22/09/2024
Do bão Yagi khốc liệt quá làm gẫy hai cột rổ nên CLB xin phép ngừng hoạt động. See you again!
Hỡi ơi!
Chân giặc đất rền;
Lòng đội trời tỏ.
Hai năm công xây đội, chưa ắt còn
danh nổi như phao;
Vài trận giao hữu, đánh tuy bại tiếng vang như mõ.
Nhớ linh xưa:
Cui cút luyện tập;
Riêng lo rèn khó.
Chưa quen luật đấu, đâu tới sân chung;
Chỉ biết chơi vui, ở trong làng bộ.
Việc học, việc game, việc mơ, việc mộng, ta vốn quen làm;
Tập ném, tập thủ, tập bound, tập nhồi, mắt chưa từng ngó.
Tin giao hữu phập phồng hơn đôi tuần, trông tin giải như trời hạn mong mưa;
Mùi tính hèn vấy vá đã đôi năm, ghét bọn mõm như nhà nông ghét cỏ.
Bữa thấy giao hữu cũng xin nghỉ, nói chẳng buồn nghe;
Ngày xem thành viên tập hời hợt, muốn ra quỳ lạy.
Một mối xa thư ước nguyện, há để ai chém rắn đuổi hươu.
Hai vầng nhật nguyệt chói lòa, đâu dung lũ khua môi múa mép.
Nào đợi ai đòi, ai bắt, phen này xin ra sức đoạn kình;
Chẳng them đi làm, đi học, chuyến này dốc ra tay bộ hổ.
Khá thương thay:
Vốn chẳng phải có tài, có tập, theo tập ở các tuyển;
Chẳng qua là người già, người trẻ, mến bóng cam làm chiêu mộ.
Ba ban chuyên môn hóa, nào đợi tập rèn;
Hơn chục thành viên mới, đâu chờ bày bố.
Ngoài chân có một đôi dép lê, nào đợi đeo nai kì a-đi-đạt;
Trong tay cầm vài quả bóng méo, chi nài sắm bóng da, rổ xịn.
Chơi sân gập ghềnh rổ chưa 3m, cũng ra bao con người cứng cáp;
Sân ngắn hẹp tự đo tự kẻ, cũng có giải mở rộng thành công.
Chi kỹ năng kiến thức còn non, nghe giục, đạp rào lướt tới, coi đối thủ như không;
Nào sợ đội bạn kẻ to, người khỏe, ôm bóng xông vào, liều mình như chẳng có.
Kẻ đi trái, người đi phải, làm cho đông tây nam bắc hồn kinh;
Bọn hè trước, lũ ó sau, trối kệ đối thủ đánh tay đẩy người.
Những lăm lòng nghĩa lâu dùng;
Đâu biết xác phàm vội bỏ.
Một chắc sa trường rằng chữ hạnh, nào hay da ngựa bọc thây;
Trăm năm âm phủ ấy chữ quy, nào đợi gươm hùm treo mộ.
Đoái sông Vạn ta, cỏ cây mấy dặm sầu giăng;
Nhìn chợ Yên kia, già trẻ hai hang lụy nhỏ.
Chẳng phải ai nhờ, ai cầu tới ta, mà lập đội tập luyện cho cam tâm;
Vốn không giữ đội, giữ người bỏ đi, mà hiệu lực theo tiếp cho đáng số.
Nhưng nghĩ rằng:
Sân bóng cột rổ nhờ trường, tài bồi cho huyện quê ta;
Quả bóng mét lưới ở đời, mắc mớ chi ông cha nó.
Vì ai khiến người tận tâm khó nhọc, ăn tuyết nằm sương;
Vì ai xui cột rổ tan tành, xiêu mưa ngã gió?
Sống làm chi ăn ốc nói mò, quăng công cũ, xô nghĩa xưa, thấy lại thêm buồn;
Sống làm chi hời hợt bông đùa, ném air ball, nhồi hụt bóng, nghe càng thêm hổ.
Thà thác mà đặng câu địch khái, về theo tổ phụ cũng vinh;
Hơn còn chịu chữ cố xây, ở với kẻ mõm rất khổ.
Ôi thôi thôi!
Bóng rổ Tứ Kỳ năm canh ưng bão Yagi, tấm lòng son trôi cùng cơn mưa như thác đổ;
Hai cột rổ một khắc đặng trả hờn, tủi phận bạc đi theo dòng gió xoáy.
Đau đớn bấy! Xa hương ngồi hờ hững, hóng từng tin sân bóng trong cơn bão;
Não nùng thay! Sóng mất điện không còn, người xa ngồi dật dờ nghe ngóng.
Ôi!
Một cơn bão lớn;
Mơ ước bay đi.
Bão gió cùng những kẻ ý thức kém, ai làm cho kẻ tận tâm phát nản;
Người đi trước chẳng còn chút mặn mà, ai cứu đặng một phường con đỏ.
Bỏ mà trả trường sân rồi nợ, danh thơm dù gì cũng đã có chút rồi;
Bỏ mà ưng bước tiếp đi lên, tiếng ngay trải muôn đời ai cũng mộ.
Trẻ tập bóng, già cũng tập bóng, linh hồn theo trái bóng cam, muôn kiếp nguyện xây dựng quê hương;
Trẻ xin trường, già trả lại trường, công xây dựng đã rành rành, người theo ta đủ đền công đó.
Nước mắt kẻ tận tâm lau chẳng ráo, thương vì hai chữ đam mê;
Cây hương đội bóng thắp nên thơm, cám bởi lũ ý thức kém.
Hỡi ơi!
Có linh xin hưởng.
09/2024.