27/04/2022
MUỐN GÌ PHẢI NÓI!
Chuyển cách đây khá lâu, có một phụ huynh VietGoal nổi điên với các HLV về việc con anh ấy không thích chơi thủ môn mà cứ bị bắt làm thủ môn. Anh ấy trách "các anh làm bóng đá mà không nhận ra thái độ của nó không thích chơi bóng nữa à? Bóng đến nó có thèm bắt đâu?"
Lúc đó trời nóng, anh em đều mệt nhưng cố gắng tập trung vào phần thi đấu đối kháng của hai đội. Vài phút cuối diễn ra rất chậm, và nhìn cậu bé thủ môn phụng phịu thật vô cùng sốt ruột.
Cuối buổi tập, chúng tôi tập trung cả đội lại trao đổi, dặn dò và hỏi han, mời cả các phụ huynh đứng sau để theo dõi. Chúng tôi nhìn thấy những rõ sự buồn chán của cậu thủ môn. Cậu khẳng định đây là buổi tập cuối cùng tại CLB…. Tuy nhiên, chỉ mất 5 phút để giải thích cho một câu có 4 chữ cái, cậu bé và cả lớp hiểu ra ngay. Ở bên ngoài, anh phụ huynh nóng tính cũng bắt đầu dãn cơ mặt ra…. (Xin tạm gác chi tiết câu chuyện nói với các cậu bé trong một bài đăng khác)
Và thưa các anh chị, bốn chữ đó chỉ đơn giản là “Muốn gì phải nói”.
✔ Ở trường, để sắm vai học sinh ngoan, đứa trẻ luôn phải nhẩm nhẩm trong đầu hai chữ “Trật tự”. Chúng rất ít cơ hội được nói, hoặc không, chúng có nhiều cơ hội có tên trong sổ ghi đầu bài.
✔ Ra đường, với cách dạy con của người Việt Nam, cứ người lạ là người xấu, ai cho gì không được nhận, hỏi gì thì tránh đi, nên lũ trẻ cũng không có cơ hội tiếp xúc, nói chuyện.
✔ Về nhà, khi bố mẹ chúng về nhà sau những giờ lao động mệt mọi để lo cho cuộc sống của chúng, không ít lần chúng bị nổi đóa vô cơ vì câu chuyện của chúng là “Chuyện trẻ con”.
Lâu dần, những đứa trẻ mất đi phản xạ nói, thói quen nói và tư duy nói. Chúng cứ im lặng và có tất cả mọi thứ….
✔ Đến bữa ăn, chẳng cần kêu đói sẽ có người giục.
✔ Đi ngủ, chẳng cần nhờ bố mẹ thì sáng cũng có người đánh thức.
✔ Gặp chuyện chẳng vừa ý, bố mẹ là người ra mặt hộ cho.
Tất cả, tất cả, chúng chỉ cần im lặng, hoặc tỏ ra phụng phịu… rồi mọi thứ sẽ đến!
Chúng sẽ là ai, chúng sẽ là người như thế nào, chúng sẽ sống thế nào giữa cuộc đời này, với cái tư duy và thói quen “im lặng” đó luôn trăn trở chúng tôi. Và thay vì đáp ứng những phụng phịu hay phản ứng của ai đó hộ chúng – lũ trẻ đáng thương, chúng tôi tiếp tục để chúng nếm trải thêm cái sự không hài lòng, và gợi ý cho chúng về việc “Muốn gì phải nói”
Cuộc đời thực ra đơn giản lắm!
✔ Một cậu bé không thích bắt gôn, mạnh dạn thưa với huấn luyện viên, đề nghị được giải quyết, và cậu bé tung tăng trên hàng tiền đạo… chỉ cần cậu ấy “Muốn gì phải nói”
✔ Một chàng trai đem lòng mến một cô gái, mạnh dạn đến bày tỏ mong muốn làm quen, kết bạn, đề nghị được chấp nhận, và chàng trai bước thêm một bước lớn đầy hạnh phúc, chỉ cần chàng trai “Muốn gì phải nói”
✔ Một anh cán bộ mong muốn thăng quan tiến chức để có nhiều hơn cơ hội cống hiến, chỉ cần mạnh dạn đề đạt với cấp trên nguyện vọng của mình, mong được lưu tâm và mở rộng quan lộ, chỉ cần anh "Muốn gì phải nói” và cố gắng...
Bóng đá cũng như cuộc sống, "muốn gì phải nói" có thể được, có thể không. Nhưng không nói thì chắc chắn là không được gì rồi!
Admin bỏ dở câu chuyện ở đây, để tiếp tục trao đổi với mọi người trong tư duy đào tạo và huấn luyện những đứa trẻ. Mọi người thì sao, quan điểm thế nào, "Muốn gì phải nói" nhé!
Admin Nguyễn Hoài Nam.
21/04/2022
20/04/2022
18/04/2022
10/04/2022
09/04/2022
07/04/2022
06/04/2022
30/03/2022
11/03/2022
08/03/2022
07/03/2022