25/07/2015
Nguyên nhân tại sao Man Utd không muốn bán De Gea cho Real, ngược lại Real cũng không muốn bán Ramos cho MU.
(RFCVN) - Được biết nếu Manchester United quyết giữ De Gea thêm một năm nữa, chắc chắn Man Utd hiểu rằng họ sẽ đối mặt nguy cơ mất trắng thủ thành người Tây Ban Nha bất cứ khi nào, vậy tại sao MU chấp nhận với nguy cơ đầy rủi ro này khi mà 5 năm trước họ đã từng bỏ ra 18 triệu bảng Anh để đưa De Gea về với “quỷ đỏ” từ Atletico và mất khoảng thời gian dài rèn giũa anh từ viên ngọc quý thành một trong những thủ môn xuất sắc nhất thế giới thời điểm hiện tại.
Có lẽ để biết câu trả lời chính xác nhất thì chúng ta cũng nên lật lại lịch sử chuyển nhượng của cả Real và Man United, thời gian qua. Giữ De Gea lúc này không còn là vấn đề tiền bạc đơn thuần mà là sĩ diện và là cuộc chơi giành thị phần và vị trí độc tôn của các ông lớn có tiền trên thị trường chuyển nhượng.
Chúng ta sẽ bắt đầu với vở kịch “Opera” dài tập của thị trường chuyển nhượng của hai CLB lớn nhất về mặt danh tiếng và giàu nhất về tiền bạc. Vào ngày 2 tháng 7 năm 2003 trong một mùa hè bận rộn. Với chính sách ‘Galaticos’ của mình mà Chủ tịch Florentino Perez theo đuổi mỗi năm mang về một siêu sao hàng đầu thế giới thì năm ấy, chính Galaticos mang tên David Beckham đổ bộ xuống Santiago Bernabéu, Chủ tịch Florentino Perez và Chủ tịch danh dự Alfredo Di Stéfano (khi còn sống) từng có mặt trong buổi lễ giới thiệu David Beckham là một cầu thủ Real Madrid theo một cách không thể nào đình đám hơn giống như kiểu giới thiệu một ngôi sao màn bạc thuộc thế giới Showbiz của Hollywood. Thực sự ngày hôm đó là một bước ngoặt, một chiến lược vĩ đại và đầy khôn ngoan mà Chủ tịch Florentino đã tính trong nước cờ mang Real Madrid vượt trên mọi giá trị đo đếm của bóng đá truyền thống. Thực sự tầm ảnh hưởng của ‘Vua David’ trong bóng đá giống như ông ‘Vua Midas’ chạm vào đâu cũng biến thành vàng, anh thực sự là cổ máy in tiền và là một ‘con ngỗng ngoan ngoãng đẻ trứng vàng” của Manchester United nhưng giờ nó mang nhãn hiệu Real Madrid. Beckham lúc bấy giờ không chỉ là biểu tượng của nước Anh, mà anh còn là thần tượng của giới trẻ toàn thế giới, sở hữu anh đồng nghĩa sở hữu sự hâm mộ của phần đông khán giả châu Á và những trái tim cháy bỏng yêu bóng đá của những cô gái tuổi teen hay thậm chí là sở hữu thị phần của các nhà tài trợ và quảng cáo xuyên lục địa. Một bước đi khôn ngoan và có chủ đích trong các quyết định của Chủ tịch Perez với giá mua Beck chỉ vỏn vẹn 25 triệu euro, ít hơn cả Fábio Coentrão những năm sau đó, và gần như ngay thời khắc ấy, Real sở hữu Beckham gần như đã có một cuộc chuyển giao chìm, giúp Madrid thay thế đế chế kiếm tiền và thương hiệu toàn cầu của binh đoàn mà Sir Alex Ferguson đã gầy dựng trong một thời gian dài mười mấy hai chục năm.
Thực tế trong khoản thời gian ngắn Beck có mặt ở Santiago Bernabéu, dù rằng thành tích đội bóng không được tốt lắm, dù anh chỉ kịp dành 1 siêu cup Tây Ban Nha và 1 La Liga cùng Los Blancos, nhưng ở khía cạnh kinh tế học và thương mại thì Beck chính là chiếc chìa khóa vàng để Real có thể thông quan mọi cánh cửa từ Âu đến Á hay Bắc Mỹ cho đến Nam Mỹ. Những con số cụ thể đã chỉ ra điều đó, trước khi có Beck, Real từ một đội bóng chỉ được xếp vào khả năng kiếm tiền hạng 4 hoặc 5 của bóng đá châu Âu dần dần xây dựng đế chế bành trướng của mình với gần sát ngôi Vua, tức là vị trí thứ 2 sau chỉ mỗi MU – Vua kiếm tiền khi ấy, dần dần, kể từ năm 2003 đến năm 2005, 2006, 2007. Real đã thiết lập được vị trí độc tôn và vượt mặt Manchester United về phương diện tài chính. Rõ ràng, để thiết lập một vị trí giàu có nhất thế giới, đế chế Man Utd đã phải bỏ ra ít nhất hơn 10 năm để thống trị giải Ngoại hạng Anh, từ việc đi tiếp thị hình ảnh khắp thế giới nhất là ở châu Á mà đặc biệt là Đông Á và Đông Nam Á, tuy nhiên chỉ vài năm ngắn ngủi với một chiến lược dùng con bài Beckham, Real đã đạt được mục đích với quy tắc: “đi tắt đón đầu” để hất cẳng MU ra chiếc ghế được xây bằng Tiền & Vàng ấy, để độc chiếm ngôi vị số 1 cho đến tận bây giờ. Một chiêu cũ mà mới, hãy nhớ rằng khi Chủ tịch Perez vừa ra tranh cử năm 2000, ông đã dùng chiêu bài bầu cử: “Hãy bỏ phiếu cho tôi, tôi sẽ mang Luis Figo về cho các bạn” – vậy Figo là ai, mà nó có tác dụng đến vậy, xin thưa Figo là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất đang khoác áo Barca khi đó, anh giống với Messi của Barcelona hiện tại, vậy với kiểu ‘đi đêm’ đầy mánh khóe, người đàn ông Madrid này đã loại bỏ mọi đối thủ trên con đường đến chức vị Chủ tịch Real, và gián tiếp làm sụp đổ đế chế Barcelona vào khoảng thời gian từ năm 2000-2004.
Cùng câu chuyện trên, nhưng nó ở mặt tiền bạc, chứ không phải khía cạnh thể thao, Florentino Perez đã dùng một thuật toán kinh tế, biến cái “không thể thành cái có thể” biến nguồn lợi bằng xương bằng thịt từ Beckham tạo ra, để dời cái túi tiền của Man Utd sang thành túi tiền của Real Madrid.
Nhưng chưa, chiêu bài Beckham vẫn chưa phải là cái tinh túy nhất mà Perez làm được để mang Real Madrid lên những nấc thang cao nhất trong nghệ thuật kiếm tiền giỏi nhất hành tinh cho đội bóng, để Real được hãng kiểm toán và thống kê thể thao uy tín Deloitte đánh giá là CLB giàu có và có giá trị thương mại lớn nhất thế giới.
Với lần thứ hai trở lại nắm Real Madrid, sau chiến lược bầu cử nhiệm kỳ 2, vẫn là một mùa hè đầy ắp những sự kiện, vào ngày 6 tháng 7 năm 2009, có khoảng hơn 70,000 CĐV đã có mặt trên sân Bernabéu chỉ để chào đón tân binh mới gia nhập CLB: Cristiano Ronaldo. Để có được chữ ký này khi đó Real Madrid đã phải bỏ ra cái giá kỷ lục thế giới 80 triệu bảng Anh (tầm 96 triệu euro). Một con số được các nhà kinh tế học, các chuyên gia bóng đá, những nhà bình luận bóng đá và các cây bút nổi tiếng của các tờ báo thể thao danh tiếng trên khắp thế giới, thậm chí là các quan chức bóng đá như UEFA và FIFA đánh giá là ‘ĐIÊN RỒ’ thời điểm đó. Nhưng xin thưa, với Perez những chiến lược càng điên như thế lại là một bước ngoặt thành công không giới hạn, với ông cầu thủ mắc nhất, đắt giá nhất chính là bản hợp đồng rẻ nhất mà Real Madrid sở hữu. Ông đã chứng minh rằng điều đó đúng, và nó luôn đúng khi mà CLB không chỉ trở thành đội bóng giàu có nhất thế giới suốt 10 năm qua, mà nó còn đúng khi CLB đang dần in sâu vào tâm trí người hâm mộ, Real Madrid lúc này không chỉ là một CLB bóng đá đơn thuần, nói đến Real Madrid nó giống như một đam mê, lung linh và đầy lấp lánh ánh bạc, giống như một nghệ sĩ, một thần tượng của mọi người, Real Madrid như một tôn giáo của thế giới bóng đá vậy.
Trở lại câu chuyện của CR7, sở dĩ CLB mua ngôi sao người Bồ Đào Nha, vì anh là một biểu tượng toàn cầu của những ai yêu môn thể thao Vua, và sở dĩ Real cần Cristiano, vì Barca đại kình địch của Real có Messi, chính Ronaldo sẽ là đối trọng của Real so với Messi của Barca về mặt thể thao, còn về kinh tế, về tài chính thì Messi thực sự không thể so với sức hút từ Cristiano tạo ra, đơn giản, anh đã tạo lập nó từ thời còn ở Man Utd (một quyền năng kiếm tiền toàn cầu trong quá khứ), và Real đã có được Cristiano với cái giá đắt nhất thế giới, chính cái giá đó cũng làm cho thương hiệu của Real và CR7 bay xa hơn giá trị thực của nó và được nhiều người quan tâm và chú ý hơn, lúc này câu hỏi đặt ra là liệu bạn có muốn xem Real Madrid với một Cristiano với giá gần 100 triệu euro chơi như thế nào bên cạnh những huyền thoại như Raul, Iker, Guti… và những cái tên đình đám nhất thế giới bóng đá là Kaka, Benzema, Xabi Alonso, Ramos, Higuain, Ozil… và sau này là Bale, James, Isco…
Câu trả lời của mọi người yêu bóng đá trên thế giới này là: ‘CÓ’, ‘SẴN SÀNG’ và ‘THÍCH THÚ’, và đế chế Madridistas được Chủ tịch Perez nhàu nặn lại xuất hiện những mỹ từ mới từ truyền thông và Google (Galaticos 2.0; 3.0; super Real; siêu nhân CR7…). Một hình ảnh Beckham đẻ trứng vàng đã được chuyển sang cho Ronaldo trẻ chung hơn và tiềm năng hơn, thậm chí siêu sao người Bồ Đào Nha còn làm tốt hơn những gì mà người đàn anh Beck đã làm được ở cả mặt thể thao và kinh tế.
Còn nữa, không chỉ có hai trường hợp điển hình kể trên là Beckham và Cristiano Ronaldo mà mọi ân oán của Real vs MU bị đúc kết qua nhiều lần chuyển nhượng trực tiếp và gián tiếp, Real đã nhiều lần rút ruột Manchester Utd trên tay sir Alex, cụ thể là Ruud van Nistelrooy, một ông Vua vòng cấm địa, và cũng là một mối hận mà Real gieo sầu cho đội bóng thành Manchester nữa.
Nhưng các phi vụ trên vẫn không phải là những điều mà MU cảm thấy thất bại cay đắng nhất đối với Real, mà trong quá khứ, những mục tiêu theo đuổi của MU lần lượt là Di Maria, Kaka, Ozil, Varane, Modric và nhất là Bale… chính là những hình ảnh mà các CĐV Manchester cảm thấy nhức nhói nhất với cả BLĐ đội bóng của mình và cả sự xuất hiện gián tiếp của Real khiến họ không thể có thứ mình cần. Đội bóng Hoàng Gia Madrid lần lượt mang họ về với những mức giá: 25 triệu euro (Di Maria), Kaka (70 triệu), Ozil (15 triệu), Varane (10 triệu), Modric (35 triệu), và Gareth Bale (90 triệu, theo báo chí Anh là 100 triệu euro). Vấn đề thất bại của MU trước Real không hoàn toàn là ở khía cạnh tài chính, mà là hình ảnh, giá trị thương hiệu của ‘quỷ đỏ’ thành Man Utd đã bị suy giảm khá nhiều, dẫn đến sức hút dành cho các ngôi sao cũng giảm xuống rõ rệt từ sau khi Beck và Ronaldo lần lượt đầu quân cho Real. Chính Man Utd đã gián tiếp tăng sức mạnh đáng kể cho chính đối thủ nguy hiểm nhất của mình là Real Madrid, mà họ không lường trước được điều này. Và với bài học trên, người Madrid có vẻ khôn ngoan hơn với các vụ áp phe đầu tư mua những người xuất sắc nhất bên phía thành Manchester. Chính Real phải cảm ơn Man Utd đã vô tình biến họ thành kẻ trọc phú giàu nhất thế giới. Thậm chí, có những thời điểm chính những chiến lược mua sắm thụt lùi của MU khiến họ không thể cạnh tranh mua ngôi sao với các đội bóng khác chứ đừng nói là với Real. Còn Real thì khác họ đã xây dựng vào đầu các CĐV của họ là đã đi săn mồi là phải bắt dính đối tượng, Chủ tịch Perez đã nhắm đến ngôi sao nào là trúng ngôi sao đó, Real đã xây dựng cho các cổ động viên của mình một cảm giác rất khác với phần còn lại là mỗi năm đến mùa hè chuyển nhượng: hãy chờ và xem Real sẽ mua sắm ai, hàng tá những tin đồn từ báo giới và truyền thông vô tình PR một cách hữu hiệu nhất cho Real Madrid, thực sự là Real không mua nhiều nhưng họ luôn làm tốn biết bao giấy mực của báo chí trong những tin đồn đại suốt mùa hè này đến mùa hè nọ. Chính điều đó khiến Real ngày càng được biết đến và nổi tiếng trước người hâm mộ trên toàn cầu, và biến họ trở thành đội bóng đẹp đẽ nhất trong mắt các nhà đầu tư, các nhà tài trợ và những ai sẵn sàng bỏ tiền để được thấy họ khoác lên mình chiếc áo trắng Real Madrid đều cảm thấy xứng đáng.
Một chiến lược khôn ngoan dùng tiền để kiếm tiền, Ngài Perez từng có một câu rất nổi tiếng: “Cái gì không mua được bằng tiền, thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”. Đồng tiền nếu được đầu tư khôn ngoan thì nó sẽ sinh lợi vô cùng, nên nắm được quy luật này Real của Chủ tịch Perez đã áp dụng và vận dụng linh hoạt trong bóng đá. Và Real đã thắng những canh bạc, những phi vụ áp phe mang tên những thương hiệu bóng đá cho bài toán trở thành ‘vô đối kiếm tiền’ của cả hành tinh thời gian qua.
Cụ thể là chúng ta có thể làm một bài toán đơn giản với Cristiano, Real mua anh về, không kể mặt thể thao và thành tích bóng đá, chỉ tính lợi nhuận kinh tế, đầu tiên Real có được thêm thị phần cổ động viên (hiện trên mạng xã hội cầu thù người Bồ có khoảng 102 triệu người theo dõi trên facebook và gần 50 triệu người trên tài khoản Twitter nữa…) Còn về doanh số bán áo, ví dụ, mỗi chiếc áo chính hãng của Adidas được Real bán ra có giá trung bình là 60 euro, giả sử mỗi năm Real bán được 1 triệu chiếc áo đấu số 7 mang tên Cristiano, trừ các chi phí tiếp thị, trích % cho nhà sản suất và các chi phí khác. Thì Real chắc chắn sẽ lãi bao nhiêu trong con số 60 triệu euro đó chỉ với mỗi tiết mục bán áo của CR7 mà đã lời như thế so với khoảng vốn đầu tư bỏ ra ban đầu, bên cạnh đó, Real có truyền thống và quy tắc nắm giữ 40% giá trị thương hiệu của một ngôi sao bất kỳ, và với những ngôi sao như James, Bale, Ronaldo, Ramos, Benzema… thì họ luôn là đại sứ thương hiệu của các hãng tài trợ lớn như Adidas, Nike, Cocacola, Audi, Fly Emirates, Samsung… Đồng thời hình ảnh lung linh của Real còn kéo theo sự hấp dẫn với các hãng truyền thông và bản quyền truyền hình béo bở mà hàng năm Real sở hữu với mức từ 125 đến 140 triệu euro trở lên/năm cao hơn rất nhiều mà nhóm tứ đai gia nước Anh sở hữu hàng năm. Bên cạnh đó, trong các chuyến du đấu đến các địa điểm giàu có trên khắp thế giới như: Los Angeles, New York, Các tiểu vương quốc Ả Rập, Qatar, Tokyo, Melbourne, Quảng Châu, Thượng Hải, Bắc Kinh, …
Chính những điều đó, đã biến một CLB có thu nhập chỉ xếp vào hạng khá trong năm 2001, có doanh thu một năm vào khoảng 140 triệu USD được gia tăng không tưởng gấp 7 lần theo từng năm: lên $665 triệu năm 2014 và $746 triệu trong năm 2015. Từ đó có thể thấy Real đã chạm ngưỡng gần như tuyệt đối trong thế giới bóng đá. Bên cạnh đó, ngoài doanh thu kỷ lục, Real còn được tạp chí Forbes công nhận là đội bóng chiếm thị phần và có giá trị thương hiệu lớn nhất thế giới trong 3 năm liên tiếp với con số ấn tượng $3.26 tỷ đô, vượt xa những gì mà người ta có thể tưởng tượng ra đối với một CLB bóng đá có thể làm được. Đánh bại những tên tuổi lớn nhất trong ngành thể thao như: Dallas Cowboys (Bóng bầu dục Mỹ, $3,2 tỷ đô); New York Yankees (bóng rổ, $3,2 tỷ đô); Barcelona ($3.16 tỷ đô), Manchester United ($3.1 tỷ đô); Los Angeles Lakers (bóng bầu dục, $2,6 tỷ đô)…
Có cả danh tiếng và tiền bạc, Real đang thực sự là gã khổng lồ giàu có đầy ngạo nghễ của bóng đá thế giới. Nhưng đó chưa phải phần kết của câu chuyện mà Man Utd danh tiếng lẫy lừng một thời trên thương trường phải ngậm đắng nuốt cay với một Real Madrid cáo già của Perez. Một vố đau nữa dành cho MU trong trường hợp của Di María, cái tên làm đau lòng những Manucian, khi Real chỉ bỏ ra 25 triệu euro để mang anh từ Benfica về, gặt hái nhiều thành công từ La Liga, Cup Nhà Vua đến La Decima thứ 10. Mùa hè 2014, Di Maria được bán qua MU với cái giá đắt nhất giải Ngoại hạng 75 triệu euro, cộng thêm 5 triệu phụ phí và trả một mức lương kỷ lục, nhưng sau một mùa bóng Man Utd buộc phải tìm một đối tác khác bán gấp bản hợp đồng hớ này, và dường như Man Utd đã chịu cắt lỗ hơn 25 triệu USD để bán cho PSG.
Chính những điều đó đã khiến mối quan hệ tốt đẹp giữa Real và MU trở nên căng thẳng và khiến những ông chủ nhà Glazers và những người làm kinh tế tại Old Trafford đắn đo suy nghĩ thiệt hơn, cụ thể là Phó Chủ tịch điều hành Manchester United, Ed Woodward đã “khôn ra” khi không để MU dính bài của ông Trùm Perez nữa, khi Real gửi lời đề nghị mua De Gea, thì ngay lập tức Ed Woodward hiểu rằng giữ anh là điều không thể và ông chỉ có thể phản công theo kiểu binh pháp Tôn Tử: ‘biến khách thành chủ’ để nắm thế chủ động, thay vì, bị động giữ người Ed đã khôn ngoan tấn công lại Real bằng chiêu này, để đẩy quả bóng về phía Perez, lợi dụng sự không hài lòng về lương của Ramos với CLB chủ quản, Man Utd đã gửi liên tiếp lời đề nghị mua đội trưởng Ramos với các mức giá 45 triệu euro, rồi 60 triệu euro… khiến Real đang từ thế chủ động thành bị động. Từ chỗ là kẻ săn mồi lại lo sợ con mồi tấn công ngược trở lại. Một chiêu phải nói là rất tuyệt của sếp Ed, tuy nhiên, nó rất mạo hiểm là sẽ mất trắng De Gea với giá 0 đồng mùa hè năm sau. Nhưng được lợi ở một chỗ là Man Utd không còn nằm dưới màu Real nữa, điều này chỉ ra rằng, không phải đội bóng Hoàng Gia muốn chơi kiểu nào thì chơi, mà luật chơi bây giờ đang ở thế cân bằng, một bên muốn giữ không cần phải giữ, còn một bên muốn có những cũng không thể lấy bằng được. Chính mắt xích quan trọng Iker Casillas đã khiến Real lộ điểm yếu trong ván bài này, khi MU chấp nhận úp bài ngửa với Real, họ chịu chơi ‘khô máu’ với đội bóng giàu có và danh tiếng nhất hiện thời, thì Real không thể có được cái mình muốn và cụ thể là họ chấp nhận lùi lại thêm một năm nữa để có được cái mình muốn. Và Real chấp nhận chữa cháy bằng bản hợp đồng 6 triệu euro với Kiko Casilla và quyết định trao chiếc áo số 1 cho Navas mùa này. Còn cái được của MU trong thương vụ này là được rửa mặt trước Real sau biết bao lần muối mặt mà người Madrid đã gây ra cho họ trước đó, nhưng được thì có nhưng mất cũng khá bộn với De Gea sẽ ra đi tự do mùa bóng năm sau.
Về phần Real, họ đã thua ngay trong canh bạc này, vì sự khinh thường địch thủ đã giết chết ý đồ săn mồi của Real. Đánh giá về Chủ tịch Perez vốn là một cáo giá lọc lõi, “đầu có sạn, óc có đạn” nhưng đã bị việt vị quá sớm, vì ông không nghĩ là Ramos lại đòi hỏi nhiều như vậy với mức lương tầm 10 triệu euro sau thuế, còn bán Iker để dọn đường cho De Gea ông lại vướng phải sự phản đối về hành động đối đãi không tốt với công thần từ chính sách của mình. Do đó, bài học được đặt ra là Florentino Perez không thể bán Sergio Ramos vào mùa hè này, nếu không muốn các cổ động viên ‘ném đá’ vào ông, và tự hạ thấp uy tín bản thân trước mắt người hâm mộ. Bên cạnh đó, ông lại rơi vào thế bị động từ nước cờ sai lầm của mình, để Ramos và Man Utd vô tình trở thành cố ý bắt tay nhau tấn công mình, có câu “kẻ thù của kẻ thù là bạn” vậy Ramos không dại gì không dùng chiêu bài MU làm lá bài tẩy của mình để đòi hỏi Real, trong khi đó, MU với một mũi tên trúng hai đích, nếu ép được Real bán Ramos thì họ có thể sở hữu được một trong những trung vệ hàng đầu thế giới để vá hàng thủ yếu kém của mình, còn mũi tên thứ là gỡ lại danh dự của bản thân trước những gì mà Real từng chơi trên cơ họ.
Chính những lý do này, mà phi vụ Ramos và De Gea bị bế tắc trong mùa hè này, Real từ thế công chuyển sang thủ, và MU từ vị trí thủ chuyển sang công…
Nhìn tổng thể nếu cố gắng giành bằng được thương vụ này, Real mất nhiều hơn được, nên họ không dám mạo hiểm với một người như De Gea, mà mất đi một thủ lĩnh cả về mặt tinh thần lẫn chuyên môn, và nếu mất Ramos thời điểm này Real rơi vào tình thế nguy hiểm biết đi đâu để tìm được một trung vệ đẳng cấp cho một mùa giải 2015/2016 khi mà họ muốn đòi lại những gì thuộc về mình mà suốt một năm qua Barca đã giành đi của họ cả ba chiếc Cup lớn nhất La Liga, Cup Nhà Vua và Champions League.
(Happy - phân tích)
http://realmadrid.com.vn/binh-luan-nhan-dinh/nguyen-nhan-tai-sao-man-utd-khong-muon-ban-de-gea-cho-real-nguoc-lai-real-cung-khong-muon-ban-ramos-cho-mu.1383.html
Nguyên nhân tại sao Man Utd không muốn bán De Gea cho Real, ngược lại Real cũng không muốn bán...
Realmadrid.com.vn - Trang web chính thức của hội cổ động viên Real Madrid tại Việt Nam. Cập nhật tin tức mới nhất, nhanh nhất về Real Madrid!