24/04/2026
(Full) Tôi kết hôn chớp nhoáng với một vị giáo sư thuộc hệ cấm dục. Sau khi cưới, chúng tôi ai làm việc nấy, ít khi liên lạc.
Cho đến khi anh người yêu cũ từng ra nước ngoài trao đổi trở về, lúc anh ta đưa tôi về nhà thì bị chồng tôi bắt gặp tại trận.
Anh chẳng nói chẳng rằng, sắc mặt không đổi mà đi thẳng vào thư phòng ngủ. Ngày hôm sau, tin nhắn của tôi nổ tung:
【Tưởng Mạn, em muốn làm gì là tự do của em.】
【Em là một cá thể độc lập, anh sẽ không can thiệp vào chuyện của em.】
【Càng không giam cầm em, chúng ta cũng chỉ là vợ chồng bình thường mà thôi.】
【Cứ chơi đùa với anh ta cho vui vẻ nhé.】
【...】
【Tưởng Mạn, em có tin anh chết cho em xem không?】
1
Ba năm sau khi bị Bùi Tận Nham "cắm sừng". Tôi vẫn không chịu nổi áp lực thúc giục kết hôn, đành đi xem mắt với Cố Thanh Hàn.
Ngày xem mắt, anh phân tích cho tôi một trăm điều lợi khi kết hôn với anh. Ví dụ như có thể cân bằng hormone, từ nay về sau cơm áo không lo, tôi dắt anh ra ngoài cũng rất có mặt mũi, cung Bọ Cạp và cung Cự Giải là trời sinh một cặp. Hơn nữa, anh nói anh tuyệt đối sẽ không phản bội tôi...
Cố Thanh Hàn liệt kê những điều này với vẻ mặt hệt như một con AI. Làm AI cũng tốt, AI không có tâm địa xấu xa. Thật ra điều làm tôi cảm động nhất là mấy câu cuối cùng. Anh nói đời tư anh sạch sẽ, lịch sử yêu đương trắng tinh, không có bạn thân khác giới, điện thoại tùy tôi kiểm tra, lịch trình báo cáo bất cứ lúc nào.
Tôi từng có một mối tình kéo dài năm năm, nhưng cuối cùng lại không địch nổi một đêm trong quán bar. Điều này khiến tôi hoàn toàn mất đi cảm giác an toàn. Mà Cố Thanh Hàn, thiên chi kiêu tử, gia thế hiển hách không ai bằng. Nhìn dáng vẻ cấm dục dịu dàng của anh, tôi gật đầu đồng ý. Rất nhanh sau đó, chúng tôi kết hôn chớp nhoáng.
Tôi nghĩ chắc anh cũng vì đối phó với gia đình nên mới cưới tôi. Sau khi kết hôn, chúng tôi ai bận việc nấy. Tôi ở bệnh viện bận đến mức chân không chạm đất, còn sự nghiệp của anh thì lên như diều gặp gió, mỗi ngày chạy đi chạy lại giữa trường học và công ty, cũng rất ít khi liên lạc với tôi.
Mọi sự giao nhau của chúng tôi đều là ở trên giường. Tuy rằng lần đầu tiên không mấy vui vẻ, nhưng điều kiện bẩm sinh của anh ưu việt, nhan sắc cao, thể lực khỏe, khả năng học hỏi sau này còn đáng kinh rợn. Dần dần, tôi bắt đầu tận hưởng nó. Yêu hay không yêu, dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Tôi cứ ngỡ ngày tháng cứ thế trôi qua, cho đến khi Bùi Tận Nham về nước, mọi người tổ chức một buổi tụ tập. Ba năm không gặp, anh ta đã thu bớt sự ngông cuồng, trầm ổn hơn rất nhiều. Năm đó tuy là anh ta ngoại tình, nhưng tôi là người tử tế, chia tay không đến mức quá khó coi. Gặp lại nhau cũng chẳng có gì phải né tránh, trên bàn tiệc vẫn chào hỏi nhau đường hoàng.
Lúc tan cuộc, thầy giáo bảo anh ta, người duy nhất không uống rượu đưa mấy đứa con gái chúng tôi về nhà, chẳng hiểu sao tôi lại bị nhét vào ghế phụ. Sau khi đưa từng người về nhà, trong xe cuối cùng chỉ còn lại hai chúng tôi.
2
Ánh đèn trong xe mờ ảo khiến không khí có chút ám muội. Tôi vừa mở cửa xe định xuống thì bị Bùi Tận Nham một tay kéo ngược trở lại. Mùi thuốc lá quen thuộc trên người anh ta ngay lập tức đưa tôi về quá khứ.
Bùi Tận Nham là "con chó điên" nổi tiếng trong giới. Anh ta chơi đua xe bất chấp tính mạng, vừa điên vừa hoang dại. Đám con nhà giàu đua xe đều có mỹ nữ đi kèm, duy chỉ có ghế phụ của anh ta là để trống, không cho bất kỳ ai ngồi.
Tôi là một "con ngoan trò giỏi", sống lâu ngày dưới áp lực cao của gia tộc. Có một lần khi tôi muốn nhảy xuống khỏi sân thượng, Bùi Tận Nham giống như một vị thần đột nhiên giáng lâm trước mặt tôi.
Anh ta giống hệt mấy nam chính hống hách trong phim thần tượng, thiếu kiên nhẫn nói với tôi: "Cô chắn tầm nhìn xem sao của tôi rồi." Tôi ngẩng đầu nhìn, bầu trời đen kịt như chì, chẳng có lấy một ngôi sao. Sau đó, tôi trở thành người đầu tiên được ngồi vào ghế phụ của Bùi Tận Nham.
Yêu nhau năm năm, tôi luôn nghĩ chúng tôi sẽ bước vào lễ đường. Cho đến khi tôi nhìn thấy anh ta mất kiểm soát hôn nhiệt tình một người mẫu trẻ, rồi cả hai cùng đi vào nhà vệ sinh quán bar. Tôi không biết mình đã rời đi như thế nào, chỉ nhớ cảnh tượng đó như sét đánh ngang tai khiến cả người tôi tê dại. Cảm giác này, cả đời tôi không quên được.
Sau ngày đó, tôi chẩn đoán mắc chứng trầm cảm. Bùi Tận Nham từng là vệt sáng duy nhất tôi có thể nhìn thấy trong địa ngục trần gian của mình. Nhưng cũng chính anh ta đã tự tay dập tắt vệt sáng đó, rồi lại bồi thêm một nhát đẩy tôi xuống vực sâu vạn trượng.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, cảnh cáo: "Bùi Tận Nham, tôi kết hôn rồi."
Bùi Tận Nham không có phản ứng gì, chỉ đưa tay vuốt ve mặt tôi, lẩm bẩm: "Không sao, kết rồi vẫn có thể ly hôn mà."
Tôi nghiêng mặt tránh tay anh ta: "Tôi nói với anh là hy vọng anh tự trọng."
"Tự trọng?" Anh ta bóp cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng vào mắt mình: "Tưởng Mạn, chuyện năm đó anh có nỗi khổ riêng. Đêm đó..."
Lời anh ta còn chưa nói xong, ngoài cửa xe có người gõ cửa kính. Tôi nhìn kỹ lại, là Cố Thanh Hàn. Tôi nhanh chóng mở cửa xe, chào tạm biệt Bùi Tận Nham: "Chào đàn anh, cảm ơn anh đã đưa tôi về, đi đường cẩn thận."
3
Suốt quãng đường lên lầu anh không hề nói câu nào, cả người tỏa ra hơi lạnh, đôi lông mày nhíu lại vẻ trầm mặc. Tôi có tật giật mình nên giải thích: "Thanh Hàn, hôm nay là buổi tiệc do thầy Chu tổ chức, người lúc nãy anh thấy là đàn anh của em, anh ấy không uống rượu nên đưa mọi người về, em vừa hay là người cuối cùng thôi."
Cố Thanh Hàn pha một cốc nước mật ong đưa vào tay tôi: "Uống một chút đi cho dễ chịu."
"Vâng." Tôi ngoan ngoãn uống nước, cứ ngỡ đã thoát được một kiếp.
"Hắn ta chính là Bùi Tận Nham đúng không, về nước rồi à?" Giọng điệu của anh không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
"Khụ..." Tôi vô tình bị sặc, ho đến đỏ cả mặt. Cố Thanh Hàn không giống như mọi khi lại vỗ lưng cho tôi, ngược lại tự mình uống nước: "Em không cần căng thẳng, anh không nhỏ mọn như vậy. Cha mẹ hai nhà từng là thế giao, lại cùng một người hướng dẫn, đi lại bình thường anh hiểu mà."
Không hổ danh là giáo sư đại học, đối nhân xử thế thật là đại lượng. Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Vậy em đi tắm trước đây."
4
Cửa phòng khép lại. Phòng khách trở nên yên tĩnh. Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, cánh tay đang cầm cốc nước nổi đầy gân xanh.
5
Đêm đó tôi ngủ không ngon chút nào. Cố Thanh Hàn ôm chặt lấy tôi vào lòng, hơi thở thanh khiết gần như nhấn chìm tôi. Lúc anh hôn tôi cũng rất hung hãn, giống như không khống chế được mà cưỡng hôn kiểu cắn xé.
Nhiều lần tôi muốn phản kháng nhưng không chống lại được sự áp chế sức lực tuyệt đối của anh. Rõ ràng trông gầy gò như vậy, sao sức lại lớn thế không biết.
Không biết đã hôn bao lâu, cánh tay trái của tôi bị đè đến tê dại, vừa định nghiêng người đổi bên thì tay Cố Thanh Hàn lại quấn lấy. Anh cứ thế bám riết không buông, vừa hôn vừa mơn trớn. Tôi chịu không nổi, hoàn toàn đầu hàng dưới sự vuốt ve của anh. Môi Cố Thanh Hàn hôn khắp làn da trên người tôi, đi đến đâu là đốt lên một ngọn lửa đến đó.
Chẳng biết anh đã xé bỏ bao nhiêu cái vỏ bao 0.01 siêu mỏng. Mồ hôi trên người tôi ướt rồi lại khô, khô rồi lại ướt. Cổ họng khản đặc không thốt ra được tiếng nào, mắt cũng sắp mở không ra. Ý thức cuối cùng là anh đang lau người giúp tôi, rồi sau đó là đến trưa ngày hôm sau luôn.
Cơ thể tôi như bị tháo rời ra rồi lắp ráp lại, đau nhức không thôi. Vừa dậy đã thấy anh đang nấu bữa trưa cho tôi. Hôm nay là thứ Bảy, ngày nghỉ hiếm hoi. Tay áo của Cố Thanh Hàn xắn lên quá cổ tay, lộ ra đường nét cánh tay gọn gàng.
"Thanh Hàn." Tôi gọi anh.
Anh quay người lại, khôi phục dáng vẻ vị giáo sư hệ cấm dục không gợn sóng buông lơi. Cứ như thể người tối qua bị trúng tà vậy. "Dậy rồi à?" Giọng anh hơi khàn: "Canh còn phải hầm một lát nữa, em ngồi xuống trước đi."
Tôi ngồi nhìn dáng vẻ bận rộn của anh, lòng dâng lên một sự ấm áp. Canh vừa bưng lên thì điện thoại reo. Là Bùi Tận Nham. Tôi vô cảm ngắt máy, ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Hàn đối diện. Anh không nói gì, chúng tôi tiếp tục uống canh.
Chưa uống xong bát canh, trưởng khoa nhắn tin nói bệnh nhân của tôi có tình huống đột xuất. Tôi không kịp ăn tiếp, xách túi chạy ra cửa. Đang định nói với Cố Thanh Hàn một tiếng thì điện thoại của Bùi Tận Nham lại gọi tới, tôi luống cuống ngắt đi.
Cố Thanh Hàn chặn đường tôi. Anh tháo kính mắt vứt sang một bên, mặt kính va chạm phát ra một tiếng "cốp" giòn giã.
"Em đi tìm hắn thử xem."
Tôi vừa đẩy anh vừa giải thích: "Không phải Bùi Tận Nham, là bệnh viện có việc, em về sẽ nói với anh."
6
Lúc tôi rời khỏi bàn mổ, trời đã tối mịt. Tôi mệt mỏi mở điện thoại ra. Dày đặc toàn là tin nhắn của Cố Thanh Hàn:
【Tưởng Mạn, em muốn làm gì là tự do của em.】
【Em là một cá thể độc lập, anh sẽ không can thiệp vào chuyện của em.】
【Càng không giam cầm em, chúng ta cũng chỉ là vợ chồng bình thường mà thôi.】
【Cứ chơi đùa với anh ta cho vui vẻ nhé.】
【...】
【Tưởng Mạn, em có tin anh chếc cho em xem không?】
…Link full dưới cmt
24/01/2026
13/09/2025