Đặng Ngọc Oanh

Đặng Ngọc Oanh

Share

Hãy sống thực sự, và giúp những người khác được sống thực sự. Love & Gratitude

27/11/2023

Gia Cát Lượng: 4 bài học trở thành bậc thầy dùng người đỉnh cao

Trải qua cả ngàn năm, những cách nhìn người của Khổng Minh – Gia Cát Lượng vẫn khiến hậu thế không khỏi tấm tắc vì quá đúng! Gia Cát Lượng (181 – 234), tự là Khổng Minh, hiệu Ngọa Long tiên sinh. Ông là quân sư xuất chúng của Lưu Bị nước Thục, thời hậu Hán. Gia Cát Lượng quê tại Dương Đô (nay thuộc huyện Nghi Nam, tỉnh Sơn Đông). Ông là một vị tướng “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý”, một nhà tiên tri vĩ đại nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay.

Trong cuốn “Tri nhân”, mưu sĩ nổi tiếng thời Tam Quốc là Gia Cát Lượng từng để lại 7 cách nhìn người của mình:

“Một là hỏi đúng sai để xem xét chí hướng của đối phương,
Hai là đặt câu hỏi để xem xét khả năng ứng biến của đối phương,
Ba là dùng mưu kế để đánh giá kiến thức của đối phương,
Bốn là đặt tình huống nguy khốn để xem dũng khí của đối phương,
Năm là dùng rượu để xem tính tình của đối phương,
Sáu là dùng công danh lợi lộc để xem sự liêm chính của đối phương,
Bảy là giao việc cho đối phương để xem chữ tín của họ”.

Những tiêu chí nhìn người của Gia Cát Lượng vốn xuất phát từ 7 phương diện: “Chí – biến – thức – dũng – tính – liêm – tín” để có thể đưa ra đánh giá toàn diện nhất về đối phương. Người đứng đầu ngoài việc phải biết cách nhìn người, còn cần chú trọng vào cách dùng người.

Bởi trí thông minh hơn người và sự tinh tường và cách nhìn người nhạy bén của mình, Gia Cát Lượng đã một tay xoay chuyển cục diện, thâu tóm quyền lực và chỉnh đốn lại nội bộ khi Lưu Bị qua đời do thất bại tại Tỷ Quy. Có thể nói, ông là một vị quân sư toàn năng, luôn nhận được sự kính nể từ hàng vạn binh lính và cấp dưới bởi khả năng dùng người khéo léo. Dưới đây là 4 bài học ông truyền lại mà người lãnh đạo cần phải khắc cốt ghi tâm:

🔻 1. Đừng coi thường bất kỳ ai dù là cấp dưới của mình

Sách cổ từng nói rằng: Kẻ coi thường người khác thì không được lòng dân. Những nhà lãnh đạo coi thường cấp dưới sẽ không những không thể khiến họ tuân thủ và làm việc chăm chỉ nhất có thể mà còn vô tình “gây thù chuốc oán”, rước thêm họa vào thân. Đối xử với cấp dưới như thế nào là vấn đề không đơn giản. Những người ở vai trò lãnh đạo phải biết cách cư xử để nhân viên phải “tâm phục khẩu phục” và sẵn sàng nghe lời mình.

🔻 2. Biết cách khai thác năng lực của cấp dưới

Khả năng của một người là có hạn, dù bạn giỏi đến đâu thì bạn vẫn không thể một mình ôm cả giang sơn, gánh vác mọi thứ lên vai được. Bạn phải biết cách phát huy hết khả năng và sự sáng tạo của cấp dưới và để họ giúp bạn hoàn thành nhiệm vụ mới chính là giá trị thực của một người lãnh đạo. Theo dõi và tìm kiếm những nhân viên tiềm năng làm việc cùng bạn để đưa ra những chiến lược mới cho công ty. Đó cũng là cách để các nhà lãnh đạo có cơ hội hiểu thêm về quy trình hoạt động ở những cấp dưới của mình.

🔻 3. Người đứng đầu phải thắng được lòng nhân viên

Ngày nay, khi đã có sự phân cấp bậc rõ rệt, hình ảnh gắn kết gần gũi giữa sếp và nhân viên là rất ít bởi giữa họ luôn có một khoảng cách vô hình. Tuy nhiên, theo Gia Cát Lượng, để có thể cầm quân tốt, người làm tướng phải “đảm bảo sự an toàn cho những người đang gặp nguy hiểm, làm cho những người đang sợ hãi vững tin hơn”.

Hãy luôn sẵn sàng tiếp nhận mọi ý kiến đóng góp từ nhân viên của bạn nếu điều đó mang tính xây dựng. Lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn, bạn không những rút ra được nhiều bài học mà còn có thể xây dựng được hình ảnh tốt trong mắt cấp dưới của mình.

Người đứng đầu tài giỏi sẽ biết cách lấy được sự kính trọng từ cấp dưới của mình. Luôn lấy bản thân ra làm gương, sẵn sàng đối mặt với khó khăn, lo lắng và không ngại hy sinh bản thân trước nhất. Luôn công nhận và thể hiện thái độ trân trọng mọi đóng góp, hi sinh của nhân viên. Những người lãnh đạo như thế sẽ thu phục được lòng người ở bất kì một tập thể nào.

🔻 4. Sắp xếp chính mình trước, sau đó mới có thể tổ chức được người khác

Mọi thứ đều bắt đầu từ người lãnh đạo. Mọi chuyện thành hay bại, đều từ cách họ tổ chức. Nguồn gốc của mọi vấn đề đều bắt đầu từ cấp trên. Nếu người đứng đầu không tổ chức hợp lý thì sẽ tạo ra “Hiệu ứng Domino” ảnh hưởng đến tiến độ công việc đến cấp dưới của họ.

Bậc kỳ tài Gia Cát Lượng nhấn mạnh điều mà những người làm tướng phải nắm rõ: Sắp xếp việc ở gần trước ở xa sau. Tổ chức từ bên trong sau đó ra bên ngoài. Chú trọng những vấn đề cơ bản rồi mới đến phát sinh. Ưu tiên cái mạnh trước cái yếu sau. Tổ chức từ sự kiện lớn đến các hoạt động nhỏ. Và đặc biệt, sắp xếp mình trước, sắp xếp người khác sau.

st

16/11/2023
11/11/2023

CÂU CHUYỆN CON CUA ( Nỗ lực+mơ hồ= Vô Nghĩa)
'
Nếu ta bỏ một con cua vào một cái xô nhỏ, nó có thể dễ dàng leo lên và bò ra. Nhưng nếu ta bỏ nhiều con cua vô chính cái xô đó, thì không con nào bò ra khỏi được!

Các bạn có biết tại sao không?

Một buổi chiều lang thang trên bờ biển, tôi thấy một bác ngư dân để một cái xô rất nhiều cua trên bên cạnh ông. Thấy thế tôi mới thắc mắc hỏi: Tại sao cái xô không có nắp đậy? Bác không sợ cua nó bò ra hết à? Và cũng nhờ vậy tôi mới có được câu giải thích: “Ngốc quá, một con cua thì có thể leo ra ngoài dễ dàng nhưng với một đàn cua thì không. Bởi khi bất kỳ con cua nào cố gắng trèo ra sẽ bị những con cua khác nắm chân lôi xuống. Cứ như thế, chẳng con cua nào ra khỏi cái xô được, vậy cần gì đậy nắp”.
Không tin bữa nào rảnh bạn thử làm một cuộc thí nghiệm và ngồi quan sát hiện tượng này bạn sẽ thấy rất thú vị đấy. Nhưng có điều, bọn cua nó làm vậy không phải do suy nghĩ, mà do bản năng.

Sau cái lần đó, tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Bẵng đi một thời gian, tôi vô tình đọc được một định luật, trong cuốn sách “30 định luật thần kỳ của cuộc sống”. Định luật này dựa trên hiện tượng đàn cua trên, và tôi ngộ ra nhiều điều từ đó.

Có bao giờ bạn muốn làm một điều gì đó mà bị bạn bè, gia đình, người thân ngăn cản chưa?

Có bao giờ bạn cho đó là đúng nhưng hầu như tất cả mọi người đều bảo là sai chưa?

Có bao giờ bạn hành động theo trái tim mình nhưng bị ném đá tơi tả chưa?

Chắc chắn, ít nhất một đôi lần bạn gặp trường hợp tương tự. Đây là định luật xã hội, nhưng gắn chặt với định luật của tự nhiên.

Khi bạn cố gắng bắt đầu đi trên một con đường mới, hướng đi mà những người khác rất thận trọng. Thì họ sẽ làm tất cả những gì có thể để kéo bạn trở lại. Những gì họ đang thực sự làm là chiếu nỗi sợ hãi của chính mình vào tình huống của bạn. Họ thậm chí có thể cảm thấy rằng họ đang giúp đỡ bạn-rằng họ đang hướng bạn khỏi thất vọng và thất bại. Nhưng không, họ đang giữ bạn ở chính vị trí mà họ đang ở mà thôi.

Vì vậy, khi bạn thật sự muốn làm một điều gì thì khó khăn lớn nhất chính là vượt ra khỏi đám đông còn lại. Nếu không học cách vượt qua, thì bạn cứ ở lại trong chính “cái xô” đó mãi thôi.

Ai thận trọng quan sát và kiên quyết vững vàng sẽ tự nhiên dần trở thành bậc anh tài. Những lúc cảm giác rằng mình đang bị lôi kéo và chi phối bởi cách nghĩ của người khác quá nhiều, bạn hãy bình tâm lại, suy xét mọi thứ cho thật sáng rõ, rồi đưa ra quyết định mạnh mẽ nhất của mình và thực hiện đến cùng. Đó là cách để bạn ngày càng tự tin và bản lĩnh hơn trong mỗi hành động của mình.

Chúc bạn luôn vững vàng tiến về phía trước

- sưu tầm -
Theo: Tony Buổi Sáng Fan Club

Photos from Đặng Ngọc Oanh's post 11/08/2023

KỶ LUẬT CHÍNH LÀ TỰ DO ĐÍCH THỰC!

1. Người không có kỷ luật nhất mà tôi từng gặp
Nhiều năm trước, tôi gặp Lệ trong nhóm văn học thời đại học. Vào thời điểm đó cô ấy đã tốt nghiệp nhưng vẫn chưa đi làm, hàng ngày quanh quẩn trong căn phòng 30 mét vuông, không rời khỏi phòng nửa bước. Gia đình vẫn chu cấp hàng tháng cho cô đầy đủ, sợ cô làm việc vất vả.
Cô chẳng quan tâm bất cứ chuyện gì xảy ra xung quanh mình. Vào thời đó Internet chưa phát triển như bây giờ. Thế nhưng những tiểu thuyết ngôn tình, hoang tưởng… lại đầy nhan nhản. Cô ấy chìm đắm trong đống tiểu thuyết, tưởng tượng mình là những nhân vật nữ chính trong truyện, là một tiểu thư con nhà danh giá nào đó hay một nữ anh hùng.
Đối mặt với những khó khăn, những điều không như ý trong cuộc sống, cô ấy không tìm cách giải quyết, mà chỉ đắm mình trong những câu chuyện, để có cảm giác được xoa dịu, để trốn tránh đi thực tại.
Ngày ngày chìm đắm đến nỗi mắc chứng ảo giác, đồng hồ sinh học bị đảo lộn, rối loạn các chức năng trong cơ thể, rối loạn các chức năng tiêu quá, mắt làm việc quá mức… cơ thể rơi vào trạng thái kiệt quệ trầm trọng và một lần nữa cô lại trở về với bố mẹ và trở thành gánh nặng của họ, những mái tóc đã bạc đi nhiều.
Sống không có kỷ luật, làm con người ta mụ mị, cố gắng lê lết từ ngày này qua ngày khác, lãng phí cuộc sống một cách vô nghĩa. Đến lúc quay đầu lại, cả sức lực và trí tuệ đều đã chìm nghỉm trong những quen thuộc của những chuỗi ngày buông thả!

2. Chúng ta đã không có kỷ luật như thế nào?
Trong giờ học, giờ làm cũng lướt Phây - búc, chơi điện tử, xem phim đọc truyện ngôn tình; ăn uống thất thường, ăn đồ ăn nhanh; không luyện tập thể dục thể thao và cũng chẳng có thói quen đọc sách; thức trắng đêm, sáng dậy muộn, lại lật đật vội vội vàng vàng đến công ty cho có mặt rồi lại đi ăn sáng… dường như đối với chúng ta thời gian chẳng thể nào đủ, và rồi một tâm hồn trống rỗng dần dần nuốt chửng đi chính bản thân chúng ta.
Khi còn trẻ tôi vẫn luôn cho rằng tự do chính là làm những gì mình muốn, sau này mới hiểu kỷ luật mới chính là điều mang lại tự do đích thực cho chúng ta.
Trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” Haruki Mukarami đã viết: “Khi kỷ luật đã trở thành một thói quen bản năng, bạn sẽ cảm nhận được niềm vui của nó”.
Ông tự đặt ra cho mình “bộ luật” của cuộc sống: ngủ sớm dậy sớm, không nói những lời nản lòng, không phàn nàn, không viện cớ, mỗi ngày chạy bộ 10 km, mỗi ngày kiên trì viết 10 trang giấy, lặp đi lặp lại liên tục.
Ngủ sớm dậy sớm, chính là quy tắc làm việc và nghỉ ngơi, lúc nên dậy thì nên dậy, lúc nên làm việc thì làm việc, hiểu cách thư giãn và nghỉ ngơi. Không nói những lời nản lòng, chính là không ngừng cổ vũ bản thân, không lười nhác bất kì giây phút nào. Không phàn nàn, kêu ca, chính là duy trì một tâm thái tích cực, đem lại những hiệu quả tốt cho tâm lý.
Đối với ông, việc kiên trì chạy bộ và viết cũng giống như một ngày ba bữa đầy đủ, nhất định phải hoàn thành. Khi kỷ luật trở thành một thói quen, một phương thức của cuộc sống, thì tính cách và trí tuệ của ta cũng sẽ trở nên hoàn thiện hơn.

3. Những ai đang sống mà không có kỷ luật, cũng giống như là đang tự mua dây buộc mình
Văn hào Áo Stefan Zweig từng viết: “Thời điểm đó cô còn quá trẻ người non dạ, không biết rằng cuộc đời sẽ còn gửi cho mình những món quà gì mà đã tự mình định giá chúng…”
Đắm mình trong những cuộc vui, buông thả cho những ham muốn của bản thân, nhìn vào thì có vẻ như bạn đang “sống theo cách riêng của mình”, nhưng thực chất bạn lại lờ đi một điều: mỗi hành vi không có kỷ luật, đều sẽ đem lại những nỗi đau lớn hơn nỗi đau của việc ép mình vào kỷ luật rất nhiều.
Có một câu nói như thế này: “Tự kỷ luật là công cụ quan trọng nhất để giải quyết những vấn đề, cũng là con đường thiết yếu nhất để loại bỏ đi những đau khổ của con người”.
Có rất nhiều người cứ sống mà chẳng có mục đích gì, chẳng có mục tiêu gì để bản thân nỗ lực, lãng phí cả một đời, rồi lại ngồi lướt facebook ngưỡng mộ cuộc sống của người này, người kia, nhưng lại chẳng có dũng cảm để thay đổi bản thân, để tiến lên phía trước, để mình được như họ, hay đúng hơn là để mình vượt qua chính mình.
Đến khi bạn có kỷ luật với chính bản thân mình, đạt được mục tiêu bấy lâu nay mà mình đặt ra, bạn mới đột nhiên nhận ra rằng: Thế giới dường như thân thiện với mình hơn.
Những người sống có kỷ luật, bởi vì thấy được giá trị lâu dài mà hi sinh đi những giá trị ngắn hạn, kéo dài hơn sự thỏa mãn của bản thân, để từ đó họ có thể chủ động kiểm soát cuộc sống của chính mình. Hãy nghiêm khắc với hiện tại một chút, để kỷ luật trở thành một thói quen, rồi bạn của tương lai sẽ cảm ơn chính bạn của hiện tại.

st

09/07/2023

Trong thiền ngữ Ấn Độ có 4 câu thế này:

“- Bất kể bạn gặp ai, đó đều là người bạn cần gặp.

- Bất kể xảy ra chuyện gì, đó đều là chuyện nhất định phải xảy ra.

- Bất kể chuyện bắt đầu từ đâu, đó đều là thời điểm thích hợp.

- Bất kể là chuyện gì, đã qua thì chính là qua."

Vậy nên, đừng mãi sống trong quá khứ viển vông, đừng vì những điều đã từng làm mà đưa ra quá nhiều giả thiết, chuyện đã xảy ra thì đó chính là điều duy nhất có thể xảy ra, không cách nào quay đầu được, cứ nhìn lại, nghĩ lại sẽ chỉ là vô ích mà thôi.

Cho dù đôi lúc hiện thực thật tàn nhẫn, nhưng chúng ta sau cùng đều phải học cách sống một cách thâm tình trong thế giới bạc tình này. Phải biết, bạn đối với cuộc sống thế nào, cuộc sống sẽ đối với bạn thế ấy, tâm thái của bạn, đương nhiên sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của bạn.

Cho dù bạn từng gặp phải chuyện gì, là vui hay là buồn, là ở dưới tận cùng hay đỉnh cao xã hội, thì cũng xin nhớ tới câu này: "Nếu như mọi thứ đi ngược lại với mong đợi của bạn, thì nhất định có sự an bài khác".

Quá khứ không bao giờ trở lại, phần đời còn lại cũng không thể nào thấy lại, vậy nên, chặng đường dài phía trước, tôi mong bạn trân trọng bước đi, tuỳ duyên tự tại, thứ muốn có đều có, mà thứ không có được thì đều có thể buông bỏ nó đi…

st

23/06/2023

Good morning!!

20/06/2023

🥰

04/05/2023

BÀI HỌC BÁN HÀNG ĐẮT GIÁ CỦA JACK MA

1. Bán hàng cho khách lạ, cần lễ phép

2. Bán cho khách quen, cần nhiệt tình

3. Bán cho khách đang gấp, cần phải nhanh

4. Bán cho khách mua từ từ, cần kiên nhẫn

5. Bán cho khách có tiền, cần cho họ thấy sự cao quý

6. Bán cho khách ít tiền, cần cho họ thấy sự tinh tế

7. Khách theo mốt, bán cho họ sự thời thượng

8. Khách chuyên nghiệp, bán cho họ sự chuyên nghiệp

9. Khách hào phóng, bán cho họ sự trượng nghĩa

10. Khách keo kiệt, bán cho họ lợi ích

11. Khách thích hưởng thụ, bán cho họ sự phục vụ

12. Khách thích hư vinh, bán cho họ sự vinh dự

13. Khách hay bắt bẻ, bán cho họ sự tỉ mỉ

14. Khách hiền lành, bán cho họ sự đồng cảm

15. Khách còn do dự, bán cho họ sự đảm bảo

21/03/2023

HÃY TRÂN TRỌNG NGƯỜI ĐÃ DẪN DẮT BẠN!

May mắn lớn nhất của cuộc đời, không phải nhặt được tiền, cũng không phải tr.úng s.ố, mà là có người có thể dẫn bạn đi đến 1 nền tảng cao mới.

Thật ra hạn chế sự phát triển của bạn, không phải là trí thông minh hay học lực, mà là nhóm quan hệ trong cuộc sống, nhóm quan hệ trong công việc.

Thay đổi và tạo những mối quan hệ tốt đẹp sẽ xây dựng một nền tảng cuộc sống đẹp và vững vàng hơn, hãy tự tìm cho mình một Quý nhân - quý nhân chính là những người gặp gỡ mang tính tích cực.

- Đi với người trung thực - Bạn luôn nhận được sự uy tín.

- Đi với người hòa nhã - Bạn học được cách kiềm chế bản thân.

- Đi với người có khiếu hài hước - Bạn biết phải làm mới cuộc sống bằng điều gì.

- Đi với người tinh tuệ - Bạn sẽ biết nên thu thập kiến thức từ đâu.

- Đi với người chu toàn - Bạn sẽ tự học được cách ngăn nắp.

- Đi với người dám nghĩ dám làm - Bạn sẽ có động lực vượt qua mọi s.ợ h.ãi.

- Đi với thành công - Ánh sáng của họ sẽ soi rõ con đường có thể bạn lâu nay chưa nhìn rõ.

Bạn trở thành người như thế nào, không phải do xã hội, không phải do giáo dục, không phải do hoàn cảnh, càng không phải do không may mắn, mà là do cách bạn cố gắng và chọn lựa mà thôi.

Chúng ta đủ lớn, để không đổ lỗi cho bất cứ thứ gì!

21/03/2023

"LUẬT TRÁI NGƯỢC"

🤽🏼‍♀️ Có một bài tập trong chương trình huấn luyện Hải quân SEAL gọi là “chống chết chìm” (drown-proofing) trong đó người ta buộc tay bạn vào sau lưng, trói chân bạn lại, và ném bạn xuống một bể bơi sâu 9-foot-deep (2.7 mét).

Nhiệm vụ của bạn là sống sót qua 5 phút.

Giống như hầu hết các chương trình huấn luyện của SEAL, gần như mọi sĩ quan đều không vượt qua bài drown-proofing này. Khi họ bị quăng xuống nước, nhiều người bắt đầu hoảng sợ và hét lên muốn được kéo trở vào. Một số thì vật lộn tới khi họ trượt xuống nước, bắt đầu mất ý thức và phải chờ tới khi được kéo lên và sốc lại. Trước đây thậm chí đã từng có một số thực tập sinh mất mạng trong bài tập này.

Nhưng một số thì thành công. Và họ thành công nhờ hiểu được hai bài học nghe như nghịch lý.

Sự nghich lý trong bài học thứ nhất: bạn càng vùng vẫy để giữ đầu ở trên mặt nước, thì bạn càng dễ chìm hơn.

Khi mọi cánh tay và cẳng chân bị trói lại, bạn sẽ không thể giữ cả người trên mặt nước trong suốt năm phút. Tệ hơn, những nỗ lực có hạn để giữ mình không chìm sẽ chỉ khiến bạn chìm nhanh hơn.

Bí quyết ở đây là thực sự để cơ thể bạn chìm xuống đáy bể. Từ đó, bạn nhẹ nhàng đạp chân đẩy mình khỏi sàn bể một chút và động lượng sẽ đưa bạn lên trên mặt nước. Một khi tới đó, bạn hãy lấy một hơi thở nhanh và làm lại quá trình ấy một lần nữa.

Thật lạ, sống sót qua quá trình drown-proofing không cần bạn phải có thể lực hay sức chịu đựng của một siêu nhân. Bạn thậm chí chẳng cần phải biết bơi. Ngược lại, nó đòi hỏi khả năng không bơi. Thay vì cố gắng chống lại những quy luật vật lý mà dường như sẽ giết chết bạn, hãy đầu hàng chúng và sử dụng chúng để cứu chính mình.

Bài học thứ hai trong drown-proofing thì rõ ràng hơn một chút, nhưng cũng nghịch lý: bạn càng hoảng sợ thì bạn càng đốt cháy nhiều oxy hơn và từ đó càng dễ bất tỉnh và chết chìm hơn. Một cách thâm hiểm, bài tập này khiến những bản năng sinh tồn của bạn chống lại chính bạn: bạn càng cố gắng hít thở bao nhiêu, bạn càng có ít cơ hội để thở. Mong muốn sống càng mãnh liệt, tỉ lệ chết càng tăng cao.

Không chỉ là một bài kiểm tra thể lực, drown-proofing là bài kiểm tra khả năng kiểm soát cảm xúc của mỗi sĩ quan trong những tình huống nguy hiểm nhất. Liệu anh ta có thể kiểm soát được sự thúc giục trong bản thân mình? Liệu anh ta có thể thả lỏng người trong thời khắc đối mặt với tử thần? Liệu anh ta sẽ sẵn lòng liều mạng để phục vụ những giá trị hay mục tiêu cao cả hơn?

Những kĩ năng ấy quan trọng hơn rất nhiều so với khả năng bơi lội của bất cứ sĩ quan nào. Chúng quan trọng hơn sự dẻo dai, sức bền thể lực, hay tham vọng của anh ta. Chúng quan trọng hơn trí thông minh của anh, ngôi trường anh ta học, hay vẻ đẹp trai khi anh ta diện bộ suit Ý bóng loáng.

Kĩ năng này - khả năng từ bỏ kiểm soát khi ta muốn nó nhất - là một trong những kĩ năng quan trọng nhất một người có thể phát triển. Nó quan trọng không chỉ cho SEAL, mà còn cho cả cuộc sống
Drown-proofing tuân theo một đường cong nghịch đảo. Bạn càng cố gắng ngoi lên mặt nước, bạn càng thất bại. Tương tự, bạn càng khao khát để thở, bạn càng dễ sặc vài ngụm nước hồ hòa nước tiểu.

“Luật Trái ngược”

1. Kiểm soát

- Ta càng cố gắng kiểm soát những thôi thúc và cảm xúc của chính mình bao nhiêu, ta càng thấy bất lực bấy nhiêu. Đời sống cảm xúc của chúng ta là bất kham và thường không thể kiểm soát, và mong muốn kiểm soát nó sẽ chỉ khiến nó tệ đi. Ngược lại, chúng ta càng chấp nhận những cảm xúc và thôi thúc, chúng ta càng biết cách định hướng và xử lý chúng.

2. Tự do

- Mong muốn triền miên có nhiều tự do hơn trớ trêu thay giới hạn chúng ta theo nhiều cách. Tương tự, ta chỉ thực sự tự do khi ta giới hạn chính mình—bằng việc chọn và tuân theo một vài điều trong cuộc sống.

3. Hạnh phúc

- Cố gắng hạnh phúc chỉ khiến ta thêm bất hạnh. Chấp nhận sự bất hạnh lại khiến ta hạnh phúc.

4. An toàn

- Cố gắng khiến mình cảm thấy an toàn hơn tạo ra nhiều cảm giác bất an hơn. Ngược lại, trở nên thoải mái với sự bất định lại cho phép ta cảm thấy an toàn.

5. Tình yêu

Chúng ta càng cố gắng khiến người khác yêu và chấp nhận ta, thì càng ít cơ hội họ làm như vậy, và quan trọng nhất, càng ít cơ hội ta hãy yêu và chấp nhận chính mình.

6. Tôn trọng

- Chúng ta càng đòi hỏi sự tôn trọng, thì người khác càng ít tôn trọng ta. Chính ta khi tôn trọng người khác nhiều hơn, họ sẽ tôn trọng ta nhiều hơn.

7. Niềm tin

- Ta càng cố gắng khiến mọi người tin mình thì họ càng ít tin ta hơn. Khi ta tin người khác nhiều hơn, họ cũng tin ta nhiều hơn.

8. Tự tin

- Càng cố gắng cảm thấy tự tin bao nhiêu, thì càng cảm thấy bất an và lo lắng bấy nhiêu. Khi chúng ta biết cách chấp nhận lỗi lầm của mình hơn, chúng ta sẽ thoải mái hơn khi là chính mình.

9. Thay đổi

- Càng mong muốn thay đổi bản thân chúng ta càng thấy mình chưa thay đổi đủ. Trong khi đó, càng chấp nhận bản thân mình thì chúng ta càng phát triển và trưởng thành, vì chúng ta sẽ rất bận rộn với những điều thú vị và mới mẻ đến mức chẳng nhận ra điều đó nữa.

10. Ý nghĩa

- Chúng ta càng theo đuổi một mục đích hay ý nghĩa sống sâu sắc hơn, thì chúng ta càng trở nên tự ám và nông cạn hơn. Chúng ta càng thêm vào ý nghĩa cho cuộc sống của những người khác, chúng ta sẽ càng cảm thấy những ảnh hưởng sâu sắc hơn.

Tác giả: Mark Manson
Dịch: Sang Doan

30/01/2023

Tình yêu
Tác giả: Krishnamurti.

Bạn nói rằng bạn yêu vợ mình. Tình yêu đó bao hàm sự thỏa mãn dục, sự hài lòng vì có một ai đó trông nom lũ trẻ, nấu nướng. Bạn phụ thuộc vào cô ấy. Cô ấy cho bạn cơ thể của cô ấy, tình cảm của cô ấy, sự khuyến khích của cố ấy, một cảm giác an toàn nhất định.

Rồi, cô ấy trở nên buồn chán, cô ấy từ bỏ bạn hoặc đi theo một người nào đó. Toàn bộ sự cân bằng của bạn bị phá vỡ, lo âu, xáo trộn, ghen tuông, trong lòng bạn lúc này là nỗi đau đớn, lòng hận thù và hung dữ.

Có phải bạn muốn nói rằng “Miễn là khi nào em thuộc về tôi thì tôi yêu em, còn ngay khi em không thuộc về tôi, tôi căm thù em. Khi nào tôi còn dựa vào em để thỏa mãn những nhu cầu của tôi, thì tôi yêu em, nhưng ngay khi em không đáp ứng những nhu cầu của tôi, tôi không yêu em nữa” – đó chính là mâu thuẫn giữa các đôi, ở đó có sự phân cách.

Nhưng nếu bạn sống với vợ mình mà không có những trạng thái mâu thuẫn này – mâu thuẫn bất tận trong chính bản thân bạn – thì, có lẽ, bạn sẽ biết được tình yêu là gì. Khi đó bạn hoàn toàn tự do và cô ấy cũng vậy, nếu bạn lệ thuộc sự hài lòng của bạn vào cô ấy thì bạn trở thành một kẻ nô lệ cho cô ấy. Hai người là nô lệ của nhau. Do vậy, khi yêu phải có sự tự do, không phải tự do khỏi người khác mà là tự do khỏi chính bản thân.

Thuộc về một người khác, nuôi dưỡng tình cảm mình bởi người khác, phụ thuộc vào người khác – tất cả những điều này luôn chứa đựng lo lắng, bất an, ghen tuông, tội lỗi… và ở đâu có sự sợ hãi ở đó không có tình yêu. Một tâm hồn sợ hãi sẽ không bao giờ biết được tình yêu là gì. Tính đa cảm không phải là tình yêu. Và như vậy tình yêu không phải là sự hài lòng, thỏa mãn và khao khát.

Bạn có biết thế nào là thực sự yêu một người không – yêu mà không có thù hận, không có ghen tuông, không có giận dữ, không muốn can thiệp vào cái người đó đang nghĩ hoặc đang làm, không chỉ trích, không so sánh – bạn có biết điều đó có nghĩa là gì không?

Ở nơi có tình yêu, ở đó có sự so sánh không? Khi bạn yêu một ai đó với tất cả trái tim mình, với tất cả tâm hồn mình, với tất cả con người mình, khi đó có sự so sánh không, khi bạn hoàn toàn quên đi chính mình cho tình yêu?

Khi bạn mất người mà bạn thương yêu, bạn rơi lệ – nước mắt của bạn là dành cho bạn hay cho người. Bạn đang khóc cho chính mình hay cho người khác? Bạn đã từng bao giờ khóc cho người khác chưa?

Sợ hãi không phải là tình yêu, phụ thuộc không phải là tình yêu, ghen tuông không phải là tình yêu, sự sở hữu và thống trị không phải là tình yêu, trách nhiệm và bổn phận không phải là tình yêu, tự thương xót số phận không phải là tình yêu, nỗi đau buồn vì không được yêu không phải là tình yêu, tình yêu không phải là sự đối nghịch của lòng căm thù. Bởi vậy, nếu, loại bỏ tất cả những điều này, không phải bằng cách gò ép mà bằng cách rửa sạch chúng giống như cơn mưa rửa sạch bụi trên lá cây, khi đó bạn sẽ khám phá ra bông hoa kỳ diệu mà con người khao khát.

Bạn có thể nói như sau: “Tôi sẽ tập yêu. Tôi sẽ ngồi thiền hàng ngày và nghĩ về nó. Tôi sẽ tập luyện lòng tốt và sự dịu dàng và gò ép mình phải quan tâm đến người khác”. Bạn nói rằng bạn sẽ rèn luyện chính mình để yêu, tập luyện để yêu. Bằng cách thực hành một số phương pháp hoặc hệ thống nào đó, bạn có thể trở nên tốt bụng phi thường hoặc trở nên thân ái hơn nhưng đó không phải là tình yêu.

Nhưng bạn không biết làm thế nào để tới được cái nguồn kỳ diệu này – vậy bạn sẽ làm gì? Nếu bạn không biết làm gì, bạn sẽ không làm gì đúng không? Hoàn toàn không gì cả. Lúc ấy ở trong tận sâu thẳm bạn hoàn toàn tĩnh lặng. Bạn có biết sâu thẳm tĩnh lặng là gì không? Điều đó có nghĩa là bạn không tìm kiếm, không mong muốn, không theo đuổi, không có một trung tâm nào cả. Khi ấy, ở đó, có tình yêu.

~Jiddu Krishnamurti.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address


110 Tô Vĩnh Diện
Hanoi
100000