Ngõ nhỏ,Phố nhỏ Nhà Tôi ở đó.

Ngõ nhỏ,Phố nhỏ Nhà Tôi ở đó.

Share

Trên đường đời.. tôi đi hoài ko thấy,...
đâu người quen tôi đấy, lâu rồi ?

Photos 13/07/2015

Nỗi nhớ mùa đông

Photos 19/04/2013

♥ YÊU ♥

Là cảm giác trống vắng trong lòng khi ai đó
♥~MooN.Xu~♥Cho 1 Trà Đá

Photos 19/04/2013

Sau khi 2 người chia tay nhau, một người hỏi cô gái rằng:

"Cô bỏ rơi anh ta à, hay là anh ta bỏ rơi cô ?"

Cô gái chỉ thở dài và nói:

"Tình yêu bỏ rơi chúng tôi..."

♥~MooN.Xu~♥Cho 1 Trà Đá

Photos 12/04/2013

Mọi người một buổi tối tốt lành ~

Photos 30/11/2012

nước mắt hoàng hôn

Điều lẽ ra phải nói...

Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học thêm Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh!" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm, em nói, Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng." Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT. Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : "Em đã có giây phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau...
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : "Tôi hứa" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : "Anh đã đến, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : " Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó...Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc."...

~DreamColl

Photos 30/11/2012

Chúc mọi người một buổi tối tốt lành ^^
~Dream Sanity

Photos 10/11/2012

mọi người cuối tuần vui vẻ
~

Untitled album 07/11/2012
Photos 28/08/2012

con phố nhỏ ngày nào giờ chỉ còn là kỉ niệm, một thời đã qua sẽ mãi ko bao giờ quay lại....hãy gìn giữ những kỉ niệm về quá khứ dù đẹp hay xấu dù thế nào thì đó vẫn là kỉ niệm thời bé thơ của ta....

Photos 05/06/2012

Chuyện Tình Cờ

Lần tình cờ thứ 1

"Em gì ơi."

Cái đuôi tóc ngủng ngoẳng quay lại, đôi mắt mở to thắc mắc - "Gì ạ?"

"Nhặt dùm anh quả bóng với" - Chàng trai nở nụ cười thân thiện.

Con nhỏ cúi đầu tìm quanh, chợt nhận ra quả bóng nằm ngay gốc cây phượng già trong sân. Nó khom ngừơi, cố ôm quả bóng lên trong khi tay kia giữ chặt quai ba lô, rướn người ném trả cho người đang chờ đợi bên kia cổng rào.

"Cảm ơn nhé" - Anh chàng chụp quả bóng, vừa ngẩng lên định hỏi - "Mà em tên g.." thì cô bé đã đi như chạy vào thư viện. Chỉ còn lại cái bóng hắn ngẩn ngơ trước buổi sớm bình mình hửng nắng.

Lần tình cờ thứ 2

"Chú ơi gần đây có tiệm vá xe nào ko?"

"Xa à. Qua ngã tư phía trước, rẽ trái, đi khoảng 200m nữa."

Cô học trò thở 1 hơi dài, ngước nhìn ông trời buổi trưa đang nhíu mày nhả nắng oi bức, rồi cố đẩy xe đi. Một người trông quen quen đang chạy ở hướng ngược lại.

"A, cô bé, em nhận ra anh ko?Lần trước vụ quả bóng đó!"

"À, phải rồi."

Như chỉ đợi cô gái nhận ra, chàng trai thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt rạng rỡ - "Xe em bị sao thế?"

"Chắc cán đinh." - Nhỏ đáp yểu xìu, và ghi đông xe đột nhiên bị chặn lại - "Để anh dắt cho, em chạy xe anh đi."

Hai hòn ngọc đen long lanh nhìn chàng trai hào hiệp, một thoáng xúc động cảm kích. Nhỏ từ chối, nhưng chàng trai cũng dắt bộ theo cùng. Quãng đường ngắn đi và trời trưa cũng bớt gay gắt hơn.

Lần tình cờ thứ 3

Thư viện chiều thứ bảy vắng vẻ quá, có vẻ thiên hạ người ta thích kéo nhau đi xem phim rạp và uống cà phê hơn là đi đọc sách. Nếu ko phải sáng mai thi, con nhỏ cũng chẳng ham thích gì chui vào đây trong lúc bạn bè đang tụ tập vui chơi.

"Ủa, anh...?" - Nó buộc miệng khi nhìn thấy anh chàng kia đang đứng săm soi mấy quyển sách, cũng ở ngay cái quầy mà nó đang tìm.

"Trời, lại là em? Ta có duyên nhỉ." - Chàng trai tỏ vẻ bất ngờ và thích thú. Nó nghía vội sang quyển sách anh ta đang cầm - "Anh cũng...thi TOEFL à?"

"Ko, anh đọc thêm thôi, còn em?"

"Sáng mai em thi, hihi. Vậy chắc anh đọc cũng nhiều, anh chỉ em quyển nào hay để đọc đi"

Cái góc nhỏ ở thư viện bỗng dưng rôm rả, hoàng hôn buông một màu nắng dễ chịu làm sao.

Một lần khác

"Anh Hai quên log out này!"

"Ờ, anh quên mất, lúc học ở Sin, laptop dùng 1 mình quen rồi."

"Nhưng giờ anh xài chung máy em mà..."

"Thì Út log out dùm anh đi hen, mới về nên chưa nhớ."

Cô nhỏ rà chuột sang chữ sign out nhưng dòng tên quen đập vào mắt nó. Trời ơi, ko lẽ có duyên đến vậy sao? Lén xem anh trai đã rời khỏi cửa, nó chọn 1 mail cũ ở cuối trang.

"Tao vừa phát hiện có cô bé dễ thương lắm hay đi thư viện sáng Chủ nhật, cái thư viện kế bên sân bóng chỗ tao và mày hay chơi ấy. Bên đó mày còn đá ko hen?"

Mail cũ thứ hai.

"Sáng đó tao quyết định chơi sớm thật sớm, canh cô nhỏ vừa tới thì ném banh qua rào. Dĩ nhiên là để nhờ nhặt dùm. Khổ nỗi chưa kịp hỏi tên thì đã chạy mất tiêu, hik hik."

Mail cũ thứ ba.

"Tao cứ sợ chọc nhầm bánh xe của ai đó thì tội chết, nhưng may mà ko sai sau 2 tuần mục kích. Keke. Nghĩ cũng hơi gian xảo nhưng biết làm sao mà tiếp cận, trong khi tao thì tương tư cái đuôi gà lủng lẳng đó mãi, ngủ mà vẫn còn mơ. Chắc làm vậy cũng ko bị trời phạt đâu ha mày? Thôi dù có phạt cũng ko sao vì bữa đó tao thấy hạnh phúc lắm, được đi bộ song song trò chuyện với người ta. Ko uổng công tao bỏ xe máy mà đạp hì hục chiếc xe cà tàng hồi cấp 2 để định nhường xe cho cô bé chạy."

Nhỏ ngồi ngẩn ra vài phút, sau đó bật cười 1 mình, click chuột vào Mail cũ thứ 4 nhưng trong lòng đã đoán được nội dung.

"Lần đầu tiên trong đời tao biết thế nào là gian khổ. Tao phải nghiên cứu suốt mấy đêm để đọc cái thứ TOEFL mắc dịch đó, vì tao dọ thám được từ...bà thủ thư rằng cô nàng sẽ thi Toefl tuần sau. Mày nghĩ tao điên phải ko? Biết sao được, cô gái nào cũng thích những câu chuyện tình cờ mà có hay biết đâu chẳng ai tình cờ gặp nhau 2-3 lần như trên phim cả."

Và...một lần nữa

"Trời, sao em ở đây? Lại còn mặc áo Liverpool! "

"Chúng ta có duyên mà, phải ko?"

Nhỏ nháy mắt với người bạn trai đang vò đầu thắc mắc, ko hiểu sao nàng biết hắn đang tụ tập với bạn bè, xem câu lạc bộ bóng đá yêu thích chơi trận chung kết, ở cái quán cà phê quen thuộc này.

"Ngốc ạ" - Nó khoác tay anh chàng - "Nếu anh biết tạo ra sự tình cờ thì em cũng biết vậy. Anh Hai đã cho em mượn cái áo này, nói cho em địa chỉ ở đây và việc còn lại của em chỉ là tìm anh đang ngồi đâu trong đám người hỗn độn này."

Chàng trai ngơ ngác mãi cho đến khi hiểu ra, xấu hổ gãi đầu để rồi cười trong hạnh phúc. Một buổi tối đẹp hơn mọi buổi tối nào, ánh đèn lung linh ngoài kia cứ sáng ngời như đôi mắt ai.

Photos 05/06/2012

Gửi em nơi thiên đường

Có lẽ chưa bao giờ anh phải trải qua một mùa đông dài và cô quạnh đến như vậy bởi mùa đông năm nay không còn em bên cạnh anh nữa. Hà Nội đã bước vào xuân rồi em ạ, mùa của cây trái đâm chồi nảy lộc, mùa của sự sống tràn trề. Anh cũng vậy, sức sống bắt đầu dần trỗi dậy trong anh. Ngoài trời mưa phùn không ngớt, câu nói của ai đó lại chợt hiện về trong suy nghĩ của anh. “Em ghét mưa lắm anh à”, anh hỏi "Tại sao em lại ghét mưa như vậy?" thì em nói “Mưa là nỗi buồn là những giọt nước mắt của những người đang yêu”, anh tự nhủ lòng mình rằng sẽ không bao giờ làm em buồn để những cơn mưa kia không có những giọt nước mắt của em.

Em còn nhớ không, mùa xuân năm nay là tròn 4 năm mình yêu nhau rồi đấy, một viễn cảnh về tương lai đã được vẽ ra sau khi cả hai đứa ra trường. Chẳng ai trong chúng ta nghĩ là mình lại xa nhau như vậy, đến bây giờ anh vẫn không dám tin vào điều đó, vết thương lòng trong anh không biết bao giờ có thể lành lại được, những ký ức cứ ùa về trong anh. Anh nhớ mỗi buổi tối khi anh đi học thêm về là anh lại nhắn tin cho em, mỗi ngày đều như vậy anh hỏi xem em đã ăn cơm chưa, em đang làm gì và ngày hôm nay em có nghĩ đến anh nhiều không? Và lần nào cũng vậy, em sẽ nhắn tin lại “Là em ăn rồi, hôm nay em chẳng nhớ anh tẹo nào vì em ghét anh lắm, bây giờ mới chịu nhắn tin cho em. Em vừa học bài xong, em đang đọc tin tức trên 24H” và tất nhiên Bạn trẻ cuộc sống là mục mà em thích nhất. Hễ hôm nay có tin gì hay là em lại bắt anh mở máy tính online bằng được để lắng nghe em kể hay tâm sự những câu chuyện trên đó, anh hỏi sao em hay đọc mục đó vậy thì em hồn nhiên trả lời “Em đọc xem có bao giờ anh viết thư tình cho em trên này không?”. Lúc đó, anh chỉ biết cười.... Đọc phải câu chuyện nào buồn là y như rằng em lại khóc thút thít và nũng nịu đòi anh kể chuyện cười cho nghe rồi mới chịu đi ngủ. Cứ vậy mà chẳng biết tự bao giờ anh lại mê mục Bạn trẻ cuộc sống giống em.

Thời gian thấm thoát đã ba năm trôi đi kể từ khi mình còn học lớp 12. Có tình yêu nào mà bình lặng tươi đẹp mãi được đâu? Để rồi chuyện gì đến nó cũng đã đến... 3 năm yêu nhau đầy hạnh phúc dường như những ưu điểm và hòa hợp về tâm hồn từ hai đứa đã dần dần hết mà thay vào đó là những mâu thuẫn gay gắt bắt đầu xảy ra, nhất là kể từ khi anh vô tình đọc được những tin nhắn quan tâm của em từ cậu bạn học cùng cấp 3. Anh đã hỏi em thì em nói “Không có gì với người ta và nói sẽ cắt đứt liên lạc”, anh đã tin em nhưng niềm tin ấy chẳng được bao lâu thì anh lại được thấy nhưng tin nhắn như vậy ở điện thoại em một lần nữa. Đầu óc anh bắt đầu choáng váng... anh quay lưng bước đi và không biết đằng sau lưng anh, em đang cảm thấy như thế nào nhưng em vẫn đứng đó và có lẽ em đã biết điều gì xảy ra.


Sau lần gặp ấy là một sự im lặng giữa hai người, im lặng đến ghê gớm, cảm giác ấy thật sợ hãi bởi những câu hỏi luôn hiện ra trong tâm trí anh rằng, chúng mình đã hết thật sao? Vậy là mình đã xa nhau, đã chia tay nhau thật sao? Nỗi đau ấy cứ gặm nhấm trong anh từng ngày...

Từng ngày của kỳ nghỉ hè anh mong điện thoại chờ đợi những lời giải thích từ em trong tuyệt vọng, anh nói mình sẽ không bao giờ khóc vì tình yêu nhưng những thay đổi này sao lại khó khăn với anh đến thế! Kết thúc kỳ nghỉ hè cũng là lúc anh chuẩn bị lên Hà Nội nhập học, anh bất ngờ nhận được tin nhắn từ em, em muốn gặp anh nói chuyện trước khi mình ra bến xe.

Hôm đó em đứng đợi anh ở gần nhà, khi nhìn thấy em, trông em đã tiều tụy đi nhiều, anh đã cố gắng để không thốt lên những lời tận sâu đáy lòng mình rằng, anh rất nhớ em. Em nói “Tại sao hôm đó anh lại đọc tin nhắn của em, anh không tin em". Anh đáp “Nếu em không đánh mất lòng tin ở anh một lần thì anh sẽ không làm vậy”, em nói thời gian đó anh và em xảy ra nhiều mâu thuẫn em muốn anh ghen chứ em chẳng có ý gì với người đó cả. Anh đã im lặng, em nói “nếu anh không tin em thì mình chia tay đi”. Anh chết đứng người, tim anh như ngừng đập không thể thốt lên lời. Anh cứ nghĩ gặp em sẽ nghe được những lời giải thích mà anh muốn nghe vậy mà em lại buông những lời nói như sét đánh bên tai vậy.

Lời chia tay thật dễ nói vậy sao em? Anh chỉ biết đứng nhìn theo em đi xa dần theo con đường ấy, bất chợt chiếc ô tô khuất sau dãy nhà của ngã ba lao tới, anh giật mình nhưng chỉ kịp nhìn, nó diễn ra quá nhanh, anh đứng đó trong bất lực và tuyệt vọng.

Chiếc xe kéo em đi một đoạn rồi mới dừng lại được, anh chạy đến bên em, ghì chặt em gào thét, gọi em nhưng đã quá muộn... Giá như lúc ấy anh không để em đi, giá như lúc ấy anh chạy theo và ôm em lại thì giờ đây anh không đau khổ như thế này!

Sự sợ hãi và cảnh tượng về tai nạn đó luôn hiện ra trước mắt anh, nỗi ám ảnh ấy có lẽ cả đời này anh không bao giờ quên được. Đám tang của em đầy nước mắt, anh đã khóc trong vô vọng... Người con trai ấy cũng có mặt, cậu ấy đến bên anh và nói “Tôi chỉ đơn phương đi ngang cuộc đời cô ấy, cậu mới chính là người mà cô ấy yêu thực sự, đừng quá đau buồn nữa”. Tim anh lại nhói lên một lần nữa dù đã quá muộn, ông trời đã bắt anh phải chứng kiến cảnh tượng ấy để anh phải đau khổ, dày vò tâm trí mình như một sự trả giá.

Ngày tháng trôi đi, tâm hồn anh héo úa tàn tạ như những chiếc lá mùa đông, ảm đạm như những cơn mưa xuân rả rích. Hàng đêm anh ngồi bên chiếc máy tính đọc những dòng tâm sự của mọi người, anh lại nghĩ đến em. Mưa xuân không biết bao giờ tạnh, nỗi đau này không biết bao giờ nguôi... Ngoài kia những cơn mưa không biết có còn nỗi buồn hay những giọt nước mắt của em không? Và anh đã quyết định viết những tâm sự này lên Bạn trẻ cuộc sống như một món quà dành tặng riêng cho em. Ở nơi thiên đường không biết em còn giữ những thói quen cũ không, có còn thích đọc được bức thư tình anh sẽ viết cho em hay không?

Ở nơi đó, nếu em thấy được anh đang sống như thế nào... thì hãy cầu chúc cho anh luôn được bình yên em nhé!

Anh mãi yêu em!

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Nguyen Chi Thanh Street
Hanoi
100000