Liễu Yên Nhi

Liễu Yên Nhi

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Liễu Yên Nhi, Recreation Center, 220 Trần Hoàng Na, Can Tho.

18/04/2026

(FuII) Cô em họ sinh con nhưng không muốn chăm, cứ khăng khăng bảo đồ ăn dặm tôi làm là bổ dưỡng nhất, rồi vứt đứa bé cho tôi.

Mẹ chồng cô ta quy định đồ ăn dặm không được cho dù chỉ là một giọt dầu.

Tôi mỗi ngày thay đổi đủ mọi thực đơn, làm đến mức kiệt sức, xu /ất hu/ y /ết dạ dày. Có một ngày chịu không nổi, tôi nhỏ một giọt dầu vào món ăn.

Ngày hôm sau, cháu ngoại bị chẩn đoán mắc bệnh đường ruột nghiêm trọng, cả nhà họ mắng tôi h/ ạ đ/ ộ/ c.

Tôi sống trong tội lỗi suốt mười lăm năm, kiếm được bao nhiêu tiền đều đem đi chữa bệnh cho nó.

Thế nhưng, vào ngày tròn mười tám tuổi, nó cầm d/ a/ o đ/ â/ m th/ ủ /ng bụng tôi:

"Mẹ tôi bảo đây là bệnh di truyền, nhưng chính giọt dầu của bà đã khiến bệnh tôi tái phát!"

Mở mắt ra lần nữa, em họ đang bê bát đồ ăn dặm đến cầu xin tôi, tôi trực tiếp đập nát cái bát.

1

Khi mở mắt ra một lần nữa, cô em họ Từ Kiều Kiều đang bê một cái bát ăn dặm màu hồng đứng trước mặt tôi. Trong bát là một mớ thịt nghiền màu xám trắng, nhìn thôi đã thấy buồn nôn.

Nó chu môi, nhìn tôi với vẻ mặt đương nhiên:

"Chị họ, Tiểu Bảo mấy ngày nay chẳng chịu ăn gì, chỉ nhận đồ ăn chị làm thôi. Tay nghề chị giỏi, coi như giúp em một tay đi."

"Mẹ chồng em nói rồi, đường ruột trẻ con yếu lắm, đồ ăn dặm tuyệt đối không được cho một giọt dầu, ngay cả muối cũng không được dính vào. Việc này tỉ mỉ quá, giao cho người ngoài em không yên tâm."

Tiểu Bảo trong xe đẩy bên cạnh đang gào khóc khản cả giọng, Từ Kiều Kiều chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ lo ngắm nghía bộ móng tay kiểu Pháp mới làm.

Mẹ chồng tôi ngồi trên sofa, vừa cắn hạt dưa vừa nói leo vào: "Lâm Duyệt à, Kiều Kiều đã mở lời thì con giúp nó một tay đi. Dù sao giờ con cũng nghỉ việc ở nhà chăm con, rảnh cũng là rảnh. Chăm một đứa cũng thế, hai đứa cũng chẳng sao."

Nghe những lời quen thuộc này, m/ á/ u trong người tôi lạnh toát, ngón tay run rẩy không kiểm soát được.

Tôi thật sự đã trọng sinh rồi. Trọng sinh vào đúng cái ngày Từ Kiều Kiều đem con nó vứt cho tôi làm gánh nặng.

Kiếp trước, chính vì câu "rảnh cũng là rảnh" của mẹ chồng mà tôi mủi lòng nhận lấy đống rắc rối này. Nhà chồng Từ Kiều Kiều là nhà giàu mới nổi, quy tắc cực kỳ khắt khe.

Mẹ chồng nó không biết nghe tin vịt từ đâu, nhất quyết quy định đồ ăn dặm của Tiểu Bảo không được có một chút dầu mỡ nào.

Ngay cả thịt cũng phải luộc đi luộc lại, vớt sạch váng mỡ rồi mới được nghiền nát.

Tôi mỗi ngày quanh quẩn bên bếp lò, vắt óc thay đổi thực đơn cho Tiểu Bảo. Để nó ăn thêm một miếng, tôi thức trắng đêm không ngủ, cuối cùng kiệt sức đến mức x/ u /ất hu /yế/ t dạ dày.

Còn Từ Kiều Kiều thì sao? Nó lấy cớ phải lấy lại vóc dáng, ngày nào cũng chạy đi tập yoga, làm đẹp, vứt con hoàn toàn cho tôi.

Chịu đựng hơn nửa năm, thấy Tiểu Bảo gầy gò đáng thương, lại còn táo bón không đi vệ sinh được, tôi không cầm lòng nổi nên nhỏ một giọt dầu mè vào bát trứng hấp của nó.

Chỉ đúng một giọt dầu mè đó thôi. Ngày hôm sau Tiểu Bảo nôn mửa tiêu chảy, bị chẩn đoán mắc bệnh đường ruột nặng.

Cả nhà Từ Kiều Kiều xông đến bệnh viện, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng tôi h/ ạ đ/ ộ/ c, bảo tôi ghen tị nó lấy được chồng giàu nên cố ý hại con nó.

Tôi không cách nào thanh minh nổi, mặc cảm tội lỗi đè nặng như núi.

Trong mười lăm năm sau đó, tôi điên cuồng làm việc kiếm tiền, đem hết tích góp đi chữa bệnh cho Tiểu Bảo.

Con gái ruột của tôi đến một bộ quần áo mới cũng không có, vậy mà tôi mua cho Tiểu Bảo loại thu /ố/ c ngoại đắt nhất.

Nhưng kết cục thì sao? Vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của nó, tôi bưng bát mì trường thọ vừa làm xong đến mừng sinh nhật, nó lại rút d /a /o g/ ă/ m đ/ â/ m xu/ y/ ên bụng tôi.

Tôi n/ g/ ã gục trong vũng m/ á/ u, nhìn khuôn mặt dữ tợn của nó. Nó nghiến răng gào lên:

"Mẹ tôi bảo từ lâu rồi, bệnh đường ruột của tôi là di truyền! Nhưng nếu năm đó bà không lén cho giọt dầu mè kia vào, bệnh này vốn dĩ đã không phát tác! Chính bà đã hủy hoại cả đời tôi!"

Đến lúc c/ h/ ết tôi mới hiểu ra. Từ Kiều Kiều sớm đã biết đó là bệnh di truyền, nó chỉ cần một con dê thế tội để có chỗ đứng vững chắc ở nhà chồng.

Còn tôi, chính là kẻ ngu ngốc bị nó vắt kiệt m/ á/ u th/ ị/ t mà vẫn phải gánh tiếng xấu muôn đời.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trang điểm tinh xảo trước mắt, trong lòng dâng lên một cơn buồn nôn kinh tởm. Thấy tôi không nói gì, Từ Kiều Kiều mất kiên nhẫn ấn cái bát vào tay tôi:

"Chị họ, chị ngẩn người ra đấy làm gì? Mau đi làm đi, Tiểu Bảo đói khóc rồi kìa."

Tôi đột ngột giơ tay, gạt phắt cái bát thịt nghiền đi.

"Choảng" một tiếng khô khốc. Cái bát sứ màu hồng vỡ tan tành dưới đất, mớ thịt nghiền xám xịt bắn đầy lên đôi giày của Từ Kiều Kiều.

"Tôi không làm."

Tôi lạnh lùng nhìn nó, gằn từng chữ:

"Con của cô, cô tự mà nuôi."

2

Phòng khách bỗng chốc im phăng phắc. Chỉ còn tiếng khóc của Tiểu Bảo vang vọng.

Từ Kiều Kiều sững sờ, nhìn đôi giày cao gót phiên bản giới hạn trị giá mấy ngàn tệ dính đầy thịt nghiền, nó hét toáng lên:

"Lâm Duyệt! Chị điên rồi à? Chị có biết đôi giày này bao nhiêu tiền không!"

Nó tức tối chỉ tay vào tôi, vành mắt đỏ hoe, làm ra vẻ bị uất ức tột cùng:

"Tôi chỉ nhờ chị giúp làm đồ ăn dặm thôi mà? Chị không muốn thì thôi, nổi điên cái gì chứ!"

Mẹ chồng tôi cũng giật mình, vội vàng vứt hạt dưa chạy lại, xót xa lấy giấy ăn lau giày cho Từ Kiều Kiều:

"Ôi trời đất ơi, con làm cái gì thế này! Kiều Kiều tốt tính đến cầu xin con, con hành động thế à!"

Bà quay sang lườm tôi, giọng đầy trách móc:

"Tính nết con càng ngày càng quá quắt rồi đấy. Kiều Kiều là em họ của Trần Minh, nhà chồng nó điều kiện tốt thế, bình thường giúp đỡ nhà mình không ít. Con giúp nó làm vài bữa cơm thì sao? Có mệt c/ h/ ết con không?"

Tôi nhìn bộ mặt nịnh bợ của mẹ chồng, trong lòng cười lạnh.

Giúp đỡ nhà mình? Từ khi Từ Kiều Kiều lấy chồng giàu, ngoài mấy hộp thực phẩm chức năng sắp hết hạn mang đến khoe mẽ thì giúp gì cho chúng tôi?

Mẹ chồng tôi vội vã nịnh bợ chẳng qua là muốn kiếm chút lợi lộc, đồng thời làm tôi trở nên vô giá trị trong cái nhà này.

Tôi rút tờ giấy ướt lau tay, giọng bình thản không chút gợn sóng:

"Mẹ, nếu mẹ thấy làm vài bữa cơm không mệt ch /ế /t người, vậy từ nay đồ ăn dặm của Tiểu Bảo giao cho mẹ đi. Mẹ ngày nào cũng ở nhà rảnh rỗi, vừa hay giúp Kiều Kiều một tay."

Mặt mẹ chồng tôi cứng đờ. Bà bình thường đến cái chổi còn không muốn cầm, lấy đâu ra kiên nhẫn làm mấy thứ đồ ăn dặm tỉ mỉ đó.

"Con nói bậy gì thế! Mẹ già rồi, biết gì về nuôi dạy khoa học bây giờ!"

Bà ấp úng thoái thác.

Từ Kiều Kiều thấy mẹ chồng tôi không tiếp lời, lại quay sang nhắm vào tôi:

"Chị họ, chị thay đổi rồi. Trước đây chị đâu có thế này, sao giờ chị lại ích kỷ như vậy?"

Nó vừa nói vừa lau nước mắt, cứ như tôi là kẻ tội đồ tột bậc.

"Tiểu Bảo là cháu ruột của chị mà, chị nỡ lòng nhìn nó nhịn đói sao? Mẹ chồng em quy tắc khắt khe lắm, ở nhà em còn chẳng dám thở mạnh. Em cứ ngỡ về nhà mẹ đẻ có người nương tựa, không ngờ chị đến cái việc nhỏ này cũng không giúp."

Tôi nhìn cái điệu bộ "trà xanh" của nó, chỉ thấy buồn nôn. Kiếp trước tôi bị mấy giọt nước mắt này lừa, tưởng nó chịu uất ức thật.

Thực chất nó sống sung sướng vô cùng, mẹ chồng tuy mạnh mẽ nhưng tiền tiêu vặt chưa bao giờ thiếu. Nó đơn giản là không muốn chăm con, chê con quấy rầy cuộc sống hưởng thụ của nó.

"Kiều Kiều, cất mấy giọt nước mắt đó đi."

Tôi không khách sáo ngắt lời:

"Mẹ chồng cô khắt khe, đó là việc của cô. Cô lấy chồng hào môn, hưởng tiền hào môn thì phải chịu quy tắc hào môn. Dựa vào đâu cô ở đó hưởng phúc, còn việc khổ cực lại đùn hết cho tôi?"

"Hơn nữa, Tiểu Bảo là con ruột của cô. Cô làm mẹ mà đồ ăn dặm còn không muốn làm, còn có mặt mũi bảo tôi ích kỷ?"

Tôi quay người đi, không thèm nhìn khuôn mặt đang ngơ ngác của nó thêm một giây nào nữa.

"Tôi quyết định rồi, ngày mai tôi sẽ đi tìm việc làm. Cuộc sống của tôi tôi lo còn chưa xong, không có thời gian làm bảo mẫu miễn phí cho cô."

Nói xong, tôi đi thẳng vào phòng ngủ, khóa trái cửa.

Bên ngoài truyền đến tiếng giậm chân của Từ Kiều Kiều và tiếng chửi bới của mẹ chồng. Tôi mặc kệ, mở máy tính bắt đầu sửa lại sơ yếu lý lịch.

Kiếp này, tôi sẽ không bao giờ lãng phí thời gian và tâm hu /y/ ết vào lũ m /a h/ ú/ t m /á /u này nữa. Tôi phải nắm chắc vận mệnh của mình.
--------------------------
Xem fu͏͏l͏͏l͏͏ ở comment mn nhé 😍
TV6WUBY7AS

17/04/2026

(FuII) Khi tôi vừa tắm xong bước ra ngoài, tôi thấy một người phụ nữ lạ mặt đang đứng giữa phòng khách nhà mình.

Bà ta mặc bộ đồ ngủ hoa nhí, chân xỏ đôi dép đi trong nhà mới toanh tôi vừa bóc tem, tay bưng một hũ dưa muối, dáng vẻ tự nhiên như thể đang về nhà mình lấy đồ vậy.

Thấy tôi, bà ta chẳng những không hề hoảng hốt, ngược lại còn nhíu mày trước, đánh mắt nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới.

"Cô là người mới chuyển đến à? Con gái con lứa, buổi tối ở nhà mặc thành thế này không thích hợp cho lắm đâu. Trong tòa này đàn ông nhiều, phải chú ý một chút."

Tôi sững người mất hai giây mới phản ứng lại được, đầu óc ong lên một tiếng.

"Bà là ai?"

"Tôi ở phòng 902, Ôn Noãn."

Bà ta đặt hũ dưa xuống đất, giọng điệu vô cùng ngang ngược

"Căn nhà này trước đây lúc bỏ trống, tôi thường xuyên giúp trông nom, phía ban công tôi còn để vài thứ đồ ở đó. Cô đột nhiên dọn vào mà chẳng báo trước lấy một tiếng, tôi còn suýt tưởng mình vào nhầm nhà."

Tôi nhìn chằm chằm bà ta, rồi lại nhìn ổ khóa cửa sau lưng bà ta.

Cửa đang mở. Không phải bị cạy, mà là được mở bằng chìa khóa. Sau lưng tôi lạnh toát.

Căn hộ này tôi mới mua từ chủ nhà cũ là Vân Thư Vãn ba ngày trước. Hôm nay là ngày đầu tiên dọn vào, thùng giấy còn chưa bóc hết. Chìa khóa ngoài tôi ra thì không ai được phép có mới đúng.

Ôn Noãn như thể không thấy sắc mặt tôi đang tái đi, tiếp tục nói:

"Còn nữa, mấy cái thùng giấy ngoài ban công cô đừng động vào, trong đó có đồ nhà tôi. Cái giá giày ngoài hành lang cũng cứ để đó đi, mọi người đều dùng chung như vậy. Cô sống một mình thì đừng làm quan hệ căng thẳng quá, sau này ngẩng đầu không thấy cúi đầu lại gặp nhau."

Tôi suýt chút nữa thì bật cười vì tức.

Bà ta tự ý mở cửa nhà tôi, đi đôi dép mới của tôi, đứng trong phòng khách nhà tôi để giáo huấn tôi, cuối cùng còn dạy tôi cách làm người.

Tôi thuận tay cầm lấy điện thoại trên bàn trà, bật chế độ quay phim, hướng thẳng về phía bà ta.

"Bà nói lại lần nữa xem."

Ôn Noãn biến sắc:

"Cô quay cái gì mà quay?"

"Quay bằng chứng."

Tôi quấn chặt khăn tắm trên người, nhìn chằm chằm bà ta

"Bà lấy chìa khóa của ai để mở cửa, vào nhà của ai, và đang giáo huấn ai?"

Bà ta có lẽ không ngờ tôi lại cứng rắn đến thế, giọng cao vút lên:

"Cái con bé này sao ăn nói khó nghe thế hả? Tôi tốt khuyên bảo cô mà cô còn quay vid/ e/ 0 tôi? Trước đây cô Vân chẳng bao giờ tính toán mấy chuyện này, con gái đừng có nóng nảy quá."

Tôi nhấn nút báo cảnh sát.

"Alô, xin chào, tôi vừa dọn vào nhà mới, hàng xóm tự ý dùng chìa khóa đột nhập vào nhà, hiện người đang ở trong nhà tôi, phiền các anh tới một chuyến."

Mặt Ôn Noãn lập tức biến đổi, bà ta vươn tay muốn cướp điện thoại của tôi:

"Cô bị điên à, chuyện nhỏ nhặt này mà báo cảnh sát cái gì?"

Tôi lùi lại một bước, trực tiếp đẩy cái lọ hoa trên bàn ra giữa bà ta và tôi.

"Bà bước tới một bước nữa, tôi sẽ báo thêm tội cướp đoạt điện thoại."

Bà ta há miệng, như bị mắc nghẹn.

Đúng lúc đó, từ cửa chợt vang lên một giọng nam điềm tĩnh.

"Cần tôi làm chứng không?"

Tôi ngẩng đầu, thấy cửa nhà đối diện đã mở. Một người đàn ông đứng ở cửa, mặc bộ đồ mặc nhà màu đen, tóc vẫn còn hơi ướt, tay cầm điện thoại, rõ ràng cũng đang quay video.

Anh ta cao ráo, thần thái lạnh nhạt, ung dung hướng ống kính về phía Ôn Noãn.

"Từ lúc bà ta vào cửa đến giờ, camera hành lang bên phía tôi đều đã ghi lại hết."

Mặt Ôn Noãn trắng bệch ngay tức khắc. Bà ta quay ngoắt lại:

"Thẩm Thanh Hòa, cậu ít xen vào chuyện người khác thôi."

Người đàn ông không thèm nhìn bà ta, chỉ nói với tôi:

"Khoác thêm cái áo vào đi, cảnh sát sắp đến rồi."

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy một cảm giác rất nực cười. Tôi tưởng rằng dọn vào nhà mới, rắc rối đầu tiên gặp phải sẽ là điện nước mạng, bụi công trình hay chỗ để shipper giao đồ.

Không ngờ, lại là một người phụ nữ lạ mặt cầm chìa khóa nhà tôi, đứng trong phòng khách của tôi và bảo tôi sau này đừng làm quan hệ quá căng thẳng.

Mười phút sau, cảnh sát khu vực có mặt. Ôn Noãn vẫn còn cứng miệng, nói mình không phải đột nhập trái phép mà là "không giữ kẽ".

Bà ta bảo chủ nhà cũ Vân Thư Vãn có quan hệ tốt với bà ta, trước đây hay để chìa khóa dự phòng ở nhà bà ta, thỉnh thoảng nhờ mở cửa thoáng khí hoặc nhận hộ chuyển phát.

Hôm nay bà ta chỉ là "theo thói quen" đến lấy hũ dưa muối ngoài ban công chứ không có ý gì khác.

Tôi nghe mà tức lộn ruột.

"Thứ nhất, căn nhà này đã sang tên cho tôi. Thứ hai, bất kể trước đây bà thân thiết với ai, khi chưa được tôi cho phép mà bà dùng chìa khóa mở cửa vào nhà, đó là đột nhập gia cư bất hợp pháp. Thứ ba, tại sao đồ của bà lại ở ban công nhà tôi?"

Ôn Noãn lúng túng:

"Đó là đồ để từ trước, chưa kịp lấy thôi."

"Thế bây giờ bà lấy xong chưa?"

Tôi nhìn hũ dưa dưới đất

"Lấy xong rồi thì mời đi ra. Còn nữa, giao chìa khóa đây."

Bà ta theo bản năng ôm lấy túi áo. Tôi lập tức nhìn cảnh sát:

"Người bà ta vẫn còn chìa khóa nhà tôi."

Ôn Noãn cuống lên:

"Đây là chìa để lại từ trước, tôi có ăn trộm đâu."

Cảnh sát nhíu mày, yêu cầu bà ta lấy chìa khóa ra. Bà ta lề mề móc ra một chiếc chìa khóa bạc hơi cũ, trên vòng chìa khóa còn treo một sợi dây đỏ đã phai màu.

Trong lòng tôi dâng lên một nỗi kinh tởm. Cứ như thể cánh cửa mà tôi tưởng là thuộc về riêng mình, từ lâu đã bị người khác ra ra vào vào d /ẫ /m đ/ ạ /p không biết bao nhiêu lần.

Thẩm Thanh Hòa đứng bên cạnh, giọng nói bình thản:

"Đề nghị bà ta xóa ngay tại chỗ những ảnh chụp trong nhà hoặc video quay lén nếu có, ngoài ra chủ nhà nên thay ổ khóa ngay. Tối nay không nên tiếp tục dùng ổ khóa này."

Tôi nhìn anh ta một cái. Anh ta cũng vừa hay nhìn sang, ánh mắt rất thản nhiên, không xúc phạm cũng chẳng an ủi, chỉ khách quan cho tôi biết nên làm gì. Điều này trái lại khiến tôi bình tĩnh hơn nhiều.

Cảnh sát hòa giải nửa tiếng, kết luận rất rõ ràng: Chìa khóa phải giao ra, Ôn Noãn không được tự ý vào nhà nữa, nếu còn tái diễn sẽ xử lý theo tội xâm phạm gia cư và gây rối trật tự trị an. Tôi lập tức liên hệ thợ thay khóa, yêu cầu đến ngay trong đêm.

Trước khi đi, Ôn Noãn vẫn không quên bỏ lại một câu:

"Sống một mình mà có cần thiết phải làm rùm beng lên thế không? Đều là hàng xóm cả, cô làm thế này sau này ai thèm đoái hoài đến cô nữa."

Tôi ném đôi dép bà ta vừa đi vào túi rác, chẳng buồn ngẩng đầu.

"Tôi sống một mình, thứ tôi không cần nhất chính là sự 'đoái hoài' kiểu này của bà."

Khi cửa đóng lại, tay tôi vẫn còn run. Không phải sợ, mà là vì tức. Đêm đầu tiên ở nhà mới, thùng giấy chất đầy sàn, ga sofa chưa bọc, ấm đun nước còn chưa kịp sôi, tôi đã phải trải qua một phen sóng gió.

Thợ thay khóa đến rất nhanh. Lúc tháo khóa cũ, tôi đứng bên cạnh thấy lõi khóa bị mòn rất nặng. Thợ thuận miệng nói:

"Cửa này chắc trước đây mở nhiều lắm, lưỡi khóa lỏng hết rồi."

Tôi đứng im không nói gì. Câu nói "trước đây thường xuyên giúp trông nom" của Ôn Noãn cứ lởn vởn trong đầu tôi. Rốt cuộc là trông nom, hay là coi nhà người khác như vườn sau của chính mình?

Lúc thợ lắp khóa mới, Thẩm Thanh Hòa đứng ngoài cửa, gõ nhẹ hai cái vào khung cửa.

"Tôi vào có tiện không?"

Tôi sững lại một chút, gật đầu:

"Tiện ạ."

Anh ta mới bước vào, tay xách một túi đồ.

"Mua ở cửa hàng tiện lợi dưới lầu, thanh chặn cửa di động và giá treo camera. Tối nay cô cứ cố định cửa cho chắc, ngày mai hãy lắp mắt thần điện tử."

Tôi nhận lấy, có chút bất ngờ:

"Sao anh biết tôi cần cái này?"

"Trên mặt cô viết rõ rồi kìa." Anh ta nói.

Tôi theo bản năng sờ lên mặt. Anh ta bỗng cười nhẹ một cái, thoáng qua rồi biến mất.

"Hơn nữa, lúc nãy cô báo cảnh sát có câu nói rất hay."

Tôi nhướng mày:

"Câu nào ạ?"

"'Bước tới một bước nữa, báo thêm tội cướp đoạt điện thoại'."

Anh ta nhìn tôi

"Phản ứng rất nhanh."

Cơn giận kìm nén suốt cả buổi tối của tôi bỗng nhiên tan biến đôi chút nhờ lời khen này.

"Cảm ơn anh lúc nãy đã giúp tôi quay phim."

"Nên làm mà."

Anh ta nói

"Bà ta không phải lần đầu vượt quá giới hạn."

Tôi lập tức ngẩng đầu:

"Ý anh là sao?"

Thẩm Thanh Hòa nhìn sang nhà 902 đối diện, giọng lạnh đi đôi chút.

"Cái nhà hàng xóm của cô ấy, họ có thói quen coi sự nhượng bộ của người khác là sự đồng ý mặc định."

Tôi định hỏi thêm, nhưng anh ta không tiếp tục, chỉ đặt một cái hộp nhỏ cạnh tay tôi.

"Mắt thần điện tử tôi biết lắp, nếu cô muốn thì ngày mai tôi giúp. Hôm nay muộn rồi, cô nghỉ ngơi đi."

Nói xong, anh ta quay người đi ra, thuận tay khép nhẹ cửa cho tôi. Toàn bộ quá trình, anh ta không bước thừa một bước, cũng không nói một câu quan tâm thừa thãi.

Nhưng chính sự chừng mực ấy khiến tôi chợt nhớ đến dáng vẻ ngang ngược của Ôn Noãn lúc đứng trong phòng khách nhà mình.

Có những người mở miệng ra là nói tình nghĩa láng giềng, nhưng việc làm toàn là vượt qua ranh giới của người khác.

Có những người rõ ràng có thể giúp đến cùng, nhưng mỗi bước đi đều hỏi trước một câu: "Có tiện không?"

Tôi ngồi trên đống thùng giấy chưa bóc, lần đầu tiên nghiêm túc quan sát căn nhà này. Căn nhà cũ hơn bảy mươi mét vuông, hướng Nam, đón nắng tốt, vị trí thuận lợi, vấn đề duy nhất là nó cũ.

Lớp sơn tường hơi b**g tróc, cửa lùa bếp đóng không khít, hành lang hẹp, cách âm cũng bình thường.

Nhưng nó là của riêng tôi.
--------------------------
Xem fu͏͏l͏͏l͏͏ ở comment mn nhé 😍
JA3D103NQ5

17/04/2026

(Full) Đêm cả nhà quây quần bên bàn ăn, ông ta nói: “Người bà có mùi già, đừng lên bàn nữa.”

Tôi không khóc.

Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy như thường lệ.

Nước lau nhà bắn lên mặt, lạnh buốt.

Tôi lau nhà ba lượt, hâm nóng sữa và trứng cho cả nhà.

Con trai, con dâu, cháu nội và cả ông ta đều ngủ nướng, không ai nhớ hôm nay là sinh nhật sáu mươi tuổi của tôi.

Tôi lau bàn ăn đến mức soi thấy bóng người, bày lên những món họ thích.

Rồi tôi nhẹ nhàng đặt chùm chìa khóa treo ở cửa xuống cạnh đôi dép mà ông ta luôn đá lung tung.

Tôi không bao giờ quay lại nữa, tôi đi làm bảo mẫu sau sinh, nghe nói bảo mẫu hạng vàng một tháng có thể kiếm 28.000 tệ.
……
Sáng sớm năm giờ rưỡi, chuông báo thức còn chưa reo, tôi đã tỉnh.

Đó là thói quen mấy chục năm, không sửa được nữa.

Tôi nhẹ nhàng xuống giường, sợ làm ồn người đang ngáy bên cạnh — Lý Quốc Phú.

Ông ta ngủ rất say, miệng hơi há, trên gối còn in vết nước dãi do tối qua uống r/ ượu.

Tôi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

Chiên trứng, hâm sữa, hấp bánh bao, ngày nào cũng vậy.

Con dâu Triệu Mẫn nói cháu đang tuổi lớn, bữa sáng không thể qua loa.

Tôi nhớ rất rõ, trứng phải chiên một mặt, sữa phải cho hai thìa đường, bánh bao chỉ ăn nhân thịt.

Sáu giờ mười, Lý Quốc Phú dậy.

Ông ta mặc chiếc áo ba lỗ đã ngả màu, vừa ngáp vừa ngồi xuống bàn. Tôi đưa bát đậu nành đã hâm nóng, ông ta uống một ngụm, liền nhíu mày.

“Lại khét rồi.”

“Không khét, tôi vừa nấu xong.”

“Tôi bảo khét là khét, bà già rồi mà nấu đậu nành cũng không xong!”

Ông ta đặt mạnh bát xuống bàn, đậu nành bắn ra vài giọt.

Tôi không nói gì, cầm giẻ đi lau.

Bảy giờ, con trai Lý Dương và Triệu Mẫn dậy.

Hai người mắt còn ngái ngủ, ngồi xuống bàn, Triệu Mẫn liếc nhìn bữa sáng, bĩu môi.

“Mẹ, sao lại là bánh bao nữa? Hôm qua con chẳng phải nói muốn ăn sủi cảo à?”

“Trong tủ lạnh hết vỏ sủi cảo rồi.”

“Thế sao mẹ không đi mua sớm?”

Triệu Mẫn cắn một miếng bánh bao rồi đặt xuống

“Nhân thịt nguội rồi, chẳng thơm gì cả.”

Lý Dương tiếp lời:

“Mẹ, mẹ làm việc có thể để tâm hơn chút được không? Bọn con đi làm cả ngày mệt mỏi, về đến bữa còn chẳng có đồ nóng mà ăn.”

Tôi đứng ở cửa bếp, tạp dề còn dính bột.

Tôi muốn nói bánh bao vừa mới ra lò, nhân thịt không thể nguội.

Nhưng tôi không nói, cúi đầu quay vào bếp rửa bát.

Bảy giờ rưỡi, cháu nội Lý Tử Duệ bị Triệu Mẫn gọi dậy.

Thằng bé dụi mắt đi ra bàn ăn, thấy bữa sáng, lập tức chu môi.

“Con không ăn bánh bao, con muốn ăn McDonald!”

“Ngoan, McDonald không tốt cho sức khỏe, trứng bà nấu rất bổ.”

Tôi đưa quả trứng đã bóc vỏ cho nó.

Lý Tử Duệ cầm lấy, ngửi một cái rồi đột nhiên bịt mũi lùi lại.

“Thối quá! Bà nội có phải chưa rửa tay không?”

“Rửa rồi, bà vừa rửa xong.”

“Vậy sao lại thối?”

Nó ném quả trứng xuống bàn

“Bà nội cũng thối, giống như người ch/ ết vậy!”

Tôi sững người.

Triệu Mẫn bật cười, xoa đầu cháu:

“Trẻ con nói bừa, không biết gì đâu.”

Rồi quay sang tôi:

“Mẹ, gần đây mẹ có phải lâu không tắm không? Người già dễ có mùi, mẹ phải chú ý vệ sinh cá nhân.”

Lý Dương cũng gật đầu:

“Đúng đó mẹ, mẹ lớn tuổi rồi, trao đổi chất chậm, phải tắm nhiều.”

Lý Quốc Phú đặt đũa xuống, bực bội nói:

“Thôi được rồi, mau ăn đi, đừng làm trễ giờ tôi đi nhảy.”

Tôi đứng tại chỗ, nhìn cả nhà tiếp tục ăn sáng.

Cháu nội bịt mũi, tránh tôi thật xa.

Triệu Mẫn và Lý Dương nói cười như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Tôi quay người vào bếp, đóng cửa lại.

Trong bồn chất đầy bát đũa, nồi chảo còn dính dầu mỡ chưa rửa.

Tôi mở vòi nước, nước lạnh xối vào tay, buốt đến tận xương.

Tôi cúi đầu nhìn đôi tay mình, gân xanh nổi lên, da nhăn nheo, trong kẽ móng vẫn còn vết bẩn không rửa sạch.

Đôi tay này, đã nuôi lớn Lý Dương, chăm sóc Lý Tử Duệ, phục vụ Lý Quốc Phú suốt mấy chục năm.

Giờ họ nói, đôi tay này rất hôi.

2

Tối sáu giờ, tôi chuẩn bị một bàn đầy thức ăn.

Hôm nay là sinh nhật sáu mươi tuổi của tôi, dù không ai nhớ, tôi vẫn muốn nấu một bữa tử tế.

Cá kho, sườn xào chua ngọt, gà hấp, rau xào, còn có cả thịt bò sốt tương mà Lý Quốc Phú thích nhất.

“Ăn cơm thôi.”

Tôi gọi một tiếng từ trong bếp.

Lý Quốc Phú từ phòng ngủ đi ra, thay bộ đồ mới, tóc chải gọn gàng, người còn xịt nước hoa.

Ông ta nhìn lướt qua bàn ăn, lập tức cau mày.

“Con cá này sao thế?”

“Cá kho, ông không phải thích ăn nhất sao?”

“Bà nhìn con cá này đi, cứng như cao su!”

Ông ta cầm đũa chọc vào miếng cá

“Nấu ăn mấy chục năm, sao càng ngày càng tệ?”

“Tôi làm theo cách trước giờ…”

“Im đi!”

Lý Quốc Phú đột nhiên qu/ át lớn, cầm đĩa lên, “choang” một tiếng n/ ém xuống đất.

Cá, nước sốt, mảnh sứ vỡ văng đầy sàn.

Lý Dương và Triệu Mẫn từ phòng đi ra, thấy cảnh hỗn độn, Lý Dương nhíu mày:

“Mẹ, mẹ lại chọc bố con tức rồi à?”

“Tôi không…”

“Không không cái gì, mẹ chỉ biết cãi!”

Triệu Mẫn chỉ vào con cá dưới đất:

“Mẹ xem đi, đây là cái gì? Phí phạm thức ăn! Mẹ làm việc có thể để tâm hơn chút được không?”

Lý Tử Duệ cũng chạy ra, nhìn thấy cá trên sàn, lập tức bịt mũi:

“Th/ ối quá th/ ối quá, đồ bà nấu th/ ối quá!”

Tôi cúi xuống bắt đầu dọn mảnh vỡ.

Ngón tay bị mảnh sứ c/ ứa r/ ách, m/ áu r/ ỉ ra, hòa vào nước cá.

“Mẹ dọn nhanh lên, đừng đứng đó vướng mắt.”

Lý Dương khó chịu nói.

Tôi ngẩng đầu, nhìn gia đình bốn người trước mặt.

Lý Quốc Phú mặt tái xanh, Lý Dương đầy vẻ bực bội, Triệu Mẫn cười khẩy, Lý Tử Duệ bịt mũi ghét bỏ.

Tôi chợt nhớ đến rất nhiều năm trước, khi Lý Quốc Phú theo đuổi tôi, nói món tôi nấu là ngon nhất thế gian.

Lý Dương lúc nhỏ, mỗi lần tan học về đều lao vào lòng tôi kêu đói.

Khi Lý Tử Duệ mới sinh, Triệu Mẫn nắm tay tôi nói, mẹ à, sau này con nhờ mẹ chăm cháu.

Giờ họ nói tôi hôi.

Tôi dọn xong mảnh vỡ, đứng dậy.

Ngón tay vẫn chảy m/ áu, tôi dùng tạp dề lau qua.

“Các người ăn đi, tôi không đói.”

“Không đói thì đừng đứng đây làm chướng mắt, ra ban công mà ăn.”

Triệu Mẫn phẩy tay như xua một con ruồi.

Tôi quay người đi ra ban công.

Phía sau là tiếng ăn uống, tiếng đũa chạm bát, tiếng nói cười.

Ban công rất lạnh, gió lùa vào, tôi kéo chặt áo.

Đèn đường ngoài kia đã sáng, ánh vàng hắt lên mặt tôi.

Tôi nhìn bóng mình trên kính, mái tóc bạc, gương mặt đầy nếp nhăn, lưng còng.

Trong căn nhà này, tôi giống như một kẻ đáng ghét.

Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy lúc năm rưỡi.

Lý Quốc Phú còn ngủ, tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

Khi đi ngang ban công, tôi nghe thấy tiếng nói chuyện.

Tôi dừng lại, cửa ban công khép hờ, bên trong là giọng nói nhỏ của Lý Quốc Phú.

“Tiểu Trương à, tối qua nhảy vui không?”

Giọng ông ta rất dịu dàng, mang theo ý cười.

Tôi sững người, giọng điệu đó, là giọng ông ta từng dùng với tôi lúc còn trẻ.

“Gì cơ? Muốn đi du lịch Vân Nam à? Được được được, tôi đi cùng em.”

“Chuyện tiền bạc em đừng lo, tôi có cách.”

“Vợ tôi à? Chỉ là một bà già, ngoài nấu ăn trông con ra chẳng biết gì, đâu hiểu hưởng thụ cuộc sống?”

“Yên tâm, tôi với bà ta lâu rồi chẳng còn tình cảm, chỉ sống tạm bợ thôi.”

Tôi đứng ngoài cửa, tay bấu vào khung, khớp tay trắng bệch.

3

Lý Quốc Phú vẫn nói tiếp:

“Đợi chuyến du lịch này về, tôi sẽ nói thẳng với bà ta. Dù sao con cái cũng lớn rồi, l/ y h/ ôn thì l/ y h/ ôn.”

“Cái gì? Sợ bà ta làm loạn? Bà ta không dám đâu, một bà già rồi, l/ y h/ ôn thì còn đi đâu được?”

Tôi quay người vào bếp, mở vòi nước.

Nước lạnh xối xuống, tôi vốc nước rửa mặt, hết lần này đến lần khác.

Nước lạnh buốt.

Tám giờ, cả nhà dậy ăn sáng.

Lý Quốc Phú thay bộ đồ thể thao, tinh thần phấn chấn, hoàn toàn không giống người tối qua uống nửa chai r/ ượu.

Ông ta ngồi xuống bàn, nhìn cũng không nhìn tôi.

Ăn được một lúc, Triệu Mẫn đột nhiên lên tiếng:

“Mẹ, con bàn với mẹ chuyện này.”

“Chuyện gì?”

“Phòng của mẹ, tụi con muốn sửa thành phòng game.”

Triệu Mẫn gắp một miếng trứng, thong thả nói:

“Dạo này Lý Dương làm việc ở nhà, cần chỗ yên tĩnh, phòng mẹ nhiều ánh sáng, lại rộng.”

Tôi đặt đũa xuống:

“Thế tôi ở đâu?”

“Chẳng phải còn phòng chứa đồ sao?”

Triệu Mẫn chỉ về cuối hành lang

“Phòng đó cũng có cửa sổ, sáng sủa lắm.”

“Đó là phòng chứa đồ, còn không đặt nổi giường.”

“Sao không đặt được? Dọn bớt đồ đi, kê cái giường đơn là vừa.”

Triệu Mẫn uống một ngụm sữa

“Hơn nữa mẹ lớn tuổi rồi, ban đêm ít ngủ, ở đâu cũng như nhau.”

Lý Dương nói thêm:

“Đúng đó mẹ, mẹ đừng ích kỷ. Con làm việc ở nhà là để kiếm tiền nuôi gia đình, mẹ là người lớn, không nên ủng hộ sao?”

“Tôi ích kỷ?”

Tôi nhìn Lý Dương

“Đó là phòng của tôi.”

“Phòng của mẹ gì chứ?”

Triệu Mẫn cười lạnh

“Nhà này đứng tên Lý Dương, mẹ còn nói của mẹ với của con gì? Với lại tụi con đâu có không cho mẹ ở, chỉ đổi phòng thôi, có gì mà tính toán?”

Lý Quốc Phú đặt đũa xuống, khó chịu nói:

“Được rồi, quyết vậy đi. Chiều nay bà dọn phòng ra, tụi nó sẽ cho người đến chuyển đồ.”

“Tôi không đồng ý.”

“Bà không đồng ý?”

Lý Quốc Phú nheo mắt nhìn tôi

“Bà có tư cách gì mà không đồng ý? Ăn của tôi, ở của tôi, tiền hưu cũng phải nộp cho nhà, bà lấy đâu ra tư cách nói không?”

Tôi nhìn người đàn ông đã sống với tôi hơn ba mươi năm.

Trong mắt ông ta không còn chút ấm áp nào, chỉ có chán ghét và lạnh nhạt.

“Được, tôi dọn.”

“Thế mới phải chứ.”

Triệu Mẫn cười hài lòng,

“Mẹ yên tâm, phòng chứa đồ tụi con sẽ dọn sạch cho mẹ.”

Buổi chiều, tôi bắt đầu dọn phòng.

Phòng này tôi ở hai mươi năm. Từ sau khi Lý Quốc Phú bắt đầu ngáy to, tôi ngủ không nổi, mới chuyển sang đây.

Trên tủ đầu giường vẫn còn ảnh Lý Dương lúc nhỏ, trên tường treo ảnh gia đình, trong tủ đầy quần áo tôi tích góp bao năm.

Tôi tháo từng tấm ảnh, cho vào thùng.
--------------------------
Xem fu͏͏l͏͏l͏͏ ở comment mn nhé 😍
5XPBXGM7ZB

16/04/2026

(Full) Bố chồng tôi vừa mới mất, mẹ chồng đã mắt đỏ hoe, vỗ mạnh tờ di chúc lên bàn:

“Căn nhà này thuộc về Gia Tuệ.

Ba anh chị trước khi đi đã dặn rồi, ông bà chỉ có mình nó là con gái, những năm qua nó sống vất vả, nhà ngoại nhất định phải làm chỗ dựa cho nó.”

Cô em chồng khóc không thành tiếng:

“Anh chị những năm qua cũng vất vả rồi, nhất là chị dâu, cứ chạy đôn chạy đáo chăm sóc ba, căn nhà này em làm sao dám nhận đây...”

Chồng tôi nhíu mày, giọng dứt khoát:

“Còn khách sáo với anh làm gì, ba cho thì em cứ cầm lấy!”

Anh ta quay sang nhìn tôi, nói một cách hiển nhiên:

“Tần Nhạn là chị dâu ruột của em, người một nhà không nói hai lời, cô ấy làm sao có thể tính toán với em chút đồ này được!”

Mấy người họ cứ thế đẩy đưa, nhường nhịn nhau, một cảnh tượng vô cùng hòa thuận.

Tôi đứng bên cạnh, trong lòng chỉ còn lại sự cười nhạo lạnh lẽo.

Không, căn nhà này là tôi mua mà, cái gia đình này rốt cuộc đang tranh giành cái gì ở đây vậy?

..
Thấy tôi không lên tiếng, mẹ chồng lập tức mừng ra mặt, lấy từ trong túi ra giấy tờ sang tên:

“Vậy Chấn Minh con không có ý kiến gì thì ký tên đi.”

“Xong xuôi Tần Nhạn sắp xếp thời gian đưa Gia Tuệ đi làm thủ tục sang tên nhà, tránh đêm dài lắm mộng.”

Chỉ một câu nói, bà ta đã biến căn nhà tôi mua thành món quà làm phúc cho con gái bà ta.

Chồng tôi cầm bút, chẳng thèm suy nghĩ mà định ký tên ngay:

“Không thành vấn đề mẹ ạ, tâm ý của ba, Gia Tuệ nhất định phải nhận!”

“Chẳng qua cũng chỉ là một căn nhà thôi mà, người một nhà cả, phân chia rạch ròi làm gì.

Tôi làm anh trai cũng nên giúp đỡ em gái một chút.”

Ký xong, anh ta quay sang nhìn tôi, ra lệnh:

“Cứ để ngày mai đi, không phải em đã xin nghỉ rồi sao?

Đưa Gia Tuệ đi làm sang tên, đừng để lỡ việc.”

Cô em chồng lập tức nín khóc, mặt tươi như hoa:

“Chị dâu, vậy phiền chị nhé. Sau này căn nhà này em nhất định sẽ chăm sóc thật tốt, không phụ lòng ba và anh chị.”

Tôi lặng lẽ nhìn ba người họ kẻ tung người hứng, đáy mắt không một chút gợn sóng:

“Lâm Chấn Minh, ngày mai tôi xin nghỉ là để đi khám tha/ i.”

Chồng tôi sững lại một chút, rồi nhíu mày:

“Khám th/ ai thì có gì to tát đâu? Hơn nữa, khám xong em vẫn đi được mà!”

“Nếu thực sự không được thì xin phép bác sĩ, khám muộn vài ngày cũng có ch e c ai đâu.”

Tôi nhìn bộ dạng hờ hững của anh ta, cơn giận trong lồng ngực bốc lên ngùn ngụt.

Nhưng tôi vẫn kìm nén, nói rõ từng chữ một:

“Đây là số khám chuyên gia đặc biệt mà tôi phải bỏ ra hơn hai nghìn tệ mua của 'cò mồi', phải xếp hàng ròng rã suốt một tháng trời đấy!”

“Anh bảo tôi xin lỗi bác sĩ? Bảo tôi coi sức khỏe của con là trò đùa sao?”

Mẹ chồng lập tức xán lại hòa giải, mặt cười giả lả:

“Không sao không sao, sang tên muộn một hai ngày cũng không vấn đề gì, không thiếu vài ngày đó đâu!”

“Nhạn à, con cứ yên tâm đi khám, chuyện đứa nhỏ là quan trọng nhất, không được chậm trễ!”

Chồng tôi lập tức hùa theo, còn lườm tôi một cái sắc lẹm:

“Vẫn là mẹ con hiểu chuyện! Tần Nhạn, sao em lại không biết điều như thế?”

“Chẳng qua cũng chỉ là một buổi khám thai, lỡ một ngày thì đã sao?

Em cứ phải ở đây gây sự, làm cả nhà không ai thoải mái!”

Nghe những lời nực cười đến cực điểm đó, tôi suýt chút nữa thì bật cười vì tức:

“Lâm Chấn Minh, anh nhất định muốn tôi phải nói trắng ra sao?”

“Căn nhà này do ai mua, trong lòng anh không rõ à?”

2

Sắc mặt chồng tôi sầm xuống: “Ý em là sao?”

Tôi bình thản đẩy xấp giấy tờ sang một bên, giọng không chút dao động:

“Chỉ là muốn nhắc nhở các người, bản di chúc này chưa chắc đã hợp pháp đâu.”

“Bởi vì, căn nhà này chưa bao giờ là tài sản của ba anh, ông ấy không có tư cách xử lý những thứ không thuộc về mình.”

Mẹ chồng lập tức thay đổi sắc mặt, bày ra vẻ mặt ấm ức:

“Nhạn à, con không được nói thế.

Con đã gả vào nhà họ Lâm, đồ của con chẳng phải là của nhà họ Lâm sao?”

“Chúng ta đều là người một nhà, con không cần vì chút chuyện này mà để ông nhà tôi dưới suối vàng không được yên lòng.”

Cô em chồng vội vàng xen vào, lời ra tiếng vào đều đẩy mâu thuẫn về phía tôi:

“Chị dâu, em biết chị có lẽ thấy ấm ức, nhưng đây là di nguyện của ba mà.”

“Anh trai em trong lòng vốn đã không dễ chịu gì, chị đừng kích động anh ấy nữa!

Có chuyện gì chúng ta từ từ nói, đừng làm sứt mẻ tình cảm gia đình.”

Chồng tôi quả nhiên bị kích động đến bốc hỏa:

“Tần Nhạn, ba tôi vừa mới đi, xương cốt còn chưa lạnh, cô cứ bám lấy chuyện này không buông, cô còn lương tâm không?

Gia Tuệ là em gái ruột của tôi, tôi cho nó căn nhà thì đã sao?”

Bụng dưới từng cơn thắt lại, cảm giác như có thứ gì đó đang chìm xuống, tôi theo bản năng ôm lấy bụng:

“Căn nhà này lúc tôi mua chỉ hơn một triệu tệ, những năm qua giá trị tăng lên mấy chục lần, hiện giờ giá thị trường là hơn chục triệu.”

“Thứ trị giá hàng chục triệu không phải là thứ anh nói một câu là có thể đem tặng người khác được đâu, Lâm Chấn Minh, anh không có tư cách đó.”

Nghe đến đây, ánh mắt chồng tôi rõ ràng thoáng qua sự dao động, có chút do dự.

Cô em chồng thấy vậy, lập tức ghé sát tai anh ta nói nhỏ:

“Anh, anh đừng để chị ta dọa.

Căn nhà này vốn là của nhà họ Lâm, chị ta chỉ là không muốn cho em thôi!”

“Ba đang ở trên trời nhìn đấy, anh không được để chị ta đạt được mục đích, nếu không sẽ có lỗi với di nguyện của ba.”

Những lời này lập tức dập tắt sự do dự của chồng tôi, ánh mắt anh ta lại trở nên hung tợn:

“Tôi không cần biết giá thị trường là bao nhiêu! Ba tôi đã nói căn nhà này cho Gia Tuệ thì nhất định phải cho!

Tần Nhạn, chuyện nhà tôi không đến lượt cô xen mồm vào, càng không đến lượt cô dùng những lời này để uy hiếp tôi!”

Tôi ngước mắt nhìn anh ta, đáy mắt không còn giận dữ, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và thất vọng cùng cực:

“Được thôi, vậy thì ly hôn. Ra tòa để thẩm phán phán quyết xem căn nhà này rốt cuộc là của ai.”

“Để xem anh có tư cách đem đồ của tôi tùy tiện tặng cho người khác hay không.”

Mẹ chồng lúc này hoàn toàn không giữ được bình tĩnh nữa:

“Tần Nhạn, cô đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!

Cô tưởng ly hôn là lấy được nhà sao? Tôi nói cho cô biết, không bao giờ!”

“Nhà này là của nhà họ Lâm, Gia Tuệ nhất định phải lấy, cô mà dám không đồng ý, đừng trách chúng tôi không khách khí!”

Cô em chồng cũng xông lên kéo lấy cánh tay tôi:

“Chị dâu chị đừng bốc đồng, ly hôn khó coi lắm.

Chị cứ coi như làm phúc cho em, cho em căn nhà đi, sau này em nhất định sẽ hiếu kính chị và anh trai thật tốt, có được không?”

Chồng tôi bị họ xúi giục đến mức hoàn toàn mất hết lý trí, xông lên đẩy tôi một cái:

“Cô mau ký tên vào giấy tờ đi! Đừng có ở đây gây sự, làm cho mọi người đều không vui!”

Trong lúc hỗn loạn, mẹ chồng đâm mạnh vào vai tôi, cô em chồng lại đẩy thêm một cái vào thắt lưng.

Tôi mất thăng bằng, ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo và cứng nhắc.

Bụng dưới lập tức truyền đến một cơn đau quặn thắt xé tâm can, giống như có thứ gì đó bị x/ é rá/ ch một cách tàn nhẫn, đau đến mức tôi run rẩy cả người.

3

Khi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện, tờ thông báo sả/ y th/ ai trên tủ đầu giường khiến mắt tôi đau nhói.

Tôi gượng ngồi dậy, gọi điện cho một người bạn đại học làm luật sư.

Sau khi trình bày ngắn gọn về vấn đề di chúc, tôi đặt điện thoại xuống và nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài cửa phòng bệnh, là chồng tôi và cô em chồng.

Giọng chồng tôi mang theo vài phần do dự:

“Gia Tuệ, hay là chuyện căn nhà cứ gác lại đi,

Nhạn bây giờ vừa mới sả/ y th/ ai, người yếu đến mức đứng không vững, tâm trạng cũng đang tệ.”

“Cứ để cô ấy tịnh dưỡng đã, chúng ta cũng xem bàn bạc với cô ấy thế nào.”

Giọng cô em chồng lập tức vọt cao, rồi lại cố ép xuống:

“Chỉ còn cách đó thôi, đúng là xui xẻo hết chỗ nói, tự nhiên lúc này lại xảy ra chuyện.”

“Anh, anh nhất định không được mủi lòng đâu đấy.

Căn nhà này là ba để lại cho em, một xu cũng không được thiếu, tuyệt đối không được để chị ta chiếm được kẽ hở.”

Tôi nằm trên giường bệnh, ngón tay khẽ siết chặt, không nói gì.

Nhưng câu nói tiếp theo của chồng tôi đã đập tan tia hy vọng yếu ớt cuối cùng của tôi.

“Em yên tâm, anh tự biết tính toán, làm sao để em chịu thiệt được?”

“Anh đã liên lạc với thằng bạn làm môi giới nhà đất rồi, nó bảo căn nhà này hiện giờ giá thị trường đang cao, bán đi sẽ được giá hời.”

“Đợi Tần Nhạn hồi phục hòm hòm, tâm trạng ổn định một chút, anh sẽ từ từ dỗ dành cô ấy, để cô ấy tự nguyện ký tên bán nhà.”

“Tiền bán nhà anh sẽ để lại cho cô ấy vài chục nghìn tệ coi như bồi thường, còn lại đưa hết cho em.

Làm như thế vừa đỡ việc, lại không gây gổ quá khó coi.”

Người tôi run rẩy không kiểm soát được, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến đau nhói.

Ngoài cửa phòng bệnh, cô em chồng cười khẽ một tiếng:

“Anh, vẫn là anh tính toán chu toàn!

Nhưng anh không sợ mụ vợ vàng vọt kia gây chuyện với anh sao?”

“Lúc nãy ở nhà, chị ta nói chuyện ly hôn nghe cứng rắn lắm, cứ như thật ấy!

Em còn tưởng chị ta thực sự dám trở mặt với anh cơ.”

Chồng tôi cười khẩy, đầy vẻ khinh thường:

“Gây chuyện? Cô ta có tư cách gì mà gây chuyện?”

“Theo tôi bao nhiêu năm nay, cô ta sớm đã chẳng còn bản lĩnh gì rồi.

Lúc nãy nói ly hôn chẳng qua là làm bộ làm tịch để dọa dẫm chúng ta thôi.”

“Đợi cô ta bình tĩnh lại, tôi dỗ dành vài câu là lại ngoan ngoãn nghe lời ngay.”
--------------------------
Xem fu͏͏l͏͏l͏͏ ở comment mn nhé 😍
HBR78HOBUX

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Can Tho?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


220 Trần Hoàng Na
Can Tho
250000