17/03/2020
Đang ngồi học online, nhưng ad chán quá, đành ngồi viết vài dòng trước khi cày netflix thôi.
Số là chiều hôm qua ad đọc được bài viết của nhóc kia cũng hài hài (xin gọi là nhóc vì tuổi đời còn non, mà ad tin trải nghiệm cũng non mới viết được vại). Bài viết đưa góc nhìn cũng ổn, hơi tiếc là chỉ từ một phía, ad cũng rãnh rỗi ngồi dò la tin tức thì biết được một nhóm, xem sơ qua thành viên thì ad cũng hiểu được vì sao nhóc có thể viết như vậy. Không bàn nhiều về bài viết, chỉ thấy tự nhiên nhóc lại đưa anh chai dễ thương của ad lên bài, và tự kết luận sự việc thật ba chấm (thật ra ad hem biết phải nói sao haha).
Dựa vào những gì nhóc viết, ad tin chắc nhóc chỉ hỏi mấy người không liên quan, nên mới nhận được câu trả lời như vậy, cộng với việc kết luận có phần vội vã. Thông tin về chị Thanh CA thì ad hem dám nói, vì mình không rõ, nhưng nếu về Thơm, làm ơn nhóc muốn rõ thì hỏi ATLAS và ADVO, đó sẽ là hai nguồn thông tin chính thống và rõ ràng nhất mà nhóc nên tiếp cận. Việc hỏi thông tin sai nguồn giống như việc nhóc cập nhật Cô Vy qua mấy chị bán hàng online hay kem trộn dị á, như vậy thì vừa sai, và vừa ngốc. Vì mình được học tại AYP là phải hỏi từ những người rõ nhất mà. Nếu thật sự nhóc muốn biết rõ hơn mà không dám inbox anh Trí như cách ảnh cởi mở với nhóc, thì có thể inb page để hẹn ad ra cafe (nhưng tiền cafe nhóc trả nha, chứ dịch bệnh quá ad đang nghèo huhu).
Sau chuyến đi Gia Lai đầy kỉ niệm và trắc trở, ad và đồng bọn học được một điều và luôn tin điều đó đúng, đó chính là: "Học AYP để áp dụng và cải thiện cho bản thân, chứ không phải lấy nó ra làm thước đo cho mọi người xung quanh". À mà nếu có trẳn trở điều gì về AYP, thì nhóc nên gặp trực tiếp Mr Quéo, chứ đừng chỉ viết lên xong Mr Quéo hẹn gặp thì trốn, làm vậy, ad thấy hơi bần. Như cách ad cùng ATLAS đang làm, nếu thấy gì không vừa ý thì góp ý xây dựng cùng nhau phát triển, chứ đừng nhìn vô điểm xấu của ai đó hoặc tập thể rồi cắn, làm vậy vừa xấu, lại hổng hay. Đâu phải cái gì cũng đẹp một cách hoàn mỹ, và đâu phải cái gì học xong ra cũng thấy đúng, tầm 1-2 năm đi nhóc sẽ hiểu sếp ad dạy gì, vì xưa ad học ra cũng thấy sai tè le, làm hồi tự nhiên hiểu hihi.
Thôi tóm lại, bức hình này tui chụp cho ông, bài viết đầu tay cũng dành cho ông. Ở ATLAS ông sướng nhất rồi, mỗi năm thăm ông đều đều, tuy ông đi rồi nhưng để lại nhiều bài học cho tụi nhỏ, nhưng không phải nhỏ nào cũng học được, đã vậy còn đơm điều nói ông, ghét dễ sợ. Với tinh thần của Thơm, các bạn ATLASers vẫn cố gắng từng ngày để giỏi hơn, chứ hổng phải ngồi ghen ăn tức ở, vì có câu: "Ghen ăn tức ở muôn đời nát", nên thôi hổng dám.
P/s: bức hình nguyên bản không chỉnh sửa, để thấy ông đen cỡ nào Thơm à, tự nhiên đang yên đang lành bị lôi dậy, quỷ ghê.