Tuyết Tình Lâu

Tuyết Tình Lâu

Share

Giày thể thao phong cách dành cho bạn trẻ sành điệu

04/06/2026

Sau khi hoàn tất thủ tục ly h/ôn và khóa toàn bộ thẻ phụ, chồng cũ của tôi cùng mối tình đầu tổ chức hôn lễ. Thế nhưng đến lúc thanh toán, cả hai đều ch/ết lặng.
Kết hôn suốt tám năm, anh ta nói với tôi rằng mối tình đầu đã trở về, muốn tôi tác thành cho hai người.
Tôi không khóc lóc, không níu kéo, cũng chẳng làm loạn, chỉ dứt khoát ký vào đơn ly h/ôn.
Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi Cục Dân chính, tôi lập tức gọi điện cho ngân hàng.
“Xin chào, tôi muốn khóa toàn bộ thẻ phụ đứng dưới tài khoản của tôi.”
Anh ta đạt được điều mình mong muốn, tổ chức một hôn lễ xa hoa cùng mối tình đầu.
Khách sạn năm sao, ba mươi bàn tiệc, hoa tươi phủ kín toàn bộ đại sảnh.
Sau khi hôn lễ kết thúc, anh ta mỉm cười rút chiếc thẻ đen ra thanh toán.
Nhân viên quẹt thẻ ba lần liên tiếp, sắc mặt ngày càng trở nên kỳ lạ.
“Thưa ông, rất xin lỗi... chiếc thẻ này đã bị chính chủ báo mất và khóa rồi.”
Anh ta sững sờ đứng nguyên tại chỗ, gương mặt trắng bệch.

Ngày Từ Khải đưa Mạnh Đình về nhà, tôi đang hầm canh.
Nồi sứ đặt trên bếp lửa nhỏ, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng.
Cửa mở ra.
Anh ta đứng ở lối vào, phía sau là một người phụ nữ.
Người phụ nữ ấy tôi đã từng nhìn thấy qua ảnh.
Một tấm ảnh cũ đã ngả màu vàng, được cất trong ngăn bí mật của ví anh ta.
“Trần Hi.”
Từ Khải lên tiếng.
Trong giọng nói không hề có chút áy náy nào, ngược lại còn mang theo cảm giác nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu.
“Mạnh Đình về rồi.”
Tôi tắt bếp, lau khô tay.
“Ừm.”
“Cô ấy sức khỏe không tốt, sau này cần có người chăm sóc.”
“Vậy thì sao?”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt bình thản không gợn sóng.
Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại bình tĩnh đến vậy.
Anh ta khựng lại trong giây lát rồi mới tiếp tục:
“Chúng ta ly h/ôn đi.”
“Tám năm qua, em chịu thiệt thòi rồi.”
“Anh biết em không có tình cảm với anh, giữa chúng ta giống cộng sự hơn là vợ chồng.”
“Bây giờ anh muốn sống một lần vì chính mình.”
Mạnh Đình đứng phía sau khẽ tựa sát lại, vòng tay khoác lấy cánh tay anh ta.
Trông cô ta mong manh yếu đuối, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại đầy sự dò xét và khiêu khích.
Giống như đang nhìn một món đồ nội thất cũ kỹ sắp bị vứt bỏ.
“Nhà cửa, xe cộ đều để lại cho em.”
Giọng điệu của Từ Khải hào phóng như thể đang ban phát ân huệ.
“Bên công ty mỗi năm cũng sẽ chia cổ tức cho em.”
“Đảm bảo nửa đời sau em không cần lo cơm áo gạo tiền.”
Tôi không lên tiếng.
Chỉ lặng lẽ bước tới tủ đồ trong phòng khách, kéo ngăn kéo ra, lấy từ sâu bên trong một túi hồ sơ.
“Tôi đã chuẩn bị sẵn thỏa thuận rồi.”
Tôi đặt tập hồ sơ cùng cây bút xuống bàn trà trước mặt anh ta.
“Phân chia tài sản cứ làm theo ý anh. Tôi không cần gì cả.”
Từ Khải hoàn toàn sững sờ.
Anh ta từng tưởng tượng đủ mọi khả năng.
Tôi sẽ khóc lóc.
Tôi sẽ chất vấn.
Tôi sẽ suy sụp.
Nhưng tuyệt đối không ngờ lại là phản ứng như thế này.
Sắc mặt anh ta lập tức trở nên khó coi.
Ngay cả biểu cảm của Mạnh Đình cũng xuất hiện vài phần mất tự nhiên.
“Em đã muốn ly h/ôn từ lâu rồi sao?”
Anh ta hỏi.
“Ký đi.”
Tôi không trả lời.
Anh ta cầm bút lên, nhanh chóng ký tên vào trang cuối cùng.
Lực tay rất mạnh, gần như muốn đâm thủng cả tờ giấy.
Giống như đang phát tiết một sự không cam lòng nào đó.
“Chín giờ sáng mai, gặp ở cổng Cục Dân chính.”
Tôi cất bản thỏa thuận đi, thẳng thừng tiễn khách.
“Canh vẫn chưa hầm xong, tôi không giữ hai người ở lại ăn cơm đâu.”
Anh ta dẫn Mạnh Đình rời đi.
Tiếng cửa đóng sầm vang lên cực lớn.
Tôi đem nồi canh đã mất ba tiếng đồng hồ hầm kỹ đổ thẳng xuống cống thoát nước.
Ngày hôm sau.
Trước cổng Cục Dân chính.
Khi tôi đến nơi, anh ta đã đứng chờ sẵn.
Bên cạnh không có Mạnh Đình.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt chất chứa đủ loại cảm xúc phức tạp.
“Trần Hi, em thật sự... không hề quan tâm một chút nào sao?”
“Quan trọng à?”
Tôi hỏi ngược lại.
Anh ta lập tức nghẹn lời.
Thủ tục được giải quyết rất nhanh.
Khi bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, ánh nắng chói chang đến mức khiến mắt hơi nhức.
Từ Khải nhìn tôi như muốn nói điều gì đó.
Nhưng tôi không cho anh ta cơ hội.
Tôi lấy điện thoại ra gọi đi.
“Alo, quản lý Châu phải không?”
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói đầy cung kính.
“Chào cô Trần.”
“Tôi muốn báo mất vĩnh viễn chiếc thẻ đen không giới hạn mang số đuôi 8888 đứng tên tôi, cùng toàn bộ các thẻ phụ trực thuộc.”
“Thực hiện ngay lập tức.”
“Đúng vậy, tất cả.”
“Bao gồm ba thẻ phụ do ông Từ Khải, bà La Mỹ Quyên và cô Từ Phi Phi đang sử dụng.”
“Có hiệu lực ngay từ bây giờ.”
Đám cưới của Từ Khải và Mạnh Đình được tổ chức rình rang đến mức gần như cả thành phố đều biết.
Địa điểm tổ chức là khách sạn sáu sao mang tính biểu tượng của thành phố.
Tầng cao nhất.
Khu vườn trên không chuyên dùng cho các buổi yến tiệc cao cấp.
Nghe nói nơi đó không mở cửa cho khách thông thường, chỉ tiếp đón những vị khách thuộc tầng lớp thượng lưu.
Tôi không đến dự.
Nhưng bảng tin bạn bè của tôi gần như bị đám cưới ấy phủ kín.
Bạn bè chung giữa chúng tôi, những người trước đây cũng từng là bạn của tôi, liên tục đăng ảnh và video.
Mạnh Đình khoác trên mình chiếc váy cưới đặt may riêng trị giá hàng chục triệu tệ.
Chiếc nhẫn kim cương trên tay lớn đến mức khiến người ta khó rời mắt.
Từ Khải mặc bộ vest trắng lịch lãm.
Ánh mắt tràn ngập tình yêu dành cho người con gái mà anh ta đã tìm lại được sau nhiều năm xa cách.
Tiệc cưới bày đủ tám mươi tám bàn.
Khách khứa đông nghịt.
Trên mỗi bàn đều đặt những chai rượu ngoại đắt đỏ.
Quà tặng cho khách mời là nước hoa đến từ các thương hiệu xa xỉ.
Hoa tươi kéo dài từ cổng vào cho đến tận sân khấu.
Khung cảnh đẹp đến mức tựa như tiên cảnh.
La Mỹ Quyên, mẹ của Từ Khải, mặc bộ sườn xám đính đầy châu báu lấp lánh.
Bà ta khoác tay Mạnh Đình, đi từng bàn mời rượu, cười đến mức không khép nổi miệng.
“Đây mới là con dâu tốt của tôi!”
“Nhà chúng tôi cuối cùng cũng tìm được tình yêu đích thực cho A Khải rồi!”
“Không giống một số người, chiếm chỗ bao năm mà chẳng sinh nổi đứa nào, đúng là xui xẻo!”
Giọng bà ta không lớn không nhỏ.
Vừa đủ để những người cùng bàn nghe thấy.
Trong video, biểu cảm của những người xung quanh đều có phần gượng gạo.
Từ Phi Phi cũng mở phát trực tiếp toàn bộ hôn lễ trên tài khoản cá nhân.
Tiêu đề là:
“Anh trai tôi và chị dâu mới đẹp nhất của tôi, đúng là trời sinh một cặp!”
Cô ta cố ý lia máy quay khắp những khung cảnh xa hoa lộng lẫy.
Giọng nói đầy vẻ khoe khoang.
“Mọi người thấy chưa? Đây mới là dáng vẻ của tình yêu đích thực! Toàn bộ chi phí đám cưới đều do một mình anh trai tôi chi trả, chị dâu tôi chẳng cần bận tâm gì cả, chỉ cần xinh đẹp như hoa là được!”
“Quẹt thẻ của anh tôi, đúng là ngầu hết mức!”
Bên dưới là vô số bình luận ngưỡng mộ.
【Phi Phi sắp trở thành người nhà hào môn rồi nha!】
【Anh trai cô chiều vợ quá đi!】
Từ Phi Phi đắc ý đáp lại:
【Đương nhiên rồi, thẻ của anh tôi hạn mức không giới hạn mà!】
Tôi tắt điện thoại.
Tự rót cho mình một ly vang đỏ.
Tôi biết rất rõ tổng chi phí của hôn lễ này.
Tiền thuê địa điểm.
Tiệc cưới.
Đơn vị tổ chức.
Trang sức.
Lễ phục.
Tất cả cộng lại ít nhất cũng là một con số tám chữ số.
Một khoản tiền khổng lồ.
Đối với người bình thường.
Trước đây, với Từ Khải, số tiền ấy chẳng đáng là bao.
Nhưng với Từ Khải hiện tại, đó lại là một vấn đề cực lớn.
Buổi tiệc dần đi đến hồi kết.
Người dẫn chương trình trên sân khấu tuyên bố hôn lễ đã kết thúc viên mãn.
Giám đốc chăm sóc khách hàng của khách sạn bước đến bên cạnh Từ Khải, mỉm cười chuyên nghiệp rồi đưa hóa đơn cùng máy POS tới.
“Chúc mừng ông Từ tân hôn vui vẻ. Đây là tổng chi phí của buổi tiệc hôm nay. Xin hỏi ông muốn thanh toán ngay bây giờ chứ?”
Từ Khải vẫn đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc tột cùng.
Anh ta ôm lấy eo Mạnh Đình, cúi xuống hôn lên má cô ta.
Sau đó đầy phong độ lấy từ túi áo vest ra chiếc thẻ đen quen thuộc.
“Quẹt thẻ.”
Anh ta đưa thẻ ra, giọng điệu hào sảng như thể tiền bạc chỉ là chuyện cỏn con.
Khách khứa xung quanh đều quay sang nhìn.
Ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ và tán thưởng.
Khoảnh khắc ấy chính là thời khắc huy hoàng nhất trong cuộc đời anh ta.
Nhân viên nhận lấy thẻ rồi quẹt lên máy POS.
“Tít.”
Âm thanh khẽ vang lên.
Máy không phản hồi.
Nụ cười trên mặt nhân viên hơi cứng lại.
“Xin lỗi ông Từ, có thể đường truyền gặp vấn đề. Để tôi thử lại một lần nữa.”
Anh ta quẹt thêm lần thứ hai.
“Tít.”
Vẫn không có phản ứng.
Trán nhân viên bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
Không khí xung quanh dường như đông cứng.
Ánh mắt của khách khứa cũng dần chuyển từ ngưỡng mộ sang tò mò rồi nghi hoặc.
Sắc mặt Từ Khải thay đổi rõ rệt.
“Có chuyện gì vậy?”
“Để tôi đổi sang máy khác!”
Đích thân vị giám đốc mang tới một máy POS mới.
Lần quẹt thẻ thứ ba.
“Tííít——”
Sau âm thanh cảnh báo dài và chói tai, màn hình hiện lên một hàng chữ đỏ.
【Thẻ không hợp lệ】
Sắc mặt vị giám đốc lập tức thay đổi.
Ông ta hạ thấp giọng, nhưng vẫn đủ để vài bàn gần đó nghe rõ.
“Ông Từ... rất xin lỗi, hệ thống hiển thị rằng...”
“Chiếc thẻ này đã bị chính chủ báo mất vĩnh viễn nên không thể tiếp tục sử dụng.”
Không khí rơi vào trạng thái im lặng ch/ết chóc.
..
Anh Tưởng Ly Hôn Chỉ Là Ký Tên
Cách để đọc PHUN truyện (chắc chắn đọc được ạ):
Bước 1: LAI bài viết
Bước 2: Để lại 1 'CÒM MEN' sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy lin truyện ạ.

04/06/2026

Chồng tôi là Lý Hạo, ôm một cậu bé mặt mày tím tái lao thẳng vào phòng trực. Mồ hôi túa ra khắp người, vừa bước qua cửa anh ta đã gấp gáp hét lớn:
— Vợ ơi, mau chuẩn bị p/hẫu t/huật! Cháu trai anh sắp không qua khỏi rồi!
Phía sau, mẹ chồng tôi là bà Vương Thúy Lan cũng hớt hải chạy theo.
Vừa tới cửa phòng trực, bà ta đã "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu đến mức trán đỏ ửng.
— Tiểu Tống à, con là trưởng khoa ngoại mà! Cầu xin con cứu đứa cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Lý đi!
Tôi vừa kéo đôi găng phẫu thuật từ trong tủ ra thì trước mắt đột nhiên hiện lên vài dòng chữ màu đỏ.
Là... những dòng bình luận.
"Đừng phẫu thuật! Đứa bé này đã ch/ết từ trước khi được đưa tới bệnh viện rồi!"
"Chồng cô muốn đổ toàn bộ trách nhiệm tai biến y khoa lên đầu cô để có cớ ép cô ra đi tay trắng sau ly h/ôn!"
"Đây đâu phải cháu trai gì. Nó là con riêng của hắn với mối tình đầu đấy!"
Tôi đứng ch/ết lặng tại chỗ.
Đôi găng vẫn lơ lửng trong tay, đeo vào cũng không được mà buông xuống cũng chẳng xong.
Lý Hạo sốt ruột đến mức giậm chân:
— Em còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau chuẩn bị phòng mổ đi!
Cậu bé trong lòng anh ta chỉ khoảng ba bốn tuổi.
Khuôn mặt tím xanh, môi thâm đen, đầu nghiêng sang một bên, nằm bất động trong vòng tay người lớn.
Đứa trẻ này...
Thật sự đã ch/ết rồi sao?
Những dòng bình luận vẫn không ngừng xuất hiện.
"Ngốc quá! Nhìn ngón tay nó đi, đã cứng lại rồi! Ít nhất ch/ết hơn hai tiếng!"
"Nếu cô bước vào phòng mổ, lúc đi ra sẽ trở thành người chịu trách nhiệm cho một vụ tai biến y khoa. Họ đã thuê sẵn phóng viên và luật sư chờ ở bên ngoài rồi!"
"Toàn bộ số tiền cô kiếm được suốt tám năm qua, hắn đã âm thầm chuyển cho tình cũ từ lâu. Tối nay chính là màn kết thúc của cái bẫy này!"
Nghe những lời đó, lòng bàn tay tôi bất giác rịn đầy mồ hôi.
Dù chuyện này có vô lý đến đâu, tôi cũng không dám xem nhẹ.
Tôi chăm chú nhìn đứa bé trong lòng Lý Hạo.
Ánh mắt dừng lại trên bàn tay nhỏ đang buông thõng bên mép chăn.
Các ngón tay hơi co quắp, móng tay tím xám, các khớp ngón hiện rõ vẻ cứng đờ bất thường.
Một đứa trẻ còn sống sẽ không có biểu hiện như vậy.
Tôi chậm rãi đặt đôi găng trở lại trong tủ, cố giữ giọng thật bình tĩnh:
— Anh đã đưa cháu tới khoa cấp cứu chưa?
Lý Hạo khựng lại một chút.
— Cấp cứu gì chứ? Em là trưởng khoa ngoại mà, em trực tiếp mổ cho nó không phải được rồi sao?
Tôi tiếp tục hỏi:
— Cháu bị gì?
— Bị thương thế nào?
— Sốt cao hay chấn thương?
Lý Hạo há miệng định trả lời, nhưng lại quay sang nhìn mẹ mình.
Bà Vương Thúy Lan lập tức chen ngang:
— Bị ngã! Nó lăn từ cầu thang xuống! Đừng hỏi nữa, cứu người trước đã!
Ngã cầu thang?
Nhưng lại không đưa vào cấp cứu, không làm thủ tục khám bệnh.
Nửa đêm còn vòng qua cả khu cấp cứu để đi thẳng tới phòng trực của tôi.
Một luồng khí lạnh bất chợt chạy dọc sống lưng.
Những dòng bình luận nói đúng.
Bọn họ không tới đây để cứu người.
Mà là để gài bẫy tôi.
Tôi đút hai tay vào túi áo blouse, lùi lại một bước.
— Để tôi kiểm tra tình trạng của cháu trước đã.
Lý Hạo đặt đứa bé lên giường khám.
Động tác có vẻ rất vội.
Nhưng tôi vẫn để ý được một chi tiết.
Sau khi đặt đứa trẻ xuống, việc đầu tiên anh ta làm không phải là nhìn đứa bé với vẻ lo lắng.
Mà là liếc thật nhanh về phía cửa.
Ở đó có hai người đang đứng.
Một người là y tá trực đêm Tiểu Chu.
Người còn lại tôi chưa từng gặp.
Anh ta mặc áo khoác màu sẫm, trong tay cầm thứ gì đó giống điện thoại di động.
Tôi bước tới bên giường khám, đưa tay kiểm tra vùng cổ của đứa trẻ.
Lạnh.
Không phải kiểu lạnh sau khi hạ sốt.
Mà là loại lạnh toát ra từ sâu bên trong cơ thể, hoàn toàn không còn hơi ấm của sự sống.
Tôi tiếp tục kiểm tra cổ tay.
Đã cứng.
Mười hai năm làm ngoại khoa, số t/hi th/ể tôi từng tiếp xúc còn nhiều hơn số người sống mà Lý Hạo gặp trong đời.
Đứa trẻ này chắc chắn đã ch/ết hơn hai tiếng đồng hồ.
— Thế nào rồi? Mau mổ đi chứ!
Lý Hạo lập tức thúc giục.
Tôi rút tay về rồi nhìn thẳng vào anh ta.
Vẻ mặt anh ta đúng là rất sốt ruột.
Nhưng không giống dáng vẻ của một người nhà đang ôm đứa trẻ hấp hối chạy vào bệnh viện.
Người bình thường sẽ hoảng loạn.
Sẽ mất bình tĩnh.
Sẽ khóc đến khàn giọng.
Còn anh ta thì không.
Ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ chăm chăm quan sát phản ứng của tôi.
— Cháu cần được kiểm tra trước.
Tôi cầm điện thoại bàn lên.
— Tôi sẽ gọi khoa cấp cứu sang hội chẩn.
— Hội chẩn cái gì!
Bà Vương Thúy Lan lao tới, đập phăng chiếc điện thoại khỏi tay tôi.
— Cô là trưởng khoa ngoại, chẳng lẽ tự mình không khám được à? Gọi người ngoài làm gì!
Ống nghe rơi xuống sàn, phát ra tiếng va chạm chói tai.
Ngoài hành lang, vài cánh cửa phòng bệnh cũng theo đó mà hé mở.
Bà ta cố tình nâng cao giọng để mọi người đều nghe thấy:
— Cháu tôi sắp ch/ết rồi! Tôi q/uỳ xuống cầu xin nó, vậy mà nó còn ngồi đó gọi điện, làm thủ tục này thủ tục kia!
Tôi cúi người nhặt điện thoại lên.
Trong lúc tay chạm vào chiếc điện thoại di động ở túi áo blouse bên phải, tôi lặng lẽ mở khóa rồi bật chức năng ghi âm.
— Mẹ, mẹ đứng lên trước đi.
Lý Hạo vừa đỡ mẹ mình dậy vừa cố tình nói đủ lớn cho mọi người ngoài hành lang nghe thấy.
— Tiểu Tống không phải không cứu. Cô ấy chỉ muốn làm đúng quy trình thôi.
Nói xong, anh ta ngẩng đầu nhìn tôi rồi mỉm cười.
Nụ cười ấy khiến da đầu tôi tê dại.
Tôi đã từng nhìn thấy vô số kiểu cười của anh ta.
Cười lấy lòng.
Cười nịnh nọt.
Cười khi chột dạ.
Nhưng nụ cười lần này hoàn toàn khác.
Nó giống hệt ánh mắt của một thợ săn đang nhìn con mồi đã mắc bẫy.
Bên ngoài hành lang, người tụ tập ngày càng đông.
Đều là bệnh nhân nội trú và người nhà bị đánh thức giữa đêm.
Một người phụ nữ mặc đồ ngủ nhìn vào trong, thấy đứa bé nằm trên giường khám liền kinh hãi thốt lên:
— Trời ơi, mặt đứa nhỏ sao đáng sợ thế? Sao còn chưa cấp cứu?
Đó chính xác là điều bà Vương Thúy Lan đang chờ đợi.
Bà ta không quỳ nữa.
Lập tức đứng bật dậy, vừa lau nước mắt vừa lớn tiếng kể lể với mọi người:
— Con dâu tôi là trưởng khoa ngoại của bệnh viện này. Cháu nội tôi ngã cầu thang bị thương nặng, tôi q/uỳ xuống cầu xin mà nó vẫn không chịu phẫu thuật!
— Mọi người xem có vô lý không? Loại người gì mà ngay cả người nhà mình cũng không chịu cứu!
Nghe vậy, sắc mặt đám đông lập tức thay đổi.
Một ông lão đang chăm bệnh nhân lên tiếng:
— Chuyện sống ch/ết quan trọng như vậy, quy trình gì thì để sau đi, cứu người trước đã!
Một cô gái trẻ cầm điện thoại, không biết đang quay phim hay xem gì đó, cũng phụ họa:
— Nếu thấy người sắp ch/ết mà không cứu thì còn làm bác sĩ làm gì nữa?
Tôi đứng bên cạnh giường khám, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Những dòng bình luận lại hiện lên trước mắt.
"Người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu đứng ở cửa là một tay truyền thông tự do do Lý Hạo thuê tới. Hắn đang quay cô đấy. Chỉ cần cô nói sai một câu, ngày mai sẽ leo thẳng lên hot search."
"Trong túi mẹ chồng cô đã chuẩn bị sẵn một bản thỏa thuận. Chỉ cần cô bước vào phòng mổ, họ sẽ ép cô ký giấy từ bỏ toàn bộ tài sản chung."
Tôi hít sâu một hơi.
Lý Hạo lại chỉnh tư thế đứa bé trên giường khám rồi nhìn tôi.
— Vợ à, rốt cuộc em có cứu hay không?
— Nếu em không cứu, lỡ đứa bé xảy ra chuyện, em gánh nổi trách nhiệm đó không?
Rõ ràng...
Câu nói này hoàn toàn không phải để nói cho tôi nghe.
Mà là để nói cho tất cả những người đang đứng ngoài hành lang nghe thấy.
..
Bình Luận Cứu Mạng Tôi
Cách để đọc PHUN truyện (chắc chắn đọc được ạ):
Bước 1: LAI bài viết
Bước 2: Để lại 1 'CÒM MEN' sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy lin truyện ạ.

04/06/2026

Tôi âm thầm rời khỏi cuộc đời người bạn trai cơ trưởng sau khi thấy anh ta công khai ảnh chụp cùng người yêu cũ trên mạng xã hội, đồng thời đổi sang một đường bay khác không bao giờ còn giao cắt với anh nữa.
Ngày thứ ba kể từ lúc chiến tranh lạnh nổ ra giữa chúng tôi, Thẩm Ký Minh bất ngờ đăng một bài viết mới.
Trong tấm ảnh, anh và người cũ đan chặt tay nhau.
Dòng trạng thái ngắn ngủi nhưng chói mắt:
“Đi một vòng thật xa mới hiểu, người phù hợp nhất vẫn là em.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình vài giây.
Không gọi điện chất vấn.
Không tranh cãi.
Cũng chẳng làm ầm ĩ.
Tôi chỉ lặng lẽ tắt điện thoại, xoay người đến gặp cấp trên và nộp đơn xin chuyển sang chế độ bay độc lập.
Tôi chủ động lựa chọn một tuyến bay hoàn toàn trái ngược với đường bay C919 mà Thẩm Ký Minh đang phụ trách.
Một tuyến đường mà từ nay về sau sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại anh trên bầu trời.
Hôm sau, tổ phi công tụ tập liên hoan.
Phòng riêng đông đúc, tiếng cười nói không ngớt.
Có người cố ý trêu chọc tôi:
“Giản Vãn, cơ trưởng Thẩm ngày thường lạnh lùng như vậy, cô không định xuống nước làm lành à? Cứ căng thẳng thế này, biết đâu anh ấy quay lại với người yêu cũ thật đấy.”
Tôi hạ mắt xuống, đầu ngón tay khẽ xoay quanh thành ly.
Không đáp lấy một lời.
Đúng lúc bầu không khí bắt đầu trở nên ngượng ngập, Thẩm Ký Minh, người từ đầu tới giờ vẫn im lặng, mới thản nhiên mở miệng:
“Được rồi. Lát nữa cùng về đi. Ngày mai còn phải tiếp tục phối hợp bay, đừng để chuyện cá nhân ảnh hưởng công việc.”
Giọng điệu của anh tự nhiên đến mức như thể tôi sẽ mãi đứng đó đợi anh quay đầu.
Trong văn phòng, trưởng phòng Chu lấy từ ngăn bàn ra một bộ hồ sơ xét duyệt thăng chức rồi đẩy sang phía tôi.
“Giản Vãn, cô làm cơ phó cho Thẩm Ký Minh đã đủ năm năm. Trình độ chuyên môn lẫn kinh nghiệm thực tế đều vượt tiêu chuẩn từ lâu. Năm nay cô vẫn muốn tiếp tục làm cơ phó cho cậu ấy sao?”
Ông nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi.
“Những gì cô thể hiện ở Hàng không Tinh Hải, mọi người đều nhìn thấy. Công ty rất kỳ vọng cô sẽ trở thành nữ cơ trưởng đầu tiên của hãng. Mấy ngày này suy nghĩ kỹ đi. Tiếp tục ở lại đội C919 cùng Thẩm Ký Minh hay tự mình dẫn dắt một đội bay mới trên tuyến đường riêng?”
Nghe đến cái tên Thẩm Ký Minh, trái tim tôi vẫn không khỏi nhói lên.
Tôi cúi đầu nhìn bộ đồng phục trắng phẳng phiu trên người.
Bốn vạch vàng trên cầu vai phản chiếu ánh đèn, sáng đến chói mắt.
Một lúc sau, tôi nhận lấy tờ đơn.
Giọng bình thản:
“Cảm ơn trưởng phòng Chu. Tôi sẽ cân nhắc nghiêm túc.”
Mười giờ đêm.
Căn biệt thự nhỏ nằm giữa sườn núi yên tĩnh đến lạ.
Tôi mở cửa bước vào.
Chỉ có chiếc đèn cảm ứng ở lối vào bật sáng.
Ánh mắt tôi dừng lại trên khung ảnh đặt trên tủ.
Trong ảnh, tôi và Thẩm Ký Minh mặc đồng phục cơ trưởng, đứng trước chiếc C919.
Nụ cười khi ấy rực rỡ đến mức tưởng như cả thế giới đều thuộc về chúng tôi.
Những ký ức cũ bất giác ùa về như thủy triều.
Trong mắt mọi người, chúng tôi chỉ là cặp cộng sự ăn ý nhất ngành hàng không.
Không ai biết giữa chúng tôi còn tồn tại một mối quan hệ bí mật kéo dài nhiều năm.
Năm năm trước, sau khi tốt nghiệp Học viện Hàng không Dân dụng và vào thực tập tại Hàng không Tinh Hải, tôi quen anh.
Từ những buổi huấn luyện mô phỏng đầu tiên đến chuyến bay thực tế đầu tiên, chúng tôi luôn sát cánh bên nhau.
Cùng nhau phá vỡ vô số kỷ lục.
Người trong nghề đều gọi chúng tôi là “bộ đôi vàng”.
Khi ấy, Thẩm Ký Minh theo đuổi tôi vô cùng mãnh liệt.
Vào sinh nhật tôi, anh huy động 520 chiếc drone trên bầu trời Thành Đô, ghép thành chân dung nghiêng của tôi giữa màn đêm.
Có lần tôi sốt cao phải nhập viện.
Một công tử chưa từng bước chân vào bếp như anh lại ở lì trong căn hộ thuê, xem đi xem lại video nấu ăn chỉ để tự tay nấu cho tôi một nồi cháo kê.
Sự dịu dàng ấy từng khiến mọi lớp phòng bị trong tôi tan biến.
Tình yêu âm thầm bén rễ từ lúc nào không hay.
Vì không muốn ảnh hưởng đến sự nghiệp, cũng để tránh những lời dị nghị, chúng tôi lựa chọn yêu trong bí mật.
Ban ngày cùng ngồi trong buồng lái, vượt qua biển lớn, cao nguyên và những vùng thời tiết khắc nghiệt.
Ban đêm lại trở về bên nhau trên cùng một chiếc giường.
Tôi từng tin rằng chúng tôi sẽ đồng hành cả đời.
Nhưng giờ nghĩ lại, tất cả những ấm áp ấy từ lâu đã bị gió cuốn mất rồi.
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa.
“Còn chưa ngủ sao?”
Thẩm Ký Minh bước vào nhà.
Bộ đồng phục cơ trưởng trắng tinh khiến anh vẫn phong độ như thường lệ.
Nhưng trên người lại thoảng một mùi nước hoa quen thuộc.
Đó là mùi hương Lâm Chỉ San thường dùng.
Nhẹ nhàng, thanh mát nhưng mang theo cảm giác mập mờ khó nói.
“Từ ngày giảm số chuyến bay, đồng hồ sinh học hơi rối nên em ngủ không ngon.”
Tôi thuận miệng viện cớ.
Thực tế, tôi đã xin nghỉ phép năm và nhiều ngày rồi chưa hề lên buồng lái.
Nhưng anh hoàn toàn không nhận ra.
Thẩm Ký Minh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhung xanh đậm rồi đưa cho tôi.
“Quà anh mang về sau chuyến bay đường dài.”
Tôi mở hộp.
Bên trong là chiếc vòng tay Cartier phiên bản mới nhất đính kim cương.
Ba tháng trước, tại cửa hàng miễn thuế ở sân bay Phố Đông, tôi từng nhìn nó thêm vài lần rồi thuận miệng khen đẹp.
Không ngờ anh còn nhớ.
Thậm chí còn nhờ người xếp hàng suốt sáu tiếng để mua được ngay đợt mở bán đầu tiên.
Nếu là trước kia, tôi chắc chắn sẽ cảm động vô cùng.
Nhưng ba ngày trước, tôi đã nhìn thấy chính chiếc vòng ấy trên trang cá nhân của Lâm Chỉ San.
Trong bức ảnh tự chụp của cô ta, chiếc vòng lấp lánh trên cổ tay.
Dòng chú thích ghi:
“Mắt thẩm mỹ của cơ trưởng Thẩm quả thật không tệ. Mẫu này tượng trưng cho sự vĩnh cửu, rất hợp với tôi.”
Có người bình luận hỏi phải chăng tình cũ đang nối lại duyên xưa.
Lâm Chỉ San chỉ đáp bằng một biểu tượng mặt cười và bảo mọi người đừng suy diễn.
Nhìn món quà trước mặt, tôi bỗng thấy ngực mình nghẹn cứng.
Thì ra trong lòng anh, ngay cả sự lãng mạn cũng có thể được sao chép hàng loạt.
Điều buồn cười hơn là Lâm Chỉ San không chỉ là tình cũ của anh.
Cô ta còn là tiếp viên trưởng trong chính tổ bay của chúng tôi.
Bảo sao mỗi lần tan tiệc, anh đều chủ động đưa cô ta về.
Còn tôi chỉ có thể lặng lẽ gọi xe công nghệ rồi giả vờ như chẳng để tâm.
Tôi khép chiếc hộp lại.
Khẽ nói:
“Có lẽ... em không còn thích nó nữa.”
Thẩm Ký Minh nhíu mày.
“Không thích? Hôm đó trên máy bay em còn nói muốn có mà.”
Tôi cụp mắt:
“Có lẽ chỉ là cảm giác nhất thời thôi. Bây giờ nghĩ lại cũng không nhất thiết phải sở hữu.”
Anh im lặng vài giây.
Sau đó bình thản nói:
“Được. Vậy lần sau anh đổi món khác.”
Nói xong, anh quay người bước vào phòng tắm.
Để mặc tôi đứng một mình trong phòng khách.
Ánh mắt tôi dừng lại trên tờ đơn thăng chức nằm dưới chiếc hộp nhung.
Tôi cố tình đặt nó ở đó để anh nhìn thấy.
Nhưng từ lúc bước vào nhà tới giờ, anh chưa từng liếc qua dù chỉ một lần.
Mối quan hệ này đã lệch khỏi quỹ đạo từ rất lâu.
Đến mức tôi không còn nhìn thấy bất kỳ cơ hội cứu vãn nào nữa.
Tôi hít sâu một hơi rồi gọi đến tổng bộ.
“Trưởng phòng Chu, tôi đã suy nghĩ xong.”
“Tôi đồng ý điều chuyển. Xin được nhận tuyến bay độc lập T028.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó trưởng phòng Chu mới lên tiếng:
“Giản Vãn, T028 là tuyến bay phía Tây, còn tuyến của Thẩm Ký Minh hiện nay nằm ở phía Đông. Nếu cô chuyển sang đó, sau này đường bay của hai người sẽ không còn bất kỳ điểm giao nhau nào nữa.”
“Cô chắc chắn đã quyết định rồi chứ?”
(...)
Bẫy Tình Của Giáo Sư
Chưa phải hồi kết đâu… cao trào vẫn còn phía trước 😶
Kéo xuống dưới đọc tiếp nhé 👇
Hãy để lại cảm nhận của bạn về bộ này nhé, một comment nhỏ giúp mình có thêm động lực duy trì và cộng đồng mình thêm đông vui

03/06/2026

Cô đồng nghiệp chuyển nhà, có một chiếc tủ sách cũ không muốn giữ lại.
Tôi nhìn chiếc tủ, là loại gỗ nguyên khối. Tuy đã cũ nhưng được đóng rất chắc chắn.
“Tôi đưa cậu 180 tệ, để lại cho tôi nhé.”
Cô đồng nghiệp không nói hai lời liền gật đầu đồng ý, còn giúp tôi khiêng lên xe.
Về đến nhà lau dọn chiếc tủ, tôi phát hiện phía sau có một tấm ván kẹp bị lỏng.
Tò mò cạy ra xem, tôi thấy bên trong giấu một chiếc phong bì giấy xi măng.
Thứ nằm trong phong bì khiến tay tôi run lẩy bẩy suốt ba phút liền.
Ngày hôm sau, cô đồng nghiệp ấy gọi cho tôi tới 47 cuộc điện thoại.
01
Nữ đồng nghiệp của tôi, Lý Thư, đang chuyển nhà.
Cả công ty đều biết chuyện đó.
Suốt nửa tháng nay, cô ấy liên tục nhắn trong nhóm để “xin thùng carton” và “thanh lý đồ đạc”.
Chiều thứ Sáu, tôi ghé qua đưa cho cô ấy ít đồ.
Vừa mở cửa, một luồng hơi nóng pha lẫn bụi bặm đã ập thẳng vào mặt.
Phòng khách chất kín những thùng hàng đã đóng gói, chỉ chừa lại một lối đi hẹp.
Lý Thư mặc áo ba lỗ, mồ hôi thấm ướt lưng áo, đang đứng chỉ huy thợ chuyển đồ.
Vừa thấy tôi, mắt cô ấy lập tức sáng lên.
“Ôi, cậu đến đúng lúc quá, mau qua đây xem giúp mình.”
Cô ấy kéo tôi vòng qua đống thùng carton chất cao ngang đầu người.
Ở góc tường đặt một chiếc tủ sách.
Rất cũ.
Màu gỗ nâu đỏ, kiểu tủ gỗ nguyên khối ngày xưa.
Thiết kế đơn giản, không chạm trổ cầu kỳ, chỉ có những đường nét cơ bản nhất.
Một góc kính trên cánh tủ đã vỡ, hiện được dán tạm bằng băng keo trong.
“Cái này không mang theo được nữa, nặng quá.” Lý Thư vỗ lên mặt tủ khiến bụi bay mù mịt.
“Cậu có lấy không? Không lấy thì mình bảo thợ đem bỏ đồng nát luôn.”
Tôi bước lại gần.
Đầu ngón tay lướt qua mép tủ, cảm nhận được bề mặt nhẵn mịn và độ ấm đặc trưng của gỗ.
Rất chắc.
Hoàn toàn khác với mấy món nội thất ván ép ọp ẹp bây giờ.
Dù đã cũ nhưng chỉ cần nhìn qua cũng biết chất liệu cực kỳ tốt.
Tôi ngồi xuống, kéo cánh tủ phía dưới ra.
Mùi gỗ long não pha lẫn hương sách cũ lập tức lan ra.
Bên trong trống không nhưng rất sạch sẽ.
“Trông cũng ổn đấy.”
Lý Thư có vẻ hơi sốt ruột.
“Nếu thích thì cậu cứ lấy đi, coi như mình tặng.”
Ánh mắt cô ấy khẽ né tránh, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Trong lòng tôi bỗng dấy lên cảm giác là lạ.
Chiếc tủ này tuy cũ nhưng tuyệt đối không phải thứ bỏ đi.
Tặng không cho tôi?
Vô công bất thụ lộc.
Tôi đứng dậy, phủi lớp bụi trên tay.
“Thôi khỏi, đồ của cậu cũng là tiền mua mà.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Mình đưa cậu 180 tệ, nhượng lại cho mình nhé.” (~700k)
Con số ấy được tôi cố tình đưa ra để thăm dò.
Lý Thư khựng lại trong chốc lát.
Ngay sau đó, gương mặt cô ấy hiện lên vẻ nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng.
Đó không phải niềm vui khi bán được đồ cũ.
Mà giống như cuối cùng cũng vứt bỏ được một phiền phức lớn.
“Được! 180 tệ thì 180 tệ!”
Cô ấy đồng ý quá nhanh.
Nhanh đến mức khiến tôi thấy hơi khó hiểu.
“Cậu đúng là giúp mình giải quyết một việc lớn đó!”
Nói xong, cô ấy lập tức móc điện thoại ra.
“Nào, đưa mã QR đây, mình nhận tiền luôn.”
Tôi không quét mã.
Mà trực tiếp lấy từ ví ra hai tờ tiền đỏ đưa cho cô ấy.
Lúc đưa tiền, tôi còn đưa dư hai chục.
“Khỏi thối lại, coi như tiền bốc vác.”
Lý Thư cầm hai trăm tệ, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
“Được, được, được.”
Cô ấy liên tục lặp lại ba lần.
Sau đó còn nhiệt tình hơn cả tôi.
“Chú thợ ơi! Chú thợ! Đừng khiêng cái kia nữa, lại đây chuyển cái tủ này xuống trước đi!”
Cô ấy gọi hai người thợ tới, cẩn thận khiêng chiếc tủ lên xe.
Tôi đi theo phía sau.
Lúc xuống lầu, một góc tủ vô tình va vào tường.
Phát ra tiếng “bịch” nặng nề.
Dường như trái tim Lý Thư cũng giật thót theo.
Cô ấy còn căng thẳng hơn cả tôi.
“Nhẹ thôi! Nhẹ thôi!”
Cô ấy vội vàng hét lên.
Tôi nhìn bóng lưng cô ấy, càng lúc càng thấy kỳ lạ.
Chỉ là một chiếc tủ cũ không muốn giữ lại nữa thôi.
Tại sao cô ấy lại lo lắng đến vậy?
Xuống tới nơi, hai người thợ đặt chiếc tủ ngay ngắn trên băng ghế sau xe tôi.
Lý Thư lúc này mới thở phào một hơi dài.
Cô ấy tựa vào cửa xe, dùng vạt áo lau mồ hôi trên trán.
“Xong rồi, đi đường cẩn thận nhé.”
Cô ấy vẫy tay chào tôi rồi quay đầu chạy thẳng vào hành lang, như thể chẳng muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Tôi nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của cô ấy.
Lại nhìn chiếc tủ sách nằm im lặng trên xe.
Trong lòng xuất hiện một cảm giác khó tả.
Tôi khởi động xe, rời khỏi khu dân cư cũ kỹ ấy.
Qua gương chiếu hậu, chiếc tủ sách vẫn đứng lặng lẽ phía sau.
Giống như đang cất giấu một bí mật nào đó.
02
Căn hộ của tôi nằm trên tầng cao nhất.
Không có thang máy.
Đó là sự thật tàn khốc mà tôi chỉ nhớ ra sau khi mua chiếc tủ này.
Xe đỗ dưới lầu.
Tôi nhìn “gã khổng lồ” nằm trên ghế sau rồi rơi vào trầm tư.
Lúc có Lý Thư và mấy người thợ bên cạnh, tôi chẳng thấy gì.
Giờ chỉ còn một mình mới hiểu thế nào gọi là quá nặng.
Tôi thử đẩy nhẹ.
Chiếc tủ không hề nhúc nhích.
Cứ như đã mọc rễ trong xe vậy.
Tôi thở dài.
Đã mua rồi thì có bò cũng phải kéo lên nhà.
Tôi dọn hết đồ có thể di chuyển trong xe ra ngoài.
Sau đó gập phẳng hàng ghế sau.
Dùng hết sức bình sinh, tôi kéo chiếc tủ từng chút từng chút một ra ngoài như đang kéo co.
Mồ hôi từ trán chảy xuống mắt, vừa cay vừa xót.
Nửa tiếng sau, chiếc tủ mới nhô được phân nửa ra khỏi cửa xe.
Một chú lớn tuổi đi ngang qua cuối cùng không nhìn nổi nữa.
“Cô gái, chuyển nhà à?”
“Dạ không, cháu mới mua cái tủ.”
Tôi vừa thở hổn hển vừa đáp.
“Con gái một mình mà làm thế này sao nổi.”
Chú lắc đầu rồi bước tới.
“Để chú giúp một tay.”
“Cháu cảm ơn chú nhiều lắm!”
Tôi như gặp được cứu tinh.
Hai người cùng hợp sức, cuối cùng cũng đưa được chiếc tủ xuống xe.
Nhưng vấn đề mới lại xuất hiện.
Tầng sáu.
Tôi nhìn cầu thang hun hút trước mặt mà thấy tuyệt vọng.
Chú kia cũng cau mày.
“Hay cháu gọi người khuân vác đi?”
Tôi lắc đầu.
Một chiếc tủ 180 tệ mà phải tốn thêm 300 tệ tiền vận chuyển?
Quá không đáng.
“Không sao đâu chú, cháu tự xoay sở được.”
Tôi lấy một bao thuốc lá từ trong túi ra đưa cho chú.
“Hôm nay thật sự cảm ơn chú.”
Cách tôi làm rất ngốc.
Tôi đặt chiếc tủ nằm ngang xuống.
Sau đó kéo nó từng bậc, từng bậc lên cầu thang như kéo một bao cát khổng lồ.
Gỗ ma sát với nền xi măng tạo nên những âm thanh chói tai.
Mỗi lần lên được một tầng, tôi lại ngồi phịch xuống nghỉ lấy hơi gần mười phút.
Hàng xóm mở cửa nhìn tôi với ánh mắt như nhìn một kẻ mất trí.
Từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi trời tối hẳn.
Đến khi kéo được chiếc tủ vào nhà, tôi gần như kiệt sức.
Tôi nằm dài trên sàn, nhìn chiếc tủ đầy vết trầy xước.
Nó cũng như đang nhìn lại tôi.
Cả hai giống hệt những đồng đội vừa trải qua một trận chiến ác liệt.
Nghỉ ngơi thật lâu, tôi mới gượng dậy được.
Tôi lấy giẻ lau, xách một chậu nước sạch.
Muốn tắm rửa cho “người đồng đội” của mình.
Lớp bụi dày bị lau sạch, để lộ màu gỗ nguyên bản.
Một màu nâu đỏ sẫm mang theo dấu vết của năm tháng.
Tôi lau rất kỹ.
Từ nóc tủ, cánh cửa cho tới từng khe kẽ nhỏ nhất.
Rất nhiều vết xước hiện ra.
Có những vết rất sâu, giống như từng bị vật s/ắ/c nh/ọ/n cứa qua.
Có những vết lại nông hơn, tựa như dấu ấn của thời gian.
Chiếc tủ này chắc hẳn đã chứng kiến không ít câu chuyện.
Tôi bóc lớp băng keo dán trên phần kính vỡ.
Dự định hôm sau sẽ đi thay tấm kính mới.
Khi lau đến mặt sau của chiếc tủ, động tác của tôi bỗng khựng lại.
Tấm ván phía sau không phải nguyên khối.
Mà được ghép từ nhiều tấm gỗ mỏng.
Ở tấm dưới cùng, tôi cảm nhận được điều gì đó bất thường.
Có một khe nối rất nhỏ.
Nhỏ đến mức gần như không thể phát hiện.
Nếu không trực tiếp dùng tay lau thì chắc chắn tôi đã bỏ qua.
Ngón tay tôi lần theo khe hở ấy.
Có cảm giác hơi lỏng.
03
Mé ngoài của tấm ván hơi cong lên một chút.
Giống như đôi môi khô nứt.
Tim tôi chẳng hiểu sao bỗng hẫng mất một nhịp.
Tôi dùng móng tay nhẹ nhàng cạy vào khe hở.
Tấm gỗ phát ra một tiếng “cạch” rất khẽ.
Nó động đậy.
Tôi lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn quanh.
Phòng khách yên tĩnh tuyệt đối.
Chỉ còn tiếng gió ngoài cửa sổ và tiếng rè rè của tủ lạnh.
Tôi hít sâu một hơi.
Tự nhủ đừng suy nghĩ quá nhiều.
Có lẽ chỉ là ván gỗ để lâu ngày bị cong vênh thôi.
Tôi lại ngồi xuống.
Lần này không dùng móng tay nữa.
Mà dùng đầu ngón tay giữ lấy mép ván đang nhô lên.
Sau đó từ từ kéo ra ngoài.
Không gặp bất kỳ lực cản nào.
Tấm ván chỉ lớn cỡ tờ giấy A4 được tháo ra dễ dàng.
Một khoảng tối đen hiện ra trước mắt.
Phía sau là lớp khoang rỗng bên trong chiếc tủ.
Bên trong tối om.
Bụi và mạng nhện phủ kín.
Tôi bật đèn pin điện thoại, rọi vào.
Tia sáng lướt qua bóng tối.
Rồi dừng lại ở một góc.
Nơi đó có một thứ nằm bất động.
Một chiếc phong bì giấy xi măng.
Màu giấy đã ngả vàng, các góc hơi sờn rách.
Nhìn qua là biết đã được cất ở đây rất nhiều năm.
Hơi thở tôi lập tức nghẹn lại.
Gương mặt nhẹ nhõm của Lý Thư cùng sự căng thẳng bất thường của cô ấy bỗng hiện lên trong đầu.
Chiếc tủ sách này quả nhiên có bí mật.
Tôi đưa tay vào trong.
Khoảnh khắc chạm vào chiếc phong bì, một cảm giác lạnh buốt và nặng trĩu truyền tới.
Nó nặng hơn tôi tưởng.
Tôi kéo nó ra ngoài.
Miệng phong bì không được dán kín.
Chỉ quấn quanh bằng một sợi chỉ đỏ mảnh, vòng hết lớp này tới lớp khác.
Dưới ánh đèn, tôi nhìn thấy trên mặt phong bì có hai chữ viết bằng bút máy.
Không phải tên người.
Mà là hai chữ vô cùng kỳ lạ.
“CỦA TÔI”
Bàn tay tôi bắt đầu run lên không kiểm soát.
Hai chữ ấy như hai chiếc móc câu sắc nhọn, lập tức móc chặt lấy trái tim tôi.
Của tôi?
Là cái phong bì này thuộc về tôi?
Hay thứ bên trong mới là của tôi?
Đây chỉ là trùng hợp.
Hay là một sự sắp đặt từ rất lâu trước đó?
Tôi ngồi bệt xuống nền nhà lạnh ngắt.
Hai tay ôm chặt chiếc phong bì nặng trĩu.
Trái tim đập điên cuồng trong lồng ngực.
Tôi có một linh cảm mãnh liệt.
Những thứ nằm bên trong chiếc phong bì này rất có thể sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi.

Còn tiếp

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


Hanoi