Người Khởi Nghiệp

Người Khởi Nghiệp

Share

- THÔNG TIN KINH TẾ -
- KHỞI NGHIỆP -
- KINH DOANH '

Photos from Người Khởi Nghiệp's post 29/05/2026

TỶ PHÚ DẦU MỎ THỐNG TRỊ NGÀNH TÂN DƯỢC NHƯ THẾ NÀO?

Tập đoàn Dầu Mỏ của Rockefeller khi phát minh ra thuốc tây từ đầu thế kỷ 20, gia tộc này đã chuyển hướng thương mại hóa các CHẾ PHẨM PHỤ từ dầu mỏ, nhựa than đá thành dược phẩm.

Quá trình hình thành đế chế Hoá Dược ấy diễn ra qua các cột mốc quan trọng sau:

* Những năm 1900:
Một số nhà khoa học phát hiện các hợp chất chiết xuất từ hắc ín (sản phẩm phụ của quá trình lọc dầu do Tập đoàn Standard Oil của Rockefeller thực hiện) có thể dùng làm thuốc tổng hợp. Điều này được nhìn thấy nguồn lợi nhuận khổng lồ khi phụ phẩm lọc dầu của tập đoàn được điều chế để bán dưới dạng thuốc.

* Năm 1910:
Quỹ Rockefeller (Rockefeller Foundation) đã nhanh chóng tài trợ cho Báo cáo Flexner (*), thiết lập lại hệ thống giáo dục y tế và định hình y học phương Tây, loại bỏ dần các phương pháp chữa bệnh tự nhiên để chuyển sang dùng thuốc tổng hợp.

* Năm 1939:
Đế chế Rockefeller thành lập liên minh "Drug Trust" với tập đoàn hóa chất khổng lồ của Đức là IG Farben (sau này đổi tên thành Bayer) để cùng nghiên cứu và sản xuất thuốc.

Sự kết hợp giữa ngành công nghiệp lọc dầu và y học đã đặt nền móng cho ngành dược phẩm hiện đại (Big Pharma) mà gia tộc Rockefeller đóng vai trò định hình và kiểm soát phần lớn thị phần tại Hoa kỳ.

Cách ông ta yêu cầu hệ thống y tế dùng thuốc từ dầu mỏ:

John D. Rockefeller đã thay đổi toàn bộ hệ thống y tế để bắt buộc sử dụng thuốc từ dầu mỏ thông qua một chiến lược tài chính tinh vi vào đầu thế kỷ 20. Ông không trực tiếp ra lệnh, mà sử dụng tiền để thao túng giáo dục, luật pháp và các tổ chức y tế.

Các bước thực hiện chiến lược này bao gồm:

1. Tài trợ để thao túng giáo dục y khoa (Báo cáo Flexner 1910)

Rockefeller cùng với tỷ phú Andrew Carnegie đã thuê Abraham Flexner thực hiện một cuộc khảo sát toàn diện các trường y tại Mỹ. Báo cáo Flexner năm 1910 kết luận rằng hệ thống y tế Mỹ đang "lạc hậu" và cần chuẩn hóa theo hướng khoa học thực nghiệm.
Sau báo cáo này, Rockefeller bắt đầu rót hàng trăm triệu USD vào các trường y lớn (như Harvard, Yale, Johns Hopkins) với điều kiện bắt buộc: Trường học phải loại bỏ hoàn toàn các môn học về thảo dược, y học tự nhiên, liệu pháp vi lượng đồng căn (homeopathy), và thay bằng giáo trình tập trung vào hóa dược tổng hợp từ dầu mỏ.

2. Chiếm quyền kiểm soát ban quản trị các trường đại học.

Đi kèm với những khoản tài trợ khổng lồ, Rockefeller yêu cầu đưa người của ông vào ghế Ban quản trị của các trường y và bệnh viện lớn. Từ vị trí này, người của Rockefeller kiểm tra chặt chẽ giáo trình, hướng nghiên cứu, đảm bảo các bác sĩ tương lai chỉ được dạy rằng:

"Bệnh tật là do thiếu thuốc hóa học, và cách duy nhất để chữa bệnh là dùng hóa dược".

Các giáo sư phản đối hướng đi này đều bị sa thải hoặc cắt nguồn vốn nghiên cứu.

3. Độc quyền hóa hệ thống cấp phép hành nghề y.

Thông qua sức ảnh hưởng chính trị, Rockefeller đã tác động để Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ (AMA) trở thành cơ quan duy nhất có quyền cấp phép hành nghề cho bác sĩ và công nhận các trường y. AMA sau đó phối hợp với chính phủ ban hành luật:

* Đóng cửa gần một nửa số trường y tại Mỹ (chủ yếu là các trường dạy y học tự nhiên).

* Tuyên bố các phương pháp chữa bệnh bằng thảo dược là bất hợp pháp.

* Tước giấy phép hoặc bỏ tù những bác sĩ tiếp tục chữa bệnh bằng phương pháp tự nhiên mà không dùng thuốc hóa dược.

4. Bôi nhọ và gắn mác "quackery" (lang băm):

Để triệt hạ các đối thủ cạnh tranh (những người dùng thuốc nam, thuốc bắc, thảo dược thiên nhiên), truyền thông thuộc sở hữu hoặc chịu ảnh hưởng của Rockefeller bắt đầu chiến dịch bôi nhọ quy mô lớn. Họ gắn mác tất cả các phương pháp y học cổ truyền là "mê tín", "lang băm", "lừa đảo" và "kém văn minh", đồng thời ca ngợi thuốc hóa dược là "y học hiện đại", "tiến bộ khoa học".

Tóm tắt cốt lõi chiến lược:

Rockefeller đã tạo ra một vòng lặp độc quyền khép kín:
— Bán dầu mỏ.
— Tận dụng các chế phẩm phụ.
— Chiết xuất ra hóa dược.
— Tài trợ trường y để dạy bác sĩ kê đơn thuốc hóa dược.
— Sử dụng AMA để cấm các loại thuốc khác.

👉 Người bệnh bắt buộc phải mua thuốc hóa dược của Rockefeller.

5. Tại sao "Thảo dược" bị gạt ra khỏi y tế thương mại?

Lý do lớn nhất khiến mô hình Rockefeller chiến thắng là tính kinh tế độc quyền là:

* Không thể đăng ký bằng sáng chế cho thực phẩm/thảo dược:

— Không ai có thể độc quyền sở hữu tỏi, nghệ, gừng… nếu không có bằng sáng chế (patent), các tập đoàn tài phiệt không thể định giá độc quyền để thu lợi nhuận khổng lồ.

* Hóa dược chế biến từ dầu mỏ thì có thể đăng ký độc quyền:

— Khi cấu trúc lại một phân tử hóa học trong phòng thí nghiệm, tập đoàn dược phẩm sẽ có toàn quyền sở hữu nó trong hàng chục năm và bán với giá tùy ý.

👉 Chính vì vậy, mô hình y tế hiện đại đã tiến hóa thành một ngành công nghiệp quản lý triệu chứng bệnh mãn tính bằng thuốc tây, thay vì giải quyết tận gốc nguyên nhân từ lối sống và dinh dưỡng, thảo dược như triết lý y học có truyền thống lâu đời ở cả phương Đông lẫn phương Tây.

Dù sao ở phương Đông như Việt Nam vẫn còn cây lá thảo dược để mà dùng theo trí tuệ của các bậc đại trí như Hải Thượng Lãn Ông, Tuệ Tĩnh…
Nhà nước vẫn thực hiện chủ trương Đông - Tây Y kết hợp. Còn người dân phương Tây tuyệt đối bị cấm nhòm vào bất cứ chiếc lá thảo dược nào.

Như vậy là mn hiểu thêm chi tiết hơn về cuộc thâu tóm, áp đặt sử dụng thuốc từ Phế phụ đâu mỏ và Nhựa Than Đá lên toàn nhân loại của tỷ phú Rốc Cờ Pheo Lơ rồi nhé.




Fb Danh Lợi

13/05/2026

TỐNG ÁI LINH VÀ CUỘC HÔN NHÂN BÍ ẨN VỚI NGƯỜI GIÀU NHẤT TRUNG QUỐC

Nhắc đến ba chị em họ Tống lừng danh của Trung Hoa đầu thế kỷ XX, người ta thường nhớ đến Tống Mỹ Linh hay Tống Khánh Linh. Nhưng người chị cả, Tống Ái Linh, mới là nhân vật bí ẩn và quyền lực bậc nhất: Một phụ nữ vừa sắc sảo, vừa thực dụng, được xem là “bộ óc tài chính” đứng sau gia tộc họ Tống, đồng thời là người phụ nữ đã kết hôn với nhà tài phiệt quyền thế nhất Trung Hoa thời Dân quốc, Khổng Tường Hy.

Tống Ái Linh sinh ngày 15 tháng 7 năm 1889 tại Thượng Hải, là con gái trưởng của Tống Gia Thụ, một doanh nhân giàu có, nhà truyền giáo Tin Lành nổi tiếng và là người đã xây dựng nên gia tộc họ Tống đầy ảnh hưởng. Khác với hình dung về phụ nữ Trung Hoa truyền thống, Ái Linh từ nhỏ đã được giáo dục theo lối phương Tây. Bà sang Mỹ du học từ sớm, trở thành một trong những phụ nữ Trung Quốc đầu tiên được đào tạo bài bản ở Hoa Kỳ. Chính nền giáo dục ấy đã tạo nên một Tống Ái Linh mạnh mẽ, khôn ngoan và rất nhạy bén với tiền bạc.

Nếu Tống Ái Linh xuất thân từ gia tộc giàu có mới nổi, thì Khổng Tường Hy lại mang dòng dõi cổ xưa bậc nhất Trung Hoa. Sinh ngày 11 tháng 9 năm 1881 tại Sơn Tây, ông là hậu duệ đời thứ 75 của Khổng Tử, điều mà cả đời ông luôn tự hào và thường được nhắc như một “giấy thông hành” danh giá trong chính trường. Ông cũng từng du học Mỹ, học tại đại học danh giá Yale. Được đào tạo tại phương Tây và mang họ Khổng lẫy lừng, Khổng Tường Hy là sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại, một kiểu quý tộc mới của Trung Quốc thời hỗn loạn.

Hai người gặp nhau năm 1913, khi Tống Ái Linh vừa từ Mỹ trở về và đang làm thư ký cho Tôn Trung Sơn. Khổng Tường Hy khi ấy là doanh nhân thành đạt góa vợ. Cuộc gặp của họ nhanh chóng trở thành một liên minh đặc biệt. Không phải kiểu tình yêu lãng mạn ồn ào, mà là sự hấp dẫn giữa hai con người đều hiểu rất rõ giá trị của quyền lực và tiền bạc. Năm 1914, họ kết hôn tại Yokohama. Đó là cuộc liên hôn giữa hai gia tộc lớn nhất Trung Quốc thời đó: Họ Tống của tiền tài và cách mạng, họ Khổng của danh giá ngàn năm.

Khổng Tường Hy sau này giữ hàng loạt chức vụ tối cao trong chính phủ Quốc dân đảng: Bộ trưởng Công thương, Bộ trưởng Tài chính, Thống đốc Ngân hàng Trung ương và từng làm Thủ tướng Trung Hoa Dân Quốc trong giai đoạn 1938-1939. Nhưng chức vụ chỉ là một phần. Điều khiến ông nổi bật hơn cả là khối tài sản khổng lồ. Nhiều tài liệu phương Tây thời đó mô tả ông là người giàu nhất Trung Quốc, là doanh nhân thuộc nhóm giàu nhất thế giới, nắm trong tay ngân hàng, công nghiệp, thương mại và ảnh hưởng sâu rộng đến nguồn viện trợ quốc tế. Tài sản chính xác khó xác định, nhưng trong dư luận thời ấy, chỉ cần nhắc đến Khổng Tường Hy là nhắc đến biểu tượng của tiền bạc không đáy.

Thế nhưng, người ta vẫn nói: Phía sau Khổng Tường Hy là Tống Ái Linh. Bà không chỉ là vợ mà còn là cộng sự chiến lược. Tống Ái Linh nổi tiếng cực kỳ giỏi đầu tư, buôn bất động sản, cổ phiếu và xây dựng các công ty riêng. Bà được cho là người có con mắt tài chính sắc bén hơn cả chồng. Trong thời chiến, khi nhiều quan chức chỉ lo chính trị, Ái Linh âm thầm tích lũy tài sản, biến gia đình mình thành một thế lực tài phiệt thực sự. Có giai thoại rằng trong nhà họ Khổng, mọi quyết định lớn về tiền bạc đều phải qua cái gật đầu của bà.

Khổng Tường Hy hiếm khi công khai bày tỏ tình cảm với vợ, nhưng mỗi lần xuất hiện trước công chúng, ông luôn để Tống Ái Linh đứng cạnh như một biểu tượng không thể tách rời. Trong các buổi ngoại giao và sự kiện tài chính, ông thường giới thiệu bà bằng danh xưng “Madame Khổng”, không đơn thuần là phu nhân mà như một đối tác danh giá, một người cùng ông chia sẻ quyền lực. Báo chí phương Tây khi ấy từng nhận xét đầy ẩn ý: Khổng Tường Hy có chức danh, nhưng người thực sự kiểm soát tài sản gia đình lại là Tống Ái Linh. Có nhà báo thậm chí viết rằng sự giàu có khổng lồ của nhà họ Khổng phần lớn đến từ “sự khôn ngoan đặc biệt của bà Khổng”, một cách nói nhẹ nhàng cho thấy bà mới là bộ óc tài chính thực sự phía sau đế chế ấy.

Về gia đình, có một câu nói từng lan truyền khắp chính trường Trung Quốc, như thể gói gọn số phận ba chị em họ Tống: “Một người yêu tiền, một người yêu quyền lực, một người yêu đất nước.” Dù không rõ ai là người đầu tiên nói ra, câu ấy gần như trở thành định nghĩa cho Tống Ái Linh: Người phụ nữ gắn với tiền bạc, sự tính toán và tham vọng tài chính.

Điều gây tò mò nhất là cả hai gần như không bao giờ phát biểu trực diện về quyền lực, nhưng hành động của họ lại đủ khiến người đời dè chừng. Nhiều nhà sử học cho rằng, chính Tống Ái Linh là người góp phần thúc đẩy cuộc hôn nhân giữa em gái với Tưởng Giới Thạch. Bởi bà hiểu rằng đó là chiếc chìa khóa để gia tộc họ Tống bước vào trung tâm quyền lực của Trung Hoa Dân Quốc. Còn Khổng Tường Hy, với những bài diễn văn về “kinh tế quốc gia” và “trách nhiệm tài chính”, được coi là gương mặt đại diện cho “tứ đại gia tộc” nắm cả tiền bạc lẫn chính trị.

Cặp vợ chồng siêu giàu có bốn người con: Hai trai, hai gái. Các con họ lớn lên giữa nhung lụa, sống trong những biệt thự lớn ở Nam Kinh, Thượng Hải rồi sau này là New York. Nhiều người trong số họ tiếp tục mang khối tài sản kếch xù sang Mỹ sau khi Quốc dân đảng thất bại năm 1949.

Cuộc hôn nhân của Tống Ái Linh và Khổng Tường Hy có những điểm nhấn khiến hậu thế luôn tò mò. Họ không phải cặp đôi ồn ào biểu lộ tình cảm như em gái Tống Mỹ Linh với Tưởng Giới Thạch. Nhưng họ gắn bó hơn nửa thế kỷ, cùng đi qua đỉnh cao quyền lực và cả những năm tháng lưu vong. Tống Ái Linh hỗ trợ chồng bằng các mối quan hệ gia tộc họ Tống. Ngược lại, Khổng Tường Hy mang đến cho bà vị thế chính trị và mạng lưới tài chính toàn cầu. Họ như hai bánh răng ăn khớp: Một người có xuất thân danh giá, một người có đầu óc kinh doanh thiên tài. Khi kết hợp, họ trở thành cặp đôi quyền lực nhất trong giới tinh hoa Dân quốc.

Cuộc sống của họ cũng phủ đầy tin đồn. Trong những năm chiến tranh chống Nhật, nhiều đối thủ chính trị cáo buộc Khổng Tường Hy và gia đình lợi dụng chiến tranh để làm giàu, thao túng ngoại tệ và chuyển tài sản ra nước ngoài. Có những lời đồn rằng Tống Ái Linh là người đứng sau nhiều thương vụ bí mật, sử dụng quan hệ gia đình để kiểm soát nguồn vốn viện trợ. Một số sử gia nhận xét, nhiều cáo buộc bị thổi phồng vì đấu đá chính trị. Nhưng cũng không thể phủ nhận gia đình họ đã tích lũy khối tài sản lớn bất thường trong giai đoạn Trung Quốc chìm trong hỗn loạn.

Điều hấp dẫn nhất ở cặp đôi này là họ gần như đại diện cho một chương đầy nghịch lý của lịch sử Trung Hoa hiện đại: Một hậu duệ Khổng Tử, biểu tượng đạo đức Nho giáo, lại trở thành nhà tài phiệt bị gắn với những nghi án tham nhũng. Một phụ nữ sinh ra trong gia đình Cơ Đốc giáo truyền giáo lại trở thành nữ doanh nhân lạnh lùng, sắc bén nhất trong giới chính trị. Họ yêu nhau hay chỉ cần nhau? Có lẽ là cả hai. Bởi suốt gần 60 năm chung sống, giữa những cuộc đảo chính, chiến tranh, mất nước và lưu vong, Tống Ái Linh vẫn luôn sát cánh bên Khổng Tường Hy.

Sau năm 1949, khi chính quyền Quốc dân đảng thất bại trong cuộc nội chiến, gia đình họ rời Trung Quốc sang Hoa Kỳ, mang theo khối tài sản khổng lồ mà báo chí quốc tế từng đồn đoán là lớn bậc nhất châu Á. Từ những dinh thự ở Nam Kinh, Thượng Hải, họ chuyển đến sống trong các biệt thự sang trọng tại New York. Nhưng nghịch lý của cuộc đời là: Càng nhiều tiền bạc, tuổi già của họ càng xa cách với quê hương. Người đàn ông từng là một trong những nhân vật quyền lực nhất Trung Hoa, và người phụ nữ từng thao túng những mạng lưới tài chính kín đáo, cuối cùng lại trở thành hai ông bà già trong căn biệt thự xứ lạ.

Cuối đời, Khổng Tường Hy gần như rút khỏi ánh đèn chính trị, sống âm thầm tại New York, Mỹ. Ngày 16 tháng 8 năm 1967, ông qua đời ở tuổi 85 tại nhà riêng. Không quốc tang, không đoàn nghi lễ. Chỉ là đám tang lặng lẽ của một ông lão lưu vong, xa cách quê hương mà ông từng góp phần định hình số phận.

Đối với Tống Ái Linh, cái ch*t của chồng như khép lại phần rực rỡ nhất của đời bà. Sau khi Khổng Tường Hy mất, bà sống thêm 6 năm trong sự cô tịch. Người phụ nữ sắc sảo nhất trong ba chị em họ Tống, từng được xem là “bà trùm tài chính” của gia tộc, đơn độc trong căn hộ ở New York. Những bữa tiệc xa hoa, những cuộc gặp giới tài phiệt, những lời đồn về khối gia sản khổng lồ dần lùi vào dĩ vãng.

Ngày 20 tháng 10 năm 1973, Tống Ái Linh qua đời tại New York, hưởng thọ 84 tuổi. Người phụ nữ giàu nhất trong ba chị em họ Tống được an táng tại nghĩa trang Ferncliff, nơi nhiều thành viên gia tộc họ Tống cũng yên nghỉ.

Cuộc hôn nhân của Khổng Tường Hy và Tống Ái Linh không chỉ là câu chuyện của người đàn ông giàu có cưới tiểu thư danh giá, mà là cuộc gặp gỡ của hai thế lực có thể làm nghiêng cán cân cả một thời đại. Đó là sự kết hợp giữa dòng dõi Khổng gia ngàn năm và gia tộc họ Tống quyền thế, giữa tiền bạc, tham vọng và ảnh hưởng chính trị. Họ sống như một cặp vợ chồng hạnh phúc, nhưng cũng như hai nhà chiến lược. Để rồi sau tất cả, cuộc hôn nhân ấy trở thành biểu tượng rằng đôi khi tình yêu không chỉ gắn kết hai con người, mà còn xoay chuyển vận mệnh của cả lịch sử.

Nguồn: Thu Hằng

07/05/2026

ĐÀN ÔNG VÀ PHỤ NỮ

Tử huyệt của đàn ông là lòng tự trọng, cho đủ tôn nghiêm thì dễ sai khiến.

Tử huyệt của phụ nữ là tình cảm, chạm đúng cảm xúc thì dễ kiểm soát.

Tử huyệt của người thân thiết là sự vướng bận, chạm đến tình cốt nhục thì lòng sẽ mềm yếu.

Tử huyệt của kẻ tiểu nhân là điểm yếu, lộ ra điểm yếu thì sẽ run sợ.

Tử huyệt của người giàu là sự kế thừa, hiểu được nỗi lo này thì dễ thâm nhập.

Tử huyệt của người nghèo là sự sinh tồn, có thể sống được thì sẽ phục tụng.

Tử huyệt của kẻ yếu là sự dựa dẫm, có chỗ dựa là sẽ đi theo.

Tử huyệt của người trí tuệ là nhận thức, cung tân tư duy thì sẽ tin tưởng.

Tử huyệt của kẻ ưu mê là sự mù quáng, chỉ cần dẫn dắt là sẽ bám đuổi.

Tử huyệt của kẻ thù là nhu cầu, ta bấng đúng thứ họ cần thì sẽ hóa giải được mâu thuẫn.

Đây là một góc nhìn về Tâm lý học hành vi và Nghệ thuật đối nhân xử thế. Nó bóc tách n hững "điểm chạm" nhạy cảm nhất trong bản chất con người để từ đó đưa ra phương pháp giao tiếp hoặc thuyết phục hiệu quả.

Nói đúng thứ họ cần, chạm đúng thứ họ lo, bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian và công sức để đạt được sự đồng thuận.

Cre: Nguyễn Hiến Lê

04/05/2026

NGƯỜI BẮT ĐẦU TỪ CON SỐ 0

Đừng vội coi thường một người đang bắt đầu từ con số 0.

1. Người đáng gờm không phải là kẻ sinh ra đã ở vạch đích, mà là người trắng tay nhưng không chấp nhận gục ngã. Mọi thứ họ có sau này đều do chính họ tự tạo ra.

2. Khi không còn đường lùi, con người hoặc vỡ ra, hoặc tôi luyện thành thép. Đi được bao xa không nằm ở thiên phú, mà ở mức chịu đựng và nội lực bên trong.

3. Không hậu thuẫn, không quý nhân, không lợi thế… mà vẫn đi đến cùng, thì đó không còn là cố gắng, mà là bản lĩnh thật sự.

4. Con đường của kẻ mạnh chưa bao giờ có sẵn. Họ bước tới đâu, lối mở ra tới đó. Người lì nhất không phải người giỏi nhất, mà là người chịu được áp lực lâu nhất nhưng vẫn giữ được cái đầu tỉnh táo và tâm thế vững vàng.

St

30/04/2026

NGHỆ THUẬT "SĂN" CÁC ÔNG CHÚ TRUNG NIÊN CỦA GÁI TRẺ TRUNG QUỐC

Từ mùa hè hay mùa thu năm ngoái khi mình mở trang FB này, đến nay đã có hàng trăm bạn gái, bạn trai rất chịu khó mỗi ngày đều nhắn tin qua FB gửi lời thăm hỏi, chúc tụng, khen ngợi đến mình; thậm chí họ còn gửi cả ảnh.

Tuy nhiên, vì lừa đảo trên mạng rất nhiều, nên mình hầu như không xem, cũng không đọc, chỉ đôi khi chúng tự động hiện ra trên điện thoại thì mình thấy. Cũng vì thế mà mình phải liên tục đăng cảnh báo không xem, không đọc nhắn tin để các bạn đừng gửi.

Trên mạng Trung Quốc cũng có rất nhiều chuyện giống như ở Việt Nam. Một “kiểu quan hệ nam nữ mới” đang lan truyền trên mạng Trung Quốc và có thể đã lan truyền vào Việt Nam. Đây không phải hẹn hò hay yêu đương theo nghĩa truyền thống, mà mang một cái tên mang tính châm biếm: “săn” hay “bòn rút” tiền từ đàn ông trung niên. Mình tổng hợp dưới đây thông tin về loại hình lừa đảo này để các bạn cảnh giác nếu bạn thấy không thích.

Dưới đây là tổng hợp hành vi của một bộ phận nhỏ phụ nữ trẻ cố ý tạo không khí mập mờ, hướng tới những người đàn ông trung niên (bị gọi đùa là “ông chú”) để vòi vĩnh những khoản tiền nhỏ.

Điều đáng nói là các “ông chú” không những không kháng cự, mà còn sẵn sàng móc ví.

Theo thời gian, hành vi tưởng chừng “kẻ cho người nhận” này từ những cá nhân lẻ tẻ đã dần biến thành một “mô hình kinh doanh” xám kín đáo. “Nạn nhân” ngày càng nhiều, túi tiền của các cô gái ngày càng dày… Còn những người “bị săn” cuối cùng mất cả tiền lẫn tình, chỉ còn lại tiếng thở dài.

01. “Săn ông chú”: Kiếm tiền nhanh hơn đi làm văn phòng

Rất nhiều đàn ông trung niên khó lòng cưỡng lại kiểu “cám dỗ” này:

Bạn mới quen một cô em gái trẻ, ngày nào cũng nhắn chào buổi sáng, chúc ngủ ngon. Dù bạn đăng status nhạt nhẽo đến đâu, cô ấy cũng like và bình luận ngay lập tức, mang lại cho bạn vô vàn “giá trị cảm xúc”.

Một ngày nọ, cô ấy làm nũng: “Anh ơi, mùa hè rồi, mời em uống ly trà sữa nhé.” Trong phút bốc đồng, đa số đàn ông đều khó kiềm chế mà ấn nút chuyển khoản.

Ngay sau đó, cô em sẽ nhắn lời cảm ơn, khen bạn hết lời. Bạn cảm thấy lâng lâng, như thể vừa làm được một điều gì đó rất vĩ đại.

Đó chính là một vòng “săn ông chú” hoàn chỉnh.

Mỗi lần các cô gái chỉ xin số tiền rất nhỏ: ít thì chục tệ, nhiều thì vài chục tệ.

Đối tượng “ông chú” chủ yếu là thế hệ 8x, 9x, có thu nhập và tiết kiệm ổn định. Số tiền này với họ chẳng đáng là bao, thứ họ thực sự thiếu là giá trị cảm xúc. Và họ sẵn sàng chi trả nhiều lần chỉ để đổi lấy cảm giác được quan tâm.

Nhiều người tự hỏi: Chỉ dựa vào những khoản chuyển khoản nhỏ lẻ thế này, các cô gái thực sự kiếm được tiền sao?

Câu trả lời là: Không chỉ kiếm được, mà thu nhập còn vượt xa nhân viên văn phòng.

Logic cốt lõi của “săn ông chú” là: “Thả lưới rộng, bắt nhiều cá”.
Những cô gái “cao thủ” có thể cùng lúc “duy trì” mối quan hệ với cả trăm “ông chú”.

Giả sử mỗi ngày có 20 người “dính bẫy”, mỗi người chuyển 20 tệ, một ngày đã thu về 400 tệ tiền lì xì. Một tháng là 12.000 tệ – cao hơn lương của nhiều nhân viên văn phòng.

Đây đã trở thành kế mưu sinh của một bộ phận phụ nữ trẻ. Để “hốt bạc” hiệu quả, họ đã xây dựng một quy trình chuyên nghiệp:

Bước 1: “Tìm - Nuôi” – Kết nối và tìm khách hàng tiềm năng.

Các cô gái add WeChat đàn ông từ đủ mọi kênh, mạng xã hội rồi nhắn tin cho đàn ông trung niên, bình luận dưới video của họ, ghép đôi trên app hẹn hò, chơi game giả vờ là người mới để được “dắt”, hoặc bắt chuyện trực tiếp. Bất cứ cách nào để “quen biết” đều được tận dụng.

Bước 2: “Dính” (Tạo sự thân thiết & tin tưởng)

Miệng luôn gọi “anh”, thậm chí "anh yêu" khiến đối phương vui vẻ. Chào sáng, trưa, tối không thiếu, thường xuyên gửi ảnh selfie, chia sẻ đời sống, gọi điện/nhắn tin thoại, lắng nghe tâm sự về công việc và cuộc sống. Họ xây dựng hình tượng một cô em gái hàng xóm sống động, biết quan tâm. Một số còn tự xây dựng nhân cách, hoàn cảnh đáng thương: gia cảnh khó khăn, một mình lên thành phố, không ai thương xót… để khơi gợi lòng trắc ẩn.

Bước 3: “Săn” (Xin, đòi tiền)

Dùng đủ loại lý do để xin lì xì hoặc chuyển khoản: lý do phải hợp lý, số tiền phải đủ nhỏ. Ví dụ: đói bụng không có tiền ăn, hết thuốc lá, thèm trà sữa, thiếu tiền thuê nhà, hết tiền mua băng vệ sinh…

Họ tuân thủ quy tắc “3-1”: trò chuyện thuần túy 3 lần, sau đó mới mở lời “rút tiền” 1 lần. Vừa đảm bảo hiệu suất “chốt đơn”, vừa triệt tiêu sự cảnh giác của các “ông chú”.

Sau khi chuyển khoản, những người đàn ông đang lâng lâng vì được khen ngợi sẽ không ngờ rằng, cô gái hỏi han ân cần kia, phía sau màn hình có thể đang… chiều chuộng một người đàn ông khác.

Có những “cô gái tinh thần” dùng tiền “săn ông chú” để mua điện thoại mới cho bạn trai.

Đàn ông không biết rằng, số tiền mình bỏ ra để mua giá trị cảm xúc, lại đang gián tiếp “tiếp sức” cho một người đàn ông khác.

02. Từ trò chơi cá nhân đến “dây chuyền” chuyên nghiệp hóa

Theo đà phát triển, “săn ông chú” đã hình thành một hệ thống vận hành chuyên nghiệp hoàn chỉnh, kéo theo một chuỗi công nghiệp xám.

Trong tay các “người chơi lâu năm”, một hệ thống phân loại khách hàng thô sơ nhưng hiệu quả đã ra đời:

L1 (Người qua đường): Đã trò chuyện vài lần nhưng chống đối việc trả tiền, do đó loại bỏ ngay, không lãng phí thời gian.

L2 (Khách tiềm năng): Đã chuyển khoản nhỏ 1-2 lần. Đây là nhóm “tiềm năng”. Chiến lược là xây dựng lòng tin, chưa vội “thu hoạch”.

L3 (Khách quen): Đã hình thành thói quen trả tiền ổn định. Cần chăm sóc trọng điểm. Nhớ ngày sinh, sở thích, công việc, dùng xưng hô thân mật hơn để thúc đẩy chi tiêu.

L4 (Con béo/Khách sộp): Những người ra tay rộng rãi, sẵn sàng chuyển khoản lớn dù không có yêu cầu. Đây rõ ràng là nguồn thu chính nên các cô sẽ dành phần lớn thời gian và tâm sức để duy trì.

L5 (Sẵn sàng làm thịt khi hết giá trị): Đã bị “vét cạn”, không còn khả năng chuyển khoản hoặc rất lâu mới chị chi trả, Đây là đối tượng khác hàng cần loại bỏ, chặn không cho liên lạc, hoặc bán lại cho đồng nghiệp cũng là thợ săn.

Bên cạnh hệ thống phân cấp, thị trường này còn tràn ngập các khóa học hướng dẫn “săn ông chú” và chuỗi cung ứng xám, tiếp tay cho “nghề” này ngày càng thịnh hành.

Các khóa học mọc lên như nấm, rao giảng “ngày kiếm 500 tệ”, “không kiếm được không thu phí”, “dễ nhân bản”. Đóng gói bán với giá 199 hay 299 tệ, dụ dỗ những cô gái còn non tơ nhảy vào học.

Nội dung bao gồm kịch bản chuyên nghiệp: lần đầu cần làm gì, cách hấp dẫn đàn ông ra sao, sao cho đối phương không thể từ chối, cách trả lời những câu hỏi khó của đối phương…

Ngoài ra, các công cụ hỗ trợ cũng rất phong phú, thậm chí choáng ngợp:

Phần mềm mở nhiều WeChat cùng lúc, robot tự động trả lời, thậm chí là trình tạo link “thanh toán hộ” giả mạo.

Các cô gái gửi link thanh toán đồ ăn giả, đàn ông bấm vào và... tiền không vào tài khoản nhà hàng, mà chuyển thẳng vào ví của họ.

Vừa giảm bớt sự cảnh giác của “ông chú”, vừa giúp các cô gái “rút tiền” dễ dàng.

Dùng các công cụ này, link thanh toán hộ cho mua sắm, xem phim, du lịch, khách sạn, gọi xe… đều có thể tạo chỉ bằng một cú click.

Đôi khi, “săn ông chú” thậm chí không cần sự xuất hiện của phụ nữ. Nhiều đàn ông cũng giả gái để tham gia cuộc săn. Dùng âm thanh, ảnh người khác để lừa đảo dưới vỏ bọc hẹn hò online không còn xa lạ.

Năm 2025, một địa phương đã triệt phá một băng nhóm tương tự: 14 thành viên là nam, thu giữ tại hiện trường hơn 50 điện thoại, 20 máy tính và 20+ thiết bị biến âm.

Quy trình này đã được sao chép sang “săn ông chú”. Chỉ cần điện thoại, máy tính, bộ biến âm và vài người đàn ông, là có thể “thu hoạch” chính xác một nhóm đối tượng nhất định.

Dưới những “lưỡi hái” do họ chế tạo, không ít đàn ông trung niên bị thu hoạch điên cuồng như đám rau sạch.

03. Đàn ông trung niên và những khoảng trống cảm xúc

Nhiều người tự hỏi: Những “ông chú” trung niên này đa phần đã có vốn sống và trải nghiệm xã hội phong phú, lẽ nào lại nhìn không thấu những chiêu trò đơn giản thế này?

Câu trả lời ngược lại: Đa số những người tham gia ngay từ đầu đã biết đây là một cái bẫy, thậm chí hiểu rõ cô gái phía bên kia màn hình tiếp cận mình chỉ vì vài chục, vài trăm tệ.

Nhưng họ không những không kháng cự, mà còn tự nguyện để bị “săn”.

Trên các nền tảng mạng xã hội, đầy rẫy những bình luận kiểu “Mời em săn anh”, kèm theo khoe “tiềm lực tài chính”.

Thậm chí không ít đàn ông lên tiếng bộc bạch, biện hộ cho những cô gái “móc túi” họ.

Đằng sau đó là nhu cầu cảm xúc bị kìm nén lâu ngày.

Nhóm đối tượng chính của “săn ông chú” hiện nay đa phần là nam giới thế hệ 9x, 8x, thậm chí 7x. Họ đang ở giai đoạn áp lực nhất của cuộc đời.

Trên kính lão, dưới dưỡng nhi, gánh trên vai là nợ mua nhà, mua xe, một số đang đối mặt với “khủng hoảng tuổi trung niên”.

Tại nơi làm việc, lớp trẻ hơn, rẻ hơn, dồi dào năng lượng hơn đang cạnh tranh gay gắt.

Cơ hội thăng chức tăng lương mờ nhạt, thậm chí bất cứ lúc nào cũng đối mặt với nguy cơ sa thải, nhưng lại không dám nghỉ việc hay khởi nghiệp vì không còn khả năng chịu đựng “bấp bênh”.

Những uất ức trong lòng không biết xả vào đâu, chỉ đành tự nuốt. Người đã kết hôn về nhà còn phải cung cấp “giá trị cảm xúc” cho gia đình.

Một số đã ly hôn hoặc chưa từng kết hôn, nội tâm cực kỳ cô độc, khao khát có sự đồng hành của người khác giới.

Những cô gái trẻ trong trò “săn ông chú”đã mang lại cho họ cảm giác “được cần đến” với chi phí thấp, phản hồi cao, lấp đầy khoảng trống cảm xúc ấy.

Thậm chí nhiều đàn ông xem đây là một sự “thành toàn đôi bên”: Tôi bỏ tiền mua giá trị cảm xúc, em dùng sự đồng hành đổi lấy thu nhập, ai cũng được lợi.

Nhưng, “giao dịch” này thực sự tốt đẹp đến vậy sao?

Những người đàn ông cô đơn, những người vốn khao khát một mối quan hệ bền vững, rất dễ động lòng thật trong cái bẫy dịu dàng được thiết kế kỹ lưỡng.

Họ đầu tư ngày càng nhiều tiền, ngày càng nhiều tình cảm, nhưng không thể thay đổi sự thật rằng từ đầu đến cuối họ chỉ là một “khách hàng”.

Người đã có gia đình đắm chìm trong đó, sa đà vào “cạm bẫy sắc tình”, một khi bị nửa kia phát hiện sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến hôn nhân, thậm chí dẫn đến tan vỡ, hối hận muộn màng.

Họ cần nhận thức rõ: Sự dịu dàng và đồng hành mua bằng tiền, rốt cuộc chỉ là giả tạo và ngắn ngủi. Ngừng chuyển khoản, mối quan hệ về 0 ngay lập tức.

Bạn tưởng đó là sự mập mờ tự nguyện, nhưng thực tế từ khoảnh khắc bạn chấp nhận kết bạn, bạn đã bước vào kịch bản “thu hoạch” được dàn dựng sẵn.

Thay vì tham lam chút “ngọt ngào” trước mắt, điều quan trọng hơn là trân trọng người bên cạnh.

Dù có bao nhiêu sự dịu dàng đổi bằng tiền trên màn hình, cũng không ấm áp bằng một cái ôm thực tế từ người thương.

Còn nếu bạn đang độc thân, thà dành thời gian, công sức, tiền bạc để tập thể dục, du lịch, học tập nâng cao bản thân… chứ đừng ảo tưởng sẽ “nhận được” gì từ những cái bẫy này. Bởi lẽ có những kẻ săn mồi, thường đội lốt con mồi; và khi bạn đang ngắm nghía con mồi, thì chính bạn đã trở thành con mồi.

Lê Việt Đức

26/04/2026

ĐẦU TƯ VÀO HOANG MẠC

Vào năm 2007, bà Shufang, Trung Quốc đã gây chấn động khi bán đi chuỗi cửa hàng điện máy đang phát triển mạnh mẽ của mình để đầu tư vào 15.000 mẫu đất hoang mạc. Vùng đất khắc nghiệt, nắng cháy da, cát vàng trải dài đến tận chân trời, không một bóng cây, không một giọt nước. Quyết định của bà Shufang đã vấp phải sự phản đối kịch liệt từ gia đình và bạn bè. Họ cho rằng bà đang đánh đổi cả một sự nghiệp thành công để theo đuổi một giấc mơ hoang đường.

Nhưng bất chấp những lời ra tiếng vào, bà Shufang vẫn kiên định với quyết định của mình. Không ngờ, 13 năm sau, từ vùng đất tưởng chừng như vô vọng ấy, bà Shufang đã kiến tạo nên một 'ốc đảo' xanh tươi, mang lại cho bà một khoản lợi nhuận khổng lồ lên tới 270 triệu nhân dân tệ (gần 1000 tỷ đồng) mỗi năm. Bí quyết nào đã giúp bà Shufang biến vùng đất chết trở thành 'mỏ vàng'? Động lực nào đã thôi thúc bà kiên trì theo đuổi ước mơ của mình?

Quyết tâm khởi nghiệp

Sinh ra và lớn lên ở huyện Jingyuan, tỉnh Gansu, Shufang đã trải qua những năm tháng khó khăn. Như bao người dân quê khác, cô bắt đầu làm việc tại một nhà máy trong huyện. Cuộc sống tưởng chừng sẽ yên ổn, nhưng cơn sóng thất nghiệp bất ngờ ập đến. Shufang không thể tránh khỏi số phận đó.

Tuy nhiên, cô không để mình bị cuốn trôi trong sự thất vọng. Thay vì khóc lóc, Shufang đã quyết định hành động. Cô nhận thấy ngành điện máy có tiềm năng, và với số vốn vay mượn, cô mở cửa hàng điện máy nhỏ. Mới đầu, công việc không dễ dàng. Shufang phải tự mình đi từng nhà giới thiệu sản phẩm, có khi đi mỏi chân, nói đến khản cổ mà chẳng bán được gì. Nhưng cô không từ bỏ. Shufang tin rằng chỉ cần sản phẩm chất lượng và dịch vụ tốt, khách hàng sẽ đến.

Ngày qua ngày, Shufang không ngừng học hỏi, nghiên cứu về điện máy, và dần dần, cửa hàng của cô trở thành một trong những cửa hàng hàng đầu trong huyện. Từ một công nhân thất nghiệp, Shufang đã trở thành một nữ chủ doanh nghiệp nổi tiếng. Tuy nhiên, niềm vui không kéo dài lâu khi thị trường bão hòa và sự cạnh tranh ngày càng gay gắt. Cửa hàng của cô dần vắng khách.

Vào một ngày, Shufang nghe tin chính phủ khuyến khích khai thác những vùng đất hoang mạc. Cô nhìn thấy cơ hội, và không ngần ngại đầu tư toàn bộ tài sản vào 15.000 mẫu đất khô cằn này. Gia đình và bạn bè đều phản đối, cho rằng cô đang quá mạo hiểm, nhưng Shufang không từ bỏ. Cô quyết tâm rằng, nếu không thử những gì người khác không dám làm, cơ hội sẽ mãi không đến.

Vùng đất này không có nước, cát bụi khô cằn, cây cối khó có thể phát triển. Nhưng Shufang kiên trì. Cô và đội ngũ của mình đã không ngừng tìm kiếm nguồn nước, cuối cùng, họ đã thành công khi dẫn nước từ một khu vực xa hàng chục cây số. Những ngày dài đào mương, lắp ống, đối mặt với thử thách, họ vẫn kiên trì. Mỗi lần cây cỏ nảy mầm, niềm vui trào dâng trong lòng Shufang. Và rồi, một ngày, giữa mảnh đất cát, cô nhìn thấy những mầm cây xanh non mọc lên. Cảm giác ấy không thể diễn tả bằng lời.

Với sự kiên trì không mệt mỏi, Shufang đã biến vùng đất hoang mạc thành một mảnh đất xanh tươi. Nhưng cô không dừng lại ở đó. Sau khi trồng cỏ, cô nhận thấy thịt cừu rất được ưa chuộng và vùng đất hoang này lại rất thích hợp cho việc chăn nuôi cừu. Mua cừu, xây chuồng và bắt đầu chăn nuôi, cô chăm sóc từng con cừu, học hỏi từng ngày, và rồi đàn cừu đã mạnh khỏe, thịt cừu của cô nổi bật trên thị trường. Tình hình kinh doanh của cô ngày càng phát triển mạnh mẽ, đơn hàng liên tục đến, doanh thu công ty hàng năm sắp chạm mốc 300 triệu nhân dân tệ (hơn 1000 tỷ đồng).

Không chỉ giúp mình, Shufang còn giúp bà con nông dân trong khu vực cải thiện cuộc sống. Nhiều người trong làng đã xây nhà mới, mua xe mới, và con cái họ được học ở những trường tốt. Công ty của Shufang giờ đây phát triển mạnh mẽ, trở thành một hình mẫu phụ nữ vươn lên thành công trong cộng đồng.

Thành công của Shufang là minh chứng cho sức mạnh của sự kiên trì và khát vọng vượt lên nghịch cảnh. Từ một vùng đất tưởng chừng không có gì, cô đã xây dựng nên một 'ốc đảo' xanh tươi, mang lại không chỉ lợi nhuận khổng lồ mà còn là tấm gương tốt cho cộng đồng.

Theo Toutiao

Cre: Kiến Thức Khởi Nghiệp

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address

Hanoi