Volcano Event Group

Volcano Event Group

Share

Nhóm tổ chức sự kiện - Team building - Hoạt động xã hội

Event - Team Building - Social Activies Tổ chức sân chơi, thử thách cho mọi người.

Nhóm chuyên tổ chức các sự kiện, quảng cáo, team building và các hoạt động xã hội cho các bạn trẻ khắp các CLB, các bạn trẻ năng động, các công ty, shop, cửa hàng và các trường học các cấp.

Photos 18/11/2015

DỪNG LẠI, BẠN CÓ DÁM?
Sinh viên ngành báo chí, có việc làm ngay khi vừa tốt nghiệp. Ba năm làm việc chăm chỉ để rồi nhận ra mình cần phải làm gì đó cho tuổi trẻ của mình, cho ước mơ bao lâu nay bị xếp xó.
Hân quyết định nghỉ việc, dùng số tiền dành dụm được trong 3 năm đi khắp châu Á suốt 241 ngày.
Cô đi, với lý do duy nhất: Nếu không đi ngay và luôn, thì chẳng bao giờ đi được. Với niềm đam mê du lịch và khao khát làm gì đó cho tuổi trẻ của mình trước khi quá muộn, cô phóng viên sinh năm 1991 này đã làm điều mà không phải ai cũng làm được: dừng lại mọi thứ và đi.
“Dừng lại” - một động từ đầy táo bạo và đánh đổi. Cuộc sống ngày càng khắc nghiệt và ganh đua, người ta bị cuốn theo vòng xoáy gấp gáp của tiền bạc và địa vị, mong muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn, đủ đầy hơn. Để rồi cuối chặng đường nhìn lại, tiền bạc có, địa vị có, nhưng nhựa sống của đam mê bị những năm tháng đó hút cạn không chừa lại gì, vậy tận hưởng gì với mớ vật chất vô hồn đó?
Dừng lại và đừng sợ. Dừng lại để cho mình chút ngông cuồng ngọt ngào của tuổi trẻ. Dừng lại để nhìn ngắm thế gian muôn màu đẹp đẽ. Dừng lại để thấy con người muôn nơi thật đáng yêu và dễ mến.
Dừng lại, để thả tuổi trẻ đi muôn nơi.

Photos 14/11/2015

Thành công và sự đánh đổi.

Trong công việc lẫn cuộc sống thường ngày, nhiều người rất e ngại về 2 chữ "đánh đổi". Hoặc thậm chí là khi nhìn vào một người có một chút thành quả trong cuộc sống, nhất là phụ nữ, người ta thường tặc lưỡi: "Chắc phải đánh đổi nhiều lắm!" Và chữ "đánh đổi" trong hoàn cảnh này thường được ám chỉ đến những vấn đề nhạy cảm. Chính vì thế nên vô hình chung người ta thường né tránh và phủ nhận nó.

Bữa hổm đang ngồi gặm móng tay uống cà phê với mấy ông anh, người mần giám đốc, người mần chức to trong nhà nước, người mần kiến trúc sư. Đang gặm ngon trớn thì ông anh mần giám đốc quay lại hỏi một câu:

- Em, để được như giờ em có đánh đổi hơm? Chỗ anh em, anh hỏi thiệt."

- Có chớ!

Ổng chưa dứt câu tui đã trả lời ngay và luôn, các ông ngồi cùng nghe tới đây thì tập trung hẳn. Nhiều cặp mắt chờ đợi đổ về phía tui như chờ coi một vở ballet kinh điển. Tui vẫn thong thả gặm móng tay như một loài gặm nhấm đầy mẫn cán trong cái sự sốt ruột của các ông.

Nhón ngón tay út quý-sờ-tộc để vén nước uống trà như trong phin quàng châu cách cách, tui làm bộ như mình là quàng hậu. Nuốt ngụm trà đánh ực, tui hắng giọng:

- Trên đời này muốn được cái này thì phải chấp nhận mất cái khác, gọi đó là quy luật bù trừ cũng được mà gọi là quy luật đánh đổi cũng ko sai. Nếu muốn học giỏi, thi đỗ đại học, thì phải chấp nhận đánh đổi thời gian, công sức để cày, văn ôn võ luyệt. Doanh nhân ra xã hội làm ăn giao thiệp, đổi lại sẽ mất đi thời gian dành cho gia đình. Hay một vị bác sĩ uyên thâm về chuyên môn, sẽ mất bao nhiêu thời gian đóng cửa giam mình trong phòng thí nghiệm để nghiên cứu, tìm tòi? Em gọi đó là sự đánh đổi. Ko mất thì sẽ ko được, và có được thì sẽ có mất.

Còn nhớ ngày mới bắt đầu chập chững xây dựng sự nghiệp, một ngày tui chỉ ngủ cùng lắm là bốn tiếng đồng hồ. Từ một cô nàng phổng phao 48kg, tui rơi xuống chạm mốc 39kg, không ít búa rìu dư luận bủa vây lấy chỉ vì sự nghi ngại về tui nhưng tui vẫn kệ. Sau giờ làm việc người ta đi về nhà ăn cơm với gia đình, hẹn hò với người yêu xem phim cà phê, còn tui thì phi thẳng đến lớp học. Còn nhớ ngày mới bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết đầu tay ko ngày nào mà tui ngủ trước 3 giờ sáng. Kỳ nghỉ dài người ta kéo nhau đi chơi, tui vẫn đóng cửa phòng miệt mài vào những con chữ. Nén cái tôi của mình xuống, học cách im lặng trước những lời xầm xì sau lưng bởi vì không câu trả lời nào hoàn hảo bằng thành quả của việc mà bạn đang theo đuổi.

Dứt bài phát biểu hùng hồn, bài phát biểu vĩ đại mang tính thế kỷ. Từng tràn vỗ tay giòn dã vang lên, những đôi mắt ngưỡng mộ ngời sáng rơm rớm nước nhìn tui đầy xúc cảm. Nhưng mà đó là do tui tưởng tượng thôi, mấy ổng ko vỗ tay, cũng ko nhìn tui rơm rớm mà là nhìn tui với ánh mắt đầy hụt hẫng. Tưởng được nghe chuyện đánh đổi bi tráng, kịch tính. Ai dè toàn chuyện cũ rích từ cái thời Napoléon còn quấn tã.

Thực tế thì ko phải ai cũng chấp nhận sự thật được - mất như vậy. Họ cho rằng đánh đổi là cái gì đó ghê gớm lắm, đáng xấu hổ lắm. Bởi vì về cơ bản là họ hiểu sai về sự đánh đổi. Hằng ngày, trong cuộc sống, ai cũng phải đánh đổi, chỉ là họ không nhận ra mà thôi.

Muốn được mà lại không muốn mất gì, thì quên đi.

~ Nguồn: https://www.facebook.com/tue.nghi

02/11/2015
22/10/2015

Còn bạn thì sao?
:)

Photos 20/10/2015

Hai mươi năm về sau bạn sẽ hối hận về những gì bạn không làm hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo ra khỏi bến đỗ an toàn. Hãy để cánh buồm của bạn đón trọn lấy gió. Thám hiểm. Mơ mộng. Khám phá.
:)

Photos 19/10/2015

Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn. :)

Photos 17/10/2015

Dạo này nhiều bạn bè rất hay tâm sự với tôi về cô đơn, về nỗi sợ khi trưởng thành. Thật ra thế chẳng có gì là lạ. Khi ta hai mươi mấy tuổi, tránh làm sao được nỗi cô đơn.

Có một câu nói trong một bộ phim tôi rất thích thế này: “Khi ta vào khoảng hai mươi mấy tuổi, tuyệt đối không thể nào nhẹ nhõm được đâu.” *
Mỗi khi gặp chuyện buồn phiền trong cuộc sống, tôi thường tự nhủ nó. Không phải là bi quan. Ngược lại, để tôi hiểu thực tại, dù tôi có chọn buông xuôi, tôi không thể nào nhẹ nhõm và buộc phải đối mặt bởi tôi đang hai mươi mấy tuổi.
Khi chúng ta trưởng thành, cái đối mặt nhiều nhất, chính là cô đơn. Không phải cô đơn mới trưởng thành. Mà là trưởng thành để cô đơn.
Bạn để ý mà xem, xung quanh chúng ta, ai cũng mang nỗi cô đơn to đùng. Cô đơn như một thói quen. Cô đơn gắn như hơi thở.
Có bao giờ bạn đứng dưới ánh đèn màu lấp lánh của thành phố này, thấy mình tuyệt nhiên không thuộc về nó. Khi ấy, bạn muốn lắm một cái ôm nồng ấm của cha mẹ, muốn lắm được trở về nhà.
Có bao giờ trong những cuộc vui, bạn hụt hẫng và mất thăng bằng. Bạn sợ đám đông, nhưng thường xuyên đến những đông người, nhộn nhịp, chỉ để thấy mình tồn tại?

Tuổi hai mươi mấy, mọi thứ đều dang dở. Công việc không ổn định, tình cảm không ổn định, mối quan hệ nhiều nhưng thật sự không bền chắc.
Khi ta mười sáu, mười bảy, ta có gia đình kề bên. Tuổi hai mươi mấy, chỉ đơn độc ta quyết định.
Cô đơn là thứ bắt buộc khi bạn trưởng thành. Bạn nhiều kết nối nhưng lại khó chia sẻ.
Nhìn lại cô gái tuổi mười sáu hồn nhiên, vô tư của ngày xưa, hẳn ai cũng giật mình thoảng thốt, liệu có phải mình đã từng phóng khoáng, từng vui vẻ đến như thế? Chúng ta hiện tại thì sao? Càng ngày càng cô độc, càng ngày càng nhốt mình vào thế giới riêng.
Mọi người đều không hiểu chúng ta muốn gì. Chúng ta cũng không hiểu mọi người.
Vì cuộc sống quá nhanh và bận rộn. Chỉ dừng lại một chút thôi cũng đủ khiến người ta thấy lãng phí.Khi ấy, ta phải học cách sống chung với cô đơn.
Nhiều người chấp nhận những tổn thương, tự ôm ấp vào lòng mình và lặng lẽ.
Nhiều người chọn đi du lịch, đến một vùng trời xa lạ.
Tôi cũng đã từng đi xa để nhận ra một điều rằng. Cái chúng ta thiếu chính là sự ổn định trong lòng mình. Nếu chúng ta mãi mãi không hài lòng với sự cô đơn ấy, chúng ta sẽ chiến đấu với sự vô hình trong vô vọng. Bạn chấp nhận cô đơn chứ?

[Sài Gòn góc tối] Sài Gòn's Night 15/10/2015

Dù chỉ là nụ cười, những lời tâm sự đời, những tiếng cám ơn... đã đủ mang đến cho chúng tôi một hơi ấm trong lòng.
Đời mấy ai giàu sang mà không có người nghèo khó. Dù là một phần quà nhỏ, một cử chỉ hay một trái tim nhân văn, cũng đủ lắm cho một niềm tin, một hơi ấm và một cuộc đời nghèo khó.

Hình ảnh trong clip là chương trình phát quà đêm Trung Thu 2015 " Một bàn tay một sẻ chia" của Volcano. Cùng chung tay xây dựng đời sống tình người nhé.
Phóng sự ảnh về góc tối của Sài Gòn về đêm
Trong clip có sử dụng video của aaphoto.vn và Logan Việt Nam.

Xin trân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ và quyên góp cho chương trình từ thiện. Chúc các bạn có sức khoẻ thật tốt và hạnh phúc với cuộc sống của mình.
https://www.youtube.com/watch?v=pxiqXLBwEJM

[Sài Gòn góc tối] Sài Gòn's Night Phóng sự ảnh về góc tối của Sài Gòn về đêm Nhóm sự kiện Volcano Event Group tổ chức các chương trình thiện nguyện, các event. https://www.facebook.com/volcan...

03/10/2015

Lòng tin, cảm nhận và điều kỳ diệu...
Hãy cùng nhau chia sẻ và làm nên điều kỳ diệu trong cuộc sống!
____________
Volcano event group

"1 Bàn Tay 1 Sẻ Chia" ca Đêm _ 2015 28/09/2015

Số lương tham gia chương trình:
- Ca 1: 80 bạn học sinh - sinh viên và đã đi làm.
- Ca 2: 20 bạn.
Tổng số quà đã phát:
- 400 phần bánh trung thu.
- 400 chai nuối suối.
- 100 áo mưa.
- 100 dầu gió.
- 50 hộp xôi + 3 bánh giò.
- 3 lốc sữa.
Những phần quà tuy không lớn nhưng chan chứa tình yêu thương đã được gửi đến các bác, các cụ già và em nhỏ có hoàn cảnh cơ cực, đang vất vả mưu sinh trên khắp các tuyến đường tại Tp.HCM.
Trân trọng gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến các mạnh thường quân, các tổ chức và các bạn học sinh - sinh viên đã tham gia và ủng hộ rất nhiệt tình cho chương trình. Hy vọng các bạn sẽ tiếp tục đồng hành cùng trong hành trình mang yêu thương cho cuộc sống này!
-------
Volcano event group

"1 bàn tay - 1 sẻ chia" (28.09.2015) 28/09/2015

VEG xin cảm ơn các nhà hảo tâm, những tấm lòng vàng và tất cả mọi người cùng toàn thể các bạn học sinh, đã cùng VEG chung tay góp sức sẻ chia niềm vui đến với những mảnh đời cơ cực, những người vô gia cư.../.

Photos from Volcano Event Group's post 26/09/2015

Chuẩn bị cho ngày mai!
Cảm ơn Ngọc Ngân và nhóm bạn Shine đã hết mình chuẩn bị những chiếc bánh thật ngon cho "Một bàn tay một sẻ chia" lần 1 nhé!

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address

Ho Chi Minh City