03/04/2019
Đại Việt quốc, Kỷ Hợi niên, năm Phú Trọng thứ hai
Giang hồ bấy giờ loạn lạc, lục lâm thảo khẩu xuất hiện khắp nơi. Người thì múa quạt laitrym, kẻ laitrym chửi đổng, cá biệt có kẻ tập nằm quan tài làm quen với sự chết chóc. Dân chúng lầm than, không khí hoang mang bao trùm khắp thiên hạ.
Lúc bấy giờ, tại Từ Sơn huyện, Bắc Ninh Phủ nổi lên 1 vị anh hùng hảo hán tên là Ngô Bá Khá - tự Khá Bảnh, xưng hùng xưng bá khắp cõi giang hồ. Khá sinh ra tại một làng quê nghèo trong vùng thôn dã, lớn lên trong một gia đình cần lao. Tuổi trẻ thông minh đỉnh ngộ. Tương truyền mới sinh KHÁ không khóc không cười. Một hôm có 1 vị đạo sĩ đi qua thấy KHÁ chơi trước cửa, liền nói. Người này có dung mạo tọa thiên long, đầu gối sơn, chân đạp thủy, bên tả có thanh long, bên phải có bạch hổ, con nhà này chỉ mười tám năm sau, ắt sẽ thành người lớn. Mọi người thấy vậy, cho là sự lạ, hết sức chăm sóc. Quả nhiên, KHÁ 7 tuổi đã đi học lớp 1, 8 tuổi đã đọc thông viết thạo, lên 9 tuổi đã biết cộng trừ nhân chia. Ai gặp cũng phải trầm trồ khâm phục. Giới học vấn uyên thâm, 18 tuổi đã xong tú tài, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, giữa hiểu nhân luân, ai hỏi gì cũng trả lời được, tuyệt nhiên không đúng câu nào.
Với công phu múa quạt vốn đã thất truyền được Khá thi triển tới cảnh giới Đăng phong tháo cực, với câu nói đầy ngông cuồng và cao ngạo " Thế giới này đéo có đúng sai, thằng nào mạnh thằng đấy đúng" thanh thế của Bảnh ngày một lớn, chư hầu bốn phương kéo về Kinh Bắc xin được làm quân dưới chướng của Bảnh.
Thế lực của Bảnh bấy giờ lớn lắm, y nổi tiếng là người tự nhận sống trọng tình, cái đạo hiếu nghĩa của Bảnh được CĐM đón nhận coi đó như một biểu tượng. Cách đây không lâu, người ta vẫn thường hay thấy Bảnh thao luyện binh mã ở ngoài thành Kinh Bắc, dân tình đổ đến xem đông không biết bao nhiêu mà kể, ai nấy cũng khen Bảnh là người có tài, hiếm ai dám buông lợt cợt nhả, chế diễu. Duy có một lần, khi ấy tiết trời đang độ vào xuân, trong lúc Bảnh đang cùng mấy người huynh đệ ngắm hoa thưởng nguyệt, một kẻ thân thủ phi phàm, chẳng rõ lai lịch, hắn ta đột nhập vào tư gia của Bảnh, buông lời chế diễu tóc Bảnh trông chẳng khác gì mớ lôn lồng. Bảnh tức giận điên cuồng, méo mồm chửi đổng vài câu rồi bỏ vào thư phòng tiếp tục múa quạt.
Vì mến mộ danh tiếng của Bảnh Ngô, một vị thương lái nổi tiếng ngoài Đại La đã đặc biệt dâng tặng cho Bảnh con hắc mã tên gọi PCX. Nghe đâu, thần mã này một ngày có thể đi được vạn dặm, chỉ ăn và dánh rắm, tuyệt đối không ỉa, giá trị lên tới hàng chục triệu lượng, không phải kẻ nào cũng có thể dễ dàng sở hữu báu vật quý giá này. Ấy vậy mà khi tận tay nhận được món quà, Bảnh dường như không mấy xem trọng, y liền cho người đem hắc mã PCX đến thao trường để làm công cụ luyện binh. Với bản lĩnh của mình, Bảnh dùng cây gậy thiết trượng đánh liên tiếp 10 trượng vào xích thố, thân thủ linh hoạt và chính xác đến tột cùng. Ngay cả khi nhắm mắt, Bảnh cũng có thể thi triển võ thuật một cách dễ dàng, không trượt phát nào. Vì vốn là ngựa quý, PCX dù cho bị hành hạ nhưng vẫn khỏe khoắn, mạnh mẽ vô cùng. Chán nản, Bảnh liền quay sang dùng tam muôị chân hỏa thiêu rụi chú ngựa, rồi hả hê khi chính tay mình và đám thuộc hạ đã tiêu hủy đi thứ trân bảo mà cả thiên hạ ai cũng mong muốn có được.
Việc Bảnh hủy hoại thần mã PCX không lâu sau được đồn đến tai Thánh Thượng, Thánh thượng một mặt sai Đông Xưởng thực hiện điều tra, mặt khác sai Tây Xưởng cầm thánh chỉ tới nha môn của Tri Phủ phủ Bắc Ninh, yêu cầu phối hợp cùng Đông Xưởng điều tra, thuần phục Bảnh, tránh việc y dùng thanh thế của mình để tạo nạn can qua, ảnh hưởng đến bá tánh trong vùng. Ngay sau khi tiếp chỉ, Tri Phủ Phủ Bắc Ninh trực tiếp gọi điện cho Huyện Lệnh Huyện Từ Sơn yêu cầu ngay lập tức triển khai theo kế hoạch đã được Đông Xưởng tải lên Google Driver.
Giờ Hợi, tháng tư, ngày thế giới xồn làm, quan binh bất ngờ bao vây lấy tư gia của Bảnh, tiếng trống chiêng giáo mác làm kinh động cả một vùng trời. Bảnh lúc bấy giờ đang dùng á phiện, trầm mê trong tửu sắc, đầu óc y chẳng còn đủ sự tỉnh táo để ứng biến. Thế võ múa quạt bình thiên hạ ngày nào cũng chỉ thi triển lẹt đẹt, huynh đệ xung quanh kẻ tìm đường chạy trốn, kẻ năng lực có hạn, trước lực lượng vượt trội cả về số lượng và chất lượng cũng như khí tài hùng hậu của Quân Triều đình, cuối cùng Bảnh cũng giơ tay chịu trói, Quan quân xách cổ Bảnh về phủ nha tra hỏi.
Là một kẻ tự nhận là sống tính nghĩa, Bảnh khá mau nước mắt, Trong phòng giam của Đông xưởng, Bảnh liên tục khóc và hối hận vì những hành động của mình trong thời gian qua, đến thời điểm đó, Bảnh tự nhận mình là "Khá Dại", y cũng nghi ngờ đối thủ chơi xấu, đưa mình vào thế, tuy nhiên, hiện tại cũng là Khá muộn màng khi em ra đi.
Theo như lời khai ban đầu, Bảnh thú nhận mình đã quá ngông cuồng trong hành động, y ngoài việc đốt ngựa quý, Bảnh còn cho vay nặng lãi kim nguyên bảo, cầm đầu đường dây lucky number, tổ chức bảo kê, tội trạng quả thực rất nặng,
Đất Kinh Bắc hôm ấy quả nhiên được một phen oanh oanh liệt liệt, bá tánh khắp vùng mở tiệc tế cáo trời đất, giới truyền thông laitrym liên tục đưa tin về Khá. Thiên hạ từ đó hưởng thái bình, dân chúng chăm chỉ làm ăn. Cuộc sống vui vẻ yên bình không bút sách nào tả xiết...
Có lời đồn rằng sau khi vào nhà giam của Đông Xưởng, Khá vẽ lên tường công phu múa Quạt của mình để truyền cho người hữu duyên, cũng có lời đồn vị hảo hán đó đã vượt ngục thành công, thoắt ẩn thoắt hiện, múa quạt cứu đời, cũng có lời đồn rằng vị hảo hán đó sau khi nghe được những lời đồn trên mà cảm khái viết ra bài thơ " Đồn như lời" rồi mai danh ẩn tích.
Nếu biết rằng mai Bảnh đeo còng
Hai cô vợ nhí có buồn không
Có còn thương nhớ hay quay mặt
Có mua mì gói để thăm “chồng”
Sửu nhi tâng bốc làm sư phụ
Người lớn chê cười bảo quá ngông
Buồn thay bọn trẻ tâm mù quáng
Lên núi tìm thầy luyện “cúng vong”.