Trạm dừng nghỉ

Trạm dừng nghỉ

Share

Trạm dừng nghỉ.

22/12/2025

MÓN ĐỒ CŨ 20 NĂM TRONG TÚI ĐẶT TRÊN BÀN THỜ CỦA CHA, CHÀNG TRAI TPHCM VỠ OÀ.

Lúc thắp hương lên bàn thờ cha vào ngày giỗ, anh Sơn nhìn thấy chiếc ví đã cũ nằm một góc. Khi quyết định mở ra xem, món kỷ vật cũ 20 năm trước rơi ra như bóp nghẹt trái tim anh.
Ngày 14/12, trong lúc sửa soạn sắp lễ và dọn bàn thờ ngày giỗ cha, anh Phạm Ngọc Sơn, 24 tuổi, ở thành phố Thủ Đức, TPHCM, bất giác nhìn thấy chiếc ví đã cũ sờn các góc cạnh, nằm im lìm một phía suốt 2 năm.

Cha anh Sơn, ông P.V.L (SN 1974) mất đột ngột vào năm 2023 vì cơn nhồi máu cơ tim mà không có dấu hiệu báo trước. Gia đình theo Đạo Phật nên những kỷ vật của người đã khuất thường được hỏa táng sau lễ.

Chiếc ví vốn là vật bất ly thân của cha những ngày ông còn sống. Đây cũng là món quà anh Sơn tặng cha khi nhận được lương tháng đầu tiên khi đi làm thêm tại một tiệm cà phê vào năm 2012.

Món quà không quá đắt đỏ ở khía cạnh vật chất nhưng ông L. nâng niu và tự hào khoe với mọi người về việc được con trai mua tặng. Suốt hơn chục năm, chiếc ví ở bên ông như vật gắn bó không rời.

Ngày cha qua đời, anh Sơn muốn giữ lại kỷ vật cuối, đặt trang trọng trên bàn thờ như một cách tưởng nhớ, thay vì mang hỏa táng.

Hai năm kể từ ngày cha không còn nữa, người con trai chưa từng mở ra kiểm tra xem bên trong chiếc ví có gì.

"Khi cha mất đi, tôi không đủ can đảm mở ra vì muốn những ký ức sẽ nằm lại ở đó. Nhưng ngày giỗ của ông năm nay, lúc sắp xếp lại bàn thờ, tôi mới quyết định xem thử", anh chia sẻ với phóng viên Dân trí.

Ngoài những món giấy tờ tùy thân đã cũ, bên trong chiếc ví rơi ra một tấm thẻ đã ngả màu thời gian. Đó là thẻ đón trẻ mầm non của anh Sơn vào những năm tháng đầu đời.

Tấm thẻ từ năm 2005, đến nay đã 20 năm và không còn giá trị sử dụng từ rất lâu, nhưng vẫn được người cha gìn giữ cẩn thận trong chiếc ví suốt thời gian dài.

Từ cảm giác hân hoan như nhìn thấy ký ức tuổi thơ ngày nào, sự nghẹn ngào xúc động bóp nghẹt trái tim chàng trai trẻ. Những kỷ niệm thời thơ ấu khi có cha ở bên, khiến anh muốn vỡ òa.

Trong ký ức ít ỏi về những năm tháng được ở cùng gia đình trọn vẹn, hình ảnh người cha đưa đón con đi học mầm non là điều khiến anh nhớ rõ nhất.

Nhà cách trường rất gần nhưng hàng ngày ông L. luôn đảm nhận việc đưa đón con tới lớp.

"Ngày bé, tôi òa khóc mỗi khi được cha chở tới trường và reo vui lúc thấy bóng ông tới đón. Còn bây giờ lại thèm cảm giác được khóc khi nhìn thấy ông một lần nữa", anh cười buồn.

Sơn trải qua những năm tháng tuổi thơ khá đặc biệt. Anh chỉ được ở cùng cha mẹ hết cấp học tiểu học. Sau đó vì hoàn cảnh gia đình, cha mẹ không còn tiếng nói chung, anh phải sống một mình. Mẹ anh ra nước ngoài sinh sống còn cha cũng sống ở một nơi khác.

Năm 2023, cha mẹ anh hàn gắn trở lại và họ có những ngày tháng sum họp gia đình ngắn ngủi, nhưng rồi cũng sớm chia lìa.

"Đó là ngày tôi mãi không thể quên. Sau khi sửa xe xong, tôi dự định đi luôn. Nhưng linh tính mách bảo khiến tôi muốn về nhà xem tình hình thế nào. Không ngờ, đó cũng là ngày buồn nhất của cuộc đời", anh kể.

Khi vào nhà, anh thấy cha đã gục đầu xuống ghế sofa. Cha anh vốn là người có lối sống lành mạnh, không rượu bia thuốc lá và chăm tập thể thao, nên hình ảnh này khiến anh rất sốc.

Vội vàng gọi hàng xóm tới hỗ trợ, anh mới biết cha đã qua đời. Bác sĩ cho biết, ông mất vì lên cơn nhồi máu cơ tim đột ngột. Lúc cha ra đi, ông không có ai ở bên.

Trong mắt Sơn, cha là người hiền lành, yêu thương con cái và luôn ủng hộ con theo cách tích cực. Lúc cha mất đi, anh mới nhận ra có nhiều điều về ông nhưng bản thân chưa từng hay biết.

"Có thể cha không nói ra, nhưng qua tấm thẻ đó, tôi biết luôn được cha yêu thương và dõi theo bằng cách riêng của mình", Sơn bộc bạch.

(*) Nguồn :
- Nội dung : PV Việt Hà | Báo Dân Trí;
- Ảnh : Nhân vật cung cấp | Tấm thẻ đón trẻ mầm non của Sơn được cha anh giữ trong ví suốt hàng chục năm.
--------------------------------------------------
và nếu bạn thấy hay.
fanpage Trạm dừng nghỉ để cập nhật các bài viết tiếp theo.
--------------------------------------------------

Photos from Trạm dừng nghỉ's post 18/08/2025

CUỘC ĐOÀN TỤ BẤT NGỜ GIỮA HÀ NỘI CỦA CHA CON DŨNG SỸ.

Khi ông Võ Miễn tập kết ra miền Bắc năm 1955 và mất hoàn toàn liên lạc với vợ con ở lại Quảng Nam, vài năm sau ông nhận tin cả nhà đã bị kẻ thù sát hại.

Ông Võ Miễn (tên thật Võ Đức Dật) từng là thành viên Ban khởi nghĩa giành chính quyền ở xã Duy Mỹ, huyện Duy Xuyên (nay là xã Vu Gia, tỉnh Quảng Nam) trong Cách mạng Tháng 8.

Đầu năm 1955, khi con trai thứ 7 Võ Tiến Trung vừa ba tháng tuổi, ông Dật, lúc đó là Bí thư Chi bộ, dẫn hơn 50 đảng viên tập kết ra Bắc. Họ là những người có nguy cơ bị địch thủ tiêu, cần rời miền Nam để tiếp tục hoạt động.

Năm 1960, kẻ thù bắt ba người vợ của anh em ông Dật, tra tấn buộc khai nơi ẩn náu của chồng và đồng đội. Khi mới 5 tuổi, cậu bé Võ Tiến Trung đã phải theo mẹ, bà Đỗ Thị Nhân, vào tù. Ở đó, cậu nhiều lần chứng kiến cảnh bà Nhân bị trói tay chân, đổ bột xà phòng hòa loãng vào miệng rồi ép tấm ván lên bụng, máu trào ra. Cậu bé gào khóc, bị lính đánh, dán băng keo vào miệng.

"Không khai thác được gì, chúng ép mẹ và các thím viết đơn ly hôn. Mẹ tôi nói : Ở quê tôi, phụ nữ bỏ chồng là hư hỏng, cha mẹ sẽ cạo đầu", thượng tướng Võ Tiến Trung, nguyên Giám đốc Học viện Quốc phòng Việt Nam nhớ lại.

Vì còn nhỏ, được phép đi lại giữa khu giam nam và nữ, Trung trở thành liên lạc cho các chiến sĩ cách mạng. Năm 1963, khi tù chính trị được thả, hai mẹ con trở về căn nhà lá bên sông Thu Bồn. Ngôi nhà sau đó trở thành điểm trú ẩn cho cán bộ. Người mẹ dặn : "Đây là mấy chú đi theo ba con, tuyệt đối không được nói với ai". Lần đầu, cậu bé Trung hiểu khái niệm Việt Minh, Việt Cộng và biết đâu là "phe mình".

Năm 1965, Mỹ đưa quân viễn chinh vào Việt Nam. Mới 11 tuổi, Trung là đội trưởng thiếu niên du kích bí mật xã Lộc Phước, vừa đánh địch, vừa làm công tác địch vận. Ở tuổi 14, Võ Tiến Trung được phong "Dũng sĩ Diệt địch" và được cử ra Bắc học văn hóa. Quê nhà còn chiến tranh ác liệt, cậu bé dũng sĩ muốn ở lại chiến đấu, nhưng được động viên đây là cơ hội "gặp Bác Hồ" và "tìm ba".

Tháng 8/1969, Võ Tiến Trung đặt chân tới miền Bắc khi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã yếu. Hy vọng "gặp Bác Hồ" không còn, người con chỉ mong sớm tìm được cha.

Trung được đưa về trung đoàn an dưỡng 580 ở Nam Hà. Cậu thiếu niên gửi đơn xin tìm cha, nhưng đợi mãi chưa có hồi đáp. Vài tháng sau, khi biết cậu là dũng sĩ, đơn vị cử đi kể chuyện động viên sinh viên, công nhân tại các nhà máy, trường học, rồi chuyển về số 83 Lý Nam Đế, nơi ở của anh hùng, dũng sĩ miền Nam.

Những ngày ở Hà Nội, sáng nào cậu cũng mặc quân phục, chuẩn bị lên đường. Suốt gần một tuần, Trung để ý thấy một người đàn ông đội mũ lông thường đi ngang qua, trông rất quen. Một buổi chiều, người đàn ông dừng lại hỏi : "Cháu miền Nam ra à ?", cậu bé đáp "Dạ ! Con ở Quảng Đà". Nghe cậu thiếu niên kể rõ quê quán, tên xã, thôn, tên cha mẹ, người đàn ông bỗng vứt cặp, lao tới ôm chầm lấy, vừa khóc vừa nói : "Tám ơi ! Ba đây !".

Hóa ra, ông Dật làm việc tại Bộ phận tài chính Ban Công tác miền Tây, ở số 91 & 93 Lý Nam Đế, được phân ở số nhà 79 Lý Nam Đế, sát nơi con sống.

Cả trạm chạy ra. Vị trạm trưởng hỏi : "Chuyện gì thế ?", ông Dật nghẹn ngào : "Tôi tìm được con tôi rồi !". Trung cũng khóc : "Chú ơi ! Con tìm thấy ba con rồi", gục đầu vào ngực cha, nước mắt giàn giụa.

Người trạm trưởng lập tức bảo quản lý lấy hết thịt bò, thịt lợn, một con gà, vốn quý hiếm lúc bấy giờ, đưa cho cha con ông Trung về mở tiệc ăn mừng. Tối đó, Trung được lệnh nghỉ ở nhà cùng cha. Ông Dật vừa dẫn con về phòng vừa khóc, vừa khoe : "Tôi tìm được con rồi !". Hàng xóm, đồng đội kéo đến, mang thêm thịt, nem, chả để chung vui.

Bước vào phòng cha, Trung thấy bức ảnh gia đình đặt trên bát hương làm từ cốc nhựa. Năm 1965, khi em trai chồng ra Bắc, bà Nhân cùng các con và cháu chụp chung một tấm hình gửi ra cho ông Dật.

Một năm sau, một thương binh từ miền Nam ra báo với ông Dật cả gia đình ông đã bị giặc giết hại. Ông dùng tấm hình vợ con làm ảnh thờ.

Nghe con út kể tình hình quê nhà, ông biết vợ và 7 người con đều tham gia cách mạng, người con gái thứ hai và cháu ruột đã mất vì bom. "Ba tôi khóc, thức cả đêm vì thương chị Ba. Sau đó, ông nhờ họa sĩ vẽ riêng ảnh chị từ tấm ảnh gia đình để thờ", ông Trung kể. Hai cha con cũng tranh thủ đi dạo bờ Hồ, chụp tấm ảnh kỷ niệm, lần đầu sau 14 năm.

Sau ngày tìm được con, ông Dật vui hẳn, thường tự tay nấu cho con những món ngon. Mỗi dịp Tết, Trung và anh trai, khi đó cũng ra Bắc học, kéo bạn bè về ăn Tết cùng cha. Có năm, ông Dật phải ứng trước vài tháng lương để mua gà, làm giò, chả "đãi tụi nhỏ". Khi trưởng thành Trung mới biết từ ngày mình ra Bắc, cha luôn phải ứng lương.

Ngày đất nước thống nhất, ông Võ Đức Dật về quê đoàn tụ với vợ. Người chiến sĩ lão thành cách mạng qua đời năm 1989, vợ ông mất năm 2000.

Người con út Võ Tiến Trung theo học trường Sĩ quan Đặc công, tốt nghiệp thủ khoa năm 1978, được giữ lại giảng dạy, rồi tiếp tục học tại Học viện Lục quân, Học viện Quốc phòng, bảo vệ thành công luận án tiến sĩ, trở thành phó giáo sư. Ông từng giữ các chức vụ từ Trung đoàn trưởng đến Phó tư lệnh Quân khu 5.

Năm 2010, thượng tướng Võ Tiến Trung giữ cương vị giám đốc Học viện Quốc phòng. Năm 2016, ông nghỉ hưu sau 50 năm cống hiến.

Cuối tháng 7, ở tuổi 70, ông Trung vẫn cùng đồng đội đi dọc miền Trung, thăm chiến trường xưa, thắp hương trên những nấm mộ liệt sĩ, ghé thăm các đơn vị quân đội, lặng ngắm đất nước hòa bình. "Thật hạnh phúc khi thấy những hi sinh của cha chú, của mình và đồng đội góp phần vào những đổi thay hôm nay", ông nói.

Vị tướng già cũng vừa hoàn thiện cuốn hồi ký về cuộc đời hoạt động cách mạng của mình. Nhưng ông không in đại trà, chỉ làm vài cuốn dành tặng đồng đội và con cháu, như một lời nhắc, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt, nên phải biết gìn giữ.

"Cuộc hội ngộ của cha con tôi là may mắn hiếm hoi giữa bom đạn và cũng là bi kịch của chiến tranh. Được sống trong hòa bình, ấm êm bên gia đình thì người trẻ hãy trân trọng từng ngày", ông nói.

(*) Nguồn : PV Phạm Nga | Báo VnExpress.
--------------------------------------------------
và nếu bạn thấy hay.
fanpage Trạm dừng nghỉ để cập nhật các bài viết tiếp theo.
--------------------------------------------------

Photos from Trạm dừng nghỉ's post 28/03/2025

GẶP NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN & CHÀNG CÔNG BINH TỪNG VIẾT 40 BỨC THƯ TỎ TÌNH.

Những ngày tháng rực lửa năm 1973, Sân bay Bạch Mai vang vọng tiếng động cơ ầm ào chuẩn bị cho lễ duyệt binh, nhưng trong lòng người lính trẻ Trần Công Thắng (SN 1946, Hà Nội), chỉ có một thanh âm duy nhất, đó là nhịp tim dồn dập vì sắp được gặp lại người con gái mình yêu.

Đạp chiếc xe cũ kỹ giữa cái nắng gay gắt, ông mang theo sự hồi hộp khi sau 6 năm chiến tranh, bom đạn chia lìa, ông gặp lại người yêu, bà Nguyễn Thị Nguyệt Ánh (SN 1948, Hưng Yên), nữ lái xe Trường Sơn.

Dừng lại trước cổng doanh trại, ông Thắng nhờ người cảnh vệ nhắn giúp muốn gặp cô Ánh, lái xe Trường Sơn. Bên trong, khi vừa nghe tin có người tìm, bà Ánh hối hả chạy ra, hơi thở gấp gáp, bàn tay siết chặt vạt áo.

Trên sân tập rộng lớn, bóng lưng quen thuộc năm nào đứng quay lưng lại. "Anh Thắng !", tiếng bà Ánh vang lên. Ông Thắng đôi vai run lên, quay lại.

"Lúc ấy toàn thân tôi run rẩy, 6 năm bao nhiêu lần suy nghĩ đến khoảnh khắc gặp lại tôi sẽ trao cho cô ấy một nụ hôn, nhưng khi thật sự đứng trước mặt nhau ngoại trừ tim đập nhanh, chân tay lóng ngóng không biết làm gì", ông Thắng cười nói.

Ông nhẹ nhàng hỏi : "Em còn yêu anh không ?", bà Ánh nghẹn ngào, nắm lấy bàn tay người đàn ông thật chặt.

Tiếng đồng đội vây quanh reo hò, nhưng trong khoảnh khắc đó, chỉ có hai người nghe thấy tiếng tim nhau đập. Bẽn lẽn gật đầu, bà để mặc mình được kéo vào vòng ôm vững chãi. Họ đã đi qua bao năm tháng gian khổ, nhưng tình yêu vẫn chưa từng phai nhạt.

Nửa thế kỷ trôi qua, ông Thắng siết nhẹ bàn tay vợ, đôi mắt già nua vẫn ánh lên tình cảm như ngày nào.

"Ngày hôm ấy tôi không dám chắc phần thắng rằng cô ấy còn chờ tôi, vì thanh xuân của người con gái ngắn ngủi, còn tôi lại không rõ sống chết", ông Thắng nói.

1. Tình yêu nảy nở từ đêm văn nghệ.

Bà Ánh là con gái thứ hai trong một gia đình nhà giáo đông con ở Hưng Yên. Từ nhỏ, bà đã quen với cảnh bố và chị gái đi dạy xa, một mình vừa giúp mẹ làm ruộng, vừa chăm sóc đàn em.

Năm 1965, khi giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, lòng yêu nước và căm thù giặc bùng cháy trong cô gái trẻ. Bà Ánh quyết tâm gia nhập thanh niên xung phong, mong góp sức bảo vệ Tổ quốc.

Tháng 9/1965, mang theo quyển sổ bố tặng, bà lên đường nhập Đại đội 9, Tổng đội 59, đóng quân tại công trường 130 Yên Bái. Ở tuổi 17, bà nhận nhiệm vụ xây nhà cho Chuyên gia Trung Quốc, những người giúp Việt Nam dựng sân bay dã chiến.

Trong khói lửa chiến tranh, giữa những ngày bom đạn dội xuống nhằm phá hoại sân bay, bà Ánh gặp chàng công binh Trần Công Thắng trong một đêm văn nghệ, rồi nên duyên.

Ông Thắng vốn là công nhân nhà máy y cụ Hà Nội. Năm 1965, khi nhà máy tuyển chọn 10 công nhân ra chiến trường, ông tình nguyện lên đường. Đầu năm 1966, sau 3 tháng huấn luyện, ông gia nhập Trung đoàn 251 công binh, cùng các lực lượng khác xây dựng Sân bay dã chiến ở Yên Bái.

"Doanh trại của tôi và vợ chỉ cách nhau vài trăm mét", ông Thắng nhớ lại.

Hai năm đóng quân xây dựng Sân bay Yên Bái, cứ tối cuối tuần, ông Thắng lại đi bộ sang đơn vị của bà Ánh để gặp. Những đợt bận việc, không gặp được bạn gái, ông Thắng lấy giấy poluya (giấy chống ẩm) mang từ Hà Nội ra viết thư, nhờ đồng đội cầm sang.

"Tôi gửi cho bà ấy 40 bức thư tình", ông Thắng chia sẻ.

Tuy nhiên vài lần tỏ tình ông đều bị từ chối, vì ngày ấy bà Ánh chỉ muốn làm xong nhiệm vụ, về quê lấy chồng gần nhà.

Không nản lòng, ông Thắng kiên trì viết thư, tìm mọi cách quan tâm. Mưa dầm thấm lâu, sau hơn một năm, tình cảm chân thành của ông khiến bà xiêu lòng.

"Có lần cả tuần tôi không viết thư, bà ấy quần xắn quá đầu gối, chân lội bùn lầy sang trung đoàn tìm, trông vừa thương, vừa buồn cười", ông Thắng kể, sau lần đấy ông tỏ tình thành công với cô gái mình yêu.

"Hồi ấy, kỷ luật quân đội nghiêm ngặt lắm. Trong lán phải có ít nhất ba, bốn người, ngồi cách xa nhau, không được tắt đèn. Hai người yêu nhau chỉ kịp nói dăm ba câu, chứ đâu có chuyện nắm tay hay ôm hôn như giới trẻ bây giờ", ông Thắng nhớ lại.

Vì thế, suốt những năm yêu nhau ở Yên Bái, họ chẳng có nổi một nụ hôn, điều mà sau này ông vẫn tiếc nuối khi bước vào Chiến trường Quảng Trị.

Chưa kịp bên nhau được bao lâu, đầu năm 1968, đơn vị ông bất ngờ nhận lệnh hành quân gấp vào Quảng Trị. Trước khi đi, ông vượt đường rừng trong đêm để gặp người yêu. Cuộc gặp gỡ vội vàng, bịn rịn.

Bà Ánh nghẹn ngào dúi vào tay ông chiếc khăn quàng cổ, cái bấm móng tay và chiếc bật lửa, dặn : "Anh giữ lấy, để sau này gặp lại còn có kỷ vật làm tin". Họ chia tay mà chẳng biết ngày nào gặp lại.

Bom đạn liên tục, sống chết chỉ cách nhau một cái chớp mắt, nhưng ông Thắng chưa bao giờ sợ hãi, vì trong tim luôn có một hình bóng làm động lực để ông cố gắng đến ngày trở về là bà Ánh.

Mỗi khi bom ngừng, ông lại viết thư cho người yêu, dù chẳng biết có gửi đến nơi hay không.

"Những lá thư được gửi qua đường giao liên, nhưng tôi không dám chắc chúng có thể đến tay người yêu. Nhiều chuyến đi, người vận chuyển hy sinh, thư bị bom đạn thiêu rụi. Vì thế, trước mỗi lần gửi, tôi đều cẩn thận chép lại nội dung vào cuốn sổ tay, để nếu có ngày gặp lại, có thể đưa cho người yêu xem", ông Thắng chia sẻ.

2. Bông hồng thép trên đường Trường Sơn.

Vài tháng sau khi người yêu vào chiến trường, bà Ánh cũng xung phong gia nhập trung đội nữ lái xe Trường Sơn.

Từ khắp các vùng quê, 40 nữ thanh niên xung phong, tuổi từ 18 đến 20, hội tụ trong khóa huấn luyện 45 ngày tại Trường lái 255 (nay là Trường Trung cấp Kỹ thuật xe máy Sơn Tây). Ngày 18/12/1968, tại vùng rừng núi xã Hương Phổ, ( H. Hương Khê, T. Hà Tĩnh), trung đội nữ lái xe mang tên nữ anh hùng Nguyễn Thị Hạnh ra đời.

"Nhiệm vụ của chúng tôi là vận chuyển lương thực, thuốc men, vũ khí, đạn dược từ Vinh (Nghệ An) qua các tuyến đường 12, 15, 18, 20, 22 đến bờ bắc sông Gianh (Quảng Bình). Giao hàng xong, lại chở thương binh và cán bộ từ miền Nam ra Bắc. Có những chuyến đặc biệt, đội xe còn tiến sâu vào chiến trường, thậm chí sang đất Lào", bà Ánh nói.

Các nữ tài xế lái xe suốt đêm, từ 17h đến 5h hôm sau. Để tránh máy bay địch, họ phải chặt lá ngụy trang, sử dụng ánh sáng từ bóng đèn quả nhót dưới gầm xe.

Trường Sơn thời ấy là bãi thử nghiệm bom đạn, hóa chất của Mỹ, kèm theo gió Lào bỏng rát khổ không nói nên lời. Các nữ xế chủ yếu men theo sườn núi phía Tây Trường Sơn, nơi chỉ cần lệch tay lái một chút là rơi xuống vực thẳm.

3. Cuộc gặp sau 6 năm xa cách.

Một lần, có người bộ đội cùng quê bà Ánh đi ngang qua chỗ ông Thắng đóng quân. Qua trò chuyện, ông hay tin người yêu mình tham gia đội nữ lái xe Trường Sơn. Ông vừa mừng vừa lo, mừng vì biết bà vẫn khỏe mạnh, nhưng cũng thấp thỏm vì sợ bom đạn chiến trường có thể cướp đi người con gái ông yêu.

Đầu năm 1972, khi đơn vị dự đoán sắp có trận đánh lớn, ông viết một lá thư dài gần 10 trang, dặn bà nếu có điều kiện, hãy tìm một người khác để gửi gắm cuộc đời. Ông không biết chiến tranh sẽ kéo dài bao lâu, cũng không dám chắc mình có thể trở về.

Năm 1973, trong một chuyến công tác từ Quảng Trị ra Bắc, ông Thắng về thăm nhà và nghe tin bà Ánh đang ở Hà Nội, đóng quân tại Sân bay Bạch Mai để tập diễu binh mừng ngày ký Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam. Không chần chừ, ông vội mượn xe đạp của cha, chạy một mạch đến sân bay, xin gặp chiến sĩ Nguyễn Thị Nguyệt Ánh.

Gặp lại nhau sau 6 năm xa cách ông Thắng sợ người yêu đã có tình mới. Tuy nhiên, suốt những năm tháng chiến tranh, dù có không ít người theo đuổi, bà Ánh từ chối tất cả, chỉ vì lời hứa với ông Thắng. Khi biết bà vẫn đợi mình, ông không kìm được xúc động.

Dù tìm lại được người yêu, ông vẫn phải quay lại Quảng Trị tiếp tục chiến đấu. Mãi đến tháng 7/1974, ông mới xin phép đơn vị về quê cưới vợ. Họ có một đám cưới giản dị bên gia đình và người thân.

Chỉ một tháng sau, ông Thắng lại trở vào chiến trường Quảng Trị. Họ tiếp tục sống xa nhau, người Bắc, người Nam. Cho đến năm 1977, khi bà Ánh vào Quảng Trị xin đơn vị cho chồng được chuyển ra Hà Nội để chăm lo gia đình.

Giờ đây, ở tuổi gần 80, trải qua 51 năm gắn bó, họ thừa nhận không tránh khỏi những lúc mâu thuẫn, nhưng chưa bao giờ to tiếng với nhau. Hai người bạn già hằng ngày cùng nhau đi chợ, nấu cơm, uống trà tâm sự chuyện xưa.

(*) Nguồn : Báo Dân Trí.
--------------------------------------------------
và nếu bạn thấy hay.
fanpage Trạm dừng nghỉ để cập nhật các bài viết tiếp theo.
--------------------------------------------------

21/03/2025

CON GÁI Ở HÀ NỘI TÌM BỐ SAU 36 NĂM BỊ BỎ RƠI.

''Gửi Bố - một người xa lạ trong lòng con !

Con là con gái, con sinh ngày 7 tháng 1 năm 1989, cái thời khắc mà không ai mong chờ con, không ai đón nhận con, trong đó có Bố ! Con là đứa con ngoài giá thú của Bố và Mẹ. Con không biết có được gọi là kết tinh tình yêu của Bố Mẹ không nữa ?

Con sẽ nói về Mẹ con trước nhé Bố. Mẹ con là Nguyễn Thị Nga, sinh năm 1960. Nhà ở số 04 ngõ Tự Do, phố Đại La, phường Trương Định, quận Hai Bà Trưng, Thành phố Hà Nội.

Vào khoảng những năm 1988, mẹ con có phụ chị gái bán hàng ăn, là bác N.T. Bích, bác sinh năm 1956. Nhà bác con ở P4, Khu B1, Tập thể trường Đại học Kinh tế Quốc dân (Hà Nội), nơi đằng sau nhà là Sông Tô Lịch bốc mùi hôi mỗi tối, nơi bắc qua Cầu Trắng.

Những gì con biết về Bố chỉ là qua những câu chuyện kể của người lớn trong nhà. Bố là sinh viên của trường Đại học Xây dựng Hà Nội, khoảng những năm 1988, 1989. Bố là người Yên Bái.

Bố là khách quen của quán hàng ăn bác con bán. Mẹ con có phụ bác bán hàng ăn. Bố có 1 em gái ruột và cũng không biết có mấy anh chị em. Thế rồi Bố quen Mẹ.

Sau 1 thời gian, Bố làm cho Mẹ có con một cách không minh bạch. Mọi người bảo khuôn mặt con giống Bố y đúc. Khi con được 3 tháng tuổi, Bố và em gái Bố (Cô con) có tới thăm 2 mẹ con con và cho ít tiền, quần áo sơ sinh.

Bác con kể là Bố, Cô và Mẹ nói chuyện khoảng 30 phút rồi Bố và Cô đi về, 1 đi không trở lại bao giờ nữa.

Bố có biết không ? Sau khi Bố rời đi, Mẹ uất hận Bố nên uống thuốc ngủ để "44" khi con còn đang đỏ hỏn ? Mọi người vội vàng đưa Mẹ đi cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai.

Bác sĩ bảo sẽ cứu được Mẹ con, nhưng 1 sự thật khủng khiếp là nếu không thay máu toàn bộ cơ thể cho Mẹ con, thì Mẹ con sẽ không trở thành người bình thường được nữa. Vì Mẹ uống thuốc quá liều nên ảnh hưởng dây thần kinh.

Bố biết đấy, lúc đó nhà con nghèo quá không đủ tiền thay máu nên đưa Mẹ về nhà và từ đó Mẹ không bình thường. Mẹ nuôi con trong trạng thái như vậy suốt thời thơ ấu của con. Mẹ phải làm bạn với bệnh viện tâm thần rất nhiều năm xen kẽ ở nhà và ở viện.

Con lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương, thiếu thốn vật chất, thiếu nghìn cái không nói thành lời … Mãi năm 11 tuổi con mới được Mẹ đồng ý cho đi học lớp 1. May mắn con được học cấp tốc cấp 1 trong 3 năm sau đó học lên bình thường và không đúp năm nào, học tới Trung cấp Kế toán và đã có công việc ổn định để nuôi Mẹ. Do Mẹ bệnh nên giữ khư khư con ở nhà không cho đi học đúng tuổi.

Bố có biết năm con bước vào tuổi dậy thì như thế nào không ? Con khao khát cháy bỏng và mong ước mình có Bố như bạn bè, con đã đạp xe đạp đi theo địa chỉ của Bố trên giấy khai sinh để tìm Bố.

Nhưng họ bảo không có ai tên như vậy ở đây. Sau này con mới biết là ông ngoại đã bịa 1 cái tên Bố vào giấy khai sinh của con để con đi học sẽ có bố trên giấy tờ.

Bố biết không ? Con đã qua cái tuổi thèm khát có Bố, con đã trưởng thành qua 36 mùa bánh chưng.

Hiện tại cuộc sống của con và Mẹ ổn định. Hai con của con cứ hỏi ông ngoại con đâu hả Mẹ ? Con bảo chắc là ông mất rồi, con lại hỏi vậy ngày giỗ của ông là ngày mấy ạ ?

Thôi con lau nước mắt làm việc tiếp đây, con chào Bố ! (Câu này nói ra nghe lạ quá).

(*) Nguồn : aFamily.vn
--------------------------------------------------
và nếu bạn thấy hay.
fanpage Trạm dừng nghỉ để cập nhật các bài viết tiếp theo.
--------------------------------------------------

13/02/2025

Nói một lời tử tế,
Đường xa cũng hoá gần.
Nói một lời hờn giận,
Nghĩa tình bỗng xa xăm.

Nói một lời khuyên nhủ,
Từ sâu tận đáy lòng,
Hơn ngàn câu bóng gió,
Sắc nhọn tựa dao đâm.

Nói một lời mộc mạc,
Hơn mâm cao cỗ đầy.
Một lời mang cay đắng,
Phước phần vỗ cánh bay.

Cuộc đời này ngắn lắm,
Yêu thương chẳng đủ đâu.
Đừng mang tim chai sạn,
Mà đối đãi với nhau.

(*) Nguồn : Sưu tầm.
--------------------------------------------------
và nếu bạn thấy hay.
fanpage Trạm dừng nghỉ để cập nhật các bài viết tiếp theo.
--------------------------------------------------

Photos from Trạm dừng nghỉ's post 20/01/2025

QUÁN CHÈ SẮN KHÔNG TÊN CỦA CỤ BÀ 82 TUỔI GIỮA TRUNG TÂM HÀ NỘI VÀ CÂU CHUYỆN BUỒN ÍT AI BIẾT.

Những ngày qua, trời Hà Nội nhiệt độ giảm sâu, ai cũng cảm nhận được cái lạnh tê buốt, dẫu vậy bà Hồ Thị Thúy (82 tuổi) vẫn dậy từ 3 giờ sáng để bắt đầu ngày bán hàng của mình.

Quán chè của bà nằm ngay bên cạnh cổng sau của Trường THPT Trần Phú, đã được bán gần 20 năm.

Quán chỉ có một bếp lò được quây tôn, một khay chè lớn với các loại chè truyền thống như chè bà cốt, chè đỗ đen và đặc biệt là món chè sắn nổi tiếng.

Bà Thúy tâm sự rằng, gia đình bà gặp tai ương khi Chợ Đồng Xuân xảy ra hỏa hoạn năm 1994, bà phải bán nhà để trả nợ và đi thuê nhà trên phố Hàng Bè tới bây giờ. Tưởng chừng như khó khăn đã qua thì chồng bà ốm nặng trong 3 năm rồi mất. Trái ngang thay, con trai út của bà bị bệnh tiểu đường, nhưng lại giấu vì lo rằng không có tiền chạy chữa, đến lúc bà nhận ra thì bệnh tình của con trai mình đã không thể cứu vãn được nữa.

Ở độ tuổi này, lẽ ra bà Thuý phải được nghỉ ngơi an dưỡng tuổi già, nhưng hàng ngày bà vẫn đến đây từ 9 giờ sáng đến 3 giờ chiều để bán hàng. Một phần vì muốn tiếp tục lao động cho khỏe, phần khác bà dùng để trang trải cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn.

Mỗi cốc chè bà bán chỉ từ 10 đến 15K, chè sắn dẻo thơm bùi nóng hổi. Ai có tiện đường đi ngang, nhớ ghé ủng hộ bà.

Nguồn : Soha.
--------------------------------------------------
và nếu bạn thấy hay.
fanpage Trạm dừng nghỉ để cập nhật các bài viết tiếp theo.
--------------------------------------------------

01/12/2024

Rồi sẽ đến một ngày trả hết nợ nần, trả tình trả nghĩa. Nhất định, sẽ tự cho bản thân có được bữa ăn ngon một chút, uống nhiều một chút. Thoải mái say xưa một hôm, bù đắp cho quãng thời gian qua, đã đối xử với bản thân thật tệ.
--------------------------------------------------
và nếu bạn thấy hay.
fanpage Trạm dừng nghỉ để cập nhật các bài viết tiếp theo.
--------------------------------------------------

Photos from Trạm dừng nghỉ's post 15/10/2024

BẠN ĐÃ BAO GIỜ NGHE CÂU "MẶT NGHỆT NHƯ MẤT SỔ GẠO" CHƯA ?

Đó là một "thành ngữ thời bao cấp" mà chỉ cần nghe qua, ai đã từng trải qua thời kỳ ấy sẽ nhớ ngay đến những ngày tháng dài xếp hàng mua gạo, mua thịt, mua đủ thứ nhu yếu phẩm cho cuộc sống thường nhật.

Hồi đó, chỉ cần quên sổ gạo thôi là coi như ... toang ! Nguyên cái sổ gạo nhỏ xíu ấy mà lại là "báu vật" của cả gia đình, vì nó quyết định xem bạn có đủ lương thực để ăn không. Ai cũng phải dậy từ tờ mờ sáng, xếp hàng rồng rắn, chờ đợi để mua từng ký thịt, từng lít gạo. Cả nhà ăn uống dè sẻn, nhường nhịn nhau từng miếng bánh, tấm áo, để một người trong nhà có vẻ ngoài tươm tất nhất khi đi làm, đi học.

Cán bộ cấp cao thì tiêu chuẩn mỗi tháng được 7,5 kg thịt, 3,5 kg đường, còn người lao động bình thường thì chỉ được có ... 0,3 kg thịt và 0,1 kg đường thôi. Nghe mà thấy cả một trời khác biệt luôn ? Vậy mà cũng qua được hết cái thời khó khăn ấy.

Nào có chỉ có thịt hay gạo đâu, cái gì cũng phải có tem phiếu. Ngày đó, bạn đi mua từ ô đậu phụ đến ô nước mắm, tất cả đều theo chỉ tiêu, và tất nhiên, ai được nhiều phiếu sẽ mua ở những nơi "sang chảnh" hơn. Chẳng hạn như cán bộ cấp đặc biệt thì ra mua ở cửa hàng số 17 phố Tông Đản, còn phiếu C thì dạo qua Nhà Thờ, Đặng Dung.

Chính sự thiếu thốn ấy đã mang đến những ký ức không thể nào quên về thời kỳ cả đất nước cùng khó khăn, nhưng lại đầy tình cảm đùm bọc lẫn nhau. Nhìn lại, có khi bạn sẽ bật cười vì những tình huống dở khóc dở cười khi "mất sổ gạo", nhưng đó lại là một phần của câu chuyện Hà Nội, một phần của lịch sử mà ai đã từng trải qua đều phải gật gù nhớ mãi.

Sổ gạo giờ có thể xem ở Bảo tàng Lịch sử quốc gia, nhưng với nhiều người dân Hà Nội, quyển sổ ấy đã ghi lại cả một phần ký ức đáng nhớ, một thời không thể nào quên.

(*) Nguồn : Báo Pháp luật Việt Nam
--------------------------------------------------
và nếu bạn thấy hay.
fanpage Trạm dừng nghỉ để cập nhật các bài viết tiếp theo.
--------------------------------------------------

15/10/2024

11 LỜI KHUYÊN YÊU THƯƠNG CỦA BA MẸ GIÚP CON SỐNG KHÔNG LỆ THUỘC TÌNH CẢM

1. Con không có nghĩa vụ phải phục tùng bất kỳ ai nếu việc đó khiến con thấy không thoải mái, kể cả là phục vụ cha mẹ, chồng, ... nếu họ vẫn có thể tự lo được cho bản thân.

2. Cuộc đời con là của con, đừng sống để làm hài lòng bất kỳ ai, kể cả cha mẹ. Hãy nghe trái tim mình mách bảo, hỏi ý kiến lý trí trước khi quyết định và sống thật hạnh phúc.

3. Ái tình chỉ là một phần nhỏ của cuộc đời, đừng vì một phút mê đắm nhất thời mà cho rằng người kia quan trọng hơn tất cả, thậm chí lãng phí bản thân.

4. Niềm tin là thứ nên tự tìm kiếm từ bản thân, chứ đừng mong đợi ở người khác. Chúng ta có thể yêu cầu mình đối tốt với người khác, nhưng không thể mong đợi người khác tự nhiên đối tốt với mình.

5. Con phải biết lắng nghe và yêu thương nếu cũng muốn người khác yêu thương và lắng nghe mình.

6. Con à ! Hãy yêu bản thân mình dù ai đó có thích con hay không.

7. Không có người nào mà không thể thay thế được cả, không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ nguồn gốc được nguyên lí này, thì sau này trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những thứ trân quý nhất của cuộc đời con, thì cũng nên hiểu, đó cũng không phải là chuyện trời sập.

8. Con đừng trông chờ vào bất cứ ai, biết bảo vệ bản thân và độc lập chính mình vẫn là một điều tuyệt đẹp nhất, so với phụ thuộc.

9. Yêu thương chính mình và tự làm cho mình hạnh phúc trước khi nghĩ tới việc mang lại hạnh phúc cho ai đó. Một cô gái biết trân trọng bản thân là một cô gái hạnh phúc và an nhiên.

10. Hãy trân trọng sự đa dạng của thế giới này. Đừng giới hạn cái nhìn của bản thân trong một tiêu chuẩn của số đông, vẻ đẹp nằm trong cách con nhìn nhận cuộc đời và con người xung quanh.

11. Vẻ đẹp của phụ nữ không nằm ở vẻ ngoài, nó bộc lộ từ nội tâm và khí chất của cô ấy. Vì vậy, đừng xây dựng giá trị của con dựa trên thứ "mất giá" theo thời gian như nhan sắc, mà hãy xây dựng nó bằng tâm hồn.

(*) Nguồn : Sưu tầm.
--------------------------------------------------
và nếu bạn thấy hay.
fanpage Trạm dừng nghỉ để cập nhật các bài viết tiếp theo.
--------------------------------------------------

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address


Khu đô Thị Văn Phú
Hanoi