28/07/2021
Em ơi đừng khóc
Em phải yêu em, em phải thương em. Rồi người yêu em hơn cả em mới tìm được em, người ấy sẽ thương em, sẽ không ngại đường xa đến gặp em, sẽ cầm tay dắt em đi, sẽ nhìn vào mắt em cười hiền hậu, sẽ dạy em cách trân trọng bản thân như em vốn xứng đáng được như thế.
Em ơi,
em ngoan nhé,
đừng buồn khổ quá.
Em sẽ hạnh phúc.
Em xứng đáng được hạnh phúc, em xứng đáng được yêu.
23/03/2021
[thơ con cóc]
Gửi đến các bạn hay buồn hay khóc nhè nhé
15/02/2021
"Pleasure of every kind quickly satisfies ; and when it is over, we relapse into indifference, or rather we fall into a soft tranquillity, which is tinged with the agreeable colour of the former sensation."
- Edmund Burke
01/01/2021
[Better Call Saul - Easter Eggs]
Probably one of my favorite shows out there. Besides having a very very good plot and zero unnecessary subplot or annoying characters, even the antagonist is loveable, it's just chock full of easter eggs. And they're pretty good. Let me show you one.
Okay, quick sum up/spoiler for anyone who's too lazy to watch. Jimmy McGill, our man, and protagonist, is a lawyer who is trying to build his own law practice. He was formerly a trickster and was a very professional one actually, The guy bootstrapped his way into the law without anyone knowing, even his own brother, a senior partner at HHM, a rather well-known firm. Jimmy doesn't have it easy though, his career in season 1 was mostly about him, being a public defender, defending criminals who can't afford to hire a private lawyer, at a low price which barely pays the bills. Chuck, his brother, who literally worships the law, is very certain that deep down Jimmy hasn't changed, the fact that he's going to make a career out of law, the thing Chuck considered to be so sacred, is just blasphemous.
Season 1 is mostly about how Jimmy's struggle to get by while finding a stable position at a law firm. After being rejected by HHM, Jimmy finally got an invitation to work at Davis and Main. Me, having rooted for Jimmy all this time, thought that I can finally sit back and relax. "Oh boy, Jimmy has made it! Now he can start having a decent and happy life." Or so I thought.
This scene that I'm showing here is probably one of my favorite foreshadowings. There is this switch that appears in Jimmy's new office at Davis and Main. It has this sign over it warning people to not switch it off. Our man decides to ignore it and goes ahead switching it off anyway. I was hoping for some blackout or stuff but nothing happens after that. At first sight, it's just an unimportant scene and doesn’t really add up to the plot. But the fact that it happened right at the moment we thought Jimmy has finally straightened up and gotten started to settle down, he did this, a small naughty act that suggests sooner or later he's going to ignore the law and do whatever suits him.
And there you have it. A neat and subtle foreshadowing. Maybe Chuck is right, maybe deep down our man can't resist that dark side inside of him. In fact, in the upcoming episodes, just like how this prophecy has warned us, Jimmy commits a number of felonies, quite a blast for us, bcoz it means we're gonna get to see him more. It's a 5-season-show y'all =))
31/12/2020
Đối với bánh bao, hay tất cả các loại bánh kiểu kiểu thế mà nói, cảm xúc của tôi là yêu và ghét.
Yêu là bởi vì, bánh bao có lẽ là một trong những thứ ăn được đáng yêu nhất trần đời này. Bánh bao chay cổ điển nhé: trắng, bé xinh như nắm đấm của một đứa nhóc, vừa ra lò thì toả hơi nghi ngút, hương thơm ấm đẫy cả lòng và có một vị ngọt rất đỗi dịu dàng. Cắn một miếng vào mồm là ngay lập tức cái mùi hương wholesome đấy như được nhân lên mấy lần, và nó từ từ đi từ khoang miệng rồi lên mũi bạn, cái mùi thơm nhẹ nhàng, ấm áp tự nhiên (như buổi sáng sớm dậy được mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng đi học) của sữa, men và lúa mì đấy.
Cầm bánh bao là phải cẩn thận như cầm một cục mây, nếu như bạn biết sờ vào mây thì nó như thế nào, tôi thì không vì mây ở trên cao quá với cả mây chỉ là hơi nước tụ lại thôi nên không ai chạm được vào mây cả đồ đần ạ. Ví với mây là tại vì, bánh bao nóng mềm và mỏng manh, tôi chỉ sợ nó biến mất, cái vỏ ngoài thì mịn màng, làm tôi không nỡ dùng sức bóp (dù thú thật là tôi muốn) như tôi vốn làm với thằng bánh mì khốn nạn, cái thứ thích làm khoang miệng tôi rỉ máu, mỗi lần ăn là như đánh vật. Trái lại, cắn một miếng bánh bao thì như cắn một giấc mơ. Tại vì nó mềm mại và nhai một hai phát là teo tóp lại bé tí rồi biến mất xuống họng rồi. Đúng là ngửi hương ngửi hoa.
Ăn bánh bao thì một cái chả bõ (đang nói bánh bao chay nhé). Tôi là tôi phải ăn tầm 4 cái trở lên mới thoả cái bụng. Lí do duy nhất khiến tôi ghét bánh bao là tại vì ăn 1 cái là phải ăn thêm mấy cái nữa, nếu không tôi sẽ bị nó ám ảnh cả ngày, đứng ngồi không yên, chỉ muốn chạy ngay đi hấp thêm mấy cái đút vào bụng.
Sang đây tôi kiếm được bánh bao con thỏ ở cửa hàng người Trung Quốc cách nhà mấy bước chân. Bảo là thỏ nhưng thật ra là thêm 2 cái chóp và chấm 2 dấu chấm bằng phẩm màu đỏ lên bánh. Nhìn trông cũng ngồ ngộ nhưng với một đứa tỉ năm chưa ăn bánh bao thì chính là cực phẩm. Nhìn thì tưởng bánh chay nhưng hoá ra bên trong là nhân kem trứng. Quả là niềm vui nhân đôi. Mỗi lần ăn tôi phải hấp 4 cái lận. Tại không có xửng nên phải cho bánh vào 1 cái đĩa xong kiếm một cái chảo to, đổ nước xâm xấp rồi đậy nắp lại bật bếp hấp.
Hơi cực nhưng cũng được, ăn uống mà.
Chính vì quá “tôn sùng” vẻ đẹp “thần tiên thoát tục” của bánh bao chay nên bánh bao nhân thịt đối với tôi mà nói thì là một sự xúc phạm vào gu thẩm mỹ. Bên ngoài thì trắng nhưng mở ra thì trái ngược hoàn toàn, nước thịt chảy ra làm bên trong bánh nhuốm một màu dầu mỡ xám xịt, cộng với mộc nhĩ đen như màn đêm được băm nhỏ. Nếu bạn may mắn và mò mẫm kĩ thì sẽ tìm được một quả trứng cút ở giữa nhân thịt hỗn loạn đấy. Quả trứng trắng phớ nổi bần bật giữa màu sắc hắc ám của thịt với mộc nhĩ như kiểu muốn nói rằng nó là bông hoa sen thanh khiết trắng ngần mọc lên từ giữa đống bùn lầy vậy.
Nói thế thôi nhưng tôi không ghét bỏ gì bánh bao nhân thịt, không như bánh bao chay, cái này ăn một cái là đủ no rồi. Trời lạnh mùa đông mà buổi tối được bỏ một cái vào bụng thì y như được mẹ ôm vào lòng vỗ về, đảm bảo chữa được hết tất tần tật các loại bệnh trầm cảm, lo âu, nhớ nhà hay hận đời, tôi thề luôn.
Hôm nay tôi viết bài này để tri ân sự tồn tại của bánh bao và để tạm biệt 2020, năm tuyệt nhất đời tôi từ trước tới giờ, hi vọng tôi sống đủ lâu để có thêm một năm nào đó nữa tuyệt vời hơn năm nay. Tôi chúc các bạn điều tương tự, và hãy biết trân trọng bánh bao nhiều hơn tại vì nó là một trong các phát minh tuyệt cú mèo nhất lịch sử loài người (ý kiến cá nhân thôi)
Tái bút (sh*tposting alert): tôi hiểu và hoàn toàn cảm thông nếu ai đó đọc bài này và nghĩ rằng tôi là một con nhỏ đáng thương chưa thử hết các mỹ vị đặc sản trên thế gian mà đã vội tuyên bố bánh bao là vô địch rồi, nếu bạn là người đó thì tôi hân hạnh tặng bạn một cú thụi vào mồm, lúc đó bạn sẽ ước rằng giá như bạn được ăn bánh bao thay vì ăn đấm của tôi
Chúc bạn sức khoẻ và năm mới hạnh phúc,
Trân trọng
🤔
Nguồn ảnh: pinterestnomore (tôi đã scroll một lúc khá lâu để kiếm ảnh obscure nhất có thể mà vẫn phù hợp với nội dung bài viết 🤔🤔 i think i kinda failed but okay)
22/11/2020
[Peaky Blinders]
- Yes, I'm late to the party, but here I am, just finished the first episode a few hours ago.Love the final scene and how its message got transferred to the audience.
\
"Are you sure this isn't Heaven?" Danny asked as he came out from the cabin, to the end of the boat, his eyes sparkled with relief, although puzzled and his face slightly brighten. The brilliant irony of the scene makes me scoff. There they were, in a dark canal, the only light source was from the torches on the walls, the whole scene was bathed in a fiery, insidious orange light. Which, by the way, reminds me of some other place.
The older man, Charlie, looked beaten and rather fed up, who seemed to be the captain of the boat (there were only 2) said sarcastically: "If it was heaven, what would I be doing here?"
The scene ends with Charlie informing Danny that he was, then, officially part of Peaky Blinder.
The camera zoomed out and we can see more clearly the whole place they were at. Dark, wet and looks nothing like The Promised Land. Danny escaped death, but now he's heading to a grimmer future, being part of the gang. He's being carried by Charlie (or should we say Charon) across the Styx, to Hell.
11/10/2020
[From the archives]
Đoạn tản văn nho nhỏ mình viết lúc nửa đêm vào tháng 12 ba năm trước sau khi xem xong “Đèn lồng đỏ treo cao” của Trương Nghệ Mưu vì ấn tượng với nửa cuối của phim quá.
Nói chung đây là một bộ phim rất đẹp, ám ảnh và sầu thảm. Xuyên suốt cả phim là một cảm giác ngang ngang ở cổ họng và khi xem xong thì mình thấy đắng ngắt. Thỉng thoảng cũng muốn xem lại nhưng không dám vì phim chứa đầy sự đau khổ, nuối tiếc và bi kịch.
“Giữa đêm, phòng Tam phu nhân sáng rực ánh đèn lồng. Gia nhân trong nhà hoảng sợ kháo nhau có ma. Bởi lẽ bà Tam đã bị người ta giết chết trong cái tháp bị quỷ ám trên sân thượng chiều hôm đó. Đoạn nhạc năm xưa từng giúp bà Tam trở thành ả đào nổi tiếng nhất nhì kinh thành, đột nhiên văng vẳng trong gió làm đám người hầu thất kinh bỏ của chạy lấy người. Lại nói, lúc này khu nhà của Tứ phu nhân cũng đỏ rực ánh đèn lồng, vải phong đăng bị kéo xuống toàn bộ và tiếng nhạc (hoá ra là từ cái máy than đặt trong phòng) phát ra mỗi lúc một to. Phân cảnh khép lại với hình ảnh Tứ phu nhân, vừa tròn 20 tuổi một ngày, ngồi nhìn trân trối vào đêm đen đầy tuyết, không gian tràn đầy giọng hát của bà Tam, hình như đay đi nghiến lại chữ “quân sát nhân”, ngọt như đường mà nỉ non đến rợn người.
Mùa hè năm sau, Trần gia cưới vợ mới, Tứ phu nhân lúc này đã hoá điên, trở thành bóng ma đi đi lại lại trong phủ, xem ra còn khốn khổ hơn bà Tam yểu mệnh.”
12/08/2020
[Forgotten notes]
Viết vào một buổi trưa mùa hè năm 2017.
Yến giống các nhân vật mang hào quang hắc ám trong các bộ phim học đường của Mỹ. Nói nôm na thì ngoại hình ban đầu của Yến làm tôi liên tưởng đến edgy teens, emo kids, ngầu theo kiểu rất Mỹ và chỉ thiếu điều hút cần là đủ bộ swag lòi. Tất nhiên Yến không phải loại cố tình tỏ ra như vậy, Yến là như thế. Hồi tôi học cùng lớp với Yến, nó vẫn đang trong quá trình hình thành phong cách. Yến thích vẽ và trong đầu có nhiều những bí ẩn nho nhỏ màu tím gây nổ cùng một khiếu hài hước khác thường và tính cách thẳng đuột, dễ nổi nóng và dễ gây mếch lòng những ai không hiểu nó. Yến giống một con buôn hàng cấm đã chai mặt trong giới giang hồ cấp 3. Nó moi móc đâu ra đủ thứ mà tôi tưởng đếch có ở Việt Nam và có một danh sách dài dằng dặc những cửa hiệu chui lủi trên phố cổ bán các thứ kì lạ. Điều tôi nhớ nhất về Yến là gu âm nhạc của nó, và cái ipod cũ mèm đầy ắp những bài hát trời ơi đất hỡi. Nhạc của nó như khói màu tím xanh bốc lên liên tục và khiến tôi như đang lạc trong rừng thông lúc chiều tối mùa đông. Nếu không gặp Yến, tôi sẽ mãi là đứa mọt sách nhạt nhẽo nhát gừng (mà bây giờ tôi vẫn thế, chắc là đỡ hơn). Yến đã giúp đỡ và dạy cho tôi rất nhiều thứ, tôi biết ơn nó vì đã chìa một bên cái earpod ra mời tôi nghe nhạc cùng mỗi chiều ra chơi, mà lại toàn cho tôi nghe bài tủ của nó, điều đó, theo quan niệm của tôi, là đang mổ ruột ra mời người ta vào ngắm sự trần trụi của mình. Âm nhạc quan trọng như vậy đó. Cảm ơn ông rất nhiều, Yến ạ. Cầu chúa (và cả Phật) luôn luôn phù hộ ông.
21/05/2020
[Tản mạn lan man vớ vẩn về văn hóa- xin đừng quá nghiêm túc]
nếu có ai hay đọc truyện tranh hoặc tiểu thuyết Nhật Bản sẽ để ý là các nhân vật trong truyện (đa phần) rất dễ nuôi hận khi bị nhục mạ, chế giễu. Nhẹ thì trong lòng khó chịu, dằn vặt, căm ghét kẻ chế nhạo mình mà nặng hơn thì có ý định trả thù, hành động cực đoan.
Lúc đọc mình hơi thắc mắc, vì tính mình không thích gây xung đột, tại sao nhân vật trong truyện không bỏ qua mấy việc nhỏ nhặt cỏn con này? Có nhất thiết phải nảy sinh sát ý với đối phương tới mức như vậy không? Cái lạ hơn nữa là, hành động này được đề cập tới như một việc hết sức bình thường, không bị coi là sự nhỏ nhen, xấu tính chỉ có trẻ con mới làm.
Trong văn hóa Việt Nam thì "Chó sủa người cứ đi", trong văn hóa Trung Quốc cũng thế, bỏ ngoài tai lời nói đàm tiếu là một việc nên làm, chỉ có kẻ tiểu nhân hèn kém mới đi bôi nhọ danh tiếng của người khác và chỉ có những người ngang hàng với chúng mới để tâm đến những điều chúng nói. Tất nhiên thực tế không phải ai cũng làm vậy, nhưng nhìn chung người ta đề cao hành động này.
Lại nói, trong văn hóa Nhật Bản, có một khái niệm gọi là "Giri", từ này có rất nhiều nghĩa, nhưng trong trường hợp này có thể coi nó là "nghĩa vụ với thanh danh của bản thân". Đây là một dạng đặc điểm của người Nhật. Thế nên, việc bảo vệ thanh danh của bản thân trước sự xúc phạm về mặt danh tiếng là một điều hiển nhiên, điều này bao gồm cả sự trả thù. Đây không phải là thói xấu về mặt nhân cách. Danh tiếng của một cá nhân cũng giống như tài sản vật chất của anh ta, và khi nó bị tổn hại thì cá nhân đó có quyền lấy lại công bằng cho bản thân. Chỉ khi anh ta trả được thù, hoặc chứng minh bản thân không phải như vậy rồi thì thanh danh của bản thân mới được bảo vệ.
Nói rộng ra hơn một chút, thì "giri" không chỉ được áp dụng trong trường hợp bị chế giễu, "nghĩa vụ với thanh danh của bản thân" còn được dùng khi nói đến trường hợp một người khi họ thất bại trong việc gì đó, bị từ chối hay bị khiển tránh.
Tất nhiên vào thời hiện đại thì chẳng có mấy ai vì một vài lời lẽ đùa cợt chế giễu mà muốn giết người cả = )) nhưng thay vì dùng đó làm động lực để phấn đấu như trong văn hóa phương Tây, họ sẽ bị ám ảnh bởi "nỗi hổ thẹn vì thất bại", người Nhật có lòng tự trọng mong manh dễ vỡ. Họ sẽ trở nên buồn rầu, ức chế và điều này cản trở cuộc sống của họ. Lấy một ví dụ cho các bạn xem, nhân vật Tazaki Tsukuru trong tác phẩm "Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương" của Mukarami là một cậu trai vì bị nhóm bạn thời thơ ấu từ mặt một cách đột ngột mà trở nên nghi ngờ bản thân, chán ghét cuộc sống suốt những năm tháng trưởng thành. Đồng ý là bị nghỉ chơi thì cũng buồn đấ, nhưng tới mức sống vô vị, muốn tự sát thì cá nhân mình thấy hơi quá kịch tính hix.
Có lẽ điều này cũng giải thích cho việc tại sao tiểu thuyết văn học Nhật Bản thường mang một dư vị buồn ảm đạm chả biết từ đâu mà ra. Các tác giả thường không giải thích tại sao nhân vật của họ cứ sầu muộn mãi thế, buồn là buồn thôi. (Tại vì nhạy cảm quá đấy)
Ê nhắc mới nhớ, tự sát đối với người Nhật được coi là một cách để gột rửa thanh danh đấy, cộng với sự ám ảnh về việc bảo vệ danh tiếng cá nhân, có thể đây là một trong các lí do tại sao tỉ lệ tự tử ở Nhật lại cao thế chăng?
19/04/2020
mẹo nhỏ nếu bạn bị bắt cóc (゚∀゚)
Độ khó: 1/10
độ thực tiễn: 100%
phần trăm thành công: ? nhưng khalachackeo là rất cao nha ٩( ᐛ )و
Cái mẹo này mình đọc được từ lâu rồi. Đại loại là bạn phải ra cái vẻ mình không hiểu tiếng của bọn bắt cóc. Có thế bọn nó mới không đề phòng mình, để lộ sơ hở, thậm chí có khi còn ngồi thoải mái nói chuyện với nhau trước mặt bạn ahaha, có thế khả năng trốn thoát của bạn mới cao. Hãy thu mình lại, bình tĩnh tự tin và tỏ ra thật là ngu dốt vào nhé! Chúc các bạn thành công!
Lưu ý: mẹo sẽ có nhiều khả năng phát huy tác dụng trong trường hợp bọn bắt cóc là người nước ngoài hơn
(☝︎ ՞ਊ ՞)☝︎
22/03/2020
to be frank, none of us are normal. The only reason we appear to be so is because we have to face society everyday and society has commonsense that we need to follow to be accepted
Now that the virus has created a chance for us to stay at home, the only rule that we need to follow is to freaking stay.at.home karen!!
This explains the drastic increase in the number of people losing their sanity, which includes me, who decided to join every weirdest group that ever to exist on Facebook.
Anyways, here’s a post from a group where we act as if we’re working together in an office.