XÂY NHÀ ĐẸP

XÂY NHÀ ĐẸP

Share

TÂM THẾ TỐT CHO CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP!

5 lưu ý không nên bỏ qua khiến phòng khách rộng bất ngờ 15/01/2024

5 LƯU Ý DÀNH CHO PHÒNG KHÁCH

Phòng khách là bộ mặt của cả căn nhà khi khách đến chơi. Nếu diện tích phòng khách chật, bạn chỉ cần lưu ý các chi tiết sau, sẽ có cảm nhận không gian rộng hơn.

5 lưu ý không nên bỏ qua khiến phòng khách rộng bất ngờ Phòng khách là bộ mặt của cả căn nhà khi khách đến chơi. Nếu diện tích phòng khách chật, bạn chỉ cần lưu ý các chi tiết sau, sẽ có cảm nhận không gian rộng hơn.

Photos from XÂY NHÀ ĐẸP's post 15/12/2023

BIỆT THỰ 4 TẦNG MÃN NHÃN MỌI GÓC NHÌN

Căn biệt thự tại phố núi Bảo Lộc với thiết kế khoảng thông tầng kết hợp với các đường cong tạo ra từ cầu thang, ban công, tường, sàn nhà là điểm nhấn cực thú vị.

Nine villa là căn biệt thự có quy mô 4 tầng nổi và một tầng hầm, xây dựng trên khu đất rộng 408 m2 tại TP Bảo Lộc (Lâm Đồng), thuộc sở hữu của một gia đình 3 thế hệ cùng chung sống.

Nguồn: Vietnamnet

03/12/2023

VÌ SAO PHẢI KIỂM SOÁT ÁI DỤC?

Nói trắng ra thì chúng ta yêu nhau ban đầu đều vì tình dục, vì bản năng ái nhiễm vô hình thúc đẩy, vì mệnh lệnh duy trì nòi giống vẫy gọi trong tâm thức. Tình dục hay tình cảm của Nam Giới và Nữ Giới hơi khác nhau một chút ở 3 pha:

NAM GIỚI:
- Được thỏa mãn tình dục mới bắt đầu yêu bằng con tim
- Yêu bằng con tim đủ rồi sẽ bình tâm suy nghĩ bằng lý trí.
( BỘ PHẬN SINH DỤC - CON TIM - TRÍ ÓC )

NỮ GIỚI:
- Yêu thích bằng con tim trước rồi mới có cảm hứng tình dục.
- Qua cơn cảm hứng tình dục rồi mới có lý trí suy xét đúng sai.
( CON TIM - BỘ PHẬN SINH DỤC - TRÍ ÓC )

Đa số đều là vậy và đây là bản năng. Thuộc tính của Nam Giới là săn tìm, chinh phục. Thuộc tính của Nữ Giới là chọn lựa cái tốt nhất. Trừ khi ta có đạo đức sâu sắc, lý trí cao thì ta mới kiềm chế, thay đổi các trật tự như trên lại thành:

- Suy xét bằng trí óc trước
- Hợp lý, hợp tình, đúng người thì mới bắt đầu yêu thương
- Yêu thương đủ lâu rồi thì mới bắt đầu có quan hệ tình dục.

Tình dục nó có hai thuộc tính vô cùng kỳ cục đó là Gây Nghiện và Gây Nhàm Chán ( Háo Tính Mới ). Ai sa lầy vào tình dục đều sẽ hiểu điều này. Tình dục là ma túy nội sinh trong tất cả chúng ta, càng chiều chuộng nó nó càng hừng hực đói khát đòi thỏa mãn. Lần thỏa mãn sau phải độc đáo hơn, khác biệt hơn lần thỏa mãn trước. Cái nghiện được tô vẽ nâng niu qua mỗi lần hành dâm. Cũng vậy, để thỏa mãn cái nghiện đó, tình dục cũng có một đặc tính là Gây Nhàm Chán: Hành dâm với một người hoài chán phải đổi người khác, hành dâm trong phòng chán phải đổi ra outdoor cho mới mẻ... đủ thứ biến thái, biến dị không cùng tận cho đến khi giết nhau chết và hiếp dâm tử thi luôn.

Chuyện chăn gối của lứa đôi là điều ảnh hưởng rất lớn đến hạnh phúc của gia đình. Ai mà chối bỏ không dám nói đến việc này thì rất cực đoan. Vợ chồng không hòa hợp chuyện chăn gối cũng thường cãi nhau, xung đột và mâu thuẫn. Nhưng cả hai vợ chồng mà cứ dâm dục nhiều quá thì ta sẽ thấy cả hai cứ gây lộn, sinh sự nhau suốt vì người kia nhìn mình không còn tôn trọng nữa và chính mình mất uy đức. Chúng ta nhớ, quan hệ tình dục quá nhiều làm cặp đôi chán chường và khinh bỉ nhau tự nhiên. Đó là lý do vì sao người ta yêu mặn nồng một thời gian rồi ngụi lạnh và dễ ngoại tình vì chán quá rồi, chẳng còn gì mới mẻ hay thú vị nữa.

Yêu nhau, cưới nhau, sống với nhau nhiều năm chung một mái nhà thì đó là duyên là nợ của cả hai từ quá khứ rồi. Nhưng nếu không tiếp tục vun bồi thiện duyên sâu dày để tiến lên mà chỉ hưởng thụ sắc dục, tài sản thì cái duyên xưa cạn dần từ từ không ở được với nhau nữa phải dẫn đến ly dị, phản bội.

Chúng ta không bàn về kỹ thuật giường chiếu, chăn gối vì mấy cái này nói nó thừa thải lắm. Chúng ta chỉ nói đến khía cạnh là hai vợ chồng phải cùng dắt tay nhau qua vũng lầy tình dục để sống hạnh phúc hơn, đức hạnh hơn và yêu thương nhau bền vững hơn. Vì mọi sự đổ vỡ đều làm tổn thương con cháu thế hệ sau và làm đau lòng cha mẹ, thân tộc thế hệ trước. Mỗi gia đình phải có trách nhiệm ổn định, phát triển, no ấm không phải vì riêng mình mà vì hạnh phúc của rất nhiều người khác nữa. Đó là mệnh lệnh đạo đức thời đại.

Nhìn tỷ lệ phá thai, tỷ lệ ly dị, tỷ lệ ngoại tình... còn rất cao mà chúng ta nhói lòng.

Chúng ta hay đưa ra ví dụ. Nếu vợ bạn là hoa hậu, nếu chồng bạn là nam vương mà qua 10 năm trời nhìn lại cô ta, anh ta vẫn y chang cũ chẳng khác gì. Cái nét đẹp khuôn mặt, hình thể đó nhìn hoài cũng vậy, càng lớn tuổi cũng phải già đi. Tính cách vẫn y chang vậy qua 10 năm không đổi vẫn thô lỗ, cáu gắt, ở dơ, nóng nảy, lười biếng, nghiện ngập... thì thật sự là vô cùng chán chường và đau khổ khi ở bên cạnh nhau.

Người ta chỉ tôn trọng nhau khi mỗi người tự có phước và đức lớn mà thôi. Qua 10 năm phước tăng vọt lên, đạo đức tăng vọt lên, tinh thần trách nhiệm tăng vọt lên thì vợ chồng mình nhìn mình với ánh mắt thán phục và yêu kính liền. Ta nhớ là tình yêu ái luyến của cặp đối phải dần dần chuyển sang tình tri kỷ, yêu kính mới là một tình yêu bền vững.

Để được như vậy, chúng ta sẽ liệt kê ra vài điều mà hai vợ chồng có thể cùng nhau làm và phấn đấu:

- Ngoài những lúc chăn gối ra cả hai vợ chồng cố gắng hằng tháng giữ chay tịnh vài ngày, cùng nhau tu tập, tạo phước, ăn chay ( nếu có thể ). Cùng rèn cho nhau kiểm soát ái dục, cùng rèn cho nhau tiết dục coi vậy đó mà hạnh phúc lớn lên từng ngày và khi "gần gũi" nhau nó bớt ái nhiễm và chất lượng vô cùng. Bí quyết là chỗ đó. Hãy xem việc kiểm soát ái dục là một target thiêng liêng anh và em cùng đạt được.

- Vợ và chồng cố gắng có cùng đức tin tâm linh nhất là cùng biết tôn kính Đức Phật, Chư Thánh, Chư Đại Bồ Tát những Bậc thật sự giác ngộ, có thật, có công lao rõ ràng, là những Bậc đại trí, đại tuệ, đại đức, đại bi. Lòng tôn kính Tam Bảo lớn chừng nào thì uy đức của hành giả lớn chừng đó và dễ nhận được sự tôn trọng của đối phương.

- Vợ và chồng cố gắng lập kế hoạch chi tiết về sự nghiệp, tích lũy và phát triển tài chính với tầm nhìn 10-20 năm trước khi cưới nhau, trong khi cưới nhau, sau khi cưới nhau. Không có vì yêu nồng nàn mà vội cưới rồi cạp đất mà ăn, rồi đẻ con ra nuôi không nổi,... Cả hai cùng nghiêm túc tịnh tâm lại, ngồi soạn file đồ án, list ra một danh sách tất cả các trường hợp có thể xảy ra, cách chúng ta xử lý, nguồn cung nguồn cầu,... kế hoạch phải cực kỳ chi tiết, chi ly thì cuộc sống mới ấm no được.

- Vợ cố gắng chăm sóc, quan tâm gia đình chồng. Ngược lại, chồng cố gắng hiếu nghĩa với gia đình vợ. Hai vợ chồng phải quan tâm và Phật hóa dòng họ, giúp ai cũng sống đạo đức, an vui vậy đó ma cả hai vợ chồng cứ an vui hạnh phúc. Ta sợ nhất là quen nhau, cưới nhau rồi hai vợ chồng ru rú chỉ lo cho nhau, rồi cạn sạch phước duyên rồi bỏ nhau. Ta chỉ được phép hạnh phúc khi ta yêu nhau mà rất nhiều người được an lạc, lợi ích theo mà thôi.

- Vấn đề sức khỏe cũng quan trọng. Cả hai phải đi khám tiền hôn nhân trước, khám nam khoa, phụ khoa định kỳ và khám sức khỏe định kỳ.

- Vấn đề học vấn cũng vậy. Lúc nào cũng cố gắng trau dồi, nâng cấp kiến thức, kỹ năng, kinh nghiệm lên từ từ.

- Còn một tham số nữa là phước đức. Có phước đức rồi thì tính đâu trúng đó, mún gì được đó. Thiếu phước đức rồi chật vật khủng hoảng mà không giải quyết được gì. Phải làm phước từng phút từng giây từng ngày từng giờ.

Và còn rất nhiều thứ nữa. Hãy xem người bạn đời của mình là trách nhiệm của mình chứ đừng thấy đó chỉ là cái máy đẻ, cái nơi mình xả ái dục hay là một cục yêu đương bi lụy. Lôi bạn đời mình bay lên bầu trời cao thượng nơi có Chánh Pháp, nơi có đạo đức và trí tuệ chói sáng. Lôi bạn đời mình thoát khỏi vũng lầy của tình dục đó mới thật sự là tình yêu.

Còn khi hết duyên không còn ai yêu mình, không còn ai muốn lập gia đình với mình thì hãy nguyện lòng dành cả cuộc đời yêu thương, tôn trọng và giúp đỡ tất cả chúng sinh không cần yêu riêng ai nữa. Lấy tất cả chúng sinh làm một gia đình lớn, lấy tất cả chúng sinh làm "người mà ta yêu thương" vô bờ.

KIỂM SOÁT ÁI DỤC

Photos from XÂY NHÀ ĐẸP's post 24/11/2023

BIỆT THỰ NHƯ KHU NGHỈ DƯỠNG VEN SÔNG

Căn biệt thự có quy mô 3 tầng, diện tích xây dựng 180 m2, tọa lạc trên khu đất rộng 425 m2 tại TP Thủ Dầu Một (Bình Dương). Đây là nơi sinh sống của gia đình trẻ gồm 3 thành viên, bên cạnh là một nhánh sông Sài Gòn xanh mát.

Nhóm kiến trúc sư lựa chọn phong cách kiến trúc tân cổ điển nhưng tối giản các chi tiết để tạo điểm nhấn. Khối nhà vuông vắn kết hợp cùng cấu trúc cửa vòm lớn lặp lại ở mặt đứng, trong khi tường rào thiết kế vạt chéo cạnh và cao nhằm tạo sự riêng tư cho không gian sống.

Nguồn: VNE

Photos from XÂY NHÀ ĐẸP's post 22/11/2023

LÂU ĐÀI XỨ NGHỆ

Thời gian gần đây, nhiều người đi qua quốc lộ 7A, thuộc xóm 12, xã Mỹ Thành (huyện Yên Thành, Nghệ An) trầm trồ trước vẻ nguy nga, hoành tráng của tòa lâu đài đang trong quá trình hoàn thiện.

Trước đó, một số hình ảnh về tòa lâu đài đã được đăng tải trên mạng xã hội của vị “đại gia đồng nát” quê Nghệ An khiến cộng đồng mạng chú ý.

Nguồn: Vietnamnet

Photos from XÂY NHÀ ĐẸP's post 06/11/2023

NHỮNG MẪU NHÀ 2 TẦNG MÁI NHẬT TUYỆT ĐẸP

Nhà 2 tầng mái Nhật đáp ứng được yêu cầu về nhu cầu sử dụng, chi phí xây dựng vừa phải của đông đảo các gia đình. Kiến trúc mái độc đáo, độ dốc nhẹ, tối giản mà vẫn thể hiện được vẻ đẹp sang trọng cho tổng thể công trình.

Hệ mái Nhật thường được chia ra thành 2 loại: Mái ngói dốc và ngói bằng bê tông:

- Hệ mái ngói dốc: Có độ dốc gần tương tự như hệ mái Thái nhưng độ dốc nhỏ hơn và phát triển ra nhiều hướng bao gồm những hệ mái nhỏ giao mái lớn, xếp chồng lên nhau tạo cảm giác lượn sóng, bắt mắt.

- Hệ ngói bằng: Không phải là hệ mái đổ bằng vuông vắn như những mẫu biệt thự hiện đại mà đây chính là một sự phá cách trong việc thiết kế hình khối mái. Mái được đổ rộng và dài ra bốn góc nhằm tránh nắng mưa.

Kiểu mái này thể hiện được sự trẻ trung, tối giản nên được rất nhiều gia đình trẻ ưa chuộng. Những mẫu nhà 2 tầng mái Nhật luôn đề cao sự đơn giản, tính tiện nghi mà không quá cầu kỳ, chất liệu sử dụng cũng rất đa dạng mà chi phí hợp lý, dễ tìm mua trên thị trường.

Nguồn: Vietnamnet

09/02/2021

I.
Tôi đã trải qua 10 cái tết ở Nhật. Có những cái tết vui vẻ, đầm ấm ngọt ngào, có những cái tết cô đơn và buồn tủi và cũng có cả một cái tết đi qua rất nhiều cảm xúc: Nồng nhiệt, lắng đọng, day dứt đầy tiếc nuối với một người phụ nữ xinh đẹp hơn tuổi.
Còn hơn một tiếng nữa là đến giao thừa để bước sang năm 2021, những ký ức mong manh của ngày xưa chợt như làn gió nhẹ thổi qua tâm trí. Nó khiến tôi chợt giật mình bởi 10 năm qua từ khi trở về nước, những kỷ niệm đã dần dần phôi pha, giống như vốn liếng tiếng Nhật đang bốc hơi gần cạn trong đầu mình vậy.
Chị hơn tôi 4 tuổi nhưng trông còn trẻ hơn tôi nhiều lắm. Gương mặt xinh xắn và đặc biệt nước da trắng hồng. Tôi không chắc mình còn nhớ được chính xác khuân mặt chị. Kể cả cố gắng đến mấy, những mảnh ghép về chị nằm lẫn lộn trong ngăn ký ức rất khó để sắp xếp. Giống như một đàn đom đóm trong đêm, không sáng mà cũng chẳng tối. Nó cứ chập chờn lập lòe trước mắt mình vậy. 16 năm đã trôi qua rồi còn gì.
Thế nhưng ấn tượng mạnh nhất, ký ức rõ ràng nhất với tôi lại là đôi chân của chị. Trong đời tôi chưa từng thấy đôi chân của người phụ nữ nào đẹp tuyệt vời như thế. Thuôn từ bắp chân xuống dưới gót là đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng hồng mịn màng. Nó đầy đặn với một tỷ lệ cực kỳ vừa vặn. Kiêu sa như đôi chân của một nàng tiểu thư sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng. Kiểu như đôi bàn chân ngọc ngà để xỏ đôi dày thủy tinh của hoàng tử trong câu chuyện ngày thơ ấu. Kiểu như khi bạn bỗng chợt nhìn thấy đôi chân đó trên tàu điện, trong đầu bạn sẽ bừng ngay lên giai điệu trong một bài hát của Lam Trường:
Gót hồng, nhẹ nhàng xoay giữa khung trời.
Để sắc hương xô nghiêng dòng đời.
......Ngỡ ngàng
Thời gian như lắng đọng
Và khắp nhân gian đang chìm trong mộng.......
Không phải chỉ tôi nhận ra vẻ đẹp đó, tôi đồ rằng: Đôi chân của chị có khi hiện diện trong mọi câu chuyện phiếm, mọi bữa nhậu của bọn đàn ông con trai ở tỉnh Aichi thời điểm đó.
Không chỉ xinh đẹp, chị còn nổi tiếng khắp Aichi bởi suốt gần 3 năm tu nghiệp sinh. Chưa một ai tán nổi chị, biết bao nhiêu chàng trai đã ra về trong bẽ bàng bởi sự kiên định và sự chung thủy của chị dành cho người chồng ở Việt Nam. Bạn phải cực kỳ nể phục chị nếu biết rằng: 99,9% phụ nữ đã có chồng sang đây đều cặp bồ ngay sau năm thứ nhất. 1% còn lại là quá xấu hoặc có chồng cùng ở bên này mà thôi.
Đừng shock nhé.

Thời điểm đó tôi mới dạt từ Osaka xuống Chiryu. Khi tình cờ gặp chị trong một buổi sinh nhật tôi mê chị liền, và tôi quyết định tấn công ngay lập tức. Anh em biết chuyện ai cũng bàn lùi: Tán con đấy làm gì cho mất công, còn hơn tháng nữa hết hạn lao động tu nghiệp sinh là nó về nước. 3 năm nay có thằng nào tán được nó đâu mà.

Tôi bắt đầu nhắn tin làm quen và bắt đầu rủ rê chị bỏ trốn khỏi nghiệp đoàn để ra ngoài lao động bất hợp pháp. Lương trong tu nghiệp chỉ vỏn vẹn 8 man/tháng (tương đương 800$ bây giờ). Nếu có gan trốn ra ngoài làm lương ít nhất cũng gấp 3. Nếu gặp được công việc tốt thì còn hơn nhiều nữa.
Tôi chơi thân với một đứa em, nó cũng trốn ra ngoài làm và là cánh tay phải của một trùm Sokai(Người môi giới việc làm). Nó thường giúp Sokai kiếm người Việt trốn ra ngoài cần việc, phiên dịch hoặc các việc vặt khác liên quan tới lao động người Việt. Các Sokai môi giới việc làm cho lao động bất hợp pháp hồi đó đều là các trùm xã hội đen Yakuza. Thế lực rất kinh.
Một hôm nó phím cho tôi một job cực thơm. Đó là một chân trong xưởng khâu vô lăng cho xe Lexus. Cộng cả làm thêm thứ 7 và CN lương có thể lên đến 45-50 man(tương đương 5000$/1 tháng bây giờ).
Tôi nhắn ngay, chị bảo phải gọi điện để bàn với chồng ở nhà đã. Tôi thúc, cơ hội này không bao giờ có lần thứ 2, chị phải quyết định nhanh lên.

II.

Trong khoảng thời gian từ 1997 đến 2007, là thời điểm nhiều lao động tu nghiệp sinh Vn trốn khỏi nghiệp đoàn để ra ngoài làm chui nhiều nhất. Và chắc chắn không ở đâu nhiều bằng tỉnh Aichi. Ước tính có hàng ngàn Tns người Việt bỏ trốn tới đây tìm việc làm bởi vì Aichi là một tỉnh có nhiều ngành công nghiệp như chế tạo ô tô, điện tử v..v.. Nên nhu cầu về lao động là cực lớn.
Ngày đó không phải nói phét, mấy thành phố như Okazaki, Nishio, Anjo, Chiryu, Toyota.... cứ ra đường là gặp việt cộng. Đủ biết là đông thế nào.

Tại sao lại gọi là Tu nghiệp sinh(tns)? Ta hiểu nôm na là thế này:
-Tns là một hình thức thực tập kỹ năng, nơi mà các nghiệp đoàn lao động ở Nhật Bản muốn giúp đỡ những người trẻ tuổi của các nước chậm phát triển như Vn, đến Nhật học hỏi các kỹ năng làm việc tiên tiến trong các nhà máy hiện đại để sau này về phục vụ đất nước.
Nhân văn nhỉ!
Thế nhưng, trong thực tế, tns chỉ là một thủ thuật lách luật để các công ty khai thác lao động(Nghiệp đoàn) trả lương người lao động dưới mức lương tối thiểu theo luật pháp của Nhật. Tận dụng nguồn nhân công rẻ mạt từ nước ngoài.
(Đây là anh đi học mà, tôi không trả lương, đây chỉ là tiền sinh hoạt phí thôi)
Tu nghiệp sinh sang Nhật theo một hợp đồng ký với Nghiệp đoàn tuyển dụng. Và nếu bạn trốn khỏi nhà máy nơi nghiệp đoàn bố trí công việc cho mình, thì có nghĩa là bạn đã vi phạm hợp đồng và trở thành người sống bất hợp pháp tại Nhật.

Nhưng khi trốn ra ngoài và trở thành người sống bất hợp pháp, bạn sẽ không thể tự thuê nhà, không thể tự đi xin việc. Để trốn đi, trước hết bạn phải có mối quan hệ nào đó để được giới thiệu tới công ty môi giới việc làm, người Việt mình thường gọi là Sokai. Sokai sẽ kiếm việc cho bạn, lo cho bạn chỗ ở và họ cắt phế 200 yên/1 giờ lao động của bạn.

Bạn sẽ thắc mắc, loại công ty môi giới việc làm nào mà dám nhận đám người bất hợp pháp này?
Hỏi hay lắm.
Thực chất, các công ty môi giới này đều là của các trùm băng đảng Yakuza(Mafia) lập nên. Yakuza còn thâu tóm các loại lao động bất hợp pháp khác như gái mại dâm đến từ Đông Âu, giúp việc từ Philippines, bọn Iran bán ma túy, đầu bếp cho các nhà hàng Trung Quốc, Ấn Độ..v...v.
Có lẽ bạn sẽ bất ngờ, nhưng đúng là các tổ chức tội phạm của Nhật có mối quan hệ rất mật thiết với cảnh sát địa phương. Vì vậy nếu bạn lỡ bị cảnh sát bắt vì hết hạn visa, thậm chí là trộm cắp vặt. Chỉ cần đưa số điện thoại của Sokai ra là có người đến bảo lãnh về công ty làm tiếp.
Ghê không?

Nhưng vấn đề quan trọng ở đây là không phải tu nghiệp sinh nào cũng có mối quan hệ để gặp được Sokai. Ngày xưa thông tin không phổ cập như bây giờ. Hầu như 90% Tns người Việt đều không nói được tiếng Nhật nên có khi hết hợp đồng 3 năm mà nhiều người còn chưa đi ra khỏi nơi mình cư trú. Ngay cả gặp được Sokai rồi không phải ai cũng may mắn kiếm được công việc tốt, lương cao và nhiều việc làm thêm giờ.
Vậy khi tôi nói kiếm được cho chị công việc lương gấp 4-5 lần lương trong tu nghiệp thì chị khó lòng cưỡng lại được cơ hội kiếm tiền đó.
Rồi sau khi gọi điện về để bàn bạc thì anh chồng cũng chẳng cưỡng lại được viễn cảnh mỗi tháng vợ sẽ gửi về 2-3 ngàn đô. Chấp nhận cái giá tiếp tục xa vợ sau 3 năm và những ngày tháng mông lung trong tương lai chưa biết chừng nào đoàn tụ.

Như đã hẹn, tôi lái xe đến Toyohashi một thành phố cảng của tỉnh Aichi để đón chị bỏ trốn khỏi nhà máy. Tôi dặn chị tuyệt đối không nói chuyện với bất kỳ ai về chuyện này, khi đi chỉ mang theo một vali nhỏ những thứ thiết yếu. Còn đâu vứt lại cho chị em cùng phòng hết. Bởi chỉ sơ hở một chút thôi nếu để nghiệp đoàn biết được nó sẽ cưỡng chế chị ra sân bay về Vn ngay lập tức.

Buổi chiều hôm đó, chị xin nghỉ trước 30 vì lý do đau bụng. Nhận được tin nhắn tôi đánh xe tới Apato nơi chị ở, lùi đít trước cửa phòng và bật sẵn cốp. Chị lấp ló nghiêng ngó rồi khệ nệ kéo ra một cái vali to tổ bố. Thế nên tôi phải mở cửa chạy ào ra giúp chị khênh nó bỏ vào cốp sau.
Chỉ nửa tiếng sau, chúng tôi đã bắt vào cổng Toyohashi để lên đường cao tốc Tomei chạy về Chiryu. Lên đến cao tốc tôi thở phào một cái vì mọi việc rốt cuộc cũng trót lọt không sảy ra bất cứ trục trặc nào.
Tôi ngoảnh sang chị mỉm cười và cứ ngỡ mình là James Bond trong một điệp vụ giải cứu nữ nhân viên tình báo xinh đẹp trong series 007, như là tôi đang lướt đi trong chiếc Aston Martin búa bổ chứ không phải con sedan cũ rích đời 94 hiệu Nissan vậy.
Rồi tôi sẽ ăn đời ở kiếp với chị à? Rồi tôi sẽ sinh con đẻ cái với chị à? Không!
Lý trí của tôi không bắt đầu bằng một khởi sự như thế.
Bạn thấy đấy! Cho dù khoác lên mình là một giống loài hiện đại bậc nhất thì chúng ta vẫn chỉ là những con đực, với bản năng duy trì nòi giống được hình thành có lẽ từ hàng trăm triệu năm trước, khởi thủy là những tế bào lưu lạc trong vũ trụ.
Cái bản năng nguyên thủy của con đực thúc đẩy trong ta reo mầm sự sống, thúc đẩy ta duy trì nòi giống. Ha! Cho dù không phải là James Bond lừng danh thì một con đực vét đĩa như tôi cũng khao khát chị, giống như chọn lọc tự nhiên chứ. Phải không nào. Chị ấy đã có chồng à? Tôi không cảm thấy có khác biệt gì lớn. Chẳng phải tất cả phụ nữ đã có chồng sang đây đều đang cặp bồ đó sao.
Các nhà đạo đức học không hiểu được rằng, những người phụ nữ này phải chịu vô vàn những áp lực trong cuộc sống hiện tại. Họ phải bứt ra môi trường sống quen thuộc của mình, không nói thứ tiếng nói của mình, không ăn những thức ăn của mình, không sinh hoạt trong không gian văn hóa của mình. Họ ngày đêm nhớ thương đứa con mình đẻ ra đang ở xa vạn dặm, họ lo lắng về những khoản nợ, nhà cửa, tài sản thế chấp để có tiền chạy chọt sang đây, lo sợ tiền mình chắt chiu gửi về thì thằng chồng nó cờ bạc rượu chè, và khốn nạn hơn nữa là đem cho gái..v...v
Và trên tất cả, khác với các cô gái chưa từng nếm trải. Nỗi khát khao về tình dục luôn hiện hữu và bùng cháy trong mỗi giai đoạn rụng trứng. Nó là tiếng gào thét của tự nhiên trong tâm hồn của các chị hàng đêm.......

III

TRUYỆN KỂ ĐÊM GIAO THỪA (KẾT).
Tối hôm đó chị ở lại nhà tôi rồi sáng hôm sau chúng tôi bắt tàu đến văn phòng của một trùm sokai ở Anjo. Tôi không nhớ tên thằng đó, người Việt mình hay gọi nó là thằng Sẹo. Nhưng hôm đó thằng Sẹo không có ở văn phòng, nó cho 2 thằng đệ dẫn bọn tôi đi.
Hai thằng này vừa nhìn đã biết ngay rặt một phường thảo khấu. Một thằng mặt lạnh như cứt ngâm từ đầu tới cuối không nói câu nào. Một thằng ngược lại nói như liên thanh. Chúng tôi lên xe của bọn nó đưa tới công ty nhận việc làm.
Không ngờ mọi việc tiến triển cực kỳ tốt đẹp, chị nhận được một công việc khâu vô lăng ở một công ty nhỏ trên Chiryu. Thậm chí ông Shacho còn không thèm ghé mắt vào cái hồ sơ lao động mà 2 thằng đấy đưa. Có lẽ ông biết thừa đó là loại hồ sơ gì.
Công việc không quá khó nhưng đòi hỏi phải cẩn thận, tỉ mỉ. Hàng ngày có thể làm tăng ca 4-5 tiếng, thậm chí làm thông cả thứ 7 và Chủ nhật nữa. Nhà ở cũng gần công ty, còn khá mới và tiền nhà cũng ở mức chấp nhận được.
...................................
Rồi thời gian cứ chầm chậm trôi, thấm thoát mà chị cũng đã làm ở công ty này được hơn ba tháng, thế nhưng chuyện tình cảm của tôi với chị vẫn không tiến triển xa hơn một chút nào.
Công ty này nhiều việc, chị say tiền nên làm thêm liên miên. Tôi vẫn năng đến giúp chị việc này việc kia. Hôm nào chủ nhật chị được nghỉ thì lái xe đưa chị đi siêu thị mua đồ cho cả tuần.
Rủ được chị đi chơi đâu đó rất khó bởi vì được ngày nghỉ thì phải vệ sinh giặt giũ, đi chợ mua đồ ăn cho cả tuần, và sau một tuần cày kiệt sức thì chị có thể ngủ nguyên cả một ngày khỏi cần ăn luôn.
Tôi không biết chị có đang lảng tránh tình cảm của tôi hay không, bởi vì chị luôn không có thời gian rành cho tôi.
Lúc đó tôi cảm thấy như bị mắc kẹt và loay hoay trong cái rọ tình cảm của mình.
Cứ tiếp diễn thế này sẽ không đến đâu cả, nhưng bỏ cuộc thì tôi không muốn.
Thậm chí mấy tháng qua tôi chưa từng qua lại với một cô gái nào, không phải là tôi chung thủy với tình cảm dành cho chị. Mà bởi vì tôi không gặp cô gái nào có sức hút lớn hơn.
Nhiều đêm tôi vẫn tưởng tượng đến thân hình nồng nàn với đôi chân tuyệt mỹ của chị và tự thỏa mãn mình bằng tay.
Đời thật tréo ngoe!

Nhưng rồi câu chuyện sảy ra theo chiều hướng mà tôi không bao giờ có thể ngờ tới.
Bữa ấy là chiều cuối năm, chị nhắn tin bảo qua nhà làm cơm tất niên rồi tối đưa chị lên chùa lễ giao thừa.
Nhật Bản không còn ăn tết cổ truyền nữa, họ đã bỏ tết âm để ăn tết dương lịch theo các nước Âu, Mỹ từ thời Minh Trị (1873). Đây cũng có thể nói là một quyết định lớn lao để Nhật Bản đoạn tuyệt với văn hóa Khổng Nho, vươn mình trở thành một đế quốc hùng mạnh nhất châu Á.
Tôi đến từ chiều, hai chị em dọn dẹp lau chùi nhà cửa rồi phụ chị làm cơm tất niên. Có hai chị em thôi mà nhiều món phết.
Chị uống bia Kirin còn tôi uống whisky Nhật, đây là bữa cơm thong d**g và nhiều tâm sự nhất kể từ khi tôi gặp chị. Những lần trước chị luôn nháo nhào lùa cơm vào bụng để đi làm chứ làm gì có thời gian nói chuyện.
Chị kể về gia đình ở Việt Nam, cho tôi xem rất nhiều ảnh chồng chị là nhạc công trong ban kèn đồng của đội quân nhạc, mặc những bộ lễ phục trắng với ngù vai và tua rua. Có cả ảnh cởi trần khoe cơ bắp cuồn cuộn như Lý Đức. Mịa! Tôi cũng giống Lý Đức nhưng mà là Lý Đức phơi khô, gần 1m9 mà lúc đó chỉ 73kg.
11h thì chúng tôi chuẩn bị lên chùa đón giao thừa. Tivi báo tối nay sẽ có tuyết, ngoài trời giờ nhiệt độ đang dưới âm. Aichi là vùng khá ấm, hiếm khi có tuyết rơi. Không như mạn phía bắc của Nhật. Chị khấp khởi mong tuyết rơi lắm bởi vì từ ngày sang đến giờ 3 năm rồi mà Aichi chẳng năm nào có tuyết cả.
Hai chị em quần áo xù xụ, mũ len khăn quàng găng tay đầy đủ đi bộ lên chùa, cũng không xa lắm, chắc chỉ khoảng 3km. Lạnh thì cắt da cắt thịt, nhưng thế mới là không khí tết.

Lên đến chùa đã thấy khá đông, một đống lửa to đang cháy rực ở giữa sân. Người Nhật họ có tục lệ gần giao thừa đem những đồ cũ, đồ bỏ lên chùa đốt để tống tiễn xui xẻo.
Nào thì bàn ghế giường tủ, đồ to đồ nhỏ gì quẳng vào đống lửa đó rồi chắp tay khấn. Bên kia, một đội tình nguyện đang phát cháo nhà chùa, họ múc cháo vào trong những cái bát giấy nhỏ gọi là cháo cầu may(chắc phong tục của họ thế). Tôi cũng nhận một bát và húp thử một miếng. Cháo nóng nhưng nhạt toẹt chả có vị gì, tôi len lén đi qua thùng rác rổi thảy vào.
Khi trên tivi đang quay cảnh đếm ngược ở trung tâm Tokyo thì ở đây, nhà chùa cũng gióng lên những tiếng chuông báo hiệu đất trời sang một năm mới. Tiếng chuông của nhà chùa khác với chuông nhà thờ.
Nó không leng keng ngân nga mà buông những tiếng rung trầm đục chậm rãi. Kết hợp với mùi hương và tiếng gõ mõ, tiếng kinh cầu rầm rì của các nhà sư trong chính điện vọng ra. Khiến cho từ sâu thẳm trong ta rung động với khoảnh khắc thiêng liêng của thời khắc chuyển giao năm cũ.
Đất trời như cựa mình, vũ trụ càn khôn bước vào một chu kỳ mới và người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh khiến tôi cảm thấy mùa xuân đang ngập tràn trong tim.
Đi hết một vòng chùa để khấn vái thì chúng tôi ra về. Đúng như đài dự báo, tuyết bắt đầu rơi. Đầu tiên là những bông tuyết nhỏ bay hững hờ dưới ánh đèn đường, rồi càng ngày càng dày lên. Trời dần trở nên mù mịt bởi những bông tuyết lớn giờ rơi theo phương thẳng đứng chứ không còn bay lửng lơ nữa.
Chị thích thú vô cùng vì lần đầu tiên được thấy tuyết, chạy nhảy tung tăng như một cô gái mới lớn.
Bất giác, chị đi sát lại rồi choàng cả hai tay ôm chặt tay phải của tôi. Đây là cử chỉ gần gũi thân mật nhất của chị mà tôi nhận được trong suốt một thời gian dài theo đuổi vừa qua.
Tôi ngả đầu sang lấy cằm cọ cọ lên mũ len trên đầu chị, thơm thoang thoảng mùi nước hoa Yves Saint Laurent mà tôi tặng chị hôm sinh nhật.
Giữa trời tuyết rơi vào đêm giao thừa cùng với người phụ nữ xinh đẹp ấm áp ấy, tim tôi như rung lên, như là tôi đã yêu chị mất rồi.
Chúng tôi về đến nhà, rũ tuyết ngoài cửa rồi mở khóa vào nhà. Lúc đi tôi cố tình không tắt lò sưởi nên trong nhà giờ là một thế giới hoàn toàn đối lập, ấm áp và dễ chịu vô cùng.
...................................
Trong khi chị ở trong nhà tắm thay đồ, tôi rót một nửa cốc whisky ra ngồi ở Futon của chị, dựa lưng vào tường mở laptop để trả lời tin nhắn chúc tết từ Yahoo Messenger. Nhưng thú thực lúc đó đầu tôi đang tính trăm phương ngàn kế để được ở lại đêm nay. Tôi sẽ lì lợm cho dù chị có đuổi tôi đi chăng nữa.

Rồi chị ở nhà tắm bước ra, mặc chiếc áo choàng tắm(bathrobe) màu socola. Tóc chị búi cao và găm ngang cái bàn chải đánh răng thay cho trâm cài. Tôi thấy lạ khi chị tới gần tôi với cái dây công tắc của đèn trần giật một cái.
(Để tôi tả cho bạn nghe. Hồi đó nhà ở Nhật thường có cái đèn tròn đường kính cỡ 45cm gắn trên trần nhà, công tắc buộc một sợi dây rủ xuống. Đèn có 3 chế độ sáng: Mạnh-Dịu-Đèn ngủ. Thường thì người Nhật trải futon đi ngủ dưới cái đèn đó. Lúc nào nằm xuống thì giật dây tắt điện rất tiện.)
Khi chị giật một cái, ánh sáng chuyển từ sáng sang dìu dịu nhẹ nhàng. Rồi chị xoay người lại đối diện nheo mắt nhìn xuống tôi, ánh mắt thì ngọt ngào mà cái mũi chun lại trông đáng yêu vô cùng.

Khi đầu tôi còn chưa kịp nảy số thì chị chầm chậm cởi nút buộc của dây đai rồi từ từ kéo cái bathrobe ra đằng sau cho tuột xuống. ..Trời đất quỷ thần ơi, trên người chị không còn một thứ gì hết.
Tôi ngộp thở ngước lên nhìn chị đắm đuối.
Thề! Có tống cả nắm thuốc lắc vào mồm thì não của tôi cũng không thể b**g căng hết biên độ của trí tưởng tượng, để nghĩ tới một kịch bản điên rồ đến như vậy.
Từ chiều đến giờ, trong đầu tôi còn đang lên cả ngàn phương án tán tỉnh để có thể kéo chị lên giường đây này. Vậy mà thậm chí tôi còn chưa bước một bước đầu tiên nào....
Sự dâng hiến một cách tự nguyện này khiến tôi ngây ngất và choáng váng. Nhưng sự chủ động này cũng cho thấy chị hiểu rõ và tự hào về cơ thể quyến rũ của mình. Chị cứ như nữ thần đang chủ động ban phát ân điển của tình yêu cho tôi vậy.
Tôi vẫn chưa thể thốt ra được một lời nào, ước gì khoảnh khắc chị đang trần truồng đứng trước tôi đây sẽ kéo dài mãi mãi. Ánh mắt tôi trượt xuống, như bị hút chặt vào cái tam giác màu đen mịn như nhung bí ẩn ma mị trước mắt kia. Nó như một hố đen với một trường hấp dẫn mạnh khủng khiếp đang hút hết năng lượng xung quanh, khiến tôi như mất trọng lực và đang bồng bềnh trôi đến một cõi miền hoan lạc đầy cám dỗ.
Rồi chị ngồi xuống futon trườn đến trước mặt tôi. Đặt cái laptop sang một bên, tôi vòng tay quanh cổ chị kéo về phía mình, khẽ đặt lên môi chị một nụ hôn thật dịu dàng. Mắt chị khép lại rồi choàng tay ôm chặt lấy tôi.
Tôi thực sự muốn nói gì đó, nhưng không thể nghĩ ra thứ gì cả. Ngôn ngữ dường như bất lực. Mà tôi đâu cần nói gì nữa....
Mùa đông mặc nhiều quần áo và thật nhiêu khê để tôi cởi hết được chúng ra, khi không còn gì trên người. Chúng tôi với chăn đắp rồi quấn xiết lấy nhau hôn cuồng nhiệt, chị cúi xuống rúc mũi vào nách tôi mà hít hà, chị bảo thích mùi đàn ông này.
Rồi chị trườn xuống dưới, những khoái cảm dội vào trong tôi như các con sóng đại dương cứ nối nhau xô về.
Không ổn rồi.
Nếu không kịp ngăn cơn hưng phấn lại, câu chuyện sẽ rất dang dở. Tôi không bao giờ cho phép mình thả nổi cảm xúc trôi theo tự nhiên như thế.
“Là đàn ông, em phải luôn tỉnh táo để nắm thế chủ động. Đừng bao giờ để phụ nữ dẫn dắt, em sẽ tiêu sạch tiền vé trước khi rạp hát mở cửa.”
Đó là bài học vỡ lòng mà một người chị, người tình đã dạy tôi trong những năm đầu đời tuổi thanh xuân
(Nếu anh chị đã theo dõi fb của tôi, hẳn sẽ còn nhớ chị bạn gái hơn tôi 18 tuổi trong series Tuổi 20 của tôi đã đăng trước đây.)
Tôi xoay người lật chị lại, giờ phải là cuộc chơi của tôi. Với tất cả tinh hoa tuyệt học của mình, tôi đã đề pa một màn khởi động với đầy đủ các lớp lang.
Không có phụ nữ băng giá, chỉ là bạn có biết quạt lò không mà thôi. Các chàng trai trẻ nhớ nhé, phụ nữ không ngay lập tức vút lên như bắn tên lửa được.
Luôn bắt đầu từ đốm lửa nhỏ, hãy đủ kiên nhẫn để thổi nó bùng cháy lên. Và đến khi nó ngùn ngụt như một ngọn núi lửa thì mới là lúc cùng bạn thiêu đốt cả thế gian này.
Tôi vẫn để anh chàng chảnh chó của tôi nhởn nhơ bên ngoài, thỉnh thoảng vào một chút xíu rồi lại lập tức rút lui. Điều này sẽ khiến cho đầu chị rối như bòng b**g. Sao nó còn chưa vào? bình thường như thằng khác, đáng lẽ nó phải vào từ lâu rồi chứ? Chắc có vấn đề gì đó nó mới không vào chứ? Hay nó bị làm sao? Chẳng nhẽ đến đây là kết thúc à?.....
Bạn phải tạo một cuộc khủng hoảng giả tạo, giống như ta nén một cái lò xo, càng nén thì sức bật của lò xo càng mạnh. Khi bạn càng kìm hãm, đè nén khoái cảm của đối phương, nó sẽ càng đẩy sự ham muốn, khao khát của họ lên đến tột đỉnh. Lưng chị ưỡn cong lên, hông sàng qua sàng lại.
Và đúng lúc chị hoang mang và không thể chịu nổi nữa, miệng bắt đầu van vỉ cầu xin. Tôi mới chính thức để kẻ hung hãn kia xâm nhập. Chị rùng mình hộc lên đầy thỏa mãn, phải đến lúc đó lưng chị mới chịu đặt xuống nệm.
Đầu tiên tôi rất nhẹ nhàng, cẩn trọng. Luôn là nhẹ nhàng. Năm phút đầu tiên là năm phút thăm dò, lắng nghe và điều chỉnh cảm xúc của mình. Giai đoạn này là dễ b**g nhất. Qua giai đoạn này rồi thì thoải mái, tôi có thể thả nổi cho nó tự làm mưa làm gió. Chúng tôi quăng quật từ futon rồi lao vào phòng tắm. Chị cong người hai tay vịn lavabo nhìn sâu vào mắt tôi trong tấm gương lớn. Đôi mắt ấy đang ướt át hoang dại và đầy nhục cảm.
Chúng tôi kết thúc khi trở lại futon trong tư thế ngồi úp mặt, chị vòng 2 tay sau gáy tôi ôm ghì vào ngực mình trong lúc lên xuống với tốc độ chóng mặt. Và trong cơn tột đỉnh điên dại ấy, chị hét lên..
Ối...anh Bình ơi!
.................
.........
Mà bạn cũng biết rồi đấy, chắc chắn tôi không phải là anh Bình rồi.
Rồi chị gục mặt sau vai tôi vừa thở vừa khóc, đầu tiên chỉ là những giọt nóng ấm chảy trên lưng tôi, rồi dần dần chị khóc ào ạt như mưa. Khóc mãi, khóc mãi không thôi. Tôi không biết chị khóc vì lý do gì nhưng nó bỗng nhiên đưa tôi vào một tình huống vô cùng khó xử. Chúng tôi đã kết thúc một buổi tối tuyệt vời theo một cách rất ám ảnh như thế đấy.

Mọi chuyện lẽ ra đã vô cùng hoàn hảo nếu không có cú tai nạn ấy, Tôi kéo rèm cửa nhìn ra bên ngoài thấy trời đã hửng sáng. Tuyết đã phủ trắng xóa khắp nơi, buổi sáng sớm đầu tiên của năm mới trông thật vắng vẻ và lạnh lẽo. Lạnh lẽo như trong tâm hồn tôi bây giờ vậy.

FB Hồ Thắng

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address

Hanoi