15/05/2019
LẠI ĐÁNH CON - RỒI ÂN HẬN !
Một thời gian dài tôi dùng roi để dạy con. Bé ngoan hơn nhưng tôi giật mình khi nhận ra khoảng cách mẹ - con ngày càng lớn, con ít tâm sự nói chuyện cùng với tôi, có hành động dè chừng mỗi khi tôi xuất hiện và bé hay xin đến ngủ nhà bà nội vì “ở bển, ông bà không đánh con bao giờ!”.
Ở gia đình tôi, cả hai bên nội ngoại có truyền thống không bao giờ dùng đòn roi để đánh con. Khi mới có gia đình tôi cũng đã từng nghĩ mình chắc chắn chẳng bao giờ dám đánh con dù là một cái nhẹ nhất.
Thế nhưng mọi thứ thì chỉ là nghĩ vậy thôi, chứ khi con 3 tuổi con nghịch ngợm bướng bỉnh không ai bằng thì tôi thực sự không thể kiềm chế được cơn tức giận. Ông bà nội, ngoại ra sức chiều cháu, cháu làm gì ông bà cũng nghe, muốn gì ông bà cũng mua bằng được. Chính vì sự chiều chuộng quá mức của cả nhà thành ra con càng ngày càng hư, càng lớn con càng có suy nghĩ ba mẹ, ông bà phải phục vụ các yêu cầu đòi hỏi của con. Mỗi lần con làm sai, mẹ dặn dò chỉ ra cái sai của con nhưng con sẽ quên ngay sau khi mẹ nói.
Đỉnh điểm của cảm xúc đẩy tôi đến quyết định phải cứng rắn là một lần cho bé đi tiệc tại nhà người bạn. Khi ổn định chỗ ngồi thì đồ ăn được bưng lên, những bé khác trong bàn ăn đều rất ngoan ngoãn chờ bố mẹ lấy đồ ăn cho, riêng có mình con là khua chân múa tay đòi đồ ăn, không chỉ đồ ăn trên bàn của mình mà còn quài sang mè nheo khóc lóc đòi đồ ăn những bàn bên cạnh.
Tôi và chồng thực sự ngượng chín mặt với mọi người, cố gắng kìm chế cơn tức giận với con nhưng con không hề nghe và không chịu hợp tác, con hất tung hết đồ ăn trong bát do tôi vừa lấy. Vẫn chưa dừng lại ở đó, khi tôi quát con về việc con vừa hất đồ ăn đi thì con bỗng dưng lao lên ghế và kéo luôn khăn trải bàn ăn, làm đổ hết đồ ăn trên bàn. Khi đó cơn tức giận của tôi lên tới đỉnh điểm, tôi phát vào đít con 3,4 cái rồi lôi ngay con về nhà.
Về nhà, tôi bắt bé nằm cúi, úp mặt xuống giường, vừa nói vừa lấy cây thước vụt 3 roi thật đau vào mông con với thái độ cứng rắn. Tôi lạnh lùng thông báo, từ nay nếu con còn đòi hỏi vô lý và không nghe người lớn thì sẽ ăn roi. Con bé giãy lên, quăng hết đồ đạc ra khỏi giường và khóc rất nhiều. Tôi không dỗ dành, tôi nói: “Hoặc là con lụm đồ lên rồi rửa mặt đi ngủ hoặc là mẹ sẽ đánh đến khi nào con bỏ cái tật xấu này!”. Con bé bị sốc vì trước giờ ba mẹ không đánh. Tôi nghĩ rằng đòn roi sẽ khiến con sợ hãi và nhận ra sai lầm của mình từ đó không dám tái phạm nữa.
Và tầm 1 tháng sau, mỗi khi con làm sai tôi chỉ cần lừ mắt phát là con sợ, ai mắng là con khóc, con bỗng nhiên trở nên hung bạo đến bất ngờ. Trước kia anh Bin nhà hàng xóm giật đồ chơi là con sẽ nhường hoặc khóc, giờ thì con quát và đánh luôn anh. Trước kia khi con đang chơi, mẹ nói "mình đi tắm con nhé", con có thể khó chịu nhưng vẫn để mẹ bế đi. Còn giờ, nó quát lên, gầm gừ, vùng vằng và đánh mẹ. Vậy đúng là đòn roi với con có tác dụng, chỉ là tác dụng ngược với sự mong đợi của tôi. Lúc này tôi thực sự bế tắc với con.
Tôi vẫn hi vọng khi con vào lớp mầm, con sẽ học theo bạn bè, có cô giáo kèm cặp, con sẽ ngoan và thay đổi thế nhưng mọi chuyện thậm chí là tệ hơn. Tôi không biết là đã nhận được bao nhiêu lời phàn nàn từ cô giáo chủ nhiệm về tình trạng của con: Bé hơi lười so với bạn bè và không thích làm bài tập về nhà. Khi được tôi tra hỏi lý do vì sao bắt nạt bạn, câu trả lời khiến tôi sửng sốt: “Con nói nó cho con chơi cùng, cho con mượn gấu bông, nó không cho còn cho bạn khác mượn, nên con mới đánh, ở nhà con không nghe mẹ cũng đánh con còn gì, con có làm gì sai đâu mà cô với mẹ phạt con” Nghe xong mình như chết lặng luôn. Tôi không nghĩ con lại bắt chước hành động của mình và xem nó như một công cụ sử dụng để giao tiếp trong cuộc sống.
Bế tắc trong cách dậy con tôi đã tâm sự với rất nhiều người để xin lời khuyên. Một lời khuyên hữu ích nhất với tôi lúc đó là của đứa bạn thân, nó đã có một bé 9 tuổi rồi. Khi nghe câu chuyện của tôi nó chỉ cười và nói đúng một câu duy nhất "Cu Tin nhà tao trước đây con ngang bướng hơn thế ý, nhưng giờ thì mày thấy rồi đấy, tìm một đứa ngoan như vậy cũng đâu có dễ. Để tao nhắn tin ngay cho mày bí quyết tao đã áp dụng thành công". Nói vậy thôi là nó cúp máy, tôi cũng thực sự tò mò. Quả thật Cu Tin nhà nó ngoan ngoãn nghe lời lắm, học hành chăm chỉ giỏi giang nữa chứ. Đang trong lúc suy nghĩ thì tin nhắn đến, nó gửi cho tôi một khóa học ONLINE "Dạy con theo phương pháp người Nhật Bản". Tôi cũng chẳng suy nghĩ nhiều, đăng ký tham gia học ngay.
Miệt mài học trong vòng 2 ngày tôi mới phát hiện ra những điều sai lầm của bản thân mình trong thời gian qua, quả thực cách dạy con của người Nhật Bản quá hay luôn mọi người ạ. Kể ra thì dài dòng lắm, tẹo nữa tôi sẽ để lại thông tin khóa học tôi đã học cho mọi người tham khảo.
Những điều tôi được học tôi áp dụng hết cho con, cũng gian nan lắm, nhưng dần dần con cũng thích nghi được phương pháp dạy của tôi. Tôi để con tự lập trong mọi chuyện, luôn tôn trọng bất lỳ quyết định nào của con dù đúng hay sai, sau đó tôi sẽ ngồi lại cùng con để phân tích cho con hiểu.
Sau 1 năm thay đổi phương pháp giáo dục, giờ thì tôi cũng có thể tự tin khoe con mình rồi, bé ngoan ngoãn nghe lời lắm các mẹ, tôi không còn phải nhắc con bất kỳ việc cá nhân nào, con lễ phép với mọi người hơn, không còn ương bướng khó bảo như trước nữa. Con bé giờ đáng yêu như thiên thần vậy, hạnh phúc hơn, khi con rất tự giác và ý thức hơn trong học tập. Con có trách nhiệm hơn với những gì con làm. Đến giờ học là con tự ngồi vào bàn, có khó khăn gì không hiểu thì mới nhờ tới mẹ.