Aikido ANC

Aikido ANC

Share

Lớp Aikido ANC
HLV Trưởng: Trần Nguyễn

13/06/2026

Một môn võ nuôi dưỡng tình yêu thương và tinh thần hoà hợp với vũ trụ - chính là tinh túy của Aikido ❤️

Photos from Aikido ANC's post 10/06/2026

Ăn mừng mùa hè, bữa nay khao đai 3 nhóc Vương, Thảo, Trân .🌹🌹🪆🪆 mọi người thả tim chúc mừng nào 😍😍😍

Photos from Aikido ANC's post 08/06/2026
07/06/2026

#12:

Tiếp tục cho chuỗi bài chia sẽ cảm nghĩ về Aikido cũng như sân Aikido ANC, hôm nay là bài viết của bạn Vân - một thành viên cũng rất là tâm huyết trong sự kiện sinh nhật 20 năm vừa qua của sân chúng ta, các hoạt động fanpage cũng như chương trình sinh nhật sân vừa qua đều do bạn lên kịch bản khá là tỉ mỉ. Rất cám ơn sâu sắc sự giúp đỡ của Vân.

Và mình cùng đọc qua bài chia sẽ của Vân nhé.

------------

TRONG BROKEN VẪN CÓ OK

🎎 Có một người anh từng bảo: nếu tập yoga và thiền vẫn không đủ an tĩnh với em thì học Aikido đi. Trong võ nhưng có đạo, Do (道). Biết đâu một đứa thích lý thuyết hóa mọi thứ như em sẽ hợp.

Nghe ảnh nói mình cũng cười hihi rồi thôi. 2 năm sau, đúng cái hôm tan nát cõi lòng, hẹn bạn ra cafe kể lể khok lok thì mình tìm ra sân Aikido ANC ở bãi giữ xe quán cafe. Chắc tổ sư dẫn mình vô 🎏

Lúc đó là thứ Sáu. Mình thấy một bầy trẻ nít cứ té lên té xuống rồi cười hê hê, đúng là tinh thần mình đang cần: bình tĩnh, dám ngã và đứng lên bất chấp hoàn cảnh.

Thích là quyết cái rẹt. Thứ Bảy mình đi học thử. Hơi bất ngờ là giữa cái SG đắt đỏ như này, ngay giữa con đường vàng là Nguyễn Bỉnh Khiêm quận 1 còn tồn tại võ cho học thử free mà học phí dưới 500k (thời đó là 320k/ tháng). Rẻ hết hồn 😱 Mình cũng mới đi trải nghiệm môn khác về, người ta thu 200k rồi.

Thầy cho khởi động vài đường, xong rồi trò chuyện với mình. Hỏi sao đi học, hỏi sao biết sân. Chắc thầy cũng nhìn ra mình là 1 đứa mê lý thuyết nên hỏi mình mua sách “Triết Lý Aikido” mà thầy dịch ko? Mình hơi chần chừ vì còn quá nhiều sách trong nhà. Nhưng ôm sách về, mình cũng đọc thử và thấy đoạn mình cần: “ukemi” 7 lần ngã xuống 8 lần đứng lên.

“Chúng ta ngã xuống với những cú đánh nặng nề nhưng cần phải đứng lên sau mỗi lần như thế. Ukemi có thể nghĩ như một loại Quy Phục. Ngã để khiêm cung hơn, quyết tâm và học về sự an toàn. Bạn không tự cao, bạn hoàn toàn có thể bị ngã và miễn có quyết tâm thì bạn có thể đứng lên lại.”

Okay. Thế là thứ Hai vác đồ lên lớp, lạy chào tổ sư và nhập môn.

Ba tháng đai trắng là kinh hoàng nhất. Mặt mình méo xệch vì kết hợp tay chân không đâu ra đâu. Đi học ko nói chuyện nhiều, ko giỡn hớt với trẻ nhỏ. Thầy tưởng mình stress quá hóa dzồ.
Chòi ơi, tập trung nhớ động tác khổ lắm thầy ơi. Con không phân biệt được trái phải. Nhưng sau này nhìn lại đa phần bạn bè, đai trắng là lúc tụi nó còn ngập ngừng, còn e dè. Chứ lên thêm 1 nấc xanh 1 là hết mắc cỡ, nhây, hay “hư não” như con Trân hết rồi.

Hồi đi tập, mục tiêu của mình rất đơn giản.
🧚‍♀️ Ráng qua đai trắng để được mặc hakama vì anh mình bảo: “Hakama đẹp tới nỗi e mặc dạo phố cũng đẹp nốt”.
🎊 Ráng lộn nhào (chưa được).
🦖 Ráng thi lên từng nấc đai.

Vậy mà hành trình luyện võ cho mình nhiều hơn thế.

🌝 Mình giảm tần suất hò hẹn với chị massage và không cần phải lo lắng chuyện nắn thẳng cột sống. Cổ vai gáy mềm đã mềm hẳn sau 3 tháng tập. Từ người bị lệch vai chỉ xách được túi tò te ở vai phải, sau mấy tháng tập mình xách túi tò-te bằng vai trái hồi nào không hay.

🌞 Luyện võ cùng trẻ con cũng là học từ trẻ con cách nhìn thế giới.

1. Đối với trẻ con không có việc gì khó cứ lì lên là được. Chưa được thì động viên nhau. Từng có những màn động viên rất ối giời ơi như “cô Vân mà nhảy qua, con gọi cô Vân là chị.”

Có những buổi mà 3-4 đứa trẻ con xúm vào dạy cho mình 1 động tác. Đứa này không được thì rủ đứa khác thế kèo. Bữa đó, Quân hướng dẫn cho mình. Em nó hướng dẫn ko xi nhê, nó rủ Vinh. Vinh rủ Thảo, Thảo làm uke. Tập hoài ko được, mình cũng sốt ruột nên thả bé Thảo, nhờ My làm uke. Mình tập xong, cả đám la làng nhảy tưng tưng trong vui sướng. Chắc Thảo là đứa nhảy dữ nhất, vì trước đó anh Vinh đe dọa nó: chị Vân mà tập ko được, em khỏi về 😂

2. Đối với trẻ con, chúng nó có thể vô tư kể chuyện mà không sợ bị đánh giá. Thử tưởng tượng thế này: đang tập 1 chốc thì có đứa chạy sang hót như chim để ê a kể là em nó ị thúi, ngủ ngày. Từ hồi có em bé tí teo ba má hay cọc nhưng nó yêu em nó lắm.

Hôm khác thì có đứa kể chuyện đi dã ngoại vui lắm - em được vẽ, em được chụp, em vui ghê ahihi.

☘️ Với người lớn chúng ta kể chuyện buồn là yếu. Kể chuyện vui là chia sẻ quá đà. Nhưng trẻ con không nghĩ vậy.

Từ đó, mà mình cũng tự nhiên thực hành việc lắng nghe và đón nhận niềm vui thuần túy của người khác. Mình cũng đang tập hỏi ngược lại tụi nó: vui vậy á hả, sao nữa kể chị nghe coi.

🌿 Cảm ơn Aikido ANC là một chỗ cho mình thoải mái trút bỏ những thứ đau đầu, quan sát bản thân và là một không gian an toàn để mình lớn lên một lần nữa.

Cảm ơn những em bé trên sân luôn mang niềm vui, và luôn gọi chị là chị. Cả một công trình tẩy não chứ đùa.

🧚‍♀️ Và mình rẽ nhánh vào Aikido vậy đó.
Lúc nào stress quá, biết đâu trong vỡ tan có an, trong broken vẫn có ok thì sao?

05/06/2026

#11:

Trân - một trong những bánh bèo của lớp tối. Trân nhỏ nhắn, đi học hay bị tụi nhỏ bắt nạt khi dạy đòn nhưng Trân vẫn cười hề hề vì đi tập xả stress. Thế mà lại hay.

Học trò của thầy Đạt hay thầy Dũng thì cho nó khao đai lẹ lẹ đi nó viết bài nhắc khéo nè 😂
—------

GỠ NAIL ĐI THEO VÕ

Lâu lắm rồi mình mới ngồi xuống để viết một bài nào đó.

Trước đây, cuộc sống của mình cứ lặp đi lặp lại theo một vòng quen thuộc: thức dậy, đi làm, về nhà, học bài rồi đi ngủ. Ngày nào cũng giống ngày nào, dài và vô vị đến mức bản thân dần quên mất cảm giác hào hứng với một điều gì cụ thể.

💍 Cho đến sáng thứ Bảy của cái hôm định mệnh đó, mình dậy sớm để đi uống cà phê cùng bạn. Khi vào bãi giữ xe, mình vô tình nhìn thấy cô Nương đang ngồi xếp Hakama. Lúc ấy mình chưa biết cô là ai, chỉ thấy hình ảnh đó rất đặc biệt, mình thích cảm giác nghiêm túc và nhẹ nhàng đó.

Rồi mình chợt nhận ra bản thân đã quá lâu rồi không vận động, cũng chẳng có một sở thích nào cho riêng mình. Chỉ là một suy nghĩ thoáng qua nhưng không ngờ khi về đến nhà, mình nhắn tin cho thầy Nguyễn để xin vào học.

😖 Mà lúc đó cũng chưa quyết tâm đi học đâu, vì mình ngại tập chung với mấy em nhỏ, mắc cỡ lắm. Nhưng rồi trong đầu lại xuất hiện một suy nghĩ: “Bắt đầu ngay bây giờ, hoặc sẽ không bao giờ.” Chính câu nói đó đã khiến mình quyết định thử. Thậm chí nôn đi học quá mà còn đi nhầm sang lớp Judo nữa chứ.

💅🏻 Còn một chuyện buồn cười khác là mình vốn rất điệu, thích đeo trang sức và làm nails dài. Đến lúc lên lớp rồi mới nhớ ra mấy thứ đó hoàn toàn không phù hợp để tập võ.

Ôi là trời, tiếc bộ nails mới làm khủng khiếp. Bây giờ thì tập võ rồi nha, hết làm nail, đỡ tốn tiền nha. Nên giờ nghĩ lại vẫn thấy đúng là cái duyên thật.

Những ngày đầu bước vào sân tập, có mấy đứa nhỏ gọi mình bằng “cô” mà mình sốc ngang luôn, phải sửa mãi tụi nhỏ mới chịu gọi bằng chị.

👑 Ở đây, mọi người không chỉ cùng tập mà còn cùng chia sẻ rất nhiều câu chuyện trong cuộc sống. Ai cũng có trải nghiệm riêng, có điều để kể. Nhiều hôm mình còn “trốn tập” để ngồi tâm sự, kể khổ cùng mấy chị, mấy em và cả cô Nương nữa. Tất nhiên là không dám kể với thầy, vì đã gọi là trốn tập mà.

🕶️ Mình vẫn nhớ lần đầu tiên khao đai. Không biết có phải bị đánh “hư não” không mà hôm đó cứ cười suốt thôi. Đến mức sau đó mình cũng chẳng hiểu bằng cách nào mà bản thân có thể tự về được tới nhà nữa.

Từ lúc nào không hay, sân tập đã trở thành một nơi rất đặc biệt đối với mình. Mỗi khi áp lực công việc, mệt mỏi hay có chuyện buồn, mình lại muốn lên sân tập, gặp mọi người, vận động một chút và là chính mình sau cả ngày dài mệt mỏi.

🌝 Rất hy vọng là mình sẽ leo rank tiếp và đi tới đai xanh 3. Bây giờ đợi ngày ăn đòn để chính thức nhận xanh 2 đã hihi.

05/06/2026

#10:

Những ngày hướng về kỷ niệm 20 năm, gia đình ANC nhận được tâm thư từ chị Thảo. Chị Thảo hiện sống ở Nhật. Chị tập với thầy Nguyễn khoảng năm 1994 - 1995, lúc thầy Nguyễn còn chưa mở sân ANC.

🤗 Chúc chị Thảo luôn khỏe mạnh và hạnh phúc nhé!
—------

Hưởng ứng phong trào kỷ niệm Aikido ANC tròn 20 năm tuổi, mình cũng muốn viết một chút về những kỷ niệm ngày ấy.

Ngày mình học cấp 2, Bố Mẹ cho đi học võ Aikido bên trung tâm văn hoá Nguyễn Du. Khi đó mình được gặp thầy Thảo, thầy Nguyễn, anh Trung lớp trưởng và cả 2 anh em Phương - Phú khi đó còn là đai nâu. Ngày đó mình thấy thầy Nguyễn cool ngầu gì đâu, bận võ phục hakama đen rất đẹp trai :d

Có một điều mình còn áy náy, hồi cấp 2, mình thi lên xanh 1 ngồi đợi thi rất lâu. Mình với nhỏ em cùng lớp tám chuyện rất nhiều, mà không hề biết là khi đi thi thì việc nói chuyện ồn ào là không nên. Sau bữa thi thì mình đậu, còn nhỏ thì rớt. Cho nên, mình rất áy náy vì đã ngồi nói chuyện luyên thuyên, mà sau đó nhỏ đó cũng không còn đi học nữa.

🌱 Ngày đó, mình tóc ngắn ngủn, lại đi học võ nên cứ bị chọc là con gái mà cái tướng như con trai. Mình cũng khá là mặc cảm, nên đó là một trong những nguyên nhân mình không tiếp tục theo lớp nữa. Nghĩ lại thấy suy nghĩ trẻ con quá, lúc mình nghỉ học cũng không xin phép thầy (chắc Bố Mẹ mình có xin thay mình).

🎎 Ngày đó, mình được dạy là Aikido (合気道🥋) là lấy nhu thắng cương, học được cách chào tổ sư, cách chào trang trọng của người Nhật. Và có lẽ, chắc ko né được cái duyên với đất nước này nên bây giờ mình đang sống ở Nhật.

☘ Ngày đó, cả lớp Aikido được đi cắm trại cùng lớp ở Đình Phong Phú, một chuyến đi rất vui và là một trong những chuyến dã ngoại đầu tiên của mình.

🐾 Sau bao nhiêu năm mình muốn gửi đến thầy Nguyễn lời cám ơn sâu sắc vì ngày đó đã dạy cho mình. Chúc thầy và Akido Ác Nhân Cốc sẽ luôn phát triển bền vững có nhiều học sinh hơn nữa.

Mình gửi kèm tấm hình ngày đó đi học võ cùng em trai, do Bố chụp và lưu giữ.

03/06/2026

#9:

Nếu đã không dừng lại thì tiếp tục thôi. Bước tiếp để trở thành cô An điềm tĩnh của hiện tại.

🔥Cô An là một trong những trụ cột tinh thần ở sân Aikido ANC. Bao nhiêu cái event qua tay cô An, cô An đi du học 1 năm là ở nhà thầy Nguyễn nhăn thêm 1 miếng vì loay hoay trung thu, lễ Tết, giỗ tổ sư phờ cả người.

☄️ Đợt này cô An xuất hiện tại sân, thầy cười nhiều nhiều. Cô An còn ở nhà tuần này, mọi người lên chơi. Tối thứ Năm 04/06 mình ukemi với nhau nha!

—------

NẾU KHÔNG THỂ DỪNG THÌ ĐI TIẾP THÔI.

Hồi 2009, mình 16 tuổi. Đang chuẩn bị nghỉ hè thì nhỏ bạn rủ: “An ơi đi tập võ aikido không?" - "Ok đi."

Chốt nhanh chóng vậy đó xong mới nghĩ "Ủa, mà Aikido là môn võ gì???"
Chỉ vì một phút ham vui cùng bạn bè mà mình bị dính với sân. Đến nay ngót nghét 17 năm rồi đó.

👊 Hồi đầu lên mạng tìm thông tin, mình thấy sao môn này múa dữ ta? Không thấy đấm đá gì hết trơn, nhưng thôi kệ luôn, coi như đi trải nghiệm mùa hè. Thế là 2 đứa xách nhau đi đăng ký tập lần đầu tại sân Nguyễn Du.

Buổi đầu tiên bước chân lên sân, mình hồi hộp mà cũng sợ một chút. Không
khí trên sân khi đó vừa vui vẻ vừa nghiêm túc vì các thầy, các anh chị tập luyện hăng say, hắc xì dầu lắm.

🦖 Hồi mới tập sợ nhất là cái khúc ukemi (lộn tròn), mình không làm được trong khi mọi người cứ ầm ầm. Nhưng ủa, mình là đai trắng mới đi tập được 2 tuần mà, hehe.

Lúc đó nhìn nhỏ bạn đã làm dc, mình cứ nghĩ do bản thân không giỏi. Mình mới nói với thầy Nguyễn: “Chắc chân con bị cong nên không lộn được như mọi người”. Thầy mới nói là không phải. Con sẽ làm được thôi.

Sau khoảng thời gian tập luyện, không biết từ lúc nào mình cũng lộn được. Dù chưa tốt nhưng so với lúc bắt đầu đã tốt hơn rồi. Đôi khi chỉ cần kiên nhẫn chút - đây cũng là sự bắt đầu cho con đường aikido của mình.

🌿 Khi vừa lên xanh 2, bạn mình đã nghỉ nhưng mình thì theo tới bây giờ. Hồi xanh 3, mình ước mình bay được như anh Khanh, đánh giỏi như thầy Nguyễn, mình thấy mình dở tệ ehhehe.... Ấy vậy mà không biết từ bao giờ mình leo rank lên nâu rồi lên đen. Cho đến bây giờ 3 Dan rồi, mình vẫn không tin được là mình có thể theo môn này lâu như vậy vì mình rất hay bỏ cuộc giữa chừng.

🍂 Mình nghĩ lý do để mình bước tiếp là do mình cảm nhận được tinh thần của sân. Tinh thần của môn aikido này. Tình cảm của thầy và mọi người dành cho nhau như người một nhà.

Cho nên, dù đã từng dừng lại 1 năm để tập trung học thi đại học, mình đã quay lại sân và tiếp tục.

Vậy đó, nếu đã không dừng lại, thì phải lao tiếp thôi. Bước tiếp để trở thành một phiên bản khác ngày hôm qua, khác hoàn toàn với An hồi 16 tuổi.

17 năm… Không chỉ là một con số, đó là hành trình vun bồi. Mình đã trưởng thành hơn, thay đổi và phát triển. Dù còn thiếu sót nhưng mình sẽ đi tiếp với aikido, với sân ANC. Sẽ luyện tập để khám phá bản thân và yêu thương mọi người trên sân.

🎊 Chúc mừng sân Aikido ANC thêm tuổi mới, rực rỡ và bền bỉ. Hy vọng ANC của chúng ta sẽ tiến thêm 20 năm, 40 năm, 60 năm và nhiều năm hơn thế nữa!

02/06/2026

#8:
Anh chị em nghĩ đã hết bài rồi sao? Ko hề 😌

🔥Cô Liên cũng là một anh chị em TIẾP LỬA đặc biệt. Các bạn tập cực chậm cứ vô tay cô Liên là ổn: cô tách đòn ra từng phần, sửa từng chút từng chút một. Cô kiên nhẫn vì cô là đóa sen bên ngành y tế, lương y như từ mẫu á hihi.

Ai từng được cô Liên sửa đòn 👍 1 cái đi nè!
—---------

MÌNH TẠM BIỆT TIỀN ĐÌNH NHỜ SÂN VÕ

Một ngày đầu hè 2015, Tiên (mẹ bé Ánh) đến và nói:
“Chị cho Vi đi học võ với con em nha. Chị bận thì em chở đi cho.” Ừ, thì đi đi.
Mình với Tiên đổi ca đưa đón vài bận, mình cũng thấy có người lớn tập rồi muốn vào trải nghiệm luôn.

👊 Lúc biết mình đi tập Aikido, đồng nghiệp ở cơ quan hay dọa: “Mầy lớn tuổi rồi, tập mấy này bị đánh cho gãy xương!” Nhưng có hề gì, mình đang trong giai đoạn làm quen nên thích lắm.

😂 Mà kì diệu ghê: tập một thời gian mình nhớ ra, lâu rồi không còn uống thuốc tiền đình. Sao năm nay chưa nhập viện ta? Vì bình thường mình tiền đình nặng lắm đó!

😖 Nhớ cái thời lên nâu lll ở 31 Nguyễn Đình Chiểu, mình mệt quên trời đất. Tranh thủ có xíu thời gian là đút đầu ra cửa sổ thở, hứa thi lần này nữa là thôi nha, “em không thi nữa không thi nữa!!!”

Nhưng thi xong, khao đai cái nó sướngggg. Đâu ai hối đâu, lại tò mò thi tiếp. Cái giờ mình đai đen 2 đan rồi đó!

🌿 Mình tập được vài tháng thì về động viên anh bạn cùng giường đi tập.

Lúc đầu, anh đi đứng cũng khó do di chứng tai biến nhưng dần anh cũng thích nghi tốt. Từ một người chỉ biết nằm nhà, giờ anh đã đi ra đường, tối tối đi tập rồi đi chơi với sân. Anh còn được thầy gửi đi giữ xe ở BV Nhi Đồng 2 nữa.

Rồi đại dịch đến, mình phải đi chống dịch, anh ở nhà và hành trình tập luyện của anh bị dừng lại và đây cũng là phần mình rất tiếc.

🪴 Về phần bé Vi, dù lớn rồi, bé cũng có nhiều thú vui khác nhau nhưng bé vẫn nhớ các thầy trên sân. Sau nhiều năm, con vẫn có nền tảng sức khỏe rất tốt.

🐢 Nhìn vậy mà mình đi cùng sân được 11 năm rồi đó. Ở đây, mình không chỉ được rèn luyện về sức khỏe mà được món quà tương trợ qua khó khăn. Dù bạn là người tập lâu năm hay chỉ mới bước chân vào mái nhà ANC, ai cũng vậy hết.

🦖 Khi chồng mình bị tái phát tai biến, khi thấy thầy Nguyễn lo cho các bé ngày lễ, sinh nhật rồi những chuyến vui chơi… Mình thấy học võ không hề khô khan như người ta từng nói mà Cốc chủ ở đây rất ấm áp, tập hết sức chơi hết mình và nhớ hết tính cách của từng thành viên trong mái nhà chung, dù các bạn không còn tập nữa.

Giờ mình vẫn đi tập đều theo quý, vẫn lên sân dịp tụ tập và chơi bời cùng tụi nhỏ.

🐛 Qua sự kiện 20 năm ANC, mình muốn nói rằng: muốn có sức khỏe phải tự mình tập luyện. Dù tuổi nào cũng vậy nha các bạn ơi.

Photos from Aikido ANC's post 01/06/2026

“Làm mạnh lên”
Thế là chúng toy có bộ ảnh này 😛 Và giờ, mời thưởng thức!

📸 Anh Francis Khanh

01/06/2026

🎉 Ngày sinh nhật Aikido ANC nhưng cũng là một ngày nhìn lại một đốm lửa nhỏ giữa SG được biết bao bàn tay chuyền giữ suốt 20 năm.

Cảm ơn bạn bè đã ghé thảm tập.
Cảm ơn phụ huynh đã tin chọn để gửi các em.
Cảm ơn rất nhiều gương mặt lặng thầm đã âm thầm giúp đỡ sân nhiều năm nay.

🎉 Ngày sinh nhật sân 01.06.2006 - 01.06.2026 cũng là ngày của mọi người ạ!

🎬 Francis Khanh, Hải Anh

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


25 Nguyễn Bỉnh Khiêm
Ho Chi Minh City