Cánh Chim Chiều

Cánh Chim Chiều

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Cánh Chim Chiều, Sports, Thị trấn Kon Dỡng, H.Mang Yang, Gia Lai, Gia Lai.

28/04/2026

SỰ THẬT CỦA VIỆC UBND CẤP XÃ TƯỚC QUYỀN SỬ DỤNG CHỨNG CHỈ HÀNH NGHỀ LUẬT SƯ?

Lướt ngang qua các trang mạng xã hội, hiển nhiên như mọi ngày các trang “Bàn Tròn Chính Trị Việt Nam”, “Việt Tân” lại rêu rao phản đối bất chấp các quy định, chính sách mới của Nhà nước, gần nhất là Nghị định 109/NĐ-CP của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bổ trợ tư pháp; hành chính tư pháp; hôn nhân và gia đình; thi hành án dân sự; phục hồi, phá sản doanh nghiệp, hợp tác xã. Với luận điệu hết sức trắng trợn, vô lý, đánh tráo khái niệm như UBND cấp xã có thẩm quyền tước quyền sử dụng chứng chỉ hành nghề luật sư chính là sự dung túng cho “lạm quyền”, “chơi với luật”, “bóp nghẹt chiếc phao công lý cuối cùng của người dân”, “vi phạm nhân quyền”, “bóp nghẹt tiếng nói”, “bóp nghẹt luật sư”, “giảm bớt quyền hạn luật sư”,….

Cần khẳng định một cách dứt khoát, các luận điệu này là luận điệu xuyên tạc, chống phá, phiến diện, cảm tính, chưa phản ánh đầy đủ bản chất của vấn đề nhằm kích động sự thiếu hiểu biết của một bộ phận quần chúng, tạo dựng dư luận trái chiều, gây mất niềm tin của nhân dân vào các chính sách của Đảng, Nhà nước.

Vậy khi nào một Luật sư có thể bị Chủ tịch UBND xã ra quyết định tước chứng chỉ hành nghề? Dưới đây là các hành vi vi phạm cụ thể khiến một luật sư có thể bị Chủ tịch UBND xã ra quyết định tước chứng chỉ hành nghề (có thời hạn), cụ thể:

1. Vi phạm về hoạt động hành nghề
* Hành nghề tại nhiều tổ chức: Luật sư đăng ký hành nghề tại hai tổ chức hành nghề luật sư trở lên cùng lúc.
* Cho mượn danh nghĩa: Cho người khác thuê, mượn chứng chỉ hành nghề hoặc thẻ luật sư để thực hiện các hoạt động dịch vụ pháp lý trái quy định.
* Hoạt động không đúng tư cách: Hành nghề với tư cách cá nhân nhưng không đăng ký hoặc không đúng nơi đã đăng ký.

2. Vi phạm về đạo đức và quy tắc nghề nghiệp
* Sách nhiễu, lừa dối khách hàng: Có hành vi đòi thêm tiền ngoài thỏa thuận hoặc lừa dối khách hàng về kết quả vụ việc.
* Xung đột lợi ích: Cung cấp dịch vụ pháp lý cho cả hai bên có quyền lợi đối đầu trong cùng một vụ việc (dân sự, hình sự, hành chính).
* Tiết lộ bí mật: Tiết lộ thông tin về vụ việc hoặc khách hàng mà mình đảm nhận khi chưa được sự đồng ý (trừ trường hợp pháp luật bắt buộc).

3. Vi phạm trong mối quan hệ với cơ quan tiến hành tố tụng
* Cản trở hoạt động tố tụng: Có hành vi xúc phạm danh dự, nhân phẩm của người tiến hành tố tụng hoặc người tham gia tố tụng khác tại trụ sở UBND hoặc các địa điểm thuộc quản lý của cấp xã.
* Môi giới hối lộ: Có hành vi môi giới, trung gian cho khách hàng đưa hối lộ hoặc thực hiện các hành vi trái pháp luật khác để đạt được mục đích trong vụ việc.

4. LƯU Ý QUAN TRỌNG: Quyết định tước chứng chỉ của Chủ tịch UBND xã không phải là vĩnh viễn. Sau khi hết thời hạn bị tước (ghi trong biên bản xử phạt), luật sư có quyền nhận lại chứng chỉ và tiếp tục hành nghề bình thường.

Cần nhấn mạnh rằng, nghị định Nghị định 109 ra đời với mục đích nâng cao chất lượng ngành tư pháp, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người dân, bản chất của Nghị định là công cụ xử lý vi phạm hành chính, chứ không phải cơ chế chỉ đạo hoạt động nghề nghiệp thường ngày của luật sư. Nhà nước không xử phạt việc hành nghề đúng pháp luật mà xử phạt việc lợi dụng danh nghĩa hành nghề để vi phạm pháp luật. Mặt khác nếu một quyết định tước chứng chỉ hoặc đình chỉ hoạt động được ban hành không đúng căn cứ, không đúng thẩm quyền hoặc không đúng trình tự thì chính quyết định đó hoàn toàn thể bị xem xét lại.

Cuối cùng, hoàn toàn không có chuyện UBND cấp xã có thẩm quyền tước quyền sử dụng chứng chỉ hành nghề luật sư là “lạm quyền”, “chơi với luật”, “vi phạm nhân quyền”, “bóp nghẹt tiếng nói”, “bóp nghẹt luật sư”, “giảm bớt quyền hạn luật sư” như các trang phản động đã rêu rao. Mọi người cần cảnh giác cảnh giác trước các luận điệu xuyên tạc, chống phá của các trang mạng trên, hãy là người thông minh, lý trí trước khi tin và làm theo bất kỳ tin tức gì trên mạng.

Theo: LuigiT47

24/04/2026

1 GIÂY ĐỂ LIKE TRANG SẼ GIÚP THÊM 1 NGƯỜI HẠNH PHÚC 🥰🥰🥰

22/04/2026

Ngày sinh của một nhà hiền triết cũng là ngày chết của một tên ác quỷ🤔🤔🤔

22/04/2026

VIỆT NAM CÓ “NHẸ NHÀNG” VỚI TỘI THAM NHŨNG?

Dạo thời gian gần đây, tổ chức khủng bố Việt Tân điên cuồng chống phá với luận điệu hết sức trắng trợ rằng chính quyền Việt Nam “xử thật nặng với những sai phạm thuế nhỏ lẻ của dân, còn với những vụ tham nhũng, tham ô hàng chục, hàng trăm, thậm chí hàng nghìn tỷ đồng, tức là trực tiếp rút ruột tiền thuế của dân thì lại có vô số cửa thoát tội”. Sự thật liệu có phải như vậy, hay chỉ là ngôn từ kích động dư luận của tổ chức chống phá này.

Đầu tiên phải khẳng định, trong xã hội hiện đại, tham nhũng là vấn đề tồn tại ở mọi quốc gia không chỉ riêng ở Việt Nam. Pháp luật Việt Nam quy định hình phạt đối với tham nhũng ở mức rất nghiêm khắc và chi tiết theo giá trị tài sản phạm tội. Cụ thể, đối với tội nhận hối lộ theo Bộ luật Hình sự:
• Từ 2 – 7 năm tù nếu giá trị hối lộ từ 2 triệu đến dưới 100 triệu đồng
• 7 – 15 năm tù nếu từ 100 triệu đến dưới 500 triệu đồng
• 15 – 20 năm tù nếu từ 500 triệu đến dưới 1 tỷ đồng
• 20 năm, chung thân (trước đây có thể tử hình) nếu từ 1 tỷ đồng trở lên
Ngoài ra còn có:
• Phạt tiền từ 30 triệu – 100 triệu đồng
• Tịch thu tài sản, cấm giữ chức vụ
• Đối với tội tham ô, mức cơ bản cũng từ 2 – 7 năm tù và tăng dần đến chung thân với các vụ đặc biệt lớn

Đáng chú ý, trước năm 2025, Việt Nam còn áp dụng tử hình cho các tội này; hiện nay đã bỏ tử hình nhưng thay bằng tù chung thân với điều kiện giảm án rất chặt (phải nộp lại ít nhất 3/4 tài sản tham nhũng). Nếu thực sự “bao che”, sẽ không tồn tại một hệ thống hình phạt chi tiết và nghiêm khắc đến mức này. Khi so sánh với các quốc gia khác, sự khác biệt càng rõ:
* Singapore: mức án phổ biến chỉ
o tối đa 5 năm tù hoặc phạt tiền tối đa 100.000 SGD (~1,8 tỷ VNĐ)
* Đức:
o thông thường phạt tiền hoặc tù đến 3–5 năm trường hợp nặng nhất cũng chỉ tối đa 10 năm tù
* Nhật Bản:
o phổ biến tù đến 5 năm trường hợp nghiêm trọng có thể 1–20 năm, nhưng hiếm
* Hàn Quốc:
o cơ bản đến 5 năm tù, nếu số tiền lớn (trên ~30 triệu won) có thể từ 5 năm đến chung thân
o kèm phạt tiền gấp 2–5 lần giá trị hối lộ
* Mỹ:
o thường tù đến 15–20 năm cho tội nhận hối lộ liên bang
o kèm phạt tiền lớn và tịch thu tài sản
Như vậy, có thể thấy:
• Việt Nam quy định mức khởi điểm đã cao (2–7 năm), tương đương hoặc cao hơn nhiều nước.
• Mức cao nhất lên tới chung thân (trước đây là tử hình) — điều mà hầu hết các nước phát triển không áp dụng.

Điều này chứng minh rằng Việt Nam không hề “nhẹ tay”, mà ngược lại còn thuộc nhóm có khung hình phạt nghiêm khắc nhất thế giới đối với tham nhũng. Không chỉ dừng ở luật, thực tiễn cũng cho thấy nhiều vụ án tham nhũng lớn bị xử lý với mức án rất cao, kể cả đối với cán bộ cấp cao. Nếu có sự bao che, những vụ án như vậy sẽ khó có thể được đưa ra xét xử công khai và áp dụng mức án nặng.

Cuối cùng, cần phân biệt rõ: “Còn tồn tại tham nhũng” khác “bao che tham nhũng” ngay cả những quốc gia có mức án nhẹ hơn như Singapore hay Đức vẫn có tham nhũng. Việt Nam lựa chọn kết hợp: hình phạt nặng + tăng cường kiểm soát.

Từ những dẫn chứng cụ thể về số năm tù và mức phạt tiền, có thể khẳng định rằng Việt Nam không hề “xử thật nặng với những sai phạm thuế nhỏ lẻ của dân, còn với những vụ tham nhũng, tham ô hàng chục, hàng trăm, thậm chí hàng nghìn tỷ đồng, tức là trực tiếp rút ruột tiền thuế của dân thì lại có vô số cửa thoát tội” như tổ chức khủng bố Việt Nam đã rêu rao. Ngược lại, hệ thống pháp luật Việt Nam thể hiện rõ sự nghiêm khắc, răn đe mạnh mẽ và ngày càng tiệm cận chuẩn mực quốc tế trong đấu tranh chống tham nhũng.

Photos from Hương Sen Việt's post 22/04/2026
16/04/2026

VIỆT TÂN TƯ DUY CỦA KẺ NÔ LỆ “THOÁT TRUNG THEO MỸ”

Dạo thời gian gần đây Việt Tân – Tổ chức khủng bố liên tục rêu rao rằng Việt Nam cần “thoát Trung theo Mỹ” như một con đường để phát triển. Tuy nhiên, đây là chỉ là cách nhìn của kệ nô lệ, sùng bái ngoại bang, ngây thơ về chính trị.

Trước hết, cần khẳng định rằng Việt Nam kiên trì thực hiện đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ quốc tế. Chính sách quốc phòng “bốn không” (không tham gia liên minh quân sự, không liên kết với nước này để chống nước kia, không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự, không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực) thể hiện rõ lập trường trung lập, hòa bình và trách nhiệm. Việt Nam luôn sẵn sàng là bạn, là đối tác tin cậy và là thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế, đồng thời xây dựng quan hệ đối tác chiến lược với nhiều quốc gia, trong đó có cả Mỹ và Trung Quốc. Điều này cho thấy Việt Nam không lựa chọn “đứng về phe” mà lựa chọn hợp tác trên cơ sở lợi ích quốc gia – dân tộc.

Thứ hai, những luận điệu kêu gọi “thoát Trung theo Mỹ” thực chất ẩn chứa nhiều âm mưu gây chia rẽ và làm suy yếu chính sách đối ngoại của Việt Nam. Một trong những mục tiêu rõ ràng là phá hoại mối quan hệ láng giềng giữa Việt Nam và Trung Quốc – một mối quan hệ có ý nghĩa quan trọng về địa lý, kinh tế và ổn định khu vực. Việc kích động đối đầu không chỉ đi ngược lại lợi ích lâu dài mà còn có thể đẩy Việt Nam vào thế bị động trong các xung đột không cần thiết.

Bên cạnh đó, tư duy “thoát kẻ này để theo kẻ khác” thực chất là biểu hiện của tâm lý lệ thuộc, đi ngược lại tinh thần độc lập, tự chủ mà Việt Nam đã kiên trì xây dựng và bảo vệ qua lịch sử. Không có quốc gia nào phát triển bền vững bằng cách phụ thuộc hoàn toàn vào một cường quốc khác. Việc thay thế sự phụ thuộc này bằng một sự phụ thuộc khác không thể đem lại hạnh phúc hay thịnh vượng thực sự, mà ngược lại còn tiềm ẩn nhiều rủi ro về chính trị, kinh tế và chủ quyền.

Cuối cùng, thực tiễn đã chứng minh rằng đường lối đối ngoại cân bằng, linh hoạt của Việt Nam trong nhiều năm qua đã mang lại những thành tựu quan trọng: giữ vững môi trường hòa bình, thu hút đầu tư quốc tế, mở rộng thị trường và nâng cao vị thế trên trường quốc tế. Đây là kết quả của sự kiên định với nguyên tắc độc lập, tự chủ chứ không phải là sự lựa chọn đứng về phía bất kỳ cường quốc nào.

Con đường đúng đắn của Việt Nam là tiếp tục giữ vững đường lối đối ngoại độc lập, trung lập, hợp tác đa phương, đặt lợi ích quốc gia – dân tộc lên hàng đầu, thay vì rơi vào vòng xoáy lựa chọn phe phái trong cạnh tranh quốc tế. Tóm lại, Việt Tân rêu rao “thoát Trung theo Mỹ” chỉ là tư duy của kẻ nô lệ, lệ thuộc, một kẻ như vậy thì tư cách gì dậy Việt Nam cách đối ngoại? và VIỆT NAM SẼ KHÔNG BAO GIỜ CAM CHỊU CÚI ĐẦU TRƯỚC ĐÀI TƯỞNG NIỆM CHIẾN TRANH VIỆT NAM (VIETNAM VETERANS MEMORIAL) TẠI WASHINGTON, D.C. LÀ NƠI GHI DANH HƠN 58.000 LÍNH MỸ CHẾT Ở CUỘC CHIẾN XÂM LƯỢC VIỆT NAM NHƯ THỦ TƯỚNG XỨ NÀO ĐÓ CÚI ĐẦU TƯỞNG NIỆM KẺ ĐÃ NÉM BOM SÁT HẠI ĐỒNG BÀO MÌNH.

Theo: LuigiT47.

11/04/2026

KIÊN ĐỊNH CON ĐƯỜNG ĐẢNG LÃNH ĐẠO – PHẢN BÁC LUẬN ĐIỆU "ĐA NGUYÊN, ĐA ĐẢNG" TẠI VIỆT NAM
Trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng, các thế lực thù địch và những tư tưởng lệch lạc không ngừng đưa ra những luận điệu xuyên tạc nhằm vào nền tảng chính trị của nước ta. Một trong những quan điểm nguy hiểm nhất là việc đòi hỏi "đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập", với cái cớ rằng đây là con đường duy nhất để có dân chủ. Tuy nhiên, nhìn từ góc độ lý luận, thực tiễn lịch sử và vận mệnh dân tộc, chúng ta cần khẳng định mạnh mẽ rằng: Đa đảng không phải là khuôn mẫu của dân chủ, và việc giữ vững vai trò lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam là lựa chọn tất yếu của lịch sử và nhân dân.
Trước hết, cần đập tan luận điệu đánh tráo khái niệm khi cho rằng "đa đảng mới có dân chủ". Thực tế thế giới đã chứng minh không có mối liên hệ tất yếu nào giữa số lượng đảng phái và mức độ dân chủ hay sự thịnh vượng của một quốc gia. Có những quốc gia đa đảng nhưng vẫn triền miên trong bất ổn, xung đột sắc tộc và nghèo nàn. Tại Việt Nam, dân chủ không nằm ở số lượng đảng phái mà nằm ở bản chất: quyền lực thực sự thuộc về nhân dân. Dưới sự lãnh đạo duy nhất của Đảng, cơ chế "Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ" đã và đang phát huy hiệu quả, đảm bảo mọi người dân đều được tham gia vào quá trình xây dựng đất nước.
Nhìn vào bản chất chế độ đa đảng ở các nước tư bản, chúng ta sẽ thấy đó thực chất chỉ là màn kịch chính trị của giai cấp cầm quyền. Dù có hai hay nhiều đảng thay nhau nắm quyền, mục tiêu cuối cùng vẫn là bảo vệ lợi ích của giai cấp tư sản chứ không phải của đa số quần chúng lao động. Sự cạnh tranh giữa các đảng thường dẫn đến tình trạng tranh giành quyền lực quyết liệt, gây lãng phí nguồn lực quốc gia và chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. Việt Nam không cần một hệ thống chính trị tốn kém và phân tâm như vậy để phát triển đất nước.
Xét về lịch sử, vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam không phải là sự tự áp đặt mà là sự lựa chọn tự nhiên của dân tộc. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, nước ta từng có giai đoạn đa đảng, nhưng các đảng phái đối lập khi đó đã bộc lộ bản chất đi ngược lại lợi ích dân tộc, thậm chí cấu kết với ngoại bang. Chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam, với sự hy sinh quên mình và đường lối đúng đắn, đã dẫn dắt nhân dân đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Niềm tin của nhân dân dành cho Đảng được xây dựng từ máu và nước mắt qua các cuộc kháng chiến, đó chính là sự "chính danh" cao quý nhất mà không một cuộc bầu cử theo kiểu phương Tây nào có thể thay thế được.
Hơn nữa, việc chấp nhận đa nguyên, đa đảng tại Việt Nam hiện nay sẽ kéo theo những nguy cơ nhãn tiền đối với sự ổn định quốc gia. Đây sẽ là kẽ hở để các thế lực thù địch núp bóng "dân chủ" để hình thành các tổ chức chính trị đối lập, gây hỗn loạn, chia rẽ dân tộc và làm chệch hướng con đường xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang xây dựng. Một quốc gia đang phát triển như Việt Nam cần sự ổn định chính trị tuyệt đối để tập trung mọi nguồn lực cho kinh tế và an sinh xã hội.
Thay vì chạy theo mô hình đa đảng ngoại lai, giải pháp thực tế và hiệu quả nhất chính là việc tự đổi mới và chỉnh đốn chính thực thể lãnh đạo. Đảng ta đã và đang thực hiện quyết liệt Nghị quyết Trung ương 4 nhằm chống suy thoái, làm sạch bộ máy và nâng cao năng lực cầm quyền. Đồng thời, việc xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa và phát huy vai trò giám sát của Mặt trận Tổ quốc chính là cách để kiểm soát quyền lực hiệu quả nhất mà không cần đến sự đối lập đảng phái.
Tóm lại, phản bác quan điểm đa nguyên, đa đảng không phải là biểu hiện của sự bảo thủ, mà là hành động bảo vệ thành quả cách mạng và tương lai bền vững của dân tộc. Kiên định vai trò lãnh đạo của Đảng là điều kiện tiên quyết để giữ vững độc lập, chủ quyền và mang lại cuộc sống ấm no cho nhân dân. Đó là con đường duy nhất đúng đắn, phù hợp với đặc điểm lịch sử và nguyện vọng của toàn thể dân tộc Việt Nam.

02/04/2026

BPSOS ĐANG "CỨU" AI?

BPSOS (Boat People SOS) tự giới thiệu là một tổ chức phi lợi nhuận hoạt động vì cứu trợ người tị nạn, bảo vệ nhân quyền và thúc đẩy tự do tôn giáo, đặc biệt đối với các cộng đồng thiểu số. Nếu những gì họ tự nhận là đúng, thì suốt mấy chục năm qua hẳn BPSOS đã được vỗ tay rầm trời, được cả thế giới xiển dương tới tận mây xanh.

Tiếc thay, thực tế hoàn toàn ngược lại. Nhắc đến BPSOS, điều người ta nhớ tới không phải là các hoạt động nhân đạo, mà là chuỗi hành vi chống phá, móc nối, bao che cho các phần tử cực đoan, đỉnh điểm là vụ khủng bố ngày 11/6/2023 tại Đắk Lắk mà tòa án Việt Nam đã xử một cách nghiêm khắc.

Sự phẫn nộ của dư luận càng gia tăng khi BPSOS cùng các trang mạng trong “hệ sinh thái” truyền thông do Nguyễn Đình Thắng cầm đầu như bpsos.org, machsongmedia.com, Bàn Tròn Đa Tôn Giáo Việt Nam đang ra sức hò hét phản đối quyết định của Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Đắk Lắk khởi tố bị can, bắt tạm giam Nguyễn Đình Thắng - nhân vật cầm đầu tổ chức này - vào ngày 30/1/2026, về tội “khủng bố” quy định tại khoản 2 Điều 299 Bộ Luật Hình sự.

Thay vì tranh luận bằng căn cứ pháp lý, BPSOS một mực lặp lại thủ đoạn cũ: quốc tế hóa vụ việc, khoác lên đó những khẩu hiệu quen thuộc về “nhân quyền” và “tự do tôn giáo”. Đáng chú ý, lần này, BPSOS còn tỏ ra “thâm” khi cố tình gắn vụ việc với Hội nghị Thượng đỉnh về Tự do Tôn giáo Quốc tế (IRF 2026), cho rằng Việt Nam “ra tay trước thềm hội nghị” vì lo sợ các “tiếng nói nhân quyền” được cất lên. Nói thẳng ra, đó là cách đổ nghiến trách nhiệm cho Hà Nội, hòng biến một vụ án hình sự cụ thể thành vấn đề chính trị - đối ngoại.

Chưa nói đến sự mỉa mai cho cái gọi là “sự kiện” mang danh IRF 2026 (qua nhiều “tuyên bố” của sự kiện này trước đây, đố ai mà tin được sự chính trực của họ đấy), chỉ cần nhìn vào sự cay cú của BPSOS và đồng hội nêu trên, những người tỉnh táo buộc phải đặt câu hỏi ngược: nếu BPSOS chỉ làm cứu trợ nhân đạo thuần túy, thì hà cớ gì việc một cá nhân bị khởi tố theo pháp luật Việt Nam lại khiến cả bọn nhảy dựng lên như thể lao vào tổ kiến lửa cơ chứ?

Muốn trả lời, chỉ cần lần ngược lại những gì BPSOS đã làm suốt nhiều năm qua dưới danh nghĩa “cứu trợ người tị nạn”.

Thực tế cho thấy, các hoạt động của BPSOS chẳng liên quan mấy đến nhân đạo. Đếm đi đếm lại, rất khó tìm thấy dấu ấn nào đáng kể trong việc hỗ trợ cộng đồng yếu thế. Ngược lại, không cần đếm cũng thấy rõ: những đối tượng nhận được sự “quan tâm” đặc biệt của BPSOS chỉ xoay quanh một nhóm hẹp các cá nhân gắn với hoạt động chống phá Việt Nam, thậm chí liên quan đến bạo lực và khủng bố. Và đi kèm cái gọi là “hỗ trợ” ấy luôn là vận động chính trị, gây quỹ thuê luật sư, ngăn chặn dẫn độ, đưa hồ sơ cá nhân ra diễn đàn quốc tế - như một gói hành động trọn bộ, một điều kiện cứng…

Liệu có một tổ chức nhân đạo hay một hội nghề nghiệp pháp lý nào lại cho rằng mình được phép hoặc nhân danh “cứu trợ”, vượt qua ranh giới nhân đạo, can dự sâu vào vấn đề chính trị hay không? Liệu một tổ chức pháp lý hoặc nhân quyền chân chính nào có thể cổ vũ các hoạt động gây sức ép quốc tế và công khai biện minh cho các đối tượng có dấu hiệu phạm tội hình sự?

Hai ví dụ tiêu biểu là Lê Trung Khoa và Y Quynh Bdap - những nhân vật mà BPSOS bênh chằm chặp, đặc biệt trong giai đoạn cuối năm 2025 - nghĩa là còn nóng hổi.

Với Lê Trung Khoa, Nguyễn Đình Thắng và BPSOS nhiều lần ca ngợi đây là “nhà báo độc lập” bị đàn áp. Nhưng phán quyết của Tòa án Berlin II - cấm Khoa tiếp tục phát ngôn, lan truyền thông tin xâm phạm danh dự, uy tín của Tập đoàn Vingroup và ông Phạm Nhật Vượng - đã giáng một cái tát không thể đau hơn vào mặt BPSOS: Cấm ông Lê Trung Khoa tiếp tục thực hiện các hành vi phát ngôn, lan truyền thông tin sai sự thật… Khoa phải chịu 43% án phí trong tổng số 250.000 euro và đối mặt nguy cơ án tù tới 2 năm nếu tái phạm…

Lưu ý nhé, răng đây là phán quyết của một nền tư pháp phương Tây độc lập, chứ không phải tòa án Việt Nam để mà BPSOS xuyên tạc là xử không công bằng hoặc chà đạp lên công lý…

Trường hợp Y Quynh Bdap còn phơi bày rõ hơn sự tréo ngoe giữa tôn chỉ và hành động của BPSOS. Dù vận động rầm rộ, gây quỹ, kêu gọi quốc tế và tuyên bố sẽ đưa hồ sơ này thành nội dung “hành động” tại các hội nghị tự do tôn giáo, tòa án Thái Lan - ở một quốc gia đa đảng, với hệ thống tư pháp độc lập vẫn chẳng thèm đếm xỉa, và quyết định dẫn độ Y Quynh Bdap về Việt Nam.

Hai ví dụ ấy cho thấy rõ: BPSOS không hề đứng về phía nhân quyền hay các nạn nhân yếu thế, mà chỉ chăm chăm bảo vệ những nhân vật bất hảo về chính trị. Không bảo vệ nổi Lê Trung Khoa, không cứu được Y Quynh Bdap, mà giờ lại định liều lĩnh “cứu”/ cãi thắng cho Nguyễn Đình Thắng khỏi bàn tay pháp luật Việt Nam ư?

Có mà khối ra, và còn lâu nhé!

Nguồn: Tuyên giáo và dân vận.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Gia Lai?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Thị Trấn Kon Dỡng, H.Mang Yang, Gia Lai
Gia Lai
600000