06/07/2026
(CÂU CHUYỆN BÊN DƯỚI THẬT Ý NGHĨA, MỜI BẠN CÙNG ĐỌC)
Chuông Zalo reo tầm 21.45’ của thằng bé, chắc có gì gấp nó mới gọi…
- “Alô, có gì hả em”. Tính tôi không vòng vo và hỏi thẳng
- “Anh ơi, nay em được anh Tân dẫn đi lễ rồi nè”
Trời, nghe vậy tôi như đứng hình vài giây
- “Alô, alô a còn nghe máy không?”
- “Ah, anh nghe nè em.”
Nó còn nói nói gì đó mà lỗ tai tôi cứ như lùng bùng chẳng nghe được gì nữa.
Tôi biết thằng bé này năm 2000 khi gia đình nó chuyển vào khu Vinh Sơn ở trọ tại nhà ông Ánh hiện nay. Dẫu giờ đã 36 tuổi nhưng tôi vẫn quen nghĩ nó còn bé như hồi tôi gặp khi xưa. Quen gọi nó là Sáu mãi về sau mới biết tên thật là Trung. Năm tôi tốt nghiệp lớp 12 và bắt đầu đi đại học, cứ cuối tuần lại đi làm thêm nên cũng có chút tiền tự trang trải không phải xin gia đình quá nhiều. Lên nhà thờ chơi, lúc nào cũng thấy nó với mấy đứa nhỏ trong xóm. Tụi nó thấy tôi biết đá banh nên có nói: “Anh dạy tụi em đá banh đi!”. Ngay sở thích nên tôi ok liền. Cứ vậy mỗi tuần dạy tụi trẻ 2 lần vào cuối tuần. Đi làm có nhiêu tiền tôi nghĩ ngay đến tụi trẻ này, nhất là nhóc này. Có lần tôi để dành được 500 ngàn (năm 2003 là bằng hơn nửa tháng lương của tôi rồi) để mua 12 trái banh mini hầu phục vụ cho việc tập banh với mấy nhóc. Đội thiếu nhi gx Vinh Sơn cũng khởi đầu từ nhóm nhỏ này. Năm đó đội Vinh Sơn vô địch giải thiếu nhi hạt Phú Cường do tôi và Duy (giờ là bầu Duy) phối hợp huấn luyện. Tụi nhỏ sướng và cứ thế càng gắn bó hơn. Càng gần nhau nhiều mới càng hiểu nó hơn… Rồi cũng mấy lần tự dưng nó xin tôi dẫn đi lễ cho biết….
Năm 2006 tôi chuyển đi nơi khác sống không lời từ biệt. Thời đó chưa có Facebook để liên lạc dễ như giờ. Thế là anh em mất liên lạc. Năm 2015 tôi trở về nhà sau gần chục năm xa xứ và việc đầu tiên của tôi là đi đá banh. Gặp lại nó, tôi cũng mất đi cảm giác thân như năm xưa (xa mặt cách lòng). Nhưng nó vẫn cúi chào tôi rất lễ phép.
Giữa tháng 6/2024 gọi nó đi đá phụ đội gx Vinh Sơn vì hôm đó thiếu người. Rồi từ đó nó trở thành 1 thành viên không thể thiếu của đội.
Sáu chỉ chơi các trận giao hữu thôi vì cứ mỗi lần có giải thì nó lại không được đá vì các giải có điều lệ chỉ dành cho người có đạo. Tôi cũng không biết giải thích sao nhưng nó vui vẻ đáp: “thì em vẫn đi theo coi anh em đá mà, vậy là vui rồi”. Trong giải nó luôn là người quay phim hay xách nước cho anh em. Các trận đấu chúng ta xem đều do tay em nó phát livestream cả.
Đó, nãy giờ khúc lùng bùng lỗ tai là tôi nghĩ về nó từ cả 26 năm nay.
Nó bên kia đầu dây kể tiếp: “mấy nay anh Tân chỉ em mấy kinh như Lạy Cha, Kính Mừng hay kinh gì về cái ông Giêsu hay Giuse nào đó. Nhưng mà em chưa thuộc lắm đâu. Nay em đi lễ còn phải mở sách kinh ra để nhìn vô thì mới đọc kịp với người ta. Hoặc lúc nấu ăn hay ngồi làm việc em đều mở Youtube để nghe cho mau thuộc.
- Tôi hỏi: “Ủa sao xin vô đạo chi dạ? Đừng nói vì banh bóng hay muốn tham gia giải để đi học đạo nha”
- “Trời trời, vụ xin học đạo là em nói anh Nhân từ cuối năm ngoái tới giờ rồi”
- “Em có cảm nhận gì khi tham gia đội banh?”
- Nó cười trừ: “em cũng hổng biết nói sao nữa nhưng thấy lúc mới vô đội ít nhiều cảm nhận được 1 điều không thể giải thích được”
- “Có phải là tình anh em đúng không?”
- “Đúng đúng, em đi đá nhiều đội khác nhau bên ngoài nhưng thấy đội mình vẫn có cái gì đó hay lắm anh ah. Hôm bữa đá thua em nóng quá nên có lớn tiếng với mấy anh Phước, Trí. Mà em xin lỗi rồi. Đội có mấy anh như sếp Pháp, Nam, Thục… sống hay lắm”
- Nó tiếp: “việc muốn theo học đạo em đã nói với ba má từ hồi 2 người còn sống rồi, gia đình cũng chấp nhận và nói tuỳ em anh ah. Em bên đạo Phật mà thật ra em sống kế bên nhà thờ từ nhỏ tới giờ nên em cảm thấy có gì thôi thúc em. Mấy ông anh nói là để qua giỗ giáp năm của ba má đi rồi đi học cho trọn vẹn” (Ba má nó mất năm ngoái chỉ cách nhau mấy tháng thôi, thương lắm)
Câu chuyện tôi vừa thuật lại từ cuộc điện thoại tối với nó chỉ đơn giản là để chia sẻ niềm vui với trước tiên là anh em trong đội banh và hơn nữa là với mọi người đọc được bài viết này. Niềm vui này là niềm vui thật chứ không chỉ qua mấy cái cụng ly dzô dzô. Niềm vui này với cá nhân tôi vui gấp trăm lần việc đội đoạt chức vô địch. Bởi, những cố gắng trong việc gầy dựng và duy trì đội banh trong nhiều năm ít nhiều như 1 món quà quá đỗi bất ngờ khi nghe người anh em của mình thấm được tinh thần của đội banh là: “anh em chơi sao để người ta còn thấy mình là con cái Chúa hoặc ít nhất thấy được chơi banh với mấy người này sẽ không có những pha banh ác ý, triệt hạ hoặc quá ăn thua”
Anh em trong nhóm khi biết việc này spam tin nhắn nó quá trời, chủ yếu là chúc mừng và chọc ghẹo nhau lên bia này nọ. Đàn ông chúng tôi thật ra tìm thấy và ăn mừng những niềm vui trong cuộc sống thật hết sức đơn giản: “lên bia, 1-2-3 dô” nhưng không bét nhè đâu mấy chị vợ ah.
Anh Tân (tiệm hoa Xôn Xao) đang hướng dẫn em nó bước đầu và đã tìm được người dạy giáo lý cho em Sáu rồi. Nhân tiện, cám ơn các anh em vì mỗi người đều có chút công sức trong câu chuyện này, đặc biệt cám ơn Nhân bún riêu Khang và anh Tân tiệm hoa vì đã đồng hành với em Sáu Trung trong một thời gian dài vừa qua.
Lên bia thôi anh em ơi!
02/07/2026
02/07/2026
30/06/2026