18/02/2023
Chúc mừng sinh nhật "Đuôi ngựa thần thánh".
Một kẻ không biết đá bóng nói về bóng đá.
18/02/2023
Chúc mừng sinh nhật "Đuôi ngựa thần thánh".
04/10/2022
LINH HỒN CỦA UKRAINE (PHẦN 1)
Điện thoại đổ chuông khi tôi đang ngủ. Là cuộc gọi từ mẹ. Tôi liếc nhìn đồng hồ.
Đã là ba giờ ba mươi phút sáng.
Khi mẹ bạn gọi cho bạn vào giờ này, đó sẽ chẳng bao giờ là một tin tốt.
Ngay lúc tôi nhìn thấy cuộc gọi, một phần trong tôi đã cảm thấy điều đó. Tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm ấy: ngày 24 tháng 2 năm 2022. Vài tuần gần đây, mọi người đã rất lo lắng nhưng chẳng một người bình thường nào muốn chấp nhận những gì có thể xảy ra. Khi tôi thấy màn hình điện thoại hiện tên mẹ mình, tôi mới bắt đầu nhận ra.
Bà khóc khi kể với tôi rằng bà cảm thấy tòa nhà mình ở đang rung chuyển vì những vụ nổ.
Tôi theo dõi tin tức và nó đã thực sự diễn ra. Chiến tranh. Ở Ukraine.
Cơ thể tôi như chết lặng.
Tôi cảm thấy bất lực.
Tôi cảm thấy tội lỗi.
Tôi đã phải ở đó, ở Kyiv với mẹ tôi. Vài ngày trước là sinh nhật của bà, chúng tôi đã có thể có một bữa tiệc nho nhỏ. Tôi thậm chí đã đặt trước vé máy bay cho mình từ ngày 19 đến ngày 29, nhưng vì một số giấy tờ tôi phải làm ở Vương Quốc Anh, tôi rời chuyến bay của mình sang ngày 26.
Vài giờ sau cuộc gọi của mẹ, các đoạn clip bắt đầu xuất hiện trên mạng xã hội. Trực thăng Nga bay trên đất của chúng tôi, những quả tên lửa phá nát đường phố và cầu cảng, giao thông tắc nghẽn vì những người lánh nạn khỏi Kyiv. Trong một ngày, hàng nghìn người từng giành cả cuộc đời họ ở Kyiv, trở thành người tị nạn.
Tôi bị sốc. Tôi có bốn đứa con. Nếu điều đó cũng xảy ra với chúng thì sao. Đứa nhỏ nhất của tôi mới có tám tuổi. Tôi sẽ phải giải thích như nào với nó?
Chẳng nhớ tôi đã sạc điện thoại bao nhiêu lần nữa. Tôi gọi điện cho mọi người cả ngày: bạn bè, gia đình, đồng nghiệp và đồng đội cũ.
Họ có còn an toàn? Gia đình họ thì sao? Rồi chuyện gì sẽ xảy đến? Tôi có thể làm gì để giúp đỡ?
Bạn có sợ không khi đứng trước những quyết định sẽ làm thay đổi đột ngột cuộc đời một ai đó?
Có những khoảnh khắc tôi như bị hóa đá vậy. Tôi quay sang vợ và nói, “Anh chẳng biết mình phải làm gì cả…”
Điều đầu tiên tôi nghĩ tới, một cách rất bản năng, là đưa gia đình mình ra nước ngoài, nhưng cả mẹ và chị đều nói một điều, tôi nhỡ rõ những lời đó: “Mẹ sẽ không rời đi bây giờ. Đây là nhà của mẹ.”
Đêm đó, tổng thống Zelenskyy gửi một thông điệp rõ ràng tới toàn thể người dân. Ông nói ông sẽ không rời Kyiv, rằng chúng ta phải cùng nhau bảo vệ đất nước của mình. Đây là tương lai của chúng ta. Đây là việc quyết định đến sự tồn vong của đất nước.
Ở một thời điểm như vậy, quan điểm của bạn, sự ưu tiên của bạn, toàn bộ thế giới của bạn thay đổi.
Thành công đối với bạn là gì? Nó có phải là chiến thắng trong một trận đấu bóng đá? Đó có phải là Champions League? Hay đó là việc kiếm tiền? Công việc kinh doanh thuận lợi?
Không cái nào trong số đó còn tồn tại nữa.
Những vấn đề nhỏ nhặt, những khác biệt vụn vặt biến mất.
Mọi thứ khác đều biến mất.
Thành công là sự tự do. Thành công là sự sống còn.
Trong những ngày tiếp đó, chúng tôi chuyền tai nhau nhiều câu chuyện.
Không chỉ nhiều người chọn ở lại. Những người con xa xứ cũng đã không ngần ngại trở về để bảo vệ quê hương của chúng tôi. Thậm chí họ còn chẳng màng tới hậu quả, họ chỉ biết rằng, họ phải đi…
Tôi nghe nói về những đứa trẻ, 20 tuổi, tự mình giữ đường trong nhiều giờ đồng hồ để bảo vệ làng của mình khỏi quân xâm lược.
Tôi được kể về những người chạy vào các tòa nhà bị sập để sơ tán hàng xóm của họ.
Tôi được nghe về một cặp vợ chồng, cả hai đều là bác sĩ, đã đến Irpin để giúp đỡ tại bệnh viện khi bom đang được rải xuống thành phố. Họ để lại lời nhắn với bạn bè của mình: “Nếu chúng tớ có mệnh hệ gì, các cậu có quyền hợp pháp để chăm sóc những đứa nhỏ nhà tớ. ”
Bạn có thể tưởng tượng được việc phải nói một điều như thế không?
Hai vợ chồng họ ở bệnh viện nhiều ngày khi thành phố bị san phẳng. Cuối cùng, họ được trở về với những đứa nhỏ, nhưng họ sẽ có thể gác bỏ mọi thứ để giúp đất nước của mình.
Tôi biết nhiều câu chuyện như thế. Câu chuyện về những anh hùng.
Tôi đã được kể những câu chuyện đáng kinh ngạc về lòng dũng cảm nhưng cũng có những nỗi đau và sự mất mát chẳng thể bù lấp được. Dì của tôi mắc kẹt trong tầng hầm của mình bốn ngày trong một chiến dịch ném bom. Dì chỉ có thể trốn để chỗ mẹ tôi khi người Nga dừng lại nửa ngày. Tôi có những người bạn thân đã phải bỏ mạng. Giữa sự hỗn loạn, chúng tôi không có thời gian để đau buồn.
Tôi vẫn cảm thấy tội lỗi. Tôi muốn ở đó theo dõi tình hình, muốn bảo vệ đất nước và hơn hết là bảo vệ gia đình tôi. Tôi cần giúp đỡ.
Có lúc tôi đã nói với mẹ, “Con sẽ trở lại.”
Nhưng bà đã khuyên nhủ tôi, “Andriy, con định làm gì ở đây, con không phải một người lính, con cần ở lại đó.”
“Hay dựa vào truyền thông. Nói với họ sự thật về những gì đang xảy ra. Cuộc chiên này không chỉ diễn ra trên chiến trường với súng đạn. Nó là cuộc chiến về thông tin. Con hãy dùng sức ảnh hưởng của mình, các mối quan hệ của con. Để gây quỹ. Để nhận nguồn cung và hỗ trợ. Con có thể giúp nhiều người hơn từ nơi con đang sống.”
Tôi nghe lời mẹ và cố gắng làm cho mẹ tự hào. Trong những ngày sau đó, tôi cố gắng giúp đỡ mọi thứ bằng bất cứ cách nào.
Thật ngạc nhiên khi thấy mọi người trên thế giới đều làm như vậy. Thế giới dân chủ đã đứng cùng nhau.
Mọi người gọi tôi từ khắp nơi trên thế giới – Ý, Đức, Mỹ, ở bất cứ đâu. Họ làm nhiều việc để gây quỹ, gửi viện trợ hoặc đơn giản là để kết nối mọi người nhằm đảm bảo rằng bạn bè và gia đình của họ được an toàn.
______________________________
Mọi người ở Ukraine biết tự do có nghĩa là gì, bởi vì chúng tôi đã cùng nhau tạo ra đất nước này.
Văn hóa, lịch sử, ngôn ngữ của chúng tôi đã tồn tại hàng thế kỷ, nhưng chúng tôi mới chỉ giành được độc lập cách đây 30 năm. Bởi vì điều đó – đặc biệt là những người thuộc thế hệ của tôi – chúng tôi cảm thấy như mình được lớn lên cùng đất nước vậy. Sự liên kết đó khiến chúng tôi không bao giờ muốn đánh mất nó.
Câu chuyện của tôi là câu chuyện của Ukraine.
(dịch từ bài The Spirit of Ukraine - Sheva, Playertribune)
16/04/2022
Phút 90+5, trong một tình huống phạt góc. Từ rìa vòng 5m50, Morata ngả bàn đèn đưa bóng về phía góc xa khung thành, tạo điều kiện cho Vlahovic đánh đầu ghi bàn cân bằng tỉ số. Juve 1 - 1 Bologna.
21/06/2021
Một màn "ảo thuật" dàn xếp đá phạt của tuyển Ý trong trận đấu với Xứ Wales.
07/06/2021
Trời mưa rồi, chạy học phí nhanh nhanh không trôi đi hết giờ 😗
Tao vừa bị sa thải các mày ạ. Cay đắng quá, phải chi có cốc trà sữa uống thì tuyệt!
17/01/2021
VỀ TÊN PAGE VÀ CẶP ĐÔI HOÀN HẢO (Phần 1)
Tôi xin tâm sự vài câu. Lần đầu tiên thực sự quan tâm đến các cầu thủ bóng đá là khi nào tôi cũng chẳng nhớ nữa, chỉ nhớ đó là một bản tin thể thao của đài VTV mà bình luận viên đang nhắc tới bộ ba BBC trong một trận đấu sắp diễn ra của Giải bóng đá Vô địch các Câu lạc bộ châu Âu. Thời đó, nhắc về bộ ba BBC khuynh đảo trời Âu, người ta sẽ nghĩ ngay đến hàng công của Real Madrid. Nhưng không phải vậy, những cái tên mà bình luận viên nhắc đến là Barzagli, Bonucci và Chiellini, bộ ba phòng ngự thành Turin. Đó chắc là những cái tên tôi nhớ nhất chỉ sau Messi và Ronaldo (CR7). Bộ ba ấy như sợi chỉ đỏ, đưa tôi đến với sọc trắng đen để rồi hâm mộ luôn các cầu thủ cũng như thứ bóng đá họ mang lại, thứ mà người ta vẫn hay gọi một cách hoa mỹ là catenaccio.
Italy là nơi mà người ta bắt gặp thứ bóng đá phòng ngự chặt chẽ, nơi những chàng trai hát quốc ca với khí thế như thể chuẩn bị bước ra một cuộc chiến thực sự. Những Cannavaro, Nesta, Maldini là những chiến binh thép biểu tượng cho tinh thần và lòng quả cảm. Thế nhưng nước Ý đâu chỉ tồn tại những khối bê tông trước khung thành của mình, họ còn có một người nghệ sĩ đậm chất lãng tử, người giúp lưu giữ những tinh hoa của bóng đá thế giới, anh là Andrea Pirlo.
À, trên đó là tôi xàm về idol của mình. Có bạn hỏi sao lại lập page, và ý nghĩa tên page là gì thì tôi xin phép được giải thích như sau. Bạn H và tôi đang chơi FO4 thì tôi tỏ ý thích mãnh liệt với Pirlo LH (Loyal Hero), thế là thằng l** H này về lập page lấy tên như trên với mục đích là đi cmt dạo và chửi lăng nhăng trên mạng.
Kết thúc phần giới thiệu lan man, giờ vào phần chính.
Ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu, người hiền lành, người nóng tính, kẻ điềm tĩnh và kẻ hay gắt gỏng (Cầu Diễn là đại diện cho vế sau). Trong bóng đá cũng vậy, nếu là một cổ động viên ưa thích thứ bóng đá hào hoa mỹ miều hẳn nhiên họ sẽ chẳng có ấn tượng gì về một gã cầu thủ cục súc, nóng nảy và lúc nào cũng lăn xả quyết liệt trên sân như anh, thậm chí họ còn có ác cảm với sự hung hăng có thừa của người ấy. Một người thầm lặng, ít tên tuổi lại là bệ đỡ giúp cho kiến trúc sư Pirlo tỏa sáng, góp phần vào vô vàn những chiến thắng của tuyển Ý khi đó, tên anh là Gennaro Ivan Gattuso. Người ta hay nhắc về Pirlo mà quên mất rằng bên cạnh anh luôn có một người bạn, một người đồng đội, một chiến binh luôn sẵn sàng lao vào tranh chấp bóng. Hai con người đối lập về phong cách chơi bóng cùng nhao sát cánh trong hơn 10 năm cho Milan và tuyển Ý, vô địch mọi danh hiệu từ Serie A cho đến Champion League và World Cup. Gattuso và Pirlo, không hoàn hảo tạo thành cặp đôi hoàn hảo.
Truyện ngắn Bức Tranh của Nguyễn Minh Châu có đoạn đối thoại giữa một người chiến sĩ và một người họa sĩ như sau:
"Hàng ngày anh vẫn nói đùa một cách độc đáo với bạn rằng: tạo hóa nặn ra muôn loài, mỗi loài bằng một thứ bột nhão riêng khác nhau. Xong rồi mỗi thứ thừa một tý, đem gộp chung tất cả lại, để nặn ra anh?"
"Có lẽ thật thế, trong con người tôi đang sống lẫn lộn người tốt kẻ xấu, rồng phượng lẫn rắn rết, thiên thần và ác quỷ?"
Hết phần 1.
Ảnh: Google
Để thi xong tao sẽ viết bài phục vụ các bạn.