Li-S

Li-S

Share

Live Slowly to Live Strong! Mùa Cô Vy hãy sống chậm, sống an toàn, sống khỏe cả nhà nhé

06/10/2022

Sáng nay một bệnh nhân nam 50 tuổi, làm ruộng, quê ở Tiền Giang đến khám bệnh xin thử mỗi đường huyết. Mình mới hỏi:
- Sao chú muốn thử đường huyết?
- Vì tôi sụt cân nhanh, người ta nói do bệnh tiểu đường.
- Đã bỏ công từ quê lên đây, sao chú không khám tổng quát luôn? Giả sử thử máu có kết quả bị đái tháo đường thì cũng phải xem chức năng gan, chức năng thận, và đánh giá biến chứng mới điều trị được chứ.
Mình vừa giải thích vừa nhìn bệnh nhân, và mình hiểu vẻ ngập ngừng đắn đo ấy, có lẽ bệnh nhân nghèo.
- Dạ, thử hết mấy thứ đó bao nhiêu bác sĩ?
- Bệnh viện công giá rẻ lắm. Chú đi thử đi.
Khi mình cầm kết quả phim phổi trên tay, tự nhiên mình nghẹn lời. Dù rằng mỗi ngày mình tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân với đủ loại bệnh tật khác nhau.
- Chú hút thuốc nhiều không?
- Cỡ 1 gói 1 ngày. Bữa nào buồn hút nhiều hơn.
- Chú uống rượu nhiều không?
- Mỗi ngày, nhưng chủ yếu vui chơi với anh em, người vài xị.
- Chú có vợ con gì không?
- Dạ, một vợ, 3 con. Nhưng nhà có vài công ruộng, nên tụi nó bỏ lên Bình Dương làm công nhân hết rồi.
- Cháu nghĩ chú nên qua khám bệnh viện Phạm Ngọc Thạch.
- Tôi bị lao hả bác sĩ.
- Cháu cũng hy vọng là lao. Nhưng ....
- Bác sĩ cứ nói đại đi. Tôi ở quê lên khám bệnh cực lắm.
- Cháu cũng nghĩ đây là khối u. Nhưng chú biết đó, có u lành u ác. Mà u ác bây giờ có thể trị được.
- Ý bác sĩ là ung thư phổi hả?
- Chưa chắc đâu. Phải làm thêm xét nghiệm, sinh thiết ... mới có thể kết luận.
Một khoảng im lặng kéo dài. Mình nhìn khuôn mặt bệnh nhân từ trắng bệch chuyển sang tím tái và khoảng 15 phút sau mới trở lại như bình thường.
- Ung thư phổi thì sống được bao lâu bác sĩ?
- Chưa chắc đây là ung thư. Nhưng nếu là ung thư thì có thể vài tháng, vài năm... Tuỳ vào cơ địa mỗi người, tuỳ vào đáp ứng điều trị.
- Tại sao lại là tôi chứ?
- Tại sao không là chú?
- Tại ....
Lại một khoãảg im lặng kéo dài. Mình không nỡ mời bệnh nhân kế tiếp dù sáng thứ hai rất đông.
- Tôi về bỏ thuốc lá và rượu có thể cứu vãn được không?
- Cháu nghĩ, bỏ được thì tốt. Nhưng bây giờ việc này không còn ý nghĩa nữa rồi.
Mình vẫn hay tự hỏi: Rượu bia và thuốc lá có điều gì hấp dẫn đến vậy, nhưng không có câu trả lời.
Lúc trước mình còn ngạc nhiên khi thấy Việt Nam là nước tiêu thụ rượu bia và thuốc lá lớn nhất thế giới, bây giờ thì mình không còn ngạc nhiên nữa. Vì đã hiểu một phần. "Vui cũng nhậu, buồn cũng nhậu, không vui không buồn cũng nhậu", hình như rất đúng khi mô tả con người Việt Nam. Mỗi chiều tối đi làm về thấy quán nhậu nào cũng đông nghẹt khách. Hết chén chú rồi đến chén anh.
Rồi một ngày nào đó bệnh tật kéo đến. Có những bệnh có thể chữa lành, có những bệnh tiền mất rất nhiều nhưng không thể cứu vãn. Dù vẫn biết ung thư là "trời kêu ai nấy dạ", nhưng mình không tin là mỗi ngày mình sống không tác động gì đến nó. Bạn thử nhìn xem, một người béo phì, ăn nhiều lười tập thể dục...làm sao mà không đủ thứ bệnh về chuyển hoá, một người suốt ngày hút thuốc uống rượu làm sao tránh khỏi ung thư phổi, xơ gan? May mắn lắm cơ địa người đó đặc biệt.
- Bây giờ tôi phải làm sao?
- Bây giờ cháu cho thuốc tiểu đường cho chú, còn bệnh phổi chú phải qua bên Phạm Ngọc Thạch, bên đó chuyên hơn.
- Bác sĩ có thể nói cho tôi biết, tôi có thể sống bao lâu nữa không để tôi thu xếp nhà cửa.
- Cháu nói thật, không dám chắc chắn về điều gì. Có những thứ hôm nay đúng, ngày mai lại sai. Có những thứ ngỡ là phước nhưng lại là hoạ. Điều quan trọng bây giờ không phải là chú sống bao lâu, mà sống có thật sự sâu hay chưa?
- Sống thật sâu?
- Đúng rồi. Chú còn rất nhiều thời gian để suy nghĩ về điều đó. Ví dụ như có bao giờ chú đến quỳ bên gối mẹ của chú và thì thầm lời cám ơn? Ví dụ như có bao giờ chú chở ba chú qua con đường làng nơi ngày xưa ba chú dẫn chú đi học? Ví dụ như có bao giờ chú cám ơn người vợ rất mực dịu hiền và chung thuỷ đã đi với chú gần ấy năm mà không một tiếng than van dù chú nát rượu và nghiện khói thuốc?
- Bác sĩ ... Tôi ... Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó.
- Chú có bao giờ quan tâm đến những đứa con mình? Chú có nghĩ rằng một lời hỏi han của chú thôi đủ làm họ hạnh phúc?
- Ơ ...
- Vậy đó, sống sâu là sống với những điều nhỏ bé đơn giản như thế đó. Cuộc sống vô thường và con người ai mà không có bệnh có tử. Sau giai đoạn choáng rồi, chú sẽ chấp nhận được thôi. Từ chấp nhận đến quay lại nhìn về chính mình gần trong gang tấc.
- Cám ơn bác sĩ.
----
- Chú ấy là gì của anh?
- Cha ruột.
- Anh có hay đưa chú đi khám bệnh không?
- Bận lắm bác sĩ ơi, với lại ở xa nhau.
- Anh có biết ba anh bị ung thư phổi?
- Dạ....
- Ông ấy hút thuốc nhiều lắm không?
- Chẳng những hút thuốc còn uống rượu. Mỗi khi say sỉn về là đập phá nhà cửa chửi bới vợ con.... Tôi nói thiệt từ nhỏ đến giờ ổng chưa dạy tôi bất cứ điều gì. Anh em tôi chẳng được đi học....
- Anh có hận chú không?
- Không.
- Không?
- Dạ, dù xấu hay tốt ổng cũng là cha mình mà bác sĩ. Đúng hay sai đâu có lỗi do ổng, tại ông bà hay môi trường sống nó thế.
Mình bất ngờ trước cách trả lời của người con, khi mình mời bệnh nhân ra ngoài để gặp riêng.
Anh ta làm công nhân, chắc chắn là ít học. Nhưng học chữ cho nhiều vào làm gì, bằng cấp tiến sĩ giáo sư làm chi mà không biết quan tâm yêu thương cha mẹ già, không biết sống sao cho có tình có nghĩa.
- Bệnh này điều trị tốn kém lắm. Về mua bảo hiểm gấp đi. Được đồng nào hay đồng đó.
- Dạ.
Nhìn hai cha con bước ra khỏi phòng khám mà lòng mình chùng xuống. Mình mong có phép lạ xảy ra, bởi một người con chí hiếu không bao giờ người bạn cuộc sống lại làm ngơ.
- Dù xấu hay tốt ổng cũng là cha của mình. Câu nói ấy theo đuổi mình tới tận giờ này!
P.S: Một bác sĩ nói rằng, nếu mỗi người đọc được thông tin này mà gửi cho cho 10 người khác được biết, thì chúng ta sẽ cứu được ít nhất 1 người.
* Tôi đã làm tròn phận sự, giờ đến phiên bạn!

16/10/2021

ƯỚC MƠ

Tôi đang dạy con học, rồi như mọi sự đang diễn ra trong xã hội này, tôi bắt đầu “giáo huấn”:
- Nếu con không học, không có kiến thức, không có ước mơ thì con sẽ làm được gì? Con làm sao biết được mình là ai?
- Thế bố là ai? – Thằng con vặc lại
Bố:….
Thế đấy, thật là hài hước phải không? Ngay cả bạn còn chưa định hình được chính mình là ai nhưng lại muốn dạy người khác rằng họ là ai! Một nghịch lý của cuộc sống hiện tại. Không, không phải nghịch lý của cuộc sống, nó chỉ là nghịch lý của chính chúng ta mà thôi. Thằng con hỏi vặn lại và thằng bố cứng họng, vậy thì ai đang dạy ai? Ai mới là người phải học?

Tôi đã từng muốn con phải “thực tế” khi nó nói về ước mơ của mình: Một nhà sinh vật học thì sẽ không kiếm đủ để sống trong xã hội này, một nhà du hành vũ trụ không phù hợp với hiện thực ở Việt Nam….
Tôi không hề nhận ra rằng, cái “thực tế” mà tôi đang nói đến kia nó chỉ là nhận thức của tôi, của chính tôi mà thôi. Những gì tôi không/chưa làm được thì tôi cho rằng nó không thực tế, tôi không thể kiếm được 10 triệu USD/tháng và những người xung quanh tôi cũng như vậy, do đó chỉ thực tế khi kiếm 10 triệu tiền Việt/tháng thôi => Nó trở thành một “thực tế” mà tôi chấp nhận và dạy lại cho con mình như thế.
Tôi còn nhớ một bài học mà tôi học được khi tôi đọc truyện tranh Hoàng Phi Hồng ngày còn bé. Đó là khi vị sư già gọi Hoàng Phi Hồng vào phòng để chỉ cho cậu thấy một con bọ chét – loài côn trùng nhảy rất cao. Bọ chét thì có gì kỳ lạ? Đúng, nhưng có một con trong số đó nhảy rất thấp, thấp hơn hẳn các con còn lại và điều này làm cậu tò mò. Vị sư già giải thích:
- Vì con bọ chét kia đã được ta cho vào một chiếc hộp có chiều cao đúng bằng mức nó đang nhảy. Lúc đầu, nó vẫn nhảy rất cao rồi đập vào trần hộp, nó rơi xuống. Sau nhiều lần như thế, nó tự học được bài học là nên nhảy thấp hơn giới hạn kia, nếu không sẽ bị va vào trần hộp, nó không thể vượt qua cái giới hạn đó. Cho đến bây giờ, khi ta thả nó ra ngoài, nó vẫn chỉ nhảy đến mức độ cao như thế thôi.
- Vậy thì, nó có thể nhảy cao như cũ được không thưa thầy? – Hoàng Phi Hồng hỏi
- Được chứ, nhưng cần thời gian để nó thử và xóa đi cái giới hạn mà nó tự đặt ra kia.
Quả thực, chỉ một lúc sau con bọ chét kia lại nhảy cao hơn mức cũ và dần dần nó đã nhảy cao bằng các con bọ chét khác.
Đây là một bài học mà tôi rất nhớ, nhưng nhiều khi trong cuộc sống lại quên đi mất: Bạn đặt giới hạn cho bạn đến đâu thì bạn sẽ chỉ đạt được đến đó.
Tôi tự nhìn vào mình, vào những người gần gũi xung quanh và cho đó là “thực tế”, là giới hạn của mình, tệ hơn nữa là của con mình. Tôi không nói mình sai, chỉ là không đúng trong thời điểm nhận thực hiện tại thôi.
“CON HÃY ƯỚC MƠ TẤT CẢ NHỮNG GÌ CON MUỐN, CHO DÙ NÓ CÓ “ĐIÊN RỒ” ĐẾN ĐÂU. MỌI ƯỚC MƠ CỦA CON ĐỀU CÓ THỂ TRỞ THÀNH SỰ THẬT!”
Đó là những gì tôi nói với con trai của tôi hiện tại. Tất cả những điều mà thế giới cho là điên rồ ở thế kỷ XIX - XX thì đều đã trở thành sự thật ở thế kỷ XXI, gần hơn thì chỉ cách đây vài chục năm thôi việc gọi điện và nhìn thấy người kia một cách trực tiếp chẳng phải là điều điên rồ sao? Khi xem phim “Của để dành” thấy nhân vật do Đức Hải đóng luôn đội một cái mũ bảo hiểm màu trắng giống “nồi cơm điện” mỗi khi đi xe máy chẳng đã khiến mọi người cười ồ lên đó sao? Còn bây giờ thì cả xã hội đều đội MBH, ai không đội mới là bất thường :v
Tôi luôn cho rằng, thế giới thay đổi được là nhờ những “kẻ điên” chứ không phải những người tỉnh táo! Chỉ có những “kẻ điên” có suy nghĩ khác biệt so với phần còn lại của thế giới mới tạo nên thế giới hiện tại.
Trẻ con có rất nhiều ước mơ và các ước mơ ấy thay đổi theo thời gian với một số và xuyên suốt, với một số khác; Tôi khuyến khích con viết ước mơ ra một cuốn sổ tay riêng của nó và sẽ đọc lại bất cứ khi nào nó muốn.
Điều này giúp ích gì? Chẳng giúp ích gì cả!
Vậy tại sao lại làm thế? À vì thấy cần làm thì làm thôi
Trong bộ phim Into the wild có một câu rất hay, đại loại là nếu mọi việc bạn làm đều cần phải có một lý do thì sẽ mất đi ý nghĩa của cuộc sống :D
Giờ tôi nghĩ rằng, thay vì hạn chế ước mơ của con trẻ, hãy khuyến khích chúng thực hiện ước mơ ấy. Một nhà sinh vật học thì không thể có mức lương 10 triệu USD/tháng nhưng hoàn toàn có thể kiếm được thu nhập chừng ấy, chỉ khác biệt ở hai chữ LƯƠNG và THU NHẬP thôi.
Hãy khuyến khích con trẻ có nhiều ước mơ, đừng phán xét ước mơ của chúng là đúng hay là sai. Chúng muốn kiếm được nhiều tiền, chúng muốn thành nhà thơ, chúng muốn được ngao du khắp thế giới, chúng muốn lên mặt trăng thậm chí là lên mặt trời…hãy cứ khuyến khích chúng thể hiện ước mơ của mình. Suy cho cùng, mỗi con người đều là một thực thể với sứ mệnh, bài học riêng của mình trong kiếp sống nhân sinh này và không phải những gì mình không làm được thì mặc định người khác cũng vậy. Chúng ta là riêng biệt và cũng là một trong sự hợp nhất của vũ trụ này!
Tôi có một suy nghĩ về câu “con hơn cha là nhà có phúc”, có lẽ lâu nay tôi đã hiểu quá thiển cận về câu nói này của cổ nhân. Hơn ở đây là hạnh phúc hơn chứ không chỉ là tài giỏi hơn hay kiếm được nhiều tiền hơn. Đúng, con cái phải hạnh phúc hơn cha mẹ thì như thế sự hạnh phúc mới được lan tỏa, gia đình mới trường tồn. Có ý nghĩa gì khi con tài giỏi, kiếm nhiều tiền hơn cha mẹ nhưng chúng không cảm thấy hạnh phúc? Và chúng chỉ thực sự hạnh phúc khi được là chính mình, được làm những điều chúng khát khao chứ không phải trở thành một phiên bản hoàn hảo như cha mẹ mong muốn hay phải thực hiện được những ước mơ mà cha mẹ chúng đã ước mơ mà không thực hiện được. Chỉ khi làm những việc yêu thích thì ta mới tìm được ta, mới định hình được ta là ai – điều quan trọng bậc nhất mà mỗi con người cần tìm kiếm khi được sinh ra trong cõi đời này.
I have a dream, a song to sing
To help me cope with anything
If you see the wonder of a fairy tale
You can take the future even if you fail
I believe in angels
Something good in everything I see
I believe in angels
When I know the time is right for me
I'll cross the stream - I have a dream

Photos from Li-S's post 14/10/2021

GIÓ LẠNH ĐẦU MÙA
“Buổi sáng hôm nay, mùa đông đột nhiên đến không báo cho biết trước. Vừa mới ngày hôm qua trời hãy còn nắng ấm và hanh, cái nắng về cuối tháng mười làm nứt nẻ đất ruộng, và làm giòn khô những chiếc lá rơi; Sơn và chị chơi cỏ gà ở ngoài đồng còn thấy nóng bức, chảy mồ hôi.
Thế mà qua một đêm mưa rào, trời bỗng đổi ra gió bấc, rồi cái lạnh ở đâu đến làm cho người ta tưởng đang ở giữa mùa đông rét mướt. Sơn tung chăn tỉnh dậy, nhưng khôg bước xuống giường ngay như mọi khi, còn ngồi thu tay vào trong bọc, bên cạnh đứa em bé vẫn nắm tay ngủ kỹ. Chị Sơn và mẹ Sơn đã trở dậy, đang ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống. Sơn nhận thấy mọi người đã mặc áo rét cả rồi.
Nhìn ra ngoài sân, Sơn thấy đất khô trắng, luôn luôn cơn gió vi vu làm bốc lên những màn bụi nhỏ, thổi lăn những cái lá khô lạo xạo. Trời không u ám, toàn một màu trắng đục. Những cây lan trong chậu, lá rung động và hình như sắt lại vì rét.”
(Trích Gió lạnh đầu mùa – Thạch Lam)
Buổi sáng nay cũng là một sáng như vậy! Những cơn gió của đợt không khí lạnh đầu tiên tràn về, báo hiệu mùa đông đang ở rất gần rồi. Hơi thở của mùa đông đang dần tràn ngập lên cây cỏ, hoa lá, lên từng tế bào, từng cảm xúc của mỗi con người đang chợt thấy rùng mình khi từng đợt gió thổi qua. Winter is coming :D!
Lần giở lại những trang sách cũ ngày trước, đọc lại những dòng văn ấy mà một cảm giác bồi hồi chợt dâng lên, tôi lại nhớ những ngày đông của một thời đã xa.
Những năm cuối 80 – đầu 90 của thế kỷ trước, khi ấy cái phố núi nhỏ của chúng tôi vẫn còn mang màu sắc của sự nghèo nàn nhưng đầy tình yêu thương, của những đổi mới sau ngày “mở cửa” nhưng vẫn còn thoảng dấu vết của thời kỳ bao cấp. Những năm ấy, như bao người khác, bố mẹ tôi cũng đi vào tận trong các huyện để mua hàng đặc sản ra bán ở chợ thị xã. Sáng đi sớm, tối về muộn, tất bật suốt ngày vì cuộc sống mưu sinh. Mẹ tôi thuộc típ người cẩn thận, lo lắng cho các con lạnh nên mặc cho hai chị em mấy cái áo thật dày, đến nỗi có lần tôi mải chơi ngã vào vũng nước mà không dậy nổi, nằm đó một lúc có người kéo đứng dậy mà nước cũng không thấm được vào mấy làn áo phía trong.
Mùa đông ở Lạng Sơn những năm ấy lạnh thật là lạnh, bọn trẻ con chúng tôi thích chạy theo sau mấy chiếc xe máy để….ngửi khói một cách đúng nghĩa, cho thích và cho ấm. Xe máy hồi đó vẫn còn là một thứ phương tiện xa xỉ mà không phải nhà nào cũng có cho nên lũ trẻ rất thích. Ở trong phố thì tôi thuộc dạng có nhiều đồ vì các cậu đi buôn hàng Trung Quốc về bán nên các cháu cũng hay được hưởng theo. Có lần, tôi được cậu cho một đôi giày “phản tảy” (Kiểu giày giống như phim võ thuật Hongkong ngày trước), tôi thích lắm nên vội vàng xỏ vào rồi ra khoe ngay với mấy đứa bạn. Mấy đứa bạn tôi, đứa thì dép lê, đứa thì giày cũ, có đứa còn đi chân đất nên thấy tôi có giày mới là chúng ngưỡng mộ lắm. Tôi khoái chí vì thấy mình “nổi bật nhất” giữa đám bạn nên múa luôn một bài quyền (võ gà võ ếch gì đó tôi tự nghĩ ra :v), rồi chẳng nhớ vì lý do gì thành cãi nhau chí chóe, đứa nào cũng “giở võ” ra và tự cho là mình giỏi nhất. Chí chóe một lúc rồi lại trở về với những chủ đề thân thuộc hàng ngày. Trẻ con là vậy: dễ chơi, dễ cãi nhau chí chóe nhưng cũng dễ tha thứ, không vướng bận gì trong lòng nên luôn luôn thấy cuộc đời thật đẹp!
Những ngày đầu đông, khi mà còn chút nắng vàng cuối cùng của mùa thu còn sót lại cũng là lúc các nhà lục tục mở hòm, đem chăn bông và quần áo rét ra phơi. Hồi đó có nghề bật bông, cứ mỗi vụ đầu đông là các thợ ở miền xuôi lại mang theo dụng cụ đi khắp nơi để làm nghề. Chăn bông ngày trước là bông tự nhiên, rất ấm và nặng. Sau một năm sử dụng là nó bị dồn cục vào, phải bật cho nó tơi ra thì mới thành cái chăn như cũ. Một đội thợ gồm có 2 người (nếu tôi nhớ không nhầm), xếp dụng cụ thành một cái như cái giường với các dây mảnh như dây đàn liên tục bật lên bật xuống làm tơi các cục bông và các sợi bông nhỏ bay tứ tung…. Những lúc như vậy, lẽ trẻ con thường thích thú tụ tập xung quanh để xem say mê.
Những ngày đầu đông cũng là thời gian mà lũ trẻ con chúng tôi bắt đầu làm lò sưởi. Lò sưởi là một lon sữa bò đục vài lỗ nhỏ thông hơi và hai lỗ bên cạnh phía trên để xỏ dây thép qua. Chúng tôi lấy than cho vào, đốt lên rồi quay cho than hồng, sau đó tha hồ chụm tay mà sưởi ấm rồi lại xoa xoa lên má. Một nhóm trẻ con đùa nghịch trong cái tiết trời lạnh lẽo ấy, đứa nào cũng có lò sưởi nên thường chỉ về nhà khi đến bữa cơm hoặc cần lấy thêm than, thật là vui. Đồ chơi mùa đông chỉ có thế!
Thấm thoắt cũng đã ba chục năm trôi qua, cuộc sống đã có nhiều đổi thay và “lũ trẻ” ngày xưa cũng đã là một đám U40 cả rồi, cũng tản mát tứ xứ lo mưu sinh cho cuộc sống mà có thể không còn nhớ gì về một thời đã xa. Nhưng tôi biết rằng, lẩn khuất đâu đó trong mỗi người vẫn là những ký ức về một tuổi thơ hoang dại mà đầm ấm như thế, chỉ chực chờ được khơi nguồn là lại ào ào tuôn ra, để lại được một lần nữa sống trong những tháng ngày êm đẹp đó.
Những ngày đón gió lạnh đầu mùa…
Hà Nội 2021

20/07/2021

Why me?

15/06/2021

...

02/06/2021

Amazing

31/05/2021

Một mồm đầy cá là đây 🐟🐟🐟

23/05/2021

02/02/2021

BẢN TIN BAN CHỈ ĐẠO QUỐC GIA PHÒNG, CHỐNG DỊCH COVID-19
(Tới 18h00 ngày 02/02/2021)

1. Số ca mắc ở Việt Nam:
- Tính đến 18h ngày 02/02: Việt Nam có tổng cộng 994 ca mắc COVID-19 do lây nhiễm trong nước, trong đó số lượng ca mắc mới tính từ ngày 27/1 đến nay: 301 ca.

- Tính từ 6h đến 18h ngày 02/02: 31 ca mắc mới, trong đó có 1 ca nhập cảnh được cách ly ngay.

2. Thông tin ca mắc mới: 31 CA MẮC MỚI (BN1852-1882): 30 ca cộng đồng tại Hải Dương (18), Quảng Ninh (8), Gia Lai (3), Hà Nội (1) và 01 ca nhập cảnh cách ly ngay tại thành phố Hà Nội. Cụ thể:

- Tỉnh Quảng Ninh ghi nhận 08 bệnh nhân (BN1852-1857, BN1873-1874): 5 F1 liên quan ổ dịch Công ty POYUL, tỉnh Hải Dương; 3 F1 liên quan ổ dịch Sân bay Vân Đồn, Quảng Ninh.

- Tỉnh Hải Dương ghi nhận 18 bệnh nhân (BN1858-1865, BN1868-1872): 18 F1 liên quan ổ dịch Chí Linh, tỉnh Hải Dương.

- Tỉnh Gia Lai ghi nhận 03 bệnh nhân (BN1875-1877): 3 F1, liên quan ổ dịch thành phố Chí Linh, tỉnh Hải Dương.

- Thành phố Hà Nội ghi nhận 01 bệnh nhân (BN1866): nam, 51 tuổi, có địa chỉ tại phường Dịch Vọng Hậu, quận Cầu Giấy, thành phố Hà Nội. F1 BN1814 liên quan ổ dịch thành phố Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Hiện bệnh nhân đang cách ly, điều trị tại Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương cơ sở Đông Anh.

- 01 ca nhập cảnh được cách ly ngay tại Thành phố Hà Nội (BN1857): nam, 43 tuổi, là chuyên gia, quốc tịch Nga. Ngày 01/02/2021, bệnh nhân từ Nga nhập cảnh Sân bay Nội Bài trên chuyến bay ZF2074/2078, được cách ly ngay, lấy mẫu xét nghiệm tại thành phố Hà Nội. Kết quả xét nghiệm ngày 02/02/2021, bệnh nhân dương tính với SARS-CoV-2. Hiện bệnh nhân được cách ly, điều trị tại Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương cơ sở Đông Anh.

3. Số người cách ly: Tổng số người tiếp xúc gần và nhập cảnh từ vùng dịch đang được theo dõi sức khỏe (cách ly): 27.714, trong đó:
- Cách ly tập trung tại bệnh viện: 227
- Cách ly tập trung tại cơ sở khác: 20.917
- Cách ly tại nhà, nơi lưu trú: 6.570.

4. Tình hình điều trị: Theo báo cáo của Tiểu ban Điều trị Ban chỉ đạo Quốc gia phòng, chống dịch COVID-19:
- BN1430 được công bố khỏi bệnh.
- Số ca âm tính với SARS-CoV-2:
+ Lần 1: 3
+ Lần 2: 7
+ Lần 3: 2
- Số ca tử vong: 35 ca.
- Số ca điều trị khỏi: 1.461 ca.

HẾT BẢN TIN

02/02/2021

‼️Hà Nội vừa thông báo ca thứ 20 ở Cầu Giấy
7h ngày 2-2, Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) Hà Nội thông báo về một ca dương tính tại quận Cầu Giấy. Đây là ca Covid-19 thứ 20 được ghi nhận trên địa bàn thành phố trong đợt dịch này.
Theo đó, bệnh nhân là T.N.M, nam, 51 tuổi, có địa chỉ tại số 12 khu 18-4 ngõ 86 Duy Tân, phường Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy, Hà Nội. Bệnh nhân này là F1 của ca bệnh 1.814 (nữ, sinh năm 1971, giáo viên của Trường THCS Sao Đỏ, thành phố Chí Linh, tỉnh Hải Dương, nơi ở tại 23 Duy Tân, phường Mỹ Đình 2, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội).
Ngày 27-1, bệnh nhân M và vợ có đến văn phòng công chứng số 3 số 6 phố Duy Tân để làm hợp đồng mua nhà từ 8h30- 9h40 và tiếp xúc với ca bệnh 1.814. Sau đó, bệnh nhân về nhà có tiếp xúc với 2 con.
Bệnh nhân được Trung tâm Y tế quận Cầu Giấy cách ly và lấy mẫu xét nghiệm sau khi xác định là F1 của ca bệnh 1.814 vào ngày 1-2 và có kết quả dương tính với SARS-CoV-2 do CDC Hà Nội thực hiện.

01/02/2021

Không biết nói gì nữa :(

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


Hanoi