22/10/2024
Trả lời phần câu hỏi cha mẹ ảnh hưởng nhân sinh quan của tôi như thế nào qua câu chuyện của thế hệ họ và cách mạng tháng tám
3.1 những ký ức thời thơ ấu
Bên cạnh những gì tôi còn nhớ được, cùng với sự hỗ trợ của những tấm ảnh thời thơ ấu và những câu chuyện mẹ tôi kể, thì khi còn bé, chúng tôi đã rất hạnh phúc.
Tôi không nhớ chính xác về ngôi nhà nơi tôi sinh lẫn người vú em chăm sóc tôi nhưng những kí ức sống động về ngôi nhà tôi đã sống cho tới lúc 18 tuổi vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Ba mẹ tôi đều làm trong Viện Pasteur nên tất nhiên những câu chuyện về thời thơ ấu của tôi cũng gắn bó mật thiết với Viện. Cho dù điều kiện sống lúc ba mẹ định cư tại Dalat không dễ dàng với năm đứa con, mẹ tôi cũng đã xoay sở để cuộc sống vật chất của chúng tôi được ổn định. Ba tôi cũng đã đóng góp vào việc tăng thêm thu nhập gia đình. Thật vậy, để trả mức học phí rất cao tại trường Pháp, ba mẹ tôi đã mở một cửa hàng bán những áo len đan tay cho các du khách từ Saigon. Ở Dalat, nhờ khí hậu mát mẻ hơn những vùng khác trong nước nên cửa hàng chúng tôi đã cho phép thu nhập khá cao để có thể trang trãi mọi chi phí ngoài thu nhập công nhân viên của ba mẹ trong thời chiến.
Việc mẹ học đan áo do các ngẫu nhiên cuộc sống bỗng trở thành một nguồn thu nhập và giúp bà kiếm sống nhờ nghề tay trái nay. Mẹ tôi đã huy động một số chị em đồng nghiệp ở Viện Pasteur tham gia sản xuất đồ len, và đã biến ngôi nhà của chúng tôi thành một ngôi trường thu nhỏ,cũng là một trung tâm cứu trợ các phụ nữ bị chồng đánh - hầu hết là đồng nghiệp của mẹ. Trong thời gian này, tôi cũng học đan, thêu và móc mọi mẫu áo và xách tay của cửa hàng. Ba tôi cũng phụ giúp mẹ đan áo và điều hành các công việc trong tổ hợp nhỏ của gia đình. Tất cả chúng tôi cũng học cách đan máy dàn SINGER được nhập khẩu từ Pháp. Nghiệp vụ tay trái này cũng đã giúp tôi tự kiếm được tiền từ việc thêu móc những chiếc túi xách bằng tay xinh xắn làm từ sợi lưới cá trong những năm sau chiến tranh, trong thời kỳ sinh viên tại đại học. Những kỷ năng về nội trợ học tại trường Couvent cũng giúp tôi tự đan và may quần áo cho chính mình và các em với nhiều kiểu dáng khác nhau.
Mẹ tôi thường kể chuyện vì sao ông ngoại tôi tham gia phong trào kháng chiến và tại sao chúng tôi lại sống và lớn lên tai Dalat, trong khi cả gia đình lớn của ông Ngoại vẫn ở tại Huế sau chiến tranh.
Theo những gì tôi được kể thì bà cố ngoại tôi là một trong những người phụ nữ hiếm hoi đầu tiên chỉ huy việc khai thác đồn điền ở khu vực Lâm Đồng.
Mẹ tôi là người thừa kế duy nhất toàn bộ đất đai của cố ngoại tôi vì bà ngoại đã mất ngày sau khi sinh mẹ. Làm con rể của đồn điền chè lớn nhất ở Dì Linh và Bảo Lộc, ông ngoại có tầm ảnh hưởng đến tất cả các buôn làng ở Tây Nguyên. Cũng giống như các chủ đồn điền khác vào năm 1945, ông buộc phải bỏ mọi tài sản cá nhân để tham gia chống lại thực dân Pháp. Thế là mẹ tôi, người thừa kế duy nhất của đồn điền, bỗng dưng thấy mình bị mắc kẹt trong cuộc chiến và trở thành trắng tay sau biến cố Cách mạng tháng Tám. Từ một cô gái trẻ xinh đẹp, được đào tạo ở kinh thành Huế, được định sẵn một cuộc sống vinh hoa, chỉ qua một thời gian ngắn, mẹ đã trở thành một y tá chăm sóc các chiến binh và đồng thời là cô giáo dạy đồng bào dân tộc thiểu số.
Theo lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến chống lại sự tái chiếm đóng của thực dân Pháp năm 1945, cũng giống như những thanh niên cùng trang lứa bấy giờ, ba tôi, khi đó mới 17 tuổi đã gia nhập đội quân kháng chiến ở thượng nguồn sông Đồng Nai dưới sự lãnh đạo của ông ngoại tôi cũng đã tham gia phong trào. Lúc ấy mẹ tôi mới 16 và bị vướng vào cuộc chiến khi thăm khu đồn điền của ông ngoại.
Ba mẹ tôi đã gặp nhau trong hoàn cảnh ấy.Trước khi ông ngoại hy sinh, ông đã gửi gắm con gái mình cho ba tôi. Tuy hai người đã xa cách nhiều năm trong thời chiến, ba tôi đã trở lại tìm mẹ tại Dalat.
Nếu không phải đó tình hình chiến sự, có lẽ định mệnh sẽ không bao giờ cho họ gặp nhau. Bản thân ba tôi khá e dè và đã không gây được ấn tượng lớn đối với mẹ. Là công nương của ông chủ đồn điền, mẹ có cả hàng dài những người hâm mộ, trong đó có cả phụ tá riêng của ông ngoại.
Địa vị xã hội của mẹ tôi hoàn toàn ngoài tầm với của cha tôi, người được sinh ở một gia cảnh thuộc tầng lớp thấp nhất trong xã hội là những người nông dân không có ruộng đất, còn gọi là bần cố nông.Mẹ tôi chọn Ba tôi vì ông hiền lành và cũng mồ côi như mẹ.
Việc Ba mẹ thành vợ chồng rõ ràng là đó duyên số. Lúc đầu, việc tưởng như là sự sẽ nhằm duyên nhưng sau này lại hóa thành một cơ hội giúp gia đình tôi thoát khỏi vấn nạn của chính sách “cải cách ruộng đất” trong những năm đầu của Cách mạng.Số phận đã ăn bài trong mỗi chúng ta, và kết quả của mối lương duyên ấy là một cuộc sống gia đình hạnh phúc với 5 đứa con trong đó tôi là em thứ hai nhưng lại là trưởng nữ.
Tôi thích nghe những câu chuyện mẹ kể về nhân sinh quan của mình. Điều làm tôi tâm đắc nhất chính là cái nghịch lý trong cái xã hội rối ren của Vietnam thời loạn. Đối với mẹ, sự đổi thay của cuộc đời cũng là chân lý, chẳng có gì là bất biến vì cuộc sống vô thường, trắng đen thực tế chẳng thể phân định rõ.
Khi còn trẻ, mẹ tham gia kháng chiến chống Pháp do thời cuộc đưa đẩy và đã mất cả gia tài trong cuộc chiến. Mẹ được dạy dỗ theo nho gia nhưng lại được học văn hóa của người Pháp, trong khi ông ngoại tôi cũng đã từng học chương trình Pháp, nhưng lại bị người Pháp giết trong thời chinh chiến. Ba tôi từ miền Trung vào Nam học, tuy không thuộc thành phần môn đăng hộ đối với mẹ, nhưng cũng đã thành thân với mẹ qua nhiều thăng trầm của cuộc sống. Mẹ tôi đạo Phật nhưng lại cho cả ba chị em tôi theo học trường dòng. Ba tôi không theo đạo nhưng vẫn tháp tùng cả gia đình đi lễ Phật vào những ngày Tết và tôn trọng tín ngưỡng của con cái đã theo đạo công giáo sau này.
Câu chuyện ông ngoại tôi trở thành con rể của Cố ngoại cũng tương tự như truyện của bộ phim Hollywood thời Margaret Mitchell trong Cuốn theo chiều gió. Trong một lần xe ô tô của cụ bị hỏng trong khi thanh tra khu đồn điền rộng lớn vào lúc trời tối, một người đàn ông lịch sự đã dừng xe lại và đưa cụ về thành phố giữa đêm khuya. Vì thái độ cư xử nhã nhặn trong suốt lần gặp gỡ tình cờ ấy, cụ đã thấy người đàn ông trẻ tuổi, thông minh, đẹp trai đó có thể xứng đôi với một trong hai cô con gái của mình. Theo mô tả của mẹ tôi và bức ảnh ông trên bàn thờ có nhiều đặc trưng của người Ấn với cái mũi cao, nước da trắng, và đôi mắt đen to tròn và đen thẩm làm tôi liên tưởng đến Clark Gable trong phim. Mẹ tôi vẫn còn nét đẹp quý phái có thể so sánh với Scarlet O’hara, chỉ tiếc rằng bà đã không được hưởng chiều cao một mét tám của ông và hậu quả là tôi cũng không được diễm phúc đó.
Mẹ tôi đã được dạy dỗ theo nho lễ của gia đình Huế, nhưng lại được học văn hóa của người phương tây.Ông ngoại tôi cũng đã từng học chương trình Pháp, nhưng lại bị giết bởi quân đội pháp.Quả là một sự trớ trêu của số phận khi mẹ tôi đi thăm ông ngoại đúng vào thời điểm cuộc cách mạng tháng tám nổ ra. Thế giới tuổi thơ của bà đã biến mất trong những ngày ngắn ngủi đó. Cuộc đời của bà đã có một bước ngoặt lớn ở tuổi 16, cũng như trường hợp của tôi 30 năm sau, vào thời điểm ba mươi tháng tư 1975.
Tôi mường tượng tâm sinh lý của bà khi phải đối diện với một thực tế ngoài sức tưởng tượng ở cái tuổi cài trâm đó.Tuy bà ít nhắc đến thời gian này, nhưng vào tuổi xế chiều, bà thường kể lại các mẫu chuyện thời bà còn trẻ với những tình tiết hấp dẫn ly kỳ đượm vẻ thần bí vì thời điểm lịch sử và điều kiện sống lúc ấy vẫn còn thô sơ của một miền Nam chưa được khai phá của thập kỷ 30-40.
Một trong những giai thoại tôi ấn tượng nhất là khi bà bị lạc hai ngày trong rừng mà không có thức ăn cũng chẳng có cách nào để tìm người đến cứu. Bản năng sinh tồn đã mách bảo mẹ leo vào một cái hốc cây lớn để ngủ trong khi cầu nguyện được giải cứu. Các đồng đội đã tìm thấy bà an toàn và lành lặn sau một nỗ lực phi thường. Chúng ta phải nhớ rằng đó là năm 1945, rừng cao nguyên vẫn còn hổ và những dã thú khác. Sau khi thoát nạn qua nhiều tình huống tương tự, bà tin rằng mình đã được người mẹ quá cố phù hộ. Dần dần bà đã tìm đến niềm tin vào các đấng thiêng liêng và bắt đầu thờ Phật Bà Quan m, Đức Phật có lòng từ bi và tất nhiên, chúng tôi cũng được nuôi dưỡng trong niềm tin này.
Trong gia đình lớn của chúng tôi cũng có những sự cố khác nhau đã ảnh hưởng đến nhân sinh quan và thân phận của họ. Cậu Út của tôi đã qua đời trong trận đánh đầu tiên ở tuổi 18 năm 1968. Một người em họ của ba tôi đã vô bưng tham gia kháng chiến và trở về thành phố với tư cách là lãnh đạo Cách mạng sau 1975. Người em khác tham gia quân đội miền Nam phải đi học tập cải tạo. Em trai chú ấy tham gia kháng chiến cùng thời điểm đã trở lại thành phố sau chiến tranh như một người hùng.
Những điều tương tự cũng xảy ra bên nhà ngoại tôi giữa các anh chị em họ của mẹ. Cũng như các gia đình khác ở quê hương cũng có những xu hướng đan chéo nhau thế.Cho đến tận bây giờ, tôi không thể nhớ được họ hàng và tên chính xác của nhiều thành viên trong gia đình lớn vì hoàn cảnh thời loạn.Việc thất lạc con cái, anh chị em ruột cũng là một thực tế đáng buồn, nhất là qua việc đổi tên họ nhiều lần và hoàn cảnh gia đình không cho phép sự tìm kiếm lại người thân một cách dễ dàng. Thậm chí, đối với những người đã thất lạc trong chiến sự, và cư ngụ ở nhiều quốc gia khác nhau, như trường hợp của tôi và các con, thật khó tránh việc truyền thống của gia đình với sự sợi dây liên hệ bị mất đi qua việc đổi tên họ khác nhau.
Chúng ta đều là những nhân chứng của lịch sử từ thời dựng nước và câu chuyện trong mọi gia đình chúng ta dù ít hay nhiều đều có xu hướng giống nhau tuy tình tiết của mỗi câu chuyện có thể khác nhau. Sự đa dạng này là tiền đề cho những cố gắng để hòa giải dân tộc vì mỗi trường hợp đều đóng góp vào tính cách của dân tộc qua những vai trò nhất định là một phần của lịch sử mà con cháu sau này cần được biết đến.
Tất cả những kết nối qua nhiều thế hệ của chúng ta hoàn toàn không phải là do sự may rủi của định mệnh mà là một sự dây liên kết vô hình của số phận và kết quả của lòng quyết tâm sắt đá và sự hy sinh của các bậc cha mẹ để giữ gìn bản sắc của dân tộc và tinh thần gia đình. Trong trường hợp của gia đình bên ngoại tôi, mẹ tôi vẫn dựa vào truyền thống gia đình một cách vô thức theo lối suy nghĩ của người Việt để nhắc nhở chúng tôi giữ lại sự liên hệ giữa các anh em cô dì hoặc chú bác. Dù cho mọi hỗn loạn trong chiến tranh đã tàn phá tinh thần gắn bó của dân tộc, ít nhất tinh thần gia đình vẫn còn đó và là động lực để gia đình nhỏ chúng tôi tiếp tục truyền thống của ông bà.
Sau khi gặp vô vàn khó khăn với việc nuôi nấng hai đứa con mình trong môi trường bình yên của Singapore và Thụy Sỹ, tuy có sự giúp đỡ của người giúp việc và điều kiện sống trong một xã hội văn minh, tôi thực sự biết ơn và ngưỡng mộ sự can đảm của ba mẹ tôi và những khó khăn mà ông bà đã trải qua để nuôi lớn chúng tôi trong những điều kiện vượt quá sức tưởng tượng của thời chiến.
Trích từ câu chuyện của Thơ Anh Tho Andres
22/10/2024
20/10/2024
27/09/2024
23/09/2024
22/09/2024
22/09/2024