TYVY - Du thuyền - Du học

TYVY - Du thuyền - Du học

Share

TYVY - Dịch vụ Du thuyền - Tư vấn Du học

27/03/2018

Facebook.com/onin.vn

ONIN.VN Cửa hàng đồ chơi

Photos 18/08/2017

Cẩn trọng khi dùng miếng dán chống say tàu xe

Sợ con say xe, mẹ đã mua miếng dán chống say tàu xe dán cho con. Chuyến đi chơi thành ra... nhập viện vì bé bị rối loạn tri giác. Những dịp nghỉ lễ, đi chơi, không ít trẻ nhập viện vì phụ huynh ít biết điều này.

Chỉ dán thôi vẫn hại
Bé gái 9 tuổi được ba mẹ hốt hoảng đưa đến Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) khám vì bỗng nhiên la hét, bò lồm cồm và rất kích động, rồi lại lơ mơ.

Mẹ của bé cho biết bé trước giờ không hề có vấn đề gì về tâm lý, thần kinh cả, bé cũng đang khỏe mạnh bình thường. Bé học giỏi nên nhân được nghỉ, vợ chồng chị thưởng cho con đi TP.HCM chơi. Sợ con bị say xe, ói nên chị đã mua miếng dán chống say tàu xe dán cho con. Sau khi sử dụng miếng dán xong thì bé có biểu hiện lạ trên.

Qua thăm khám, bác sĩ Trương Hữu Khanh, Trưởng khoa Nhiễm - Thần kinh, Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM), xác định bệnh nhi bị loạn thần do ngộ độc với chất scopolamine trong miếng dán chống say tàu xe. Bệnh nhi phải nằm viện hai ngày để theo dõi và được xuất viện khi các triệu chứng loạn thần đã hết.
Theo bác sĩ Khanh, mỗi năm Bệnh viện Nhi đồng 1 tiếp nhận trung bình khoảng hơn 10 trường hợp trẻ bị loạn thần do ngộ độc hoạt chất scopolamine có trong miếng dán chống say tàu xe. Có trường hợp bệnh nhi chỉ mới 4 tuổi. Có trường hợp bệnh nhi nhập viện khi đã hôn mê.

“Ở nhiều nơi, trẻ nhập viện khi miếng dán đã tháo ra, bác sĩ thiếu kinh nghiệm có thể chẩn đoán nhầm với viêm não”, bác sĩ Khanh lưu ý.

Bác sĩ Khanh cho biết thông thường triệu chứng loạn thần chỉ kéo dài trong khoảng 72 giờ. Sau đó trẻ sẽ tự hết. Tùy vào cơ địa của từng trẻ, triệu chứng có thể là ngủ li bì hoặc bị ảo giác như nhìn thấy quái vật, nhìn thấy không gian xung quanh biến đổi bất thường. Trẻ có thể la hét, kích động dữ dội.

Công thức trong miếng dán chống say tàu xe
Theo bác sĩ Khanh, miếng dán chống say tàu xe có chứa hoạt chất scopolamine. “Các tổ chức dược thế giới chống chỉ định miếng dán chống say tàu xe cho trẻ em dưới 12 tuổi. Đặc biệt, theo khuyến cáo, có đến hơn 10% người sử dụng là người lớn có biểu hiện như hoa mắt, đau mắt, nôn nao... sau khi dùng miếng dán chống say tàu xe”, bác sĩ Khanh nói.

Tuy nhiên, nhiều loại miếng dán chống say tàu xe hiện nay trên bao bì đều chỉ chống chỉ định cho trẻ em dưới 8 tuổi và vẫn có liều dùng cho trẻ từ 8 tuổi trở lên. Thậm chí, tại một số nhà thuốc, khi hỏi miếng dán chống say tàu xe cho trẻ em, nhiều người bán còn hướng dẫn, nếu trẻ dưới 8 tuổi có thể dùng 1/2 miếng. Mặt khác, nhiều phụ huynh khi mua, cho trẻ dán miếng dán chống say tàu xe thường không để ý đến phần “chống chỉ định” của sản phẩm.

Vì vậy, không ít trường hợp trẻ phải nhập viện vì tác dụng phụ do scopolamine sau khi sử dụng miếng dán chống say tàu xe.

Ngoài ra, phụ nữ có thai và người mẫn cảm với scopolamine, người có bệnh về mắt cũng không được sử dụng miếng dán này.

Bác sĩ Khanh cũng lưu ý, người dân nên cẩn trọng khi dùng miếng dán chống say xe cho người già, người suy chức năng gan hoặc thận, không dùng chung với cồn hay thuốc kháng histamin.

Ngoài ra, không được dán miếng dán ở vùng da trầy xước vì làm tăng sự thẩm thấu qua da và có thể gây ngộ độc. Không kết hợp cả miếng dán và thuốc uống, thuốc tiêm chống say xe. Sau khi dán và gỡ miếng dán cần rửa tay bằng xà phòng, không vứt miếng dán sau khi sử dụng bừa bãi.

“Tác dụng phụ thường gặp là hiện tượng khô miệng, ngủ gà ngủ gật, đau ở mắt... Nếu bị tác dụng phụ cần gỡ miếng dán ngay. Với trẻ em, khi phát hiện có dấu hiệu bất thường sau khi dùng miếng dán cần nhập viện ngay và lưu ý khai rõ với bác sĩ về việc sử dụng”, bác sĩ Khanh khuyến cáo.

Theo Thanh Niên ngày 18/08/2017

18/08/2017

Báo động: Bệnh lậu đã kháng thuốc

TTO - Lậu là bệnh do vi khuẩn Neisseria gonorrhoeAe gây ra, lây truyền theo đường quan hệ tình dục không có bảo vệ.

Điều nguy hại là những người lỡ mắc căn bệnh này thường nhiễm kèm những vi khuẩn khác, lại giấu giếm, tự mua thuốc, không điều trị triệt để nên vi khuẩn lậu lờn thuốc. WHO (Tổ chức Y tế Thế giới) phân tích số liệu từ 77 quốc gia, cho biết vi khuẩn lậu kháng với tất cả các loại trụ sinh hiện có trên thị trường. Đây là hồi chuông cảnh báo cho những ai ham “của lạ”

Nhiều đường lây

Nam giới ra đường “ăn bánh trả tiền” lại không dùng OK rất dễ lây bệnh từ gái làng chơi. Mấy cô kiếm tiền bằng “vốn tự có” thường là một “nhà kho” chứa các loại vi khuẩn lây qua đường tình dục (kể cả giang mai, HIV, viêm gan siêu vi B,C, Herpes, chlamydia, nấm… chứ không riêng lậu).

Về nhà chàng lại quan hệ với vợ thì bà vợ được chuyển giao tất cả ổ vi khuẩn, virus ấy. Bà vợ đang chăm con gái, vô tình để đồ của con chung với cha mẹ mà giặt. Thế là bé gái cũng nhiễm bệnh.

Chưa kể vi khuẩn lậu có thể lây qua chăn, nệm (của khách sạn cho thuê theo giờ), qua khăn lau, bồn tắm và cả qua bàn tay bị nhiễm lậu cầu. Nếu bà vợ đang mang bầu sắp sanh lại bị ông chồng đổ bệnh cho thì càng nguy hiểm.

Em bé ra đời theo đường tự nhiên, mủ lậu trong âm đạo của mẹ nhiễm vào mắt. Mắt bé đỏ, đổ ghèn, mẹ nhỏ mắt bằng nước muối 0,9%, vài tháng sau thấy bé nhìn không bình thường, đi khám mắt thì hoá ra vi khuẩn lậu đã “ăn” giác mạc gây mù.

Tỉ lệ nam giới mắc bệnh lậu sau một lần quan hệ tình dục không bảo vệ là 20-30%. Nữ giới quan hệ tình dục một lần với người mang vi khuẩn lậu thì nguy cơ lây nhiễm lên tới 80% bởi quá trình quan hệ, bộ phận sinh dục bị chà sát nhiều.

Tuy nhiên âm đạo phụ nữ có “hàng rào phòng vệ” nên nhiễm lậu 50-80% không có triệu chứng ồn ào nên rất dễ bị bỏ qua hoặc tưởng là nhiễm tạp khuẩn. Vì thế các chị không điều trị và vi khuẩn cứ ẩn náu nơi đây trở thành lậu mãn.

Một số anh tưởng oral s*x thì không bị lây lậu cầu. Vi khuẩn sẽ chạy từ tay của mấy cô “gà” mà vô “khẩu súng”. Về nhà anh lại dùng “chiến thuật thổi sáo” với vợ. Sau một hay 2 tuần bà xã viêm họng, dùng các loại trụ sinh không đỡ.

Đến bệnh viện bác sĩ cho ngoáy họng tìm vi khuẩn thì thủ phạm là con gonorrhoeae . Tiếc là “hắn” đã được “nếm” các loại trụ sinh nên giờ này chả có loại nào đánh đổ “hắn”.

Đau khổ mà sống chung

Vi khuẩn lậu cứ 15 phút lại phân chia một lần để sinh ra “lứa con” mới nên chẳng bao lâu chúng thành một quần thể tràn ngập bộ phận sinh dục. Hệ thống bạch cầu của cơ thể dồn quân đến tấn công, xác bạch cầu, xác vi khuẩn cùng với dịch viêm tạo thành mủ. Khổ chủ sốt, mệt mỏi toàn thân, tiểu gắt, tiểu buốt, tiểu ra mủ. Vi khuẩn gây viêm niệu đạo khiến cho niệu đạo bị hẹp lại gây khó đi tiểu.

Thường “khổ chủ” phải đi nong niệu đạo nhiều lần. Vì vi khuẩn gây viêm dữ dội nên tinh hoàn, ống dẫn tinh đều viêm có thể dẫn đến vô sinh. Ở phụ nữ vi khuẩn gây viêm tai vòi trứng dẫn đến thai ngoài tử cung, vô sinh.

Biến chứng đáng ngại nhất là tình trạng vi khuẩn kháng thuốc, không có thuốc chữa. Chúng cứ hồn nhiên sống trong cơ thể “khổ chủ” và chỉ cần “khổ chủ” uống bia, rượu hay cơ thể suy yếu là chúng nhảy ra gây viêm cấp một đợt rồi tiếp tục ẩn náu, sinh sản.

Không khó phòng bệnh

Thực hiện chế độ một vợ một chồng là biện pháp quan trọng nhất để tránh các bệnh lây qua đường tình dục, trong đó có bệnh lậu. Nếu vì lý do nào đó cần “giải toả” thì bao OK cần được sử dụng ngay từ đầu.

Không dùng chung quần lót, khăn tắm với bất cứ người nào. Nếu vô khách sạn lập tức đề nghị thay drap và khăn tắm mới. Chà sạch bồn tắm trước khi dùng, bằng không chỉ nên tắm đứng.

Khi đã nhiễm bệnh cần điều trị triệt để tránh chuyển sang lậu mãn. Không tự ý mua thuốc mà không có ý kiến của bác sĩ.

Hàng năm trên thế giới có khoảng 62 triệu người mới mắc bệnh, khu vực Đông nam Á có khoảng 29 triệu ca mắc mới, còn ở nước ta có khoảng 3.000 người nhiễm mỗi năm, tuy nhiên thực tế có thể cao hơn rất nhiều.

Theo Tuổi Trẻ ngày 18/08/2017

Photos 19/07/2017

Điểm bằng nhau, thí sinh nào sẽ trượt?

Trong các đợt xét tuyển, sẽ xảy trường hợp các thí sinh có mức điểm bằng nhau nhưng sẽ có người trượt, người trúng tuyển tùy theo tiêu chí phụ xét tuyển của các trường.

Trường hợp này thường xảy ra ở các trường “top” khi chỉ tiêu tuyển sinh thấp hơn nhiều so với số lượng hồ sơ đăng ký xét tuyển. Khi đó, có hai trường hợp: thí sinh bằng điểm thi cùng đăng ký nguyện vọng giống nhau vào ngành đó, hoặc trường đó và trường hợp bằng điểm khi số thứ tự nguyện vọng đăng ký vào các ngành/ trường không giống nhau (ví dụ đăng ký vào cùng một ngành/trường thí sinh A đăng ký bằng nguyện vọng 1, thí sinh B đăng ký bằng nguyện vọng 2).

Trong các trường hợp này, quyết định trúng tuyển hay không trúng tuyển phụ thuộc vào tiêu chí phụ của từng trường. Bởi lẽ, theo nguyên tắc trường sẽ phải lấy hết số thí sinh có điểm bằng nhau. Tuy nhiên, nếu thực hiện điều này lại vượt quá chỉ tiêu quy định.
Theo các chuyên gia giáo dục, việc xét tiêu chí phụ của các trường thường được ưu tiên trước số thứ tự nguyện vọng.

Cụ thể, Trường ĐH Y Hà Nội, tiêu chí phụ và thứ tự ưu tiên của các tiêu chí phụ dùng để xét tuyển nếu các thí sinh cuối cùng của chỉ tiêu tuyển sinh có điểm thi bằng nhau là: Ưu tiên 1 điểm bài thi Toán; Ưu tiên 2 điểm môn thi Sinh học. Như vậy thí sinh nào có điểm Toán và Sinh học cao hơn thì sẽ lần lượt được xét trước.

Trường ĐH Y dược TP.HCM đưa ra tiêu chí phụ trong trường hợp thí sinh cùng đạt điểm chuẩn nhưng quá chỉ tiêu là: dựa vào điểm môn ngoại ngữ trong kỳ thi THPT. Các thí sinh không có điểm thi môn ngoại ngữ sẽ không được xét tuyển ở bước này. Nếu số thí sinh được chọn ở bước này vẫn vượt quá chỉ tiêu dự kiến, các thí sinh đạt ở bước 1 này sẽ được xét tuyển tiếp theo bước 2. Dựa vào kết quả thi THPT các môn sau để xét tuyển từ cao xuống thấp: Môn Hóa học cho ngành Dược học; Môn Sinh học cho các ngành còn lại. Hội đồng tuyển sinh công bố kết quả trúng tuyển đợt trước 17 giờ 00 ngày 1.8.2017.

Trường ĐH Y Dược Cần Thơ năm nay thay đổi tiêu chí phụ. Theo đó, trường này xét tuyển kết quả kỳ thi THPT quốc gia của ba môn Toán, Hóa và Sinh (không nhân hệ số). Nếu nhiều thí sinh đồng điểm xét tuyển, ưu tiên chọn môn Toán xét tuyển từ điểm cao xuống thấp theo chỉ tiêu (năm trước, môn được ưu tiên là Hóa học).

Trường ĐH Bách khoa Hà Nội năm nay thay đổi tiêu chí phụ xét tuyển. Theo đó, trong trường hợp số thí sinh đạt ngưỡng điểm trúng tuyển vượt quá chỉ tiêu nhóm ngành, các thí sinh bằng điểm xét tuyển ở cuối danh sách sẽ được xét trúng tuyển theo các tiêu chí phụ như sau: Tổng điểm ba môn thuộc tổ hợp môn xét tuyển (không nhân hệ số). Nếu vẫn còn vượt chỉ tiêu thì ưu tiên thí sinh có nguyện vọng cao hơn.

Học viện Nông nghiệp Việt Nam sử dụng 2 điều kiện phụ khi xét tuyển. Theo đó, điều kiện phụ thứ nhất, nếu chỉ tiêu tuyển sinh có hạn trong khi có nhiều thí sinh cùng có tổng số điểm bằng nhau thì ưu tiên cho thí sinh có điểm môn Toán cao hơn (riêng ngành Xã hội học có xét tuyển khối C00 thì lấy điểm môn Ngữ văn thay cho điểm môn Toán);

Điều kiện phụ thứ hai: Nếu điều kiện phụ thứ nhất đã sử dụng nhưng vẫn quá chỉ tiêu cần tuyển thì ưu tiên cho thí sinh có nguyện vọng cao hơn (nguyện vọng 1 là nguyện vọng cao nhất).
Ông Trần Văn Nghĩa - Cục phó Cục quản lý chất lượng (Bộ GD-ĐT), việc các trường đưa ra tiêu chí phụ là quy chế bắt buộc của Bộ GD-ĐT đưa ra để ưu tiên những em có sở thích, đam mê với ngành nghề và có định hướng lựa chọn từ đầu. Ông Nghĩa cũng khuyên thí sinh không nên quá lo lắng về tính chính xác của các tiêu chí phụ vì năm nay phần mềm xét tuyển có thể xác định và đưa ra kết quả công bằng nhất.
Các chuyên gia cũng lưu ý thí sinh thời điểm này cần quan tâm nhất là việc chọn trường phù hợp với mức điểm mà mình có để thay đổi nguyện vọng xét tuyển. Theo thống kê của Bộ GD-ĐT, hiện đã có hơn 70.000 thí sinh điều chỉnh nguyện vọng xét tuyển, chiếm khoảng 13% số lượng thí sinh trên điểm sàn. Thời gian thay đổi nguyện vọng sẽ được tiếp tục áp dụng đến hết ngày 21/7 đối với hình thức trực tuyến và hết ngày 23/7 với hình thức thay đổi trực tiếp.

Theo Dân Trí ngày 18/07/2017

Photos 17/06/2017

Chán ngán với việc luyện 'gà chọi'

TTO - Việc luyện thi học sinh giỏi - “gà chọi” đang bị căn bệnh thành tích chi phối, gia tăng áp lực học hành lên rất nhiều học sinh, khiến cả học sinh, phụ huynh và thầy cô đều mệt mỏi.

Năm nay chị gái tôi có cháu thi THPT quốc gia. Ngày thi đã gần kề, chị mới phát hiện cháu mình rất đuối môn hóa. Tôi khá ngạc nhiên, vì cách đây mấy tháng chị còn gọi điện khoe với tôi là cháu vừa đoạt giải nhì môn sinh học cấp tỉnh.

Trong thâm tâm tôi nghĩ, cháu xác định khối B ngay từ khi bước chân vào bậc THPT thì không có lý do gì học tốt môn sinh mà lại yếu môn hóa. Mặt khác, điểm tổng kết môn hóa cả năm của cháu vừa rồi cũng trên 9, chứ đâu phải thấp.

“Nhiều trường đã bắt đầu khắt khe hơn trong quy định tuyển thẳng đối với học sinh đoạt các giải thưởng trong các kỳ thi, trong đó có kỳ thi học sinh giỏi quốc gia. Lý do: chất lượng của các giải thưởng này đang có vấn đề, do chúng ta đang luyện các em theo kiểu “gà chọi”!

Cho điểm để...� khuyến khích đi thi!

Khi tôi hỏi chuyện thì cháu nói lớp và trường khuyến khích cháu đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Sau đó khi cháu vào đội tuyển ôn thi học sinh giỏi quốc gia, điểm hóa và điểm các môn phụ được thầy cô tự cho vào học bạ, nhằm khuyến khích phong trào đi thi học sinh giỏi.

Cháu kể không riêng cháu mà nhiều bạn của cháu cũng được cho điểm như thế, bởi cháu và các bạn mất rất nhiều thời gian ôn luyện cho thi học sinh giỏi, không có thời gian để học các môn này.

Mỗi năm, cả nước có khoảng 3.000 học sinh giỏi bậc THPT cấp quốc gia. Tuy nhiên, số lượng các em đoạt giải ở các địa phương có sự chênh lệch rất lớn. Lấy ví dụ kỳ thi học sinh giỏi quốc gia 2017. Bên cạnh một số địa phương như Hà Nội, Hải Phòng, TP.HCM... có số lượng rất lớn học sinh đoạt giải quốc gia (60-146 em/địa phương), thì một số nơi khác lại có số lượng học sinh đoạt giải rất ít (chỉ 1-4 em/tỉnh) như Đắk Nông, Bạc Liêu, Sóc Trăng...
Điều này cho thấy mặt bằng chất lượng học sinh giỏi các tỉnh, vùng miền có độ vênh khá lớn. Độ vênh này phụ thuộc vào hai yếu tố: chất lượng học sinh và việc thuê thầy cô dạy giỏi ở các địa phương khác đến. Địa phương dồi dào về kinh phí thì có tiền thuê thầy cô giỏi về luyện “gà”, còn địa phương khó khăn về kinh phí thì... tự biên tự diễn.

Ngoài ra, để học sinh có giải, nhiều trường còn liên kết mời đội ngũ thầy cô giỏi ở các địa phương khác đến bồi dưỡng, và dạy thêm tập trung ở một địa điểm nào đó cách xa trường đang học. Các em phải nghỉ học một khoảng thời gian dài để tập trung ôn thi học sinh giỏi quốc gia và không có điều kiện học các môn còn lại...

Dù lực học các học sinh này không yếu, nhưng do tập trung vào một môn để có giải nên các em bị đuối các môn khác là chuyện thường thấy...

Lãng phí trong đào tạo học sinh giỏi

Lâu nay nền giáo dục của chúng ta đang bị căn bệnh thành tích chi phối, việc luyện thi học sinh giỏi đang gia tăng áp lực học hành lên rất nhiều học sinh. Nhiều trường ở không ít địa phương dành quá nhiều thời gian và công sức để luyện thi học sinh giỏi, khiến học sinh, phụ huynh và cả thầy cô đều mệt mỏi. Trong khi đó thì sự mất cân bằng về chất lượng giáo dục giữa các vùng miền ở Việt Nam đang rất lớn.
Thay vì đầu tư ngân sách để tập trung cho một nhóm dẫn đầu, chúng ta cần phải đầu tư đồng đều, để những khu vực vùng sâu vùng xa cũng tiếp cận được những giá trị tích cực của nền giáo dục phổ thông. Thực tế, chúng ta đang lãng phí trong việc đào tạo dàn trải hệ thống học sinh giỏi trường chuyên lớp chọn. Hầu hết các em học chuyên toán, chuyên lý, chuyên hóa, chuyên văn đã rẽ sang những con đường khác khi rời ghế phổ thông trung học và vào đời.

Nhìn rộng ra các nước có nền giáo dục phát triển, họ không tổ chức thi học sinh giỏi văn hóa như giáo dục bậc phổ thông Việt Nam. Tuy nhiên, hằng năm số lượng các đề tài nghiên cứu của họ ứng dụng vào đời sống lại vượt xa nước ta hàng chục, thậm chí hàng trăm lần. Điều oái oăm nhất là lượng học sinh giỏi ở Việt Nam rất lớn, nhưng số học sinh giỏi đóng góp vào sự phát triển của đất nước thì chắc chỉ là con số vô cùng nhỏ bé!

Phụ huynh không còn mặn mà

Cũng chính vì sự học lệch của không ít học sinh giỏi quốc gia dẫn đến nhiều chuyện dở khóc dở cười, mà hiện nay nhiều gia đình đã chuyển sang tập trung cho con em vào được các trường đại học tốp trên hơn là tham gia các kỳ thi học sinh giỏi. Trên thực tế, nhiều giáo viên, học sinh và phụ huynh ở không ít địa phương đã không còn hào hứng với các kỳ thi học sinh giỏi, kể cả cấp tỉnh lẫn quốc gia.

Theo Tuổi Trẻ ngày 16/06/2017

Photos 15/06/2017
Photos 10/06/2017

Nhiều nguy cơ từ chuyện 'hảo ngọt'

TTO - Chuyện không mới nhưng các bác sĩ vẫn phải cảnh báo việc trẻ em và cả người lớn “hảo ngọt” khi các căn bệnh liên quan đến đồ ăn, thức uống có nhiều đường ngày càng gia tăng.

PGS.TS Võ Trương Như Ngọc, trưởng bộ môn răng trẻ em ĐH Y Hà Nội, cho biết tỉ lệ trẻ em bị sâu răng, thậm chí sâu cả hàm vẫn tiếp tục gia tăng, mà lý do chính là trẻ hay ăn vặt, ăn quá nhiều bữa, ăn nhiều bánh kẹo và uống nước ngọt.

“Trẻ em ngày nay ăn nhiều đường, nước ngọt, bơ sữa, ăn nhiều bữa hơn trước, trong khi lại ăn ít rau và trái cây. Trẻ ăn bánh kẹo, bơ sữa khiến cặn bám vào răng nhiều và chuyển hóa thành acid phá hủy men răng”- ông Ngọc cho hay.

Theo ông Ngọc, có rất nhiều trẻ dưới 3 tuổi đến khám tại Trung tâm Kỹ thuật cao khám chữa bệnh răng hàm mặt của ĐH Y Hà Nội đã bị sâu răng cả hàm.

Trẻ có 20 chiếc răng thì sâu cả 20 chiếc! Đây là hệ quả của hội chứng bú bình, trẻ ôm bình sữa cả đêm. Ở nhóm trẻ lớn hơn thì bánh kẹo, nước ngọt là yếu tố nguy cơ chính dẫn đến chứng sâu răng.

Bà Lê Bạch Mai, nguyên phó viện trưởng Viện Dinh dưỡng quốc gia, cảnh báo: “Nhiều trẻ em ngày nay thích uống nước ngọt. Khi uống một lon nước ngọt, các em đã dùng tới 36-63 gam đường, trong khi mỗi người chỉ nên sử dụng 20 gam đường mỗi ngày.

Mỗi người nên uống 2 lít nước/ngày, nhưng nhiều gia đình đã dùng sữa thay nước, mà trong sữa cũng có đường nên không tốt cho sức khỏe”.

Theo bác sĩ Nguyễn Trọng Hưng (Viện Dinh dưỡng quốc gia), tùy vào cấu tạo sẽ có những loại đường khác nhau là: đường đơn, đường đôi và đường đa.

Đường đôi, đường đa thường có trong những thực phẩm tự nhiên như gạo, trái cây, trong khi đường đơn là những loại đường thường đã qua chế biến, tinh luyện có trong bánh kẹo, nước ngọt...

“Cùng khối lượng thì các loại đường cung cấp mức năng lượng như nhau. Mặt trái của đường là có liên quan đến bệnh béo phì và sâu răng. Khi sử dụng quá nhiều đường sẽ có nguy cơ mắc tiểu đường và tim mạch.

So với đường đôi và đường đa, đường đi của đường đơn - đường từ bánh kẹo, nước ngọt... - ngắn hơn nhiều và do đó làm tăng nguy cơ tăng đường huyết sau ăn, nguy cơ rối loạn đường huyết dẫn đến bệnh tiểu đường”- bác sĩ Hưng cho biết.

Bác sĩ Hưng cũng cho rằng đường đôi, đường đa thường có trong thực phẩm tự nhiên như trái cây, cơm, nên có thể kiểm soát tốt hơn lượng đường vào cơ thể do thực phẩm tự nhiên nhanh mang đến cảm giác no hơn.

Còn ăn bánh kẹo, uống nước ngọt chứa đường đơn, dẫu đã ăn, uống nhiều rồi nhưng vẫn chưa có cảm giác no nên cứ ăn thêm mãi, càng làm gia tăng nguy cơ mắc các bệnh răng miệng và rối loạn chuyển hóa.

Nói về hậu quả của việc ăn, uống nhiều đồ ngọt, PGS Võ Trương Như Ngọc kể: “Đã từng có những em bé đến khám chỗ chúng tôi có nhiều ổ mủ trong miệng, tháng nào cháu cũng phải uống kháng sinh vì đau răng. Có những cháu không ngủ và ăn được vì đau răng.

Phụ huynh ngày nay có điều kiện chăm sóc vật chất và ăn uống cho con tốt hơn, nhưng dường như kiến thức dự phòng bệnh lý răng miệng không song song với điều kiện chăm sóc vật chất cho trẻ”.

Còn các bác sĩ tại Bệnh viện Nội tiết T.Ư cho biết đã có trẻ mới 9 tuổi đã bị tiểu đường type 2. Và con số gây lo lắng là người bệnh tiểu đường type 2 đã tăng gấp đôi trong vòng 10 năm qua. Đây là chứng bệnh liên quan nhiều đến thói quen ăn uống và lối sống.

Thói quen ăn uống nhiều đường của người Việt được thể hiện qua các con số dưới đây. Theo bà Lê Bạch Mai, thống kê gần nhất là năm 2015, bình quân mỗi người Việt sử dụng trên 53 lít nước giải khát/năm.

Một tỉ lệ lớn trong số này là nước giải khát có đường - chất cần hạn chế để bảo vệ sức khỏe. Lượng gạo sử dụng hằng ngày đã giảm, nhưng lượng bánh mì trắng, mì ăn liền, bánh ngọt lại tăng gấp đôi trong 10 năm trở lại đây: từ 16 gam/người/ngày tăng lên 33 gam/người/ngày.
Lượng bánh kẹo sử dụng tuy chưa có thống kê, nhưng cảm quan cho thấy cũng gia tăng.

Theo Tuổi Trẻ ngày 10/06/2017

Photos 17/05/2017

Chết thì dễ chứ sống tốt mới khó

TTO - 43 tuổi, nhà văn, nhà thơ Trần Hồng Giang (xã Nghĩa Hùng, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định) đã trải qua 38 năm nằm một chỗ trên giường. Nhưng từ chiếc giường đó, những lao động gian nan dẫn đến những thành quả làm nhiều người nể phục.

“Cuộc sống cũng như một bức tranh, muốn nó đẹp và rực rỡ thì chính mình phải là người tô màu cho nó. Tôi đã và đang cố tô màu cho cuộc sống bằng chính sức lao động của mình. Cứ hết mình đi đã! Nếu cuộc sống không thành màu hồng thì nhất định không thể để nó trở thành một màu xám đầy u ám” - anh mở đầu cuộc đối thoại với Tuổi Trẻ.
“Phải sống”

* Chào Trần Hồng Giang, �một ngày của anh diễn ra như thế nào?
- Một ngày của tôi chỉ giống với mọi người là có 24 giờ, còn về tính chất thì rất khác người khác. Mọi thứ trong sinh hoạt và làm việc của tôi đều diễn ra... trên giường. Nhưng quan trọng là trong 24 giờ ấy mình làm được cái gì.

* Anh bị tai nạn lúc 5 tuổi làm đôi chân anh teo tóp, bàn tay co quắp, gia đình đã phải chạy chữa khắp nơi. Anh có từng oán hận cuộc sống của mình không?
- Tôi bị tai nạn khi đang chơi đùa cùng người anh trai lúc đó 10 tuổi. Một chấn thương nặng vào đốt sống cổ đã dẫn đến việc tôi bị bại liệt toàn thân kể từ đó. Suốt khoảng thời gian ấu thơ của tôi là những tháng ngày lê la hết bệnh viện này đến bệnh viện khác, hết ông lang vườn này đến ông giáo sư kia.

Tất cả những địa chỉ khả dĩ đều đã được cha mẹ đưa tôi đến. Và đương nhiên đồng hành với cuộc trường chinh ấy là tiền. Cha mẹ tôi đã phải bán đi tất cả những gì có thể bán để có được tiền. Chỉ còn ngôi nhà gia đình tôi ở là không thể bán vì khi đó nó thuộc sở hữu của bà nội tôi. Giờ nghĩ lại tôi thấy đó là một sự may mắn.

Suốt hơn 10 năm trời đằng đẵng, chỉ đến khi một bà giáo sư chuyên khoa tủy sống nói với cha mẹ tôi rằng: “Thôi, đừng tốn công tốn của làm gì nữa, hãy chấp nhận đi!”, thì công cuộc tìm thầy chữa bệnh cho tôi mới kết thúc. Sự kết thúc ấy làm tôi sốc. Khi ấy tôi vẫn còn là một đứa bé nên �đã hậm hực, vật vã nghĩ rằng ông trời thù hận gì với mình mà bất công thế.

* Tôi nghe mẹ anh kể lại rằng khi biết mình không bao giờ lành bệnh, anh đã tìm cách để được chết và rồi quyết định dừng lại khi gom được 39 viên thuốc ngủ. Lý do tại sao?

- Khi con người ta đang ở dưới hố sâu tuyệt vọng thì mọi thứ tồi tệ nhất đều có thể diễn ra. Tôi cũng vậy, chỉ có điều sau đó tôi đã may mắn nhận ra rằng sống mới khó chứ chết thì rất dễ. Đơn giản vậy thôi!

Hiện tôi vẫn luôn thường xuyên giữ bên mình một lượng thuốc ngủ đủ để có thể chết bất cứ lúc nào. Thế nhưng tôi làm điều ấy với mục đích để cho mình luôn có ý nghĩ “chết rất dễ” như một sự nhắc nhở rằng mình phải sống, phải sống, sống quyết liệt và mạnh mẽ hơn nữa!

Người thầy �của chính mình
* Đoạt nhiều giải thưởng của các cuộc thi viết; 7 đầu sách đã in; cuốn tiểu thuyết Những con vịt cánh sẻ chuẩn bị được tái bản; là quản trị viên của nhiều diễn đàn; đọc viết tiếng Anh thành thạo; thiết kế web; diễn thuyết tại các cơ quan, trường học về nghị lực sống... Để có một Trần Hồng Giang ngày hôm nay, chắc hẳn anh đã phải trải qua rất nhọc nhằn và cả nước mắt?

- Những kiến thức mà tôi thu nhận cho tới lúc này đều đến rất tự nhiên. Từ việc học chữ, học ngoại ngữ, học công nghệ thông tin... đều diễn ra theo một cách chẳng giống ai. Không có ai dạy tôi cả. Nhờ các cuốn sách tập đọc của anh chị mình mà tôi đã nhập tâm tập đọc say sưa.
Việc học tiếng Anh thì khác. Khi đó tôi vô tình có được một cuốn sách với hình minh họa khá đẹp, thế nhưng tôi không đọc được nội dung của nó chỉ vì nó không phải là tiếng Việt. Tôi tự đặt ra cho mình sự quyết tâm rất cao là phải học bằng được thứ ngôn ngữ phổ biến nhất thế giới.

Khi tôi biết đến các chương trình dạy tiếng Anh trên sóng phát thanh thì nó bỗng trở thành một cánh cửa mới được mở ra. Sau khi hoàn tất các chương trình học qua đài phát thanh, tôi tiếp tục theo đuổi việc học bằng cách nhờ người tìm mua tất cả các giáo trình dạy tiếng Anh kèm băng cassette.

Khi học công nghệ thông tin thì tôi có nhiều thuận lợi hơn nhờ “ông thầy Internet”. Tôi đã rất dễ dàng học được những kiến thức cần thiết về tin học và hiện tại đã có thể kiếm tiền từ các việc như thiết kế, quản trị web...

* Anh dùng bút kẹp vào má để di chuyển thay cho những ngón tay không cử động được bình thường, gõ phím máy tính bằng cách ngậm chiếc đũa trong miệng. Thế nhưng anh vẫn lao động và sáng tác rất say mê?

- Đúng vậy. Với người được tới trường lớp học hành dưới sự chỉ bảo của thầy cô thì chưa hẳn đã dễ dàng. Đằng này tôi hoàn toàn phải tự tìm tòi, mò mẫm. Tuy nhiên không hiểu sao tôi lại không cảm nhận đó là vất vả mà ngược lại, nó còn là một niềm đam mê, thích thú.

* Động lực nào giúp anh vượt qua nhiều khó khăn như thế?

- Tôi nghĩ rằng đó là bản năng sống của mỗi người. Khi con người ta lâm vào cảnh khốn cùng, bị dồn vào chân tường thì tự khắc sẽ có sự trỗi dậy mạnh mẽ. Giống như một con thú khi mắc bẫy thì nó sẽ dùng hết sức để vùng vẫy hòng thoát thân. Vậy nên chắc chắn rằng không chỉ riêng tôi mà bất cứ ai lâm vào những hoàn cảnh khó khăn thì hẳn đều có được cái sự bứt phá, vùng lên ấy.

Cánh cửa này khép lại, cánh cửa khác mở ra
* Nhiều người nói rằng nếu như thu hẹp khoảng cách giữa chiếc giường bên cửa sổ và với thế giới ngoài kia thì anh còn làm được nhiều điều tốt đẹp hơn nữa. Anh có bao giờ nghĩ nếu mình không là người �khuyết tật thì cuộc sống của mình sẽ thành công hơn, hạnh phúc hơn không?

- Tôi không nghĩ như thế mà là thường nghĩ ngược lại. Nếu tôi không bị thế này thì biết đâu lại thành một tên khủng bố, một kẻ phạm tội, một người vô tích sự...

Vậy thì mình thế này là may rồi, may cả cho mình và xã hội. Mẹ tôi hay đem những người thành đạt mà bằng tuổi với tôi ra để so sánh cùng với một sự ngậm ngùi, nuối tiếc. Trong số đó có những người là tiến sĩ, là giám đốc...

Tôi đùa với mẹ rằng sao lại không so sánh con với những tay chuyên bắt trộm chó, những người nghiện ma túy... thế có phải là thú vị hơn không!

* Trên bìa tập thơ đầu tay Nỗi nhớ mùa hè, anh in hai dòng bút tích bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt là “Don’t cry for me” (Đừng khóc cho tôi) và “Tôi muốn được sống có ích cho cuộc đời”. Đó có phải là triết lý sống của anh?

- Đó là tác phẩm đầu tay của tôi cách đây 14 năm. Tôi ghi những dòng chữ đó lên bìa sách để xem đó như là một lời tự động viên chính mình. Mỗi lần nghĩ đến kỷ niệm đó là ít nhiều tôi đều thấy phấn chấn.

* Bây giờ anh sống khỏe nhờ thu nhập từ những việc mình đang làm chứ?

- Có vẻ như là không. Những khoản in ít không ổn định từ các việc biên dịch và quản trị, thiết kế thôi, thêm vào một khoản nhuận bút cũng in ít và không ổn định nữa từ việc viết báo, vậy nên không gọi là sống khỏe được. Dù tôi sống ở quê, giá cả sinh hoạt có đỡ hơn đôi chút nhưng cũng vẫn còn khá nhọc nhằn. Và đó cũng là một áp lực để mình luôn phải cố gắng làm việc.

* Anh có chia sẻ, gửi gắm gì với mọi người, đặc biệt là những người bị rơi vào hoàn cảnh như mình không?

- Tôi sẽ không dám đưa ra một lời khuyên cụ thể nào cả bởi mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, không ai giống ai. Vì thế chỉ người trong cuộc mới biết được mình phải làm thế nào. Điều tôi muốn chia sẻ là khi ai đó gặp phải khó khăn thì hãy nhớ cuộc sống luôn có nhiều lối đi. Khi cánh cửa này khép lại thì chắc chắn sẽ có một cánh cửa khác mở ra với mỗi chúng ta. Và nữa, hãy xin nhớ cho rằng chết thì dễ chứ sống tốt mới là khó!

* Ngoài công việc viết lách, anh còn tham gia diễn thuyết về kỹ năng, nghị lực sống tại các cơ quan, trường học ở Nam Định và các vùng lân cận. Anh ưu tiên nói điều gì tại các buổi diễn thuyết của mình?

- Có lần tôi hỏi một bạn trẻ rằng dự định của em sau 5 năm, 10 năm nữa là gì? Bạn ấy gãi đầu bảo em không biết! Tôi lại hỏi trong cuộc sống hiện tại của mình điều gì làm em thấy có ý nghĩa và điều gì làm em không hài lòng? Bạn ấy vẫn gãi đầu bảo em không biết! Tôi hỏi tại sao em gãi đầu?
Bạn ấy vẫn kiên quyết trả lời em không biết! Một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi mà cứ ngây ngô như thế, rất đáng thương. Bởi vậy trong các cuộc nói chuyện, tôi đều chú trọng hướng cho các em tới những tình huống, những hoàn cảnh cụ thể để các em tự rút ra được những kinh nghiệm cho mình.

"Xin hãy đừng thương xót cho tôi
Đời đẹp lắm với bao niềm ước vọng
Tôi vui sướng vì tôi đang được sống
Giữa những yêu thương của cuộc sống con người”.
Thơ Trần Hồng Giang

Theo Tuổi Trẻ 17/05/2017

Photos from TYVY - Du thuyền - Du học's post 29/04/2017

Tình yêu của mẹ Việt thay đổi số phận con trai bị down

Nỗ lực 20 năm của chị Thuỷ đã đưa cậu con bị bệnh tim và down - từng bị các bác sĩ giỏi nhất ở Việt Nam từ chối chữa - trở thành sinh viên Mỹ.
Trong ngôi nhà thấp thoáng dưới vòm cây tại bang Virginia (Mỹ), chị Thu Thủy (59 tuổi) sống cùng Huy Hoàng - cậu con trai bị down - 10 năm nay. Ngôi nhà nhỏ nhưng ngăn nắp, gọn gàng, nhờ Hoàng lau dọn mỗi ngày sau giờ học. Giờ cậu đã là sinh viên năm nhất Đại học George Mason, có thể tự đi lại bằng xe bus, giao tiếp, tự phục vụ bản thân. Mùa hè vừa rồi, Hoàng kiếm được gần 1.000 đôla đầu tiên trong đời. Cậu nhờ mẹ giữ hộ để tới đây nộp tiền vào ở trong ký túc xá. Chị Thủy cầm tiền mà mừng rơi nước mắt.

Thực tại tươi sáng này là điều mà chị Thuỷ hơn 20 năm trước không dám mơ ước. Bởi lúc đó, tất cả bác sĩ giỏi ở Việt Nam đều từ chối chữa cho con trai chị, với những câu nói mà mỗi lần nhắc, là một lần chị đau: Có chữa được tim thì đứa bé bị down cũng chỉ làm khổ chị cả đời, Mang đứa bé về nuôi, được ngày nào hay ngày đó, Chị vẫn còn trẻ, nên sinh một đứa con khác...

Năm 1995, chị Thu Thuỷ đang làm ở Ngân hàng Nhà nước, chồng làm ở Bộ Tư pháp. Giữa năm đó, chị sinh con trai Huy Hoàng sau 12 năm cố gắng. Nhà đủ nếp, đủ tẻ, cùng một viễn cảnh tươi sáng sắp mở ra với chị, là được xem xét đề bạt lên cấp vụ, tăng lương và cấp nhà.

"Nhưng ngay khi còn đang nằm trên bàn đẻ, trong tôi như có dòng điện chạy qua, linh cảm cho biết ông trời sẽ không cho ai tất cả. Tôi tự nhủ, chức vụ không được thì thôi, nhà không có cũng chẳng sao, lương đến kỳ sẽ phải lên, chỉ cần con trai khoẻ mạnh là được", chị Thuỷ, năm đó 37 tuổi, chia sẻ.

Cậu bé tuy sinh non một tháng nhưng da trắng, môi đỏ, sau 3 tháng đã bụ lên trông thấy. Dù được chăm bẵm rất kỹ, không hiểu vì lý do gì Hoàng bị viêm phổi. Mỗi lần bé phải nằm viện cả chục ngày, bác sĩ đo phổi mà không phát hiện bất thường ở tim.

Qua bạn bè mách, chị Thủy đưa con đến một ông bác sĩ người Do Thái có phòng khám tại Hà Nội. Sau một thoáng kiểm tra, ông nói: "Phổi hiện không còn tiếng ran, nhưng con chị mắc hai bệnh nghiêm trọng: down syndrome và tim bẩm sinh. Chị có biết down là gì không?". Chị Thủy như chết sững tại chỗ, miệng lắp bắp: "Tôi chỉ biết nó là bệnh chậm phát triển trí tuệ". Theo lời bác sĩ này, con chị sẽ không chết ngay vì bệnh down nhưng khó qua được một tuổi do thông liên thất nếu không được mổ sớm.

Gác lại mọi công việc, chị Thủy ẵm con đi trong Nam, ngoài Bắc tìm người mổ tim cho con nhưng đến đâu cũng bị từ chối. Trong lúc mọi cánh cửa đều đóng lại thì chính bác sĩ Do Thái nọ đã động viên chị: "Mỗi đứa trẻ ra đời là một con người. Đã là con người thì nó có quyền được chữa bệnh. Tôi sẽ giúp chị".

Với lời hứa ấy, bác sĩ đã liên hệ với một bệnh viện ở Singapore xem có thể mổ tim cho Hoàng. Vị giáo sư người Singapore đã đồng ý mổ với điều kiện phải sang sớm vì Hoàng đã có dấu hiệu suy tim.

Hy vọng vừa lóe lên lại vụt tắt vì chi phí mổ lên đến 35.000 đôla, trong khi tổng tài sản của vợ chồng chị Thủy có chưa đầy 5.000 đôla. Một lần nữa, ông bác sĩ Do Thái lại xin ekip mổ miễn phí cho cháu, số tiền làm các thủ tục xét nghiệm, viện phí rút xuống còn 15.000 đôla. Vay mượn chưa đủ nhưng hai mẹ con chị Thủy vẫn lên đường.

"Trước khi đi tôi đến gặp một bác sĩ đầu ngành tim mạch ở Việt Nam để tham khảo thêm. Xem hồ sơ của Hoàng, bác sĩ khuyên đừng để họ cho cái gì vào tim bé và đừng mổ. Việc đi Singapore chỉ để an ủi tình cảm người mẹ thôi", chị Thủy thuật lại.

May sao những ngày sang Singapore sức khoẻ của Hoàng rất tốt. Sau khi siêu âm, thử máu lại, bác sĩ yêu cầu làm một xét nghiệm quan trọng và cần thiết cho bất kỳ bệnh nhân mổ tim nào - thử Cathetherisa (cat). Song, nhớ lại lời dặn của bác sĩ ở Việt Nam, chị Thủy băn khoăn không biết có nên làm hay không. Ngày tiếp theo, chị đã tìm đến thư viện đọc các tài liệu về thử cat, bệnh tim, down.

Giờ nhớ lại, chị vẫn thấy ngày đó như một phép màu: "Tôi đọc sách từ sáng tới tối, con bò chơi xung quanh chỉ có chai nước, hộp sữa. Đến giờ tôi vẫn không lý giải nổi lúc đó lấy đâu ra sức mạnh để có thể đọc hiểu bao nhiêu tài liệu với vốn tiếng Anh hạn hẹp của mình".

Việc tham vấn ý kiến những chuyên gia đầu ngành của Việt Nam trước khi lên đường và đọc sách y khoa trước khi quyết định phẫu thuật cho con của chị Thủy đã được giáo sư Lee Chuen Neng - chuyên gia mổ tim hàng đầu Đông Nam Á - đánh giá hiếm có người mẹ nào làm được. Có lẽ những việc chị làm cũng có một phần tác động, giúp ca mổ của Hoàng thành công

Chừng ấy tiền mang theo đều dành hết cho con, tôi phải tiết kiệm hết sức. Suốt 18 ngày đi Singapore, tôi chỉ đánh điện về nhà một lần cho chồng, báo con đã mổ thành công, dù biết ở nhà anh ấy còn lo lắng, sốt ruột hơn mình cả trăm nghìn lần", chị kể giọng nghẹn ngào.

Đa phần những đứa trẻ bị down thường không sống qua được vài năm đầu đời, không phải vì hội chứng này mà vì các bệnh đi kèm. May mắn Hoàng được chữa ở thời điểm vàng, sức khỏe từ đó khá tốt.

Song, như bao đứa trẻ bị down khác, Hoàng không tập trung và nhanh quên. Việc dạy bé học rất khó khăn vì phải mất rất nhiều thời gian dỗ bé ngồi vào bàn. Trẻ bị down còn bị lưỡi dài và đầy nên nói không rõ âm. Chị Thủy luôn dặn bất cứ ai chơi cùng Hoàng thấy bé thè lưỡi ra phải đập nhẹ cho rụt lại. Dần Hoàng bắt đầu ghép được chữ cái và đánh vần. Sau 6 tháng nhận biết hết được chữ cái và đọc ghép các âm.

"Mỗi tối trước lúc ngủ tôi hát ru giúp con thuộc các bài hát. Tuổi lên 4, con đã thuộc được trên 50 bài hát thiếu nhi, thơ và một số bài hát dài của người lớn", người mẹ kể

Cuộc đời lại một lần nữa thử thách chị Thủy. Năm con trai lên 8 tuổi thì chồng qua đời. Gánh nặng chăm con trĩu lên đôi vai chị. Ngày đi làm, đêm về chị dạy học cho con. Người mẹ được mách ở nước Mỹ xa xôi có môi trường học tập rất tốt cho trẻ bị down. Không tiền, không quyền, chị chỉ còn biết phấn đấu nhiều hơn trong sự nghiệp. Năm 2006, chị được Ngân hàng Nhà nước cử sang Mỹ công tác định kỳ và được phép mang theo hai con.

Tại đây Hoàng được nhận vào học trường công. Chỉ sau một thời gian ngắn, Hoàng như con chim sổ lồng. Người quen nào gặp lại cũng nói cậu bé "ngời lên hạnh phúc".

Giọng phấn chấn, chị kể: "Ngày trước mỗi lần đi học là mẹ phải đánh vật với con. Đi học về, con toàn đùn ra quần, dạy con vào nếp rất khó. Sang đây một vài tuần, Hoàng thích đi học, mọi tật xấu rất nhanh chóng đã đi vào nề nếp tích cực".

Hầu hết mọi đứa trẻ sang Mỹ, thường chỉ sau 6 tháng là quên dần tiếng Việt. Ngay khi nhận thấy con có chút thay đổi, chị Thủy đã cố gắng duy trì nói tiếng mẹ đẻ cho Hoàng tại nhà và đọc sách tiếng Việt nhiều hơn.

"Con hay bị bối rối khi nói cả hai thứ tiếng. Nhiều chữ tiếng Anh con không hiểu, việc giải thích bằng tiếng Anh sẽ dễ hơn, nhưng nếu vậy con sẽ phụ thuộc. Tôi chọn giải pháp giải thích bằng cả hai thứ tiếng. Nhờ vậy dần dần con đã thành thạo hai ngôn ngữ", chị nói.

Hoàng có niềm đam mê với nhiều môn thể thao. Dù không dám tin nhưng thực tế, cậu đã tự biết bơi. Chị Thủy kể, ngày mới sang Mỹ chị bận làm, con gái mắc học, không ai đưa Hoàng đi bơi. Tan học là thằng bé ra bể nhìn mọi người.
Một hôm cuối tuần, chị đưa Hoàng xuống bể bơi và rất ngỡ ngàng thấy con biết bơi, biết lặn. Hóa ra cậu cứ ngồi nhìn mọi người bơi ngày này qua ngày khác và tự thành thạo mà không cần ai dạy.

"Hoàng biết bơi tự do và bơi ngửa. Gần đây con học thêm bơi bướm và bơi ếch. Nhìn con bơi trong làn nước xanh, trong tôi không khỏi xúc động vì những cố gắng của con để tự khẳng định mình", chị tâm sự.

Sau hai nhiệm kỳ công tác ở Mỹ, chị Thuỷ nghỉ hưu và chuyển sang làm cố vấn cho Ngân hàng Thế giới. Hoàng giờ đây là sinh viên tại một trường đại học trong bang. Ngoài giờ lên lớp, Hoàng còn đi làm thêm. Chị không ngại để con làm đa dạng, từ hầu bàn, phục vụ phòng, xếp bát, gập quần áo ở siêu thị... Chị cũng tự hào đưa con đến mọi bữa tiệc mình tham gia.

Chị Thuỷ tâm sự, Hoàng là một đứa con rất tinh tế và giàu tình cảm. Cậu quan tâm và chăm sóc mẹ rất chu đáo. "Hoàng có thói quen trước mỗi bữa ăn luôn thưởng thức một miếng nhỏ, rồi khen mẹ và hỏi cách nấu. Có hôm thằng bé thốt lên: 'Mẹ có bí quyết gì mà ngon thế'. Tôi nói, bí quyết là tình yêu của mẹ đã thổi vào đấy. Một hôm, sau bữa ăn, thằng bé lại gần ôm tôi và nói: 'Mommy! You are a good mother, you are very beautiful and smart. I love you'", chị Thuỷ hạnh phúc khoe.

Giờ đây, đứa con từng bị phán là "gánh nặng cho gia đình và xã hội" và bị từ chối chữa bệnh của chị Thuỷ - tuy không thể bằng những đứa trẻ bình thường - nhưng thành thạo hai ngôn ngữ, hòa đồng và rất quan tâm mọi người. Tương lai xa, một ngày nào đó không còn mẹ, Hoàng vẫn có thể tự mình sống tốt. Với người mẹ này, chỉ cần thế là đủ.

"Người ta nói 'Những đứa trẻ bị down là món quà của Chúa'. Càng ngẫm tôi càng thấy đúng. Trước tiên, con giúp tôi vượt lên chính mình, hoàn thiện bản thân, sống nhẫn nại và giàu tình yêu. Sau nữa, con đúng là món quà thánh thiện, ngây ngô và đáng yêu, có thể khiến người xung quanh mỉm cười không vướng bận", người mẹ vĩ đại này bộc bạch.

Theo Vnexpress 29/04/2017

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address

Ho Chi Minh City