16/12/2023
Tết đến nơi rồi! Ới giời ơi
Tt thể thao 3C
16/12/2023
Tết đến nơi rồi! Ới giời ơi
Đã ăn tết xong. Anh em có nhu cầu tập luyện và giao lưu thì ghé 116B Phan huy chú. Hệ thống 5 bàn 3C grabiel đạt chuẩn thi đấu.
03/09/2022
03/09/2022
Cảm ơn các Cơ thủ đã tham dự giải, giải đấu rất thành công
02/09/2022
Ai tham gia nữa nhắn luôn tối nay nhé.
30/08/2022
03/07/2022
Chúc mừng cơ thủ đã nhận Heo vàng của CLB 3C MinSu. Xin chúc Cơ thủ sức khoẻ, thành công và tiếp tục nhận heo đỏ. Với hệ thống 5 bàn Grabiel đá, băng, vải, sưởi nhập khẩu tại địa chỉ 116B Phan huy chú, Buôn Ma Thuột sẽ là nơi khởi đầu cho các nhân tài trên con đường chinh phục 3C đỉnh cao.
Cọp Khánh Xuân-Bmt đã dành Heo Vàng của Bida 3C Minsu - 116B Phan huy chú-BMT-Daklak
29/06/2022
KỸ THUẬT NHỒI LĂN BĂNG THUẬN, NGHỊCH (Technique of repetition, same rail twice-3 cushion billiards) -a_3_băng #3개의 쿠션 당구 #...
29/06/2022
Truyện ngắn: Trái Bi Không Màu
-
Sáng chủ nhật, tôi uể oải đến quán. Ở cái phố huyện nhỏ xíu trên cao nguyên Lâm Viên này, chỉ có độc một quán bida này là chơi được với "đầy đủ" ánh sáng, vải bàn được thay mỗi năm 1 lần. Còn những quán nhỏ lẻ khác đều được "trang bị" những cái bàn lởm chởm rách, hệt như những con đường đất đỏ oạch đầy ổ trâu mà mỗi khi mưa xuống tưởng chừng có thể câu cá được.
Quán bida nhưng lại mở nhạc Trịnh thế mới lạ, làm cho một gã thư sinh có chút tâm hồn thi sĩ như tôi càng có cơ hội để trung hòa 3 trái bi vào vườn ươm chữ nghĩa. Thế sự rối ren (hay do tôi tự đặt mình ngoài cái "thế sự" đó), phố huyện tuy nghèo nhưng cũng lắm tay chơi máu mặt, với những độ bida lên đến cả chục triệu, hay những tay anh chị mình đầy mực xanh mực đỏ, vào quán chỉ để uống bia giết thời gian chờ đến giờ đi thu tiền góp và chọc gái chứ khó lòng ghi nổi 1 điểm hay đưa 1 trái bi xuống lỗ.
Tôi mê bida, một sự thật không thể chối cãi, nhưng chẳng biết tự lúc nào mà tôi đến quán không hẳn vì bida nữa, mà là vì em. Ngọc Vân, tên của em cũng đẹp như đôi mắt vẫn làm tôi choáng váng đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại. Em đẹp, nhưng như người ta vẫn bảo: "Càng đẹp, càng độc. Càng độc, lại càng đẹp". Em luôn phớt lờ mỗi khi bắt gặp ánh mắt mà một đứa con nít cũng có thể nhận ra, rằng chỉ có thể phát ra từ 1 kẻ đang điên cuồng trong tình yêu. Em luôn chọn ghi điểm cho những bàn chơi có những thanh niên ăn mặc bóng bẩy và sành điệu. Cũng phải thôi, một buổi từ chiều đến tối em có thể kiếm được 500 nghìn tiền boa, bằng lương 2 ngày của một thằng cộng tác viên cho báo online, nói dóc kiếm tiền như tôi. Mải nhìn em đến nỗi thằng Thọ, sư phụ bất đắc dĩ của tôi, phải quát lên:
- Ê, lẹ đi thằng kia, bữa nay tao đánh 200 điểm lận đó.
Nó đánh 200, còn tôi thì...100. Thằng Thọ chơi hay thật sự, gần như cơ nào cũng có điểm và hễ vô thế gom bi sở trường, nó có thể ghi liền 15-20 điểm. Như thế có thể chưa là gì so với các cơ thủ hay các bậc tiền bối, nhưng với 1 thằng 3 cơ ghi được 5 điểm như tôi, thì đã như một vị Thần với hào quang chiếu rọi.
Nhưng tôi không cam tâm.
À, ý tôi là đang nói về chuyện của tôi và Vân. Chứ thằng Thọ thì tôi "cam bái hạ phong" từ lâu rồi. Tôi không cam tâm việc để em cứ mãi coi thường tôi, cứ mãi lánh xa tôi như thế. Tôi không thể ở đây được, tôi phải đi Sài Gòn, vào tòa soạn làm việc 1 cách chính thức. Một mặt có thể thỏa đam mê viết lách, một mặt có thu nhập ổn định nhằm tích lũy 1 số vốn nhỏ, lo cho tương lai, đến lúc đó em có thể sẽ để ý đến tôi. Tôi không biết cái suy nghĩ ngây thơ mù quáng đó có giúp ích gì, nhưng tôi quyết tâm như thế.
"Ôi miền giáo đường
Chiều Chúa Nhật buồn
Còn ai còn ai
Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi
Em gầy ngón dài, lời ru miệt mài
Ngàn năm ngàn năm, ru em muộn phiền
Ru em bạc lòng"
Đoạn nhạc êm dịu Tuổi Đá Buồn của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn bỗng chốc bị phá tan bởi tiếng la thất thanh của Vân:
- Á! Thằng chó biến thái.
Tôi giật mình bỏ dở đường cơ, quay ngang thì thấy 2 bàn bên cạnh cũng đang xôn xao nhìn. Hóa ra có một thằng nhóc choai choai, sau một lượt cơ không như ý mà về đến chỗ ngồi, tiện tay vỗ mông Vân, để giải xui chăng. Máu yên hùng từ đâu bốc lên, nhất là khi tận mắt chứng kiến người trong mộng bị đối xử như vậy, tôi ném cây cơ lên bàn, lao qua ăn thua đủ với "đối thủ" mới, nhanh đến mức thằng Thọ vẫn còn đang há hốc mồm, dùng bộ vi xử lý của nó tính toán tình huống tiếp theo. Tôi nhanh, nhưng Vân còn nhanh hơn, đưa đôi bàn tay ngọc ngà đẩy ngực tôi ngược trở lại, cùng với đó là một ánh mắt mà cả đời này tôi không thể nào quên được, nó như vừa muốn nói rằng em đã quen với những việc như thế này, trong những buổi tối mà tôi vùi đầu vào laptop viết bài, vừa như thể muốn nói không muốn nhìn thấy tôi lao vào cuộc chiến mà tôi chắc chắn sẽ là kẻ lãnh đủ cơn thịnh nộ của 4 thằng nhóc ngựa non háu đá. Rồi thì bác bảo vệ vào dẹp loạn, ai về chỗ nấy, Vân thì lui vào bếp, giây phút em quay đi, tôi thoáng thấy một giọt buồn len lén rơi khỏi đôi hàng mi cong vút, thẳng vào trái tim đang chết đứng của tôi, khiến nó đau đớn vỡ vụn, hóa thành một trái bi trong suốt lăn dài trên bàn chạm vào 2 trái bi mục tiêu, ghi cho tôi một điểm số, điểm số của sự bất lực.
Chiều đó em hẹn tôi ra công viên, địa điểm hẹn hò duy nhất của các cặp đôi nơi phố huyện nhỏ bé này. Thì ra em cũng thương tôi, thì ra em không hề chê tôi nghèo, mà ngược lại em càng sợ tôi đánh giá cái nghề gái ghi điểm quán bida của em. Tôi chết đứng thêm một lần nữa, há hốc mồm còn to hơn cả thằng Thọ ban sáng. Lùng bùng trong tai tôi là câu nói cuối cùng kèm theo một nụ cười rất tươi của em trong cái chiều cuối tuần đó:
- Anh về đi, cố gắng làm việc, em chờ anh!
Tôi lững thững bước đi trên con đường đất đỏ có mưa tháng 6 lất phất, rút điện thoại ra gọi cho anh Vũ, tổng biên tập của báo, đoạn nhạc chờ của anh lại là:
"Trời còn làm mưa
Mưa rơi mênh mang
Từng ngón tay buồn
Em mang em mang
Đi về giáo đường
Chiều Chúa Nhật buồn
Còn ai còn ai?"
..
-
Chiếu Dạ