TGbike - Thế giới xe thăng bằng cho bé

TGbike - Thế giới xe thăng bằng cho bé

Share

Phân phối sỉ lẻ xe trẻ em trên toàn quốc
- Xe thăng bằng
- Xe đạp trẻ em

06/11/2019
01/11/2019

Dây chuyền huyền thoại 😂😂😂

29/10/2019

5 KHÔNG TRÁCH, 6 KHÔNG MẮNG

Trẻ con hẳn có lúc làm sai, nhưng trách mắng trẻ cũng phải có nghệ thuật và phương pháp. Lời nói ra như xô nước hắt đi, người hắt có thể quên, nhưng đứa trẻ bị hắt chắc chắn sẽ nhớ đến lúc lớn lên.

5 KHÔNG TRÁCH

1. Không trách con cái kém cỏi

Khả năng của con người là có hạn, vì thế nếu có điều gì đứa con không làm được cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, trí thông minh và năng khiếu cũng có nhiều loại, không giỏi cái này thì sẽ giỏi cái khác. Không thể chì chiết một con cá tại sao không biết leo cây, mà tốt hơn hết nên tìm vùng nước nào phù hợp mà thả nó xuống.

2. Không trách con cái hỏi nhiều

Trẻ con tò mò, nhiều lúc hỏi phát mệt, mà có khi hỏi những câu người lớn cũng không biết trả lời thế nào. Nhưng chính nhờ hỏi đáp mà trẻ học về thế giới xung quanh, đừng thiếu kiên nhẫn mà gạt đi kể cả những câu hỏi ngốc nghếch nhất. Giải thích tỉ mỉ, không biết thì nghiên cứu google rồi giải thích lại, đấy chính nuôi dưỡng tri thức.

3. Không trách con cái vì tai nạn chẳng may

Ai mà chẳng có lúc lỡ tay lỡ chân, đổ vỡ hay vấp ngã hầu hết là do chẳng may. Làm cha mẹ không nên cứ xảy ra tai nạn nhỏ là trách mắng con cái, khiến chúng về sau có gặp chuyện cũng không dám nói.

4. Không trách con cái làm chậm

Mới học không thể tinh, mới làm không thể nhanh, thà chậm mà chắc còn hơn nhanh mà ẩu. Nếu như lúc con làm mà mải chơi, không tập trung, làm theo kiểu chống đối...thì mới đáng trách, còn nếu đã chăm chú cố gắng thì dù không nhanh nhẹn cũng đáng được cổ vũ.

5. Không trách con cái bị ốm

Nhiều người có con bị ốm, dù lo lắng chăm sóc nhưng cũng phải cằn nhằn là vì con thế này thế kia nên mới bị ốm đấy, tốn tiền mua thuốc các thứ. Ốm đau là khi cơ thể con người yếu đuối nhất, tinh thần cũng mềm yếu, dễ tủi thân. Bản thân đứa trẻ đâu có cố tình bị ốm, tại sao lại bị trách bởi một điều khó kiểm soát này?

6 KHÔNG MẮNG

1. Không mắng trẻ ở nơi đông người

Danh dự là thứ mà ai cũng có, bất kể người lớn hay trẻ nhỏ. Bởi vậy, mắng mỏ con cái trước chốn đông người chỉ làm trẻ càng thấy xấu hổ, tự ti.

2. Không mắng khi trẻ đã biết lỗi

“Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại”. Một khi trẻ đã nhận ra lỗi lầm của mình thì đừng chì chiết thêm nữa, chỉ phản tác dụng, mà nên ân cần chỉ bảo thế nào mới là cách làm đúng.

3. Không mắng trẻ vào ban đêm

Trách mắng trẻ vào lúc này có thể khiến con bạn đem theo cảm giác tủi thân, buồn chán vào giấc ngủ, làm trẻ ngủ không ngon giấc, thậm chí gặp phải ác mộng đáng sợ.

4. Không mắng trẻ trong bữa ăn

“Trời đánh còn tránh miếng ăn”. Mọi lời phê bình, trách phạt, để sau bữa ăn hãy nói.

5. Không mắng khi trẻ đang vui mừng

Trẻ đang vui mà bị mắng không khác gì đang đi chơi lại gặp bão. Sự thay đổi đột ngột thậm chí có thể gây ra cú shock tinh thần, ảnh hưởng đến sự phát triển tính cách của trẻ.

6. Không mắng khi trẻ đang gặp chuyện buồn

Những lời phê bình lúc này sẽ chỉ càng làm tâm trạng con bạn xấu đi, tạo thêm áp lực tinh thần cho trẻ. Những áp lực ấy nếu không được giải tỏa kịp thời có thể sẽ dẫn đến những hậu quả khó lường về sau.

25/10/2019

"Con ước gì mình là chiếc điện thoại di động kia, để bố mẹ dành thời gian bên con nhiều hơn"

Trong chiếc điện thoại đó có gì hả mẹ? Có phải ở đó, thứ gì cũng có và còn vui hơn khi nói chuyện với con phải không?

Hôm nay cô giáo con giao một bài tập. Đề tài: "Hãy kể về một việc ý nghĩa bố mẹ đã làm cùng em". Con đã được 9 điểm bài văn này bố mẹ ạ. Sao con chẳng thấy vui chút nào. Cô bảo bài văn của con ý nghĩa và xúc động.

Nhưng bố mẹ ơi, câu chuyện ấy của con đâu có thật?

Con đã nghĩ rất lâu, lâu lắm. Từ khi con đi học, bố mẹ đã cho con những gì tốt nhất có thể. Con được học ở một trường học tốt, được bố mẹ mua cho những thứ đồ chơi đắt tiền mà các bạn không có được. Đến lớp, bạn nào cũng nói muốn được như con.

Bạn Linh bảo ở nhà bố bạn ấy chẳng mua đồ chơi cho bạn ấy, hầu hết những trò chơi đều là bố bạn ấy nghĩ ra. Con đã từng thấy 2 đầu ống nghe điện thoại bố bạn Linh làm để "liên lạc" với bạn ấy. Bố nhớ không, nó làm bằng chiếc cốc giấy và bố đã ném ra ngoài sau khi con đưa cho bố.

Con biết con còn nhỏ, không hiểu hết những áp lực của người lớn. Con biết con không thể đòi hỏi bố mẹ quá nhiều. Nhưng bố mẹ ơi, nếu đã về đến nhà, bố mẹ có thể bỏ chiếc điện thoại di động sang một bên được không ạ?

Con có rất nhiều chuyện ở trường muốn kể với bố mẹ. Chuyện cô giáo con đã khen con trước lớp, chuyện con đạt thành tích cao trong học tập. Con muốn bố mẹ đọc những bài văn con viết. Nhưng bố đã để nó rơi xuống đất ngay sau khi chiếc điện thoại trên tay bố đổ chuông. Con đã ngồi đợi bố quay lại và đọc tiếp, đến nỗi tối ấy con ngủ quên trên bàn học.

Con không biết từ khi nào, con cảm thấy ghét chiếc điện thoại của bố mẹ. Con ước giá mà một lần mẹ có thể đặt chiếc điện thoại xuống và chơi với con. Mẹ ơi, mẹ có nhớ, đã có lần mẹ không biết điện thoại ở chỗ nào và đến một ngày sau mẹ mới tìm thấy chứ ạ? Hôm đó là ngày vui nhất của con, mẹ đã dành trọn vẹn một ngày để đưa con đi chơi, đi ăn và mẹ còn dạy con học nữa.

Bố mẹ nói trẻ con không nên dùng điện thoại, nhưng trong điện thoại có gì hả mẹ? Có phải ở đó, thứ gì cũng có và còn vui hơn khi nói chuyện với con phải không? Con thấy nhiều lúc bố nhìn điện thoại rồi cười mãi. Con cũng mong giống như điện thoại, làm bố mẹ vui cười và không muốn rời như thế. Con đã cố gắng để làm một đứa trẻ ngoan, học giỏi. Con cũng chưa bao giờ làm trái ý bố mẹ. Mỗi lần con có thành tích cao, mẹ lại mua cho con những bộ quần áo đẹp. Còn bố sẽ mang về rất nhiều đồ chơi. Nhưng con lại không thấy vui mẹ ạ.

Hôm nay trên đường đi học về, con thấy bố bạn Linh cõng bạn ấy đi ăn kem. Con ước được như bạn ấy quá. Rồi con nói với mẹ, mẹ liền dạy con ăn kem là không tốt cho họng, mẹ cũng phải về và làm nốt công việc ngày hôm nay.

Con từng nghĩ bố bạn Linh không có việc làm nên mới dành nhiều thời gian cho bạn ấy được như thế. Vậy mà mẹ ơi, chú ấy cũng đi làm đấy ạ. Chắc lương bố bạn Linh thấp lắm, không đủ tiền để mua một chiếc điện thoại di động, mẹ nhỉ?

Nguồn: ST

18/10/2019

TỤI NHỎ THẬT ĐÁNG YÊU
Cu Tí với mẹ đang xem phim. Đến đọạn đôi nhân tình hôn nhau, cu Tí hỏi mẹ:

- Họ làm gì thế mẹ?

- Họ yêu nhau ấy mà!

- Yêu là thế nào?

- Là ngửi mồm nhau, kiểm tra xem ăn cơm đã rửa mồm chưa.

Tí nhanh nhảu kể:

- Thế thì con biết rồi, hôm mẹ đi công tác, bạn bố là cô H tới nhà nấu cơm ăn với bố con. Ăn xong bố cũng ngửi mồm, rồi còn cởi cả áo cô H ra để ngửi người nữa.

P/s: Có thằng con xứng đáng thiệt🤣.
St

16/10/2019

SUY NGẪM !

Một buổi sáng, người cha làm hai bát mì. Một bát có trứng ở trên, một bát không có. Ông hỏi con trai muốn ăn bát nào?
Cậu con trai chỉ vào bát có trứng nói:
- Con muốn ăn bát này ạ.
- Nhường cho bố đi.
- Không, bát mì này là của con
- Không nhường thật à? Ông bố dò hỏi.
- Con không nhường! - Cậu bé kiên quyết trả lời rồi đắc ý với quyết định của mình.
Ông bố lặng lẽ nhìn con ăn xong bát mì thì mới bắt đầu ăn bát của mình. Đến những sợi mì cuối cùng, người con nhìn thấy rõ ràng trong bát của cha có hai quả trứng.
Lúc này, ông bố chỉ hai quả trứng trong bát mì, dạy con rằng:
- Con phải ghi nhớ điều này, những gì mắt con nhìn thấy có thể chưa đủ, thậm chí không đúng. Nếu con muốn chiếm phần lợi về mình, con sẽ không nhận được những cái lợi lớn hơn.
---
Và ngày hôm sau, người cha lại làm hai bát mì trứng, một bát trên có trứng và bát không có trứng. Người cha hỏi:
- Con ăn bát nào?
Rút kinh nghiệm từ lần trước, cậu con trai ngay lập tức chọn bát mì không có trứng. Thật ngạc nhiên, khi cậu bé ăn hết bát mì vẫn không có quả trứng nào. Trong khi đó, bát mì của người cha không những có quả trứng ở trên mà còn một quả nữa ở dưới đáy.
Ông chỉ vào bát mì của mình và nói:
- Không phải lúc nào cũng dựa vào kinh nghiệm được đâu con trai à. Đôi khi cuộc sống sẽ lừa dối con, tạt gáo nước lạnh vào con khiến con phải chịu thiệt thòi. Con không được quá khó chịu hay buồn bã. Hãy xem đó là một bài học.
---
Một thời gian sau, người cha lại nấu hai bát mì như những lần trước và hỏi con trai chọn bát nào. Lần này, cậu con trai muốn cha chọn trước.
Ông bố chọn bát mì có trứng và ăn ngon lành. Cậu con đón lấy bát mì không trứng mà ăn, thần thái lần này bình tĩnh.
Ăn một lúc cậu chợt phát hiện trong bát của mình có 2 quả trứng. Người cha mỉm cười nói với cậu con trai:
Con thấy không, khi con nghĩ tốt cho người khác, những điều tốt đẹp sẽ đến với con. Khi con không màng đến lợi ích riêng của bản thân, cuộc đời sẽ không để con phải chịu thiệt.

Photos from TGbike - Thế giới xe thăng bằng cho bé's post 15/10/2019

🆘🆘🆘 ĐỪNG CHO CON XEM ĐIỆN THOẠI NỮA, BẠN ĐANG “GIẾT CHẾT” TƯƠNG LAI CỦA CON BẠN ĐẤY !
👉 Theo baomoi.com “Sự nguy hiểm của việc sử dụng điện thoại di động đã được Tổ chức Y tế Thế giới WHO chính thức xác nhận vào năm 2011 cho rằng nó có thể gây bệnh ung thư. Tuyên bố này dựa trên quyết định của một nhóm 31 nhà khoa học đến từ 14 nước sau khi xem xét các bằng chứng cho thấy khẳng định trên là chính xác.
Đây là một tin khiến nhiều người, nhất là các bậc làm cha mẹ phải giật mình. Điện thoại di động đặc biệt có hại với trẻ nhỏ bởi bộ não của chúng hấp thụ bức xạ gấp nhiều lần so với người trưởng thành.”
👉 Hãy cho con ra ngoài vận động để khám phá và trải nghiệm thế giới kỳ thú, đó là cách tốt nhất để trẻ quên đi thói quen nghiện smartphone, và có được sự phát triển toàn diện về thể chất và trí tuệ.
Cũng giống như trồng một cái cây & xây một ngôi nhà vững chắc, với trẻ nhỏ thì 5 năm đầu đời quyết định tính cách và nhân cách cả cuộc đời của con. Là cha mẹ, hãy cho con một nền móng vững chắc nhất.
=====
⚡️ TG bike© xin giới thiệu đến các ba mẹ mẫu xe thăng bằng X-12EBV cao cấp cho bé.

Thương hiệu: Em Be Vang (EBV)
Mã sản phẩm: X-12EBV
Xuất sứ: OEM
Loại xe: Xe tập thăng bằng (Không có bàn đạp)
Chất liệu: Hợp kim thép
Lốp: Bánh đặc (Cao su không mòn, êm chắc)
Vành xe: Vành đúc nhựa ABS (siêu bền)
Kích thước bánh xe: 12” (Inch)
Màu sắc: Xanh Dương, Xanh lá, Đỏ, Vàng, Cam
Độ tuổi sử dụng: > 18 tháng tuổi
Tải trọng: 80 Kg
Bảo hành khung: 18 tháng
============================
TG bike© - Thế giới xe thăng bằng cho bé
☎️ Hotline đặt hàng: 0973686811
🏘 Địa chỉ: 274 Trần Hưng Đạo, Nam Sách, Hải Dương.



𝙇𝙪̛𝙪 𝙮́: Đ𝙪̛𝙤̛̣𝙘 𝙠𝙞𝙚̂̉𝙢 𝙩𝙧𝙖 𝙝𝙖̀𝙣𝙜 𝙩𝙧𝙪̛𝙤̛́𝙘 khi 𝙣𝙝𝙖̣̂𝙣

Photos from TGbike - Thế giới xe thăng bằng cho bé's post 14/10/2019

Hành vi của con từ 1-3 tuổi quyết định tính cách của con cả đời. Nên cha mẹ cần dạy dỗ con ngay từ những năm tháng đầu đời nhé.

Nguồn : St


Photos from TGbike - Thế giới xe thăng bằng cho bé's post 11/10/2019

Tuổi thơ tôi đã trôi qua như thế, cái thời chưa có facebook và smartphone đó,...
Bạn biết bao nhiêu trò trong đây ????? Comment cho mọi người biết nhé 🤪, Ad đoán có những bạn chắc không biết nổi trò nào luôn 😆

05/10/2019

Đời có tên tụi mình

1. Ở Trung Quốc, 5 tỉnh có kinh tế mạnh nhất: Quảng Đông, Giang Tô, Sơn Đông, Phúc Kiến, Triết Giang đều có đặc điểm chung là ven biển. Tương tự là Hàn Quốc, Đài Loan, Nhật Bản, Singapore. Vị trí địa lý thuận lợi là điều kiện cần để giao thương. Việc nằm sâu trong lục địa như Lào, Mông Cổ...luôn gặp những bất lợi vì ngoại thương phần lớn thông qua các cảng biển. Tuy nhiên, những nước có biển như Philippines, Indonesia, Papua New Guinea, Srilanka...thì nền kinh tế và ngoại thương không khá mấy. GDP của cả đất nước Phillipines chỉ bằng 1/4 tỉnh Quảng Đông dù dân số ở mức tương đương (trên 100 triệu). Nền ngoại thương nói riêng và kinh tế nói chung của các nước này lại chủ yếu cũng nằm trong tay các doanh nhân Hoa Kiều, cũng nguồn gốc Quảng Đông, Phúc Kiến...Như vậy, điều kiện đủ và cốt lõi để kinh tế phát triển chính là con người, mà ở đây văn hoá đóng vai trò quyết định. Sống chung với người có óc làm ăn, óc làm chủ, ưa mạo hiểm, dám chịu rủi ro, lo cho người khác...thì mình sẽ bị "lây nhiễm", rồi giàu có phồn vinh lúc nào hẻm hay, tiền của bỗng dưng ập đến trở tay không kịp.

Còn nếu ai xui xẻo mà phải sống chung hoặc kết bạn với người ham bằng cấp, ham ổn định, nghĩ hẹp, chắc ăn, thích xin việc, phụ thuộc người khác...thì mình cũng sẽ bị tư duy như thế.

Người ta thống kê 100 doanh nhân lớn nhất của châu Á và rút ra những tính cách chung. Đầu tiên là có gene "con nhà nòi". Ông tổ có cửa hiệu ở Quảng Châu thì sau này con cháu dù có d**g thuyền phiêu bạt sang Manila, dù hai bàn tay trắng cũng sẽ gây dựng lại được cơ nghiệp.

Số người không có tố chất để làm chủ, thì phải tự nhận thức và thay đổi. Nói dễ thì không dễ, mà khó cũng không khó. Vì nó liên quan đến một chữ duy nhất: DÁM.

2. Con đường tơ lụa từ Đông sang Tây, bắt nguồn từ Hàng Châu quê lụa, lên Tây An rồi qua các nước Trung Á, Ả Rập, sang châu Âu là do các thương nhân ngày xưa tạo ra. Con đường này dài hàng ngàn dặm, qua núi cao, qua sa mạc, qua sông sâu, qua nhiều quốc gia với văn hoá, tôn giáo. Người bỏ mạng lại trên đường thiên lý cũng nhiều. Nhưng nó làm giàu cho những người DÁM đi trên con đường ấy.

Về mặt địa lý, nước Úc nằm gần châu Á, cạnh sát Indonesia và hai nền văn hoá lớn Trung Quốc, Ấn Độ. Nhưng lại được các nhà thám hiểm người Hà Lan, Anh, Bồ,...cách đó xa xôi vạn dặm tìm ra, vẽ bản đồ, xác lập chủ quyền, xây dựng thành vùng đất trù phú. Bây giờ người Trung, người Ấn mua qua phải xếp hàng phỏng vấn xin visa, còn người Indonesia thì lâu lâu lại vượt biên sang và bỏ mạng trên những con sóng dữ. Sinh viên Ấn, Trung ở Úc, tới năm cuối là dáo dác làm hôn nhân giả để ở lại. Họ luôn tiếc nuối, giá như ngày xưa cha ông họ DÁM...bước sang (Cũng có nhiều người châu Á sang Úc trước người Âu nhưng chủ yếu là người đánh cá, hẻm phải tinh hoa, nên thấy vậy thôi chứ không biết phải làm gì tiếp theo. Giống như Đà Lạt, không phải bác sĩ Yersin là người đặt chân đến đầu tiên. Nhưng ông là tinh hoa, nhận thấy đây là vùng đất đặc biệt, mới thành lập thành phố, còn trước đó, bao nhiêu người Việt tới và nói giữa mấy dãy núi trên kia có một cao nguyên toàn thông, lạnh ngắt, teo hết, đến khi người ta xây xong thành phố thì mới lục tục kéo lên. Nên "tinh hoa" nó khác "đại trà" ở chỗ, họ sẽ tạo "không" thành "có", hoang vu thành trù phú, nghèo khó thành phồn vinh).

Người phương Tây ngày xưa với cánh buồm thô sơ, với chiếc la bàn cũng thô sơ…đi dọc ngang trên quả đất, tìm vùng đất này, đất kia, mua bán cái này cái kia với mọi dân tộc, dù rất nhiều con tàu đã một đi không trở lại do bão tố trên biển lúc đó không thể dự đoán được. Ngoại ngữ thời đó vừa làm vừa ghi chép lại, nhưng người ta vẫn giao thương được. Hội An ghi dấu đội thương thuyền người Hoa, người Anh, người Hà Lan, người Pháp, người Nhật, người Ấn Độ, người Ả Rập...nhưng lịch sử thế giới không ghi nhận bất kỳ đội thương thuyền người Việt nào ghé cảng Osaka, Singapore. Người Việt với văn hoá lúa nước, múa hát ngâm thơ hò đối đáp trong làng trong xã, ao cá và bờ tre, thửa ruộng nhỏ mỗi hộ vài sào...nên tư duy chật chội, truyền đời này sang đời khác, phố hay làng đều chật.

3. Thích phán xét người khác và sợ bị phán xét, nên nhìn chung người châu Á ứng xử theo đám đông, duy tính duy tình, không thích duy lý, không thích sự rõ ràng. Các thế hệ người châu Á không dám đi đâu xa, cứ quẩn quanh trong làng, ngâm thơ múa hát, và đã trả giá khi tất cả đều thành thuộc địa hay bị ảnh hưởng bởi phương Tây trong thế kỷ 18-19, trừ Nhật và Thái. Suy nghĩ bùng nhùng, văn hoá gia tộc của người châu Á chính là cản trở lớn nhất của châu lục này phát triển trong các thế kỷ. Nhận ra vấn đề này, Fukuzawa, một trí thức Nhật bản dưới thời Minh Trị đã tìm ra thuyết “Thoát Á Luận” tức lý luận thoát ra tư duy châu Á, cụ thể là từ bỏ lối nho học khiến tư duy rập khuôn, sáo mòn. Họ cũng xem nho giáo chỉ là lịch sử chứ không còn là quốc đạo. Nho giáo với các ràng buộc con người chằng chịt khiến từ lúc sinh ra đến mất đi, một cá thể độc lập không dám sống cho bản thân mình, các chữ nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, hiếu, trung...được khai thác theo hướng phục vụ cho việc mở rộng lãnh thổ của các hoàng đế. Các hoàng đế này đặt hàng cho các triết gia viết ra, gọi là sách "thánh hiền", được xã hội mặc định là đúng đắn, là truyền thống gìn giữ cho bằng được. Ông Khổng Tử, Mạnh Tử, Tuân Tử, Trang Tử gì đó cũng chỉ là một cá nhân, sống trong một thời đại với nền nông nghiệp lua hâu (lua hâu là lạc hậu, tới đoạn này tự nhiên chêm tiếng Hoa, mệt ông Tony quá à), thời con trâu và cái cày...thì quan niệm của họ chỉ nên tham khảo, chắc gì đã đúng ở thời của họ huống hồ gì đến cả ngàn năm sau. Từ đó, người Nhật thoát Á nhẹ nhàng. Người Hàn hay Trung, sau này dù không bỏ âm lịch tuy nhiên xã hội từ từ lãng quên. Người Hàn chỉ xem 3 ngày đầu năm âm lịch là 3 ngày nghỉ, còn người Hoa, với giới chủ và nhà giàu, họ xem tết âm lịch (người Phương Tây gọi là Chinese new year) là dịp để đi du lịch nước ngoài. Kinh tế càng gắn chặt với kinh tế thế giới, áp lực làm việc của mỗi cá nhân....sẽ khiến lịch âm tự động sẽ biến mất khỏi bộ nhớ của giới trẻ. Âm lịch, tức nông lịch, lịch theo chu kỳ mặt trăng quay quanh quả đất, mùng 1 là trời tối nhất, rằm là trăng sáng nhất, sức hút mặt trăng sẽ tạo ra nước thuỷ triều lớn ròng cho việc trồng trọt. Âm lịch chỉ phù hợp với nền nông nghiệp cổ xưa lạc hậu, phụ thuộc hoàn toàn vô thiên nhiên, từ đó mà văn hoá cúng kiếng, cầu xin mới ra đời. Làm nông toàn là "trông trời trông đất trong mây, trông mưa trông nắng trông ngày trông đêm", lập đàn cầu mưa cầu nắng. Âm lịch không chuẩn nên vài năm là bù vô cả tháng, gọi là tháng nhuận.

Còn dương lịch, tính theo chu kỳ trái đất quay quanh mặt trời, chính xác hơn, chỉ 4 năm sai số 1 ngày, bù vào tháng 2 (29/2). Dương lịch là cơ sở của mọi thành tựu khoa học kỹ thuật của người phương Tây. Muốn trời mưa thì cho máy bay rải i ốt bạc lên mây chứ thắp hương lạy xin ông Long Vương ắt xì chi cho mệt.

4. Thế kỷ 19. Khi văn minh Phương Tây tràn đến không có gì có thể chống lại được vì họ hơn châu Á về mọi mặt, người Nhật nhận ra cái duy nhất người Phương Tây cần là lợi ích kinh tế, nên họ mở cửa cho vào. Người Thái cũng bắt chước người Nhật. Hai vị vua trạc tuổi nhau lúc đó là Minh Trị Thiên Hoàng của Nhật, Chulalongkorn của Thái Lan đã giữ vững được độc lập, ở châu Á, duy chỉ 2 quốc gia này hem là thuộc địa của ai. Lúc đó vua Tự Đức (cùng thời với anh Minh Trị và anh Chula dù lớn tuổi hơn một tí), khi nghe Pháp tấn công Đà Nẵng năm 1858, cứ hỏi "bây chừ thì ta phải làm răng". Các nước anh cả trong vùng từ Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia,...cũng không thoát khỏi ách thuộc địa vì cứ "làm răng". Dầu sôi lửa bỏng mà còn đòi đi... nha sĩ.

5. Ngày xưa khó khăn như thế, người ta còn Dám đi, dám làm để phồn vinh giàu có. Giờ đây, có một số bạn trẻ, ngay cả leo lên máy bay cũng không dám. Internet, ngoại ngữ, định vị vệ tinh...khiến mọi thứ thuận lợi dễ dàng, vậy mà không dám bước ra thế giới bên ngoài, dù để đi du lịch. Muốn học gì, khởi nghiệp làm gì, hay đi đâu,...cũng phải xin ý kiến cha mẹ/gia tộc dù đã hơn 18 tuổi. Chưa ông tỷ phú hay giám đốc nào xin phép cha mẹ cho con đi tỉnh xa mở công ty, bà mẹ nói không được, cái nói dạ thôi không mở. Rồi ngồi khóc. Tụt mood chán nản buồn rầu vì cha mẹ không cho tiền mở doanh nghiệp, không cho đi xa rồi cũng chấp nhận. Đông Tây kim cổ chưa hề có thể loại người chủ nào như thế.

Độc lập tư duy, thoát khỏi suy nghĩ đám đông thì mới có tự do cá nhân. DÁM là tố chất đầu tiên của những người muốn làm chủ doanh nghiệp, hoặc làm chủ cuộc đời.

Nếu các bạn trẻ xin chữ đầu năm, thì Tony cho các bạn chữ Dám treo lên tường FB của mình. Nếu làm kinh tế, dám đi đến những nơi xa xôi khai phá, dám tự mình trả lương cho mình, tiến tới trả lương cho người khác. Làm ngành nghề gì cũng phải có thành tựu.

6. Để đời có tên tụi mình.

Theo: Tony Buổi Sáng

Shared by: KIEN THUC KINH TE

04/10/2019

2️⃣0️⃣ CÁCH HIỆU QUẢ ĐỂ TRỞ THÀNH BỐ MẸ VUI VẺ, HÀI HƯỚC

“Mẹ ơi, mẹ có thể chơi với con không?”
“Bố ra ngoài chơi cùng con nhé?!”…

🤦‍♀️🤦‍♂️ NGƯỜI LỚN CHÚNG TA THƯỜNG “MẮC KẸT” TRONG NHỮNG NGHĨA VỤ, TRÁCH NHIỆM PHẢI HOÀN THÀNH

Được cùng con chơi những trò đôi khi có vẻ “ngớ ngẩn” thì thật là tuyệt vời, nhưng có bao nhiêu lần chúng ta đã bỏ qua hay phớt lờ những cơ hội đó để làm việc hay đảm bảo thực hiện những trách nhiệm của mình?

Nếu cơ hội ấy vụt qua, liệu nó có đến lại một lần nữa?☹️☹️

Chơi không chỉ mang lại lợi ích cho con mà còn cả cho bạn nữa. Cùng con tham gia những trò chơi “ngớ ngẩn” sẽ giúp bạn giảm căng thẳng, thiết lập lại các thứ tự ưu tiên khi chúng ta lạc lối. Một ngôi nhà sạch đẹp có thể muộn 10 – 20 phút nhưng thời gian ở cùng con một khi trôi qua thì khó có thể lấy lại được.

Con có thể không muốn chơi cùng bạn vào ngày mai hoặc tuần tới, hoặc tháng tới, nhưng ngay bây giờ con muốn. Và chắc hẳn đa số ông bố bà mẹ không muốn bỏ lỡ những cơ hội này để chơi cùng con, vì chúng ta sẽ không biết chắc liệu đây có phải lần cuối cùng.

🙆‍♀️🙆‍♂️ NHỮNG CÁCH TUYỆT VỜI ĐỂ TRỞ THÀNH BỐ MẸ VUI VẺ, HÀI HƯỚC HƠN TRONG MẮT CON

Hãy thử dừng những gì bạn đang làm và …👇👇

1. Cùng con chộp lấy kem hoặc một món ăn yêu thích của cả nhà
2. Đi dạo cùng nhau
3. Cù con/chọc nhẹ con (nhưng chú về mức độ để không gây khó chịu cho bé)
4. Cùng nhau chụp một vài kiểu ảnh tự sướng “ngốc nghếch”
5. Cùng con xây dựng, lắp ghép một “pháo đài”
6. Chơi trò “Mặc đẹp”
7. Chơi trò trốn tìm
8. Cùng con vẽ tranh/sáng tạo nghệ thuật
9. Có một “cuộc chiến” bằng súng nước / b**g bóng
10. Đuổi bắt con trong sân hoặc công viên
11. Để con sơn móng tay cho bạn
12. Chơi trong mưa và nhảy vào vũng nước
13. Chơi trò “đi dã ngoại” trong phòng khách
14. Đi bơi
15. Chơi "đấu vật" với con
16. Tô màu bằng phấn
17. Cùng nhau đạp xe
18. Cùng con chơi lắc vòng
19. Bật nhạc và nhảy khi nấu bữa tối
20. Chơi trò chơi dân gian mà bố mẹ đã từng chơi

🥰🥰 Trên đây chỉ là một vài gợi ý nhỏ mà đưa ra. Bố mẹ và các bé hoàn toàn có thể có những lựa chọn khác phù hợp hơn với gia đình của mình. Điều quan trọng bố mẹ cần đặt thời gian chơi cùng con là một trong những “nhiệm vụ” hàng ngày của mình. Khi ấy bạn sẽ thấy gia đình mình có những sự thay đổi tích cực ra sao nhé! 😊😊
Nguồn: lamchamevietnam

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hai Duong?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address


274 Trần Hưng Đạo, Nam Sách
Hai Duong
170000