03/06/2023
Ngày Quốc tế đạp xe, xin trân trọng giới thiệu hai nữ nhân viên văn phòng đầu tiên người Việt được dữ liệu Strava ghi nhận leo đèo Violak, hướng từ Quảng Ngãi lên Măng Đen.
Leo 2177m trong ngày.
02/04/2023
GỌI TÊN NHỮNG NỖI SỢ KHI MỚI CHƠI XE ĐẠP
Hôm nay, lại réo tên các nỗi sợ mà nhiều người mắc phải khi bắt đầu với đạp xe.
Nỗi sợ đầu tiên đến từ trải nghiệm cũ với xe máy, xe 4 bánh: làm sao qua đường? làm sao biết được có xe phía sau? Mình có đứa em, lúc mới đạp nhất quyết phải gắn kính chiếu yêu, lộn, chiếu hậu.
Nỗi sợ thứ hai mang tên quãng đường. Hồi mới chơi xe, mỗi ngày mình đạp 4-6km, có hôm đi xa lắm được gần 10km là cảm thấy đã vượt lên chính mình, tự thưởng cho nhiều điều vĩ đại như ly sinh tố bơ sầu riêng size XL. Ông anh đồng nghiệp rủ đạp xe đi Tân Lập – cách SG khoảng 100km, sau 02 tháng luyện tập và 7749 lần cân nhắc tới lui thì mình vẫn quyết định không đi. Tới nước nhỏ em phải vác mô-tô chạy theo, “khi nào anh kiệt sức thì đổi xe”, mới đủ để trấn an cơn sợ. Cuối cùng thì làm cái vèo cũng tới Tân Lập mà không cần tiếp sức. Ngoài số kilomet, mình thấy một số bạn còn sợ trải nghiệm các cung đường mới, rủ ai đi đạp cũng ra giới hạn trong những gì đã quen thuộc. Nó an toàn mà!
Nỗi sợ thứ ba, mang hết thảy những gì chứa trong định nghĩa của mỗi người về cái đẹp. Có nhỏ em giấu tên đạp với mấy lớp áo quần trùm kín từ đầu đến chân trong áo chắn gió, như đi Sapa ngắm tuyết rơi. Hay đứa em khác luôn ám ảnh sợ xẹp vòng 3 khi ngồi xe đạp nhiều, tự giới hạn trong bao nhiêu phút mỗi ngày thôi. Thử thách khắc nghiệt này, không phải không có cách để vượt qua.
Bắt đầu một thói quen, môn thể thao, hành vi mới cũng cần hình thành cho mình bộ kỹ năng mới. Việc qua đường có thể dễ dàng nếu gắn thêm đèn trước – sau, giơ tay xin đường, hoặc chờ đèn đỏ rồi xuống xe dắt bộ qua. Kỹ năng lắng nghe âm thanh và quan sát xe xung quanh cũng dần được hình thành, thay thế cho kỹ năng nhìn kiếng chiếu hậu. Cứ kiên trì từng chút một. Đứa em giờ đổi qua chiếc thứ hai thì không thấy đòi mua kiếng chiếu xe nữa.
Mình nhận ra nỗi sợ quãng đường bị “bay màu” khi đạp chung nhóm với một vài người bạn nữa. Sự có mặt của đồng đội là liều thuốc khích lệ, trấn an. Sau đó mình đã mạnh dạn nỗ lực đạp với chặng đường khó hơn, đèo dốc hơn. Với nỗi sợ xẹp mông, mình chỉ còn biết cười ha hả vào nỗi sợ của nhỏ em. “Rồi hông lẽ lúc làm việc, ăn cơm, uống cà phê mi đều nằm sấp để trọng lượng không tác động lên vòng 3?”
Các nỗi sợ phần lớn đều đến như một trò đùa của lý trí, dùng trải nghiệm cũ của cái này để cắm lên cái khác, trói chân mình vào những gì quen thuộc – vì cái quen thuộc mang lại tâm lý an toàn.
Đẩy lùi nó bằng niềm tin vào bản thân, kiên trì mỗi ngày một chút.
Điều kỳ diệu đến từ cái tự do mà đạp xe mang lại, nên dù khó vậy, nhưng ít ai bỏ cuộc, mà lại tiếp tục rong ruổi trên những cung đường, mỗi ngày một xa hơn, tự do hơn.
Còn nỗi sợ nào chưa được gọi tên?