13/11/2025
(Lảm nhảm rất, rất dài, đốt trước khi đọc 🤪)
(Ảnh rất không liên quan 🫢🥲)
(⚠️You have been warned⚠️)
===
[Hiểu và giải thích đúng hơn]
Chủ đề này xoay quanh hai mẩu chuyện gần đây của mình.
===
[Xung đột nhận thức]
Cái này chợt khiến mình nhớ đến một cuộc nói chuyện hôm nọ ở studio ông anh mình với một anh bạn khác, xoay quanh massage, giãn cơ, trigger point hay các hình thức vật lý trị liệu khác.
Nghĩ lại 2 thứ mình rút ra từ câu chuyện này cũng là 2 câu hỏi: 1) chúng có hiệu quả "thực" không, và 2) hiệu quả đó đến từ đâu.
Dựa trên cảm nhận của không ít người, rõ ràng chúng có hiệu quả thực, cả tích cực (giảm đau mỏi nhanh chóng) lẫn tiêu cực (ra khỏi giường là què mất mấy ngày).
Vậy hiệu quả của chúng đến từ đâu?
Mình vẫn nghiêng về cách giải thích rằng, những hiệu quả đó đến từ tác động lên hệ thần kinh và não bộ 🧠: dù tác động dịu nhẹ hay mạnh, gây đau, khả năng là chúng đều khiến cơ bắp giãn ra.
Mặt khác, vì sao lại có thể xảy ra tình huống sau khi giãn cơ đau xong, đang nằm trên giường rất thả lỏng nhưng xuống giường là bị chuột rút?
Một lần nữa, mình nghĩ nguyên nhân vẫn đến từ hệ thần kinh, cụ thể là phản ứng của nó với áp lực bất ngờ.
Mình không có bằng chứng nào trực tiếp ủng hộ cho lập luận này, nhưng mình có cơ sở để tin rằng khả năng cao là nó là cách giải thích phù hợp.
Trước tiên, một điều có lẽ được chứng minh khá chắc chắn là, chả có thứ gì bạn làm trên giường (nghe sai sai nhưng kệ đi 🫠) có thể khiến đặc tính vật lý của mô cơ thay đổi cả. Các hình thức giãn cơ tĩnh - vốn thường được nghĩ là cải thiện linh hoạt bằng cách "khiến sợi cơ giãn ra" - chỉ có hiệu quả tạm thời, khi thay đổi về độ dài của cơ bắp (và nhờ đó sự cải thiện về độ linh hoạt) nhanh chóng trở về trạng thái ban đầu sau khi giãn.
Bên cạnh đó, trên thực tế bạn có thể gặp phải những tình huống cơn đau cấp tính khi vận động thể chất mà không xuất hiện tổn thương về cấu trúc.
Với những điều này, mình vẫn nghĩ não bộ và hệ thần kinh đóng vai trò trung tâm ở đây, chi phối biểu hiện cơ căng hay mềm, và cho bạn niềm đau hay không khi cơ thể tiếp xúc với một áp lực mà não bộ *nhận thấy* không sẵn sàng để tiếp xúc.
--
Cơ mà bài viết này không xoay quanh vấn đề giãn cơ, vậy đống lảm nhảm ở trên nó có ý nghĩa gì?
Mình nghĩ rằng trong thực tế chúng ta sử dụng nhiều thứ để đem lại kết quả được kì vọng, nhưng dựa trên cách hiểu không đúng.
Low Carb hay Nhịn ăn gián đoạn dẫn đến giảm mỡ vì giúp kiểm soát Insulin (trong khi thực chất nó giúp bạn ăn ít hơn trong cả ngày), tập Reps cao khi siết cơ để lộ vân cơ (trong khi thực chất khả quan nhất là nó chỉ đóng góp vào tăng tiêu hao năng lượng), cơn đau đến từ tổn thương mô (trong khi thực tế nó còn chịu ảnh hưởng bởi các yếu tố tâm lý và/hoặc xã hội), v.v.
Nói cách khác, nhập công thức sai, ra đáp án đúng.
Mặt khác, những cách giải thích không đúng (hay không đầy đủ) lại thường là những cách giải thích lọt tai nhất.
Giữa việc "chắc bị căng cổ do ngủ hay ngồi sai tư thế, massage bấm huyệt giúp giải tỏa chỗ căng đó bằng cách khiến cơ mềm ra", và "hiện tượng căng cổ trước tiên có liên quan đến trạng thái căng thẳng chung trong cuộc sống của bạn gần đây, massage hay bấm huyết giúp bạn cảm thấy thoải mái hơn vì nó đem lại cảm giác thư giãn và dễ chịu",
Một bên là một vấn đề cục bộ có một cách giải quyết trực diện cụ thể, bên còn lại là một vấn đề to đùng vẫn đang diễn ra và có nhiều góc độ cần giải quyết.
"Nắn bóp = cơ lỏng ra" nghe hợp lý hơn rất nhiều so với việc chỉ "thư giãn và giảm căng thẳng trong cuộc sống" (chắc đến khi có thể tiêu tiền không cần xem giá mới gọi là hết căng thẳng, nhở 🙃).
Thế nên là, việc tiếp thu cách giải thích chính xác hơn có thể không hề dễ.
Nó đòi hỏi ít nhiều sự can đảm, kiên nhẫn và cởi mở để đối diện với xung đột nhận thức bên trong. Một điều không hề dễ, đặc biệt nếu bạn đang tin sái cổ vào một giáo điều.
Rốt cục khi thế giới quan của bạn đang xoay quanh cái giáo điều đó, từ bỏ nó đồng nghĩa với thế giới quan của bạn sụp đổ. Một điều có lẽ đe doạ hơn cả cái (dấu) ch(ấm) (h)ết ☠️
Vì vậy khả năng cao phản ứng tự nhiên sẽ là kiên quyết bảo vệ nó
===
MIỄN LÀ CÓ HIỆU QUẢ?
Mẩu chuyện thứ hai này liên quan đến cuộc trò chuyện của mình gần đây với một cô bạn. Cô bạn này bán thực phẩm bổ sung kèm chế độ ăn giảm mỡ trong một hệ thống khá là máu mặt (bắt đầu bằng chữ U-).
Cái hệ thống này được cái rất bài bản, khi các chân rết đều áp dụng chung một phương pháp giảm mỡ: nhịn ăn gián đoạn (hay đúng hơn "giới hạn khung giờ ăn") kết hợp sử dụng với sản phẩm, với cơ sở xoay quanh một trong những hormone có lẽ bị lên án và đổ cho nhiều tội danh nhất trong lịch sử, bắt đầu bằng chữ I-.
Và cuộc nói chuyện sau đó có lẽ diễn biến theo một cách không thể giống mình hơn... 🫠
Nhìn lại, cuộc nói chuyện biến thành một cuộc tranh luận vòng vo.
Một bên là mình cố gắng chỉ ra những lỗ hổng trong những thông tin mà cô bạn này lan truyền trong content của mình.
Bên còn lại là cô ấy phản bác lại xoay quanh mấy điểm: 1) ông trình độ gì mà phán tôi, khi bên tôi cố vấn khoa học xịn xò thế này; 2) giải thích dài dòng như ông không nhét được vào content giựt giựt cho tiktok được; và 3) bọn tôi vẫn đem lại kết quả cho khách hàng, giúp họ sinh hoạt lành mạnh hơn mà.
💭 Ngẫm lại, điều này gợi cho mình câu hỏi ở đầu phần này: chỉ cần có hiệu quả, việc giải thích nó ra sao không quan trọng?
>
---
Mình thiên về quan điểm rằng, trừ khi hi hữu do bẩm sinh, cơ thể bạn chả có vấn đề mệ gì, và những vấn đề bạn gặp phải chỉ là phản ứng của cơ thể vs cách bạn đang sống và sinh hoạt.
Còn ở khía cạnh tích cực hơn, ai cũng sẽ có khả năng phát triển đúng với tiềm năng của bản thân khi "xuất xưởng" (chứ không phải là tiềm năng của người khác nhé).
Tất nhiên, điều này không nhằm phủ nhận ảnh hưởng của cơ địa hay hoàn cảnh có thể xô đẩy bạn,
nhưng quyền tự chủ của bạn nhiều hơn bạn nghĩ, dù trong nhiều tình huống cũng ít hơn bạn tưởng.
Thế nên, gốc rễ của nhiều vấn đề ít nhiều vẫn xuất phát từ bản thân trước tiên, trong khi vẫn có thể công nhận rằng có nhiều yếu tố khác ngoài ý muốn nhào nặn và xô đẩy quyết định của cá nhân (và sẽ đóng vai trò quan trọng khi đi tìm giải pháp cho vấn đề).
Điều không may là khá nhiều cách giải thích hiện tại dựa trên cái nhìn cực đoan, phiến diện.
Hoặc là "miễn trừ trách nhiệm cá nhân", outsource hết lỗi lầm cho những thứ như: nội tiết, môi trường, hay tệ hơn, việc "không làm một thứ cụ thể" (cho đến một ngày một nhà "hiền triết" nào đó chỉ ra cho bạn như vậy).
Hay, tự chịu trách nhiệm bằng mọi giá, "man the f- up", "pull yourself up with your own bootstraps", extreme ownership.
Nó lấy đi sự tự chủ và tự quyết của cá nhân (tất nhiên chúng ta có thể tranh luận từ giờ đến tận thế về việc liệu ý chí tự do có thực hay không), hoặc ngược lại, buộc cá nhân phải chịu trách nhiệm cho những thứ ngoài tầm kiểm soát của họ.
Những cách giải thích như vậy đẩy họ vào vị thế lệ thuộc.
Lệ thuộc vào một niềm tin không có cơ sở, một giáo điều, hay tệ hơn, một ai đó ở vị thế "nắm giữ bí quyết" và vì vậy nắm toàn quyền chi phối.
Hoặc, cảm thấy bản thân vô tích sự, bất lực, thù hằn với mọi thứ.
Nhưng rốt cục, kết quả cuối cùng vẫn là thứ quan trọng nhất?
"Nỗi sợ" và những cốt truyện tinh giản, cô đọng là những công cụ hiệu quả để giữ cho người ta đi đúng hướng.
Dù sao, miễn là người ta sống lành mạnh hơn, và trở nên khỏe mạnh hơn là được, nhở?
Nó bắt đầu giống tôn giáo hơn rồi đó...
>
===
Mình muốn tin rằng, có hiểu biết đầy đủ sẽ giúp mọi người cảm thấy tự do hơn.
Hiểu đúng hơn về một thứ có thể mở ra những cơ hội mới, và gỡ bỏ những rào cản đã tồn tại bấy lâu nay.
Còn một khi đã có đầy đủ thông tin - cả dữ kiện lẫn trải nghiệm - mà một người vẫn giữ nguyên lựa chọn của mình, đó là sự thực hành tự chủ khi đã nắm đủ thông tin trong tay.
Còn tất nhiên, nhắm mắt mà sống cũng là một lựa chọn. Và những ai chọn cách này thường sẽ khó chấp nhận thay đổi, và vì thế càng không phải là đối tượng độc giả để cố gắng thuyết phục.
Công sức bỏ ra sẽ hiệu quả hơn khi dành cho thuyết phục những người đang ở ngưỡng cửa, đang do dự.
Vì vậy mà, cố gắng giải thích tốt hơn một vấn đề hay hiện tượng lại càng có giá trị hơn. Tất nhiên nó sẽ tốn sức hơn, và kém hào nhoáng hơn, so với bịa ra một cái gì đó, hay nhại lại một giáo điều phổ biến.
Cơ mà đó là việc cần làm thôi.
(Ừ, cho đến khi lặn ngụp trong cơn trầm củm tiếp 🫠)