18/06/2023
[Weibo] Đêm Ký Ức (P07/07)
(19)
Ngoại truyện Triệu Lão Sư.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cầm một bệnh án trên tay mà khiến tôi cảm thấy nặng nề như vậy.
Tôi là Triệu Minh Huyên, bác sĩ tâm lý trực thuộc đội cảnh sát điều tra, việc của tôi là điều trị tâm lý cho các bệnh nhân liên quan đến những vụ á n m ạ n g trong thành phố.
Bệnh nhân lần này của tôi là một cô bé tên Hoa Hoa, 15 tuổi. Là người duy nhất sống sót trong vụ t h ả m s á t của gia đình. Cô bé là người duy nhất sống sót trong khi cả bố và mẹ đều t ử v o n g với nhiều nhát d a o trên người, họ bị g i ế t trong lúc ngủ.
Cô bé được tìm thấy đã bất tỉnh bên cạnh giường. Trên người là vết m á u của bố mẹ. Ngay cả con d a o được tìm thấy ở hiện trường cũng chỉ có vân tay của Hoa Hoa
Không ai biết đêm đó đã có chuyện gì xảy ra.
Cảnh sát không muốn nghi ngờ, nhưng lí do duy nhất để lí giải cho mọi chuyện chính là Hoa Hoa là h u n g t h ủ.
Nhưng lúc được phát hiện, cô bé vẫn trong tình trạng hôn mê. Như thể ngay cả cô bé cũng từ chối tiếp nhận sự thật này.
Đã 2 tháng trôi qua, cuối cùng cô bé cũng mở mắt.
“Triệu lão sư, thầy cũng ở đây à. Hình như em ngủ lâu lắm rồi. Em muốn về nhà” Đây là câu đầu tiên cô bé nói với tôi.
“Bối Bối, cha mẹ tôi đi công tác rồi. Cậu đến nhà ở với tôi đi.” Hoa Hoa vừa cười vừa nói. Trên tay là con búp bê cô bé đã ôm chặt trong lòng suốt 2 tháng qua, dù rách cũng chưa từng buông tay.
Tôi cất hồ sơ bệnh án trong tay đi. Tôi không biết giải thích như thế nào cho em hiểu, nhà của em bây giờ đã trở thành hiện trường vụ thảm án, đã không có khả năng quay về nữa rồi. Nhưng không nhẫn tâm, tôi cười bảo "Em cố gắng nghỉ ngơi cho khỏe, khi nào hồi phục rồi là được về nhà ngay."
Có lẽ cơ chế bảo vệ trong cơ thể của Hoa Hoa đã xóa đi toàn bộ ký ức về đêm định mệnh ngày hôm đó.
Là một bác sĩ, tôi muốn em có thể mãi vui vẻ khỏe mạnh mà sống tiếp.
Nhưng là một điều tra viên, tôi có trách nhiệm phải tìm ra sự thật.
Hàng ngày tôi vẫn đến trò chuyện cùng em, hy vọng có thể kích thích em nhớ ra điều gì đó.
Nhưng sự việc càng lúc càng nghiêm trọng, tôi nhận ra có lẽ em không chỉ quên mất câu chuyện đêm ấy mà có thể tình huống còn nguy hiểm hơn. Hoa Hoa mắc chứng hoang tưởng.
Nếu thật sự đêm đó Hoa Hoa phát bệnh thì căn bệnh này chính là nguyên nhân khiến cô bé đã ra tay với chính bố mẹ của mình…
Thay vì chờ đợi em tự mình nhớ ra, chúng tôi quyết định tiến hành một kịch bản.
Thiết lập một không gian như trong kí ức của cô bé, tái hiện lại hiện trường hôm đó, đem Hoa Hoa trở về những ngày trước khi xảy ra án mạng.
Nghe có vẻ nhẫn tâm, nhưng đó là cách duy nhất cứu lấy Hoa Hoa, đưa em trở về thực tại.
—
Nhìn Hoa Hoa như ngã quỵ khi tìm lại được toàn bộ ký ức kia, lòng tôi có chút xót xa. Một cô bé 15 tuổi đối diện với sự thật rằng chính tay mình đã g i ế t c h ế t bố mẹ trong cơn điên loạn, tôi không biết, em sẽ sống tiếp cuộc đời phía sau như thế nào đây...
18/06/2023
[Weibo] Đêm Ký Ức (P06/07)
(13)
Triệu lão sư rời đi rồi.
Bối Bối mở cửa phòng ra nhìn tôi. “Hình như ông ta đang gấp. Không biết là muốn đi đâu. Nếu cậu muốn theo dõi ông ta, bây giờ chúng ta đi theo vẫn còn kịp đấy.”
Tôi cùng Bối Bối rời khỏi nhà.
Ông ta ngồi vào xe, không lập tức rời đi mà lấy điện thoại gọi cho ai đấy.
Tôi tranh thủ vẫy một chiếc taxi. Dặn dò tài xế chạy theo xe của ông ta.
Tài xế nhìn tôi rồi quay sang nhìn Bối Bối. Ánh mắt dò xét.
Tôi còn tưởng ông ta sẽ bảo chúng tôi xuống xe nữa. Nhưng không, ông ta im lặng.
Xe lăn bánh. Chạy theo chiếc xe của Triệu Lão sư.
Cơn đau đầu lại tìm tới. Bối Bối lo lắng nhìn tôi “Hay cậu nhắm mắt ngủ chút đi. Để tôi canh cho cậu.”
Tôi gật đầu như lời cảm ơn. Nhắm mắt lại nhưng vẫn không thể nào ngủ được. Tôi im lặng chú ý từng âm thanh trên đường, cố gắng ghi nhớ con đường này.
Triệu lão sư đỗ xe ở một bãi xe gần đó rồi bước xuống. Sợ bị phát hiện, tôi chỉ ngồi trên xe nhìn theo. Lúc này không phải là thời điểm thích hợp, tôi sẽ lại đến đây lúc không có ông ta.
Nghĩ thế, tôi bảo tài xế quay lại nhà của mình.
(14)
Theo trí nhớ, tôi vẽ lại bản đồ đến chỗ kia.
Thu dọn đồ đạc. Chờ đợi.
Đoán có lẽ Triệu lão sư đã không còn ở chỗ kia nữa.
Tôi rời khỏi nhà, cùng Bối Bối.
Tôi sợ một mình tôi không thể làm được gì cả.
Tôi cần Bối Bối ở bên cạnh mình.
Theo đường cũ, tôi tìm được đến nơi cần đến.
Đây là một khu nhà tập thể. Giống như nhà tôi.
Nơi này cho tôi một cảm giác khó lý giải. Vừa quen thuộc, lại vừa sợ hãi.
Như có điều gì thôi thúc. Như đã khắc sâu trong kí ức. Tôi như con rồi bị người ta điều khiển. Cứ vô định mà bước về phía trước.
Trước mắt tôi là một hành lang dài vắng lặng. Những cánh cửa đóng kín.
Là giấc mơ kia. Tôi đã thấy nơi này trong cơn ác mộng lặp đi lặp lại đó.
Tôi dừng lại ở một căn phòng. Là căn phòng số 204.
Có điều gì đó ngăn tôi mở cánh cửa kia ra.
Tôi sợ hãi.
Tôi không biết điều gì sẽ chờ đón mình sau cánh cửa kia.
Là sự thật.
Hay là ác mộng.
(15)
Tiếng đàn dương cầm vang lên từ phía sau cánh cửa, trong căn phòng kia.
Là âm thanh tôi đã nghe thấy trong những giấc mơ.
Đầu tôi đau dữ dội.
Tôi muốn ngăn lại thứ âm thanh như m a q u ỷ kia.
Tôi cố gắng mở cánh cửa kia ra nhưng vô vọng. Cửa vẫn bị khóa. Tiếng đàn vẫn không dừng lại. Đầu tôi xuất hiện những kí ức mờ nhạt.
Tiếng đàn dương cầm. M á u. Tiếng vỗ tay. Lời trách móc. Tiếng đổ vỡ.
Kết thúc rồi.
Tôi trở về hiện thực. Không rõ mình tại sao đứng đây. Tôi đã quên mất điều gì sao?
Những kí ức kia từ đâu tìm đến? Là cơn ác mộng của tôi đã trở thành hiện thực sao?
Tôi nhớ ra rồi. Là kí ức của tôi.
(16)
Cánh cửa đóng kín như được giải trừ phong ấn, lặng lẽ mở ra. Kí ức mờ nhạt kia chậm rãi tìm về.
Tôi bước vào căn phòng.
Mùi tanh tưởi xộc lên khiến tôi thiếu chút nữa đã không kìm được mà bỏ chạy.
Tôi nhìn xung quanh. Khung cảnh quen thuộc này làm sao tôi có thể quên được cơ chứ.
Đây chính là nhà của tôi mà.
Nhưng không ấm áp như trong kí ức của tôi.
Căn nhà lạnh lẽo, ngột ngạt, và đổ vỡ.
Tôi không phân biệt được đâu là thật đâu là mơ nữa rồi.
Cha mẹ tôi đâu. Tôi đến đây để tìm cha mẹ mình cơ mà.
Tôi nhìn sang phòng cha mẹ. Cánh cửa chỉ khép hờ.
Tôi tiến đến gần. Thứ tôi nhìn thấy là một bóng đen, trên tay là con d a o dính m á u. Đang từng nhát từng nhát đ â m lên người cha me tôi. M á u tươi chảy dọc về phía tôi.
Tôi gào thét. Mong kẻ kia dừng lại. Đây là cha mẹ tôi mà.
“Tôi biết là ông, Triệu lão sư. Ông là hung thủ g i ế t cha mẹ tôi.” Tôi gào lên trong tuyệt vọng.
Rồi đột nhiên, từ phía sau lưng tôi vang lên tiếng nói “Nhìn kỹ xem, ai là người cầm d a o, xêm kẻ đó là ai, ai đã g i ế t cha mẹ của em hả, Hoa Hoa.”
Tôi sợ hãi quay lại. Sau lưng tôi cũng là Triệu lão sư.
(17)
Tôi nhìn thấy mặt hung thủ rồi.
Kẻ cầm d a o kia có gương mặt giống tôi y như đúc.
(18)
Tôi nhớ lại tất cả rồi.
Tôi không còn gặp ác mộng nữa.
Bởi vì ác mộng đã trở thành sự thật.
18/06/2023
[Weibo] Đêm Ký Ức (P05/07)
(9)
Tôi tỉnh lại trong phòng mình. Cả người ướt đẫm mồ hôi.
Bối Bối lo lắng nhìn tôi. “Cậu không sao chứ, tôi gọi cả buổi không thấy cậu tỉnh. Còn tính tìm người đưa cậu đến bệnh viện. Cậu ngủ cả ngày rồi đấy.”
Tôi nhìn đồng hồ. 3h chiều.
“À tôi đau đầu nên Triệu lão sư cho nghỉ, tôi uống thuốc xong là ngủ luôn đến giờ.” Tôi mệt mỏi trả lời, vẫn chưa tỉnh táo lại sau giấc mơ kia.
“Cậu không thấy kì lạ à, lúc trước cậu cũng uống thuốc mà có ngủ li bì thế này đâu. Mấy hôm nay lại như người mất hồn thế. Có phải thuốc có tác dụng phụ gì không đấy.”
Bối Bối nói tôi mới thấy lạ, hình như thuốc lần này không giống những lần trước.
(10)
Sắp đến kì thi quan trọng rồi, tôi không thể lại bỏ buổi học dương cầm nào nữa.
Đúng như mọi ngày, Triệu Lão sư lại đến.
Tôi ra vẻ như không có chuyện gì. Cố gắng tập trung hoàn thành buổi học hôm nay.
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang tiếng đàn của tôi.
Lão sư nhìn tôi một cái, rồi xoay lưng bước ra ngoài nghe điện thoại.
Cánh cửa đóng lại. Tôi nhìn thấy trên ghế là chiếc vali của Lão sư. Bị khóa rồi.
Bối Bối đứng trong phòng nhìn tôi. Tôi đoán cậu ấy muốn nói với tôi là “Mở vali.”
Tôi thử xoay vài con số. Đều không đúng.
Trước khi lão sư quay lại. Tôi kịp xoay toàn bộ con số về 0.
Tôi vờ như không hiểu bài. Nhờ lão sư hướng dẫn lại.
Lão sư xoay người lấy cái vali. “Tách…tách….tách…” m thanh khô khốc vang lên. “Cạch.”
Vali được mở ra rồi.
Như sợ tôi nhìn thấy điều không nên thấy. Lão sư lấy ngay bản hướng dẫn được đặt ngay ở bên trên ra đưa cho tôi rồi vội vàng đóng vali lại.
Tôi vờ như không có chuyện gì. Im lặng hoàn thành buổi học.
Đến lúc Triệu lão sư đứng lên định về. Tôi ôm lấy bụng mình, mặt nhăn nhó. “Thầy mua giúp em phần thuốc tiêu hóa được không, bụng em khó chịu quá mà nhà hết thuốc mất rồi.”
Triệu lão sư im lặng nhìn tôi. “Được.” Rồi mở cửa bước ra ngoài.
Chỉ chờ có thế. Tôi theo âm thanh khi nãy mình nghe được, mở vali ra.
————————-
(11)
Trong vali là tôi.
Hình của tôi. Thông tin của tôi.
Ngoại trừ những thứ đó. Dưới cùng là một bộ hồ sơ.
Bên trong là một đơn thuốc, sổ bệnh án không có tên.
Rõ ràng là có vấn đề.
Vì sao Triệu lão sư điều tra tôi. Che giấu chuyện bố mẹ tôi không liên lạc được.
Triệu lão sư thật sự là ai?
(12)
Lão sư quay lại rồi.
Tôi thấy viêc đầu tiên ông ta bước vào nhà là nhìn đến cái vali trên ghế.
Tôi giả vờ như không thấy ánh mắt lạnh lẽo đó.
Nhận lấy thuốc, tôi đi vào phòng bếp.
Tôi đem thuốc kia ném vào bồn nước, giả vờ như mình đã uống nó rồi quay lại phòng khách.
Ông ta lại nhận một cuộc điện thoại. Trên tay là cái vali kia.
“Được, tôi đến ngay.” Đây là câu cuối cùng tôi nghe được.
Thấy tôi quay lại. Ông ta cười chào tạm biệt, ánh mắt lại thay đổi rồi. Là nét mặt hiền từ tôi vẫn hay thấy. Nhưng tôi không còn tin tưởng ông ta nữa.
“Hôm nay đến đây thôi. Thầy về trước. Em luyện nốt phần thầy đã hướng dẫn, mai thầy lại đến. Nhớ uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi nhé. Dạo này em gầy đi nhiều rồi đấy.”
Tôi cười gật đầu, không biết có lời nào là thật không. Tôi tự hỏi.
18/06/2023
[Weibo] Đêm Ký Ức (P04/07)
(7)
Đúng 9h sáng, Triệu lão sư đến. Hôm nay tôi có một lớp học dương cầm.
Nhưng tôi không có tâm trạng để học. Dòng chữ kia vẫn đang chiếm lấy tâm trí của tôi.
Tôi chưa nói với Triệu lão sư về bức thư kia. Chỉ là một dòng chữ, tôi không muốn làm thầy phải lo lắng. Chưa có gì chắc chắn cả.
“Hôm nay em không tập trung chút nào. Đầu vẫn còn đau à. Em đã uống thuốc như thầy dặn chưa.” Lão sư lo lắng nhắc nhở tôi. Tôi lúc này mới nhớ ra. Mấy giấc mơ kia cứ luẩn quẩn trong đầu tôi từ sáng, tôi cũng quên mất việc mình phải uống thuốc, là thuốc an thần tôi hay sử dụng trước mấy kì thi quan trọng. Tôi đành thật thà khai báo, tôi quên uống thuốc rồi.
“Đứa nhỏ này, có mỗi việc này mà cũng quên. Thôi không tính toán với em. Nay cho em nghỉ một hôm nữa coi như thả lỏng đầu óc cũng được. Uống thuốc xong rồi đi ngủ một giấc cho ngon vào. Nhìn em bây giờ như con gấu trúc ấy.” Thầy xoa đầu tôi rồi xoay lưng vào bếp, theo thói quen vào bếp lấy cả thuốc và nước cho tôi.”
(8)
Tôi đang đứng trên một sân khấu lớn.
Bên dưới có cả cha mẹ của tôi, còn có rất nhiều khán giả không thấy mặt.
Ngay cả Triệu lão sư cũng đến, nhưng thầy ấy không ngồi cùng cha mẹ tôi mà ngồi ra một góc. Ánh mắt chăm chú nhìn tôi có chút lạnh lẽo.
Tôi vừa biểu diễn xong. Tiếng vỗ tay không dứt. Còn cha mẹ tôi thì vô cùng tự hào.
Tôi cúi người xuống để cảm ơn. Không gian im bặt. Tiếng vỗ tay cũng dừng lại.
Ngẩng mặt lên. Ánh đèn sân khấu biến mất. Cha mẹ và Triệu lão sư cũng không thấy đâu. Bóng tối một lần nữa bao trùm lấy tôi. Tôi bị ai đó bắt lấy.
Tôi lại gặp ác mộng. Một lần nữa.
18/06/2023
[Weibo] Đêm Ký Ức (P03/07)
Trước khi tôi kịp nhìn thấy điều gì. Cánh cửa biến thành màu đỏ. Tôi tỉnh giấc.
Suốt cả đêm hôm đó. Tôi không tài nào chợp mắt lại được nữa. May cho tôi ngày mai là cuối tuần. Hiện tại tôi không thể nào đến trường với trạng thái này được.
7h sáng, tiếng chuông báo thức vang lên.
Bối Bối nhìn thấy gương mặt tái nhợt của tôi mới nhận ra là có vấn đề. Tôi đem giấc mơ của mình của tôi nói với cậu ấy. Lần này cậu ấy không cười nữa, vì cậu ấy cũng nhìn ra được là có vấn đề.
“Hay là cậu gọi cho cha mẹ cậu thử đi. Cô chú cũng đi suốt mấy ngày rồi, cuối tuần chắc có thời gian rảnh đi. Nói chuyện với cha mẹ cậu một chút cho an tâm.” Bối Bối nhắc tôi mới nhớ, đã 4 ngày rồi bố mẹ vẫn chưa gọi về.
“Tút…tút…tút…” Đầu dây bên kia liên tục truyền về tín hiệu cuộc gọi kết nối thất bại. Đột nhiên tôi có một dự cảm không lành. Thêm cả những giấc mơ kia nữa, là điềm báo của tôi sao.
“Triệu Lão Sư chắc có cách liên hệ với cha mẹ cậu đấy, cậu hỏi thử xem họ có liên lạc với lão sư không?” May mà có Bối Bối ở đây, tôi sắp bị cho mấy giấc mơ kia làm cho không giữ nổi được bình tĩnh nữa rồi.
“Lão sư, con là Hoa Hoa. Thầy có đang bận gì không ạ? À không có chuyện gì quan trọng, con muốn hỏi thầy là cha mẹ con có liên hệ với thầy không? Sáng nay con không gọi được cho họ… Vâng là thế à, thế để con nhìn thử. Cảm ơn thầy.”
Lão sư bảo hôm qua trước lúc tôi về thầy có đến nhà tôi thì nhìn thấy có bưu phẩm gửi cho tôi. Thầy để trên cây đàn dương cầm, tính đợi lúc học thì đưa cho tôi. AI ngờ tôi lại lên cơn đau đầu nên thầy lo cho tôi uống thuốc đi ngủ luôn, thế lại quên mất.
(6)
Bố mẹ gửi cho tôi một tấm bưu thiếp.
Thì ra vừa đến nơi là bố mẹ đã viết bưu thiếp gửi về cho tôi. Tôi thở phào, may mắn chỉ là mơ thôi, bố mẹ vẫn ổn.
“Này, cậu không thấy bức thư cậu có vấn đề à. Gì mà số 222 rồi cả 666 gì lung tung cả lên. Cô chú viết bức thư này mà không có ý gì à. Đợi tôi tí, để tôi xem kỹ lại đã.”
“C Ứ U B Ố M Ẹ”!!!
Bối bối đưa cho tôi bức thư cùng với chiếc điện thoại. “Bố mẹ cậu có thể gặp chuyện rồi đấy, rõ ràng bức thư là lời kêu cứu được mô phỏng theo bàn phím trên điện thoại này.”
17/06/2023
[Weibo] Đêm Ký Ức (P02/07)
(3)
Từ nhỏ tôi đã được kỳ vọng sẽ trở thành một nghệ sĩ dương cầm giống mẹ tôi.
Nhưng mẹ không có thời gian dạy cho tôi. Mẹ dành thời gian cho những chuyến lưu diễn, những buổi phỏng vấn, những việc quan trọng khác. Còn việc học dương cầm của tôi, mẹ đã thuê cho tôi một vị lão sư nổi tiếng - Triệu Lão Sư.
Lần này cả cha và mẹ đều bận cùng một lúc, vậy nên chỉ đành nhờ Triệu Lão Sư chăm sóc và để ý việc học của tôi.
Bình thường lão sư chỉ đến vào ban ngày. Vậy nên tối nay chỉ có tôi và Bối Bối ngủ với nhau.
(4)
Tôi lại nằm mơ.
Vẫn là hành lang dài thăm thẳm đó. Nhưng lần này bối cảnh xung quanh lại thay đổi. Không còn là căn phòng màu đỏ nữa.
Phía cuối hành lang là một tấm gương lớn. Tấm gương phản chiếu lại toàn bộ khung cảnh phía sau lưng tôi. Thì ra là tôi đang đứng giữa một hành lang rộng với đầy những căn phòng. Nhưng lần này không có ai khác cả, chỉ có tôi.
Tôi muốn thử bước về phía trước, lại nhận ra như đang có gì đó giữ lại bước chân của mình. Tôi như bất động giữa không gian vô tận này. Không ai cứu tôi.
Tôi phải tự cứu lấy mình.
Tôi cố gắng nhìn thật kỹ mọi thứ xung quanh. Tôi biết mình đang mở, tôi phải tự đánh thức mình.
Trên tấm gương, hiện lên dòng chữ S.O.S
Ngoại trừ tôi ở đây, là ai đang cầu cứu?!
Rồi đột nhiên, tôi thấy cửa một căn phòng chậm rãi mở ra. Thứ chất lỏng màu đỏ tươi đáng sợ kia như chỉ chực chờ thoát ra ngoài, chảy dần về phía của tôi.
Cơn ác mộng của tôi lặp lại. Không khí xung quanh ngừng chuyển động. Ngột ngạt, lạnh lẽo như có ai đó đang bóp nghẹt lấy cổ tôi.
Tôi cố gắng tỉnh táo hết sức có thể, nhìn chằm chằm về phía trước.
Chỉ trong giây phút này tôi mới nhận ra. Thứ tôi thấy trên tấm gương kia không phải lời kêu cứu, mà là sự phản chiếu của căn phòng 202 cuối hành lang.
Lúc này tôi mới thấy rõ, căn phòng trong cơn ác mộng của tôi là căn phòng 204. Là nhà của tôi.
03/06/2023
[Weibo] Đêm Ký Ức (P01/07)
Tôi là Hoa Hoa. Tôi có một cuộc đời vô cùng tốt đẹp. Cha tôi là cảnh sát, mẹ tôi là một nghệ sĩ dương cầm có tiếng. Tôi chưa từng thiếu thốn bất cứ điều gì. Từ nhỏ đã là niềm kỳ vọng của cha mẹ. Mọi người xung quanh cũng đều tin rằng tôi sẽ trở thành một nghệ sĩ đàn dương cầm tài năng như mẹ tôi. Cuộc đời tôi đã được định sẵn sẽ vô cùng suôn sẻ. Đó chính là cuộc đời của tôi trong suy nghĩ của mọi người.
Còn với tôi, cuộc sống hiện tại không khác gì ác mộng.
(1)
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng tối. Trước mặt tôi là một hành lang dài thăm thẳm. Chỉ có chút ánh sáng le lói phát ra từ cánh cửa cuối hành lang. Tiếng nhạc vang vọng khắp nơi khiến tôi không thể thả lỏng một chút nào. Nhanh chóng tìm đến nguồn sáng duy nhất. Tôi mới phát hiện ra, tiếng đàn dương cầm phát ra từ đây. Từ khe cửa, thứ ánh sáng màu đỏ kỳ dị từng chút len lỏi qua khe cửa mà hắt ra bên ngoài. Đưa tay vặn lấy tay nắm cửa, căn phòng đã bị khóa chặt. Rõ ràng có ánh sáng từ trong căn phòng phát ra, nhưng khi tôi nhìn qua mắt mèo trên cửa, lại chỉ thấy bóng tối bao trùm cả căn phòng.
Tôi cúi người xuống muốn nhìn từ khe hở, lại thấy được một mảnh giấy đã bị xé rách. Tôi cố gắng nhìn thật kỹ từng chữ trên mảnh giấy kia, mới chợt nhận ra đây là một tờ nhạc phổ. Còn đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên trên vai tôi xuất hiện sức nặng của một bàn tay. Tôi vừa quay lại, liền thấy Bối Bối đang đứng sau lưng mình. Bỗng nhiên sàn nhà rung lắc dữ dội. Điều cuối cùng tôi cảm nhận được, là bóng tối bao trùm mọi thứ, tôi rơi vào một không gian vô tận.
“Hoa Hoa, tỉnh tỉnh. Cậu mơ thấy gì mà toát mồ hôi ướt cả người thế.”
Tôi mở mắt. Nhận ra mình vừa trải qua một cơn ác mộng. Trước mặt tôi là Bối Bối, bạn thân của tối.
“Này Hoa Hoa, cha mẹ cậu đi công tác rồi cậu gọi tôi sang đây nhìn cậu ngủ à. Hại tôi vừa học xong đã vội chạy sang tìm cậu.” Bối Bối vừa nói vừa trừng mắt với tôi, miệng thì trách cứ nhưng rõ ràng giọng điệu lại không có chút khó chịu nào. Tôi biết cậu ấy đang muốn an ủi tôi.
Vừa định nói cảm ơn với cậu ấy, tôi mới thấy trên đầu cậu có một vết rách còn đang rướm máu. “Này, cậu bị sao thế. Đầu chảy cả máu thế kia còn sang đây là gì. Lại còn không chịu xử lý vết thương đi.”
“À nãy tôi vội quá nên không thấy cành cây, thế là bị thương thôi. Trông thế thôi nhưng không còn đau nữa rồi. Tính sang tìm cậu rồi ăn vạ tí, ai ngờ lại thấy cậu ngủ ngon thế kia. Uổng công tôi vất vả một hồi.”
“Tôi ngủ ngon khi nào chứ. Cậu không thấy tôi còn gặp ác mộng à. Thôi để tôi xử lý vết thương cho này, rồi kể cho cậu nghe tôi mơ thấy gì nhé.”
(2)
“Cậu tưởng cậu đang đóng phim kinh dị đấy à. Lại có lôi cả tôi vào cơ đấy.” Bối Bối trêu chọc tôi bằng giọng điệu vui vẻ.
“Hừ, biết thế tôi không kể cậu nghe. Còn tưởng cậu sẽ an ủi tôi chứ.” Tôi vẫn cảm thấy giấc mơ kia chân thật quá, nhưng rõ ràng nó chỉ là một giấc mơ.
Bối Bối thấy tôi vẫn còn chìm đắm trong cơn ác mộng kia nên cố tình đánh lạc hướng. “Này, dẹp mấy chuyện mơ mộng của cậu đi. Tôi với cậu chơi giải đố không. Trong chương trình giải đố hôm trước chiếu trên truyền hình có câu đố hay lắm. Giải được còn có quà đấy. Câu này với học bá như cậu, chúng ta thế nào cũng lấy được phần thưởng.”
Tôi và Bối Bối dành cả buổi chiều giải đố với nhau, rồi hai đứa cùng làm bài tập. Dần dần nỗi sợ với cơn ác mộng kia cũng chậm rãi tiêu tan.
Nhìn Bối Bối cười nói vui vẻ. Tôi đột nhiên cũng có chút ghen tị với cuộc sống của cậu ấy. Bố mẹ Bối Bối là mở một hàng ăn nhỏ. Cả ngày ngoại trừ lúc học ra, cậu ấy thường phụ việc ở cửa hàng của cha mẹ. Cậu ấy gặp gỡ nhiều người, cậu ấy hoạt bát vui vẻ, cậu ấy có thể sống một cuộc đời mà không phải chịu quá nhiều áp lực của bất kỳ ai, cũng không ai luôn đem cậu ấy ra so sánh với cha mẹ cậu ấy. Đó lại là những thứ tôi không thể có được. Có lẽ vậy nên tôi càng mong muốn làm bạn với cậu ấy hơn. Nghe cậu ấy kể về những điều thú vị trong cuộc sống của cậu ấy, đem nó bù vào phần thiếu hụt của chính tôi. Biết đâu trong một giấc mơ nào đó, nó lại trở thành cuộc đời của tôi.
Hảo Tụ Hảo Tán - Trinh Thám Weibo
Escape game room