Thiền Viết

Thiền Viết

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Thiền Viết, Sport & recreation, 32 Phố Bà Triệu, Hanoi.

06/02/2023

Những nụ cười☺️☺️☺️

Hôm nay là ngày thứ 4 mình viết. Mới chỉ ngày thứ 4 thôi nhưng mình đã bắt đầu thấy táo… Hóa ra cái chữ nó chỉ loanh quanh trong đầu mình chứ khi mà xếp nó ra ngay ngắn cho có đường có lối thì nó cũng chả có nhiều đến vậy. Nhưng nếu càng như thế thì sự viết này càng cần phải thường xuyên hơn sao cho lúc cần, cái chữ tự động tuôn ra có hàng có lối, còn khi cần tĩnh lặng thì nó cũng ngủ yên.

Hôm nay mình được chị Thảo nói viết về “nụ cười.”☺️

Nghe thì có vẻ dễ. Bởi vì nụ cười là chủ đề rất thông dụng, có nhiều cái để nói. Nhưng càng chính vì thế thì chữ nghĩa càng bay loạn xạ.
Mình thích nụ cười lắm. Chính xác thì mình thích ngắm những nụ cười. Mình luôn cảm thấy một sự buông xả nhẹ nhàng khi nhìn ngắm người ta cười. Dù nụ cười đôi khi là gượng gạo. Hay là nụ cười hàm tiếu nhẹ nhàng. Mình đều thấy có niềm vui. ☺️

Mình nghĩ: nụ cười là cách khá đơn giản và dễ chịu để tạo thiện cảm. Gặp nhau, cười với nhau một cái, thế là thân nhau. Đấy là nụ cười “phổ thông” nhất. Mình dùng từ “phổ thông” vì cũng không biết dùng từ gì trong hoàn cảnh này – kiểu một nụ cười bình thường nhất ấy. Nói vậy để phân biệt với một số trường hợp nụ cười “không bình thường”. Ví dụ một ai đó trong lòng đang chất chứa ưu phiền, nhưng vẫn cố nở một nụ cười. Hoặc khi những ai đó không được ưa nhau lắm, nhưng gặp nhau vẫn cười một cái với nhau. Kể cả “không bình thường” như thế, thì mình cho rằng, nụ cười vẫn cứ đẹp vì ít ra nó thể hiện thiện ý của người cười muốn bình thường hóa cảm xúc, bình thường hóa mối quan hệ (hoặc ít ra là tỏ ra như thế).

Nụ cười mà mình thích nhất, là nụ cười mỉm nhẹ của những bậc tu. Thật là khó để diễn tả điều này. Nhưng mình thấy nụ cười của người tu hành nhẹ nhàng, trong trẻo. Cảm giác trong nụ cười có cả sự “không”. Đấy là cảm giác hoàn toàn hài lòng, hoàn toàn rỗng rang ấy! Một trạng thái mà mình tin ai cũng muốn trải qua!

Ngày xưa, mình hay được khen có nụ cười đẹp. Rồi một thời gian, mình không cười nữa. Rồi lại qua một thời gian, mình tập cười lại. Việc này thời gian đầu khá là khó khăn. Cảm giác như cơ mặt đã cứng hết lại khiến cho việc mở cơ không dễ dàng. Còn cơ lòng thì kéo vào trong. Nhưng mỗi ngày một chút, mở khẩu hình ra, nhe 6 chiếc răng cửa, nói “Chee” ☺️☺️☺️chút nào! Nụ cười dần trở lại.

Mình tin rằng, nụ cười mang theo rất nhiều ánh sáng. Nghĩ mà xem. Có phải bạn thấy khi cười, gương mặt chúng ta bừng sáng lên không? Sự nào cũng có thể xảy ra. Nếu để nó xảy ra với một nụ cười, mình tin rằng sự nào cũng tốt đẹp. Cười khi gặp chuyện không hay là để buông xả. Cười khi gặp chuyện vui là để lan toả. Nụ cười nào cũng tuyệt vời như nhau!☺️☺️☺️

Mỗi sáng ngủ dậy và mỗi tối trước khi đi ngủ, mình hay chọc bọn trẻ cười. Việc này không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Đôi khi mình mệt quá, mà bọn trẻ lại quậy quá, nên thay vì chọc cười, mình cáu, hoặc bọn trẻ cáu, hoặc cả 2. Nhưng dù sao thì cũng chả sao. Ngày mai mình lai làm lại. Lại chọc cười, hoặc lại cáu, và lại không sao cả. Dù sao mình vẫn thấy bọn trẻ quá may mắn được làm con mình, và mình cũng quá may mắn khi được làm mẹ chúng nó. Thế là đủ rồi!

Mình tin, ai cũng có rất nhiều nước mắt. Và ai cũng có cả một kho báu vô tận nụ cười. Ai chọn gì cũng đúng cả. Nhưng nếu sau cùng tất cả mọi thứ đều qua, thì tại sao ngay từ lúc bắt đầu, ta không chọn cười lên một cái? Nhỉ! Ít nhất là chúng ta vẫn còn răng 😊

05/02/2023

Hôm nay chủ đề chúng mình được giao là chia sẻ về một câu, một đoạn trong cuốn sách nào đó mà bạn đã đọc. Thú thật là mình không hề đọc nhiều sách. 5 năm qua, cuốn sách mà mình đọc nhiều nhất chính là chính mình đến nỗi có thời điểm, mình còn ngưng không đọc sách nữa để giữ cho tâm mình ít ý niệm nhất có thể. Cho đến dạo gần đây mới đọc lại thì chủ yếu vẫn chỉ là dòng sách y. Vậy nên khá là khó để lựa chọn một đoạn nào đó và chia sẻ. May sao, trong cuốn “Dinh dưỡng bị thất truyền” của Tiến sỹ Vương Đào lại có đoạn này.

Đoạn này nằm trong một phân đoạn dài hơn, nói về khả năng tự phục hồi của cơ thể - một khả năng cực kỳ vi diệu, đáng ngạc nhiên mà chúng ta hầu như đã coi nó là hiển nhiên phải thế. Ý niệm này được ông diễn dịch khá dàn trải nên thật khó để chọn một đoạn cô đọng để nói về, đành chụp lại đoạn tô đậm trên để chia sẻ nhưng điều mình muốn bàn thì rộng hơn một chút: Cơ thể chúng ta vô cùng kỳ diệu.

Mình xuất thân không phải dân y. Đến thời điểm này nhận mình là dân y lại càng không dám. Thật ra mình cũng chẳng dám nhận mình là gì cả bởi mình cảm thấy bất kỳ một chức danh nào cũng đang khiến mình bị thu hẹp trong đó, trong khi mục đích của mình là hoàn thiện những góc còn thiếu trong mình. Một trong những góc thiếu đó là sức khỏe.

Mình hồi bé nói là yếu cũng không đúng, nhưng nói là khỏe lại càng không đúng. Bác hàng xóm từng ước con gái bác cao bằng mình thôi, trong khi mẹ mình thì không ít lần chứng kiến cảnh mình đang đứng bình thường bỗng nhiên đổ rầm trước mặt vì xém xỉu. Mình ở trong tình trạng lúc khỏe lúc gió thổi bay như vậy thường xuyên dù đã từng đi khám chữa khá nhiều thầy, sử dụng khá nhiều thuốc. Vì cũng đúng như những dòng tô đậm kia: mình không hề biết dùng thứ gì để sửa chữa lại những hỏng hóc bên trong mình.

Lại kể thêm một câu chuyện khác, tuần này mình học thêm một chứng bệnh gọi là “Tâm căn suy nhược” để ám chỉ những căn bệnh liên quan đến tim mạch, tâm lý..Khái niệm “tâm” trong đông y khá rộng nên mình nói sơ bộ vậy. Mỗi dạng thể hiện ra bên ngoài của chứng này đều có những phương thuốc cổ phương để sửa chữa. Thế nhưng khi mình hỏi thầy, những bệnh như vậy liệu có thể một sớm một chiều mà chữa khỏi không? Thì câu trả lời là: “Hoàn toàn nằm ở người bệnh”, vì thực ra, cái giúp họ khỏe mạnh phần nhiều nằm ở bên trong chính họ. Nâng cao nội lực là cách chữa bệnh tốt nhất.

Trong hành trình hỗ trợ người khác khỏe lên, mình thấy những ai có niềm tin vào bản thân, dám thử, dám sai, dám thử lại, luôn cho bản thân 1 cơ hội…có kiên trì thì kết quả thường có nhiều cải thiện hơn. Điều này cũng không có gì là lạ. Bởi bệnh tật không tự nhiên xuất hiện sau một đêm. Nó là kết quả của những thói quen sai lầm lặp lại mỗi ngày. Hệ quả của việc chạy ra bên ngoài thay vì chú tâm vào bên trong. Chính vì vậy, sửa thói quen, quay lại bên trong là việc đầu tiên và cần thiết để duy trì sức khỏe ổn định. Chuyện này trong một vài dòng nói ra thì thật khó, mà nói đủ thì lại quá dài.

Chúng ta thật sự quá thông minh. Nhưng chúng ta lại đi tìm cái bên ngoài quá nhiều, trong khi kho báu thật sự nằm ở bên trong! Trở về bên trong là cách duy nhất để khai thác kho báu vô biên đó, kể cả kho báu có tên “sức khỏe”! Bạn nha!

04/02/2023

Trăng

Hôm nay mình được giao đề tài viết về Trăng – một chủ đề thật đẹp cho ngày rằm tháng giêng. Lúc vừa đọc về đề tài này, trong đầu mình hiện lên kỷ niệm những buổi tối hồi mình bé xíu, mình hay lang thang ra triền đê ngồi hóng mát. Ánh trăng trải dài dịu dàng, êm ái khiến lòng mình rất dễ chịu. Nhưng đó không phải cái mình muốn nói khi nói về Trăng!

Các mình muốn nói về Trăng là: Tính thay đổi và tính phản chiếu của nó. Người ta luôn mong đến rằm để được ngắm trăng không? Ngăm trăng tròn, sáng trưng, đẹp đẽ. Nhưng thực sự thì trăng đâu chỉ có ở đó vào ngày rằm. Trăng luôn ở đó tất cả các ngày trong tháng, tất cả các tháng trong năm. Nó ở đó với nhiều hình dạng, lúc tròn lúc méo, lúc dẻ quạt lúc. Nó ở đó lúc sáng lúc mờ, lúc tối thui. Nó chuyển biến từng phút, từng phút một. Chẳng lúc nào giống lúc nào cả. Đó! Đấy chính là sự thay đổi!

Trước đây, mình sợ sự thay đổi lắm. Thật khó nắm bắt và mờ ảo. Làm sao biết điều gì xảy tới. Nhưng bây giờ, mình thấy thật may mắn vì mọi thứ thay đổi. Vì nếu không thay đổi, người ta làm sao mà lớn lên. Nếu không thay đổi, người ta có thể mãi mãi ở trong 1 trạng thái như thế. Trạng thái gầy hay béo, hạnh phúc hay đau khổ…Nếu ở trong trạng thái hoàn hảo thì thật tuyệt nhưng vấn đề nằm ở chỗ không có trạng thái hoàn hảo cho bất kỳ ai. Nên thật may mắn vì đã có sự thay đổi. Thay đổi để hoàn hảo. Như cách ngày mùng 1, trăng vẫn ở đó nhưng tối thui, chẳng ai nhìn thấy. Cho đến khi nó tròn dần, tròn dần và rực rỡ lửng lơ treo trên cao trong ngày rằm! Hay chưa! Thay đổi thật là tuyệt!

Rồi ngắm trăng, mình lại thấy nữa. Vẫn là cái ý trên thôi. Nhưng mình thấy, trăng ở đó tất cả các ngày, tất cả các giờ. Nhưng đầu tháng mình thấy trăng méo mảnh như sợi chỉ. Ngày rằm mình thấy trăng tròn xoe. Thế là sao? Là lừa dối à? 😊) Thật ra thì trăng vẫn như cũ, nhưng góc chiếu mà con người ta nhìn ra nó thì đã thay đổi. Góc chiếu thay đổi nên hình ảnh bạn nhìn trăng cũng thay đổi. Trăng thật ra lúc nào cũng là 1 hành tinh vậy thôi. Còn hình ảnh bạn nhìn thấy là phản chiếu ánh sáng của mặt trời lên mặt trăng và tới mắt của bạn. Một hành tinh phản ánh thành nhiều phiên bản. Cũng giống như vậy. Một bạn, nhưng rất có thể có nhiều phiên bản trong mắt thế giới, tùy góc chiếu mà họ nhìn bạn là từ đâu. Vậy thì, người ta thấy bạn tròn hay bạn méo liệu có phải do bản chất của bạn, hay do góc nhìn của người đó? Và nếu không phải bản chất của bạn, thì bạn có cần dính mắc băn khoăn về nó không?

Rông dài một tý, văn hoa một tý, mà thực ra ngày mai là rằm tháng giêng đó. Hãy dành thời gian ngắm chút trăng đầu năm nha! Với mình, hình dáng nào, trăng cũng đẹp! Và mỗi lần ngắm trăng mình luôn tự hỏi: điều gì giữ cho mọi thứ trong trạng thái lơ lửng hoàn hảo như thế! Nhỉ!

Love you to the moon and back 3000 ❤️❤️❤️

Photos from Thiền Viết's post 03/02/2023

Hôm nay là ngày thứ 2. Hôm nay mình sẽ viết về hoa.

Khi nhận được từ khóa này, tự nhiên có mấy hình ảnh hiện lên trong đầu mình. Một là hình ảnh người phụ nữ khai hoa nở nhụy (sinh đẻ).

Chào đời – sinh ra là một quyết định quan trọng của cả người con và người mẹ. Bước vào cuộc đời là cuộc chiến đấu với vô vàn cảm xúc hỉ nộ ái ố. Với yêu thương và hờn giận. Sẽ thật tuyệt nếu bạn hiểu chính mình và được sống giữa những người thương yêu. Nhưng ngay cả khi có hiểu lầm, ngay cả khi có nỗi buồn, thì xin bạn hãy nhớ, mình là kết quả của một cuộc khai hoa nở nhụy. Mà đã là khai hoa, hẳn điều đó phải rất đẹp và thiêng liêng.

Truyền thuyết nói rằng khi Đức Phật đản sanh, 7 bước đi đầu tiên của ngài, dưới chân, 7 bông sen chớm nở. Cả cuộc đời Ngài – cuộc đời của một thái tử bậc nhất giàu có, được bao bọc bởi tình yêu thương và sự đầy đủ. Nhưng sâu thẳm bên trong vẫn có một sự thôi thúc ra đi tìm con đường giải thoát. 29 tuổi Ngài rời kinh thành. 35 tuổi Ngài thành đạo. Dưới gốc Sala, hoa rải quanh nơi Ngài ngồi. Và năm 80 tuổi khi Ngài tịch diệt, dưới gốc Sala, hoa rải quanh nơi Ngài nằm.
Người ta nói rằng, nếu cúng hoa lên Phật, thì quả báo có được sẽ là dung nhan tươi tắn. Có lẽ đúng. Bởi khi cúng hoa lên Phật, ít nhiều lòng người dâng hoa sẽ có ý nghĩ thành kính xin được dâng thứ đẹp đẽ và thơm ngát này tới Ngài. Sự thành kính và lương thiện trong lòng tự nhiên sẽ nở trên gương mặt, trở nên hài hòa và yêu thương hơn. Năm ngoái mùa sen quan âm nở rộ, mình biết có một cô gái đã phát tâm cúng 1000 bông sen lên chùa. Trong lòng cô ấy lúc đó chắc chắn rất hoan hỉ!

Thật ra, chưa cần lên chùa cúng hoa, chỉ cần cúng hoa lên bàn thờ gia tiên với tâm thành kính, chắc chắn lòng người cũng nở hoa rồi.
Thật ra cũng chưa cần cúng, chỉ cần trao nhau một bông hoa đẹp, giữa 2 người chắc chắn cũng có những mối yêu thương.
Khi người nam yêu một người nữ, họ đem tặng người nữ một bó hoa thơm.
Khi người con yêu thương mẹ cha, trân quý thầy cô, người ta đem dâng tặng hoa như một lời cảm ơn!
Nhìn hoa, tâm hồn người ta dễ dàng lắng dịu.

Hoa vốn dĩ là kết tinh những thứ đẹp nhất của cây, là phần thu hút nhất của cây. Người ta hay nói: Hãy sống như một bông hoa: không vì ai mà nở rộ, cũng chẳng vì ai mà lụi tàn. Kỳ thực câu nói đó đúng nhưng có lẽ chưa đủ. Hoa sống đời hoa vì chính hoa. Hoa ở đây để nối dài thêm sự sống của cây. Hoa đẹp sẽ đưa ong bướm đến kết nhụy. Hoa thành quả, thành hạt. Hạt thành mầm, thành cây xanh. Đời sống của chúng ta cũng vậy. Không vì ai nở, chẳng vì ai lụi tàn. Chúng ta nở vì chính chúng ta. Để chuyển tiếp sự sống này, trở thành phiên bản tốt đẹp hơn mỗi ngày, để kéo dài thêm nữa, thêm nữa những đời hoa.

Dù hôm nay, bạn mới chỉ là hạt mầm vùi dưới 3 lớp đất sâu, dù hôm nay, bạn đang b**g khỏi lớp vỏ lụa, da thịt chà xát vào đất đau rát, thì tin rằng, với sự kham nhẫn và chăm chỉ, một ngày nọ, hạt mầm sẽ chui khỏi mặt đất, lớn lên, khai hoa mở nhụy. Quá trình ấy đương nhiên không thể kéo dài 1 ngày, 2 ngày. Quá trình ấy có thể tính bằng tháng, bằng năm, thậm chí bằng 10 năm. Như cây sâm ngọc linh vậy đó, mỗi năm chỉ lên thêm 1 đốt bé xíu. Nhưng có hề gì. Chỉ cần bạn vẫn kham nhẫn. Chỉ cần bạn vẫn nỗ lực. Tin rằng, có ngày bạn sẽ nở hoa!

Mỗi ngày tốt lên 1 chút. Mỗi ngày là một bông hoa!

Photos from Thiền Viết's post 02/02/2023

Mình vừa quyết định tham gia 1 group viết để trở lại với thói quen viết mỗi ngày. Viết là nghề cũ của mình nhưng mình đã bỏ viết từ mấy năm trước, khi mình bỏ báo. Khi đó trong đầu mình có ý nghĩ: Nếu việc viết không được dùng để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn thì tôi sẽ không viết nữa. Và mình từ chối viết luôn từ ngày đó.

Nhưng có lẽ, bây giờ là thời điểm phù hợp để mình trở lại. Và mình quyết định dù sáng dù tối, mình sẽ vẫn sống với 100% bằng cách post những thứ mình viết hàng ngày lên ở đây, như một lời cam kết với bản thân về sự quay lại này.

Chủ đề của hôm nay mình nhận được là RÁC.

Ồ! Thú vị phết.

Rác là thứ có mặt trong bất kỳ cuộc sống của ai, ở rất nhiều hình thái. Rác với người chỉn chu sạch sẽ đôi khi chỉ là 1 tờ giấy nằm lăn lốc trên bàn. Nhưng rác của một người nghèo khó có khi là thứ gì đó mà không thể sử dụng thêm 1 lần nào nữa rồi như chiếc giầy te tua đã qua 3 đời tái sử dụng, hôi rình và rách lỗ chỗ. Vậy hóa ra, việc 1 thứ có được gọi là rác hay không không nằm ở bản thân thứ đó, mà đôi khi là do cách người ta nhìn nó. Rác với người này có khi lại chẳng phải là rác của người kia.

Và cũng có thể thứ bạn coi là rác có thể lại chẳng phải là rác của người khác, nên mới có chuyện rất nhiều thứ được coi là “rác” khi đến với người khác, lại có một cuộc sống mới có khi rực rỡ hơn rất nhiều so với đời sống ban đầu của nó.

Cách đây mấy năm, mình có biết 1 page Décor. Các bạn ấy sử dụng những bàn ghế cũ, cửa sổ cũ, chai lọ, bóng đèn cũ sơn sửa, lắp ghép lại để tạo nên những đồ trang trí nội thất rất xinh xắn đáng yêu. Mình không biết giá của những món đồ bên đó là bao nhiêu. Nhưng 1 hồi mình cũng gặp 1 mô hình tương tự ngay ở phố Tràng Tiền, thì 1 chiếc lọ hoa tái chế người ta bán cũng khá cao. Vậy đó! Ngay cả khi là rác, dường như ta vẫn có quyền mơ về việc nâng tầm giá trị. Vấn đề là ta ở với ai thôi!

Rồi trước đây mình cũng hay đọc báo, thấy người ta có nói về một số trường hợp ở các nước phương Tây, một số người quyết định sống đời sống không cần tiền bằng cách dựa vào những thùng/ bãi rác. Họ kiếm ăn từ chính những thùng rác – nơi họ nhận ra, nhiều người sẵn sàng vứt đi cả ¾ bữa ăn thịnh soạn của mình, hay những món đồ đóng hộp chưa hết hạn còn nguyên seal. Họ lựa chọn quần áo từ những bãi rác nơi người ta sẵn sàng bỏ đi rất nhiều bộ đồ còn mới để nhường tủ cho những bộ đồ mới hơn mà người ta muốn đưa về. Những người sống dựa vào rác đó, mình trộm nghĩ, họ dường như đã vứt bỏ đi bản ngã của mình – 1 thứ có vẻ như rất quan trọng trong xã hội (chỉ là có vẻ như thôi nhé. Còn nó có thực sự quan trọng hay không bạn mới là người quyết định). Ồ! Viết đến đoạn này mình chợt nghĩ về những bậc tỳ kheo thọ hạnh đầu đà dưới thời Đức Phật – những người chỉ dùng y rách lượm từ các bãi rác và ăn đồ ăn được cúng dường từ những người nghèo khó!

Vậy đó. Tóm lại là rác của người này có thể là của báu của người kia. Và ngay cả khi là rác thì nó vẫn có thể có một đời sống “sau rác” thật sự có ích và rực rỡ.

Đấy là với thứ rác vật lý. Thứ này khá dễ nhìn và dễ phân loại, quyết định. Có 1 thứ rác khó nhìn hơn nhưng rất nhiều người gặp phải, xả ra hàng ngày: đó là rác tinh thần.

Rác tinh thần là những suy nghĩ, cảm xúc tiêu cực mà mình tạo ra trong đời sống hàng ngày, cho chính mình hay cho môi trường xung quanh. Thứ này nói thì lại sợ bị bảo dạy đời nên tớ chả nói nhiều đâu. Nhưng quả thực, rác tinh thần là thứ có khả năng tàn phá khủng khiếp ấy.

Ví thử nha. Bình thường người ta nuôi con và cho rằng quát 1 tí bọn trẻ nó không chết. Nhưng người làm cha làm mẹ có khi không biết, chỉ 1 lần quát trẻ không đúng cách có thể đóng lại cánh cửa giao tiếp giữa cha mẹ và con. Giống như cách bạn xả 1 đống rác to thù lù ngay trước cửa vào ngôi nhà Tâm của đứa trẻ vậy. Và từ đó mãi về sau, nếu không có ai chịu dọn nó đi, quan hệ cha mẹ - con cái vĩnh viễn như người đứng trong và người đứng ngoài ngôi nhà – không bao giờ có thể đồng nhất được.

Rồi cái đó cũng còn dễ nhìn. Khó nhìn hơn chính là rác bạn tự xả vào chân mình. Đúng rồi! Mình nói đúng đó! Trong đời có bao giờ bạn có những suy nghĩ: Mình là đứa thất bại. Mình không đáng có được thứ ABC…mình không thể làm được việc này việc khác…Hoặc là trở lại với trường hợp xả rác vào người khác đi. Bạn xả giận vào con! Bạn nghĩ chỉ mình con là bị vướng rác thôi sao? Khum! Người đầu tiên bị dính rác chính là chúng ta. Nhưng chúng ta rất khó nhận ra điều đó! Cơn sân giận sẽ qua, nhưng mãi mãi, lằn ranh mà bạn đã đổ rác lên trong tâm mình, thì vẫn còn đó. Lần sau và lần sau nữa, bãi rác sẽ kéo chúng ta lại gần nó, lại gần nó hơn cho tới khi tâm ta toàn là rác!

Hix! Nghe thật thảm thương! Nhưng thôi! Vui lên đi các bạn vì tin mừng là chúng ta có khả năng xả rác thì cũng có khả năng dọn rác!

Việc dọn rác ở bên ngoài, là quét dọn, vun lại, phân loại rác, tái chế tùy tình hình. Còn việc dọn rác bên trong thì đơn giản hơn. Đó là ngồi xuống, ngừng xả rác là bước đầu tiên. Rồi tạo không gian và đủ thời gian để rác chuyển hóa. Rồi gieo xuống đó một mầm sen khỏe mạnh an lành. Từng bước, từng bước thôi. Mud nutures Lotus! Tada! Một ngày kia, chiếc hố rác trong tâm kia sẽ biến thành 1 vườn sen thơm ngát!

Nguyện chúng cho năm mới, sẽ thêm nhiều vườn sen nở ngát thơm! Mong cho các bạn được nếm trải hương vị an vui hòa hợp.
Yêu Thương và Biết Ơn những đống rác đã vun bồi nên sen!

14/11/2020

Nếu không làm việc này thì tôi làm gì khác?
Uh đấy! Hôm nay có bạn trong group đăng hỏi tìm việc. Đại khái bạn đã quá căng thẳng với các công việc cũ, đã nghỉ việc 1 thời gian nhưng chưa handle được trạng thái tâm lý của bản thân. Lại tiếp tục với câu hỏi làm gì?

Mình cũng soi lại mình. Đợt này bầu, mình làm dữ lắm vì mới chuyển sang đơn vị mới. Tưởng gần nhà thì nhàn hơn mà ai ngờ làm ngày làm tối (theo đúng nghĩa luôn nha). Thành ra thời gian gần cuối hụt hơi thật sự. Mình bị tiểu đường thai kì do ăn uống nghỉ ngơi linh tinh. Tới tuần rồi thì quyết định xin nghỉ sinh sớm vì quá mệt hem chịu nổi nữa.

Thế xong nguyên tuần nghỉ, mình chỉ ngủ. Dậy ăn, rồi thiền. Rồi làm mấy việc nhà cửa chậm thật là chậm. Kiểu đang làm mệt quá bỏ đấy thở rồi lúc sau hết mệt làm tiếp.

Thế xong mình thấy, ôi trời bao năm mình hành hạ cái thân này, cái tâm này ghê quá. Lúc ngồi thiền, cả tâm, cả thân đều căng hết cỡ ra. Đau đau là. Đấy! Đau thế mà vẫn ráng chịu. Vẫn cứ đi làm hùng hục dù đồng lương ít ỏi và môi trường cảm xúc khá độc hại từ ngày này sang ngày khác. Thế xong mình tự nói với mình: Ôi! Hôm sau không đi làm lại như thế này nữa đâu!

Nhưng không đi làm lại như thế này thì mình làm gì?
Mình chả biết! Mình chỉ muốn thử thả trôi 1 lần xem đời làm gì nhau. Suốt từ ngày nghỉ đầu tiên đến trọn 1 tuần, thân và tâm đã nhẹ hơn rất nhiều. Thế xong lúc em gái qua chơi hỏi: Vậy chị có định sau sinh đặt mục tiêu abc gì không? Mình nói: Không! Chị chả có mục tiêu gì cả. Chị chỉ cảm nhận thôi.

Uh thật sự là đúng như vậy đấy. 1 ngày mọi sự đã có thể khác. 1 tháng, hay 1 năm mọi sự đã có thể khác lắm. Nhưng trước khi nó khác đi, mình có một việc cần làm, đó là nhìn ra và chấp nhận nó đúng như nó đang xảy ra đã.

Cũng như việc mình ngồi thiền. Đau thì buông ra vậy. Cứ thế mà nhìn thôi. Cơn đau có thể sớm qua. Cũng có thể kéo dài từ thời này sang thời khác. Nhưng nếu mình cứ bám vào nó, cứ soi kéo lấy nó thì sẽ càng đau hơn. Chi bằng cứ kệ đấy. Để xem nó thế nào!

Vậy nên quay trở lại câu hỏi: nếu không làm việc này, mình sẽ làm gì?
Ôi! Mình không biết! Nhưng có lẽ mình sẽ thở cái đã! Uh mình vẫn thở thôi. Nhưng lần này mình sẽ thở một cách biết hơn!

Vậy nên đừng hỏi làm gì nữa. Chỉ cần ngồi xuống thở đi!

20/07/2020

Tiếp theo về Vipassana
Hôm nọ mới nói đến phần tại sao mình giới thiệu Vipassana
Như mình đã nói, Vipassana là công cụ duy nhất cho đến giờ mình dùng để hiểu bản thân.
Trước đây khi có cảm giác đau khổ, khó chịu, mình chỉ biết chịu đựng và suy luận mà không có cách nào để hiểu nó cả. Câu hỏi mình hay đặt ra là: “Tại sao?”
Với Vipassana, mình được dạy rằng mỗi cảm giác, cảm xúc và suy nghĩ đều có liên quan đến nhau. Việc thực hành quan sát các cảm giác sẽ giúp mình hiểu mối liên hệ của chúng với cảm xúc, suy nghĩ. Quan sát mà không phản ứng, các cảm giác sẽ tự trồi lên và tự mất đi. Đường nhiên khi đó, cảm xúc và suy nghĩ cũng như vậy.
Trước đây, mình thường nghe các khái niệm như chánh niệm, quan sát sự thật đúng như là. Vân vân và mây mây. Nhưng mình chả hiểu chánh niệm là cái quái gì. Ngay cả khi cố gắng tập trung vào một công việc gì đó, tâm trí mình vẫn đi lang thang hết chỗ này đến chỗ khác.
Nhưng bây giờ quan thời gian thực hành Vipassana, việc tập trung đối với mình trở nên dễ hơn. Tất nhiên tâm trí mình vẫn đi lang thang, nhưng mình nhận biết nó nhanh hơn. Và do đó khi có những ý nghĩ độc hại phát sinh, mình cũng đưa tâm quay trở lại nhanh hơn, thoát khỏi các suy nghĩ đó nhanh hơn, nhờ đó ít bị ảnh hưởng hơn.
Tất nhiên thời điểm này mình không muốn chia sẻ sâu hơn về các tác động khác của Vipassana. Nhưng Vipassana chắc chắn mang đến cho người học nhiều hơn như thế này rất nhiều.

5. Bắt đầu học Vipassana như thế nào?

Như mình chia sẻ, hiện có nhiều Thiền sư và trung tâm thiền trên thế giới dạy Vipassana. Các bạn có thể tìm thêm các từ khoá như Thiền Minh sát tuệ. Chúng đều là một.
Có một group những người thực hành Vipassana hoặc mong muốn thực hành Vipassana. Các bạn có thể theo dõi để tìm hiểu thêm.
https://www.facebook.com/thuchanhvipassana/
Còn đối với khoá thiền của Thầy S.N.Goenka, có một hệ thống các trung tâm trên thế giới. Hiện tại Việt Nam có 3 trung tâm tại Sóc Sơn, Củ Chi và Thủ Đức. Các bạn có thể xem thêm tại link này. Có các nội dung sơ qua về Vipassana, lịch tổ chức khoá thiền và cách thức đăng ký. Tuy nhiên hiện tại các khoá thiền mới đang bị tạm ngưng do ảnh hưởng của dịch Covid-19. Chúng mình phải chờ một thời gian nhé.
https://www.dhamma.org/vi/schedules/noncenter/vn
Vipasana thực sự là trải nghiệm thay đổi cuộc đời của bất kỳ ai. Mình tin như thế. Đó là lí do mình luôn mong ai dù yêu, dù ghét mình đều biết đến. Ai yêu mình thì quá xứng đáng được thọ nhận Vipassana. Ai ghét mình thì họ đến Vipassana để khỏi bị cảm giác ghét dày vò luôn.
Một số link khác review về khoá thiền các bạn có thể tham khảo thêm ở đây.
https://www.youtube.com/watch?v=kHW14by9K2w
https://medium.com//review-kh%C3%B3a-thi%E1%BB%81n-vipassana-10-ng%C3%A0y-b9baa1eee80f

Một note là: Vipassana không phải là phương pháp có thể tự học online. Bạn cần dành thời gian nghiêm túc cho nó dưới sự hướng dẫn của một vị thiền sư được chứng nhận.

Chúc các bạn luôn an lạc, hoà hợp và hạnh phúc
Bhavatu Sabba Mangala
Ảnh: Trung tâm Thiền Vipassana Củ Chi

16/07/2020

Đã 2 năm kể từ khi mình tham gia khoá thiền Vipassana đầu tiên một cách trọn vẹn.
Ngay từ ngày ấy, mình đã nguyện sẽ viết về Vipassana, sẽ bằng chút sức mọn của mình đưa khái niệm Vipassana đến với những ai có duyên.
Và ngày đó chính là hôm nay khi mình quyết định chia sẻ về Vipassana và khoá thiền 10 ngày theo truyền thống của thầy GoenkaJ tới các bạn.
Hi vọng những ai hữu duyên có thể đọc.

1. Vì sao mình đi Vipassana
Mình đi Vipassana sau 1 thời gian trầm cảm vì nhiều chuyện gia đình và công việc. Thời điểm đấy mình không còn biết mình là ai, mình cần gì, tại sao cuộc sống của mình luôn rối tung lên?
Mình đã tham gia 1 lớp học thiền và ở đó, người dạy nhắc đến việc tham gia 1 khoá thiền trọn vẹn 10 ngày giữ yên lặng. Ở đó mỗi người chỉ tự làm việc với chính mình, không ai quấy rầy bất kỳ ai. Nguyên ý tưởng có được 10 ngày trọn vẹn không tiếp xúc với ai thôi đã là một điều khiến mình mong muốn phải đến bằng được với Vipassana rồi, dù ở đó mình có học được gì hay không. Bởi hơn bao giờ hết mình thực sự cần sự tĩnh lặng ấy.

2. Vipassana là gì?
Mình đi Vipassana như đã nói trước hết chính vì 10 ngày tĩnh lặng – cái mà mình tin bất kỳ ai cũng có lúc cần tới- để tách mình khỏi trách nhiệm, khỏi cơm áo gạo tiền, khỏi đủ thứ hầm bà lằng khác.
Chỉ cho đến bài pháp thoại đầu tiên, mình mới hiểu Vipassana là phương pháp thiền được Đức Phật Gotama thực hành và truyền bá tại Ấn Độ (và sau đó lan ra toàn thế giới) từ cách đây hơn 2500 năm. Phương pháp thiền này tập trung vào việc quan sát các cảm giác trên thân trong khi giữ tâm bình an, không phản ứng. Chỉ thế thôi!

3. Khoá thiền Vipassana được tổ chức như thế nào?
Có nhiều trung tâm thiền Vipassana trên thế giới và cũng có nhiều Thiền sư hướng dẫn phương pháp này. Khoá thiền mình tham gia là khoá thiền 10 ngày do Thiền sư GoenkaJ hướng dẫn, với sự hỗ trợ của các thiền sư phụ tá được chỉ định.
Trong 10 ngày đó, thiền sinh được yêu cầu:
- Giữ im lặng thánh thiện tuyệt đối. Bao gồm việc không đọc (sách báo…), không cố tình liên lạc, ra dấu với các thiền sinh khác, không nói chuyện (trừ khi thật cần thiết, và chỉ với quản lý và thiền sư phụ tá). Không viết.
- Giữ 5 giới: Không sát sinh. Không trộm cắp. Không tà dâm. Không nói dối. Không dùng chất gây say, gây nghiện.
- Ở lại trọn vẹn đến cuối khoá để thực tập một cách trọn vẹn phương pháp này.
Đây là các điểm cơ bản. Còn về cách thức thực hành. Khoá thiền chia làm 3 phần. 3,5 ngày đầu tiên, thiền sinh được hướng dẫn thực hành phương pháp thiền Anapana – phương pháp thiền quan sát hơi thở - để luyện sự định tâm. 6 ngày tiếp theo, thiền sinh được hướng dẫn thực hành phương pháp thiền Vipassana – phương pháp quan sát các cảm giác trên cơ thể, giữ sự bình tâm, để nhìn mọi việc đúng như nó đang xảy ra. Và nửa ngày cuối cùng là thời gian thực hành Metta – phương pháp thiền rải tâm từ, chia sẻ công đức vì sự lợi lạc cho mọi chúng sinh.
Thời gian biểu một ngày của khoá thiền sẽ bắt đầu từ lúc 4h30 phút sáng. Thời gian thiền mỗi ngày khoảng 10 đến 11 tiếng. Mỗi thời thiền kéo dài 1 đến 1,5 tiếng. Có nghỉ 5p giữa các thời thiền, bên cạnh các thời gian nghỉ dài như nghỉ ăn sáng, nghỉ trưa, nghỉ chiều. Buổi tối là thời gian dành cho pháp thoại. Thiền sư phụ tá sẽ luôn có mặt tại thiền được trong các giờ thực hành thiền, và có thời gian riêng dành cho tham vấn hỏi đáp các thắc mắc về kỹ thuật thiền.

4. Tại sao mình lại giới thiệu Vipassana?
Trả lời câu hỏi này, mình muốn chia sẻ về việc mình đã thay đổi như thế nào sau Vipassana.
Thời điểm đến với Vipassana, mình thực sự mù tịt về bản thân. Về cơ bản là mình tràn ngập đau khổ. Mình đầy rẫy oán hận. Mình không hiểu tại sao những thứ khốn khổ luôn bủa vây lấy mình.
Hai năm qua, ngoại trừ tuần đầu tiên từ khoá thiền đầu tiên về, mình quá đau nên đành để cơn đau lắng dịu bớt, từ đó, chưa có ngày nào mình bỏ thiền. Mỗi ngày đều đặn, dù đau đớn, dù khó chịu, dù bận rộn, dù bị ngăn cản, mình đều ngồi xuống.
Và mình như nhìn rõ từng khối đau khổ trong tâm và trong thân mình. Nhưng khi mình cho phép đau khổ trồi lên, thì dần dần nó cũng dịu bớt, tan ra, lắng lại.
Đến thời điểm, những cơn đau không còn khốc liệt nữa. Mình bình tâm hơn. Mình không còn oán hận. Mình nhìn cuộc sống tích cực hơn. Mình chấp nhận mọi thứ đến với mình mà không kì vọng, không oán ghét, chỉ đơn giản là nhận biết nó như thế.
Và tất nhiên, đi kèm với đó, mình ít phản ứng hơn, ít nóng tính hơn. Mình chấp nhận bản thân nhiều hơn. Và mình hạnh phúc hơn!
Vipassana là con đường một mình mình không nói được hết. Đó là con đường mình tin chắc là duy nhất để đưa đến hạnh phúc đích thực. Hôm nay mình chia sẻ đến đây! Xin được chia sẻ thêm ở những bài sau!

Bhavatu Sabba Mangala

Ảnh là người thầy đáng kính mà mình đã nhắc trong bài - thầy GoenkaJ
Metta to all!

10/06/2020

Life is a compromise between your feelings and reality.
At every stage you have to quit your feelings and accept the reality
🌹From Guruji with metta🌹

Cuộc sống là sự tổng hoà giữa thực tại và cảm xúc của con
Ở mọi giai đoạn, con phải từ bỏ cảm xúc của mình và chấp nhận lấy thực tại
Từ Thầy dấu yêu với Tâm từ
🙏🙏🙏

07/11/2018

Where you go, người ơi!
Where you go, anh hỡi🤣🤣🤣

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Culinary Team

Attire

Address


32 Phố Bà Triệu
Hanoi