22/03/2026
ẤN QUANG ĐẠI SƯ ĐÃ MẮNG CÁC CƯ SĨ TU HÀNH MÀ BỎ QUÊN BỔN PHẬN GIA ĐÌNH NHƯ THẾ NÀO?
Trong hơn 2.000 lá thư Ấn Quang Đại sư gửi cho mọi tầng lớp xã hội (thực tế con số này còn lớn hơn rất nhiều lần vì chiến tranh liên miên, thời buổi loạn lạc nên nhiều thư đã bị thất lạc), chúng tôi chỉ xin dẫn một vài lá thư làm bằng chứng tiêu biểu.
1. Thư trả lời cư sĩ Cố Huệ Nhân:
"Đạo người không tròn, làm sao thành Phật được? Giống như pho tượng đắp bằng bùn, nước xối vào là tan rã ngay."
2. Thư gửi cư sĩ Phục Cao Hiền:
"Đối với cha mẹ bất hiếu, với người bất nhân bất nghĩa, mà lại rêu rao rằng: "Tôi niệm Phật, tôi tu hành". Những lời đó thảy đều là sự che đậy giả dối. Dùng sự che đậy này để mong người ta khen mình là người tu hành, thực chất là danh nghĩa tu hành nhưng hành vi chẳng khác gì cầm thú. Hạng người đó dù còn sống, nhưng có khác gì cái xác thịt đã chết?"
3. Thư gửi cư sĩ Hoắc Thành Chi:
"Tu hành phải bắt đầu từ những chỗ bình thường, thực tế mà làm. Nếu chẳng lo cái gốc (bổn phận), mà chỉ chuyên chuộng những thứ cao xa, thì chính là khôn khéo quá hóa vụng. Đạo người không tu mà muốn cầu Phật đạo, thì khác nào xây lầu các trên không trung, cuối cùng chắc chắn sẽ sụp đổ."
4. Thư gửi cư sĩ Thẩm Tích Ngũ:
- "Thế gian có một hạng người, chẳng tu hành thực chất, chỉ chuyên cầu hư danh. Đối với gia đình thì chẳng làm tròn bổn phận, đối với Phật pháp thì chỉ làm cho có lệ (phu diễn). Tu hành như thế chính là tội nhân của Phật pháp, chẳng phải là đệ tử Phật."
- "Mở miệng là nói độ sanh, nhưng việc gì cũng chỉ cầu lợi cho mình. Mở miệng là nói niệm Phật, nhưng trong tâm chỉ toàn sự ganh ghét đố kỵ. Tu hành như thế chính là con cháu của Ma vương, chẳng phải đệ tử Phật. Danh nghĩa là tu trì, nhưng thực chất là hạng bại loại.""
5. Thư gửi cư sĩ Thái Tiết Hiếu:
"Miệng niệm Di Đà, mà tâm như rắn độc. Đối với cha mẹ thì bất hiếu, với con cái thì chẳng từ ái, mà lại muốn mượn cái danh niệm Phật này để đánh lừa người đời rằng mình là người hảo tâm thiện hạnh. Hạng người này, sống làm kẻ trộm của danh giáo, chết chắc chắn đọa vào địa ngục kéo lưỡi."
6. Thư gửi cư sĩ Cấp Tả Cư:
"Cư sĩ tại gia, nếu chẳng phụng dưỡng cha mẹ, làm tròn bổn phận trên dưới, mà lại muốn ra ngoài làm việc thiện, thảy đều gọi là ngụy thiện (làm thiện giả tạo). Dùng sự ngụy thiện này để chiếm lấy tiếng khen, chính là tội nhân của đạo đức. Cái tâm của kẻ đó đã mục nát rồi, dù miệng có niệm Di Đà, Phật cũng chẳng tiếp nhận."
7. Thư gửi cư sĩ Vạn Đồ Khanh:
"Có một hạng người chẳng tu đạo đức thực tế, chỉ chuyên chuộng những thứ cao siêu, huyền diệu. Nói năng thì hay như hoa rơi từ trời xuống, nhưng làm việc thì hèn hạ, bẩn thỉu. Tu hành như thế chính là kẻ thù của Phật pháp. Dùng cách đó để lừa đời trộm danh, cuối cùng chắc chắn thân bại danh liệt."
8. Thư gửi phu nhân họ Đặng:
"Thế gian loạn lạc, phân nửa là do kẻ làm cha mẹ chẳng biết dạy dỗ con cái mà ra. Thiên chức hàng đầu của người phụ nữ là giáo dưỡng con cái. Nếu chẳng lo việc này, mà rêu rao rằng: "Tôi tu tâm, tôi tu hành", thì thảy đều là bỏ gốc theo ngọn."
9. Thư gửi cư sĩ Đặng Bá Thành:
"Lòng chứa điều bất thiện, miệng niệm Di Đà, đó gọi là hạng tu hành giả tạo, có danh mà không có thực. Hạng người đó như xác chết, dù có trang sức bằng gấm vóc (vỏ bọc tu hành), cuối cùng vẫn là thối tha không chịu nổi. Đối với cha mẹ không hiếu, với con cái không từ, thì tội lỗi đó còn lớn hơn núi Tu Di."
10. Thư gửi cư sĩ Trần Tuệ Giải:
"Ngươi muốn niệm Phật, trước hết phải ở trong gia đình làm cho trọn bổn phận. Nếu để người nhà oán hận thấu trời, mà ngươi lại ở trước Phật niệm Phật, thì việc niệm Phật đó chẳng phải là cúng dường Phật, mà là đang diễn kịch trước mặt Phật. Dùng cái công đức (giả tạo) ấy mà mong vãng sanh, thì tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó."
11. Thư gửi cư sĩ Trương Thự Đạo:
"Thế gian có một hạng người lười biếng, chẳng chịu làm tròn trách nhiệm với gia đình, rồi mượn cớ (tu hành) làm bình phong. Tự cho rằng: "Ta là người tu hành, chuyện nhà chẳng đáng để bận tâm". Tu hành như thế chẳng có ích gì cho Phật pháp, mà là kẻ trộm của Phật pháp. Tâm đã lệch lạc, hành vi đã tà bậy, sao mong có được cảm ứng?"
12. Thư gửi cư sĩ Diệp Phụ Nghĩa:
"Thế gian có hạng người, niệm Phật thì chẳng lo khẩn thiết, chỉ sợ danh lợi không sâu. Đối mặt với người đời thì giả trang làm thiện nhân, ở với gia đình thì tùy ý nổi trận lôi đình. Tu hành như thế, danh nghĩa là tu hành nhưng thực chất là kẻ trộm trong cửa Phật. Dùng cái thân tâm đó mà muốn vãng sanh Tây Phương, thì khác nào muốn đi về hướng Nam mà lại bước chân về hướng Bắc vậy."
Xin tóm lại bằng một đoạn pháp ngữ của Ấn Quang Đại Sư trong Ấn Quang Pháp Sư Văn Sao Chánh Biên, Quyển 1 về việc "Giả tu":
"Trong lòng không chân thành thì không thể cảm ứng được với Phật. Đến lúc lâm chung, thần thức mê loạn, bị nghiệp lực kéo đi. Lúc đó ma sự nổi lên cuồn cuộn, chúng biến hiện ra hình tướng Phật để dẫn dắt, nhưng thực chất là dẫn thẳng vào địa ngục. Cái hư danh tu hành suốt một đời đến đó thảy đều tan thành mây khói, phải chịu khổ vô lượng, không biết ngày nào ra được."
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT.
NAM MÔ AMITABHA BUDDHA !
STT thầy Liên Hoa Thọ Vương