04/09/2026
“Khi nhà vua thoái vị”
✒ Đó là tiêu đề bài viết của triết gia bóng đá Jorge Valdano, cựu CEO và HLV người Argentina của Real Madrid, dành cho Lionel Messi ngày anh nói lời chia tay “La Albiceleste”. Và đây là những dòng đẹp của ông...
Messi đã giã từ đội tuyển Argentina. “Tôi nói lời chia tay với một tâm hồn thanh thản”, cậu ấy viết trong bức thư của mình ngày 31/8. “Nhưng cậu để lại cho chúng tôi một trái tim đong đầy tình yêu”, tôi muốn thay mặt tất cả những ai yêu bóng đá để thốt lên như thế. Messi giã biệt chiếc áo đấu từng để lại cho mình nhiều cay đắng nhất, nhưng cũng là chiếc áo cậu yêu thương và tự hào nhất. Messi rời bỏ mái nhà trú ẩn yêu thích của tôi, nơi tôi từng có thể thưởng thức tài năng của cậu ấy mà trong lòng không một vết gợn.
Với một CĐV Real Madrid như tôi, đó từng là một tình yêu đầy trớ trêu. Nhưng không ai có thể cưỡng lại việc ngưỡng mộ tài năng kiệt xuất ấy. Lại càng không thể không tự hào. Một cảm giác tự hào vay mượn từ tinh thần Argentina thuần khiết. Không thể nào không yêu Messi!
Một tài năng khiến cả thế giới kinh ngạc ngay từ những ngày đầu, nhưng chỉ thật sự đạt đến đỉnh cao vào đoạn kết. Messi đã dạy chúng ta, qua từng thước phim chiếu chậm, về bản chất cốt lõi của bóng đá. Bằng những sải đi bộ. Thong d**g dạo bước trên sân như thể từng thảm cỏ đều thuộc về mình, điều tiết nhịp độ chính xác như một chiếc đồng hồ và chơi bóng như thể chạm vào một vật phẩm linh thiêng.
Ở kỳ World Cup đã qua, tôi tìm thấy một hình ảnh so sánh mà tôi tin là xứng tầm với Messi. Rene Lavand, một ảo thuật gia tài ba người Argentina dù chỉ có một tay, từng biểu diễn một trò ảo thuật với bàn tay duy nhất cùng một bộ bài và nói: “Không thể làm chậm hơn được nữa đâu”. Nhưng rồi, ông lại lặp đi lặp lại trò ảo thuật đó. Và thật sự thì mỗi lần sau đều chậm hơn lần trước.
Messi cũng vậy. Qua từng kỳ World Cup, cậu ấy trình diễn nghệ thuật của mình với một nhịp điệu ngày càng chậm rãi, nhưng tuyệt nhiên không ai có thể giải mã được ma thuật đó. Trong một dòng chảy bóng đá ngày càng thiên về thể lực, nặng tính chiến thuật và bị phân tích đến từng tiểu tiết, không một ai có thể vô hiệu đặc tính chính xác như một bác sĩ phẫu thuật ở Messi.
Messi rũ bỏ mọi khía cạnh màu mè để hướng tới hiệu quả tối đa. Cậu ấy không diễn kịch. Vẻ đẹp của cậu ấy không phải là thứ mỹ thuật đơn thuần, mà là sự thực dụng. Vẻ đẹp đầy hiệu quả mà bóng đá hiện đại đòi hỏi. Suốt 20 năm qua, tôi luôn làm một việc giống nhau, ấy là cứ mỗi khi Messi kết thúc một pha bóng, tôi lại tự nhủ: “Bóng đá phải chơi như thế chứ lại!”.
Bởi bóng đá không chỉ là một trò chơi thông thường, và Messi lại là hiện thân xuất sắc nhất của môn thể thao này trong suốt gần cả thế kỷ 21. Chúng ta buộc phải tự hỏi nên chia tay thế nào với một vị vua vừa thoái vị? Một vị vua do “nhân dân” bầu lên. Nên chăng treo vĩnh viễn chiếc áo đấu của cậu ấy? Nhắc lại những thống kê điên rồ của cậu ấy? Hay xem đi xem lại những siêu phẩm của cậu ấy?...
Tất cả đều là quá ít đối với một cầu thủ đã hiện diện trong đời sống thường nhật của chúng ta suốt hơn 20 năm, không chỉ nâng tầm bóng đá mà trên hết, còn chạm đến tận cùng cảm xúc của chúng ta. Mỗi người theo cách của riêng mình, từng yêu hay từng khổ đau vì Messi, thì hôm nay nhìn lại, gạt đi mọi thứ, điều duy nhất còn lắng lại là cậu ấy đã làm chúng ta hạnh phúc đến nhường nào.
Sẽ chẳng có sự tri ân nào tuyệt vời hơn là tua lại hành trình của Messi cùng Argentina, một hành trình không thiếu những đắng cay. Đắng đến mức tròn 10 năm trước, cậu ấy từng tuyên bố giã từ ĐTQG vì chấp nhận sự thật rằng mình không sinh ra để giành bất kỳ danh hiệu cao quý nào cùng Argentina. Messi không thể vô địch, và những thất bại ở chung kết – một ở World Cup, hai ở Copa America – khiến mọi sự đổ lỗi đều trút lên đầu cậu ấy. Messi thậm chí còn bị gán cho cái mác đầy nghiệt ngã là “kẻ có trái tim lạnh”. Nhưng ngay việc vượt qua gánh nặng đó chính là minh chứng rõ nhất cho hai tình yêu lớn của Messi: tình yêu dành cho Argentina và tình yêu dành cho bóng đá.
Messi trở lại, ngọn lửa trong tim vẫn rực cháy, và mang về hai chức vô địch Copa America cùng một World Cup. Cậu ấy trả xong từng món nợ một, dù với tôi, thành thực mà nói, Messi chưa từng nợ điều gì cả. Nhưng cậu ấy đã nghiêm túc với nó đến mức, nếu từng phải chịu đựng sự so sánh với Diego Maradona (một vị Chúa Jesus của tôn giáo bóng đá Argentina), thì cuối cùng Messi đã tôn vinh cuộc “thi thố” đó bằng việc đánh bại Anh ở khúc cua cuối cùng, theo cách kinh điển nhất.
Messi chia tay trong hào quang xứng đáng. Cậu ấy mang theo cả một kỷ nguyên, để lại cho chúng ta cái cảm giác vừa được chứng kiến một điều gì đó thật lỗi lạc và không thể lặp lại. Một người đã biến những điều phi thường thành thói quen hằng ngày. Có lẽ đã đến lúc chúng ta nhận ra quy mô và tầm cỡ của đặc ân đó.
Guồng quay bóng đá vẫn sẽ tiếp diễn, như cách nó luôn vận hành. Argentina sẽ tìm thấy một số 10 khác, và chúng ta rồi sẽ có những thần tượng mới. Trong khi đó, Messi sẽ thong d**g ngồi vào chiếc bàn dành cho những huyền thoại kiệt xuất chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và mỗi khi ai đó nhắc đến tên cậu ấy, tôi sẽ lại thầm nghĩ: “Có người từng chơi bóng tuyệt diệu như thế đấy!”.