15/06/2026
Thật ra thì cái thống kê ở ảnh khá sai, bởi nếu tính thêm các kiến tạo cho đối phương thì Anh Bảy đã có tới 3 kiến tạo tại các kì World Cup
Jurgen Klopp đã khiến t nghĩ rằng Liverpool là một đội bóng mạnh
15/06/2026
Thật ra thì cái thống kê ở ảnh khá sai, bởi nếu tính thêm các kiến tạo cho đối phương thì Anh Bảy đã có tới 3 kiến tạo tại các kì World Cup
14/06/2026
Bài phân tích khá hay và chi tiết về tiền vệ của Bournemouth Alex Scott. À mà ae nào mà muốn tìm hiểu thêm về mảng chiến thuật của Liverpool thì có thể fl page này, mình thấy mấy post của ad này khá chất lượng và chi tiết đó chứ=)))
14/06/2026
Nhiều ông nay chứ chê Brazil chứ mấy ông nhìn xem đối thủ mạnh như thế này bảo sao Brazil của tôi lại đá kém:((((
13/06/2026
Vãi nhà đài ơi mấy trận chán chán này sao lại để thầy Liu của e bình luận, chả lẽ trận Hà Lan vs Nhật Bản với mấy trận hay hay cho thg TAL với Quang Huy bình luận à:)))))
Bác Huy thì kiến thức chuyên môn đéo phải bàn rồi, nhưng thực sự bác bình luận buồn ngủ quá, còn thg TAL thì cút
12/06/2026
BLV Anh Quân: Reynolds là người đẹp trai nhất trên sân nhưng Larin mới là người hấp dẫn nhất trên sân nhất lúc này
BLV Văn Mạnh: Nhưng có lẽ Larin là người hấp dẫn nhất chứ
BLV Anh Quân: Vâng tôi vừa nói thế mà hờ hờ
BLV Văn Mạnh: À thế à
Đụ má t thức tới gần 4h sáng để nghe hai ông này bình luận clgv???
Cùng xem lại bàn thắng đầu tiên tại World Cup 2026 của Julian Quinones vào lưới đội tuyển Nam Phi
11/06/2026
Rô nan đô úp bô bà già
10/06/2026
E xin được chúc cho các sĩ tử ăn uống ỉa đái đầy đủ để có thể bình tĩnh, tự tin và đạt được kết quả như mong muốn❤️
Còn ở dưới là các em học sinh 2k8 có thành tích xuất sắc sẽ (không) tham gia kỳ thi THPTQG 2026 vào ngày mai=))))
10/06/2026
Trang The Player's Tribune có vừa mới đăng về tự truyện của Divock Origi ngay sau khi anh thông báo giải nghệ.
Divock Origi - Thank You, God. Thank You, Football.
Gửi đến gia đình, bạn bè và tất cả những người luôn ủng hộ tôi,
Tôi muốn kể cho mọi người nghe về một góc khuất trong cuộc đời của một cầu thủ bóng đá mà thế giới bên ngoài hiếm khi được chứng kiến. Đó là về sự im lặng. Chỉ có những người trong cuộc mới thực sự thấu hiểu sự im lặng ấy, cái cảm giác tĩnh mịch đến rợn người bao trùm lấy bạn ngay khi bạn vừa bước chân vào phòng khách sạn sau một trận cầu lớn.
Có một khoảng lặng mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên.
Ngày 22 tháng 6 năm 2014.
Hãy để tôi đưa bạn trở lại trận đấu thứ hai của vòng bảng World Cup 2014 tại Brazil. Bỉ đối đầu với Nga. Chúng tôi cần một kết quả có lợi để giành vé vào vòng 16 đội, và đó là một trận đấu vô cùng nghẹt thở.
Nhưng để tôi kể lại một chút, việc tôi có tên trong danh sách tham dự giải năm đó đã là một phép màu. Khi ấy tôi mới 19 tuổi và chưa từng có một buổi tập nào cùng đội một. Nói thật lòng, tôi cảm thấy mình được Chúa ban phước rất nhiều. Khi nhận được cuộc gọi định mệnh đó, tôi và mẹ đang trên xe ô tô trở về nhà từ cửa hàng. Tôi vừa mới mua tặng mẹ một món quà đặc biệt để ăn mừng một mùa giải thành công tại Lille. Thế rồi Marc Wilmots, huấn luyện viên trưởng đội tuyển Bỉ lúc bấy giờ, gọi cho tôi. Ông ấy bảo: "Này, cậu chuẩn bị triệu tập cháu lên đội tuyển quốc gia. Tôi tin tưởng ở cậu."
Tôi và mẹ lúc đó chỉ biết nhìn nhau, không thể tin vào tai mình. Ngay lập tức, hai mẹ con vội vã bật radio lên, và rồi tên của các ngôi sao cứ thế vang lên liên tiếp... Đó là thời kỳ đỉnh cao của "Thế hệ vàng". Nào là Dembélé, là Kompany - người đội trưởng lúc đó, là Hazard, là Kevin, là Thibaut Courtois...
Và rồi... Origi.
Nghe thấy tên mình được xướng lên trên đài phát thanh cảm giác thật sung sướng. Tôi thấy mình thật nhỏ bé và những cảm xúc dâng trào làm tôi nghẹn ngào.
Tua nhanh đến khoảnh khắc tại Rio, trong trận đấu với Nga.
Tỷ số đang là 0-0 và trận đấu chỉ còn khoảng 3 phút. Tôi nhớ mình đã dốc bóng sâu xuống, đón đường chuyền rồi chuyền cho Eden. Eden xử lý bóng bên cánh trái rồi nhả ngược lại cho tôi, và ở phút thứ 88, tôi đệm bóng tung lưới.
Bạn hãy thử tưởng tượng xem: bạn vào sân thay cho Romelu, người anh cả đã dìu dắt bạn ngay từ những ngày đầu. Bạn đang đứng ở Maracanã, thánh đường trong mơ của cha bạn, người cha chưa từng có cơ hội đặt chân đến các giải đấu lớn ở châu Âu. Người cha đã làm nên những điều phi thường để tạo bến đỗ cho bạn tiếp bước con đường sự nghiệp của ông. Người cha có thần tượng lớn nhất đời là Pelé.
Với ông, nơi đây chính là ngôi nhà của Pelé.
Và rồi, bạn thực sự ghi bàn ngay trong thánh đường của Pelé.
Đó là lúc tôi tiếp nối và gánh vác di sản của gia đình. Một cảm giác hạnh phúc thuần khiết, hoàn toàn thuần khiết. Đó chắc chắn là một khoảnh khắc được Chúa định đoạt.
Tôi gọi đó là: Khoảnh khắc của Chúa.
Đức Vua và Hoàng hậu Bỉ cũng có mặt trên khán đài ngày hôm đó. Họ đã ăn mừng cuồng nhiệt sau trận đấu. Tôi thậm chí đã xin chụp một tấm ảnh selfie với nhà vua, và ông đã đồng ý. Tôi tìm gặp bố mẹ, ôm lấy họ và lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ. Thậm chí có một chuyện rất buồn cười là ngay sau đó, các đồng đội ở tuyển đã lao đến chèo kéo tôi về câu lạc bộ của họ!
Kiểu như: "Này em trai, có muốn sang Atlético Madrid với anh không?!"
Hahaha. Mọi thứ lúc đó điên rồ đến thế đấy. Rồi chúng tôi lên xe buýt trở về khách sạn, và ngay khi về tới nơi, tôi đi thẳng về phòng mình.
Và đây chính là lúc sự im lặng bắt đầu.
Ngay trước đó là tiếng nhạc - ở Rio thì dĩ nhiên là vũ điệu samba - tiếng trống và những bài ca vang vọng từ các khán đài, là phòng họp báo và những ống kính truyền thông. Là hàng vạn con người đang gào thét đến khản cổ vì sung sướng. Âm thanh ấy lớn đến mức như có thể làm rung chuyển cả sân Maracanã, King Baudouin và Anfield cùng một lúc. Tất cả hòa quyện lại thành một tiếng gầm vang bất tận của niềm đam mê bóng đá. Bước ra khỏi sân, dòng máu trong bạn vẫn nóng hừng hực và adrenaline thì đang cuộn chảy. Tai của bạn ù đi.
Rồi bạn trở về phòng khách sạn, và mọi thứ hoàn toàn tĩnh lặng.
Gần như là bình yên ấy, hiểu ý tôi chứ? Bên ngoài cánh cửa kia, cả thế giới đang ăn mừng. Nhưng bên trong căn phòng nhỏ đó, chỉ còn lại bạn và những suy nghĩ của mình.
Chính trong sự im lặng ấy, bạn thật sự hiểu rõ bản thân. Đó cũng là câu chuyện xuyên suốt sự nghiệp của tôi.
Trong sự im lặng, tôi tìm thấy Chúa. Trong những khoảnh khắc tăm tối nhất, và cả ở những đỉnh cao huy hoàng nhất, khi cả thế giới cuối cùng cũng lặng đi, khi tôi bước vào căn phòng ấy một mình, đó là lúc Chúa thì thầm với tôi về mục đích của đời mình. Tôi sẽ giải thích điều này rõ hơn sau.
Sau bàn thắng tại World Cup, cả nước Bỉ như bùng nổ. Tôi nhớ mình đã mua tất cả các tờ báo mạng của Bỉ, và trang bìa nào cũng chễm chệ hình khuôn mặt tôi. Có cả một đoàn làm phim đến tận nhà tôi ở quê. Chị gái tôi được phỏng vấn. Tôi thấy Marvin Willem, người bạn thân nhất của mình, đưa ra vài lời chia sẻ. Cả quốc gia đang đồng hành cùng tôi. Các tiệm cắt tóc thì tặng voucher miễn phí để nhuộm một đường vạch màu vàng lên tóc giống như tôi. Thật không thể tin nổi. Tôi trở thành cầu thủ trẻ nhất lịch sử bóng đá Bỉ ghi bàn tại World Cup, một trong mười cầu thủ trẻ nhất lịch sử giải đấu, và là cầu thủ gốc Kenya đầu tiên ghi bàn tại một kỳ World Cup - cột mốc cuối cùng đó có ý nghĩa vô cùng lớn lao đối với cá nhân tôi. Và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đã là một trong những người hùng của đất nước Bỉ.
Trời ạ, nghe này!! Bạn chẳng thể viết nên một kịch bản phim nào xuất sắc hơn thế đâu. Hollywood ơi, đến tìm tôi đi này!!!!
Chỉ có Chúa mới có thể làm được điều đó. Chỉ có Chúa mới viết nên được một câu chuyện mang tên Hành trình của Divock Origi.
Người đã ban tặng cho tôi món quà vô giá này. Và món quà ấy đã vượt xa bất cứ điều gì tôi từng dám mơ ước.
Tôi đến với thế giới này khi trái bóng đã ở dưới chân. Trái bóng ấy trở thành người bạn tri kỷ của tôi. Đêm đến khi đi ngủ, trái bóng luôn nằm ngay cạnh. Tôi đắp chăn cho nó mỗi đêm. Rồi tôi nhắm mắt lại và mường tượng ra cảnh người ta chiếu những pha bóng hay nhất của mình trên chương trình Match of the Day. Bóng đá là cả cuộc đời của tôi. "Lớn lên con muốn làm nghề gì hả Divock?" Pffttt, thôi nào, câu đó mà cũng phải hỏi sao?
Khi bạn còn trẻ và mơ ước trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp, điều đó thật thú vị. Bạn luôn hình dung về những khoảnh khắc đỉnh cao. Bạn mơ mộng về tất cả. Tự viết sẵn cho mình một kịch bản hoàn hảo. Nhưng bạn chẳng bao giờ hình dung ra mọi chuyện sẽ kết thúc như thế nào.
Trong những giấc mơ tuổi trẻ, bạn không bao giờ già đi, bạn không nghĩ về những ngày tháng sau đó. Bạn chỉ đứng yên trong không gian và thời gian, ngay trên thảm cỏ, trong một khoảnh khắc vinh quang — nâng cao chiếc cúp Ngoại hạng Anh, vô địch Champions League, hay khoác áo đội tuyển tại World Cup. Nhưng sự thật là chẳng có gì kéo dài mãi mãi.
Giờ đây nhìn lại, tôi chỉ biết lắc đầu thán phục trước tất cả những gì mình đã đạt được trong môn thể thao mà tôi hết lòng yêu mến này. Ngay cả lúc này, khi đang viết những dòng chữ này, tôi vẫn thấy khó tin rằng cậu bé năm nào, mang trong mình dòng máu Bỉ và Kenya, đã hiện thực hóa được tất cả các giấc mơ của đời mình.
Tất cả những gì tôi có thể nói lúc này là, con xin cảm ơn Chúa. Và cảm ơn bóng đá.
Sau kỳ World Cup năm đó, tôi ký hợp đồng với Liverpool, một trải nghiệm tôi chưa từng nghĩ tới. Tôi nhớ khi đến tham quan cơ sở vật chất của họ, họ đã bật một đoạn highlight tổng hợp những pha bóng nổi bật của tôi từ năm 15 tuổi. Họ hiểu phong cách chơi bóng của tôi. Họ biết tôi là ai. Và tôi cảm nhận rất rõ trong xương tủy mình rằng: Mình thuộc về nơi này.
Brendan Rodgers, huấn luyện viên của Liverpool lúc bấy giờ, thực sự tin tưởng tôi. Ông ấy đã nhắn tin cho tôi kiểu như: "Này, tôi đang có Daniel Sturridge, tôi có Raheem Sterling, và tôi muốn nhào nặn cậu thành một phiên bản mới trong đội hình tương lai này."
Lille không muốn để tôi đi ngay lập tức, vì vậy các bên đã thỏa thuận để tôi ở lại thi đấu dưới dạng cho mượn một năm. Và năm đó hoàn toàn không hề dễ dàng. Bà nội của tôi - mẹ của bố - qua đời. Tôi đã không chia sẻ về chuyện này nhiều. Nhìn lại thì đó có lẽ không phải là cách giải tỏa tâm lý tốt cho lắm. Đến tận năm 2018, tôi mới bắt đầu tìm đến chuyên gia tâm lý để có một nơi an toàn để bộc lộ cảm xúc của mình. Nhưng hồi đó, tôi không có được điều đó. Tôi có kể với bạn bè, nhưng không theo cách mở lòng và chấp nhận tổn thương. Dù lúc đó tôi không bao giờ thừa nhận, nhưng sự thật là tôi đã rơi vào khủng hoảng. Tôi thu mình lại.
Nó giống như có một đám mây đen che mờ tâm trí tôi vậy. Và tôi nghĩ vì mình không có những thứ cần thiết để thoát khỏi vùng tối đó, nó dường như đã bóp nghẹt sự sáng tạo và cách tôi thể hiện bản thân trên sân cỏ. Tôi rất chật vật để tìm lại phong độ vốn có. Và thế là tôi lại càng thu mình vào trong sâu hơn. Lille là nơi tôi trưởng thành, là ngôi nhà thứ hai của tôi. Tôi vô cùng ghét việc mình phải chật vật trong mùa giải cuối cùng tại đây. Tôi ước gì mình đã có thể cống hiến được nhiều hơn.
Tôi nhớ có một ngày tôi nói với bố rằng tôi cần một cái gì đó để kéo phong độ của mình lên lại. Bố liền bảo: "Con biết gì không? Đi tập dứt điểm thôi." Và hai bố con đã tập luyện cùng nhau. Thế rồi, hai tuần sau ngày bà mất, tôi lập một cú hat-trick. Đó là một trong số ít những lần tôi cảm thấy mình được "thở" trong năm đó. Tôi luôn nhớ mãi khoảnh khắc ấy vì tôi cảm giác nó có sự linh thiêng từ bà nội, và từ việc tôi và bố lại cùng nhau tập luyện như những ngày tôi còn là một đứa trẻ.
Hãy để tôi kể cho bạn nghe về bố tôi một chút. Hồi bé, tất cả những gì tôi biết là: “Bố từng vô địch giải đấu.”
Đó là năm 1999. Đó là ký ức đầu tiên của tôi về bố mình. ông là Michael, nhưng mọi người thường gọi là Mike. Ông từng chơi cho Genk ở Bỉ vào thập niên 90 và khoác áo đội tuyển quốc gia Kenya. Lúc đó tôi mới ba tuổi. Ở độ tuổi đó bạn gần như chưa thể hình thành ký ức rõ ràng. Nhưng tôi vẫn nhớ như in cảm giác được ở trong sân vận động, cảm nhận bầu không khí rực lửa xung quanh. Tôi ngồi trong lòng mẹ, và một người bạn của mẹ ngồi cạnh chúng tôi. Tôi nhớ họ nói chuyện với nhau đầy hào hứng về việc Genk cần bao nhiêu điểm nữa để lên ngôi vô địch. Ở tuổi đó dĩ nhiên tôi chẳng hiểu gì, nhưng bầu không khí ấy thật ly kỳ.
Sau khi họ vô địch, ông giống như một huyền thoại sống. Khi tôi lớn hơn một chút, mỗi lần hai bố con ra ngoài phố, tôi nhớ những người lạ mặt thường tấp xe vào và gọi lớn: "Này, Mike!!"
Bố tôi, ông có một món quà trời ban. Và rồi khi ở trường tôi chơi bóng, tôi nhận ra: Ồ, mình cũng được thừa hưởng món quà đó.
Tôi thấy mình thật may mắn khi có một người cha am hiểu bóng đá. Ông có thể rất khắt khe với tôi vì ông hiểu rõ trò chơi này, nên những lời ông nói luôn là sự thật. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi không muốn làm dòng họ Origi thất vọng. Tôi may mắn khi từ đội U11 đã luôn là một trong những tài năng triển vọng hàng đầu đất nước. Nhưng bạn biết đấy, việc mọi người biết bố bạn là ai là một chuyện, còn việc những đứa trẻ khác biết bạn là con trai của ông đó lại là chuyện khác. Chúng sẽ lao vào triệt hạ bạn. Vì vậy, tôi đã phải gánh chịu áp lực đó. Nhưng theo một cách nào đó, điều đó đã dạy tôi cách làm quen và đứng vững trong những môi trường có áp lực cực kỳ lớn. Tôi đoán mình đã học được cách không còn coi cái bóng của cha là một gánh nặng, mà biến nó thành người bạn đồng hành.
Thời gian trôi qua, và mọi thứ đảo chiều. Giờ đây người ta nhìn thấy cha tôi và nói: "Ồ, ông ấy là bố của Divock Origi kìa."
Đó từng là ước mơ lớn nhất của đời ông. Ôi trời ơi, đó là tất cả những gì ông ao ước. Và nó đã thành hiện thực.
Đầu tiên, cái tên của con trai ông vang danh tại Maracanã.
Và tại Anfield, nó đã trở thành một giai thoại.
“You’ll Never Walk Alone” - với tôi, đó không chỉ là vài câu hát. Chúng thật sự mang một ý nghĩa rất lớn.
Và khi toàn bộ khán đài Anfield cùng hòa giọng hát vang bài ca đó... Trời ạ. Nó đẹp đến mức có thể bóp nghẹt trái tim bạn.
Trong thánh địa Anfield, mỗi trận đấu đều giống như một luồng điện chạy qua người. Nó đẩy cảm xúc của bạn lên mọi cung bậc. Ở thành phố này, văn hóa của tầng lớp lao động, chất giọng Scouse đặc trưng, tất cả những điều đó khiến Liverpool mang một cảm giác rất khác biệt - bình dị hơn, chân thực hơn. Những cổ động viên chính là linh hồn nơi đây.
Khi mới chuyển đến Liverpool, tôi sống ở Formby thuộc vùng ngoại ô, nhưng sau đó tôi chuyển vào trung tâm thành phố. Các cổ động viên gọi tên tôi trên phố giống như cách người ta từng gọi bố tôi ở Genk - một vòng tròn định mệnh lặp lại. Họ luôn vẫy tay khi thấy tôi và nói: "Này Divock," dĩ nhiên là bằng chất giọng địa phương rồi, "Nếu có một điều cậu có thể làm được, thì hãy mang về cho tụi tôi chiếc cúp Ngoại hạng Anh, cậu sẽ trở thành một huyền thoại ở đây!!!"
Thời gian đó, nếu tôi ghi bàn và đi uống cà phê vào ngày hôm sau, mọi thứ sẽ vô cùng cuồng nhiệt. Tôi ở ngay giữa tâm điểm, cảm nhận rõ mồn một nguồn năng lượng đó. Tôi thường kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai xuống thật thấp rồi đạp xe dọc theo bến cảng, hoặc đi dạo quanh đó. Tôi có một quán cà phê quen nhỏ của mình. Liverpool đã thực sự trở thành nhà.
Ngay từ những ngày đầu, tôi đã rất thân thiết với Mamadou Sakho và Kolo Touré. Các anh lớn đón nhận tôi rất nồng nhiệt. Nhưng tháng đầu tiên lại không diễn ra suôn sẻ như tôi mong đợi. Khối lượng và cường độ tập luyện nặng gấp năm, gấp sáu lần những gì tôi từng trải qua trước đây. Tôi nhớ mình từng tâm sự với Kolo: "Anh ơi, em không biết cơ thể mình có chịu đựng nổi nhiệt độ này không nữa!!!"
Bóng đá Pháp có một nhịp điệu khác. Nếu ví von với âm nhạc, bóng đá Pháp giống như một bản nhạc có tiết tấu chậm rãi và đòi hỏi kỹ thuật nhiều hơn, trong khi Premier League lại là một thứ âm nhạc heavy metal hoặc trap rap dồn dập. Cơ thể tôi đã cảm nhận nó đúng như vậy. Bạn phải tư duy nhanh hơn. Các buổi tập căng thẳng hơn. Mọi thứ đều ở tiêu chuẩn cao nhất. Và thế là tôi chỉ biết gồng mình lên để thích nghi. Tôi không được ra sân nhiều. Điều đó vô cùng ức chế. Tôi đi từ đỉnh cao của World Cup, qua một mùa giải không như ý ở Lille, để rồi cuối cùng cập bến Liverpool và phải trầy trật tìm lại nhịp độ chơi bóng của mình.
Cho đến khi Klopp xuất hiện.
Nếu Premier League là heavy metal hay nhạc trap, thì thứ bóng đá của Klopp, bạn phải nhân đôi cường độ đó lên. Đó là thứ bóng đá pressing có cường độ khủng khiếp nhất hành tinh. Tôi nhớ buổi tập đầu tiên dưới thời ông ấy, tôi đã nghĩ: Trời ạ, người ta chắc phải có thể chất của siêu nhân mới chơi nổi trong đội hình của ông này.
Triết lý của ông ấy phản ánh con người thật của ông. Tôi nghĩ nó hoàn toàn giống với cách ông nhìn nhận bóng đá. Và có một điều đặc biệt ở Klopp: cái cách ông ấy chỉ ra cái sai của bạn, và thật sự là ông ấy sẽ gào thét mọi thứ lên, cũng chính là cách ông ấy sẽ lao đến và trao cho bạn một cái ôm nồng ấm nhất. Nó luôn sòng phẳng và đến từ hai phía. Về mặt con người, ông ấy là một trong những người đàn ông tuyệt vời nhất thế giới. Còn trên cương vị huấn luyện viên, ông ấy đơn giản là người xuất sắc nhất. Chấm hết. Vào thời điểm đó, bản sắc bóng đá của ông ấy là một cuộc cách mạng. Ngoại trừ Guardiola - nhưng phong cách của Pep vẫn có nét khác biệt, đó là Tiki-Taka, bạn biết đấy. Còn với Klopp, nó giống như việc bạn nắm lấy chiếc núm vặn cường độ và vặn nó lên mức tối đa.
Klopp có một cách làm việc rất khác, và ông nói: “Được rồi, đây sẽ là con đường chúng ta đi.”
Tôi nhớ trận đấu đầu tiên gặp Tottenham, ông ấy đã điền tên tôi vào đội hình xuất phát. Sau đó, tôi tiếp tục được ra sân liên tục, trận này qua trận khác.
Có một khoảng thời gian mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ. Tôi dính một chấn thương gân kheo, lao vào phòng gym, tăng thêm vài cân cơ bắp rồi trở lại sân cỏ. Và rồi, tôi bước vào một trong những giai đoạn thăng hoa nhất cuộc đời. Tôi ghi bàn vào lưới Dortmund ở trận tứ kết Europa League 2016, chơi một trận đấu không tưởng. Sau đó cũng trong năm đó, tôi ghi 5 bàn trong 5 trận liên tiếp. Tôi có suất đá chính. Tôi đang bay cao thì vào cuối tháng Tư, tôi dính một chấn thương cổ chân nghiêm trọng trong trận derby với Everton.
Tôi phải rời sân bằng cáng, mọi người ạ. Pha vào bóng thật tàn khốc. Ai đó đã triệt hạ tôi. Và nó diễn ra ngay trước thềm EURO. Đáng ra tôi đã có cơ hội cạnh tranh sòng phẳng một suất đá chính với Romelu, mọi thứ khi đó đang rất rộng mở với tôi ở kỳ EURO sắp tới. Rồi chỉ trong cái chớp mắt, chấn thương cổ chân ập đến, bùm. Dây chằng gần như đứt hai phần rưỡi. Bạn đứng trước nguy cơ lỡ hẹn với EURO, và bạn chắc chắn sẽ bỏ lỡ chiến dịch Europa League cùng CLB nếu tiến sâu, điều mà chúng tôi đã làm được sau đó.
Tôi vẫn kịp dự EURO năm đó, nhưng thể trạng không đạt 100%. Và đến mùa giải tiếp theo, tôi không còn nằm trong đội hình xuất phát nữa. Khi đó chúng tôi cũng chỉ đá mỗi tuần một trận vì không được dự Champions League.
Thế là tôi lại bị rơi vào sự im lặng. Và lần này, khoảng lặng ấy mang lại cảm giác nhức nhối đến inh tai. Thật quá khó để chấp nhận thực tế đó.
Tôi nhớ có một ngày, trong quá trình hồi phục chấn thương, Arnold - người anh họ lớn tuổi của tôi - đến nhà chơi. Đó là một ngày bình thường, hai anh em chỉ ngồi thư giãn với nhau. Thế rồi anh ấy bắt đầu tâm sự với tôi về đức tin của mình. Anh ấy kể cho tôi nghe về Chúa Jesus. Anh ấy không hề rao giảng đạo lý hay bất cứ điều gì lớn lao đâu. Anh ấy chỉ đơn giản là chia sẻ những điều đó có ý nghĩa như thế nào đối với bản thân anh, và điều đó khiến tôi cảm thấy rất gần gũi, dễ tiếp nhận.
Có một câu nói của anh khiến tôi nhớ mãi, đó là khi anh nói rằng khi bạn đồng hành cùng Chúa, bạn vẫn có thể giữ trọn vẹn bản sắc của chính mình. Bản chất của đức tin không phải là bắt bạn phải trở nên hoàn hảo. Đó không phải là một giáo điều cứng nhắc. Nó là sự giải thoát, sự tự do. Và tôi nghĩ điều đó đã khiến tôi như được khai sáng vậy. Hành trình tìm đến đức tin của tôi thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc đó. Vào cuối mùa giải năm 2017, tôi được giới thiệu với George, một mục sư thể thao. Điều đó thật tuyệt vời, tôi có một người để kết nối, người có thể giải đáp tất cả những thắc mắc của tôi về đức tin và sứ mệnh cuộc đời.
Và trong kỳ nghỉ hè năm đó, tôi cứ thế tiếp tục chặng đường tâm linh của mình, một trải nghiệm vô cùng ý nghĩa. Tôi gặp được người thầy của mình, Brian Lee từ tổ chức Garden Agency. Tôi đã luôn cầu nguyện để gặp được một người như vậy, một người có thể giúp tôi dung hòa đức tin vào cuộc sống của một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp.
Khi mùa giải mới khởi tranh, tôi không có chỗ đứng trong đội hình Liverpool. Vì vậy tôi quyết định ra đi theo dạng cho mượn. Tôi chuyển đến Wolfsburg. Xét ở một góc độ, đó là một sự chật vật. Dưới góc nhìn bóng đá, đó là năm tồi tệ nhất trong sự nghiệp của tôi. Chúng tôi phải chiến đấu vất vả để trụ hạng.
Nhưng xét về khía cạnh con người, tôi đã trưởng thành theo những cách mà chính mình cũng không ngờ tới.
Thành phố Wolfsburg nằm cách biệt, phải mất bốn tiếng chạy xe để đến các trung tâm lớn khác. Đó là một thành phố xinh đẹp với những con người tử tế, nhưng nó có chút bình yên. Nơi đây không phải là Berlin hoa lệ. Nhưng đối với tôi, đó chính xác là những gì tôi cần vào lúc đó. Tôi dành phần lớn thời gian để đọc sách, chiêm nghiệm nhiều hơn về đức tin và về hình mẫu người đàn ông mà tôi muốn trở thành.
Và tôi trở lại Liverpool với một sứ mệnh.
Bây giờ, tôi sẽ tiết lộ một điều mà tôi chưa từng chia sẻ công khai trước đây.
Khi tôi trở về từ Wolfsburg, đáng lẽ ra tôi đã rời Liverpool. Wolverhampton đã gửi một lời đề nghị trị giá 30 triệu bảng, và việc ra đi lúc đó là hoàn toàn hợp lý. Tôi nằm ngoài kế hoạch của đội bóng và không được ra sân một phút nào.
Nhưng khi tôi cầu nguyện về quyết định này, vì một lý do nào đó, tâm can tôi mách bảo có gì đó không đúng. Một tiếng nói cứ thôi thúc tôi phải ở lại. Và đó là lúc đức tin của tôi phát huy giá trị. Tôi không thể giải thích rõ ràng, nhưng tôi chỉ cảm thấy Liverpool là nơi Chúa muốn tôi ở lại. Tôi nghĩ: Có thể bây giờ điều này thật vô lý, nhưng rồi một điều tốt đẹp sẽ đến từ quyết định này.
Tôi ở lại Liverpool, và sáu tháng đầu tiên là một thử thách cực hạn. Như tôi đã nói, tôi không được thi đấu. Tôi phải tự tập những bài chạy 5km nặng nề khi không có tên trong danh sách đăng ký thi đấu. Thậm chí trong các buổi đấu tập nội bộ 11 v 11, tôi cũng không được tham gia. Tôi phải đứng bên đường biên và nhìn các đồng đội chơi bóng.
Nhưng Klopp luôn ở đó. Tôi biết ông ấy vẫn tin tưởng mình. Ông ấy luôn động viên: "Này, cứ tiếp tục tập luyện như thế này nhé. Hãy kiên trì lên."
Ở góc khuất của riêng mình, tôi đã lao vào tập luyện nhiều hơn bất cứ ai có thể hình dung. Nó giống như một góc khuất nhỏ của riêng tôi vậy. Đội bóng thường tập luyện vào buổi chiều, còn vào buổi sáng, tôi sẽ tự mình đến một sân bóng nhỏ trong thành phố. Cứ cách ngày một lần, tôi đến đó và chỉ tập duy nhất một việc, đó là dứt điểm. Khi mặt trời vừa ló rạng, tôi chất đầy bóng lên xe ô tô, lái đến sân với hy vọng không có quá nhiều người ở đó. Tôi vừa đi vừa cầu nguyện sao cho không có tay săn ảnh nào chụp được mình. Khu tập luyện nhỏ đó có sáu sân cỏ nhân tạo. Đôi khi bạn có thể thuê trọn cả sáu sân, nhưng thường thì không. Tôi đặt hai khung thành nhỏ vào góc, và sử dụng một khung thành lớn. Tất cả bài tập chỉ xoay quanh sự chính xác... Bây giờ, hãy hình dung ra một kịch bản trong đầu, và dứt điểm.
Hình dung, rồi dứt điểm.
Hình dung, rồi dứt điểm.
Cứ liên tục như thế trong suốt một giờ đồng hồ. Tôi đã tự điên cuồng tập luyện như vậy vào tháng Mười, thời điểm mà tôi thậm chí còn không được đứng chung hàng ngũ với đội một. Nhưng chính việc lặp đi lặp lại những cú sút đó đã thay đổi con người tôi. Nó mang lại cho tôi một sự điềm tĩnh khác biệt, vượt lên trên cả sự bình tĩnh thông thường. Đó là một sự tập trung cao độ. Tôi bắt đầu thực sự làm chủ được mình. Đến một thời điểm, tôi dứt điểm bằng chân trái tốt gần như chân phải.
Úp mu bàn chân. Dứt điểm.
Cứa lòng chân ngoài. Dứt điểm.
Cứ đơn giản như thế.
Tua nhanh đến trận bán kết Champions League 2019 lượt về gặp Barca tại Anfield. Đó là một sự hỗn loạn. Liverpool bước vào trận đấu với bất lợi thua 0-3 ở lượt đi. Chúng tôi lại tổn thất lực lượng nghiêm trọng vì chấn thương. Và Klopp đã đặt niềm tin vào tôi.
Hình dung, rồi dứt điểm.
Hình dung, rồi dứt điểm.
Hình dung, rồi dứt điểm.
Phần còn lại đã trở thành lịch sử, lịch sử của chúng ta. Kết thúc năm đó, tôi trở thành nhà vô địch Champions League. Và chính tôi là người đã ghi một trong hai bàn thắng trong trận chung kết.
Tôi chỉ ước mình có một chiếc cỗ máy thời gian để quay trở lại quá khứ, ghé tai cậu bé 6 tuổi ở Bỉ đang đắp chăn cho quả bóng mỗi đêm, cậu bé đang cầu nguyện lớn lên sẽ được như những thần tượng bóng đá của mình, và thì thầm với cậu ấy rằng: Con làm được rồi, con đã vô địch Champions League!! Con đã vô địch Ngoại hạng Anh!! Này, người ta thậm chí còn đang chiếu bàn thắng của con trên chương trình Match of the Day kìa!
Cứ thư giãn đi cậu bé. Đi ngủ thôi. Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp cả.
Khi bạn có thể ngoảnh lại nhìn quá khứ và thưởng thức tất cả những khoảnh khắc ngọt ngào với một lòng biết ơn trọn vẹn và không một chút tiếc nuối, đó là lúc bạn biết đã đến thời điểm để nói lời chia tay.
Bố có lẽ là người đầu tiên tôi thông báo về quyết định giải nghệ của mình. Chuyện này là từ hồi tháng Hai. Bố hỏi tôi: "Tâm lý con hiện tại đang ở trạng thái nào?" Tôi nghĩ ông muốn chắc chắn rằng tôi không đưa ra một quyết định bồng bột dựa trên một cảm xúc tiêu cực nhất thời. Nhưng khi tôi trả lời rằng tôi đã cầu nguyện rất nhiều về việc này, ông đã hoàn toàn thấu hiểu. Ông bảo: "Đó là một quyết định mang tính cá nhân rất cao. Một quyết định mà chỉ có tự bản thân con mới biết khi nào là đúng thời điểm."
Tôi thấy mình thật may mắn khi đã được trải qua tất cả các cung bậc cảm xúc và tham gia gần như mọi giải đấu lớn nhất trên thế giới. Trong bóng đá, tôi cảm thấy mãn nguyện, như thể chuyến hành trình của mình đã được trọn vẹn. Ghi bàn và nâng cao những chiếc cúp là một trong những cảm xúc tuyệt vời nhất thế gian. Tôi sẽ luôn mỉm cười khi nhìn lại những khoảnh khắc đó - những khoảnh khắc của Chúa - và trân trọng chúng suốt đời.
Và tôi vẫn đang tiếp tục viết nên câu chuyện đời mình.
Tôi đang rất hào hứng với những gì đón đợi phía trước. Tôi đã tìm thấy những sứ mệnh mới và những mục tiêu khác trong cuộc sống mà tôi muốn theo đuổi với cùng một ngọn lửa đam mê như tôi đã từng dành cho bóng đá suốt những năm qua. Đầu tiên, tôi thực sự tâm huyết với việc theo đuổi ngành thời trang như một cái nghề nghiệp thực sự. Tôi đang dốc sức tích lũy thêm thật nhiều kiến thức về lịch sử cũng như ngành công nghiệp này. Mong muốn của tôi là được học tập nó ở cấp độ chuyên sâu nhất và hy vọng có cơ hội được chỉ bảo từ những nhà thiết kế xuất sắc nhất thế giới. Tôi cũng sẽ tiếp tục mở rộng công việc kinh doanh với DLF, một công ty quản lý cầu thủ bóng đá mà tôi đang phát triển cùng người bạn kiêm đồng sở hữu Marvin Willem Ofori. Và cuối cùng, tôi luôn tìm kiếm mọi cơ hội để trở thành một chiếc cầu nối, có thể là cho thế hệ cầu thủ bóng đá tiếp theo, hoặc rộng hơn là thông qua các hoạt động thiện nguyện của mình. Hay đơn giản chỉ là kết nối giữa con người với con người.
Trong bóng đá, tôi luôn tìm được cách để bứt phá lên một tầm cao mới, và tôi vẫn đang tiếp tục làm điều đó trong chương mới của cuộc đời. Tôi thực sự cháy hết mình với tất cả những dự định này. Và tôi không thể chờ đợi thêm để bắt tay vào thực hiện.
Hẹn gặp lại mọi người vào một ngày nào đó không xa
Divock
09/06/2026
Comeback mọi người ơiiiii. Đèo mẹ Mắc Xoăn đình chỉ pết gần 1 tháng mới thả tưởng mất rồi cơ. Còn tên thì mình vẫn giữ vào mùa rồi đổi sau nhá