14/03/2021
WOẮN(BỐ GIÀ), G.DUCKY(CHẠY) VÀ NHỮNG ĐỨA CON PHẢI VƯỢT QUA QUAN NIỆM CỦA GIA ĐÌNH ĐỂ VƯƠN RA XÃ HỘI.
Điện ảnh, nhạc rap: hai thứ nghệ thuật mà người làm ra nó có thể đưa vào rất nhiều nội tâm. Sẽ thật là thỏa mãn, hạnh phúc khi từng phút giây tận hưởng chúng được trọn vẹn, không bị tác nhân bên ngoài xen vào. Hai sản phẩm đầy nội tâm mà mình muốn nói đến ở đây là bộ phim kỷ lục Bố già, và bài hát Chạy (lời G.Ducky). Mình sẽ không nói quá sâu về nội dung, để các bạn có trải nghiệm trọn vẹn mà tập trung vào những gì mình cảm nhận được.
Bố già, một bộ phim của nghệ sĩ Trấn Thành, nói về một gia đình có 3 cha con, sống trong một xóm nhỏ ở một vùng quê, xung quanh hàng xóm là những người họ hàng. Phim tập trung vào mối quan hệ, những cuộc thoại, những tình huống, câu chuyện giữa Woắn (Tuấn Trần) và bố già Ba Sang( Trấn Thành). Sự khác nhau về quan điểm sống giữa hai thế hệ là nguyên nhân gây ra mọi chuyện trong gia đình này. Một bên là Woắn, youtuber trẻ tuổi, mang hình mẫu của thế hệ trẻ dám nghĩ dám làm, đại diện cho những nghề mới, còn bị xem thường, hoài nghi, không được ủng hộ của bên kia là thế hệ cũ: gia đình, anh em họ hàng.
Còn G.Ducky trong bài “Chạy”, cuộc sống nội tâm, của chàng rapper này được đưa vào những câu rap. Mình vào tìm hiểu những cuộc phỏng vấn của G.Ducky sau bài này. Một con người thật chứ không phải là kịch bản nữa. Sống trong một gia đình gia giáo, nên bố mẹ luôn muốn G.Ducky được làm một công việc ổn định chứ không phải hát rap. Tuy nhiên, không từ bỏ, G.Ducky lao vào luyện tập ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào để cái kết quả nó giải thích, thuyết phục được họ. WORK HARD IN SILIENCE, LET SUCCESS BE THE NOISE. Những suy nghĩ nội tâm đã được đưa vào trong những câu rap:
“Với ta thì đó chỉ là thứ cần phá bỏ để có thể giải thoát cuộc đời”
“Sẽ không ai quan tâm đến cái quá trình mày,
Tìm cách để mang đam mê này ra trình bày.
Và những quy tắc mà ba mẹ ta tạo ra sẽ là thứ tồn tại duy nhất ở trong gia đình này”.
Một sự đồng cảm thật sự với G.Ducky, với Woắn, với thế hệ Z đang có ấp ủ những hoài bão, nhưng bị cản bởi nguyên tắc của thế hệ Y, thế hệ X. Các bạn có thấy bản thân mình trong đó.
Những tác phẩm quá thực, quá gần gũi, quá dễ đồng cảm vì nó được lấy nguyên liệu từ cuộc sống của chúng ta, hoặc ít nhiều ta cũng thấy chúng ở đâu đó quanh ta. Sự đồng cảm ấy khiến tôi là fan bự của G.Ducky, làm tôi yêu nhân vật Woắn, xa hơn là yêu những sản phẩm của người Việt, những sản phẩm made in Vietnam, những thứ mang văn hóa, đặc trưng của Việt Nam. Còn chúng ta học được gì từ những sản phẩm nghệ thuật này.
Thứ nhất: Chuyện gia đình ngăn cản ước mơ, hoài bão của chúng ta là chuyện bình thường. Nhưng chúng ta cần phải phân biệt sự ngăn cản của gia đình với sự ngăn cản của xã hội. Khác nhau ở cái Tâm. Nếu cảm thấy sự ngăn cản của gia đình không đúng, thì hãy hiểu rằng đó không phải vì cái Tâm của họ muốn ngăn cản, mà vì những gì họ đã trải qua, những gì họ hiểu biết khác, góc nhìn của họ xa chúng ta, họ lo cho chúng ta sẽ thất bại, lo cho cuộc sống của chúng ta sẽ bấp bênh, nên họ luôn muốn khuyên ta đi theo con đường an toàn nhất. Đó là vì sao được vào những môi trường ổn định, an toàn luôn là định hướng cho con cái của thế hệ X, Y càng sớm càng tốt. Nhưng là một Z-er thì lại không muốn như vậy, chừng nào còn có thể bùng cháy thì càng ham, càng dám làm những điều mới để khẳng định bản thân, để được sống với đam mê, để thay đổi thế giới. Còn ngoài kia thì không phải lúc nào những lời ngăn cản bạn đều xuất phát từ cái Tâm như của gia đình. Thế nên, đừng trách cha mẹ mình ngăn cản.
Thứ hai: Đừng nói vì gia đình ngăn cản mà không dám làm những ước mơ, hoài bão của mình. Khi còn là đứa trẻ, kiến thức chưa có, ta phải sống theo sự sắp xếp của gia đình, nhưng khi lớn lên, đã có hiểu biết mà vẫn sống như vậy thì khác nào cuộc sống của đứa trẻ ngoan đâu. Bạn có muốn sống cuộc sống như vậy. Nếu thực sự bị hoài nghi, hãy tìm cách âm thầm làm, chờ ngày có kết quả, mọi thứ sẽ được chứng minh. Vì không có lời giải thích nào dễ hiểu nhất, thuyết phục nhất bằng kết quả mà bạn đạt được. Làm điên cuồng và để cho kết quả vượt xa cả trong tưởng tượng của họ. Gia đình là tế bào của xã hội. Tế bào phải khỏe thì cả cơ thể mới khỏe mạnh. Không thuyết phục được bằng lời thì phải thuyết phục bằng hành động, bằng kết quả. TALK LESS, DO MORE. Cái khó là thời gian để chứng minh thì lâu, nên nhiều người chọn cách nghe lời cha mẹ. Làm một đứa con ngoan tốt đấy, nhưng tại sao không vừa là một đứa con ngoan, vừa là một người thành công với con đường mình lựa chọn. CHÚNG TA KHÔNG ĐƯỢC CHỌN SINH RA TRONG MỘT GIA ĐÌNH NHƯ THẾ NÀO, NHƯNG CHÚNG TA ĐƯỢC CHỌN LÀ MỘT ĐỨA CON NHƯ THẾ NÀO.
Chúng ta có nhiều thời gian, nhưng cha mẹ thì không. Thời gian chúng ta có nhiều, nhưng thời gian tuổi trẻ để được phép sai, được phép bùng nổ thì không. YOU ONLY LIVE ONCE . Chúng ta chỉ sống 1 lần, chỉ 1 lần mà thôi, sao không mạnh mẽ, kiên định, bùng cháy hết mình một lần cho ước mơ, hoài bão, cho cuộc sống mà ta mong muốn một lần xem, ngã ở đâu đứng lên ở đó. Có chết được đâu. “I BELIEVE WHATEVER DOESN’T KILL YOU, SIMPLY MAKES YOU STRANGER”. Yêu đương cũng thế, chúng ta chỉ có 1 kiếp để yêu người mình muốn thôi, làm gì có kiếp sau đâu mà hẹn. À nhưng mà yêu là phạm trù khác vì mục tiêu đạt được là con người chứ không phải như sự nghiệp.
_Thủy Tinh_ Nguồn: Nguyễn Tuấn Dũng