Ki Aikido Hà Nội

Ki Aikido Hà Nội

Share

CLB Ki Aikido Hà Nội là CLB duy nhất tại Việt Nam hướng dẫn các nguyên lý về Ki và kĩ thuật của Ki Aikido - Aikido với Tâm Thân Hợp Nhất.

Ki Aikido (có tên gọi tiếng Nhật là Shin Shin Toitsu Aikido) được thành lập năm 1974 bởi võ sư Koichi Tohei, người giữ 10 Đẳng – cấp bậc cao nhất và là người duy nhất được bậc sáng tổ Aikido là Morihei Ueshiba công nhận. Ki Aikido dựa trên nền tảng nguyên lý của Khí, sự hòa hợp giữa tinh thần và cơ thể từ đó giúp người tập phát huy được hết khả năng, thực lực tiềm ẩn vốn có của mình. Ngoài việc đư

08/05/2026

“KHUẾCH TRƯƠNG KHÍ” LÀ MỘT HÀNH ĐỘNG.


Một trong những bài giảng quan trọng trong luyện tập Hiệp Khí Đạo - Tinh thần và Thể xác Hòa hợp là “Khuếch trương Khí/ Extend Ki”. Khi nghe cụm từ này, một số người thường cho rằng nó mang ý nghĩa gì đó trừu tượng và thuộc về chủ đề tinh thần, nhưng những phỏng đoán trên hoàn toàn khác xa so với ý nghĩa thực sự của khái niệm này. Đây cũng không phải là thứ chúng ta chỉ cần vận dụng “suy nghĩ bằng trái tim” hay “suy nghĩ bằng trí óc”. Khuếch trương Khí nghĩa là “hành động”, và đó chính là một hành động cụ thể.

Có một sự kiện mà chính mắt tôi chứng kiến khi còn nhỏ đã dạy tôi bài học về chủ đề này. Vào thời điểm đó, có một học viên rất chăm chỉ đến võ đường luyện tập; nhưng một ngày nọ, anh ấy gặp phải một tai nạn giao thông đáng tiếc và sau đó kết quả là anh buộc phải sử dụng xe lăn.

Trong khi mà mọi người xung quanh đang lo lắng rằng anh khó có thể tiếp tục tập luyện được nữa. Thì vào một ngày nọ, anh ấy đã xuất hiện tại võ đường cùng người hỗ trợ và đưa ra một lời thỉnh cầu rằng: “Xin hãy cho phép tôi được tiếp tục tham gia kỳ thi thăng cấp theo kế hoạch.”

“Mặc dù không thể cử động, nhưng tôi vẫn còn giọng nói của mình”; lời nói ấy của anh tràn đầy sự quyết tâm.

Ở võ đường, đa số ý kiến đều không đồng thuận với lý do rằng: “Chúng ta không thể dành sự ưu ái đặc biệt cho kỳ thi thăng cấp vốn phải rất nghiêm túc”. Nhưng khi câu chuyện này đến với thầy Koichi Tohei, thầy đã tập hợp các huấn luyện viên lại và nghiêm khắc khiển trách:

“Các cậu đã dạy những gì ở võ đường suốt thời gian qua vậy? Đúng là anh ấy không còn thực hiện được các kỹ thuật vì tai nạn. Nhưng thay vì than vãn về những gì mình không thể làm được, anh ấy đang cố gắng tìm kiếm những gì mình “có thể” làm trong lúc này và dồn hết tâm sức vào đó. Đây chính là ý nghĩa thực sự của Khuếch trương Khí đó!”.

Giọng nói của người học viên này trong kỳ thi vô cùng ấn tượng, vang vọng khắp không gian võ đường với một sự rõ ràng đáng kinh ngạc. Thầy Koichi Tohei đã dành cho anh lời tán dương tuyệt đối: “Cậu xứng đáng vượt qua kỳ thi này.” Người học viên đáp lại với những giọt nước mắt rưng rưng: “Con hứa sẽ tiếp tục không ngừng thực hành Khuếch trương Khí và tiếp tục sống cuộc đời của mình.”

Sau quá trình phục hồi chức năng kéo dài, người học viên đó đã có thể quay trở lại tham gia hoạt động xã hội một cách bình thường. Bằng cách “Khuếch trương Khí”, anh ấy đã làm chủ chính hành trình của cuộc đời mình.

Khi đối mặt với khó khăn, tầm nhìn tức thời của chúng ta thường bị lấp đầy bởi những thứ mình không thể làm. Tuy nhiên, khi tâm trí bị đóng đinh vào những gì “không thể”, Khí của chúng ta sẽ nhanh chóng bị trì trệ, tắc nghẽn và chúng ta sẽ mất đi sức mạnh. Dù tình huống có vẻ khó khăn đến đâu, luôn có điều gì đó chúng ta vẫn có thể làm. Ngừng than vãn về những gì “không thể”, mà nỗ lực hết mình với những gì “có thể”; đó chính là ý nghĩa của “Khuếch trương Khí”.

Điều này cũng áp dụng tương tự vào cuộc sống hàng ngày. Thay vì chỉ ngồi chờ đợi cảm hứng đến với mình, việc bắt tay vào hành động với những thứ dù là nhỏ bé nhất thì đây chính là ý nghĩa của việc Khuếch trương Khí.

Khi chúng ta thực hành điều này, dòng Khí mới sẽ tự nhiên chảy vào. Bằng cách chủ động mở rộng Khí vốn đang sẵn trong mình trước, những luồng Khí trì trệ hoặc bị tắc nghẽn sẽ dần được khai thông. Kết quả là, chúng ta đạt đến trạng thái viên mãn cả ở thể xác lẫn tinh thần, trạng thái mà “Khí luôn khuếch trương” (tuôn chảy tự do).

Việc Khí của chúng ta đang khuếch trương/ duy trì dòng chảy hay đang bị tắc nghẽn/ trì trệ được phản ánh rõ nét qua “cách chúng ta cảm nhận” và “cách chúng ta nhìn nhận mọi việc” ở mọi tình huống đời thường.

Khi Khí giữ được mạch chảy, chúng ta có thể thưởng thức hương vị món ăn một cách tinh tế và cảm nhận được một cách rõ nét nhất thiện trí của những người xung quanh. Ngược lại, khi Khí bị tắc nghẽn, ngay cả món ăn ngon nhất cũng trở nên nhạt nhẽo, và dù người xung quanh có thể hiện lòng tốt ở mức đâu thì cũng có thể khiến ta cảm thấy phiền phức.

Nếu muốn sống những ngày tươi sáng và tích cực, chúng ta cần duy trì trạng thái mà dòng chảy của Khí không bị tắc nghẽn. Để làm được điều này, chúng ta phải chủ động “Khuếch trương Khí”. Đó chính là bước tiến đầu tiên có thể thực hiện ngay lúc này, ngay tại thời điểm này.

“Khuếch trương Khí” cũng là một thực hành hằng ngày đối với chính bản thân tôi.

Shinichi Tohei.
(Nguồn: https://shinichitohei.com/english/38154 )


⛩ Vạn Phúc Dojo: Số 226 Vạn Phúc, Ba Đình, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166
⛩ Hà Đông Dojo: Daksh Yoga Studio, Tầng 4, Tòa C, Hồ Gươm Plaza, Số 102 Trần Phú, Hà Đông, Hà Nội - ☎️: 083 603 4033
⛩ Goen Dojo: Tầng 5 - TTGDTX Cầu Giầy, số 2, Ngõ 181 Xuân Thủy, Cầu Giấy, Hà Nội. - ☎️: 093 789 2166

Về thông tin lớp và lịch học, các bạn vui lòng inbox với fanpage tại link bên dưới:
📥 Inbox: m.me/KiAikidoVietnam Ẩn bớt

25/03/2026

BIẾT (Sự Hiểu Biết)
---
Khi tôi còn nhỏ, cha tôi phải vào viện vì vấn đề sức khỏe. Sau đó khoảng một tuần thì ông cũng ra viện, nhưng trong suốt thời gian đó, mẹ tôi luôn ở bên cạnh ông tại phòng bệnh riêng để chăm sóc.
Một ngày nọ, chúng tôi nghe thấy tiếng ồn của trẻ con từ phòng bên cạnh. Mẹ tôi khá khó chịu và giận dữ thốt lên: "Thật là thiếu ý thức! Đây là bệnh viện cơ mà!". Với tôi, tiếng ồn mỗi khi mẹ nổi giận thì còn ồn hơn thế nhiều, nhưng đúng là bệnh viện thì cần phải yên tĩnh.

Ngay lúc đó, một y tá bước vào phòng cha tôi để chăm sóc định kỳ. Khi mẹ phàn nàn về tiếng ồn, cô y tá đã xin lỗi và giải thích về hoàn cảnh của gia đình ở phòng bên. Hóa ra, họ đang phải trải qua một khoảng thời gian vô cùng khó khăn.
Ngay lúc biết chuyện, cơn giận của mẹ lập tức tan biến. Không chỉ vậy, bà còn bắt đầu bày tỏ sự quan tâm lo lắng cho gia đình ấy. Điều này thật khác biệt với hình ảnh người phụ nữ vừa mới hét lên "Thật thiếu ý thức!" chỉ vài phút trước. Tôi tự hỏi vậy đâu mới là người mẹ thật sự của mình? Dĩ nhiên, cả hai đều là con người thật của bà. Sự khác biệt duy nhất chỉ là việc bà có biết về hoàn cảnh và cảm xúc của đối phương hay không.

"Việc thiếu hiểu biết" nảy sinh "Cảm giác không thấu hiểu" (Furikai). "Cảm giác không thấu hiểu" nảy sinh "Sự thiếu bao dung". "Sự thiếu bao dung" gây ra căng thẳng quá mức, dẫn đến những rắc rối.

Trong tiếng Nhật, thuật ngữ "Không hiểu" (Murikai) thường được dùng phổ biến hơn, nhưng tôi nghĩ "Sự không thấu hiểu" (Furikai) sẽ chính xác hơn trong ngữ cảnh này. Bởi vì Furikai không phải là sự từ chối hay thiếu đồng cảm một cách có chủ ý.

Khi ai đó làm điều gì đó khiến ta khó chịu, việc ta cảm thấy bực bội là lẽ đương nhiên. Tuy nhiên, việc biết lý do tại sao họ lại hành động như vậy có thể giúp ta dễ dàng chấp nhận tình huống đó hơn, cho dù sự việc đó không hề thay đổi. Nhờ đó, chúng ta ít bị ảnh hưởng bởi căng thẳng. Biết và hiểu người khác không chỉ mang lại lợi ích cho họ mà còn cho chính chúng ta. Bởi vì khi không biết về đối phương, chúng ta thường lấp đầy khoảng trống không biết đó bằng nhiều diễn giải hay suy luận của bản thân. Đó chính là nơi "Sự không thấu hiểu" (Furikai) bắt đầu.

Việc lăng mạ và xúc phạm trên Internet đã trở thành một vấn nạn xã hội, nhưng nó chủ yếu nhắm vào "những người chúng ta không hề quen biết". Nhưng trái lại, thật khó để làm những điều như vậy với chính những người mà ta hiểu rõ tâm tư và hoàn cảnh của họ.

"Biết" không có nghĩa là chúng ta xoi mói bí mật của người khác. Nó bắt đầu từ việc hỏi về những điều vô cùng đơn giản, như "Bạn thích món ăn gì?" hay "Sở thích của bạn là gì?". Nếu cố gắng đi thẳng vào những chủ đề nghiêm trọng, cả hai bên sẽ nảy sinh tâm lý đề phòng, khiến cuộc trò chuyện trở nên nặng nề. Khi chúng ta dần hiểu nhau, những cuộc trò chuyện sâu sắc hơn sẽ tự nhiên tìm đến.

Ngày nay, ngày càng có nhiều người cảm thấy việc dành thời gian cho người lạ là vô nghĩa và họ hoàn toàn né tránh các buổi tụ tập xã hội. Với những người không thích sự kết giao, việc này hẳn giống như một hình phạt. Tuy nhiên, tương tác xã hội bản chất là để hiểu biết lẫn nhau, và đó là cơ hội để nâng cao sự bao dung cũng như giảm thiểu căng thẳng không cần thiết. Điều này đặc biệt phù hợp với những ai mà ta phải chạm mặt nhau hàng ngày.

Sự thật là, không thể có chuyện "nơi mà chúng ta ở" sẽ luôn luôn thoải mái. Chúng ta sẽ chẳng tìm thấy một nơi như thế ở bất cứ đâu, dù có tìm kiếm bao nhiêu đi chăng nữa. Điều quan trọng là phải tăng cường sự bao dung và nỗ lực để tự làm cho "nơi chúng ta đang ở" trở nên dễ chịu và thoải mái hơn.

Biết là bước đầu tiên hướng tới sự thấu hiểu. Đó là một cách để thực hành nguyên tắc "Đặt mình vào vị trí của đối phương" (một trong năm nguyên lý của Hiệp Khí Đạo - Tinh thần và Thể xác Hòa hợp).

Shinichi Tohei.
(Nguồn: https://shinichitohei.com/english/37860/ )


⛩ Vạn Phúc Dojo: Số 226 Vạn Phúc, Ba Đình, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166
⛩ Hà Đông Dojo: Daksh Yoga Studio, Tầng 4, Tòa C, Hồ Gươm Plaza, Số 102 Trần Phú, Hà Đông, Hà Nội - ☎️: 083 603 4033
⛩ Goen Dojo: Tầng 1 - TT Văn hóa - Thông tin & Thể thao Nghĩa Đô, số 85 Nguyễn Văn Huyên, P. Nghĩa Đô, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166

Về thông tin lớp và lịch học, các bạn vui lòng inbox với fanpage tại link bên dưới:
📥 Inbox: m.me/KiAikidoVietnam

13/11/2025

KIỂM CHỨNG MỖI PHÚT MỖI GIÂY.


Bất kể khi nào hướng dẫn về Khí, có một câu nói mà thầy Koichi Tohei thường nhắc lại ở mỗi khởi đầu của buổi tập luyện.

“Chúng ta không được quên rằng cội rễ của Vũ Trụ tương quan hiện tại nằm trong sự bao trùm của Vũ Trụ quan tuyệt đối. Như là một phần của Vũ Trụ ấy, bằng hiểu biết về tính chất tự nhiên vốn có của Vũ Trụ, mà chúng ta có thể sống thuận theo những nguyên lý mà Vũ Trụ đã định.”

Được học và thực hành bên cạnh thầy với cương vị là một đệ tử nội trú, câu nói trên được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần, vì thế mà trong đầu tôi cũng dần cảm thấy nhàm chán với chính câu nói ấy. Vào lúc kết thúc một buổi tập, thầy Koichi Tohei có gọi tôi lại.

“Vừa nãy con đã nhìn ta bằng ánh mắt như thể câu nói ta vừa chia sẻ lại một lần nữa nhắc lại một cách nhàm chán đó!”

Tôi liền phủ nhận vá trả lời rằng “Không, không phải vậy đâu ạ” trong một nỗ lực che giấu đi điều mình đang nghĩ tới.

“Đừng có nói dối. Ta trông thấy điều đó qua cảm nhận Khí của con. Chắc chắn con đã nghĩ vậy.”

Tôi liền thừa nhận “Thực ra… đúng là con thoáng qua nghĩ vậy.”

Khi nghe đến đây, thầy Koichi Tohei đắc ý mà cười liền nói tiếp: “Thế đã bao giờ con thắc mắc rằng tại sao ta lại nhắc đi nhắc lại câu nói đó nhiều lần không?” Thực sự trong tôi chưa bao giờ có thắc mắc đó và cũng không hiểu lý do vì sao như vậy tại thời điểm đó.

25 năm đã trôi qua, với rất nhiều kinh nghiệm hướng dẫn và tập luyện mà tôi dần hiểu được ý nghĩa của câu nói đó hơn. Bởi vì tầm quan trọng của lời hướng dẫn đó mà chính là nguyên do vì sao thầy thường nhắc đi nhắc lại với tất cả các học viên. Chúng ta, những con người, thường có xu hướng quên đi những điều quan trọng nhất!

Nơi ta đang sinh sống chính là thế giới tương quan. Nơi có “trên” thì sẽ có “dưới”, có “tốt” thì “xấu” cũng song hành tồn tại. Nơi mà có “cha mẹ” thì sẽ có “con cái”, và cũng có “bạn” thì có “tôi”. Chính vì vậy mà đời sống của chúng ta không thể thiếu các mối quan hệ xã hội tương tác qua lại do mọi thứ trong cuộc sống của chúng ta đều có mối tương quan lẫn nhau.

Nói cách khác, mọi sự tồn tại đều khởi nguồn từ Khí của Vũ trụ,vì vậy dưới góc nhìn của Khí, vạn vật gốc rễ đều kết nối với nhau thông qua Khí. Nhưng khi sinh sống trong thế giới tương quan, chúng ta rất dễ quên đi gốc rễ này.

Trong thực hành và luyện tập Ki Aikido - Tinh thần và Thể xác Hòa hợp, nếu chúng ta chỉ có thể quan sát kỹ thuật dưới góc nhìn của mối tương quan (giữa nage/ người dẫn đòn và uke/ người tấn công), thì cái ta quan sát được chỉ là người ném và người bị ném mà thôi. Khi mà ranh giới này được hình thành, cũng là lúc mà phân tranh và đối kháng khởi sinh, những nguyên lý của Khí sẽ chẳng thể hiệu quả được. Khi trở thành Một với Vũ trụ, khi ấy Khí của Vũ trụ chảy qua cơ thể ta, vì thế mà không hề có ranh giới nào tồn tại. Đây chính là điểm khác biệt vì sao các nguyên lý của Khí phát huy tính ứng dụng của chúng.

Trong đời sống thường ngày, ta thường hay tạo ra rất nhiều ranh giới ở mọi nơi. Những người làm công việc đàm phán thương thảo và những chủ đề được mang ra để bàn luận; những người buôn bán và những thứ được bán. Những người cầu nguyện và những điều được cầu nguyện; những người hướng dẫn và những điều được hướng dẫn. Nếu như ta quan sát chúng dưới góc độ của các mối quan hệ thì rồi ranh giới phân chia sẽ hình thành, Khí không thể thông suốt trong những quan niệm đó. Và hệ quả là, mọi thứ không tồn tại trong một khối thống nhất được.

Ví dụ, chúng ta có thể quan sát mối quan hệ giữa người làm công việc giảng dạy và những người được giảng dạy, nhưng ở góc độ khác chúng ta cũng có thể nhìn nó bằng cách “cùng nhau học tập dưới góc nhìn của từng cá nhân dù là ở người dạy hay người học”. Trong tình huống này, một khối đồng nhất được hình thành. Nếu như ta không quên đi rằng vạn vật gốc rễ đều kết nối với nhau qua Khí của Vũ Trụ, chúng ta sẽ có thể làm mọi thứ như một khối thống nhất.

Để đưa ý niệm này vào đời sống quả không hề dễ dàng. Sao lại như vậy? Trong môi trường xã hội và gia đình, chúng ta vẫn thường đối diện với nhiều thách thức thực tế của cuộc sống. Tuy nhiên, đây không phải là nguyên do thực sự.

Lý do thực sự là bởi con người hay dễ quên đi điều quan trọng dễ thấy nhất mà tôi đã nêu ở trên. Nên chúng ta luôn cần kiểm chứng quan sát mỗi giây mỗi phút những gì mình trải qua là vì vậy.

Shinichi Tohei.
(Nguồn: https://shinichitohei.com/english/36823/)


⛩ Vạn Phúc Dojo: Số 226 Vạn Phúc, Ba Đình, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166
⛩ Hà Đông Dojo: Daksh Yoga Studio, Tầng 4, Tòa C, Hồ Gươm Plaza, Số 102 Trần Phú, Hà Đông, Hà Nội - ☎️: 083 603 4033
⛩ Goen Dojo: Tầng 1 - TT Văn hóa - Thông tin & Thể thao Nghĩa Đô, số 85 Nguyễn Văn Huyên, P. Nghĩa Đô, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166


Về thông tin lớp và lịch học, các bạn vui lòng inbox với fanpage tại link bên dưới:
📥 Inbox: m.me/KiAikidoVietnam

26/08/2025

“SAO ĐỂ LÀM” & “SAO ĐỂ ĐẠT”.
(“How to do” and “How to be”)

Trong cuộc sống luôn tồn tại những bước ngoặt hay những thời điểm thay đổi. Với tôi bước ngoặt thay đổi quan trọng nhất đời mình là thời gian tôi tham gia huấn luyện khoá học “Đệ tử nội trú”. Chính bởi hướng tới việc phải thành công và đạt thành quả nhanh nhất, nên khoá huấn luyện với tôi không kéo dài như các khóa thông thường; thời lượng yêu cầu là 3 năm thay vì 5 năm học tập.

Điều kiện được đưa ra rằng nếu tôi không trưởng thành sau 3 năm học, thì chắc tôi sẽ từ bỏ mong ước của mình. Quãng thời gian trong suốt 3 năm kéo dài khoảng 1,000 ngày, và không thể phí phạm dù chỉ một ngày. Vì thế nên tôi được nhận trọng trách như một trợ tá (otomo) trong các buổi hướng dẫn của thầy Koichi Tohei, vị trí tạo cho tôi nhiều điều kiện thuận lợi để được học một cách chi tiết và cẩn thận hơn về các kiến thức trong Ki Aikido.

Một ngày nọ, sau buổi luyện tập, thầy Koichi Tohei có nói với tôi một câu mà tôi không hề ngờ tới. “Con luôn luôn kề cận ta trong mọi tình huống, nhưng có vẻ con chẳng hề để ý quan sát ta chút nào. Nếu con cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn dù bao nhiêu năm trôi qua đi nữa con vẫn sẽ đứng nguyên tại chỗ mà không có thêm được thành quả gì hơn bây giờ đấy.”

Câu nói ấy của thầy làm tôi cảm thấy bối rối vì tôi thực sự rất nghiêm túc trong công việc này. Vì vậy mà tôi không dễ đồng tình với những gì mình nghe được và thành thực tôi muốn được hiểu ý của thầy là gì.

Bất ngờ có một sự kiện khác. Trong buổi luyện tập, thầy Koichi Tohei quan sát tôi gặp phải xung đột với bạn tập và không thể dẫn ném được người đó di chuyển, thầy liền hỏi tôi rằng :”Cái người đứng trước mặt con lúc này có ý nghĩa gì với con?”

Trong đầu tôi ngay khi ấy có ngay câu trả lời. Người đứng trước mặt lúc ấy họ không phải là đồ vật vô tri mà có thể quăng ném bằng sức tùy ý, nhưng họ là một con người sống khoẻ mạnh, người có thể được di chuyển với tôi trong trạng thái thống nhất; nếu như tôi đảm bảo không tạo ra rào cản giữa tôi và anh ấy, chắc chắn tôi có thể dẫn dắt mà không gặp phải trở ngại nào.

Về thực tế, cho dù, ý nghĩ trong đầu tôi về việc “Làm sao để đạt được” thì thực sự theo chiều hướng hoàn toàn khác. Nhưng thú thực, tôi đã luôn nhìn bạn tập của mình dưới góc độ anh ta là đối thủ mà tôi sẽ quăng ném. Sâu thẳm trong tâm, tôi vẫn thường nghĩ tới việc “Sao để có thể điều khiển người khác làm theo ý mình”. Với quan sát “Sao để làm được” của mình, tôi cho rằng nó là quá khó và vượt qua khả năng có thể làm được; ví dụ như hình thức và di chuyển của các kỹ thuật, tôi không quan sát chúng dưới góc nhìn rằng “Ở trạng thái tinh thần nào mà tôi có thể thực hiện những kỹ thuật đó”.

Ngay khi tôi để ý hơn tới việc “Sao để đạt được”, tôi nhận thấy thầy Koichi Tohei luôn đối diện với mọi người công bằng dù là ở võ đường hay trong đời sống hằng ngày. Đó là tư thế/ tâm thế luôn hợp tác cùng nhau, mà không thể hiện sự kiểm soát hay ép buộc người khác di chuyển. Đó là trạng thái/ con đường của sự hoà hợp, mà không xây dựng ra bất kể rào cản nào giữa bản thân và những người xung quanh.

Tôi hiểu ra rằng, vì trạng thái/ cách thể hiện của tôi là bộc lộ qua bạn tập của mình thông qua Khí, với không một chủ ý kháng cự được sinh ra, thì tôi có thể dẫn dắt và ném một cách dễ dàng. Và điều tôi cũng nhận thấy rằng để trở nên làm chủ được (Taitoku - master), thì việc ứng dụng điều này vào đời sống là rất quan trọng.

Tôi đã luôn chỉ để ý tới việc “Sao để làm được” mà không chú ý tới “Sao để đạt được”. Bởi với căn bản là “Sao để đạt được” thì ta sẽ hiểu được “Sao có thể làm được” như một hệ quả của nó. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc “Sao để làm được” mà không chú ý tới “Sao để đạt được”, chúng ta sẽ chẳng bao giờ làm chủ được kiến thức mà mình đang muốn học hỏi.

Trong xã hội thông tin hiện đại ngày nay, điều quan trọng nhất trong việc học hỏi thông qua huấn luyện chuyên nghiệp và trực tiếp từ ai đó là phải luôn tự đặt câu hỏi. Kiểu cách học tập này có thể là lỗi thời trong thời buổi này khi mà chúng ta dễ dàng có được câu trả lời qua tra cứu trên Internet mà không phải trải qua giai đoạn đặt bản thân vào những tình huống phức tạp hay phiền phức trong các mối quan hệ và mất nhiều năm để huấn luyện.

Cũng có những điểm đúng trong phạm trù học tập “Sao để làm được”. Trong tình huống với cùng một chủ đề, việc chúng ta học cách thức làm được từ một người thầy cụ thể có phần không còn quan trọng. Và với cách học kiến thức dựa trên ý thức “Sao để làm được” có thể giúp chúng ta rút ngắn lại thời gian học một cách hiệu quả. Để học nhanh thì việc tránh lãng phí thì giờ vào những điều không quan trọng là rất cần thiết.

Ở góc độ khác, ý thức “Sao để đạt được” truyền thừa từ người này qua người khác, vậy nên ta học điều đó từ ai lại là điều quan trọng. Đó là thứ mà có thể cảm nhận được và học hỏi từ mỗi nơi mỗi lúc trong đời sống hằng ngày; vậy nếu được học từ một người giỏi và quan sát được họ không chỉ trên võ đường mà trong cả đời sống hằng ngày là rất quan trọng. Tôi tin rằng khoá học Đệ tử nội trú được sinh ra vì mục tiêu này.

Vì thế mà trong buổi học Đệ tử nội trú của tôi, vì tôi chỉ quan tâm tới “Sao có thể làm được” nên hề ngạc nhiên khi tôi nhận được câu nhận xét rằng “tôi chẳng quan sát được điều gì cả”. Chỉ học hay hiểu “Sao có thể làm được” điều gì nó không hề ám chỉ rằng ta phải thực sự am hiểu hay đạt được chất lượng của chúng. Ngay cả khi ý thức về “Sao có thể làm được” không hề thay đổi, trong khi thay đổi ý thức về “Sao có thể đạt được”, điều này cũng có nghĩa rằng “Hành vi có thể giống như trước về hình thức nhưng thực sự lại hoàn toàn khác biệt”.

Trong khi, ý thức “Sao có thể làm được” thay đổi một cách linh hoạt dựa trên thời gian hay sự nâng cấp của kỹ thuật, thì “Sao có thể đạt được” lại luôn không đổi và giữ nguyên mọi thời điểm. Tôi tin rằng việc nắm vững được cảm nhận “Sao có thể đạt được” trong cảm giác hoà hợp chính là điều mà chúng ta hướng tới để thành công trong con đường học tập và rèn luyện Ki Aikido. Chính vì thế, điều quan trọng nhất với tôi là hướng dẫn mọi người hãy tập trung tới và quay trở về với giá trị căn bản “Sao để đạt được”.

Shinichi Tohei.
(Nguồn: https://shinichitohei.com/english/36969/ )

⛩ Vạn Phúc Dojo: Số 226 Vạn Phúc, Ba Đình, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166
⛩ Hà Đông Dojo: Daksh Yoga Studio, Tầng 4, Tòa C, Hồ Gươm Plaza, Số 102 Trần Phú, Hà Đông, Hà Nội - ☎️: 083 603 4033
⛩ Goen Dojo: Tầng 1 - TT Văn hóa - Thông tin & Thể thao Nghĩa Đô, số 85 Nguyễn Văn Huyên, P. Nghĩa Đô, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166

Về thông tin lớp và lịch học, các bạn vui lòng inbox với fanpage tại link bên dưới:
📥 Inbox: m.me/KiAikidoVietnam

Photos from Ki Aikido Hà Nội's post 10/06/2025

Có một người thầy đã từng nói:

“Võ đường không chỉ là nơi có đầy đủ tiện nghi vật chất mới có thể tập luyện tốt. Võ đường còn là nơi mọi người có mục đích tập học rõ ràng về đạo đức, lễ nghi, về lối sống, về tình thương …thông qua các triết lí của Ki Aikido. Vì thế, trên một thảm cỏ xanh của công viên, một khoảng trống tại quảng trường, một ngôi nhà nhỏ trên đồi, hay một dải cát trên bờ biển… nếu chỉ cần hội tụ được những điều như vậy thì đó cũng chính là võ đường.
Đừng xây võ đường cho riêng mình chỉ vì mục đích đam mê cá nhân. Hãy xây võ đường đó trong trái tim của mọi người.”

Sinh nhật lần thứ 10 của câu lạc bộ Ki Aikido Hà Nội với sự hướng dẫn đặc biệt của võ sư cấp cao đến từ Tổng bộ Nhật Bản - thầy Kobori Tomonori diễn ra trong hai ngày 31/5 và 1/6 năm 2025.

Xin gửi lời cảm ơn chân thành sâu sắc đến tất cả những ai yêu quý và ủng hộ con đường 10 năm qua với Ki Aikido Hà Nội. Rất mong tiếp tục được đồng hành trên chặng đường chắc chắn còn dài ở phía trước.

Trân trọng.
Ki Aikido Hà Nội.

—-
There was a saying from one sensei:

“A Dojo is not just a place with all good and convenient conditions for learning something. A Dojo is also a place gathering many people who have a clear purpose for morality, formality, living attitude, and loving… following the philosophy of Ki Aikido. Therefore, even on a green grass field or any open spaces, a small hill house or sandbank; anywhere having such above conditions there will be a Dojo located.

Please don’t create a Dojo only for your benefit; but create a Dojo in everybody’s heart.”

This ceremony is the 10th year's birthday of Ki Aikido Hanoi with special training from professional Ki Aikido Hombu sensei from Japan - Mr. Kobori Tomonori Sensei was organized in two days, 31st of May and 1st of June 2025.

We would like to send our great thanks for your support along the last 10 years with Ki Aikido Hanoi and look forward to the next upcoming journey.

Sincerely,
Ki Aikido Hanoi.

25/02/2025

“MA - 間” LÀ GÌ?

Có một từ trong tiếng Nhật; “Ma - 間” (dùng để chỉ khoảng cách giữa các sự vật hay sự việc - một khoảng lặng, khoảng trống, khoảng không, khoảng nhịp, khoảng cách, khoảng mở hay mối liên kết).

Nếu như “Ma - 間” được xác định một cách chính xác, người ta nói “ma ga yoi - “Ma - 間” rất tốt”, nhưng nếu nó không chính xác, người ta nói “ma ga warui - “Ma - 間” không tốt”. Có rất nhiều cách để diễn đạt khái niệm về “Ma - 間”, như “ma ni au - đúng thời điểm”, “ma ga nukeru - lệch thời điểm”, và “ma ga motenai - ngắt nhịp hay ngắt mạch” (ám chỉ tới việc ai đó cảm thấy không biết mình nên làm gì khi gặp phải ngắt quãng trong giao tiếp với người khác).

Khái niệm về “Ma - 間” có thể ứng dụng rộng rãi trong các chủ đề vật lý, thời gian hay tâm lý. Về cơ bản “Ma - 間” ám chỉ rằng “có một khoảng trống”, nhưng nó cũng không hoàn toàn hướng tới nghĩa “không có gì tồn tại” ở giữa. Theo đó, chính nhờ đề cập tới khái niệm về “Ma - 間” mà có thể mô tả hoàn thiện các mối liên hệ.

“Ma - 間” vật lý là “khoảng không”. Khi những khoảng trống phù hợp được bố trí trong không gian phòng, cuộc sống của con người bên trong phòng sẽ cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn. Ngược lại, nếu trong không gian sống không hề được bố trí các khoảng trống phù hợp, cuộc sống của con người bên trong sẽ cảm thấy ngột ngạt và bất tiện. Các kiến trúc sư Nhật Bản ngày xưa thường bố trí một căn phòng với những bức tường cố định xung quanh và căn phòng ấy được chia ra bằng các tấm fusuma (tấm cửa trượt) và shoji (cửa giấy trượt), nhờ vậy mà không gian sử dụng dễ dàng được thích nghi và bày trí dựa trên môi trường hay mục đích của việc sử dụng. Những nguyên tắc này đều dựa trên khái niệm của “Ma - 間”.

“Ma - 間” thời gian là “khoảng lặng”. Khi có một quãng thời gian phù hợp xen giữa vào các âm, âm thanh sẽ cảm thấy vang xa hơn. Ngược lại, nếu không có các khoảng lặng ở giữa các âm, thì âm thanh phát ra sẽ bị ngắt quãng hay đứt đoạn. Âm thanh là các đợt sóng, mỗi khi một âm phát ra, âm thanh đó dần dần nhỏ đi vô tận. “Ma - 間” đóng vai trò quan trọng trong quá trình này. Điều này giống như khi ta thực hành bài giảng hay diễn thuyết. (Khi nói có được các quãng lặng trong bài trình bày) giọng điệu của ta sẽ giúp người nghe tiếp nhận và dễ hiểu hơn.

“Ma - 間” tâm lý là khoảng cách của tâm - kokoro tồn tại giữa mỗi con người với nhau. Khi đối xử với ai đó bằng cách tôn trọng khoảng cách của tâm với họ, mối quan hệ giữa hai người phát triển sẽ êm ái và mượt mà [khoảng cách tinh thần/ khoảng cách cảm xúc/ khoảng cách tâm hồn]. Ngược lại, khoảng cách không hợp lý sẽ dẫn tới những vấn đề rất phức tạp. Ngay cả với những người có nhiều điểm chung và hoạt bát, chúng ta cũng có thể cảm thấy “Mình không hề thích ở cạnh người này vì sự tự cao của họ”; hay chúng ta thấy “Người này là người rất tích cực và tuyệt vời”. Tất cả đều ở cách chúng ta giữ được khoảng cách của tâm với người đó và ứng xử phù hợp.

“Ma - 間” không phải là thứ mà chúng ta có thể suy nghĩ bằng trí óc, nhưng lại có thể nắm bắt được bằng cách vận dụng hết năm giác quan của con người. “Ma - 間” không có hình dáng, và nếu như chúng ta muốn đo hay nắm bắt chúng một cách chính xác theo không gian và thời gian thì đều không thể, vậy tất cả những gì chúng ta có thể làm được là thực hành và rèn luyện trong nhiều năm mới hiểu được.

“Ma - 間” cũng rất quan trọng trong Hiệp Khí Đạo - Tinh thần và Thể xác Hòa hợp. Ở đây chúng ta phải vận dụng rất nhiều góc độ của “Ma - 間”: vật lý, thời gian và tâm lý.

Từ lúc bắt đầu cho tới khi nâng cao hơn, chúng ta tập trung hoàn thiện cho bản thân mình bằng thực hành tư thế đứng chính xác, thực hành các hình thái của kỹ thuật hay di chuyển căn bản qua thời gian, nhớ thế mà quá trình phát triển các kỹ thuật sẽ tương đồng với thời lượng mà chúng ta dành cho việc luyện tập. Khi đã có nhiều kinh nghiệm hơn, chúng ta rồi cần tới nhận thức về “Ma - 間”, và tốc độ về sự tiến bộ của bản thân sẽ khác biệt hơn nữa giữa người này với người khác. Phần chính cần hướng tới trong luyện tập khi ấy sẽ là không phải là tập trung vào việc “không làm gì”, mà tập trung vào thực hành “làm như thể không làm gì”, và xác định rõ “Ma - 間” trong mối quan hệ giữa mình với bạn tập.

Có một kỹ thuật mang tên “Kokyu Dosa” thường được thực hành cho học viên mới bắt đầu hay một người có kinh nghiệm tập. Hai người thực hành đều trong tư thế quỳ seiza, đối diện với nhau, người Uke - người ngã sẽ nắm lấy cổ tay của Nage - người dẫn.

Với người mới bắt đầu, Uke thường sẽ giữ cổ tay của Nage thật chặt. Do ảnh hưởng của tư thế gồng cứng về mặt vật lý, mà cơ thể của Uke rất dễ mất thăng bằng và có thể di chuyển dễ dàng. Nhưng trong trường hợp khác, khi tư thế ngồi của Uke tốt hơn, nghĩa rằng người đó duy trì được trạng thái Tinh thần và Thể xác Hòa hợp. Với tình huống này, Nage sẽ không dễ dàng di chuyển được cơ thể của Uke.

“Kokyu” - hơi thở và thời điểm là chìa khoá cho tình huống này. Ở đây Kokyu - hít thở không ám chỉ tới việc hít vào và thở ra nữa. Kokyu mà ta muốn nhắc tới là “Sono Kokyu da! - Đây chính là thời điểm!” trong Tiếng Nhật, như thể là một tín hiệu gợi ý khi chúng ta thực hiện điều gì đó.

Để tinh thần và thể xác của bạn tập di chuyển cùng với mình, đó chính là thời điểm của một kokyu đúng lúc, và kokyu này được hình thành bởi việc xác định chính xác “Ma - 間”. Nếu như ta quá gấp gáp, đây sẽ là “ma chigai - sai nhịp”, và khi thiếu đi sự dứt khoát khi mà tâm trí của mình còn đang gặp phải sự mơ hồ về thời điểm, đó là “ma nobi - lỡ nhịp” (chậm chạp, lề mề, ì ạch). Nhờ việc dành ra sự chú ý tới “Ma - 間”, chúng ta sẽ hiểu sâu hơn về Kokyu Dosa.

Điều này nhắc tôi nhớ lại thời thơ ấu. Khi cha tôi, thầy Koichi Tohei, người đã dành thời gian ở nhà để học Suibokuga - vẽ tranh thuỷ mặc. Quan sát ông thực hành, tôi cũng muốn mình có thể làm được, nên có lần tôi ngỏ ý rằng mình có thể cầm bút lên và vẽ thử. Khi ấy tôi đã vẽ một bức về những cây tre bằng mực, lấp đầy hết cả một khổ giấy trắng.

Cha tôi thấy vậy liền nhắn nhủ với tôi rằng,

“Trong vẽ tranh thuỷ mặc, những mảng trống là rất quan trọng. Mảng trống ấy không phải là không chứa đựng gì. Nhưng nhờ có những mảng trống trên tranh mà toàn bộ cả bức tranh toát lên sức sống bên trong nó!”

Đây cũng là một ví dụ khác về “Ma - 間”.

Shinichi Tohei.

(Nguồn: https://shinichitohei.com/english/36002/)



⛩ Vạn Phúc Dojo: Số 226 Vạn Phúc, Ba Đình, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166
⛩ Láng Hạ Dojo: Nhà VH Láng Hạ, ngõ 25 Vũ Ngọc Phan, Đống Đa, Hà Nội - ☎️: 083 603 4033
⛩ Goen Dojo: Tầng 2 - Nhà VH P.Quan Hoa, số 85 Nguyễn Văn Huyên, Cầu Giầy, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166
📰 Website: https://kiaikido.vn
📥 Inbox: m.me/KiAikidoVietnam

02/01/2025

PHỎNG ĐOÁN.

Vào khoảng 20 năm về trước, có một chàng thanh niên trẻ người Đức, người đã tới tận Nhật Bản với mong muốn được học Hiệp Khí Đạo - Tinh thần và Thể xác Hoà hợp.

Vào một buổi tập nọ, cậu ấy cho tôi xem những bức thư pháp do chính tay mình viết. Quả thực đó là những bức tranh thư pháp với những đường nét tuyệt đẹp, trong cảm xúc ngưỡng mộ tôi nói với cậu ấy rằng:

“Tôi thực sự bất ngờ với một người ngoại quốc như cậu có thể viết ra những chữ Thư pháp đẹp đến vậy!”

“Vâng cảm ơn thầy”, anh ý đáp lại và nói thêm rằng:

“Nhưng có phải là cũng có những người Nhật Bản rất giỏi chơi đàn piano đúng không?”

Ồ, tôi cũng thấy vậy. Lúc đó tôi thực sự không nói ra được thêm từ nào nữa. Tôi đã tự đưa ra một định kiến rằng với người nước ngoài không thể học được Thư pháp Nhật Bản.

Chúng ta thường không mấy để ý tới những giả định hay định kiến mà bản thân thường đưa ra.

Có một vài những thí dụ về định kiến như “Bởi vì tôi đã đến tuổi”, “Bởi vì tôi còn trẻ”, “Bởi vì tôi là nam giới”, “Bởi vì tôi là nữ giới”, và nhiều thí dụ khác nữa. Điều này cũng giống như việc “Thanh niên trẻ Nhật Bản nhuộm tóc hay đeo khuyên đều là những thứ phù phiếm.”

Thói quen đưa ra các lời phỏng đoán hay định kiến có thể gây tổn thương tới cảm xúc của người xung quanh. Với tình huống của tôi, tôi may mắn không làm tổn thương chàng trai trẻ đó, nhưng qua đó thực sự là một tình huống đáng phải rút kinh nghiệm.

Theo một khía cạnh khác trong đời sống hằng ngày, có rất nhiều phỏng đoán có thể ảnh hưởng tới chính chúng ta.

Một trong số những phỏng đoán ấy là; “Nhìn trông có vẻ khó đấy!”

Khi mà ta quan sát một ai đó đang thực hiện một công việc nào đó với một nỗ lực tưởng chừng là rất kinh khủng, ta thường hay thốt lên câu nói này. Tuy nhiên, thực tế rằng khi được hỏi lại về tình huống vừa trải nghiệm từ góc nhìn của người trực tiếp trong tình huống ấy, thì họ không hề cảm nhận thấy điều đó là một nỗ lực khủng khiếp như cách mà người quan sát đưa ra phỏng đoán ban đầu.

Nguyên nhân của hiện tượng này đơn giản tới từ chính thói quen thường tạo ra các phỏng đoán hay định kiến như: “Đấy chắc là một công việc nặng nhọc lắm đấy!”. Nhưng khi ta thử đặt mình vị trí của chủ thể câu chuyện, thì ta sẽ nhận thấy những phỏng đoán mà bản thân ta đưa không thực sự phản ánh chân thực tình huống đó.

Trong mỗi công việc nếu ta luôn chọn rằng mình sẽ không làm hay thử điều gì đó vì cho rằng những thử thách ấy là khó khăn, thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được tiến bộ.

Ở những tình huống như vậy, chúng ta có thể nghĩ khác đi, “Một khi đã bắt đầu, thì những gì tiếp diễn sau đó đương nhiên là phần còn lại”. Điều này có nghĩa rằng một khi chúng ta thực sự làm một điều gì mới mẻ và khác đi so với những dự đoán ban đầu, vậy chính là lúc chúng ta đã thực hành được một nửa quá trình.

Ban đầu, tôi cảm thấy việc viết lách là thứ công việc dài dòng. Không chỉ dừng ở việc viết lách là việc khó, mà thậm chí tôi còn mang suy nghĩ rằng mình phải viết thật tốt, vậy nên với bản thân việc viết lách cũng trở nên khó khăn hơn mức bình thường!

Chính vì thấy nó không ổn nên tôi mới tò mò về điều gì đã gây ra cảm giác này vậy. Càng suy ngẫm, tôi càng chẳng bao giờ có được một lý do rõ ràng.

Ngay cả khi có tìm được thấy được câu trả lời, thì nó cũng chỉ là những phỏng đoán do chính mình tạo ra về những thứ giả định gây ra sự khó chịu trong tôi mà thôi!

Ở tình huống của mình, quá trình sẽ diễn ra như sau. Đầu tiên, tôi nghĩ tới những đọc giả những người mà tôi tìm tới, sau đó tôi xác định rõ chủ đề mà tôi muốn diễn đạt, và cuối cùng tôi sẽ chuẩn bị bắt tay vào viết bài. Cho dù có không thích những gì tôi sẽ viết ra, tôi không xoá chúng đi giữa chừng. Khi đã hoàn thành bản nháp đầu tiên, các dòng văn đều được chỉnh sửa cho tới khi tôi cảm thấy chúng diễn tả các ý mà mình muốn trình bày một cách hợp lý nhất.

Điểm quan trọng là bạn phải “bắt đầu”. Một khi đã qua bước này, tôi tự nhận thấy việc viết lách không hề khó chịu như tôi đã phỏng đoán.

Như vậy có thể coi rằng vì một phỏng đoán đơn giản: “Công việc này trông có vẻ khó nhỉ!”, mà có thể làm cho việc viết lách đơn giản trở thành một công việc với đầy sự khó khăn!

Với những đệ tử nội trú 24 giờ trên 7 ngày dưới sự chỉ dẫn của sư phụ Koichi Tohei là rất căng thẳng và khắc nghiệt.

Nhưng điều đó không phải là một công việc khó chịu. Đây là điều rất quan trọng. Nó chỉ là một phỏng đoán rằng “nghiêm khắc, căng thẳng hay khắc nghiệt = khó khăn”.

Đó là rất quan trọng để giữ cho mình thái độ rằng “Một khi tôi thực hành điều gì đó, tôi sẽ không ngừng thưởng thức những gì tôi đang làm”. Bằng cách này, mà thói quen của việc tạo ra các phỏng đoán “Công việc này trông có vẻ khó nhỉ!” sẽ không còn tiếp diễn nữa.

Nếu như bản thân ta nhận thức được lý do mình thực hành điều gì và cũng với một nỗ lực hoàn thiện bền bỉ không ngừng, thì những nghiêm khắc/ khó khăn trong công việc sẽ hướng bạn tới những tận hưởng và hạnh phúc tại phần cuối của hành trình.

Tuy nhiên, nếu coi những “công việc khó khăn = hưởng thụ”, thì điều này có thể thay đổi qua quá trình rèn luyện, vậy nên mà bạn cần phải rất thận trọng.

Dưới góc nhìn của một huấn luyện viên, nhận định này không nhắm tới việc tạo ra khó khăn cản trở tới phía học trò của mình, mà cũng mang ý nghĩa về việc không đưa ra các thoả hiệp với những điểm yếu mà bằng sự kiên trì cải thiện theo thời gian có thể đem lại sự phát triển cho người học trò ấy.

Đây không phải là “ép buộc người khác làm điều gì nhiều lần”, như một hiểu nhầm phổ biến. Đây cũng có thể phản tác dụng trở thành một “công việc khó khăn” làm yếu đi tinh thần và cơ thể của người khác.

Đây là lý do tại sao chúng ta cần phải quan sát trạng thái của học viên một cách cẩn trọng và hướng dẫn họ đi tiếp.

Vậy hiện giờ, công việc gì là điều khó khăn trong câu chuyện của bạn?

Shinichi Tohei.

(Nguồn: https://shinichitohei.com/english/35702/)
---
⛩ Vạn Phúc Dojo: Số 226 Vạn Phúc, Ba Đình, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166
⛩ Láng Hạ Dojo: Nhà VH Láng Hạ, ngõ 25 Vũ Ngọc Phan, Đống Đa, Hà Nội - ☎️: 083 603 4033
⛩ Goen Dojo: Tầng 2 - Nhà VH P.Quan Hoa, số 85 Nguyễn Văn Huyên, Cầu Giầy, Hà Nội - ☎️: 093 789 2166
📰 Website: https://kiaikido.vn
📥 Inbox: m.me/KiAikidoVietnam

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Ki-Aikido Vạn Phúc Dojo, Số 226 Vạn Phúc, Ba Đình
Hanoi
100000

Opening Hours

Tuesday 18:00 - 21:30
Friday 18:00 - 21:30
Saturday 08:00 - 23:30