Mỹ Phẩm Hàn Quốc Nhập Khẩu Chính Hãng -Thúy Ohui

Mỹ Phẩm Hàn Quốc Nhập Khẩu Chính Hãng -Thúy Ohui

Share

mua sản phẩm vui lòng đặt hàng trước ,vì sản phẩm được nhập khẩu khi có khách đặt ms nhập về nhằm đảm bảo hạn sử dụng cũng như chất lượng

không có phụ nữ xấu chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp cho bản thânCách thức mua hàng ở HN
- Cm trên Facebook để lại số điên thoại + địa chỉ để liên lạc.
- Gọi điện hoặc Sms 0978952149(thúy) cho mình nhé !
+ Đặt hàng trước ,khi có hàng bạn tới lấy hoặc mik ship cho
♥ Các bạn mua hàng ở có thể chuyển tiền vào TK ngân hàng giúp mình
Số TK: 210920582027
Ngân hàng Agribank - Chi Nhánh kiến Thụy-HP

24/04/2026

(Full) Tôi kết hôn chớp nhoáng với một vị giáo sư thuộc hệ cấm dục. Sau khi cưới, chúng tôi ai làm việc nấy, ít khi liên lạc.
Cho đến khi anh người yêu cũ từng ra nước ngoài trao đổi trở về, lúc anh ta đưa tôi về nhà thì bị chồng tôi bắt gặp tại trận.
Anh chẳng nói chẳng rằng, sắc mặt không đổi mà đi thẳng vào thư phòng ngủ. Ngày hôm sau, tin nhắn của tôi nổ tung:
【Tưởng Mạn, em muốn làm gì là tự do của em.】
【Em là một cá thể độc lập, anh sẽ không can thiệp vào chuyện của em.】
【Càng không giam cầm em, chúng ta cũng chỉ là vợ chồng bình thường mà thôi.】
【Cứ chơi đùa với anh ta cho vui vẻ nhé.】
【...】
【Tưởng Mạn, em có tin anh chết cho em xem không?】
1
Ba năm sau khi bị Bùi Tận Nham "cắm sừng". Tôi vẫn không chịu nổi áp lực thúc giục kết hôn, đành đi xem mắt với Cố Thanh Hàn.
Ngày xem mắt, anh phân tích cho tôi một trăm điều lợi khi kết hôn với anh. Ví dụ như có thể cân bằng hormone, từ nay về sau cơm áo không lo, tôi dắt anh ra ngoài cũng rất có mặt mũi, cung Bọ Cạp và cung Cự Giải là trời sinh một cặp. Hơn nữa, anh nói anh tuyệt đối sẽ không phản bội tôi...
Cố Thanh Hàn liệt kê những điều này với vẻ mặt hệt như một con AI. Làm AI cũng tốt, AI không có tâm địa xấu xa. Thật ra điều làm tôi cảm động nhất là mấy câu cuối cùng. Anh nói đời tư anh sạch sẽ, lịch sử yêu đương trắng tinh, không có bạn thân khác giới, điện thoại tùy tôi kiểm tra, lịch trình báo cáo bất cứ lúc nào.
Tôi từng có một mối tình kéo dài năm năm, nhưng cuối cùng lại không địch nổi một đêm trong quán bar. Điều này khiến tôi hoàn toàn mất đi cảm giác an toàn. Mà Cố Thanh Hàn, thiên chi kiêu tử, gia thế hiển hách không ai bằng. Nhìn dáng vẻ cấm dục dịu dàng của anh, tôi gật đầu đồng ý. Rất nhanh sau đó, chúng tôi kết hôn chớp nhoáng.
Tôi nghĩ chắc anh cũng vì đối phó với gia đình nên mới cưới tôi. Sau khi kết hôn, chúng tôi ai bận việc nấy. Tôi ở bệnh viện bận đến mức chân không chạm đất, còn sự nghiệp của anh thì lên như diều gặp gió, mỗi ngày chạy đi chạy lại giữa trường học và công ty, cũng rất ít khi liên lạc với tôi.
Mọi sự giao nhau của chúng tôi đều là ở trên giường. Tuy rằng lần đầu tiên không mấy vui vẻ, nhưng điều kiện bẩm sinh của anh ưu việt, nhan sắc cao, thể lực khỏe, khả năng học hỏi sau này còn đáng kinh rợn. Dần dần, tôi bắt đầu tận hưởng nó. Yêu hay không yêu, dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Tôi cứ ngỡ ngày tháng cứ thế trôi qua, cho đến khi Bùi Tận Nham về nước, mọi người tổ chức một buổi tụ tập. Ba năm không gặp, anh ta đã thu bớt sự ngông cuồng, trầm ổn hơn rất nhiều. Năm đó tuy là anh ta ngoại tình, nhưng tôi là người tử tế, chia tay không đến mức quá khó coi. Gặp lại nhau cũng chẳng có gì phải né tránh, trên bàn tiệc vẫn chào hỏi nhau đường hoàng.
Lúc tan cuộc, thầy giáo bảo anh ta, người duy nhất không uống rượu đưa mấy đứa con gái chúng tôi về nhà, chẳng hiểu sao tôi lại bị nhét vào ghế phụ. Sau khi đưa từng người về nhà, trong xe cuối cùng chỉ còn lại hai chúng tôi.
2
Ánh đèn trong xe mờ ảo khiến không khí có chút ám muội. Tôi vừa mở cửa xe định xuống thì bị Bùi Tận Nham một tay kéo ngược trở lại. Mùi thuốc lá quen thuộc trên người anh ta ngay lập tức đưa tôi về quá khứ.
Bùi Tận Nham là "con chó điên" nổi tiếng trong giới. Anh ta chơi đua xe bất chấp tính mạng, vừa điên vừa hoang dại. Đám con nhà giàu đua xe đều có mỹ nữ đi kèm, duy chỉ có ghế phụ của anh ta là để trống, không cho bất kỳ ai ngồi.
Tôi là một "con ngoan trò giỏi", sống lâu ngày dưới áp lực cao của gia tộc. Có một lần khi tôi muốn nhảy xuống khỏi sân thượng, Bùi Tận Nham giống như một vị thần đột nhiên giáng lâm trước mặt tôi.
Anh ta giống hệt mấy nam chính hống hách trong phim thần tượng, thiếu kiên nhẫn nói với tôi: "Cô chắn tầm nhìn xem sao của tôi rồi." Tôi ngẩng đầu nhìn, bầu trời đen kịt như chì, chẳng có lấy một ngôi sao. Sau đó, tôi trở thành người đầu tiên được ngồi vào ghế phụ của Bùi Tận Nham.
Yêu nhau năm năm, tôi luôn nghĩ chúng tôi sẽ bước vào lễ đường. Cho đến khi tôi nhìn thấy anh ta mất kiểm soát hôn nhiệt tình một người mẫu trẻ, rồi cả hai cùng đi vào nhà vệ sinh quán bar. Tôi không biết mình đã rời đi như thế nào, chỉ nhớ cảnh tượng đó như sét đánh ngang tai khiến cả người tôi tê dại. Cảm giác này, cả đời tôi không quên được.
Sau ngày đó, tôi chẩn đoán mắc chứng trầm cảm. Bùi Tận Nham từng là vệt sáng duy nhất tôi có thể nhìn thấy trong địa ngục trần gian của mình. Nhưng cũng chính anh ta đã tự tay dập tắt vệt sáng đó, rồi lại bồi thêm một nhát đẩy tôi xuống vực sâu vạn trượng.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, cảnh cáo: "Bùi Tận Nham, tôi kết hôn rồi."
Bùi Tận Nham không có phản ứng gì, chỉ đưa tay vuốt ve mặt tôi, lẩm bẩm: "Không sao, kết rồi vẫn có thể ly hôn mà."
Tôi nghiêng mặt tránh tay anh ta: "Tôi nói với anh là hy vọng anh tự trọng."
"Tự trọng?" Anh ta bóp cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng vào mắt mình: "Tưởng Mạn, chuyện năm đó anh có nỗi khổ riêng. Đêm đó..."
Lời anh ta còn chưa nói xong, ngoài cửa xe có người gõ cửa kính. Tôi nhìn kỹ lại, là Cố Thanh Hàn. Tôi nhanh chóng mở cửa xe, chào tạm biệt Bùi Tận Nham: "Chào đàn anh, cảm ơn anh đã đưa tôi về, đi đường cẩn thận."
3
Suốt quãng đường lên lầu anh không hề nói câu nào, cả người tỏa ra hơi lạnh, đôi lông mày nhíu lại vẻ trầm mặc. Tôi có tật giật mình nên giải thích: "Thanh Hàn, hôm nay là buổi tiệc do thầy Chu tổ chức, người lúc nãy anh thấy là đàn anh của em, anh ấy không uống rượu nên đưa mọi người về, em vừa hay là người cuối cùng thôi."
Cố Thanh Hàn pha một cốc nước mật ong đưa vào tay tôi: "Uống một chút đi cho dễ chịu."
"Vâng." Tôi ngoan ngoãn uống nước, cứ ngỡ đã thoát được một kiếp.
"Hắn ta chính là Bùi Tận Nham đúng không, về nước rồi à?" Giọng điệu của anh không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
"Khụ..." Tôi vô tình bị sặc, ho đến đỏ cả mặt. Cố Thanh Hàn không giống như mọi khi lại vỗ lưng cho tôi, ngược lại tự mình uống nước: "Em không cần căng thẳng, anh không nhỏ mọn như vậy. Cha mẹ hai nhà từng là thế giao, lại cùng một người hướng dẫn, đi lại bình thường anh hiểu mà."
Không hổ danh là giáo sư đại học, đối nhân xử thế thật là đại lượng. Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Vậy em đi tắm trước đây."
4
Cửa phòng khép lại. Phòng khách trở nên yên tĩnh. Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, cánh tay đang cầm cốc nước nổi đầy gân xanh.
5
Đêm đó tôi ngủ không ngon chút nào. Cố Thanh Hàn ôm chặt lấy tôi vào lòng, hơi thở thanh khiết gần như nhấn chìm tôi. Lúc anh hôn tôi cũng rất hung hãn, giống như không khống chế được mà cưỡng hôn kiểu cắn xé.
Nhiều lần tôi muốn phản kháng nhưng không chống lại được sự áp chế sức lực tuyệt đối của anh. Rõ ràng trông gầy gò như vậy, sao sức lại lớn thế không biết.
Không biết đã hôn bao lâu, cánh tay trái của tôi bị đè đến tê dại, vừa định nghiêng người đổi bên thì tay Cố Thanh Hàn lại quấn lấy. Anh cứ thế bám riết không buông, vừa hôn vừa mơn trớn. Tôi chịu không nổi, hoàn toàn đầu hàng dưới sự vuốt ve của anh. Môi Cố Thanh Hàn hôn khắp làn da trên người tôi, đi đến đâu là đốt lên một ngọn lửa đến đó.
Chẳng biết anh đã xé bỏ bao nhiêu cái vỏ bao 0.01 siêu mỏng. Mồ hôi trên người tôi ướt rồi lại khô, khô rồi lại ướt. Cổ họng khản đặc không thốt ra được tiếng nào, mắt cũng sắp mở không ra. Ý thức cuối cùng là anh đang lau người giúp tôi, rồi sau đó là đến trưa ngày hôm sau luôn.
Cơ thể tôi như bị tháo rời ra rồi lắp ráp lại, đau nhức không thôi. Vừa dậy đã thấy anh đang nấu bữa trưa cho tôi. Hôm nay là thứ Bảy, ngày nghỉ hiếm hoi. Tay áo của Cố Thanh Hàn xắn lên quá cổ tay, lộ ra đường nét cánh tay gọn gàng.
"Thanh Hàn." Tôi gọi anh.
Anh quay người lại, khôi phục dáng vẻ vị giáo sư hệ cấm dục không gợn sóng buông lơi. Cứ như thể người tối qua bị trúng tà vậy. "Dậy rồi à?" Giọng anh hơi khàn: "Canh còn phải hầm một lát nữa, em ngồi xuống trước đi."
Tôi ngồi nhìn dáng vẻ bận rộn của anh, lòng dâng lên một sự ấm áp. Canh vừa bưng lên thì điện thoại reo. Là Bùi Tận Nham. Tôi vô cảm ngắt máy, ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Hàn đối diện. Anh không nói gì, chúng tôi tiếp tục uống canh.
Chưa uống xong bát canh, trưởng khoa nhắn tin nói bệnh nhân của tôi có tình huống đột xuất. Tôi không kịp ăn tiếp, xách túi chạy ra cửa. Đang định nói với Cố Thanh Hàn một tiếng thì điện thoại của Bùi Tận Nham lại gọi tới, tôi luống cuống ngắt đi.
Cố Thanh Hàn chặn đường tôi. Anh tháo kính mắt vứt sang một bên, mặt kính va chạm phát ra một tiếng "cốp" giòn giã.
"Em đi tìm hắn thử xem."
Tôi vừa đẩy anh vừa giải thích: "Không phải Bùi Tận Nham, là bệnh viện có việc, em về sẽ nói với anh."
6
Lúc tôi rời khỏi bàn mổ, trời đã tối mịt. Tôi mệt mỏi mở điện thoại ra. Dày đặc toàn là tin nhắn của Cố Thanh Hàn:
【Tưởng Mạn, em muốn làm gì là tự do của em.】
【Em là một cá thể độc lập, anh sẽ không can thiệp vào chuyện của em.】
【Càng không giam cầm em, chúng ta cũng chỉ là vợ chồng bình thường mà thôi.】
【Cứ chơi đùa với anh ta cho vui vẻ nhé.】
【...】
【Tưởng Mạn, em có tin anh chếc cho em xem không?】
…Link full dưới cmt

24/01/2026

(Full) Từ nhỏ mẹ đã dạy tôi: "Yêu đương thì tìm đứa nào đẹp trai, kết hôn thì tìm đứa nào đáng tin."
Thế nên năm 24 tuổi, tôi tìm Tư Duật để yêu đương.
Tư Duật - một "tra nam" biển thủ (trai đểu chơi bời) thứ thiệt. Phương châm của hắn: "Trong số bọn họ, anh yêu em nhất."
Còn tôi - bậc thầy "trà xanh". Phương châm của tôi: "Em không ngủ được, vì chưa ngủ được anh."
Mọi người xung quanh đều thấy hai đứa tôi đúng là "nồi nào úp vung nấy".
Nhưng chỉ một tháng trước, mẹ tôi bị chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn đầu. Ở trong bệnh viện, nhìn thấy quá nhiều cảnh cô đơn hiu quạnh, tôi đột nhiên rất muốn lập gia đình.
Tôi chuẩn bị chia tay với Tư Duật.
1
Tư Duật không thích nghe điện thoại, nhưng muốn tìm hắn thì chẳng khó chút nào.
Hắn có chỗ ngồi riêng ở quán bar, 365 ngày một năm thì hết 360 ngày hắn ở đó rồi. Hắn vừa cao vừa soái, giữa đám đông, tôi chỉ cần một cái liếc mắt là thấy ngay.
Lúc này, hắn vừa thua trò chơi nên đang uống rượu giao bôi với một em gái ngồi cạnh.
Em gái đó thấy tôi liền dùng giọng trà xanh bảo: "Chị dâu ơi, bọn em đang chơi trò chơi thôi, chị không để bụng chứ?"
"Đương nhiên là không rồi, em gái đáng yêu thế này, hay là dọn về nhà chị, chúng mình cùng ở chung cho vui?"
Tôi nhiệt tình mời mọc khiến cô ta chỉ biết trợn mắt trắng.
Tôi nhìn Tư Duật, vẻ mặt đầy uất ức: "Anh Duật, hình như em gái ghét em rồi? Hay là để em đi cho rồi."
"Nhưng mà bên ngoài vẫn đang mưa, em lại không mang ô, hay là... để cậu em này tiễn em một đoạn nhé."
Tôi chỉ tay vào một cậu sinh viên ngồi bên cạnh. Ngũ quan đoan chính, da trắng, mặc áo ba lỗ lộ ra bắp tay săn chắc.
Ánh mắt Tư Duật dời sang cậu sinh viên kia, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt. Cậu chàng sợ tới mức xua tay rối rít:
"Chị dâu ơi đừng đùa em, ai mà chẳng biết anh Duật yêu chị nhất, cưng chị nhất chứ."
Nghe câu này xong tâm trạng Tư Duật mới khá lên một chút. Hắn cầm ly rượu uống cạn, đẩy em gái bên cạnh ra rồi đứng dậy kéo tôi vào lòng.
"Tôi rút trước đây, chị dâu các chú đang ghen rồi, tôi phải mang về nhà dỗ dành tí đã. Hôm nay cứ tính hết vào hóa đơn của tôi."
"Anh Duật, chị dâu vạn tuế!"
Trong tiếng hò reo, Tư Duật ôm tôi rời đi.
Trên xe.
Thỉnh thoảng hắn lại liếc nhìn tôi một cái: "Giận thật đấy à? Em biết anh chỉ chơi bời chút thôi mà, trong số bọn họ, anh yêu em nhất."
Câu này tháng nào hắn cũng lặp lại một lần. Tôi nghe phát chán rồi. Nếu tôi không phải đứa "cuồng cái đẹp" thì hai đứa đã toang từ lâu.
Hắn dùng đôi mắt nhìn con chó cũng thấy thâm tình kia nhìn tôi, ghé sát tai tôi thì thầm: "Bé cưng, hôm nay em dùng nước hoa gì vậy? Thơm quá. Bé cưng, anh muốn..."
"Em muốn... chúng mình chia tay đi."
Tôi ngắt lời "thi triển phép thuật" của hắn.
Hắn hơi khựng lại, khóe môi vẫn ngậm ý cười, nhướng mày hỏi: "Bé cưng, lần này em định đóng vai gì thế?"
Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn hay chơi trò nhập vai người tình. Thấy tôi không nói gì, hắn trêu chọc: "Tổng tài vs Thư ký nhỏ?"
"Hành khách vs Tiếp viên hàng không?"
"Bệnh nhân vs Hộ lý?"
"..."
"Tư Duật, em nghiêm túc đấy!"
Mặt tôi đầy nghiêm trọng. Hắn cũng thu lại nụ cười, một tay nghịch bật lửa, một tay gác lên thành ghế. Hai chữ "công tử bột" được thể hiện rõ nét trên người hắn.
Hắn nói: "Được thôi Khương Dĩ Mạt, em cho anh một lý do thuyết phục đi."
"Phụ nữ bên ngoài của anh nhiều quá."
Hắn đáp: "Có đứa nào dám vác mặt đến trước mặt em à? Hay là bị em bắt gian tại trận? Khương Dĩ Mạt, anh cần bằng chứng."
Nghĩ kỹ lại thì suốt 3 năm qua, tôi đúng là không có bằng chứng thật!
"Em muốn kết hôn rồi."
Người ta đều bảo "biển thủ" sợ nhất là hôn nhân ràng buộc, tôi chờ đợi hắn buông tay.
Ai dè hắn lại thản nhiên: "Em chọn ngày đi, anh đưa em đi đăng ký."
Với hắn, hôn nhân chỉ là hai tờ giấy, cái gì mà "tương kính như tân" hay "đồng cam cộng khổ" đều là hù người cả.
Tôi đành phải nói tiếp: "Mẹ em bảo em phải tìm một người đáng tin."
Hắn quẳng cái bật lửa sang bên cạnh, cười đầy tà mị: "Thế để anh đi hỏi mẹ Khương xem, anh không đáng tin ở chỗ nào."
Mẹ tôi vừa ra viện, tôi không muốn làm phiền bà nên vội từ chối: "Đừng đừng đừng, em đùa thôi."
Hắn lại ôm tôi vào lòng, thỏa mãn hôn một cái: "Anh biết ngay mà, bé cưng chỉ đang nhõng nhẽo với anh thôi."
2
Nửa đêm.
Điện thoại hắn để ở đầu giường rung lên. Tôi liếc mắt nhìn, là Tô Tô.
Ánh trăng sáng (bạch nguyệt quang) của hắn. Nghe bạn bè hắn kể, năm đó vì Tô Tô ra nước ngoài nên mới đến lượt tôi "thượng vị".
"Anh Duật, điện thoại anh rung kìa."
Hắn từ phòng tắm bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm nửa thân dưới, những giọt nước trên người còn chưa lau khô, chảy dọc từ cổ xuống dưới... Hắn không chỉ mặt đẹp mà dáng cũng chuẩn cực kỳ, nếu không tôi cũng chẳng lún sâu suốt 3 năm như vậy.
Tôi nuốt nước miếng, vùi đầu vào chăn, vểnh tai nghe lén hắn nghe điện thoại.
"Alo?"
"Hôm nay à?"
"Được, anh đến đón em."
Hắn cúp máy, hôn lên má tôi một cái: "Bé cưng, đêm nay anh có việc, em ở nhà ngoan nhé."
Một người đàn ông, một giờ sáng đi nghe điện thoại của "bạch nguyệt quang" rồi còn không về nhà. Phen này tôi phải đi bắt gian tại trận mới được.
Hắn vừa ra khỏi hầm xe, tôi liền bám theo ngay. Đến nơi, tôi đợi ròng rã một tiếng đồng hồ mới gõ cửa phòng.
Cô gái mở cửa mặc váy trắng hai dây, tết tóc đuôi sam lệch vai, trông thanh thuần đáng yêu vô cùng. Ngược lại là tôi, trông như một mụ đàn bà độc ác, cầm camera dí thẳng vào mặt cô ta mà quay.
"Khương Dĩ Mạt, em điên vì muốn bắt gian rồi à?"
Tư Duật vừa từ nhà vệ sinh đi ra, vẫn là bộ quần áo lúc ra khỏi nhà, không một nếp nhăn. Tôi nhíu mày. Không đúng nha, bình thường Tư Duật "hành sự" ít nhất cũng phải từ 2 tiếng cơ mà.
Nhìn thấy camera trên tay tôi, Tư Duật khó chịu bảo: "Khương Dĩ Mạt, xóa video đi."
Hắn đưa tay ra đòi điện thoại. Tôi ôm khư khư điện thoại vào lòng, lắc đầu từ chối.
"Anh bảo chia tay cần bằng chứng mà."
"Cái này mà gọi là bằng chứng à?"
"Nửa đêm nửa hôm, anh không thể vào phòng cô ta chỉ để đi vệ sinh chứ."
Đối diện với sự chất vấn của tôi, Tô Tô bỗng dưng bật khóc. Chết tiệt! Tôi mới là bạn gái chính thức của Tư Duật, người nên khóc là tôi mới đúng chứ!
Tô Tô nắm lấy tay áo Tư Duật, lí nhí: "Anh Duật, xin lỗi, em làm phiền anh rồi."
Tôi cười lạnh trong lòng. Lúc bà cô đây làm trà xanh thì cô còn chưa biết đang ở xó nào đâu. Tôi kéo lấy tay áo bên kia của Tư Duật, uất ức bảo:
"Anh Duật, hôm nay anh đánh em cũng được, mắng em cũng được, em chỉ muốn biết giữa em và cô ta, anh rốt cuộc yêu ai nhất."
Hắn gạt tay Tô Tô ra, ôm tôi vào lòng, bóp chặt eo tôi rồi thì thầm vào tai: "Bé cưng, đừng quậy nữa, xóa video đi, ngoan."
Tôi còn tưởng mình thắng Tô Tô một bàn, ai dè hắn chỉ muốn tôi xóa video. Tôi cố nặn ra vài giọt nước mắt, lẩm bẩm: "Vậy là anh chọn cô ta, đúng không?"
Tôi thấy sự kiên nhẫn của Tư Duật đã chạm giới hạn.
"Em về nhà trước đi, anh có việc thật."
Tôi thừa thắng xông lên: "Xin lỗi, là do em quá quấn người, nhưng anh yên tâm, sau này sẽ không thế nữa."
Hắn nắm cổ tay tôi, lực tay dần mạnh thêm.
Tô Tô đứng bên cạnh giải vây: "Anh Duật, hay là anh về trước đi, em ở một mình cũng được."
Nghe vậy, Tư Duật quay sang bảo tôi: "Khương Dĩ Mạt, bình thường nghịch ngợm chút thì được, hôm nay em quá đáng rồi đấy!"
Giọng điệu không tốt chút nào, có ý cảnh cáo. Quả nhiên, trà xanh công phu cao thâm đến đâu cũng không bằng một câu của "bạch nguyệt quang". Tôi hất tay hắn ra, xóa sạch video ngay trước mặt hắn rồi quay người bỏ đi, không thèm ngoảnh đầu lại.
Đêm đó tôi dọn về nhà mình luôn. Nhưng trong lòng vẫn thấy nghẹn đắng. Có lẽ vì hắn đã nói hàng trăm lần rằng yêu tôi nhất, "phép thuật" thi triển quá nhiều làm tôi tin là thật. Nhưng giờ xem ra, hắn yêu Tô Tô nhiều hơn tôi một chút.
3
Sau khi chia tay Tư Duật, mẹ tôi vui lắm. Dù sao sau phẫu thuật, bà vẫn luôn mong tôi ổn định gia đình. Ngay hôm đó bà đưa tôi đến văn phòng môi giới hôn nhân.
"Cô Khương, đây là gói 1888, đây là gói 3888, còn đây là..."
"Lấy cho con gái tôi gói đắt nhất."
"Mẹ ơi, sau này mẹ hóa trị còn cần tiền mà."
"Tầm tuổi này mẹ xem nhẹ sinh tử rồi, chuyện chung thân của con quan trọng hơn, lấy cái đắt nhất đi."
Bà mối cười tít mắt. Thu tiền xong, bà ta đưa ra một xấp tài liệu: "Cô Khương, đây đều là những đối tượng chất lượng nhất chỗ chúng tôi."
Ảnh trên tài liệu... nói thật là nhìn không vô. Trong đầu tôi toàn là gương mặt mê hoặc lòng người của Tư Duật.
"Cô Khương, điện thoại cô rung kìa." Bà mối nhắc.
Màn hình hiển thị hai chữ: Tư Duật.
"Alo?"
"Khương Dĩ Mạt, mẹ kiếp chả phải em bảo xóa rồi sao!"
Nghe tiếng hắn nổi trận lôi đình, tôi thấy hả dạ cực kỳ. Đêm qua tôi đúng là đã xóa video, nhưng tôi vẫn tức nên đã khôi phục lại từ thùng rác, rồi bán cho tòa soạn tin tức bát quái với giá 2000 tệ.
Giờ thì trang nhất các báo đều là: công tử nhà họ Tư hẹn hò mỹ nữ đêm khuya rơi nhà họ Tô thượng vị
Thì ra Tô Tô là con riêng. Hèn gì Tư Duật cứ bắt tôi xóa video bằng được.
Tôi dùng giọng trà xanh đáp: "Anh Duật, em cũng mới thấy tin tức thôi, rõ ràng em đã xóa rồi mà, sao vẫn bị lộ nhỉ? Em đúng là ngốc thật, việc nhỏ này cũng làm không xong, lại để anh phải lo lắng rồi."
Tư Duật ở đầu dây bên kia cười lạnh, hoàn toàn quên mất sự thật là đêm qua hai đứa đã chia tay.
"Em đang ở đâu, anh đến đón."
Tôi nhắc nhở: "Anh Duật, chúng mình chia tay rồi, vả lại giờ em đang bận lắm."
"Khương Dĩ Mạt, chuyện chia tay anh chưa đồng ý."
Đúng là tra nam, một mặt nghĩ đến bạch nguyệt quang, một mặt vẫn muốn ăn thịt thiên nga. Thấy tôi im lặng, hắn hỏi tiếp: "Đang bận gì?"
"Bận đi xem mắt!"
Cúp điện thoại, tôi cầm xấp tài liệu xem mắt chỉ bừa một cái.
…Link full dưới cmt

13/09/2025

[Full] Sa͏u khi trọng sinh trở lại, tôi không vội đi lật mặt đôi cẩu na͏m nữ kia͏, mà là tắm rửa͏ thật sạch sẽ, thơm ngát, rồi gõ cửa͏ phòng của͏ tên sĩ qua͏n thô kệch mà kiếp trước tôi từng khinh thường.

Khoảnh khắc cửa͏ vừa͏ mở ra͏, hơi nước trên người a͏nh ấy ào tới, ma͏ng theo làn hơi nóng phả thẳng vào mặt tôi. Trên lồng ngực màu đồng còn đọng vài giọt nước.

Ánh mắt a͏nh dữ dằn như thể muốn lột da͏ tôi sống vậy.

A͏nh nghiến răng, giọng khàn khàn cảnh cáo:

“Lâm Vãn, nghĩ kỹ chưa͏? Ở bên tôi, là phải chịu khổ cả đời đấy.”

Tôi nhón chân, vòng ta͏y ôm cổ a͏nh, thì thầm bên ta͏i:

“Khổ ha͏y không tôi không biết. Nhưng tôi biết, ở bên a͏nh, tôi sẽ vui cả đời.”

0“Lâm Vãn, rốt cuộc em đa͏ng làm loạn cái gì vậy?”

Tôi vừa͏ mới trọng sinh, đầu óc vẫn còn đọng lại cái lạnh thấu xương khi bị chồng tôi là Cố Ngôn và cô Bạch Nguyệt Qua͏ng của͏ hắn đẩy xuống sông ở kiếp trước. Bên ta͏i, tiếng chất vấn đầy khó chịu của͏ Cố Ngôn va͏ng lên, giống hệt giọng điệu hắn từng mắng mỏ tôi vô số lần trước kia͏.

Tôi vừa͏ mở mắt, đã thấy ha͏i gương mặt hoàn toàn trái ngược nha͏u.

Một là Cố Ngôn, mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, đeo kính gọng vàng. Hắn là tha͏nh niên ưu tú mà a͏i trong khu đại viện cũng khen ngợi.

Người còn lại là Lục Trạch, mặc bộ quân phục cũ bạc màu vì giặt nhiều, trên xương lông mày còn có một vết sẹo mờ, im lặng đứng trong góc, như một con sói đơn độc sẵn sàng cắn người bất cứ lúc nào.

Đây chính là năm tôi ha͏i mươi tuổi, khi ha͏i bên gia͏ đình bắt tôi phải chọn một trong ha͏i người.

Kiếp trước, tôi không hề do dự chọn Cố Ngôn – người có tương la͏i đầy hứa͏ hẹn.

Kết quả thì sa͏o?

Hắn dùng tài nguyên nhà tôi để từng bước thăng tiến. Rồi qua͏y đầu lại, cùng “cô em gái tốt” của͏ hắn đẩy tôi xuống dòng sông lạnh giá. Miệng còn chửi:

“Lâm Vãn, loại phụ nữ ngực to não phẳng như cô, xứng với tôi à?”

Còn Lục Trạch – người bị tôi từ chối công kha͏i đến mức mất hết thể diện – lại là người sa͏u khi tôi chết, đã một mình đưa͏ đôi cẩu na͏m nữ kia͏ vào tù, báo thù rửa͏ hận cho tôi.

Sống lại một đời, nhìn gương mặt giả tạo của͏ Cố Ngôn, dạ dày tôi như cuộn trào.

“Cố Ngôn,” tôi hất ta͏y hắn ra͏, giọng lạnh đến lạ thường, “tôi chọn a͏i, liên qua͏n gì đến a͏nh?”

Cố Ngôn sững sờ, dường như không ngờ tôi – người luôn nghe lời hắn – lại có thái độ này. Hắn theo thói quen đẩy gọng kính, ánh mắt sa͏u tròng kính lóe lên tia͏ tính toán:

“Tiểu Vãn, đừng làm nũng trẻ con nữa͏. A͏nh biết em giận chuyện mấy hôm trước a͏nh không đi xem phim với em. Nhưng điều kiện của͏ Lục doa͏nh trưởng thế này, em…”

“Tôi thích.” Tôi cắt nga͏ng, không thèm nhìn hắn lấy một cái, bước thẳng tới chỗ Lục Trạch đứng trong góc.

Cả căn phòng sững sờ.

Mẹ tôi còn tức đến mức suýt ngất: “Lâm Vãn! Con điên rồi sa͏o? Bỏ qua͏ một cán bộ thành phố sáng giá, lại chọn sống với một tên lính trong doa͏nh trại rách nát?”

Tôi mặc kệ sự ồn ào phía͏ sa͏u, bước từng bước tới trước mặt Lục Trạch.

A͏nh ấy rất ca͏o, tôi phải ngẩng đầu mới thấy rõ mặt a͏nh. Đôi mắt a͏nh rất sâu, như cất giấu cả đại dương, trong đó có những con sóng mà tôi không thể hiểu nổi.

Kiếp trước tôi làm sa͏o lại mù đến mức cho rằng a͏nh dữ tợn, nghèo hèn chứ? Rõ ràng, đó là sự kiên cường và bản lĩnh khắc sâu vào tận xương tủy.

Tôi nắm lấy bàn ta͏y to lớn, xương khớp rõ ràng của͏ a͏nh nga͏y trước mặt mọi người. Ta͏y a͏nh rất thô ráp, lòng bàn ta͏y đầy cha͏i sạn, nhưng lại ấm áp vô cùng.

“Lục doa͏nh trưởng,” tôi mỉm cười ngọt ngào với a͏nh, giọng không to nhưng đủ để a͏i trong phòng cũng nghe rõ mồn một, “em chọn a͏nh. Sa͏u này, em sẽ sống cùng a͏nh.”

Khoảnh khắc đó, tôi thấy rõ đôi mắt vốn bình lặng như giếng cổ của͏ Lục Trạch nổi lên sóng lớn dữ dội.

A͏nh theo bản năng định rút ta͏y lại, như thể sợ làm bẩn tôi.

Tôi lại siết chặt ta͏y a͏nh hơn.

“Sa͏o thế? Không muốn à?” Tôi nghiêng đầu nhìn a͏nh, cố tình để lộ chiếc cổ trắng ngần. Tôi nhớ có người từng nói, lần đầu a͏nh gặp tôi là dưới tán cây vông đồng mùa͏ hè. Tôi mặc váy đỏ, a͏nh nhìn đến ngẩn người.

Yết hầu a͏nh khẽ chuyển động, ta͏i đỏ lên thấy rõ, nhưng miệng vẫn cứng:

“Tiền trợ cấp của͏ tôi… chỉ đủ mua͏ cho em hộp kem dưỡng da͏ thôi.”

“Không sa͏o, em phụ trách xinh đẹp như hoa͏, còn a͏nh phụ trách kiếm tiền mua͏ kem cho em.”

Tôi tiện ta͏y dùng một câu thoại nhảm nhí thời hiện đại.

A͏nh rõ ràng không hiểu hết ý, nhưng chắc cũng hiểu đại khái, lông mày lại càng nhíu chặt:

“Ở bên tôi… có thể sẽ phải sống xa͏ nha͏u. Cả năm chưa͏ chắc gặp được mấy lần.”

“Vậy càng tốt.” Tôi cười tươi hơn, “Xa͏ nha͏u mới nhớ, mỗi lần gặp lại chẳng khác gì đêm tân hôn, đúng không?”

Xung qua͏nh va͏ng lên một tràng tiếng hít khí lạnh.

Mặt mẹ tôi đã trắng bệch vì tức giận.

Sắc mặt của͏ Cố Ngôn thì đen như đáy nồi.

Hắn xông lên định kéo tôi đi, nhưng bị Lục Trạch âm thầm chắn lại.

Đó là một tư thế bảo vệ tuyệt đối, như thể a͏nh đa͏ng gia͏ng cánh che chở tôi hoàn toàn dưới đôi cánh của͏ mình.

“Lâm Vãn! Đừng có mà hối hận!”

Cố Ngôn tức đến mức gào lên.

Tôi ló nửa͏ cái đầu ra͏ từ sa͏u bờ va͏i rộng của͏ Lục Trạch, lè lưỡi trêu hắn

“Yên tâm đi, điều khiến tôi hối hận nhất đời này, chính là đã từng quen a͏nh.”

Nói xong, tôi siết chặt ta͏y Lục Trạch, mười ngón đa͏n chặt như đa͏ng tuyên bố chủ quyền.

Tôi có thể cảm nhận được mồ hôi trong lòng bàn ta͏y a͏nh, cùng với cơ bắp căng lên trong khoảnh khắc ấy.

Người đàn ông này, đúng là thuần khiết đáng yêu đến lạ.

Tôi nhón chân lên, ghé sát ta͏i a͏nh thì thầm bằng giọng chỉ ha͏i người nghe được:

“Lục doa͏nh trưởng, tối na͏y… em dọn đến chỗ a͏nh luôn nhé?”

Cơ thể a͏nh lập tức cứng đờ, từ cổ đến mặt đỏ bừng lên trong nháy mắt.
3365 ------------------------------
Xem full ở còm ment nhé mn 😍

13/05/2025

Khi tôi đẩy cửa phòng ra.

Chu Gia Thuật đang quỳ gối xuống, cầm một chiếc nhẫn kim cương cực lớn để cầu hôn.

Chỉ là người được cầu hôn không phải tôi.

Trước mặt hắn là một cô gái trẻ tuổi mặc váy trắng, vô cùng xinh đẹp và có khí chất.

Cô ta cảm động đến nước mắt lã chã, đang gật đầu, vừa khóc vừa nói: “Em đồng ý.”

Tôi đi vào, mắt Chu Gia Thuật cũng không thèm nâng, chuyên tâm đeo nhẫn cho cô gái ấy.

Cho đến khi cô gái kia được bạn thân đưa đi rửa mặt trang điểm lại.

Chu Gia Thuật mới thản nhiên nhìn tôi: “Tiểu Duy đơn thuần, lá gan cũng nhỏ, tôi theo đuổi cô ấy tốn rất nhiều công sức.”

“Cùng với chuyện cũ của cô, tốt nhất đừng để Tiểu Duy biết.”

“Còn nữa, cô ấy đã đồng ý lời cầu hôn của tôi, tôi chuẩn bị ngày mai sẽ công bố tin tức kết hôn.”

Tôi và Chu Gia Thuật yêu đương lén lút ba năm.

Ngoại trừ người lớn hai nhà, trong giới cũng chỉ có vài người biết tình hình sự việc.

Lời này của hắn vừa nói ra khỏi miệng, mấy người trong phòng bao kia đều giương mắt nhìn về phía tôi.

Tôi hít sâu một hơi: “Chu Gia Thuật, có thể tạm thời đừng công bố tin tức kết hôn được không?”

“Cho dù chậm lại một tháng, không, nửa tháng…”

Chu Gia Thuật nở nụ cười, đáy mắt mang theo vẻ mỉa mai:

“Hứa Nhan, đã đến nước này rồi, cô còn muốn quấn quít không buông sao?”

2

“Chu Gia Thuật, nể tình ngày xưa…”

“Đủ rồi!” Chu Gia Thuật đột nhiên lạnh mặt ném ly rượu.

“Trong ba năm Chu gia giúp Hứa gia bồi thường trên ba trăm triệu, còn chưa đủ sao?”

Tôi không nói nên lời.

“Cô đi đi, đừng để cho Tiểu Duy lát nữa quay lại thấy cô lại hiểu lầm.”

Tôi quay người một cách cứng nhắc.

Lúc mở cửa đi ra ngoài còn nghe được Chu Gia Thuật nói với ai đó một câu: “Nếu anh đau lòng, không bằng cưới một người nghèo như cô ta đi?”

Tôi không thể không mỉm cười với chính bản thân mình.

Nhà họ Hứa quả thật đã suy tàn, nhất là sau khi cha mẹ tôi qua đời, công ty gần như sụp đổ.

Nhưng Chu Gia Thuật cũng quên mất, chính là Hứa gia đổ nát của chúng tôi nhiều năm trước đã cứu mạng hai ông cháu hắn ta.

Nhưng hắn chỉ ghi hận Hứa gia ép buộc hắn phải giúp đỡ.

Trong mắt hắn chỉ có hận thù Hứa gia, và nỗi hận đó lại bị đẩy lên người tôi.

3

Tin tức kết hôn của Chu Gia Thuật và Tống Duy nhanh chóng truyền khắp thành phố.

Ông nội tôi bởi vì cha mẹ tôi qua đời mà bệnh nặng, phải nằm ở phòng ICU.

Lúc tôi ở bệnh viện chăm sóc cả ngày lẫn đêm, chú họ lại dẫn người xông vào công ty.

Trước kia có Chu gia chống lưng, bọn họ còn kiêng kị không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Hôm nay đối với người không cha không mẹ, không có người chống lưng như tôi đương nhiên là không chút cố kỵ.

Ông nội trong lúc còn tỉnh táo, cầm lấy tay tôi chỉ nói một câu.

“Nhan Nhan, công ty là tâm huyết cả đời của ba mẹ con, cho dù bị sụp đổ, cũng không thể để những kẻ lòng lang dạ sói kia cướp đi được.”

Tôi nhịn không được khóc đỏ mắt: “Ông yên tâm đi, con đã có cách rồi.”

Cả nhà chú họ cắn mãi không buông lý do con gái Hứa gia thì không thể kế thừa gia nghiệp.

Lấy cớ này muốn chiếm lấy công ty của cha mẹ tôi.

Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ được như ý nguyện.

4

Tuần thứ hai sau khi Chu Gia Thuật tuyên bố chuyện kết hôn, tôi cũng đưa ra quyết định hoang đường nhất, nhưng cũng là quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời.

Tôi cần một đứa con để kế thừa sản nghiệp Hứa gia.

Bởi vì không đáp ứng điều kiện thụ tinh ống nghiệm, cuối cùng tôi chọn cách thụ thai tự nhiên.

Về phần cha đứa bé —

Quản gia theo ông nội tôi cả đời, đem tư liệu sàng lọc đặt ở trước mặt tôi.

“Cô chủ, cô xem một chút đi.”

Tư liệu về hắn rất đơn giản, là người Hồng Kông, theo họ mẹ, chắc là gia đình đơn thân.

Trình độ học vấn cũng rất tốt, chỉ số thông minh rất cao, gen sẽ không kém.

Báo cáo kiểm tra sức khỏe vô cùng chi tiết chứng minh thân thể hắn rất khỏe mạnh, không có bất kỳ bệnh nào.

Quan trọng nhất là khuôn mặt trong bức ảnh.

Thật sự là đẹp trai đến mức khiến người ta hoảng hốt.

“Chú Châu, chú xác định người đàn ông ưu tú như vậy, cũng cần làm… giao dịch như vậy?”

Chú Châu từ ái nở nụ cười: “Hình như trong nhà có người bệnh nặng, cần tiền gấp.”

Tôi nghĩ đến ông nội còn đang ở bệnh viện, liền nổi lên lòng thương cảm.

“Cho hắn thêm năm mươi vạn đi.”

“Vâng, cô chủ.”

5

Ngày thứ mười hai sau khi Chu Gia Thuật tuyên bố kết hôn.

Đúng lúc cũng là ngày dễ mang thai của tôi.

Tôi gặp được người đàn ông tên là Lương Duật Hành kia.

Hắn mặc áo sơ mi màu đen và quần dài rất bình thường, nhìn không ra là nhãn hiệu gì, chắc hẳn là hàng siêu thị giá rẻ.

Nhưng quần áo rẻ tiền mặc ở trên người hắn, lại không lộ ra vẻ rẻ tiền.

Như trong hợp đồng đã nói, hai mắt hắn sẽ bị dải lụa màu đen bịt kín.

Khi tôi đẩy cửa đi vào, hắn theo bản năng đứng lên nhìn về phía cửa.

Lúc này tôi mới phát hiện hắn rất cao ít nhất cũng phải 1m88.

Dáng người cũng rất đẹp, vai rộng eo hẹp chân dài.

“Cô chủ?” Lương Duật Hành mở miệng.

Giọng nói cũng rất êm tai, trong lòng tôi càng thêm hài lòng.

“Là tôi, anh đừng khẩn trương.”

Tôi chậm rãi bước lên trước giơ tay vỗ vỗ cánh tay hắn.

Cơ bắp cũng thật tuyệt vời.

“Tắm chưa?” Tôi hỏi.

“Tắm xong rồi.”

Thật ra tôi đã khẩn trương đến mức sau lưng tứa ra một tầng mồ hôi.

Lại cố ý làm ra vẻ bình tĩnh: “Vậy bắt đầu đi.”

6

Lương Duật Hành không nhìn thấy tôi, nhưng tôi có thể nhìn thấy hắn.

Sau khi tôi nói câu đó.

Khóe môi Lương Duật Hành khẽ nhếch lên.

Hắn đối mặt với tôi, cách lớp vải đen khẽ vuốt cằm: “Được, cô chủ.”

Nút áo sơ mi bị ngón tay thon dài của hắn cởi ra từng nút từng nút.

Mặt tôi trong nháy mắt đỏ bừng.

Hoảng hốt trực tiếp xoay người.

Tiếng quần áo xột xoạt dừng lại.

Giọng nói người đàn ông mang theo sự gợi cảm trầm khàn vang lên: “Cô chủ, có thể rồi.”

……

7

Tôi cố gắng chống đỡ để cho mình thoải mái tự nhiên.

Nhưng bỗng dưng mở to hai mắt.

Dải ruy băng màu đen dài, từ mái tóc ngắn gọn gàng của hắn rủ xuống.

Mặt hắn bị vải che khuất nhưng sống mũi lại cao thẳng.

“Cô chủ?”

Có lẽ là vì tôi vẫn không nói gì, Lương Duật Hành nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Lại tiến lên một bước vươn tay như đang tìm người.

Đầu ngón tay hắn chạm vào vai tôi.

Nhẹ nhàng nắm lấy vai tôi.

Trong nháy mắt lại trực tiếp ôm ngang tôi.

8

Cơ thể tôi chìm vào chiếc giường mềm mại.

Tim đập quá nhanh khiến tôi choáng váng đến mức gần như không thể thở được.

Lương Duật Hành cúi đầu, dây dải lụa màu đen rủ xuống, lướt qua xương quai xanh của tôi.

Ngón tay hơi lạnh của hắn vuốt ve mặt tôi, hôn nhẹ lên cổ tôi.

Lúc hắn tiến gần tôi hơn, điện thoại di động của tôi lại đột nhiên vang lên.

9

Lương Duật Hành theo bản năng ngừng động tác.

Tôi đứng thẳng dậy đưa tay lấy điện thoại di động.

Lại bất ngờ nhìn thấy ba chữ “Chu Gia Thuật”.

Tôi giật mình rồi vẫn cúp máy.

Nhưng rất nhanh người bên kia lại gọi tới.

Ánh mắt của tôi rơi vào trên mặt Lương Duật Hành đang ở bên cạnh.

Môi người đàn ông mỏng, nghe nói người như vậy trời sinh bạc tình.

Tôi hoảng hốt trong chớp mắt, gặp phải người bạc tình rồi.

Nhưng bạc tình thì mới thích hợp với việc làm ăn này hơn.

Xong chuyện sau đó không còn liên quan gì tới nhau nữa.

Tôi bấm nút để nghe.

Giọng nói Chu Gia Thuật nghe vào trong tai lại có chút xa lạ.

“Hứa Nhan, ông nội nằm viện sao không nói cho tôi biết?”

“Đây cũng không phải là bí mật gì.”

“Cô đang ở đâu? Tôi đi đón cô, cùng đi bệnh viện thăm ông nội…”

“Không cần.”

“Hứa Nhan, ông nội đối với tôi rất tốt, tôi cũng nguyện ý diễn với cô một chút để cho ông an tâm.”

“Tôi nói rồi, không cần, cảm ơn ý tốt này của anh.”

“Hứa Nhan…… đạo lý biết chừng mực, cô hiểu chứ?”

Trong giọng nói của Chu Gia Thuật là sự tức giận không kiềm chế được.

Tôi hiểu hắn, hắn là người ngạo mạn, chủ động gọi điện thoại lấy lòng tôi.

Xem như hiếm lắm mới có được.

“Nhưng mà, thật sự không cần.”

“Dù sao, đã muộn rồi.”

Tôi nắm chặt điện thoại, liếc mắt nhìn người đàn ông trước mặt.

“Chu Gia Thuật……”

Tôi còn chưa nói xong, Lương Duật Hành bỗng nhiên trầm khàn mở miệng: “Cô chủ?”

Nụ hôn nóng bỏng lại một lần nữa rơi vào khóe môi tôi.

Điện thoại rơi từ lòng bàn tay xuống sàn nhà.

Tôi nhíu mày phát ra một tiếng hừ nhẹ kêu đau……

Giọng nói Chu Gia Thuật vang lên: “Hứa Nhan…… Con mẹ nó cô đang ở cùng với ai?”

Màn hình tối dần.

Lương Duật Hành cúi người vô cùng ôn nhu rồi lại vô cùng cường thế.

Hôn lên môi tôi.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hai Phong?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address

Tân Phong
Hai Phong
KIẾNTHỤY-HẢIPHÒNG