06/02/2023
Những nụ cười☺️☺️☺️
Hôm nay là ngày thứ 4 mình viết. Mới chỉ ngày thứ 4 thôi nhưng mình đã bắt đầu thấy táo… Hóa ra cái chữ nó chỉ loanh quanh trong đầu mình chứ khi mà xếp nó ra ngay ngắn cho có đường có lối thì nó cũng chả có nhiều đến vậy. Nhưng nếu càng như thế thì sự viết này càng cần phải thường xuyên hơn sao cho lúc cần, cái chữ tự động tuôn ra có hàng có lối, còn khi cần tĩnh lặng thì nó cũng ngủ yên.
Hôm nay mình được chị Thảo nói viết về “nụ cười.”☺️
Nghe thì có vẻ dễ. Bởi vì nụ cười là chủ đề rất thông dụng, có nhiều cái để nói. Nhưng càng chính vì thế thì chữ nghĩa càng bay loạn xạ.
Mình thích nụ cười lắm. Chính xác thì mình thích ngắm những nụ cười. Mình luôn cảm thấy một sự buông xả nhẹ nhàng khi nhìn ngắm người ta cười. Dù nụ cười đôi khi là gượng gạo. Hay là nụ cười hàm tiếu nhẹ nhàng. Mình đều thấy có niềm vui. ☺️
Mình nghĩ: nụ cười là cách khá đơn giản và dễ chịu để tạo thiện cảm. Gặp nhau, cười với nhau một cái, thế là thân nhau. Đấy là nụ cười “phổ thông” nhất. Mình dùng từ “phổ thông” vì cũng không biết dùng từ gì trong hoàn cảnh này – kiểu một nụ cười bình thường nhất ấy. Nói vậy để phân biệt với một số trường hợp nụ cười “không bình thường”. Ví dụ một ai đó trong lòng đang chất chứa ưu phiền, nhưng vẫn cố nở một nụ cười. Hoặc khi những ai đó không được ưa nhau lắm, nhưng gặp nhau vẫn cười một cái với nhau. Kể cả “không bình thường” như thế, thì mình cho rằng, nụ cười vẫn cứ đẹp vì ít ra nó thể hiện thiện ý của người cười muốn bình thường hóa cảm xúc, bình thường hóa mối quan hệ (hoặc ít ra là tỏ ra như thế).
Nụ cười mà mình thích nhất, là nụ cười mỉm nhẹ của những bậc tu. Thật là khó để diễn tả điều này. Nhưng mình thấy nụ cười của người tu hành nhẹ nhàng, trong trẻo. Cảm giác trong nụ cười có cả sự “không”. Đấy là cảm giác hoàn toàn hài lòng, hoàn toàn rỗng rang ấy! Một trạng thái mà mình tin ai cũng muốn trải qua!
Ngày xưa, mình hay được khen có nụ cười đẹp. Rồi một thời gian, mình không cười nữa. Rồi lại qua một thời gian, mình tập cười lại. Việc này thời gian đầu khá là khó khăn. Cảm giác như cơ mặt đã cứng hết lại khiến cho việc mở cơ không dễ dàng. Còn cơ lòng thì kéo vào trong. Nhưng mỗi ngày một chút, mở khẩu hình ra, nhe 6 chiếc răng cửa, nói “Chee” ☺️☺️☺️chút nào! Nụ cười dần trở lại.
Mình tin rằng, nụ cười mang theo rất nhiều ánh sáng. Nghĩ mà xem. Có phải bạn thấy khi cười, gương mặt chúng ta bừng sáng lên không? Sự nào cũng có thể xảy ra. Nếu để nó xảy ra với một nụ cười, mình tin rằng sự nào cũng tốt đẹp. Cười khi gặp chuyện không hay là để buông xả. Cười khi gặp chuyện vui là để lan toả. Nụ cười nào cũng tuyệt vời như nhau!☺️☺️☺️
Mỗi sáng ngủ dậy và mỗi tối trước khi đi ngủ, mình hay chọc bọn trẻ cười. Việc này không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Đôi khi mình mệt quá, mà bọn trẻ lại quậy quá, nên thay vì chọc cười, mình cáu, hoặc bọn trẻ cáu, hoặc cả 2. Nhưng dù sao thì cũng chả sao. Ngày mai mình lai làm lại. Lại chọc cười, hoặc lại cáu, và lại không sao cả. Dù sao mình vẫn thấy bọn trẻ quá may mắn được làm con mình, và mình cũng quá may mắn khi được làm mẹ chúng nó. Thế là đủ rồi!
Mình tin, ai cũng có rất nhiều nước mắt. Và ai cũng có cả một kho báu vô tận nụ cười. Ai chọn gì cũng đúng cả. Nhưng nếu sau cùng tất cả mọi thứ đều qua, thì tại sao ngay từ lúc bắt đầu, ta không chọn cười lên một cái? Nhỉ! Ít nhất là chúng ta vẫn còn răng 😊
05/02/2023
04/02/2023
03/02/2023
02/02/2023
14/11/2020
20/07/2020
16/07/2020
10/06/2020
07/11/2018