23/08/2026
MƯỜI NĂM MỘT BƯỚC CHÂN
HÀNH TRÌNH CỦA Ý CHÍ, LÒNG BIẾT ƠN VÀ TÌNH HUYNH ĐỆ
Nguồn: Nghĩa Dũng Không Thủ
Khởi nguồn
Chặng đường võ thuật của tôi bắt đầu từ những năm 2000–2001, khi còn là một cậu học sinh cấp 3 hồn nhiên. Ngày ấy, niềm đam mê thơ dại gắn liền với bộ giáp tự chế bằng quần cũ độn sách vở, những buổi luyện tấn, đi quyền tưởng như gắn bó dài lâu và những trận đấu đối kháng cùng nhóm bạn tại sân tập đến "sứt môi, chảy máu mũi vẫn cười". Trong vòng 1 năm ngắn ngủi tôi đã nhận được Đai xanh, tôi được bước chân vào sinh hoạt nâng cao tại CLB Tăng Bạt Hổ. Nhưng rồi, áp lực học tập sút giảm cùng trận đòn của bố đã bắt tôi phải buông tay áo võ, bỏ dở đam mê và chia tay nhóm bạn trong luyến tiếc…
Rời võ đường, tôi cuốn theo dòng đời: học song song hai trường tại Đê La Thành, sau 1 kỳ tôi chuyển hướng thi sang học Y theo nhiều cách khác nhau, tốt nghiệp rồi ra đời bươn chải. Duyên số đưa đẩy tôi gắn bó với Bệnh viện Bạch Mai rồi dừng chân công tác tại Bệnh viện Lão khoa Trung ương. Từ đây, tôi lại thấy một lớp tập võ chiều chiều hàng tuần, lúc đầu tôi không để ý vì ngọn lửa ấy trong tôi đã tắt từ rất lâu, sau nhiều lần thấy, nghe và nhìn cùng với anh bạn đồng nghiệp nói chuyện về môn phái, tập luyện và dần dà tôi đã xin đi tập cùng từ cuối năm 2014 sau nhiều lần tìm hiểu… Nhưng cuộc sống luôn có những biến động mà chúng ta không bao giờ lường trước được, tôi tập được 4 năm thì biến cố kéo đến cùng gánh nặng cơm áo gạo tiền, áp lực kinh tế và giai đoạn đại dịch Covid-19 kéo dài đến 2024–2025 đã khiến ngọn lửa võ thuật ngỡ như chỉ còn là tro tàn trong tôi.
Ngọn lửa tái sinh & Sự tôi luyện (Cuối 2024)
Sự động viên kiên trì của các Sư huynh đệ đã thắp lại khao khát trong tôi. Cuối năm 2024, tôi chính thức xin tập lại. Lúc đó, Thầy chỉ nói với tôi rất nhẹ nhàng: “Tập lại thì em hãy cố gắng cho tốt”. Tôi đã tự đặt cho mình Slogan "Tập ngày không đủ, tranh thủ tập tối", dầm mình qua nắng rát, mưa sa và rét mướt, kiên trì mỗi ngày trở thành nhịp sống quen thuộc, nơi mồ hôi rơi xuống để đổi lấy sự trưởng thành.
Sức mạnh giúp tôi kiên trì chính là không khí tuyệt vời từ đồng môn, từ Ban huấn luyện và từ những người Thầy đứng trên võ đường.
Trở lại sân tập, may mắn lớn nhất của tôi là được đồng hành cùng nhóm Huyền đai Nhị đẳng khóa 2025 gồm 7 anh em, 7 sắc màu nghị lực cùng hội tụ để tạo nên một nguồn năng lượng tích cực mạnh mẽ:
Huyền đai Bùi Dũng tỉ mỉ, chi tiết trong từng kỹ thuật.
Huyền đai Quý Phong luôn lan tỏa sự lạc quan, yêu đời.
Huyền đai Quang Tiến vững chãi như một "ông chú" nâng đỡ đàn em.
Huyền đai Phan Trúc dấn thân, chẳng ngại khó khăn.
Huyền đai Xuân Lâm bền bỉ, kiên trì từng ngày.
Huyền đai Bình An chuẩn mực, chỉn chu trong từng hành động.
Huyền đai Hải Ninh phóng khoáng, khoáng đạt và bao dung.
Mỗi người một tính cách, nhưng tựu chung lại, tất cả đều cháy hết mình với nhiệt huyết, luôn sẵn sàng giúp đỡ tôi cùng anh em khác từ trong suy nghĩ, lời nói cho đến từng hành động trên sân tập.
Cùng đó là đội ngũ sắp thi lên Nhất đẳng
Cháu Phương Linh: lễ phép, chỉn chu, chăm chỉ
Cháu Gia Bảo: kiên cường vượt hàng chục cây số từ Hưng Yên lên tập
Thầy giáo Việt Hưng: tranh thủ từng phút giờ nghỉ chấm thi lập tức tập luyện
Bác sĩ Minh Đức: (can thiệp tim mạch) bền bỉ không nghỉ buổi nào dù sáng sớm hay đêm khuya, dù công viện bộn bề nhưng chưa từng bỏ tập
Đặc biệt là một người chị tuổi ngoài 5x với nghị lực phi thường khiến tất cả chúng tôi phải nghiêng mình thán phục, chị Hương Giang quả là một tấm gương sáng cho chúng tôi noi theo.
Và Tôi, một thành viên nhỏ trong nhóm, nhìn mọi người để cố gắng hơn mỗi ngày…
Tiếp đó không thể thiếu đội ngũ sắp thi Nhị đẳng cùng đồng hành:
Việt Anh: sáng tạo vượt khó trong không gian hẹp
Anh Đăng Khoa: trầm tính, nói ít làm nhiều
Anh Quang Đạo: khiêm tốn lắng nghe và tiến bộ vượt bậc từng ngày.
(Biến cố trước ngày hái quả)
Nhưng con đường Võ đạo vốn nhiều chông g*i: Ngay trước kỳ thi - thời điểm quan trọng nhất của quá trình rèn luyện, biến cố bất ngờ ập đến: tôi bị đứt dây chằng chéo trước chân phải trong lúc luyện tập. Tâm trạng lập tức rơi xuống vực sâu của sự hụt hẫng, mơ hồ và lo lắng. Chẳng lẽ hành trình bền bỉ bao năm, chỉ còn một bước nữa là đến đích, lại phải dừng lại ở đây sao? Lòng như lửa đốt, tôi lập tức báo cáo tình trạng chấn thương lên Ban huấn luyện và Thầy Trưởng phân đường để Thầy nắm bắt và có hướng xử lý-cứu nguy kịp thời.
Thế rồi, thử thách lại chồng chất thử thách khi chỉ ít ngày sau, một người anh khác trong Võ đường cũng gặp chấn thương gãy xương trụ tay trái lúc tập luyện. Hai tin xấu đổ dồn về Võ đường chỉ trong một tuần ngắn ngủi, không khí bao trùm sự trầm lắng và tiếc nuối…
Nhưng chính lúc này, tình của Nghĩa Dũng tại phân đường Hà Nội 1 lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Không một lời trách móc, chỉ có những ánh mắt sẻ chia, những lời hỏi thăm ân cần. Sự dìu dắt tận tụy của các Thầy đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi, tinh thần Nghĩa Dũng Karate-Do dạy chúng ta không lùi bước trước nghịch cảnh. Chấn thương có thể làm ngưng trệ đôi chân, nhưng không thể làm gục ngã tâm trí. Những gian truân, biến cố này không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là bài thi thử thách lòng kiên nhẫn, sự dũng cảm và tinh thần nghĩa khí. Mười năm qua, tôi đã đi được một bước chân kiên định, thì dù có phải bắt đầu lại hay bước tiếp bằng một đôi chân mang sẹo, tinh thần ấy vẫn sẽ luôn vững vàng tiến về phía trước.
Cùng đó là sự tiếp lửa của Ban huấn luyện dành cho chúng tôi
HLV Ngô Văn Tùng: Chiến sĩ công an vượt 60km mỗi ngày tập luyện để sát cánh hướng dẫn cho chúng tôi tốt hơn.
HLV Đào Hoàng Hiệp: Dáng người d**g dỏng, ôn hòa nhưng hướng dẫn vô cùng tỉ mỉ.
Thầy Nguyễn Việt Quang: Giảng viên tiếng Pháp vui tính nhưng luôn đưa ra những bài tập chuẩn xác, đầy thách thức.
Thầy Lê Quang Huy: Ở Thầy Huy, điều làm tôi ấn tượng nhất là sự kiên trì cùng ngọn lửa đam mê bất chấp mọi nắng mưa. Trên sàn tập, thầy cực kỳ nghiêm khắc và chỉn chu đến từng chi tiết - một vị Võ tướng đúng nghĩa khiến ai yếu vía cũng phải e dè. Nhưng vừa tan giờ, hình ảnh ấy nhường chỗ cho một người Thầy đời thường, gần gũi với nụ cười rạng rỡ cùng những lời hỏi han ấm áp.
Người cuối cùng tôi muốn nói đến ở phân đường là Thầy Nguyễn Trung Anh, người vừa là người Anh lớn, người Lãnh đạo tại cơ quan và cũng là người Thầy đứng lớp tại Nghĩa Dũng Hà Nội 1, nơi tôi theo đuổi tập luyện. Thầy dạy học trò bằng sự nghiêm khắc nhưng nhưng mềm dẻo và cương trực, không có cảm giác khoảng cách…
Trong mắt mọi người, Thầy là một cây cao bóng mát, một người Anh lớn luôn gánh vác phần khó khăn về mình. Nhưng có lẽ, thần thái rõ nét nhất của Anh lại phát tiết trọn vẹn nhất trên Võ đường.
Dưới bộ Võ phục trắng giản dị, mọi chức danh hay địa vị xã hội đều lùi lại phía sau. Anh dạy học trò bằng sự nghiêm khắc của một người Thầy, nhưng đối xử bằng cái tâm bao la của một người Anh. Khoảnh khắc Anh cúi chào một võ sinh nhỏ tuổi với ánh mắt ấm áp và tấm lưng thẳng tắp chính là minh chứng rõ nhất cho tinh thần Nghĩa - Dũng của Võ đạo: Càng có sức mạnh và địa vị, con người ta càng trở nên khiêm nhường. Anh không dùng quyền lực để người khác sợ, mà dùng sự điềm tĩnh, tình yêu thương và nhân cách sống để khiến người đời kính phục.
Hành trình về Tổ đường Huế
Gạt bỏ âu lo, chúng tôi chia làm nhiều nhóm di chuyển về Huế.
Chúng tôi hội tụ về Tổ đường Nghĩa Dũng Karate-Do tại số 8 Trương Định (TP. Huế) trước giờ tập huấn chừng 12-16 tiếng. Giữa không gian cổ kính, linh thiêng, cái nôi của biết bao thế hệ môn sinh, lòng tôi lại trĩu nặng những nỗi niềm không thể thốt thành lời. Cơn đau từ khớp gối phải liên tục dâng lên, kéo theo sự bất an, hoài nghi và cảm giác bất lực đến nghẹt thở. Tôi hoài nghi chính mình, lo lắng cho chặng đường rèn luyện bao năm chẳng lẽ lại dang dở ngay trước ngưỡng cửa này? Không khí ấy càng chìm xuống khi đè nặng lên tất cả anh em là tin chấn thương của người Anh đồng môn. Sự trầm lặng bao trùm như một khoảng không tăm tối trước giờ G.
Chính trong khoảnh khắc hoài nghi và hoang mang nhất ấy, Thầy Trung Anh và Thầy Lê Huy - Trưởng và Phó Phân đường Nghĩa Dũng Hà Nội 1 đã xuất hiện. Sự có mặt của hai Thầy ngay lúc ấy như ngọn lửa sưởi ấm cả khoảng trời u xám. Không có những lời đạo lý xa xôi, các Thầy đến sát cánh bên chúng tôi, trao cho mỗi đứa ánh mắt tin tưởng và những cái đập tay siết chặt.
Thầy Lê Huy, vị "Võ tướng" vốn vô cùng nghiêm khắc trên sàn tập giờ đây lại hiện lên với sự điềm tĩnh và thấu hiểu tận cùng. Còn Thầy Trung Anh người sếp, người Anh lớn vẫn giữ vững phong thái bao dung, nhẹ nhàng tháo gỡ từng nút thắt áp lực trong tâm trí chúng tôi. Các Thầy không chỉ tiếp thêm động lực, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất, truyền cho chúng tôi niềm tin rằng: Sức mạnh của người Võ sĩ không nằm ở một bộ phận cơ thể thương tổn, mà nằm ở một ý chí không bao giờ khuất phục.
Nỗi lo lắng khôn nguôi dần nhường chỗ cho sự bình thản. Lòng dặn lòng, dẫu đường thi phía trước có gian khó, dẫu cơ thể có mang thương tổn hay sẹo đớn đau, chúng tôi vẫn sẽ bước lên thảm tập bằng tất cả sự quyết tâm để đáp lại tấm lòng vô bờ bến của các Thầy và tình huynh đệ Nghĩa Dũng thiêng liêng.
Tại cái nôi của Nghĩa Dũng Karate-Do, dù có chấn thương nhưng không từ bỏ, chúng tôi vẫn nhận được sự huấn luyện chuyên nghiệp và nghiêm túc từ Võ sư Hồ Đăng Quốc Hùng và sự hỗ trợ rất lớn từ HLV Trần Văn Lợi. Trong hành trình ấy, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó được hun đúc không chỉ trên sàn tập mà còn ở hậu phương. Chị Võ Vương Ngọc là một huyền đai và cũng là người con gái xứ Huế dịu dàng, đã lui về lo hậu cần, chăm lo từng bước đi, ngụm nước, bữa cơm, sức khoẻ để chúng tôi tiếp tục. Sự ân cần của chị như nét Huế thân thương dặn dò, tiếp sức cho cả đoàn mạnh mẽ tiến bước.
Tiếp đó, chúng tôi được diện kiến Thầy Võ sư trưởng Nguyễn Dũng Chinh. Đứng trước chấn thương của tôi và vết thương của người anh cùng Phân đường, Thầy không hề cứng nhắc gạt tên, thở dài hay buông lời trách móc... Thay vào đó, Thầy dành thời gian lắng nghe, ân cần thăm hỏi từng vết đau thể xác lẫn những trăn trở, hụt hẫng đang đè nặng trong tâm trí chúng tôi. Bằng sự minh triết và tấm lòng của một Võ sĩ đạo chân chính, Thầy linh hoạt điều chỉnh cách thức kiểm tra và đánh giá trên tinh thần Võ đạo mềm dẻo. Thầy chia sẻ rằng, tinh thần Nghĩa Dũng Karate-Do không nằm ở việc thực hiện một đòn đá thật cao hay một bài quyền hoàn hảo trong sự đớn đau quá sức, mà nằm ở ý chí vượt khó, lòng kiên trì và nhân cách làm người được tôi rèn qua biến cố. Sự thấu hiểu và nâng đỡ kịp thời ấy đã chạm đến tận cùng trái tim tôi, làm sụp đổ mọi hoài nghi, lo sợ. Tôi nhận ra võ thuật chưa bao giờ là tấm đai vô hồn hay sự phô diễn sức mạnh cơ bắp, mà chính là tình người, là sự bao dung và thấu cảm giữa Thầy và trò.
Chính nguồn năng lượng bao la ấy cùng sự sát cánh không rời của Thầy Trung Anh, Thầy Lê Huy, Thầy Việt Quang và toàn thể anh em đồng môn đã biến ngày thi hôm đó trở thành một cột mốc lịch sử đối với mỗi chúng tôi.
Bằng tất cả nỗ lực, sự tập trung cao độ và một tinh thần "hành động thay lời nói" để đáp lại ân tình của Ban huấn luyện, từng người trong chúng tôi đã hoàn thành xuất sắc phần thi của mình. Nhóm thi Nhất đẳng và Nhị đẳng từ cháu Phương Linh 14 tuổi, cháu Gia Bảo, thầy giáo Việt Hưng, Bác sĩ Minh Đức, Chị Hương Giang tuổi 5x đầy nghị lực, cho đến Việt Anh, anh Đăng Khoa, anh Quang Đạo tất cả đều tỏa sáng rực rỡ theo cách riêng của mình. Ngay cả tôi và người anh mang chấn thương, bằng những kỹ thuật được điều chỉnh phù hợp nhưng đong đầy bản lĩnh, cũng đã chinh phục được Hội đồng chuyên môn.
Khoảnh khắc tên từng anh chị em được xướng lên trong tiếng pháo tay ròn rã tại Tổ đường, những giọt mồ hôi hòa lẫn giọt nước mắt nghẹn ngào đã rơi xuống. Tấm đai mới trân quý được trao không chỉ là sự ghi nhận cho một kỳ thi, mà là phần thưởng vô giá cho cả một hành trình vượt lên chính mình, cho sự kiên trì vượt qua gánh nặng "cơm áo gạo tiền", nắng mưa và thương tổn.
Bước ra khỏi Tổ đường dưới ánh nắng vàng xứ Huế, chúng tôi vỡ òa trong niềm hạnh phúc trọn vẹn. Mười năm một bước chân - bước chân ấy giờ đây đã vô cùng vững chãi, bởi nó được nâng đỡ bằng tình Huynh đệ thiêng liêng, bằng sự dìu dắt tận tụy của các Thầy và bằng một trái tim Nghĩa Dũng kiên cường không bao giờ gục ngã.
Hà Nội, Ngày 18 tháng 08 năm 2026
Võ Sinh
Nguyễn Thành Chung