Trang Phùng Xá, Mỹ Đức, Hà Nội đã đổi tên theo địa danh mới để phù hợp với sự thay đổi hành chính.
👉 Phùng Xá, Hồng Sơn, Hà Nội
Phùng Xá, Hồng Sơn, Hà Nội
Xã Phùng Xá- Huyện Mỹ Đức (cũ)
Người giữ “hồn” cho lụa Phùng Xá
Nguồn: HTV - Đài Hà Nội
12/02/2024
Giao hữu đầu Xuân giữa hai Thôn 🎊
01/05/2022
Ngày ấy và bây giở 🥰
30/04/2022
Tinh thần 30/4
01/05/2021
Quê hương chốn thanh bình 🙃
29/04/2021
Mọi người hãy cùng ủng hộ câu chuyện kỳ diệu của cô gái đến từ Phùng Xá, Mỹ Đức 🥰
💚
MS: 03
Tác giả: Đỗ Thị Thanh Hương
Nơi công tác: Khoa Ngoại tim mạch và Lồng ngực, Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức.
💚
Bài thi:
“ TỰ HÀO VỀ NGHỀ: TẬN CÙNG NỖI ĐAU LÀ HẠNH PHÚC”
Bố tôi là một bác sĩ, từ bé ước mơ của tôi là hình ảnh của người bố, không quản thời gian: ông tất bật từ sớm mai đến tối công việc của một bác sĩ thôn quê: tận tụy, hết lòng và nhẹ nhàng, cả làng có công có việc là có bố tôi, ông được cả làng quý trọng.
Tôi đã quyết tâm học từ ngày còn phổ thông để trở thành một Bác sĩ, nhưng kết quả thi của tôi không như mong đợi, thiếu điểm tôi không đỗ Bác sĩ, Bố tôi động viên tôi: thôi con gái học Điều dưỡng phù hợp hơn đỡ vất vả hơn con ạ, Tôi nghe lời bố đăng ký nguyện vọng học Điều dưỡng, những ngày đi học ở trường ở viện tôi thấy các cô chú Điều dưỡng vất vả, nhiều lúc suy nghĩ yếu lòng tôi muốn bỏ cuộc: vì công việc thì vất, lương thấp mà cũng chưa được mọi người tôn trọng.
Nhưng rồi đến ngày tôi cũng ra trường, may mắn tôi được nhận vào Bệnh viện Việt Đức. Nơi mà bố tôi từng kể, từng mơ ước trở thành một thầy thuốc ở đó, những ngày đầu tiên tôi thật bỡ ngỡ: tâm trạng vừa bồi hồi, vừa hạnh phúc nhưng cũng lo lắng vì mọi người ở đây công việc thì luôn bận rộn, hầu hết những gì tôi được học thì không đủ tự tin để làm việc, biết rằng để hòa nhập công việc tôi phải tranh thủ tham gia các công việc và không ngừng học hỏi để bắt được nhịp. Nhiều lần tôi tự hỏi sao công việc vất vả mà anh chị ở đây lại không than vãn mà đôi khi đâu đó tôi thấy họ rất vui vẻ và hạnh phúc. Dần dần thì tôi cũng tìm được câu trả lời là chỉ khi tận tụy hết lòng với người bệnh, hằng ngày nhìn người bệnh khỏe mạnh ra viện với nụ cười trên môi thì mới cảm nhận được cái hạnh phúc mong manh ấy.
Và một ngày nọ, tôi bỗng trở thành bệnh nhân. Khi đó, tôi thực sự cảm nhận được tận cùng của nỗi đau, tận cùng của cõi sinh tử, mới thấy được sự trân quý của nghề và người điều dưỡng hơn bao giờ hết.
Vào một chiều tối trong lúc đi làm về tôi đã gặp phải một tai nạn thảm khốc: mọi người sau này bảo tôi đã từng chết đi sống lại. Vâng tôi bị đa chấn thương nặng, vào một bệnh viện địa phương họ định trả tôi về với gia đình sau 10 tiếng đồng hồ hồi sức không kết quả. Nhưng... trong giây phút đường cùng Bố tôi chợt nghĩ ra và đưa tôi đến Bệnh viện Việt Đức cho dù không mấy hy vọng nhưng ông nghĩ nơi đó dù không được sinh ra nhưng tôi đã từng làm, chí ít các đồng nghiệp của tôi có cơ hội chăm sóc tôi lần cuối, và biết đâu may mắn lại đến với tôi.
Với bệnh tình nguy kịch: sốc đa chấn thương, tim thoi thóp khi đưa đến Bệnh viện, cuộc cấp cứu và phẫu thuật cho tôi kéo dài hơn 12 giờ đồng hồ. Các Thầy thuốc của nhiều chuyên khoa đã chung tay phẫu thuật. Sau phẫu thuật tình trạng của tôi thật tồi tệ: tôi hôn mê gần 1 tháng ròng, đó là một giấc ngủ dài đến với tôi. Trong giấc ngủ ấy, hàng ngày ngoài các bác sĩ giỏi đã không ngừng giúp cho tôi, thì không thể không nhắc đến các anh chị Điều dưỡng đồng nghiệp. Họ đã ở bên tôi tận tụy, ân cần và tràn trề sự hy vọng trong cái mỏng manh. Không những chăm cho tôi từng ly từng tý mà họ còn cùng cầu nguyện cho tôi, với một niềm tin mãnh liệt như bao người bệnh khác, cầu cho tôi được sống. Tình cảm ấy sau này khi tỉnh lại tôi đã cảm nhận được một cách rõ ràng, như bao lần tôi nhìn họ chăm sóc những người bệnh khác trước đó.
Sự thức tỉnh sau một tháng nằm hồi sức, với nhiều vết thương trên người, nghe bên cạnh những lời thì thầm động viên, lúc mắt tôi mở ra thì tràn ngập nụ cười và những cái nắm tay trìu mến: “Hương ơi cố lên nhé em, em nhất định sẽ vượt qua, em sẽ khỏe lại”.
Vâng, tôi hiểu rằng tôi đã một lần nữa được sinh ra và được cứu sống.
Ngày đầu tiên tập đi, chập chững với đôi nạng gỗ.
Tôi đã được ra viện và trở về. Bố tôi vui mừng khôn siết, con gái bố đã được cứu sống. Con hãy ở bên bố mẹ, không phải đi làm nữa. Bố nghĩ tôi không có sức khỏe để đi làm, nhưng rồi một ngày các đồng nghiệp các anh chị Điều dưỡng lại thăm tôi, động viên giúp tôi can đảm cố gắng và trở lại với công việc của mình.
Điều dưỡng với tôi giờ không đơn giản là một ước mơ, hay một sự đắn đo suy nghĩ. Điều dưỡng giờ là cuộc sống của tôi. Qua một thời gian trải nghiệm với nghề và hơn hết khi tôi là một người bệnh, tôi càng cảm thông hơn với sự đau đớn và sự hy vọng một ngày được khỏe mạnh của những người bệnh.
Hơn ai hết tôi mãi luôn tự hào về nghề của tôi - nghề Điều dưỡng, ở đâu đó chưa được tôn trọng, lương chưa cao. Nhưng với tôi, Người Điều dưỡng đã sinh ra tôi, nuôi dạy tôi biết trân quý giá trị của sự tận tụy và ân cần, cái nghề nâng giấc, giảm đi nổi đau của người bệnh.
Tôi tự hào là người Điều dưỡng Việt Đức, nó đã trở thành máu là thịt và tâm hồn của tôi.
Trân trọng!
02/09/2019
Thôn Hạ 2 vô địch mùa bóng 2019
Khoảnh khắc ghi lại trận Chung kết 2019
Thôn Hạ 2 vs Xóm Đò
17/08/2019
FC Đò vs FC Trại Thượng
17/08/2019
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Telephone
Website
Address
Phùng Xá
Hanoi