VietGoal Thái Thịnh

VietGoal Thái Thịnh

Share

Một điểm huấn luyện bóng đá của VietGoal™ - Trung tâm Bóng đá Trẻ em lớn nh

27/04/2022

MUỐN GÌ PHẢI NÓI!
Chuyển cách đây khá lâu, có một phụ huynh VietGoal nổi điên với các HLV về việc con anh ấy không thích chơi thủ môn mà cứ bị bắt làm thủ môn. Anh ấy trách "các anh làm bóng đá mà không nhận ra thái độ của nó không thích chơi bóng nữa à? Bóng đến nó có thèm bắt đâu?"

Lúc đó trời nóng, anh em đều mệt nhưng cố gắng tập trung vào phần thi đấu đối kháng của hai đội. Vài phút cuối diễn ra rất chậm, và nhìn cậu bé thủ môn phụng phịu thật vô cùng sốt ruột.

Cuối buổi tập, chúng tôi tập trung cả đội lại trao đổi, dặn dò và hỏi han, mời cả các phụ huynh đứng sau để theo dõi. Chúng tôi nhìn thấy những rõ sự buồn chán của cậu thủ môn. Cậu khẳng định đây là buổi tập cuối cùng tại CLB…. Tuy nhiên, chỉ mất 5 phút để giải thích cho một câu có 4 chữ cái, cậu bé và cả lớp hiểu ra ngay. Ở bên ngoài, anh phụ huynh nóng tính cũng bắt đầu dãn cơ mặt ra…. (Xin tạm gác chi tiết câu chuyện nói với các cậu bé trong một bài đăng khác)

Và thưa các anh chị, bốn chữ đó chỉ đơn giản là “Muốn gì phải nói”.

✔ Ở trường, để sắm vai học sinh ngoan, đứa trẻ luôn phải nhẩm nhẩm trong đầu hai chữ “Trật tự”. Chúng rất ít cơ hội được nói, hoặc không, chúng có nhiều cơ hội có tên trong sổ ghi đầu bài.
✔ Ra đường, với cách dạy con của người Việt Nam, cứ người lạ là người xấu, ai cho gì không được nhận, hỏi gì thì tránh đi, nên lũ trẻ cũng không có cơ hội tiếp xúc, nói chuyện.
✔ Về nhà, khi bố mẹ chúng về nhà sau những giờ lao động mệt mọi để lo cho cuộc sống của chúng, không ít lần chúng bị nổi đóa vô cơ vì câu chuyện của chúng là “Chuyện trẻ con”.

Lâu dần, những đứa trẻ mất đi phản xạ nói, thói quen nói và tư duy nói. Chúng cứ im lặng và có tất cả mọi thứ….
✔ Đến bữa ăn, chẳng cần kêu đói sẽ có người giục.
✔ Đi ngủ, chẳng cần nhờ bố mẹ thì sáng cũng có người đánh thức.
✔ Gặp chuyện chẳng vừa ý, bố mẹ là người ra mặt hộ cho.
Tất cả, tất cả, chúng chỉ cần im lặng, hoặc tỏ ra phụng phịu… rồi mọi thứ sẽ đến!

Chúng sẽ là ai, chúng sẽ là người như thế nào, chúng sẽ sống thế nào giữa cuộc đời này, với cái tư duy và thói quen “im lặng” đó luôn trăn trở chúng tôi. Và thay vì đáp ứng những phụng phịu hay phản ứng của ai đó hộ chúng – lũ trẻ đáng thương, chúng tôi tiếp tục để chúng nếm trải thêm cái sự không hài lòng, và gợi ý cho chúng về việc “Muốn gì phải nói”

Cuộc đời thực ra đơn giản lắm!
✔ Một cậu bé không thích bắt gôn, mạnh dạn thưa với huấn luyện viên, đề nghị được giải quyết, và cậu bé tung tăng trên hàng tiền đạo… chỉ cần cậu ấy “Muốn gì phải nói”
✔ Một chàng trai đem lòng mến một cô gái, mạnh dạn đến bày tỏ mong muốn làm quen, kết bạn, đề nghị được chấp nhận, và chàng trai bước thêm một bước lớn đầy hạnh phúc, chỉ cần chàng trai “Muốn gì phải nói”
✔ Một anh cán bộ mong muốn thăng quan tiến chức để có nhiều hơn cơ hội cống hiến, chỉ cần mạnh dạn đề đạt với cấp trên nguyện vọng của mình, mong được lưu tâm và mở rộng quan lộ, chỉ cần anh "Muốn gì phải nói” và cố gắng...

Bóng đá cũng như cuộc sống, "muốn gì phải nói" có thể được, có thể không. Nhưng không nói thì chắc chắn là không được gì rồi!

Admin bỏ dở câu chuyện ở đây, để tiếp tục trao đổi với mọi người trong tư duy đào tạo và huấn luyện những đứa trẻ. Mọi người thì sao, quan điểm thế nào, "Muốn gì phải nói" nhé!

Admin Nguyễn Hoài Nam.

21/04/2022

CHUYỆN QUỐC VIỆT – MỘT CẬU BÉ BÌNH THƯỜNG.
Lâu lắm rồi, VietGoal – Times City có nhận vào lớp một cậu bé 7 tuổi, thân hình chũm chĩm. Cậu ra sân với bộ đồng phục và giày đinh rất đẹp. Thế nhưng, khi các HLV thổi còi tập trung thì cậu ngồi phịch xuống cỏ ngoài lề sân. Dỗ, mời mọc thế nào thì cậu cũng không chịu vào, cũng không chịu nói gì cả. Cậu cứ ngồi một chỗ, giữ một sự im lặng đáng sợ. Mắt cậu vẫn dõi theo các bạn tập, thỉnh thoảng thấy cậu cũng quay theo một tình huống bóng rồi lại chỉnh về ánh mắt buồn buồn, chậm chậm…

Tuần sau, cậu vẫn đến sân, hăm hở như kiểu lao vào sân tập đến nơi, nhưng rồi cậu lại chọn cách ngồi ngoài, làm bạn với những hạt cao su nhỏ màu đen người ta dùng để làm mềm những mặt cỏ nhân tạo. Chán, cậu dùng đôi bàn tay lem nhem bóc một thỏi sô cô la ra ăn ngon lành. Không một tiếng nói, một cử chỉ nào cho thấy rằng cậu quan tâm đến việc tập thể thao, chơi bóng đá. Mẹ cậu bé hiểu cậu sẽ nhõng nhẽo khi chị ở đó nên đã nhanh chóng rời khỏi sân theo đề nghị của các thầy.

Tuần sau nữa, cậu vẫn có mặt ở sân. Các HLV liếc tôi, rồi liếc cậu bé như kiểu bảo "Chuẩn bị kia kìa...."

Tôi quyết định mạnh tay hơn với cậu. Tôi ngồi nói chuyện với cậu thật lâu, cứ nói để cậu nghe, nếu cậu thích thì gật đầu, không thì thôi, chẳng sao.
Tôi nói với cậu rằng ngồi ở ngoài cũng vui, tôi cũng thích ngồi ngoài.
Tôi nói với cậu rằng ngồi ngoài ăn sô cô la mới sướng, cho tôi một miếng sô cô la.
Tôi nói với cậu rằng trò nghịch hạt cao su rất vui, tôi vừa nghịch và tay tôi đen xì đây này.

Sau nửa tiếng, tôi thành bạn với cậu ấy. Tôi rủ cậu ấy đứng dậy chơi đống hạt cao su chỗ kia nhiều hơn, rồi cùng vun thành đống cao lên, để đó từng đống to, đống nhỏ trông thật đẹp. Rồi tôi rủ cậu bước ra xa khoảng 10 mét, cùng thi xem ai chạy nhanh hơn để đá bay đống này lên, ai thua phải vun lại. Trò chơi vui phết, có lúc tôi thắng, có lúc tôi thua, kệ cho các HLV và các bạn khác đang tập trong sân.

Rồi dần dần các trò chơi không có trong các giáo trình huấn luyện cứ xuất hiện bên lề sân tập, nào là nhảy qua bóng để đá đổ cọc, nào là bò thi đến các mốc đánh dấu bằng marker khiến cậu vận động dần. Mải chơi, cậu không để ý là mình đã đổ nhiều mồ hôi. Chúng tôi hẹn nhau buổi sau ra chơi tiếp, và tất nhiên kệ các HLV và các bạn trong sân, chúng tôi không quan tâm.

Rồi buổi sau, buổi sau nữa, chúng tôi cứ chơi với nhau nhiều, nói chuyện với nhau cũng nhiều. Hóa ra cậu có rất có khiếu nói chuyện, chỉ là cậu không thích nói thôi. Cường độ vận động của cậu cũng tăng lên nhiều hơn. Thi thoảng cậu cười trông vui phết.

Mẹ cậu biết việc này. Chị cũng hiểu con của mình. Chị bảo cho chị đóng học phí, đăng ký chính thức cho con “dù cháu chỉ chơi loanh quanh ở ngoài cũng được”. Tôi bảo chị đừng, khi nào con chị nói con thích vào sân tập cùng các bạn thì chị đóng chưa muộn.

Cuối cùng thì ngày đó cũng đến. Sau 20 phút khởi động của buổi thứ Bảy, tự dưng cậu bảo tôi là chơi với tôi chán rồi, cậu muốn vào lớp chơi trò chơi cùng các bạn. Tôi hỏi cậu chắc không, không quên dặn là cứ xin phép HLV vào chơi đi, nếu chán lại ra ngoài này chơi tiếp…

Thấm thoắt cũng 2 năm, cậu được đôn lên đội U9. Cậu chẳng bao giờ nghỉ tập bất kể thời tiết thế nào. Kỹ năng bóng đá của cậu thì cũng thường thôi, nhưng lúc nào cậu cũng hồ hởi, chạy suốt cả 90 phút của buổi tập. Nụ cười cậu ít tắt, trừ những lúc cậu bặm môi quyết tâm thực hiện bài tập nào đó. Cậu cũng đã kiểm soát được cảm xúc của mình, không còn dỗi dằn, khóc hay bỏ ra ngoài như hồi đầu nữa.

2 năm đủ để trông cậu rắn rỏi hơn, mặt lúc nào cũng nhém nhuốc, và cười tươi. Tôi vui lắm! Vui vì cậu là một cậu bé bình thường với chúng tôi, với bóng đá chứ không cần bất cứ giá trị nào cao siêu, mỹ miều cả.

Tôi muốn chia sẻ niềm vui này với mọi người.

Nguyễn Hoài Nam.
Admin VietGoal.

20/04/2022

VietGoal xin chào Sài Gòn ♥️
Vậy là ước mơ nam tiến ấp ủ bao năm của VietGoal đã sắp thành sự thực. Hôm qua, trong buổi chào hỏi những đồng nghiệp mới, admin chỉ dành đúng 30 giây để nói sơ qua về những con số kiểu như VietGoal ngoài miền Bắc sau 10 năm thành lập đã có 50 điểm huấn luyên, hơn 130 huấn luyện viên, hơn 6000 cầu thủ nhí đang theo tập... rồi ngay lập tức tắt màn hình...

Vì ngay bây giờ, VietGoal ở Sài Gòn chỉ là một trang giấy trắng gói một khát khao mong được người Sài gòn đón nhận. Rất sớm, 20 điểm huấn luyện bóng đá trẻ em trên khắp các sân cỏ Sài gòn sẽ xuất hiện đồng thời để đem những trải nghiệm tuyệt vời nhất cho trẻ em của thành phố hào sảng này.

♥️♥️♥️
Nguồn: Nguyễn Hoài Nam - Admin VietGoal

18/04/2022

Bạn nữ này đen đủi, đi thang máy gặp chung nguyên đội đá phủi về, người hôi rình.

Bạn ấy chụp ảnh lại, chắc để bóc phốt :D

10/04/2022

THẦY CÓ ĐUỔI CON KHÔNG?
Cuộc đời tôi gắn liền với những trận đấu bóng đá, lúc đầu là chuyên nghiệp, sau là đến phong trào và trẻ em. Từng gắn bó sâu sắc với một đội CAHN đỏng đảnh, chuyển sang Hà Nội ACB cá tính, đến VietFootball với HPL lẫy lừng và sau là VietGoal, nơi tôi gọi tất cả cầu thủ là "con" của tôi...

Cách đây cả chục năm, tôi cho các con của tôi thi đấu một trận đấu giao hữu. Vì là giao hữu nên tôi cũng chẳng nhớ làm gì đến kết quả, chỉ nhớ rằng trận đấu đó rất căng, cả 2 bên các con đều cố gắng hết sức... Cuối trận, có một nhóm phụ huynh (của cả 2 đội) gặp tôi và phàn nàn rằng một cầu thủ của tôi "chửi bậy kinh quá - với những lời lẽ không thể tưởng tượng nổi lại phát ra từ một cậu bé". Họ - nhóm phụ huynh nhất quyết yêu cầu tôi đuổi cậu bé này. Nếu không, họ không cho con theo tập nữa...

Tôi biết họ là người có tiền, và họ không giống đang ý kiến kiểu hời hợt...

Cậu bé nói bậy là một học viên mới. Cậu không có quá nhiều nổi bật, ngoại trừ ánh mắt sắc lẹm và tinh thần thi đấu vô cùng quả cảm. Sau trận đấu, cậu cảm nhận được thái độ gay gắt của những ông bố bà mẹ đang vây lấy tôi, thi thoảng lại chỉ tay về hướng cậu đang thay đồ. Cậu thu dọn đồ thật nhanh, lách mình qua đám đông như để lẩn trốn...

Đêm đó, điện thoại tôi có tin nhắn rất muộn, dù không lưu số nhưng tôi biết chắc ai là chủ nhân bởi nội dung ngắn cụt lủn "Thầy có đuổi con không?"

Thực ra không cần tin nhắn này đến để làm tôi mất ngủ, vì lúc đó tôi đã quá lo lắng rồi. Đêm đó tôi hút thuốc cho đến khi khói trong phòng đặc quánh lại như có thể cầm nắm được. Trung tâm mới thành lập hơn nửa năm, vài tuần mới có thêm được một học viên mới, mà giờ người ta cho các con nghỉ một loạt thì nguy. Cho một cậu bé nghỉ, để giữ lại cái mà tôi đang dày công vun xới với bao tâm huyết, hay là cố giữ để rồi mất cả???

Tôi cứ nghĩ mãi về cậu bé. Với cậu, tôi chẳng là gì lớn, vì chỉ có chưa đầy 2 giờ mỗi tuần vần nhau trên sân cỏ - nơi mà tất cả tập trung hết vào quả bóng, thậm chí đến quên cả thở, nói gì việc nghĩ về nhau. Càng nghĩ, tôi càng nhớ ra cậu bé đó không có gì đặc biệt, để tôi phải đánh đổi. Tôi cứ miên man mãi, cố nhớ ra những điều không tốt ở cậu để củng cố cho quyết định của mình...

Rồi tôi nhớ ra một việc. Một việc mà tôi nhớ đến từng chi tiết, như vừa diễn ra xong. Tôi rút máy, nhắn luôn cho cậu bé theo cách quyết đoán nhất. Lúc này trời gần sáng. Chắc cậu sẽ đọc khi ngay khi ngủ dậy.

Tôi nhắn "Ở lại với thầy và trái bóng"

Rồi sau đó ít lâu tôi gọi cậu bé của tôi đi uống cafe, tìm hiểu nhau, tâm sự như những người đàn ông. Tôi hiểu ra cậu bé chỉ là tấm gương để phản chiếu đúng thế giới mà cậu đang sinh sống, với vô số thứ tệ hại, lời nói bẩn thỉu. Tôi áp dụng chiêu kết hợp giữa doạ dẫm và dụ dỗ cậu bé, lấy bóng đá là mồi nhử, kiên nhẫn kết hợp nhiều chiêu trò, thậm chí thủ đoạn. May mắn,nhờ tình yêu bóng đá, cậu bé đã biết tiết chế cảm xúc và ngôn từ, ít nhất là lúc trên sân bóng hoặc có tôi ở đó.

Tôi chọn cách giữ lại, vì chỉ có ở cạnh, tôi mới có cơ hội làm điều gì đó. Quyết định này có thể gây một chút nguy hại cho VietGoal lúc đó, nhưng tôi rất hạnh phúc vì điều này.

Tôi viết lại chuyện này vì thấy bây giờ người ta nghĩ mọi thứ nó sòng phẳng đến mức hơi dã man, ai đó, dù là đứa trẻ mà có nguy cơ ảnh hưởng xấu đến con họ là họ tìm cách tác động để triệt tiêu đi, trong khi chẳng ai có khả năng trả lời câu hỏi ngược của tôi: "Thế nếu con anh chị hư thì anh chị làm thế nào?"

Còn câu chuyện khiến tôi quyết đoán trong việc giữ cậu bé lại là cách đây 20 năm, vì bênh bạn gái cùng lớp mà tôi tham gia cuộc ẩu đả lớn trong trường. Lớn đến mức tất cả Ban phụ huynh trường và Ban kỷ luật đều nhất trí trả tôi sổ học bạ, chỉ duy nhất mỗi thầy giáo chủ nhiệm đứng ra "Xin các anh chị, giờ cháu nó ra đường sẽ có thêm phần tử xấu cho xã hội, cho tôi giữ lại dạy thêm, cam đoan nó sẽ thành người tử tế!"

Giờ đây, dù chẳng thành công gì ghê gớm, nhưng tôi tự tin đã giữ lại cho thầy tôi lời hứa năm xưa.
Tôi thật.

Nguyễn Hoài Nam.
Admin VietGoal.

09/04/2022

Bố tôi là một người thợ cơ khí. Ông đá bóng rất tốt.
Ông và tôi đều thích uống rượu, nhưng chưa bao giờ uống với nhau được quá một ly. Người duy tâm bảo khắc số - khắc khẩu, nhưng tôi hiểu rằng khi tôi còn nhỏ, ông đã làm việc quá vất vả 16-18 giờ mỗi ngày trong suốt nhiều năm để lo cho tôi và em tôi tốt, vì đó mà tôi không có nhiều sự đồng cảm với Ông.

Khi tôi hỏi ông đi đâu, ông bảo "đi có việc!"
Khi tôi hỏi ông việc gì thế, ông gắt "việc người lớn"
Khi tôi bảo để tôi kể chuyện, ông tặc lưỡi "chuyện trẻ con!"

Đến lúc tôi làm cha của 2 đứa trẻ, tôi mới hiểu một người đàn ông có thể yêu các con mình thế nào. Vì thế, mỗi lần đi huấn luyện tụi trẻ ở VietGoal, tôi vẫn luôn động viên những ông bố nên ra sân, xem những đứa trẻ đá và nói những câu chuyện không đầu không cuối với chúng, chỉ thế thôi, là đủ.

Từ đó, khi cần chia sẻ gì, gặp khó khăn thế nào, bế tắc ra sao.... chúng mới tìm đến chúng ta ♥️

Nguyễn Hoài Nam.
Admin VietGoal.

07/04/2022

Thân gửi: Quý vị Phụ huynh học viên VietGoal.
Từ: Nguyễn Hoài Nam, người sáng lập và điều hành CLB.

Tôi xin gửi lời chào, lời chúc sức khoẻ và bày tỏ sự biết ơn tới Quý vị Phụ huynh đã tin tưởng và lựa chọn VietGoal là nơi rèn luyện sức khoẻ, vui chơi cùng đam mê bóng đá của các con. Dù đang trở lại khó khăn sau dịch, nhưng chúng tôi đang nỗ lực từng ngày để đem đến cho các con những trải nghiệm và giá trị tốt nhất, xứng đáng với tuổi thơ đáng quý của các con.

Cũng như các anh chị, tôi cũng có hai con nhỏ để yêu thương, để cố gắng đem đến những điều tốt nhất cho các con trước khi chúng lớn nhanh như thổi.

Thể thao rất tốt.
Bóng đá là môn thể thao Vua, là rất tốt.
Với thời lượng mỗi tuần một buổi gần 02 giờ, các HLV của VietGoal ngoài giúp con vui chơi say mê trong khoảng không gian rộng lớn còn luôn cố gắng đưa các con chạm tới giới hạn của thể lực, mỗi buổi tăng một chút để các con trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng như thế là chưa đủ với nhu cầu vận động của các con. Nên qua đây, tôi đề nghị với các anh chị dành nhiều thời gian hơn để nhắc hoặc tốt nhất là tập thể thao cùng các con mỗi ngày, với bất kỳ môn gì như đi bộ, chạy, bơi lội... Vừa tăng sức khoẻ, vừa gắn kết cả gia đình. Tôi tin đó là điều tuyệt vời nhất của cuộc sống này.

Về việc các con tập luyện trên sân, vừa qua Ban huấn luyện VietGoal vừa có một đề xuất mới, rất mong được các anh chị Phụ huynh ủng hộ. Theo đó, đề nghị các anh chị phụ huynh đưa con đến sân không ngồi trong hoặc sát khu vực sân cỏ để các con và các HLV có khoảng không gian thoái mái nhất, tự tin nhất vui chơi cùng bóng đá. Cũng trong khoảng thời gian cuốn đi cùng bóng đá này, các HLV cũng dễ hơn khi hiểu các con, từ đó có những phương pháp huấn luyện phù hợp.

Việc đưa con đến sân, động viên con tập luyện, dành thời gian quan sát con ở các vị trí từ xa như nhà chờ của sân bóng, hay lúc đón con về với sự hỏi han, lắng nghe con kể về buổi tập của con cũng rất quan trọng, cũng mong các anh chị phụ huynh đừng bỏ lỡ. Hãy cùng chúng tôi đem đến cho các con những điều tốt đẹp nhất theo cách tinh tế nhất.

Chúc các anh chị cùng gia đình - các con luôn mạnh khoẻ, yêu thương.

Thân mến.
Nguyễn Hoài Nam.

06/04/2022

Những ông bố cho con tập tại VietGoal không bao giờ tốn thời gian tranh luận Messi hay Ronaldo ai là người giỏi nhất thế giới.

Bởi điều tuyệt vời nhất đang chạy tung tăng trước mắt họ. Thỉnh thoảng vấp bóng ngã cái bụp :D

30/03/2022

Tôi từng trò chuyện với một chuyên gia bóng đá nước ngoài về sự phát triển vược bậc của bóng đá Nhật Bản. Chúng tôi nói rất lâu, phân tích đủ thứ, và một nửa thời gian đó dành để nói về bộ truyện tranh Tsubasa - Giấc mơ sân cỏ.

Bộ truyện này không chỉ hấp dẫn với những tình tiết ly kỳ, vượt xa thực tế lúc đó, từ câu chuyện của những cậu bé Nhật Bản bóng đá ở trường học, những bài tập nhỏ xíu, những giải đấu xinh xinh đến hành trình chinh phục World Cup đầy điên rồ cho đến khi nó trở thành sự thật.

Giờ đây mâm cỗ World Cup khó khi nào thiếu Nhật, không chỉ vì kinh tế họ phát triển để nhiều tiền đầu tư vào bóng đá, vì đầy nước cũng phát triển mạnh kém gì đâu. Mà vì dân tộc họ có chung một ước mơ lớn, hun đúc từ những lớp thiếu nhi bé tẹo. Và họ dám thực hiện nó.

Khác với ở Việt Nam, vừa mơ mộng tẹo kiểu gì cũng có ông bảo: Ôi Việt Nam mình thì..... 🥶

Nguồn: Nguyễn Hoài Nam - TGĐ Trung tâm bóng đá trẻ em VietGoal

VietGoal ⚽️ on TikTok 11/03/2022

https://vt.tiktok.com/ZSdJ1XYDU/

Cùng VietGoal quay lại với các bài Sửa lỗi thủ môn nhé ☺️☺️☺️
Phần 11: Nhận bóng trả về bằng gầm giày.

VietGoal ⚽️ on TikTok Sửa lỗi thủ môn - Phần 11: Nhận bóng trả về bằng gầm giày

Photos from VietGoal Thái Thịnh's post 08/03/2022

Đằng sau những bước chạy mạnh mẽ hay nụ cười sảng khoái khi ăn mừng bàn thắng của lũ trẻ VietGoal là những bà mẹ "chả biết gì về bóng đá"

Thế nhưng nắng hay mưa, nóng hay lạnh, xa hay gần, sớm hay muộn, các bà mẹ đó vẫn đưa đón, theo sát từng bước chân hay cảm xúc của các con. Khi được hỏi, các mẹ cười hơi ngượng "Cả tuần đi làm, thèm giấc ngủ muộn lắm. Nhưng không thôi được mong muốn được nhìn con mình trưởng thành, mạnh mẽ hơn mỗi ngày".

Chúc mừng và cảm ơn các mẹ, các cô nhân ngày 8/3 ♥️

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address


131 Thái Thịnh
Hanoi
100000