08/06/2026
3 bài toán của Thomas Tuchel
Bộ khung 4-2-3-1 của England football team đã dần hiện rõ sau những tháng đầu tiên dưới quyền của HLV người Đức.
Với phần "1", Harry Kane gần như chắc chắn lĩnh xướng hàng công, phần "2" của Elliot Anderson và Declan Rice sẽ là điểm tựa nơi tuyến giữa, còn phần "4" của hàng phòng ngự cũng đang dần bắt đầu định hình. Và chúng ta còn lại phần "3". Điều đáng chú ý nhất hiện tại đang nằm ở phía sau Kane, cũng chính là 3 bài toán quan trọng nhất mà Tuchel cần giải quyết cho hàng công của Tam Sư trước thềm World Cup đang cận kề.
Bài toán đầu tiên nằm bên cánh phải.
Thoạt nhìn, đây có vẻ là vị trí ít gây tranh cãi nhất. Bukayo Saka vẫn là lựa chọn số một, và rất khó để tưởng tượng một tuyển Anh mạnh nhất mà không có cầu thủ của Arsenal trong đội hình xuất phát. Nhưng điều đó không đồng nghĩa Tuchel có thể xem khu vực này là đã được giải quyết hoàn toàn.
Hai mùa giải gần đây phần nào cho thấy những hệ quả của việc trở thành trung tâm tuyệt đối trong hệ thống tấn công Arsenal. Có tới 41,7% các đợt lên bóng của đội bóng thành London mùa trước được triển khai bên cánh phải, biến Saka thành điểm đến quen thuộc trong gần như mọi tình huống quan trọng. Và các đối thủ của Arsenal đã tận dụng triệt để điều đó. Họ dồn nhiều quân số hơn về phía anh, chủ động khóa những hướng xử lý quen thuộc và buộc Arsenal phải tìm lời giải ở nơi khác. Hiệu suất của Saka vì thế cũng không còn bùng nổ như trước, dù bản thân anh không hẳn chơi tệ hơn.
Đó là lúc Madueke xuất hiện, và trở nên quan trọng.
Tuchel từng dành nhiều lời khen cho khả năng tạo ảnh hưởng của cầu thủ này trong quãng thời gian ngắn trên sân. Khác với Saka, người thường duy trì ảnh hưởng xuyên suốt trận đấu, Madueke mang đến sự bùng nổ gần như ngay lập tức với những pha rê bóng và các tình huống một đối một rất trực diện.
Trong một giải đấu kéo dài nhiều tuần như World Cup, nơi các cầu thủ tấn công hiếm khi có cơ hội nghỉ ngơi hoàn toàn, việc sở hữu hai lựa chọn chất lượng cho cùng một vị trí có thể trở thành lợi thế lớn. Và đó mới là điều Tuchel cần cân nhắc. Không phải tìm ai đá chính, mà là làm thế nào phân bổ vai trò giữa hai người một cách hợp lý nhất, vừa giữ được tầm ảnh hưởng của Saka, vừa tận dụng được khả năng tạo đột biến mà Madueke mang lại.
Nếu bài toán bên cánh phải chủ yếu xoay quanh việc quản lý nguồn lực, thì ở hành lang đối diện, Tuchel lại đứng trước một sự lựa chọn mang tính chiến thuật rõ ràng hơn.
Marcus Rashford và Anthony Gordon đều là những cầu thủ tốc độ, nhưng họ tạo ảnh hưởng theo hai cách hoàn toàn khác nhau. Với Rashford, anh luôn có xu hướng tiến về phía trước. Anh nằm trong nhóm 95% cầu thủ có số lần chạy vượt tuyến nhiều nhất mùa trước, một hồ sơ vận động khá tương đồng với Luis Diaz, người thường xuyên khai thác những khoảng trống Harry Kane tạo ra tại Bayern.
Điều đó khiến Rashford trở thành đối tác tự nhiên của đội trưởng tuyển Anh. Mỗi lần Kane lùi xuống nhận bóng và kéo theo một trung vệ đối phương, Rashford đều có thể trở thành người đầu tiên lao vào khoảng không vừa xuất hiện. Trong những trận đấu mà tuyển Anh cần thêm sự trực diện, đây rõ ràng là một phương án hấp dẫn.
Nhưng bóng đá của Tuchel chưa bao giờ chỉ được xây dựng bằng những gì diễn ra khi có bóng. Và ở đây, điều khiến Gordon nổi bật càng trở nên rõ ràng.
Sau chiến thắng trước Latvia hồi tháng 10 năm ngoái, điều đầu tiên ông nhắc tới khi nói về Gordon không phải là khả năng tấn công, mà là số mét nước rút và những pha chạy cường độ cao. Nội trong mùa trước, Gordon tạo ra nhiều hơn Rashford tới 14 tình huống pressing cường độ cao mỗi trận tại Champions League. Đó là khác biệt đủ lớn để thay đổi cách một hệ thống vận hành. Cuộc cạnh tranh này, xét cho cùng, là cán cân giữa việc “nâng trần” bằng khả năng đột biến của Rashford, và “nâng sàn” bằng cường độ kinh khủng của Gordon.
Bài toán cuối cùng, có lẽ là bài toán có thể ảnh hưởng lớn nhất tới cách tuyển Anh chơi bóng. Bài toán ở vị trí số 10.
Jude Bellingham và Morgan Rogers đều có thể đảm nhiệm vai trò đó, nhưng họ kéo đội bóng theo những hướng khác nhau. Bellingham mang lại sự cân bằng với khối lượng phòng ngự vượt trội, thể hiện qua 4,11 pha tắc bóng và 1,13 pha đánh chặn trên mỗi 1.000 lần chạm bóng của đối thủ, gần gấp đôi những con số tương ứng của Rogers.
Nếu Tuchel muốn có thêm sự hỗ trợ cho Rice và Anderson trong những trận đấu lớn, lựa chọn này tương đối dễ hiểu. Rogers lại mang đến nhiều sự trực diện hơn với 10 bàn thắng ở giải quốc nội mùa trước, nhiều hơn Bellingham bốn bàn, cùng khả năng kéo bóng đặc biệt nguy hiểm trong các tình huống chuyển trạng thái. Những con số ấy phần nào phản ánh sự khác biệt giữa hai cầu thủ.
Nhưng điều đáng chú ý nhất sẽ nằm ở mối quan hệ giữa họ với Kane.
Một trong những vấn đề quen thuộc của tuyển Anh dưới thời Gareth Southgate là việc các số 10 thường xuyên xuất hiện ở cùng khu vực hoạt động với đội trưởng của mình. Kane thích lùi sâu để tham gia xây dựng lối chơi, trong khi Bellingham cũng có xu hướng hoạt động nhiều ở trung lộ, vô tình lấp đầy chính khoảng không mà tiền đạo này muốn khai thác. Rogers thường xuyên di chuyển rộng sang bên trái hơn, qua đó để lại nhiều không gian hơn để Kane có thể hoạt động.
Vì thế, cuộc cạnh tranh này không đơn thuần là câu chuyện ai chơi hay hơn. Thực chất, Tuchel đang phải quyết định ai là người phù hợp nhất để phát huy tối đa trung phong quan trọng nhất của ông, đồng thời định hình cách tuyển Anh muốn kiểm soát trận đấu khi bước vào những vòng đấu loại trực tiếp.
Vậy đấy, chỉ còn vài ngày nữa là World Cup sẽ diễn ra, người Anh sẽ lại tiến thêm một bước trong hành trình đưa bóng đá về nhà. Và hành trình ấy có thành công hay không, ít nhiều sẽ phụ thuộc vào cách Tuchel giải đáp những bài toán ấy.
📸 Photo by: Alex Pantling, Adam Davy, Visionhaus
08/06/2026
08/06/2026
08/06/2026
08/06/2026
08/06/2026
08/06/2026
08/06/2026
07/06/2026
07/06/2026