việc học cách yêu thương chính mình🥰
27/05/2025
Mọi người hay nói mình nhẹ nhàng, điều đó đúng, nhưng chưa đủ.
Mình là người yêu sự vui vẻ, tôn trọng lẫn nhau, và không thích những thứ quá xét nét, kiểm soát hay áp đặt.
Mình cần một môi trường làm việc không bị đè nén bởi quy tắc cứng nhắc, không bị giám sát sát sao, để có thể chủ động và linh hoạt phát huy năng lực.
Mình cư xử nhẹ nhàng với ai biết sống tử tế. Nhưng mình cũng có ranh giới rõ ràng, nếu bị làm tổn thương, mình sẽ buồn, sẽ im lặng, thậm chí sẽ phản ứng, chứ không giả vờ cho qua chuyện.
Mình sống hướng nội, nhạy cảm và có đời sống nội tâm rất sâu sắc. Có những ngày mình chọn im lặng, không phải vì giận ai đó. Mà vì mình đang lắng nghe chính mình, trở về với chính mình.
Mình trân trọng những điều mình yêu, như là từ một chậu hoa nhỏ, một món ăn, cho đến từng bước mình đang đi trong công việc và cuộc sống.
Mình không hoàn hảo, nhưng mình là một người đang sống chân thật. Và mình tin rằng, chính điều đó là điều đẹp nhất.🥰🥰
26/05/2025
Làm kinh doanh cũng là hành trình trở về chính mình.
Mỗi lời biết ơn lại đánh thức bên trong mình.
Vì mình biết:
Bên trong mình có ánh sáng.
Và từ đó, mình chia sẻ nó ra ngoài. 🌿
25/05/2025
Sáng thứ Hai đầu tuần, mình không làm gì đặc biệt.
Thức dậy lúc 6:10 sáng.
Ngồi với tách cà phê sữa, cây bút và cuốn sổ trắng.
Không vội vàng.
Vậy thôi… là thấy đủ rồi.
Có lẽ bắt đầu tuần mới như vậy… cũng là một kiểu đủ đầy.🥰🌱
25/05/2025
🌿 Vì sao mình vẫn ở đây...
Lý do gì khiến mình vẫn tiếp tục công việc này?
Có lẽ vì mình đang được sống với chính mình.
Mình được chia sẻ những điều mình học, được xuất hiện một cách tự tin, dù sự tự tin đó từng... mất rất lâu để vun đắp.
Mình được học mỗi ngày. Không chỉ để làm kinh doanh, mà để học làm người. Để hiểu mình, hiểu đời hơn.
Có lúc mình thấy áp lực chứ. Có lúc mình cũng từng nghĩ: ''Hay là bỏ đi cho nhẹ lòng…''
Nhưng rồi mình lại nhớ lý do ban đầu, là mình không muốn quay về sống cuộc sống cũ.
Cuộc sống cũ của mình là cái cảm giác không biết mình muốn gì, Không có mục tiêu rõ ràng.
Không dám mơ, dù ai cũng có quyền ước mơ cho chính mình.
Mình từng ở đó rồi. Và mình không muốn quay lại nữa.
Mình đã từng thụt lùi rất nhiều.
Bây giờ mình chỉ muốn đi tới, từng bước một.
Bên cạnh mình có những người cùng chí hướng, họ có tư duy, họ cũng có ước mơ như mình. Và mình chọn đi cùng họ.
Đi cùng nhau, mình không bỏ cuộc dễ dàng như trước nữa.
Nếu mình được quyền làm theo cách của riêng mình.
Không áp lực, không giống ai, thì mình sẽ sống chân thật, nhẹ nhàng.
Mình vẫn sẽ chia sẻ về cuộc sống, vẫn sẽ lên tiếng, vẫn sẽ là mình.
Nỗ lực mỗi ngày để sống một cuộc đời đáng sống.
Nếu bỏ đi hết những kỳ vọng, sự so sánh… thì điều còn lại với mình là gì?
Là khát khao tự do, là ham học hỏi để sống một cuộc đời mình lựa chọn, là niềm tin rằng mình xứng đáng với điều tốt đẹp.
Và nếu một ngày nào đó, mình có được thu nhập từ chính cách làm nhẹ nhàng và đúng với bản thân…
Việc đầu tiên mình muốn làm là:
Về Việt Nam.
Ăn một bữa thiệt ngon.
Đi chơi 1 ngày thật đã, dù cho mọi người đang làm việc.
Và đi đến những nơi mà mình từng mơ mà chưa kịp đi.
Có ai đó từng hỏi mình:
''Nếu không làm kinh doanh nữa, bạn có tiếc gì không?''
Câu trả lời là có.
Mình sẽ tiếc những lần đăng bài để chia sẻ từ trái tim.
Tiếc cho những ngày bận rộn nhưng đầy ý nghĩa.
Tiếc cảm giác mình đang sống, không phải tồn tại.
Nên… dù có những ngày mỏi, mình vẫn ở đây.
Vì hành trình này không chỉ giúp mình phát triển, mà còn giúp mình nhớ mình là ai.
Nếu bạn cũng đang trên hành trình tìm lại chính mình, nếu bạn đã từng cảm thấy lạc hướng, thì mình mong những dòng này sẽ là một lời nhắc nhỏ:
Bạn xứng đáng sống cuộc đời đúng với bản chất của mình.🌱