Khí công Dương Minh Tuấn

Khí công Dương Minh Tuấn

Share

Công phu phải có ba tiêu chuẩn : 1-Công pháp phải khoa học; 2-Khi tập tác dụng ph?

20/03/2026

TIỂU LUẬN : THỔ NẠP CÔNG VÀ VAI TRÒ CỦA TÔNG KHÍ

(Góc nhìn từ y học cổ truyền, khí công kinh điển và liên hệ thực hành)

Mở đầu
Trong kho tàng tri thức của y học cổ truyền phương Đông, khái niệm Tông khí giữ một vị trí then chốt, được xem như động lực tổng hợp cho hai hoạt động sống cơ bản nhất của con người: hô hấp và tuần hoàn. Bên cạnh đó, các công pháp thực hành như Thổ nạp công lại chính là phương tiện hữu hiệu để tác động, bồi bổ và điều hòa nguồn năng lượng quan trọng này. Bài tiểu luận này sẽ đi sâu phân tích mối quan hệ mật thiết giữa Thổ nạp công và Tông khí, dựa trên nền tảng các kinh điển Đông y, những luận giải của các danh y qua các thời đại, và sự soi chiếu của một bài tập thở cụ thể, nhằm làm sáng tỏ giá trị của phương pháp rèn luyện này đối với sức khỏe con người.

Chương 1: Nền Tảng Lý Luận Về Tông Khí Trong Y Học Cổ Truyền

1.1. Định nghĩa kinh điển từ Hoàng Đế Nội Kinh

Tông khí lần đầu tiên được định danh và mô tả một cách cô đọng, chính xác trong thiên Tà Khách của Linh Khu (thuộc bộ Hoàng Đế Nội Kinh) - bộ sách được coi là nền tảng của y học cổ truyền Trung Hoa. Nguyên văn viết:

"Tông khí tích ư hung trung, xuất ư yết hầu, dĩ quán tâm mạch, nhi hành hô hấp" .

(Tạm dịch: Tông khí tích tụ ở ngực, đi ra ở cổ họng, thông suốt tâm mạch, và chủ việc hít thở. )

Đây được xem là luận điểm gốc, khai sinh ra học thuyết về Tông khí. Nó xác định rõ ba yếu tố cốt lõi:

Vị trí tích tụ: "Hung trung" (khoang ngực), nơi sau này được gọi là "Khí hải" (biển khí) - cụ thể hơn là "Thượng khí hải" (hay Đản Trung).

Đường đi: "Xuất ư yết hầu" (đi ra ở cổ họng) và "quán tâm mạch" (xuyên suốt, thấm nhuần trong tâm mạch), cho thấy sự liên kết chặt chẽ giữa Tông khí với đường hô hấp và hệ tim mạch.

Chức năng: "Hành hô hấp" (thực thi, điều hành việc hít thở).

1.2. Sự sinh thành và bản chất của Tông khí

Tông khí không tự nhiên mà có. Nó là sự kết hợp từ hai nguồn gốc:

Thanh khí: Khí tự nhiên từ môi trường bên ngoài do Phế hít vào.

Phần tinh vi của thủy cốc khí: Tinh hoa từ thức ăn, nước uống do Tỳ Vị vận hóa đưa lên.

Như vậy, sự sung túc của Tông khí phụ thuộc trực tiếp vào chức năng của Tỳ (hậu thiên chi bản, chủ vận hóa) và Phế (chủ khí, tư hô hấp). Sau khi được tạo thành, Tông khí tụ lại ở vùng ngực - "Thượng khí hải", nơi đây giống như một kho năng lượng trung tâm của toàn bộ phần thân trên.

1.3. Chức năng chính của Tông khí

Từ định nghĩa kinh điển và sự phát triển của y học qua các thời kỳ, Tông khí đảm nhiệm hai chức năng then chốt, có mối quan hệ mật thiết, không thể tách rời:

Chủ hô hấp và phát âm: Tông khí đi lên, thông qua yết hầu (cổ họng) để thúc đẩy hoạt động hít thở của Phế. Từ đó suy rộng ra, nó liên quan mật thiết đến ngữ âm, tiếng nói. Người có Tông khí đầy đủ thì tiếng nói hùng hồn, âm thanh vang rõ; người Tông khí hư nhược thì hơi thở ngắn, tiếng nói nhỏ yếu, lười nói.

Chủ vận hành huyết dịch: Tông khí từ ngực đi vào kinh mạch của Tâm, đóng vai trò như động lực để Tâm "chủ huyết mạch", thúc đẩy máu lưu thông trong toàn cơ thể. Mối liên hệ này còn được thể hiện rõ qua việc thăm dò "Hư Lý". Tố Vấn viết: "Vị chi đại lạc, danh viết Hư Lý... kỳ động ứng y, mạch tông khí dã" (Nhánh lớn của Vị, gọi là Hư Lý... nó đập làm cho áo rung lên, là mạch của Tông khí vậy). Vị trí Hư Lý ở dưới trái tim (tương ứng với mỏm tim). Thăm dò nhịp đập ở Hư Lý có thể biết được sự thịnh suy của Tông khí: đập đều đặn, hữu lực là Tông khí sung túc; đập nhanh, tán loạn hoặc yếu ớt là Tông khí suy kiệt.

Tóm lại, Tông khí chính là cầu nối, là động lực chung cho cả hệ hô hấp (Phế) và hệ tuần hoàn (Tâm), đảm bảo sự phối hợp nhịp nhàng giữa "thổ" và "nạp", giữa việc lấy khí mới vào và bơm máu đi nuôi cơ thể.

1.4. Sự phát triển của học thuyết Tông khí qua các thế hệ danh y

Các danh y đời sau đã kế thừa và mở rộng khái niệm từ Nội Kinh:

Minh - Tôn Nhất Khuê (trong Y Chỉ Tục Dư) khẳng định Tông khí là "chủ tông" của khí, là nguồn gốc của Doanh khí, Vệ khí, và các hoạt động của tạng phủ: "Phế đắc chi nhi vi hô, Thận đắc chi nhi vi hấp, Vinh đắc chi nhi vinh ư trung, Vệ đắc chi nhi vệ ư ngoại" (Phế nhờ nó mà hít ra, Thận nhờ nó mà thở vào, Doanh khí nhờ nó mà vận hành trong, Vệ khí nhờ nó mà bảo vệ ngoài).

Thanh - Du Xương (trong Y Môn Pháp Luật) đề cao vai trò thống nhiếp của "Hung trung đại khí" đối với toàn bộ Doanh, Vệ, tạng phủ, kinh lạc: "Đại khí nhất suy, tắc xuất nhập phế, thăng giáng tức, thần cơ hóa diệt, khí lập cô nguy hĩ" (Đại khí suy yếu thì hô hấp ngừng trệ, sinh mệnh nguy cấp).

Cận đại - Trương Tích Thuần (trong Y Học Trung Trung Tham Tây Lục) được xem là đỉnh cao của học thuyết Tông khí. Ông thống nhất khái niệm Đại khí chính là Tông khí, cho rằng nó là gốc rễ của sinh mệnh, bao bọc và nâng đỡ bên ngoài phổi, tim. Ông cũng sáng lập bài thuốc Thăng Thang Thang nổi tiếng để chữa chứng Đại khí hạ hãm (Tông khí bị tụt xuống).

1.5. Soi chiếu dưới góc nhìn y học hiện đại

Ngày nay, nhiều công trình nghiên cứu đã tìm cách lý giải cơ sở vật chất của Tông khí, qua đó làm sáng tỏ thêm ý nghĩa của nó:

Tông khí - Thể hiện tổng hợp chức năng tim phổi: Tông khí được xem là sự thể hiện chức năng tổng hợp của tim và phổi. "Thanh khí" (khí tự nhiên) tương đương với oxy, "thủy cốc tinh vi khí" tương đương với các chất dinh dưỡng (đường, axit amin, acid béo...). Sự kết hợp và chuyển hóa chúng thành năng lượng (ví dụ như ATP) để nuôi cơ thể chính là chức năng của Tông khí.

Liên hệ với chỉ số SpO2 và bệnh lý: Nghiên cứu cho thấy, những bệnh nhân mắc bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính (COPD) hay suy tim, vốn có biểu hiện Tông khí hư nhược (khó thở, nói nhỏ, mệt mỏi), thì chỉ số bão hòa oxy trong máu (SpO2) thường thấp. Dùng thuốc bổ ích Tông khí (như Hoàng kỳ, Bổ trung ích khí thang) có thể cải thiện chỉ số này.

Chương 2: Thổ Nạp Công - Phương Pháp Thực Hành Củng Cố Tông Khí

Để hiểu rõ hơn về cách tác động đến Tông khí, chúng ta sẽ phân tích một công pháp Thổ nạp công cụ thể với các bước thực hành sau:

"Hít qua mũi và thở qua miệng. Hít vào phình bụng - thở ra thót bụng. Hít vào căng - thở ra mạnh; khi thuần thục tự nhiên sẽ hít vào căng mà nhanh, thở ra mạnh mà dài. Hít vào toàn thân thả lỏng, thở ra toàn thân xiết chặt. Hít vào tâm theo hơi thở xuống bụng nhưng tâm tưởng lại mơ hồ như có như không gọi là hư, (tâm hư ấy - thực bụng ấy); thở ra biết rõ toàn thân, đây chính là thực. Hít vào hư - thở ra thực."

Dưới đây là phân tích ảnh hưởng tích cực của bài tập này đến Tông khí dựa trên nền tảng lý luận đã xây dựng:

2.1. Tác động lên nguồn sinh thành của Tông khí (Tăng cường "thanh khí")

Phương thức hít thở (hít mũi - thở miệng) và kiểu thở bụng (hít phình - thở xẹp):

Hít vào bằng mũi giúp lọc, làm ấm và làm ẩm không khí, tối ưu hóa chất lượng "thanh khí" đưa vào phế. Thở ra bằng miệng tạo điều kiện đẩy "trọc khí" (khí cặn bã) ra ngoài dễ dàng và triệt để hơn.

Kết hợp với thở bụng, cơ hoành hoạt động mạnh mẽ, làm tăng dung tích trao đổi khí của phổi. Việc nạp được nhiều thanh khí hơn sẽ trực tiếp làm giàu Tông khí, khiến cho "biển khí" ở ngực thêm sung mãn.

2.2. Tác động lên chức năng "hành hô hấp" của Tông khí (Rèn luyện động lực)

Cường độ hô hấp (hít vào căng, thở ra mạnh; thuần thục: hít căng nhanh, thở mạnh dài):

Giai đoạn đầu, sự căng chủ động giúp mở rộng lồng ngực và tăng áp lực ổ bụng. Về sau, nhịp thở trở nên nhanh, mạnh, dài và nhịp nhàng tự nhiên, tạo ra một lực "bơm" khí mạnh mẽ.

Chính xác là đang tăng cường chức năng "hành hô hấp" của Tông khí. Bài tập rèn luyện sức mạnh và sự bền bỉ của Tông khí, giống như việc tập thể dục cho tim phổi, giúp Tông khí trở nên hùng hậu hơn, đủ sức đẩy khí lưu thông trong phế quản một cách thông sướng.

2.3. Tác động lên chức năng "quán tâm mạch" của Tông khí (Thúc đẩy tuần hoàn)

Sự phối hợp thả lỏng - xiết chặt toàn thân (hít vào thả lỏng, thở ra xiết chặt):

Thả lỏng khi hít vào làm giảm sức cản của hệ cơ, giúp khí tự nhiên dễ dàng đi sâu vào các phế nang và khuếch tán vào máu.

Xiết chặt toàn thân khi thở ra tạo ra một lực nén cơ học, dồn ép máu và khí từ ngoại vi (cơ bắp, tứ chi) trở về tim và phổi, đồng thời thúc đẩy khí huyết đi ra ngoài mạnh mẽ hơn.

Điều này trực tiếp hỗ trợ chức năng "quán tâm mạch" của Tông khí. Khi thả lỏng, Tông khí ở ngực dễ dàng tích tụ. Khi xiết chặt, Tông khí từ ngực được "bơm" mạnh mẽ vào tim mạch, giúp tim co bóp hiệu quả và đẩy máu đi nuôi cơ thể. Sự luân phiên thả lỏng - xiết chặt tạo nên một nhịp điệu bơm hút, làm tăng cường tuần hoàn khí huyết toàn thân.

2.4. Tác động lên mối quan hệ Tâm - Thần - Khí (Nguyên lý hư - thực)

Đây là tầng cao nhất của bài tập, tác động đến sự điều hòa thần chí để tối ưu hóa sự sinh hóa và phân bố Tông khí.

Hít vào, tâm hư (tâm theo hơi thở xuống bụng nhưng mơ hồ như có như không): Khi tâm lắng đọng, ở trạng thái "hư" (vô vi, không chấp trước), thần được an, nội khí không bị quấy nhiễu. Việc hít khí xuống bụng với tâm thái này giúp thanh khí quy tụ về Đan Điền, tạo điều kiện cho quá trình "hóa sinh" Tông khí ở thượng tiêu diễn ra tự nhiên và đầy đủ nhất. Đây chính là "tâm hư ấy - thực bụng ấy".

Thở ra, tâm thực (biết rõ toàn thân): Đây là dùng "thần" (ý thức rõ ràng) để dẫn dắt khí. Khi thở ra với ý niệm rõ ràng về toàn thân, Tông khí từ ngực được dẫn vào tâm mạch và theo hệ thống kinh lạch, huyết mạch lan tỏa đi khắp cơ thể, tăng cường hiệu quả của việc "quán" và nuôi dưỡng toàn thân.

Sự luân phiên "Hít vào Hư - Thở ra Thực" chính là sự điều hòa Âm Dương trong luyện tập:

Hít vào (nạp khí) là Âm, chủ về tàng chứa, cần tâm hư (tĩnh) để chứa đựng.

Thở ra (vận khí) là Dương, chủ về vận động, cần tâm thực (động, rõ biết) để dẫn dắt.

Sự hài hòa này giúp Tông khí vừa được sinh hóa đầy đủ (nhờ tâm hư khi nhập), vừa được phân bố hiệu quả (nhờ tâm thực khi xuất). Nó tối ưu hóa vai trò của Tông khí như một cầu nối giữa Phế (chủ khí, hô hấp) và Tâm (chủ huyết, tàng thần) , đảm bảo sự phối hợp nhịp nhàng giữa thần, khí và huyết.

Kết luận

Mối quan hệ giữa Thổ nạp công và Tông khí là một minh chứng rõ nét cho triết lý "hình thần câu luyện" (rèn luyện cả thể xác lẫn tinh thần) của các phương pháp dưỡng sinh phương Đông. Nếu như học thuyết về Tông khí từ Hoàng Đế Nội Kinh và các danh y đời sau đã xây dựng nên một nền tảng lý luận vững chắc, xác định rõ nguồn gốc, vị trí, chức năng và tầm quan trọng sống còn của nó, thì công pháp Thổ nạp công lại là một phương pháp thực hành cụ thể, khoa học và hiệu quả để tác động lên chính nguồn năng lượng ấy.

Qua phân tích bài tập thở với các yếu tố: hít mũi thở miệng, thở bụng, cường độ hô hấp, phối hợp thả lỏng - xiết chặt và đặc biệt là nguyên lý điều tâm hư - thực, chúng ta thấy rõ Thổ nạp công đã tác động một cách toàn diện lên Tông khí ở ba cấp độ:

Cấp độ cơ học: Tăng cường dung tích và hiệu suất trao đổi khí, làm giàu nguồn "thanh khí".

Cấp độ năng lượng: Rèn luyện sức mạnh và sự bền bỉ của động lực Tông khí, củng cố đồng thời chức năng hô hấp và tuần hoàn.

Cấp độ tâm - thần: Điều hòa ý niệm để tối ưu hóa sự sinh hóa, tàng chứa và phân bố Tông khí, đưa việc luyện tập lên một tầng cao mới của sự hài hòa giữa thân và tâm.

Nhờ đó, Thổ nạp công trở thành một phương pháp bảo vệ và tăng cường sức khỏe toàn diện, tác động sâu sắc vào gốc rễ sinh mệnh - Tông khí, mang lại lợi ích lâu dài cho con người cả về thể chất lẫn tinh thần. Sự kết hợp giữa triết lý cổ xưa và thực hành cụ thể này càng khẳng định giá trị vượt thời gian của y học cổ truyền và khí công trong đời sống hiện đại.

11/11/2025

Khuyên người luyện công - PHẦN 8 : VÌ SAO MÃI LẬN ĐẬN Ở CỬA "CHUYẾT"? - KHI SỰ VỤNG VỀ CHƯA ĐƯỢC THẤU HIỂU

Trong bài trước, chúng ta đã bàn về lộ trình "Chuyết - Thị - Xảo - Chi - Phương". Vậy mà, trên thực tế, vô số người luyện công cứ mãi dậm chân tại chỗ, không sao vượt qua được giai đoạn đầu tiên: "Chuyết" - sự vụng về, chất phác. Nguyên nhân căn cốt không nằm ở thể lực hay trí tuệ, mà nằm ở một tâm niệm sai lệch ngay từ buổi ban sơ.

1. Sai Lầm Căn Bản: Coi "Chuyết" Là Kẻ Thù Phải Tiêu Diệt

Khi một người tìm được một vị thầy, một cuốn sách hay, hay một phương pháp "hay ho" nào đó, trong lòng họ lập tức nảy sinh một niềm tin: "Ta đã có giải pháp để tiến bộ rồi!". Tâm niệm này, thoạt nghe có vẻ đúng đắn và tích cực, nhưng trên thực tế, nó lại là bức tường chắn ngay trước cửa vào.

Tại sao lại như vậy?

Bởi vì, niềm tin "đã có giải pháp" này một cách vô hình đã phủ nhận giá trị của sự vụng về. Người tập bắt đầu xem trạng thái "Chuyết" của mình là một cái gì đó sai trái, lỗi, một trở ngại cần phải nhanh chóng vượt qua và loại bỏ. Họ không còn đủ kiên nhẫn để cảm thấy những khúc mắc và chướng ngại mà họ đang gặp phải. Họ vội vã lao vào cố gắng thực hiện cho bằng được tất cả các chi tiết hướng dẫn, dùng "nỗ lực thô thiển" để ép cơ thể đạt được một hình mẫu lý tưởng.

Họ không hiểu rằng: Chính sự vụng về, chất phác mới là chất liệu thô quý giá nhất để tạo ra sự tiến bộ đích thực.

2. Con Đường Đúng: Dùng "Chuyết" Làm La Bàn Để "Chuyên Chú"

Đạo lý thực sự nằm ở chỗ nghịch lý này: Chính những điều mình KHÔNG biết, CHƯA làm được mới giúp bạn xác định rõ ràng đâu là cái mình BIẾT và LÀM ĐƯỢC.

Hãy lấy ví dụ về bài Thổ Nạp Công mà bạn đã nêu:
Hít vào qua mũi, thở ra qua miệng.
Hít vào phình bụng, thở ra thót bụng.
Hít vào cảm thấy bụng căng lên, thở ra cảm thấy bụng nhẹ đi.
.. và còn nhiều tầng lớp hướng dẫn sâu hơn nữa.

Một người hiểu đạo sẽ không bao giờ cố gắng thực hiện TẤT CẢ các chi tiết này trong một sớm một chiều. Thay vào đó, họ "công nhận sự vụng về chất phác của mình". Họ chỉ chọn ra một chi tiết đơn giản nhất mà họ có thể làm được với rất ít nỗ lực, chẳng hạn: "Chỉ cần thực hiện hít vào qua mũi, thở ra qua miệng".

Họ tập trung toàn bộ tâm ý vào duy nhất chi tiết nhỏ bé đó. Họ không quan tâm đến việc bụng có phình lên hay không, không cố ép cảm giác "căng" hay "nhẹ". Sự chuyên chú này chỉ có thể nảy sinh khi họ chấp nhận và hài lòng với sự đơn giản, thậm chí là thô thiển, của bản thân ở hiện tại.

3. Từ "Chuyên Chú" Đến "Hư Thực Phân Minh" Và Sự Vận Chuyển Của Khí

Khi đã chuyên chú vào một điểm duy nhất, một điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Tâm trí họ trở nên tĩnh lặng và sáng suốt hơn. Lúc này, họ mới bắt đầu phân ra được "Hư" và "Thực".

"Thực" là những gì họ đang cảm nhận rõ ràng: hơi thở ra vào qua lỗ mũi và miệng.
"Hư" là những gì còn mơ hồ, chưa làm được: cảm giác về bụng, sự vận chuyển của khí...
Sự phân định rõ ràng giữa "Hư" và "Thực" này chính là cơ sở để "Lấy chỗ dư bù chỗ thiếu" - một nguyên lý căn bản của Đạo Trời. Trong cơ thể, "Khí" luôn có xu hướng chảy đến những chỗ trống trải, yếu đuối nhất (hư), giống như nước chảy chỗ trũng.

Khi người tập không còn dùng ý chí thô thiển để "ép" khí đi theo ý mình, mà chỉ an trú trong sự "Thực" đơn giản (hơi thở), thì chính sự tĩnh lặng và chuyên chú đó sẽ khiến "Khí tự động tràn đến chỗ mềm yếu nhất" (chỗ Hư) để bù đắp và điều hòa. Đây mới chính là cơ chế "Khí công" đích thực.

4. Phá Bỏ Cái Cũ, Mở Ra Cái Mới

Quá trình này sẽ từ từ phá vỡ những thói quen vận động và hô hấp cũ kỹ, tạo ra một "không gian mới" trong thân thể và tâm trí. Từ trong không gian đó, một "phương thức thực hành mới" - tinh tế và phù hợp hơn - sẽ tự nhiên nảy sinh. Ví dụ, sau một thời gian chỉ tập trung vào hơi thở qua mũi-miệng, một ngày đẹp trời, người tập sẽ tự nhiên cảm nhận được sự chuyển động nhẹ nhàng của bụng mà không cần phải cố gắng. Đó mới là sự tiến bộ chân chính.

Kết Luận: "Chuyết" Chính Là Thầy

Nếu không thấu hiểu đạo lý này, cho dù bạn có tập Thổ Nạp Công suốt một năm, thì đó cũng chỉ là... tập thở. Nó vẫn có những tác dụng sinh lý tích cực nhất định, nhưng sẽ không bao giờ khai mở được những cơ chế tác dụng thâm sâu của Khí công.
Hãy nhớ lời Lão Tử: "Vi học nhật ích, vi đạo nhật tổn. Tổn chi hựu tổn, dĩ chí ư vô vi." (Học thì ngày càng thêm, tu Đạo thì ngày càng bớt. Bớt rồi lại bớt, cho đến cảnh giới Vô Vi).

"Chuyết" chính là sự "tổn" (bớt đi) đầu tiên và quan trọng nhất. Hãy trân quý sự vụng về của bạn, đừng vội vã vứt bỏ nó. Hãy để nó làm người thầy dẫn dắt bạn, từng bước nhỏ, chắc chắn, đi từ cái đơn giản nhất, vào sâu trong thế giới kỳ diệu của Khí công.
Liên hệ để tham gia khoá học khí công online.

28/10/2025

Khuyên người luyện công

PHẦN 1 : LUẬN VỀ SỰ KHUYÊN BẢO: VÌ SAO TÔI KHUYÊN NGƯỜI LUYỆN KHÍ CÔNG ?

Chẳng phải đời xưa các bậc hiền triết thường dạy: "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" - điều mình không muốn thì chớ trao cho người. Ấy vậy mà, trong cuộc sống thường nhật, chúng ta vẫn thường mang lòng nhiệt thành muốn khuyên bảo người khác điều gì đó, nhất là khi bản thân đã từng thụ hưởng lợi ích từ nó. Nhưng làm vậy, phải chăng là tự mình chuốc lấy cái tiếng "đa sự"? Phải chăng cái mình thích chưa chắc người đã thích, cái mình thấy cần chưa hẳn người đã cần, cái mình cho là hay là tốt chưa chắc đã hợp với nhãn quan của tha nhân?

Quả thực, nếu chỉ dựa trên cảm tính mà đem lòng nhiệt tình ra khuyên bảo, e rằng đôi khi lại vô tình dẫn dắt người ta đến chỗ sai lầm. Cho nên, muốn trở thành một kẻ "đa sự" có trách nhiệm, thì ngoài sự nhiệt tình, còn cần phải hội đủ cả Lý lẫn Sự. Tôi cho rằng, muốn khuyên người ta luyện khí công, cần phải có đủ ba điều căn bản sau:

Một là Thân Chứng. Bản thân mình phải từng trải qua quá trình luyện tập, tự thân thể nghiệm và thụ hưởng những kết quả tốt đẹp. Phải thấy rõ việc luyện tập giúp mình tránh được điều xấu, đạt được điều tốt ra sao. Có được sự thân chứng ấy, lời khuyên mới không còn là lý thuyết suông, mà trở thành lời chia sẻ chân thực từ đáy lòng, từ chính kinh nghiệm máu thịt của mình. Đây chính là lấy cái Thể của bản thân để làm nền tảng cho lời khuyên.

Hai là Minh Lý. Phải hiểu thấu đáo ý nghĩa, cơ sở và nguyên lý của việc luyện khí công. Cơ sở y lý của nó là gì? Phương châm luyện tập ra sao? Tiến trình từ thấp đến cao như thế nào? Và kết quả rốt ráo sẽ dẫn đến đâu? Chỉ khi thông suốt cái "Lý" ấy, hiểu được con đường mình đang dẫn người ta đi thực sự thông về đâu, ta mới có đủ tư cách và dũng khí để mở lời. Sự nhiệt tình khi ấy mới được dẫn dắt bởi ánh sáng của trí tuệ, chứ không còn là sự mù quáng của cảm tính. Đây chính là dùng cái Trí để bảo vệ cho lời khuyên.

Ba là Chi Sự. Phải hiểu rõ đối tượng mình khuyên bảo đang gặp vấn đề gì, hoàn cảnh ra sao, để xem việc luyện khí công có phải là liều thuốc thích hợp cho căn bệnh của họ hay không. Chẳng thể tự dưng không có căn cớ, không xét đến nhu cầu thực tế mà lại bắt người ta dụng công, dụng tâm. Phải thấy được họ đang khổ vì bệnh tật, hay mệt mỏi vì tinh thần bất an, hay đang tìm kiếm một phương pháp dưỡng sinh... Khi ấy, lời khuyên luyện khí công mới thực sự trở thành một phương án hữu ích, đúng người, đúng lúc. Đây chính là lấy cái Dụng để ứng với đời sống thực tế.

Tóm lại, việc tôi khuyên người luyện khí công không phải là một hành động "đa sự" tùy hứng. Nó là một quyết định có cân nhắc, xuất phát từ tấm lòng chân thành muốn chia sẻ điều tốt đẹp, nhưng được kiểm soát bởi ba trụ cột vững chắc: Thân Chứng, Minh Lý và Chi Sự. Chỉ khi hội đủ ba yếu tố này, sự nhiệt tình của tôi mới không trở thành gánh nặng cho người khác, mà thực sự là một món quà sức khỏe và trí tuệ, được trao đi với tất cả sự cung kính và khiêm nhường.

04/09/2021
04/08/2021
08/02/2020

Công phu Bát đoạn cẩm một lần nữa được phát dương quang đại.

Theo đánh giá chuyên môn của đội ngũ bác sĩ công năng của Bát đoạn cẩm có giá trị để được nêu lên là một trong những thực hành cần thiết nhằm phòng trống sự lây nhiễm của virut corona. Nó được khuyến khích và tập luyện ngay trong thời gian cao điểm của tình hình dịch bệnh nguy hiểm corona.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Thư Lâm
Hanoi