Vietnamese New Gen

Vietnamese New Gen

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Vietnamese New Gen, 84, Ung Văn Khiêm, Phường 25, Bình Thạnh, Ho Chi Minh City.

14/05/2026

Cổ ngầu | Vietnamese TV

14/05/2026
13/05/2026

“Nhà mình gần sập rồi, bố mẹ đừng chữa bệnh cho con nữa… dành tiền sửa nhà để các em ở cho an toàn.”

Câu nói ấy không phải từ một người lớn, mà từ bé Nguyễn Ngọc Bảo Châu - cô bé mới 10 tuổi ở xã Phú Xuân, Đắk Lắk, đang mang trên mặt khối u ngày càng lớn đến mức kéo sụp một bên mắt. Em nói điều đó rất bình thản, như thể đã quen với việc phải nghĩ cho gia đình trước cả bản thân mình.

Ở Trường Tiểu học Lý Thường Kiệt, Châu luôn được xếp ngồi bàn đầu vì thị lực chỉ còn một bên mắt nhìn rõ. Mỗi sáng, bố em - anh Nguyễn Thanh Tuấn - lại chở con vượt hơn 4km đường đất ngoằn ngoèo giữa rẫy cà phê để tới lớp. Con đường đầy sỏi đá ấy đã trở thành hành trình quen thuộc của hai bố con suốt nhiều năm qua.

Anh Tuấn kể, khi Châu khoảng 3 tuổi, gia đình phát hiện má trái của con sưng bất thường. Ban đầu chỉ nghĩ là bệnh nhẹ, nhưng càng ngày khối u càng to và cứng hơn. Đến bệnh viện khám, vợ chồng anh lặng người khi bác sĩ kết luận con mắc bệnh u x.ơ thần kinh gây d.ị d.ạ.n.g khuôn mặt - căn bệnh hiếm, khó chữa và cực kỳ tốn kém.

Từ đó, cuộc sống của gia đình gần như chỉ xoay quanh bệnh viện và những khoản vay. Nhà có vài sào cà phê cằn cỗi, ai thuê gì vợ chồng anh cũng làm để gom tiền chữa bệnh cho con. Mỗi lần đi khám tốn khoảng 20 triệu đồng, mỗi năm ít nhất 3 lần. Riêng năm 2025, chi phí thông dây thần kinh vùng mặt cho Châu đã lên tới 90 triệu đồng.

“Bác sĩ nói ca phẫu thuật sắp tới hơn 500 triệu đồng… số tiền quá lớn với gia đình tôi”, anh Tuấn nghẹn giọng.

Trong khi đó, căn nhà gỗ cả gia đình đang sống đã mục nát theo năm tháng. Mái dột, cột nhà bị mối ăn, vách nghiêng chực đổ. Nhưng suốt nhiều năm, vợ chồng anh chưa từng dám nghĩ tới chuyện sửa nhà, vì mọi hy vọng đều dồn cho con gái.

Có lẽ vì hiểu hết hoàn cảnh ấy nên Châu chưa bao giờ than phiền về những đau đớn mình phải chịu. Em cũng chưa từng đòi hỏi điều gì cho riêng mình. Thay vào đó, cô bé nhiều lần xin bố mẹ ngừng chữa bệnh để giữ tiền sửa lại mái nhà cho các em.

“Con không buồn đâu, con chịu được mà”, Châu nói.

Nghe con gái nói vậy, chị Nguyễn Thị Bích Liễu - mẹ em - chỉ biết quay mặt lau nước mắt. Chị bảo giờ con còn nhỏ nên chưa hiểu hết những thiệt thòi mình sẽ phải đối diện nếu mang khối u ấy suốt đời.

“Sau này lớn lên, con sẽ biết mình kém may mắn và phải khổ sở thế nào”, chị nghẹn ngào.

Ở trường, Châu được thầy cô và bạn bè rất yêu quý vì ngoan ngoãn, lễ phép. Cô giáo chủ nhiệm Lâm Thị Cúc nói điều khiến mọi người xót xa nhất là nhìn khối u trên mặt em lớn dần lên mỗi ngày.

“Chúng tôi chỉ mong sẽ có thêm nhiều tấm lòng giúp em được phẫu thuật để có tương lai tốt đẹp hơn”, cô giáo nói.

Theo Báo Dân trí

13/05/2026

Trong phòng chăm sóc đặc biệt, cô bé 8 tuổi thỉnh thoảng mới mở mắt. Em không còn đủ sức nói chuyện, chỉ lặng lẽ nhìn bố mẹ qua lớp dây truyền và máy thở. Người cha đứng cạnh giường bệnh nhiều lần bật khóc, liên tục xin bác sĩ cứu con bằng mọi giá. Nhưng đến lúc đó, các tế bào ung/thu đã di căn quá nhanh.

Lili (tên nhân vật đã được thay đổi) từng là cô bé hoạt bát, rất thích đồ ngọt. Cha em là một thợ làm bánh, ngày nào tan làm cũng mang bánh về cho con gái. Thói quen ấy bắt đầu từ khi em mới 2 tuổi và kéo dài suốt nhiều năm. Gia đình không nghĩ rằng đến năm 8 tuổi, Lili lại bất ngờ gầy rộc đi, liên tục đau bụng và phải nhập viện trong tình trạng nguy-kich.

Khi thăm khám, bác sĩ phát hiện trong bụng em có một khối u cứng lớn. Kết quả xét nghiệm sau đó khiến cả gia đình chết lặng: Lili mắc ung-thu t.h.ậ.n, đồng thời chức năng gan và thận đều bị tổn thương nghiêm trọng. Các bác sĩ lập tức tiến hành p.h.ẫ.u t.h.u.ậ.t, xạ trị và hóa trị, nhưng bệnh tiến triển quá nhanh. Chỉ sau một thời gian ngắn, cơ thể cô bé đã xuất hiện dấu hiệu suy đa t.ạ.n.g.

Người cha gần như suy sụp hoàn toàn khi chứng kiến con gái chịu đau đớn mỗi ngày. Theo bài viết, ông đã quỳ xuống ôm mặt khóc và liên tục tự trách mình vì nghĩ rằng chính những món bánh ngọt ông mang về mỗi ngày đã góp phần ảnh hưởng sức khỏe con gái. Dù vậy, các bác sĩ cũng cho biết ung/thu ở trẻ em thường diễn tiến âm thầm và rất khó phát hiện sớm. Nhiều trường hợp khi phát hiện bệnh đã ở giai đoạn muộn.

Sau 30 ngày nằm trong phòng hồi sức tích cực, Lili qua đời. Sự ra đi của cô bé khiến cha mẹ suy sụp, gia đình tan vỡ sau cú sốc quá lớn. Câu chuyện sau khi được chia sẻ đã khiến nhiều người nghẹn lòng, không chỉ vì hành trình ngắn ngủi của một đứa trẻ 8 tuổi, mà còn bởi ánh mắt bất lực của những người làm cha mẹ khi đứng trước bệnh tật của con mình.

Theo Báo Kênh 14

12/05/2026

Khi nghe tin ông Lương Văn Thanh q.u.a đ.ờ.i vì bạo bệnh, nhiều chị em trong thôn Vĩnh Thành, xã Thành Bình Thọ, Nghệ An lặng lẽ xách gạo sang nhà tang gia. Người mang vài ký, người ôm bó củi khô, người dúi vội ít tiền mặt vào tay người thân rồi lại tất tả quay về.

Không có lời kêu gọi rầm rộ. Không ai phân công. Nhưng cứ hễ trong thôn có nhà gặp chuyện, chị em phụ nữ lại tự động tìm đến như thế suốt nhiều năm nay.

Gia đình ông Thanh vốn đã khó khăn từ lâu. Ông mắc bệnh hiểm nghèo, sức khỏe yếu, kinh tế trong nhà ngày càng kiệt quệ vì thuốc men. Đến khi ông m.ấ.t, chuyện lo hậu sự gần như trở thành gánh nặng quá lớn với người ở lại.

Giữa lúc tang gia rối bời, những phần gạo nhỏ, bó củi khô hay vài chục nghìn đồng của bà con lối xóm bỗng trở thành chỗ dựa tinh thần đặc biệt.

Có người chỉ góp được ít vì cuộc sống của họ cũng chẳng khá giả hơn bao nhiêu. Nhưng ở vùng quê này, ai cũng hiểu lúc khó khăn nhất, điều quý giá đôi khi không nằm ở số tiền lớn nhỏ mà là cảm giác mình không bị bỏ lại một mình.

Bà Lữ Ánh Tuyết - Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Thành Bình Thọ - cho biết hoạt động góp gạo, góp củi hỗ trợ gia đình có việc hiếu đã được chị em duy trì nhiều năm nay như một cách giúp nhau vượt qua biến cố.

Ở một vùng quê còn nhiều vất vả, nơi không phải ai cũng dư dả để cho đi, những bó củi được gom vội hay vài lon gạo sẻ chia lại càng khiến người ta thấy ấm lòng hơn.

Theo Báo Tuổi Trẻ

12/05/2026

Tối 10/5, trong phòng mổ của Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM, một trái t.i.m vừa vượt hơn 1.700 km từ Quảng Ninh bắt đầu đập trở lại trong lồng ngực chàng trai 23 tuổi đang cận kề ranh giới s.i.n.h t.ử.

Chỉ khoảng hơn một tuần trước đó, nam bệnh nhân nhập viện trong tình trạng suy t.i.m giai đoạn cuối. Tim suy kiệt đến mức phải dùng thuốc vận mạch liên tục để duy trì sự sống và được đưa vào danh sách chờ ghép t.i.m khẩn cấp. Nhưng điều mọi người lo nhất vẫn xảy ra: trong lúc chờ nguồn tạng phù hợp, bệnh nhân bất ngờ ngưng tim.

Các bác sĩ phải lập tức triển khai ECMO - hệ thống hỗ trợ tuần hoàn ngoài cơ thể - để giữ lại cơ hội sống mong manh cho chàng trai trẻ.

Rồi tin báo có t.i.m hiến từ một người cho chết não ở Quảng Ninh được gửi đến. Cuộc chạy đua với thời gian bắt đầu ngay trong đêm.

Trái tim được lấy từ Bệnh viện Đa khoa Quảng Ninh, nhanh chóng vận chuyển bằng đường hàng không từ Hải Phòng vào TP.HCM chỉ trong khoảng 2 giờ. Khi hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, lực lượng cảnh sát giao thông tiếp tục mở đường khẩn cấp, đưa t.ạ.n.g về bệnh viện chỉ trong 9 phút 34 giây.

Trong lúc đó, ê-kíp ghép tim đã chờ sẵn trong phòng m.ổ.

GS.TS.BS Nguyễn Hoàng Định - Phó Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM - cho biết đây là một ca ghép đặc biệt khó khăn vì khoảng cách vận chuyển quá xa. Thời gian thiếu m.á.u lạnh kéo dài có thể ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng hồi phục của t.i.m sau ghép.

Nhưng rồi điều kỳ diệu đã xảy ra.

Khoảng 50 phút sau khi ca ghép hoàn tất, trái t.i.m ấy bắt đầu hồi sinh trong cơ thể người bệnh 23 tuổi - đánh dấu ca ghép t.i.m thành công thứ 10 tại Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM.

Phía sau hành trình hơn 1.700 km ấy là sự phối hợp của hàng trăm con người: từ gia đình người hiến tạng ở Quảng Ninh, các bác sĩ lấy tạng, phi hành đoàn, lực lượng cảnh sát mở đường cho đến ê-kíp hồi sức và phẫu thuật xuyên đêm tại TP.HCM.

Một trái t.i.m đã ngừng đập ở nơi này, để một trái t.i.m khác được tiếp tục sự sống ở nơi khác.

Theo Báo Công Lý

12/05/2026

Giữa cánh đồng mía ở tỉnh Buriram (Thái Lan), nhiều người vẫn còn ám ảnh khoảnh khắc tia sét đánh xuống đúng lúc ông Sunthorn cúi xuống nhặt chiếc cuốc kim loại của mình. Chỉ vài giây trước đó, những người làm cùng còn lớn tiếng gọi ông tránh xa gốc cây vì trời bắt đầu nổi dông lớn.

Khi lực lượng cứu hộ tới nơi, người đàn ông 45 tuổi nằm bất tỉnh dưới một cây bàng dại ở rìa cánh đồng, bên cạnh là chiếc cuốc kim loại. Ông bị bỏng nặng và chan-thương vùng đầu. Dù nhân viên y tế đã hồi sức t.i.m p.h.ổ.i ngay tại hiện trường rồi đưa tới bệnh viện Satuek cấp cứu, ông vẫn không qua khỏi.

Theo ông Sai, 67 tuổi - người làm cùng nạn nhân - chủ cánh đồng thuê nhiều lao động tới dọn cỏ với mức công nhật 300 baht/ngày, khoảng 230.000 đồng. Chính ông Sai là người rủ ông Sunthorn đi làm hôm đó vì biết người đàn ông này đang rất cần tiền để chuẩn bị năm học mới cho con gái 9 tuổi. Số tiền kiếm được, ông dự định dùng để mua đồng phục, giày dép và đồ dùng học tập cho con chuẩn bị vào lớp 4.

Những người sống quanh khu vực cho biết ông Sunthorn đã sinh sống ở đây khoảng 8 năm, nổi tiếng chăm chỉ và gần như không từ chối bất kỳ công việc tay chân nào để nuôi gia đình. Sau biến cố, lãnh đạo huyện Ban Dan cùng đại diện Hội Phụ nữ địa phương đã tới thăm hỏi vợ ông là bà Mon Wutiya, 48 tuổi và con gái Geryn Waranya Kaennintorn. Chính quyền địa phương cũng trao hỗ trợ 5.000 baht cho gia đình sau khi biết người cha gặp nạn khi đang cố gắng kiếm tiền mua đồng phục học sinh cho con.

Giữa căn nhà nhỏ vừa trải qua tang sự, bộ đồng phục cho năm học mới vẫn còn là điều chưa kịp mua.

Theo Báo Góc Nhìn Pháp Lý

12/05/2026

Ly trà sữa mà cô Zhang nhận từ bạn trai ban đầu không có gì bất thường. Nhưng chỉ sau vài ngụm, cô bắt đầu cảm thấy trong miệng xuất hiện những hạt nhỏ lạ, cứng và lạnh, hoàn toàn không giống trân châu hay topping thông thường. Khi nhổ ra giấy, cô hoảng hốt thấy những mảnh màu bạc ánh kim và lập tức nghĩ đến thủy ngân.

Người phụ nữ sống tại tỉnh An Huy (Trung Quốc) sau đó đăng bài tố một chi nhánh trà sữa Ch.a.g.e.e bỏ thủy ngân vào đồ uống của mình. Theo lời kể, ly trà sữa được bạn trai mua tặng vào ngày 27/4. Sau khi phát hiện dị vật, cô gọi điện phản ánh với cửa hàng nhưng phía nhân viên khẳng định quy trình pha chế không thể xảy ra sai sót như vậy và đề nghị cô báo cảnh sát để điều tra làm rõ.

Vụ việc nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc, khiến nhiều người lo ngại về vấn đề an toàn thực phẩm. Trong lúc dư luận chỉ trích thương hiệu trà sữa, cửa hàng vẫn khẳng định sẽ phối hợp với cơ quan chức năng để kiểm tra toàn bộ nguyên liệu và quy trình pha chế.

Hai ngày sau, kết quả điều tra được công bố khiến dư luận sửng sốt. Cơ quan chức năng xác nhận toàn bộ nguyên liệu của cửa hàng đều đạt tiêu chuẩn an toàn. “Dị vật” trong ly trà sữa được xác định là do chính người mua đồ uống cố tình bỏ vào sau đó. Nghi phạm đã bị bắt giữ cùng các chứng cứ liên quan để tiếp tục điều tra.

Dù phía điều tra không công bố danh tính người này, nhiều cư dân mạng nhanh chóng nhận ra người mua ly trà sữa hôm đó chính là bạn trai của cô Zhang. Điều khiến nhiều người ám ảnh không chỉ là việc chất độc xuất hiện trong ly nước, mà là cảm giác hoang mang khi người bị nghi ngờ cuối cùng lại là người ngồi cạnh mình mỗi ngày.

May mắn, cô Zhang không gặp tổn hại sức khỏe nghiêm trọng. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo n.g.ộ đ.ộ.c thủy ngân có thể gây tổn thương hệ than-kinh, hô hấp, th.ậ.n và thậm chí dẫn tới tu/vong nếu tiếp xúc ở nồng độ cao.

Theo báo Phụ Nữ & Pháp Luật

11/05/2026

Giữa giao lộ Pasteur - Võ Thị Sáu đông nghẹt xe cộ mỗi tối, có một “lớp học” rất lạ diễn ra ngay trên vỉa hè. Không bàn ghế, không bảng đen, ánh đèn đường hắt xuống thay cho đèn học. Một người đàn ông nước ngoài ngồi sát mép đường, chăm chú sửa từng câu tiếng Anh cho cô bé bán vé số 9 tuổi. Bên cạnh, người mẹ vừa ôm xấp vé số vừa im lặng nhìn con gái học bài.

Người thầy ấy tên Christopher, 35 tuổi, đến từ Anh, sang Việt Nam công tác được khoảng một năm. Còn cô học trò đặc biệt là Thanh Hiền, theo mẹ bán vé số ở khu vực này đã gần 4 năm nay. Chris kể có lần đi ngang qua đây, anh thấy cô bé đang ngồi dưới ánh đèn giao thông làm bài tập trong lúc mẹ đi bán vé số. Hình ảnh đó khiến anh dừng lại rất lâu.

“Tôi thấy cô bé đáng khâm phục bởi dù trong hoàn cảnh nào cũng không xem nhẹ việc học. Còn mẹ cô bé là một người mẹ tuyệt vời”, Chris nói.

Từ lần gặp ấy, lớp học vỉa hè bắt đầu. Mỗi buổi học kéo dài khoảng 2 tiếng. Chris luôn đến đúng giờ, dạy rất nghiêm túc đến mức khi có người lại gần trò chuyện, anh cũng xin đợi đến cuối buổi vì không muốn học trò bị phân tâm. Người mẹ tên Mai Anh kể ngay cả chị cũng không dám chen ngang lúc thầy đang dạy con.

Ban ngày mưu sinh, tối đến Hiền theo mẹ ra góc đường bán vé số rồi tranh thủ học bài. Có hôm bán hết sớm thì ba mẹ con được về sớm, còn không phải gần 23h mới quay lại phòng trọ cách đó khoảng 2km. Thu nhập bấp bênh nên chuyện cho con đi học thêm gần như ngoài khả năng của chị Mai Anh. Vì thế, khi Chris chủ động đề nghị dạy tiếng Anh miễn phí, hai mẹ con vừa bất ngờ vừa xúc động.

“Bán vé số thu nhập bấp bênh vầy tiền đâu cho con đến trung tâm học. Nên khi thầy nói sẽ dạy con bé, mẹ con tôi mừng lắm”, chị nói.

Không chỉ dạy tiếng Anh, Chris còn chỉ cho Hiền nhiều kỹ năng sống. Thấy cô bé ham học, nhiều người đi đường cũng ghé cho sách vở, bánh sữa, bút thước để động viên. Có người cho tiền nhưng chị Mai Anh từ chối, chỉ mong họ mua giúp vài tờ vé số để mẹ con được về sớm hơn.

Có hôm, để cảm ơn thầy giáo, mấy mẹ con mua bánh chưng, bánh giầy hay ly nước mía mời Chris. “Mời món nào thầy cũng vui vẻ ăn”, chị Mai Anh cười.

Khi được hỏi về ước mơ, Hiền nói muốn làm bác sĩ. Nghe vậy, mẹ em chỉ cười buồn: “Học bác sĩ phải giỏi với tốn tiền lắm nha”. Cô bé im lặng một lúc rồi lí nhí: “Hay con làm giáo viên cho đỡ tốn tiền”.

Theo kế hoạch, tháng 6 tới Chris sẽ trở về nước. Nhưng anh nói mình hy vọng có ngày quay lại Việt Nam - nơi anh gọi là vùng đất của những con người thân thiện và giàu nghị lực.

“Tôi rất yêu Việt Nam”, anh nói.

Theo Báo Tuổi Trẻ

10/05/2026

Mỗi ngày, bà Ba lại ngồi chờ con nước ròng xuống để lội ra mé kênh mò hến. Người phụ nữ hơn 70 tuổi, một bên mắt hư từ nhỏ, lom khom giữa dòng nước đục ở con kênh Cồn Dĩa, ấp Bình Tây, xã Bình Thạnh, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Có hôm may mắn, bà bắt được 2-3kg hến, bán được khoảng vài chục nghìn đồng. Vì không biết bơi, bà chỉ dám mò lúc nước cạn. Nước lớn là bà đứng nhìn, vì chỉ cần trượt chân giữa dòng là không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Sau buổi mò hến, bà Ba bê chiếc thau nhựa nhỏ lên bờ rồi lặng lẽ trở về căn nhà cũ kỹ nằm sâu trong xóm. Mái nhà được dựng từ nhiều năm trước nhờ hỗ trợ của địa phương, giờ đã dột nát, mưa xuống là nước tạt khắp nơi. Trong nhà gần như không có vật dụng gì đáng giá. Nhưng đó vẫn là nơi bà sống suốt nhiều năm qua cùng mẹ ruột là cụ Nguyễn Thị Dậu đã ngoài 90 tuổi và người chị gái Nguyễn Thị Hai bị đau nhức xương khớp nặng, không thể đi lại suốt 5 năm nay.

Tuổi già khiến cụ Dậu thường xuyên đau yếu, còn bà Hai thì quanh quẩn trên giường với đôi chân ngày một yếu dần vì không có tiền chữa trị. Mọi sinh hoạt trong nhà đều dựa vào bà Ba. Từ chuyện cơm nước, thuốc men cho mẹ và chị, đến những bữa ăn đạm bạc qua ngày, bà đều tự mình gánh vác. Bản thân đã lớn tuổi, mắt không còn lành lặn, nhưng người phụ nữ ấy vẫn đều đặn xuống sông mỗi ngày như thể chưa từng nghĩ đến chuyện dừng lại.

Ở tuổi mà nhiều người đã cần con cháu chăm sóc, bà Ba vẫn chọn sống giữa bùn nước và những con hến nhỏ bé để nuôi mẹ già và người chị t.ậ.t b.ệ.n.h. Không ai biết bà còn đủ sức lội sông được bao lâu nữa, chỉ thấy mỗi chiều, dáng bà vẫn chậm rãi bước về trên con đường ven kênh, tay ôm chiếc thau hến còn dính bùn non.

Theo Báo Thanh Niên

10/05/2026

65 nghìn tiền chân gà, mình đưa 70 nghìn nhưng đứng chờ mãi vẫn không thấy chị chủ trả lại 5 nghìn. Nhắc thì chị nhất quyết: “Em đưa đủ rồi.” Cái làm người ta khó chịu không phải số tiền, mà là cái cách khẳng định chắc nịch như thể mình mới là người nhớ nhầm.

Đúng lúc đôi bên còn đang giằng co qua lại thì chồng chị chủ đi về. Nghe xong câu chuyện, anh ấy tỉnh bơ nói:

“Camera để làm cảnh à? Check là biết liền.”

Tưởng phen này chỉ là màn đối chiếu tiền bạc đơn giản ai đúng ai sai, ai ngờ mở camera lên check tới lui một hồi thì mọi người trong quán bắt đầu đứng hình. Không phải cảnh đưa tiền hiện ra trước tiên, mà là một đoạn chị chủ đang 💋 với một anh nào đó ngay trong quán.

Từ một cuộc tranh cãi 5 nghìn đồng, câu chuyện lập tức rẽ sang hướng không ai đoán được. Người ngoài bắt đầu kéo tới bu quanh quán hóng drama, khách đang ăn cũng ngồi im xem tiếp diễn biến. Còn nhân vật chính của câu chuyện thì đứng giữa khung cảnh hỗn loạn đó, tự nhiên quên luôn mình đang đi đòi tiền thừa.

Giờ điều khó nhất chắc không còn là chứng minh mình có đưa 70 nghìn hay không nữa, mà là làm sao rời khỏi quán trong lúc cả khu phố đang dõi theo màn “check cam” lịch sử ấy. 5 nghìn có thể nhỏ, nhưng cái giá của câu “camera để làm cảnh à?” hôm đó thì có vẻ hơi lớn.

📸 Thảo Trang

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address

84, Ung Văn Khiêm, Phường 25, Bình Thạnh
Ho Chi Minh City
70000