16/02/2018
Chúc năm mới mưa thuận gió hoà tới các học viên GCC - Hán Quang Dự và Cộng Sự
GCC chuyên đào tạo và cung cấp nhân lực Bán hàng toàn diện, giúp 1000 người cần việc kết nối được với những doanh nghiệp tốt.
16/02/2018
Chúc năm mới mưa thuận gió hoà tới các học viên GCC - Hán Quang Dự và Cộng Sự
04/02/2018
Đào tạo Phụ nữ khởi nghiệp Bắc Ninh ngày 4/2/2018 cùng Hán Quang Dự và công ty cổ phần quốc tế Minh Thảo.
06/01/2018
Hoạt động đào tạo tháng 1/2018 của GCC Việt Nam.
Trực tiếp khoá Vũ khoá marketing Tết 2018 tại Sài Gòn.
Chúc bạn 1 tháng cận tết bùng nổ doanh số!!!
02/01/2018
Truyền hình trực tiếp: Đào tạo Telesales tại Đà Lạt- Xứ sở mộng mơ.
Trainer: Hán Quang Dự
Đây là buổi đào tạo trong chuỗi hành trình đi bộ Phan Thiết-Đà Lạt của các Chiến binh thiện nguyện (các thành viên GCC và những người bạn)
Mới khoá học đầu tiên trong năm mà đông vui quá!!!
24/11/2017
Ký sự Fansipan 2017 (Phần 7) Trở về Trạm Tôn trong 7H - Vinh danh những người Anh Hùng
ĐÌNH ĐỨC TUẤN·22 THÁNG 11 2017
Thật là tuyệt vời, lúc đó Lễ Thượng Cờ trên đỉnh Fansipan được bắt đầu. Không có những anh công anh mặc quân phục trắng diễu hành trang nghiêm, cũng không có âm nhạc hoành tráng như trên Quảng Trường Ba Đình lịch sử. Nhưng đoàn chúng tôi đã đứng nghiêm trang và hát thật to bài Quốc ca với một lòng tự hào dân tộc lớn lao. Lá Quốc kì hiên ngang, đỏ thắm, bay lồng lộng trong gió như 1 lời khẳng định vững chắc đất nước này, non sông gấm vóc này là của dân tộc ta. Gió mạnh như cào xé, tạt vào mặt chúng tôi. Nước mắt tôi dơm dớm chảy ra, tôi không biết do gió hay xúc động quá nhưng trong giây phút đó tôi chợt nhớ câu nói của Bác Hồ:
Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai với các cường quốc Năm châu hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu.
Tự dặn lòng mình sẽ chơi hết mình trong chuyến đi lần này để về Hà Nội và điên cuồng hành động cho những mục tiêu cuối năm. Không ngừng cho đi vô điều kiện, gây ảnh hưởng, tạo dựng cộng đồng, thúc đẩy phong trào dậy sớm, chạy bộ, chăm sóc sức khỏe của mọi người.
Lá Quốc Kì tung bay trên đỉnh Fansipan(4/11/2107)
Lễ Thượng Cờ kết thúc cũng là lúc chúng tôi phải tạm biệt đỉnh Fansipan để leo bộ về Trạm Tôn. Ai đó trong đoàn còn nuối tiếc điều gì đó, cố chụp thêm vài tấm ảnh, quay 1-2 video nữa để về khoe với miền xuôi. Riêng tôi thì đã thấy vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện khi mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chốt đoàn-đảm bảo 37 thành viên lên đỉnh thành công.
Chợt thấy anh Porter đang nhìn xa xăm về phía Sapa, chắc Vợ Con đang chờ anh ấy về lắm đây. Sự trở về của các anh không chỉ mang theo tiền, đồ ăn cho gia đình mà còn là sự đoàn tụ sau mỗi chuyến đi tiềm ẩn nhiều hiểm nguy. Thấy vậy tôi kêu gọi mọi người về và đặt mục tiêu 3:00PM là về tới Trạm Tôn. Lúc đó là 8:30AM, tức chúng tôi sẽ đi trong 6,5h.
Anh Porter nhìn xa xăm về Sapa(4/11/2017)
Let’s Go!!!
Ta phải kết thúc trọn vẹn những thứ ta đã bắt đầu
Về thôi các đồng đội của tôi ơi!(4/11/2017)
Sự hưng phấn từ việc chinh phục thành công đỉnh Fansipan đã giúp chúng tôi đi như bay. Đi xuống thì áp lực cho đầu gối và mũi chân là rất lớn nhưng các thành viên trong đoàn đều tỏ ra rất sung sức. Những cung đường sáng sớm nay còn vật lộn đi xuống thì nay chúng tôi dễ dàng vượt qua. Tiếng cười tiếng nói râm ran cả núi rừng.
Càn đi xuống thời tiết càng ấm hơn, chúng tôi phải cởi hết áo rét ra nhưng mỗi khi đi qua tán cây râm mát thì lạnh sởn cả g*i ốc. Đúng là trải nghiệm thú vị. Trời nắng hơn, mây cũng gần như đã tan hết, cây cối như múa hát dưới tiết trời dễ chịu khoan khoái. Chúng tôi ngồi lại bên tảng đá để thưởng thức cái khí hậu tuyệt vời này và cùng nhau ăn bưởi. Wowww! Thật là đã quá!
Ohh! Từ phía xa xa, những mái nhà tôn xanh xanh đang dần hiện ra trước mắt chúng tôi. Anh em ơi! 2800m kia rồi, thật là vi diệu chúng tôi về đây chỉ trong 2h. Vậy mà sáng nay tôi cùng đội hương thân phụ lão mất gần 4h mới từ 2800m mới lên tới đỉnh. Rồi chúng tôi hồ hởi phi về 2800m trong sự chào đón vui vẻ của các Porter. Chúng tôi dọn đồ cho các thành viên rồi lên phòng ăn, các Porter đã chuẩn bị chu đáo 1 bữa tiệc thịnh soạn. Nào! Xem chúng ta có gì đây: rau cải luộc, rau cải xào tỏi, thịt gà luộc, thịt lợn rang, trứng rán...Đây là bữa duy nhất mà chúng tôi ăn ở 2800m mà có ánh sáng mặt trời (2 bữa trước anh em phải ăn trong ánh đèn pin mờ ảo) Đây cũng là bữa cuối cùng các Porter phục vụ chúng tôi, vì về 2200m sẽ không có ăn và phải về luôn. Vì vậy mà chúng tôi trân trọng lắm, ăn hết sạch, chẳng bỏ lại tí gì.
Thương quá Porter ơi!(4/11/2017)
Khi chúng tôi ăn no xong xuôi mới là lúc các Porter ăn trưa. Tôi hỏi anh Lanh: “Sao các anh không ăn cùng lúc chúng em” Anh Porter chân thật bảo: “ Nguyên tắc của các anh là khi khách ăn xong thì mình mới được ăn” Trước tôi nghĩ dân tộc họ sống tùy tiện nhưng giờ mới thấy họ cũng có những nguyên tắc riêng của mình.
Chúng tôi thương Porter lắm! Sắp mâm cho chúng tôi thì cẩn thận để đồ ăn ra những cái đĩa nhựa xinh xắn, nhưng khi ăn thì họ chỉ cần để ở những cái bát to, nồi cơm nhọ nhem thì để lên cả bàn ăn. Đã thế khi ăn họ không thích ngồi hay sao ấy, họ đứng ăn mà tôi trông thấy tội quá. Chẳng biết giúp gì họ, tôi liền tặng họ 2 hộp bánh Pía mà anh Vy Pham đã mua và mang từ Sài Gòn ra.
Đứng ăn trưa-Phong cách đậm chất Porter(4/11/2017)
Hơn 11:00AM đoàn chúng tôi tiếp tục lên đường trong niềm vui khi có thêm 2 người đồng hành. Đó là anh Hữu và anh Khoi Tran, 2 anh từ Quảng Bình ra đây để leo Fan. Chả là sáng nay 2 anh ăn Socola của Nguyễn Thu Diễm ngon quá nên cứ phục để đi theo (Chả biết là thích Socola hay thích cô gái áo Vàng???)
Những vách núi treo leo khi leo về đã trở nên vô cùng đơn giản. Anh Lương Thế Hưng vừa leo vừa cầm điện thoại để quay mới máu chứ!
Cùng nhau trèo xuống vách đá treo leo(4/11/2017)
Dốc đứng thì có ngại chi(4/11/2017)
Đoàn chúng tôi băng băng đi về nhưng không quên dừng lại ở hòn đá sống Ảo. Dưới ánh nắng chan hòa, không khí mát mẻ, chúng tôi đã ghi lại những bức ảnh đẹp mê ly tại nơi đây. Cùng ngắm những kiệt tác mà cư dân mạng gọi là “so deep” nhé(xem ảnh phía dưới)
Tạm biệt “Hòn đá sống ảo” chúng tôi còn tiếp tục “sống ảo” trong đoạn đường tiếp theo. Chẳng mấy chốc chúng tôi đã về đến 2200m. Nghỉ ngơi rồi chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình.
Giữa rừng núi có 1 con suối lững thững vắt ngang. Nước chảy róc rách qua các khe đá cuội trông thật là thú vị. Bỗng dưng chúng tôi lại có thêm vô vàn những ý tưởng chụp ảnh thật là crazy
Chụp ảnh thế là quá đã rồi! Chúng tôi vừa đi vừa nghĩ về những bức ảnh mà thấy buồn cười quá. Và thật tình cờ khi chúng tôi gặp lại những người quen. Đầu tiên là đoàn PDCA do chị Tran My Linh lead đội và các người bạn thân của tôi: Nguyễn Như Quỳnh, Sơn Hữu Đỗ, Hà Thanh Hà Thanh Thủy, Long Hồ Thiên, Ngô Văn Thắng...
Chúc đoàn lên đỉnh thành công, tạm biệt đoàn PDCA chúng tôi trở về Trạm Tôn đây. Trên đường về chúng tôi còn gặp rất nhiều đoàn Hàn Quốc nữa, mỗi khi gặp họ chúng tôi lại đồng thanh hô: “À nhăng ha xê hô” Họ thì: “Xin chao” 1 cách thân thiện. Rồi 1 đoàn phía trước tôi cũng không biết là nước gì nữa, cứ chào: “À nhăng hà xê ô” thôi. Oh! Hóa ra là đoàn của 1 chiến binh NLP đó là chị Trang Nguyễn cũng đang trên đường lên đỉnh Fansipan. Tình cờ ghê! 2 chị em chụp ảnh rồi tôi chúc chị lên đỉnh thành công! Tạm biệt chị!
Cả đoàn Porter đi hùng hục như những chú ngựa chiến phi qua chúng tôi, thấy vậy chúng tôi bám theo chân họ và chẳng mấy chốc rừng núi Fansipan đã ở lại sau lưng chúng tôi. Cả đoàn đặt chân về Trạm Tôn lúc 3:30AM, tuy có chậm hơn mục tiêu 30p nhưng đây cũng là kì tích của chúng tôi. Chỉ với 7h chúng tôi đã hoàn thành quãng đường từ Đỉnh Fansipan về đến Trạm Tôn trong xinh tươi.
Đoàn chúng tôi đã được nhận huy chương, cúp dành cho những người chinh phục thành công đỉnh Fansipan.
Lễ Vinh Danh những người Chiến Thắng
Chiến thắng chính bản thân mình là chiến thắng vĩ đại nhất
Vậy là hành trình chinh phục đỉnh Fansipan của những người anh hùng đã kết thúc với bao nhiêu kỷ niệm khó quên với mỗi thành viên. Chúc mừng các đồng đội của tôi, các Bạn đã vượt qua giới hạn của chính mình. Cảm ơn những đồng đội đã luôn hỗ trợ đồng hành với nhau để tạo nên 1 tập thể gắn kết đi đến thành công chung của cả đoàn.
Hành trình leo Fansipan kết thúc tại đây nhưng Ký Sự Fansipan thì vẫn còn rất nhiều phần hay ho phía trước. Mọi người cùng đồng hành cùng chúng tôi-GCC và những người Bạn nhé!
24/11/2017
Ký sự Fansipan 2017 (Phần 6) Tất cả 37 thành viên(từ U10-U50) trong đoàn chúng tôi đã lên đỉnh thành công
NGƯỜI PHỤ NỮ U50 ĐÃ VƯỢT QUA GIỚI HẠN CỦA BẢN THÂN MÌNH NHƯ THẾ NÀO?
Một chút thôi, chút nữa thôi, vậy là top sau chúng tôi đã hội ngộ top phía trước ở bậc đá trong niềm vui khôn tả. Mọi người đổ dồn sự quan tâm tới bé Khiêm, vừa cảm phục vừa thương cho cu cậu. Trong lúc đó, tôi chợt thấy vẻ mặt phờ phạc của chị Trang Pham Minh, đang ngồi thẫn thờ trên bậc đá. Môi chị nhợt nhạt vì lạnh. Đôi giày của chị đã bị b**g đế từ 2200m nay đã bở ra hơn. Chị đùa: “Đôi này xuống đến Sapa là chị tặng lại núi rừng thôi”
Tôi rất thích chị ở điểm, chị rất biết sức mình đang ở đâu và không muốn ảnh hưởng đến cả đoàn. Tối hôm qua khi ăn cơm, chị bảo tôi rằng mai Tuấn cho chị đi trước, dù phải dậy sớm chịu lạnh chứ chị không muốn làm chậm tiến trình của cả đoàn. Đó là lí do mà vì sao sáng nay có top đi sớm từ 4:00AM. Những tưởng top sau chúng tôi đi chậm như sên thì các anh chị phải lên đỉnh rồi mới phải. Nhưng chỉ có chị Llinh Hương đi trước còn anh Vy Pham, chị Rosy Vân Doãn, chị Phú, chị Trang vẫn cố thủ ở đây.
Rồi tôi đốc thúc cả đoàn đi, nghỉ lâu sẽ có nguy cơ bị cảm lạnh. Cả đoàn lại hào hứng tiến về phía trước vì chỉ cách đỉnh Fansipan vài trăm bậc đá nữa thôi. Giờ chỉ còn lại tôi và chị Trang chốt đoàn. Chân phải chị cứng lại , chân trái bước lên kéo chân phải theo, cà nhắc cà nhắc, cứ 1 lúc chị lại phải nghỉ lấy hơi. Tôi bảo: “Để em cõng chị” Chị nhất quyết không. Chị dựa vào thành đá, mỉm cười 1 cách nhẹ nhàng, đôi mắt nhìn tôi nhẹ nhàng như cảm ơn tôi đã đồng hành với chị. Rồi chị lại chậm rãi lê bước......
Một lúc sau, một anh cõng bé Khiêm xuống còn anh Nha mặc áo cộc, tay cầm 2 balo chạy nhanh xuống. “2 bố con ở lại chụp ảnh với mọi người đã..” tôi gọi với. Anh đáp: “2 bố con anh lên đỉnh rồi, anh đưa cháu xuống luôn không lạnh...” Cổ họng tôi nghẹn nghẹn tưởng mấy anh em, chú cháu, cô cháu...đồng hành với nhau cả chặng được dài, vượt qua bao hiểm nguy khốn khó, chỉ chờ lúc cùng nhau lên đỉnh, cùng nhau ăn mừng chiến thắng...Hay chỉ đơn giản là chụp với nhau 1 tấm hình kỷ niệm thôi...Vậy mà tôi phải tạm biệt anh khi chỉ còn vài bước nữa là lên đến đỉnh...
2 bố con Kỳ Khiêm đã lên đỉnh Fansipan thành công(4/11/2017)
Hai chị em tôi lại âm thầm bước tiếp. Rồi đỉnh Fansipan dần dần hé lộ trước mắt chúng tôi. Tôi hét lên: “Wowww, đỉnh Fansipan kìa chị ơi..” Rồi tôi chạy vù lên phía trước, thầy Bùi Tuấn Đạt đã chờ sẵn high five: “chúc mừng em”. Mọi người hô lên: “Tuấn kia rồi” Vì là người chốt đoàn thì nếu tôi có mặt nghĩa là tất cả đoàn đã lên đỉnh. Nhưng không phải như vậy, còn chị Trang nữa. Tôi kêu gọi mọi người, cổ vũ cho chị. 5 bước nữa, 4...3..2..rồi 1 bước nữa thôi. Chị Trang-người phụ nữ kiên cường nhất đoàn đã lên đỉnh Fansipan thành công trong sự hò reo chúc mừng của cả đoàn.
ĐỈNH FANSIPAN NO.01
Đỉnh Fansipan- Theo tiếng địa phương, núi tên là "Hủa Xi Pan" và có nghĩa là phiến đá khổng lồ chênh vênh. Quả đúng như vậy, ở nơi đây ta có cảm giác như thật gần với bầu trời. Phóng tầm mắt ra thật xa ngắm nhìn Sapa, thung lũng Lao Chải-Tả Van ẩn hiện qua lớp mây. Các dãy núi trùng trùng điệp điệp nối đuôi nhau đến tận phía chân trời. 8:00AM, top sau chúng tôi đã không săn được bình minh ở nóc nhà Đông Dương. Ông mặt trời giờ đã lên qua đỉnh các ngọn núi. Ánh nắng chan hòa nhưng nhiệt độ chỉ vào khoảng vài độ C, gió to đến nỗi như muốn nhấc cả người đi vậy. Mặc mấy lớp áo mà vẫn thấy tê tái, sợ nhất là những đầu ngón tay như phù nề, chẳng dám thò ra để chụp ảnh.Mấy anh chị ngồi co cụm với nhau ăn món bánh mì kẹp pate cho anh Lương Thế Hưng trực tiếp làm.
Đoàn chúng tôi-GCC và những người bạn trên đỉnh Fansipan(4/11/2017)
Lát sau trưởng đoàn Bùi Phương Nam hô hào cả đoàn chụp 1 bức ảnh tập thể. Top đầu tiên lên đỉnh lúc 6:30AM gồm thầy Đạt, chị Hoàng Lê, chị Hoàng Phương Chiêm, chị Trần Thị Kim Thoa...đã chờ chúng tôi gần 1,5 giờ đồng hồ cũng chỉ chờ đến lúc này để ghi lại dấu ấn cùng mọi người. Mà không biết lúc 6:30AM đã có mặt trời lên chưa, cái rét kinh khủng như thế nào, tôi vẫn quên chưa phỏng vấn.
Rồi chúng tôi chào đón 2 Bác(mẹ và bố chồng anh Lương Thế Hưng) từ cáp treo lên chung vui cùng cả đoàn. Bác gái vui tính bảo: “Các Bác giờ không còn sức để leo nữa nhưng lên đây để cổ vũ tinh thần cho các cháu..” Vì vậy mà chúng tôi rất yêu quý và tôn trọng 2 bác.
ĐỈNH FANSIPAN-MỖI NGƯỜI 1 PHONG CÁCH.
Anh Hán Quang Dự cầm gậy selfie quay rất nhiều video, mục tiêu của anh trong chuyến đi lần này là làm 30 video để cho mọi người biết sức mạnh của video marketing lớn như thế nào. Quả đúng như vậy, video “Người đàn ông dân tốc bán ổi nói tiếng Anh siêu đẳng tại Sapa” của anh đã hot ở trên Facebook với hơn 100K lượt xem, lên báo mạng rồi các trung tâm tiếng Anh còn muốn xin cả bản quyền.
Chị Rosy Vân Doãn còn mang cả tà áo dài thướt tha
Thầy Đạt lên đỉnh đầu tiên của đoàn lúc 6:30AM(4/11/2017)
Riêng tôi, lúc đầu thì chỉ dám kéo khóa áo khoác ra và để lộ sắc đỏ của Chiến Binh NLP ra thôi để chụp ảnh. Nhưng trong đầu nghĩ, mất bao nhiêu công sức lên tới đỉnh, chả nhẽ mình lại không chụp được bức ảnh hẳn hoi. Anh Nguyenky Nha vừa rồi cũng mặc áo cộc nhường áo khoác cho Kỳ Khiêm cơ mà. Tôi quyết định cởi áo khoác ra và chụp với áo Chiến Binh của mình. Chụp mấy phô liền, tôi nhớ mình còn áo Hội LDR nữa. Tôi cởi áo Chiến Binh ra, trên người không một manh áo. Tôi gồng mình lên để chống đỡ cái lạnh, đầu tôi bật ra 1 ý tưởng chụp ảnh cởi trần trên đỉnh Fansipan để cho thật khác biệt. Thế là bất chấp nhiệt độ có là bao nhiêu đi chăng nữa, tôi vẫn cởi trần chụp ảnh. Mấy người trong đoàn “Ohhhh...” lên rồi Nguyễn Thu Diễm và chị Oanh mặc áo khoác chạy ra chụp với tôi cho có sự tương phản. Thật không thể tin được tôi đã làm chuyện điên rồ này.
Vậy là đoàn leo núi chinh phục đỉnh Fansipan GCC và những người bạn của chúng tôi đã hoàn thành mục tiêu 1 cách vô cùng xuất sắc. 37 thành viên đủ mọi trang từ 9 đến 48 tuổi, đủ mọi ngành nghề, cả nam cả nữ, cả 2 miền Nam Bắc...nhưng chung 1 mục tiêu, chung 1 ý chí, với 1 lòng quyết tâm sắt đá và chúng tôi đã làm được. Bao nhiêu thách thức, hiểm nguy khôn lường, những sự cố bất ngờ, chấn thương, tình trạng sức khỏe không cho phép, khi hậu khắc nghiệt...Chúng tôi vượt qua được chính là nhờ tình đồng đội. Có nhiều thành viên chỉ mới quen nhau lần đầu nhưng chúng tôi đã trở thành 1 gia đình luôn luôn yêu thương và hỗ trợ nhau mọi lúc mọi nơi. Vì vậy thành công này là thành công chung của cả đoàn chứ không còn là của riêng ai nữa. Nhưng tôi vẫn muốn gửi 1 lời khen đặc biệt tới sự nỗ lực phi thường của 2 bố con Kỳ Khiêm và chị Trang Pham Minh, đã vượt lên trên chính bản thân mình và tạo nên 1 hành trình thật sự đáng nhớ và ý nghĩa với tất cả thành viên trong đoàn.
Và lên được đỉnh rồi cũng chỉ là 1 nửa chặng hành trình. Còn chặng leo về nữa, liệu nó có dễ dàng hơn lúc đi không? Có điều gì hay ho đang chờ chúng tôi phía trước? Chúng tôi đã tạo nên điều phi thường gì? Mọi người hãy cùng đón đọc phần tiếp theo nhé!
KÝ SỰ FANSIPAN (PHẦN 7) 9 NGƯỜI VỀ TRẠM TÔN TRONG 7H
24/11/2017
Ký sự Fansipan 2017 (Phần 5) Nỗ lực phi thường của hai Bố con Kỳ Khiêm 9 tuổi
ĐÊM 2800M-LẠNH TÊ TÁI TÁI TÊ
Càng về đêm, sương lại càng dày đặc và lạnh buốt. Lấy đèn pin soi chỉ được 1 khoảng nhỏ trên phiến đá. Núi rừng im phăng phắc, không 1 tiếng thú hoang hay côn trùng kêu, tất cả như thể đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn một chút gió heo hắt thỉnh thoảng ghé qua làm tôi sởn cả g*i ốc. Cả đoàn chắc chẳng ai để ý, hôm nay chính là rằm tháng 9. Trước khi đi tôi đã nghĩ chắc mình sẽ được ngắm trăng trên núi như câu thơ của Chính Hữu trong bài Đồng Chí: “Đầu súng trăng treo”. Nhưng tiếc quá! Ông trăng hôm nay lại đi vắng mất rồi....
ĐÊM TRẮNG TRÔNG TRỘM CHO CẢ ĐOÀN
Tạm ngưng dòng suy nghĩ ấy, tôi chạy vào nhà B đốc thúc cả đoàn dậy ăn tối. Ai nấy đều đang trong túi ngủ ấm áp nhưng bụng đã đói nên đành phải dậy một cách miễn cưỡng. Những Porter tuyệt vời đã lên đây trước và chuẩn bị đồ ăn và rượu táo mèo cho chúng tôi. Giữa cái lạnh vài độ c, chúng tôi ngồi co ro nhưng cảm giác thật ấm cúng. Ánh sáng từ chiếc đèn pin hòa với hơi nóng bốc lên từ tô cơm trông thật ảo diệu. Ăn xong, mọi người chạy vội về phòng còn trả thèm rửa tay vì nước quá lạnh. Mới chỉ hơn 9 giờ tối mà cả đoàn đã chìm sâu vào giấc ngủ. 1 ngày dài với bao nhiêu vất vả, hiểm nguy có lẽ giờ là lúc yên bình nhất. Tuy vậy vẫn có tôi với chị Llinh Hương vẫn còn thao thức. Không phải do lạnh quá mà là hàng xóm của chị em tôi “kéo gỗ” lớn quá, rung động cả trời đất. Chị Llinh Hương bảo tôi rằng: “Chị em mình đêm nay trông trộm cho cả đoàn”
Tôi chợp mắt được 1 lúc thì chuông điện thoại kêu reng reng. 3:00AM tôi gọi những thành viên đoàn bô lão dậy trước gồm có: anh Vy Pham, chị Trang Pham Minh, chị Rosy Vân Doãn, chị Phú, chị Llinh Hương. Loanh quanh đợi a Lử porter nên đến tận 4:00AM các anh chị mới đi được. Thật sự tôi cũng không muốn để 5 anh chị đi trước, đi cùng cả đoàn sẽ vui hơn nhưng nếu để đi cùng đoàn với tình hình sức khỏe của 3 chị Trang, Vân, Phú thì sẽ kéo cả đoàn lại mất. Rất may có anh Vỹ cẩn thận chu đáo hộ tống các chị nên tôi bớt lo.
Lót dạ cơm rang trước khi lên đường(4/11/2017)
32 thành viên còn lại vẫn kịp lót dạ ít cơm rang trứng(có cả xì dầu luôn) rồi đến đúng 4:30AM chúng tôi bắt đầu xuất phát. Cái lạnh làm tê cứng những đôi bàn chân của chúng tôi. Dù nhiều thành viên đã mặc cả áo mưa nhưng cái rét vẫn len lỏi thấm vào tận xương tủy. Sương mù vẫn dày đặc, đọng trên từng chiếc lá, ướt đẫm từng phiến đá khiến đường đi rất trơn chượt, không cẩn thận là vồ ếch liền. Ấy thế mà có 2 bạn chó con cứ chạy lon ton bám theo đoàn. Một chú đực khỏe hơn chạy lên trước, một cô cái yếu hơn lẽo đẽo phía sau. Thỉnh thoảng tôi nghe tiếng: “ư...ử...” tưởng chừng như chúng không vượt qua được tảng đá, thế mà lúc sau đã thấy chúng vượt qua cả mặt mình rồi. Một lúc sau tôi không còn thấy 2 bạn đó nữa, cứ nghĩ chúng đã về 2800m, nhưng điều kì diệu xảy ra ở đoạn sau nhé! Đoàn cứ chầm chậm vén màn đêm và đi tiếp với lòng cầu nguyện mong sao cho trời mau sáng.
ĐƯỜNG XUỐNG ĐỊA NGỤC
Mặt trời chưa kịp ló rạng, xung quanh vẫn tối đen như mực thì chúng tôi phải đối diện với một đoạn núi vô cùng nguy hiểm. Đường cứ đi xuống mãi như đi xuống địa ngục vậy, đi lên đã khó đi xuống càng khó hơn vì đầu gối sẽ chịu một lực rất lớn. Thỉnh thoảng chúng tôi phải hú to lên để biết rằng đồng đội của mình đang ở phía trước. Cứ xuống rồi chúng tôi lại phải leo lên những tảng đá lớn, không còn dễ dàng như chiều qua nữa. Chúng tôi phải bám vào những cọc gỗ nhẵn thín, ướt át và ẩn hiện trong ánh đèn pin le lói. Cũng may chúng tôi luôn có những đồng đội bắt tay ở phía trên.
Hiểm nguy luôn rình rập(4/11/2017)
Trời còn chưa kịp sáng hẳn, các thử thách vẫn còn đang đợi chờ phía trước thì vài thành viên trong đoàn chúng tôi đã kiệt sức. Chị Khánh-người đi cùng top sau ngày hôm qua đã khá chủ quan khi không đi cùng top đi sớm sáng nay. Chị khá béo, balo thì nặng đã vậy còn mặc quần bò nữa nên chị tụt lại sau cùng. Tôi cũng không còn sung sức nữa nhưng vì muốn chị bám đoàn nên đã khoác balo hộ chị. Bỏ Balo ra mặt chị Khánh tươi tỉnh hẳn, bước đi cũng thanh thoát hơn.
Chưa hết chị Khánh thì chúng tôi phải đối mặt với việc bé Khiêm gặp vấn đề về sức khỏe. Người bé mềm đi, không thể bước tiếp được nữa, bố Nguyenky Nha phải cõng bé trên lưng. Những tưởng đêm qua nghỉ ngơi dưới sự chăm sóc chu đáo của bố đã làm bé khỏe lại nhưng quá nhiều thử thách đã vượt quá giới hạn của 1 cậu bé 9 tuổi.
Trời sáng hơn cũng là lúc đoàn chúng tôi bị tách ra, top đầu vẫn đi nhanh như 1 thói quen, bỏ lại top sau chỉ còn tôi, 2 bố con anh Nguyenky Nha, chị Oanh, Nguyễn Thu Diễm, anh Nam, anh Nguyễn Anh Dũng và chị Thanh Trinh.Mỗi người 1 nhiệm vụ, tất cả đều dành tình yêu thương, truyền năng lượng cho bé Khiêm. Cô Diễm thì cứ bóc socola mong cho con ăn 1 chút thôi để có sức, nhường cả khăn quàng vì sợ con lạnh. Cô Oanh ân cần nói lời yêu thương: “Khiêm của cô mạnh mẽ lên nào” còn cầm cả balo cho Bé nữa. Chú Dũng người mỏng manh nhưng cũng thỉnh thoảng cõng con lên từng bước một. Chú Nam khoác cho anh Nha cả Balo nặng chịch. Tôi thì khì khoác Balo của chị Khánh và liên tục đốc thúc mọi người cho kịp đoàn phía trước.
Bé Khiêm phờ phạc(4/11/2017)
Ông bố Nha thì quá tuyệt vời rồi! Chúng tôi thật sự cảm động trước tình cảm, sự ân cần, chu đáo của anh dành cho cậu con trai của mình. Anh như 1 siêu nhân vậy, cõng con suốt 1 hành trình dài, các chú có hỗ trợ nhưng cũng chưa đáng kể. Bản thân anh cũng không phải to khỏe gì nhưng tình cha con có sức mạnh thật phi thường. Anh còn như 1 nhà tâm lí học, lúc Bé nôn thốc nôn tháo ra, anh không quá hốt hoảng mà động viên con: “Tốt quá rồi, Con tuyệt lắm, nôn hết ra sẽ làm con khỏe lên...” “Con làm được, con phải tự đi trên chính đôi chân của mình...” Không hề bỏ cuộc, liên tục như vậy, chúng tôi không hề thấy anh mệt mỏi 1 phút giây nào. Thật sự đáng khâm phục 1 ông bố trên cả tuyệt vời
Bé Khiêm dần dần ổn hơn, nhưng đỉnh Fansipan ơi sao đi mãi chả tới. Vượt qua khu vực vách đá có cầu thang sắt chúng tôi bắt ngờ gặp lại 2 bạn cho lúc sáng. Ai nấy đều không thể tin được! Không biết có phép lạ gì ở đây? Chả nhẽ chúng tự leo lên đây? Không chúng còn rất bé mà! Đang miên man suy nghĩ thì tôi thấy 1 chú đang rét run cầm cập, tôi cùng chị Oanh mặc tạm cho chú 1 tấm nilong và hy vọn chú sẽ ấm hơn. Ôm lấy chú, chụp ảnh, mang theo điều băn khoăn trong đầu chưa có lời giải và tạm biện 2 bạn chó chúng tôi đi tiếp.
Mặt trời đã lưng chừng núi, sương dần dần tan ra, từ phía xa tưởng Đức Phật khổng lồ đã ẩn hiện trước mắt chúng tôi. Khiêm ơi, chúng ta sắp lên đỉnh rồi con ơi! Chúng tôi ngắm nhìn từng cabin cáp treo cứ lên rồi lại xuống 1 lúc rồi đi tiếp. Đoạn đường này khá dốc và trơn do người ta đã phá hết cây cối. Bố Nha và chú Dũng thay nhau cõng bé Khiêm tiến bước. Phía trên có 1 vài đồng đội đang vẫy gọi chúng tôi. Tiến lên nào!
Cùng thưởng thức khoảnh khắc lên đỉnh Fansipan thành công rực rỡ của đoàn chúng tôi trong phần tiếp theo nhé! Cảm ơn Bạn vì tất cả!
(nguồn : Đình Đức Tuấn- trưởng ban sự kiện hành trình chin phục Fansipang- GCC và những người bạn)
23/11/2017
🔈🔈🔈🔈Ký sự Fansipan 2017 (Phần 4) Chinh phục 2800m-Đối mặt vách đá treo leo và lạc trôi giữa biển sương mù
Càng lên cao khu rừng hiện ra càng trở nên xinh đẹp, hùng vĩ trước mắt chúng tôi. Có những cây cao lớn tới mấy chục mét, tán lá rậm rạp. Những chú chim ẩn hiện trong đó hót líu lo hòa với tiếng suối chảy xa xa nghe như một bản nhạc rừng đầy âm điệu.Những chiếc lá phong vàng, mỏng manh rơi từ trên cao xuống đung đưa, õng ẹo mãi rồi nhẹ nhàng chạm mình xuống phiến đá. Tôi nhanh tay nhặt 1 chiếc lá về làm kỉ niệm. Nhớ lại năm xưa thời học sinh thi nhau ép hoa phượng, hoa bằng lăng để tán tỉnh mấy bạn gái. Lần này mình sẽ để nó in vào một trang của tập Ký Sự Fansipan 2017 cho thêm phần hương vị núi rừng.
Những bước đi đầu tiên từ 2200m(3/11/2017)
Là những bước đi đầu tiên từ 2200m nên cả đoàn vẫn đang đi cùng nhau. Mọi người cười đùa trêu nhau và chụp ảnh rất vui vẻ. Ôi! Tôi thích cảm giác này thật đấy! Tâm nguyện của 1 người chốt đoàn như tôi là luôn có thể thấy cả đoàn, điều mà sáng nay không có được.
NỖ LỰC PHI THƯỜNG CỦA MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ ĐÃ U50
Niềm vui ngắn chẳng tầy gang, đoàn đang tách dần do chị Trang Pham Minh bắt đầu có dấu hiệu của sự mệt mỏi. Top đầu do thầy Bùi Tuấn Đạt và sức trẻ của bé Kỳ Khiêm(9 tuổi) vẫn đi hỏa tốc về phía trước. Top sau vẫn những gương mặt quen thuộc: chị Rosy Vân Doãn, anh Hán Quang Dự, chị Khánh chấm bi, chị Phú Nguyễn, anh Nam, chị Thanh Trinh, anh Nguyenky Nha....Riêng tôi với chị Trang thì tụt lại phía sau hẳn. Tưởng chừng ít phút nghỉ trưa sẽ làm chị hồi sức nhưng do di chứng chấn thương đầu gối từ 1 vụ ngã xe đã làm chị đau đớn. Từng bước 1 từng bước 1, hai chị em tôi đuổi kịp top sau rồi lại bị mọi người bỏ xa một đoạn. Giữa mênh mông bạt ngàn rừng núi chỉ còn 2 chị em tôi. Tôi bảo: “Chị ơi, để em dìu chị” Nhưng chị bảo: “Chị tự đi được”. Tôi cảm nhận từ chị một sự kiên cường, một ý chí sắt đá lớn lao vượt qua nỗi đau về mặt thể xác của một người phụ nữ đã U50.
Đỉnh Fansipan đang vẫy chào chúng tôi(3/11/2017)
Những bước chân mỏng manh nhưng ý chí thì sắt đá, kiên cường(3/11/2017)
Với sức vóc của 1 chàng trai đôi mươi, sự dẻo dai của 1 Runner đáng lẽ tôi phải lao như 1 tên lửa dẫn đầu đoàn mới đúng. Nhưng không tôi đã lựa chọn trở thành 1 người chốt đoàn. Tôi không ngờ mình có thể nhẫn lại đến như vậy. Nguồn năng lượng hừng hực trong con người tôi không phải để đi thật nhanh nữa mà để liên tục, liên tục động viên chị Trang bước tiếp. Đôi khi thấy chị mệt không nói được gì, tôi cũng chả nói gì nữa và ra chụp mấy bông hoa để tự tạo niềm vui cho riêng mình.
Hoa trắng tinh khôi bên đường lên đỉnh Fansipan(3/11/2017)
NÚI RỪNG HÙNG VĨ
Cứ tưởng 2 chị em tôi sẽ đơn độc về đến 2800m thì khu vực những cây cột điện(2400m) thì đuổi kịp top sau. Đến đây thì chị Trang đã có đồng mình là chị Rosy Vân Doãn, chị Khánh chấm bi, chị Mỹ Phú cũng đang rất oải rồi. Đoàn chúng tôi cứ chậm rãi tiến bước trên 1 dẻo núi nối quả núi bên này với bên kia. Phía xa xa có những dãy núi trùng trùng điệp điệp với màu xanh bao la ngút ngàn. oh! Tôi thấy một đỉnh núi có hình dáng rất lạ trông như mặt con KinhKong. Hỏi anh Lanh Porter mới biết, dân địa phương gọi đó là núi mặt khỉ. Ông mặt trời thì vẫn đang lưng trừng núi chiếu rọi con đường của chúng tôi. Nhưng nếu với tốc độ hiện tại thì không biết ông có còn hiện diện đến khi chúng tôi đến 2800m không nữa?
Những phiến đá to, chông chênh chắn ngang đường đi-dân phượt gọi đó là hòn đá sống ảo, dĩ nhiên là chúng tôi không thể không để lại vài bức ảnh “so deep” nơi đây rồi.
Với việc vừa đi vừa chụp ảnh và nghỉ ngơi khiến top sau chúng tôi đã bị bỏ lại khá xa so với top đầu. Hơn 4:00PM tôi nhận được 1 cú điện thoại từ Ma Ma Tổng Quản Hoàng Lê thông báo rằng top đầu vừa đi qua 1 vách đá rất nguy hiểm nếu top sau đi chậm như thế này thì khi đối mặt vách đá vào trời tối thì còn hiểm nguy hơn nữa. Tôi thông báo cho mọi người như vậy và đẩy nhanh tốc độ của cả top. Tuy vậy đường mòn càng lúc càng khó đi nên còn tàu của chúng tôi vẫn ì ạch ì ạch lê bước trên qua từng bậc một.
Dốc đứng nhưng may là có những chiếc thang sắt cứu nguy(3/11/2017)
ĐỐI MẶT VÁCH ĐÁ TREO LEO
Đi xuyên qua 1 đoạn rừng lứa um tùm như phim kiếm hiệp của Trung Quốc thì hiện ra trước mắt chúng tôi 1 vực núi sâu gần 100m, phía bên kia là 1 vách đá vô cùng treo leo. Từ xa tôi thấy người leo qua phải ôm sát dón dén từng bước mới qua vách đá đó được. Quả đúng như chị Hoàng Lê đã nói, chúng tôi phải vô cùng cẩn thận đây.
Vực núi không những sâu mà còn rất nhiều rêu xanh bám trên đá, rễ cây bò ngổn ngang chắn lố đi, sơ sẩy 1 tí là có thể trượt ngã liền. Thấy được sự hiểm nguy đó, anh Nguyenky Nha đã xuống trước rồi dắt tay từng đồng đội qua từng người một, một cách chậm rãi và ân cần. Ôi! Khoảng khắc ấy thật đẹp biết bao!
Đối mặt vách đá treo leo(3/11/2017)
Thiên nhiên cũng thật là khéo sắp đặt, chưa hoàn hồn với vực sâu thì vách đá này sừng sững trước mặt chúng tôi. Rất may là đã có những chiếc cọc gỗ để chúng tôi có thể leo lên. Chị Trang dù rất mệt nhưng vẫn leo qua được. Wowww! Nhìn là vậy chứ việc vượt qua vách đá này không quá khó như chúng tôi tưởng tượng.
Vượt qua vách đá treo leo đã làm mất khá nhiều thời gian của chúng tôi. Hiện tại đang là hơn 4:30PM mặt trời đang xuống núi, trời bắt đầu tối dần, nhiệt độ giảm nhanh 1 cách rõ rệt. Vừa xong có người trong đoàn còn mặc áo cộc thì nay phải mặc ngay áo khoác vào. Tôi đang chụp ảnh cho anh Nguyenky Nha cảnh sương gió thì đột nhiên anh nhận được 1 cú điện thoại bảo rằng Bé Khiêm đang bị hạ đường huyết. Rồi anh chào vội mọi người và lao đi nhanh một mình về phía trước. Ai nấy trong đoàn đều lo lắn cho Bé, mới có 9 tuổi sức đề kháng còn yếu nên gặp lạnh là rất nguy hiểm.
LẠC TRÔI GIỮA BIỂN SƯƠNG MÙ
Tôi bảo các đồng đội phải đi nhanh hơn để còn gặp bé Khiêm và cũng là tránh khi trời quá tối. Nhưng không kịp nữa rồi, những cơn gió ào ạt kéo từ dãy núi này sang dãy núi kia kéo theo lớp sương mù lạnh buốt. Tưởng tượng như yêu tinh kéo đến như trong Tây Du Ký vậy. Ngoảnh đi ngảnh lại thì tôi không còn thấy những dãy núi phía xa nữa rồi, một biển sương mù đã bao phủ khắp nơi đây. Quá nhanh và quá nguy hiểm. Mỗi khi nghỉ ngơi chúng tôi phải nép sát vào những bụi lứa để tránh gió. Gió thổi rít lên từng hồi làm tôi nhớ đến năm xưa mỗi đêm gió mùa đông bắc về chiếc cửa rách mỏng manh nhà tôi phải chống đỡ. Hồi đó gió lùa qua khe cửa, tràn vào giường, 3 mẹ con tôi ôm nhau mà còn thấy lạnh tê tái. Hai hàm răng đập vào nhau cầm cập suốt đêm đông.
6 thành viên cuối cùng của cả đoàn(3/11/2017)
Top sau lại tiếp tục tách ra, giờ chúng tôi chỉ còn lại 5 người đồng đội. Anh Vy Pham dẫn đầu, anh Trường kèm chị Phú, còn tôi đốc thúc 2 chị Rosy Vân Doãn và chị Trang. Hiện tại đã là 5:30PM Top đầu đã về đến 2800m và đang chờ chúng tôi. Còn chúng tôi thì đang lạc trôi trong biển sương mù này chưa biết khi nào mới về đến đó. Trời tối nhanh 1 cách lạ kì, chúng tôi phải bỏ đèn pin ra để soi đường. Mọi người bảo là sắp đến nơi rồi mà sao đi mãi chả tới. Bỗng nhiên chúng tôi nghe thấy tiếng thầy Đạt và chị Llinh Hương từ phía xa, trong lòng như mở cờ trong bụng. Họ chờ chúng tôi sót ruột quá nên quay lại tìm xem có bị làm sao không. Chưa kịp vui xong thì chị Phú bị trượt rút đau điếng, cũng may có anh Vy Pham mang đồ y tế và có vốn nghiệp vụ sơ cứu nên đã kịp thời ứng cứu. Anh Vỹ nhẹ nhàng cầm chân chị Phú nắn bóp thật điêu luyện, lúc sau chị đỡ hẳn và chúng tôi cùng chậm rãi về 2800m. Về đến nơi thấy bé Khiêm đã khỏe mạnh, đang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay ấm áp của bố Nha là chúng tôi thấy mừng rồi.
Vậy là chúng tôi đã chinh phục thành công mốc 2800m, hoàn thành 2/3 chặng đường để lên đỉnh Fansipan. Có quá nhiều cung bậc cảm xúc trong buổi chiều hôm ấy. Đắm chìm với vẻ đẹp núi rừng Tây Bắc, vượt qua vách đá treo leo, lạc trôi giữa biển sương mù rồi ứng phó với những sự cố bất ngờ xảy ra. Trên hết điều đọng lại sâu sắc nhất trong mỗi chúng tôi đó là tình đồng đội luôn luôn tương trợ, yêu thương lẫn nhau. Thật là đáng quý!
Đoạn đường sáng hôm sau mới thật sự là khó khăn với chúng tôi khi phải xuất phát từ 4:30AM trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Cùng theo chân đoàn của chúng tôi trong phần tiếp theo nhé!