Thương Hàn Tạp Bệnh Luận

Thương Hàn Tạp Bệnh Luận

Share

Thầy thuốc Đông Y

07/06/2026

CHUẨN BỊ LUYỆN LINH ĐAN TRƯỜNG THỌ

Sau nhiều tháng tìm kiếm đặt mua, cuối cùng mình cũng tìm được 2 cụ Hà Thủ Ô rừng già khú đế và vô cùng hiếm này. Suốt mười mấy năm nay bào chế Hà Thủ Ô, mình cũng chưa bao giờ mua được 2 cụ Hà Thủ Ô to đến như vậy, có lẽ cả trăm năm tuổi các cụ mới to được như vậy.

Để luyện viên Linh Đan này, mình chọn phối hợp 3 cặp kỳ dược Âm Dương đặc biệt tốt và quý hiếm. Cặp thứ nhất là Hà thủ ô trăm tuổi phối kết hợp với Sâm Ô Linh. Hà Thủ Ô bổ can bổ thận nhưng tính nóng là Dương, phối hợp với Sâm Ô Linh, một loại Nấm Linh chi đặc biệt hiếm, tính mát là Âm dược có tác dụng bổ thận bổ âm an thần cực kỳ tốt và vô cùng quý hiếm. Sâm ô linh là một loại Linh Chi đặc biệt, tuy là nấm nhưng lại chứa rất nhiều hoạt chất của Nhân Sâm, với tác dụng an thần bậc nhất, bản thân Sâm ô linh bên ngoài đen xì bên trong lại trắng tinh vốn đã là 1 lập trình Âm Dương vô cùng hoàn hảo, nay phối với Hà Thủ Ô trăm tuổi thì tác dụng bổ gan thận, bổ tinh huyết cực mạnh, và đặc biệt giúp ích cho làm đen lại tóc!

Cặp phối hợp thứ 2 là Nhân Sâm Hàn Quốc loại đặc biệt tốt phối kết hợp với Nhục Quế. Nhân sâm mình chọn Hồng Sâm Hàn Quốc loại có hàm lượng saponin 49%, tỷ lệ cực cao, cao gấp nhiều lần Sâm bình thường, Sâm có tính mát bổ nguyên khí tăng cường tân dịch, chữa mọi chứng hư gầy lao lực, tăng cường chức năng của tỳ vị, là hệ thống hấp thụ dinh dưỡng của con người, tương tự như bộ rễ cây vậy. Nhờ đó mà khi uống thuốc bổ mới được hấp thụ hết được. Phối hợp với chút Nhục Quế để dẫn thuốc vào thận, tăng cường chức năng bổ thận.

Cặp phối hợp thứ 3 trong viên Linh đan này là Cao ban long và Phúc A giao, đây 2 loại này đều bổ huyết, bổ thận âm được xem là vị thuốc "tinh huyết hữu tình" tốt nhất từ xưa tới nay, bổ tinh huyết ko loại nào sánh bằng. Ngoài ra mình sẽ phối hợp thêm 1 chút ít các vị thuốc để điêù hoà và hỗ trợ bổ thận như Thục địa, phục linh, đỗ đen cửu chế...

Sau khi phối ngẫu xong thì mới tiến hành luyện đan, luyện đan yêu cầu kỳ công hơn rất nhiều so với bào chế thông thường, phương pháp luyện đan đến nay hầu như thất truyền và ko còn lưu truyền trong dân gian, và rất ít người biết tới. Linh đan này mình sẽ luyện theo phương pháp cửu chuyển của đạo gia, lấy số 9 làm bội số, ban ngày thu Dương khí của trời, ban đêm thu Âm khí của đất, cứ 9 ngày 9 đêm là 1 lần, và liên tục hết 9 ngày liên tục tiếp theo...cho tới khi hoàn thành. Phương pháp này minh xin chỉ chia sẻ sơ bộ như vậy, chi tiết thì phức tạp hơn vậy nhiều lần, ko phổ cập như pháp bào chế thông thuờng.

Luyện đan là công việc rất tỷ mỉ và tốn nhiều công sức, nếu nói tìm thảo dược quý hiếm thì tính là 1 phần,còn công luyện đan phải tính là 2 phần, nên mỗi 1 viên linh đan luyện ra vô cùng chân quý, và hơn hết linh đan có tác dụng tốt phi thường mà thuốc thông thường ko thể nào sánh được, uống là thấy tác dụng, cực kỳ hiệu quả, có thể nói là thuốc vào là liền thấy, tuy nhiên ko thể phổ cập, cũng ko thể làm thương phẩm được.

Anh chị em muốn thưởng thức thì đợi 1tg nữa luyện xong em sẽ thông báo nhé!

Thân ái
Thầy thuốc Huệ Chân

02/06/2026

GIẢI CỨU GAN NHIỄM ĐỘC!

A H là người anh có ân nghĩa với vợ chồng mình, anh chị ấy sống rất tình cảm và chân thành, lại giúp đỡ vợ chồng mình nhiều nên mình rất quý trọng anh. 2 tuần trước khi qua anh chị chơi, khi uống nước mình thấy mặt anh đỏ, 2 má đỏ, sắc mặt cứ phừng phừng, lại nhìn kỹ thấy hai mắt cũng có sắc đỏ trên nền sắc vàng. Đây là một trong những dấu hiệu căn bản nhất của người bị nóng gan, gan có vấn đề. Đặc biệt khi nhìn mắt, nếu có màu vàng kèm sợi tia máu màu đỏ thì chắc chắn gan có vấn đề. Lúc đó mình rất muốn nói với anh, nhưng sợ anh lại hiểu lầm, bảo mình doạ anh, vì hiện anh rất khoẻ mạnh, ko bị làm sao cả, tự dưng bảo gan anh có vấn đề đấy thì e ko phải, nhưng cứ áy náy trong lòng, ko nói là khó chịu, nói ra thì ko hay. Cuối cùng, khi chia tay ra về, mình gặp chị vợ anh, chị thì là bệnh nhân lâu năm của mình, cả nhà chị đều uống thuốc của mình, nên mình nói gì chị đều rất tin, mình bảo chị:- Chị ơi, em thấy a nhà chị, mặt đỏ, mắt đỏ là nóng trong, gan ko tốt, chị lấy Nấm Lim Xanh về cho anh uống đi, mà cả nhà chị em thấy ai cũng bị nóng nhiệt bên trong, chị cũng vậy, nên uống thứ này tốt lắm, nó bổ gan sạch máu, làm mát bên trong, lại ức chế được cả tế bào ung thư nữa, cả nhà chị nên uống 1 thời gian, đặc biệt là anh và ông nhà chị!

Chị nghe rồi và nhờ mình mua giúp mấy kg nấm về biếu bố mẹ anh chị em và cả nhà chị uống. 1 tuần sau chị nhắn tin cho mình bảo anh H ck chị thấy mệt nên đi xét nghiệm, 2 chỉ số men gan ALT, AST có cái cao hơn 2400, có cái cao hơn 2000. Men gan cao hơn 200 thôi đã phải điều trị ngay rồi, đằng này anh cao gấp hơn 10 lần như vậy, rất nguy hiểm, nhưng anh vẫn ko tin vào kết quả trên, anh lại đi nơi khác xét nghiệm chuyên sâu hơn, và kết quả cũng như vậy, và gan đã bị xơ hoá độ 3 rồi. Bs yêu cầu anh điều trị ngay, nhưng anh lại ko thích sử dụng thuốc Tây nên xin về nhà bàn bạc với gia đình. Anh chị liên hệ mình và xin mình khám và điều trị cho anh. Nhìn kết quả khám men gan mình rất giật mình, tại sao anh lại cao như thế, mà mình đã cho anh uống Nấm Lim Xanh rồi cơ mà, ko thể cao như vậy được, ko cẩn thận anh chị lại nghĩ mình cho uống Nấm nên men gan cao thì dở. Mình hỏi lại anh: - Thế anh uống Nấm em gửi chưa? Anh uống thay nước cả ngày chứ? Anh bảo: - Đợt này anh đi tiếp khách suốt nên chưa có thời gian uống, hôm vừa rồi uống dc 1 cốc thấy đắng đắng, anh ko uống nữa.

Vậy là rõ nguyên nhân rồi, do anh nhậu mà ra. Mình hỏi anh có hay nhậu ko, anh bảo anh cũng ko hay uống rượu, chỉ đợt này phải tiếp mấy bô lão nên uống nhiều, có mấy hôm uống say. Mà men gan anh ngày xưa vốn cũng hơi cao, nhưng nó luôn bình ổn ở khoảng 60 thôi, nhiều năm nay đều vậy, thế mà giờ nó tăng cao quá, làm anh hoảng sợ, cũng lo lắng lắm. Mình thấy anh lo lắng nên cũng chấn an anh, kể câu chuyện có thật về chồng của người bạn. Chồng chị ấy là lãnh đạo, hay phải tiếp khách, nên uống rượu rất nhiều, đến một ngày anh ấy mệt mỏi, chán ăn, mắt tự dưng vàng khè, mới đi viện khám, men gan tăng quá cao, gan xơ hoá hết, điều trị mấy bệnh viện ko có kq, anh ấy chán nán, tưởng ko qua được, cuối cùng nghe người ta mách, mua Nấm lim xanh, phối với 2, 3 loại nấm khác nữa, anh uống đến đâu khoẻ đến đấy, chưa đầy 1 tháng men gan đã về bt, uống đâu nửa năm thì gan hồi phục, đến nay hơn chục năm rồi ko tái phát. Lại thêm 1 bệnh nhân của mình tháng trước đến khám, bà ấy kể anh trai bà bị xơ gan độ 4 rồi, uống thuốc Tây ko có kết quả, nên nhờ người nhà mách mua uống 1 năm Nấm lim xanh rừng mà gan phục hồi bt, nhiều năm nay vẫn khoẻ như bt. Chính vì nghe đến 2 câu chuyện này nên mình mới tìm lại tài liệu nghiên cứu tác dụng của Nấm này, nếu nó tốt thật thì mình phải mua về cho bệnh nhân của mình dùng, thuốc Nam trị người Nam, không phụ thuộc thuốc Bắc nữa, đây cũng là ước nguyện cuối đời của mình, sau khi đã nắm Thương Hàn Luật đến mức cao nhất, mình sẽ chuyển toàn bộ các vị thuốc trong Thương Hàn Luận sang dạng thuốc Nam để sau này chúng ta ko lệ thuốc vào nguồn thuốc Bắc của Trung Quốc. Nhưng mình hiểu, để đạt được cảnh giới này, mình phải cần vài chục năm nữa, ko phải muốn là làm được ngay, y pháp Thương Hàn Luận là cốt lõi của người hàng y, chính là cái giúp ta hiểu được bản chất căn nguyên của vạn bệnh, nếu nay đi nửa chừng mà đã vội biến tấu, thì chẳng khác gì tự
Tay cưa đổ gốc cây mình trồng, nên gốc cây này phải trồng và vun đắp nhiều năm nữa, đủ khoẻ, đủ chắc chắn, thấu triệt mọi bề mới được biến đó là nguyên tắc bất biến của mọi ngành nghề chứ ko chỉ là học y, như học võ vậy, nếu học chưa tới nơi tới chốn mà đã biến thì chả thành cái gì cả, nếu học đến cảnh giới cao nhất của võ thuật, thấu hiểu triệt để pháp mà Sư Phụ đã truyền, đã có thành tựu thì có thể thiên biến vạn hoá, tùy có nhi hành! Ngay cả trong tu luyện cũng vậy, phải chuyên nhất, tu đến khai công khai ngộ mới chuyển pháp môn!

Sau khi nghe mình kể lại 2 câu chuyện trên, mình bảo anh: - Anh yên tâm, ko nên lo lắng quá, lo quá gan càng tổn thương hơn đấy ạ. Gan của anh mới xơ độ 3, vẫn phục hồi lại được, ko đến nỗi vô phương cứu chữa đâu ạ, nhưng anh phải nghe em, phải kiêng khem tuyệt đối theo hướng dẫn, đặc biệt tối kỵ rượu bia, cà phê, thịt gà, nội tạng...nếu anh ko kiêng đc thì thần tiên cũng ko cứu được anh đâu! Anh nghe rồi gật đầu bảo: - Chú cứ bảo anh ăn gì uống gì anh làm theo chú hết, miễn là mau khỏi! Nói rồi mình kê cho anh 10 thang thuốc uống trong 10 ngày, rồi dặn chị nhà ngày ngày lấy 20-30g Nấm Lim Xanh đun thay nước cho anh uống thay nước hàng ngày, càng uống dc nhiều càng tốt.

Hôm nay anh uống dc khoảng 7 ngày, anh vẫn lo lắng lắm, nên anh ra viện khám lại. Trưa nay, nhận được kết quả anh liền báo cáo lại mình mình, đọc kết quả mà chính mình cũng ko thể tin được vào mắt mình nữa, sau 7 ngày uống thuốc và Nấm Lim Xanh mà chỉ số men gan của anh đã về gần ngưỡng bìng thường, chỉ số men gan ALT giảm từ 2242 xuống 415.35, chỉ sổ AST giảm 1148 xuống còn 97.60, men gan xuống thấp ko thể tin được, nó quá nhanh cả nhà ạ, đến mình làm thuốc nhiều năm nay, cũng chưa bao giờ điều trị men gan xuống nhanh như vậy, điều khác biệt là lần này mình cho anh ấy uống thuốc và kèm Nấm Lim Xanh mà thôi.

Mình viết bài này, có thể có rất nhiều người nghĩ mình viết bài để quảng cáo bán Nấm Lim Xanh, nhưng đó ko phải là mục đích chính yếu mà mình muốn chia sẻ anh chị em ạ. Trong bài này mình muốn chia sẻ những nội dung lớn nhất chính yếu nhất như sau:

- thứ nhất: cách xem mặt, xem sắc để chẩn đoán bệnh về gan, cái này chia sẻ cho các học viên và đồng môn có thêm kinh nghiệm chẩn bệnh.

- thứ 2: giá trị cốt lõi của người thầy thuốc là phải khám được bệnh, tìm gia căn nguyên của tật bệnh, và nếu muốn làm điêù này một cách tốt nhất và cơ bản nhất, phải học lại cơ bản, phải lấy kinh thư làm gốc, trong đó Thương Hàn Luận là mực thước căn bản của bất kỳ một thầy thuốc nào, nó là gốc rễ của Đông y, ko phải của dân tộc nào hay của ai, nếu xa rời gốc rễ thì cây khó mà phát triển to lớn vững mạnh được. Vì thế xưa nay, các y gia từ cổ chí kim, đều lấy Thương Hàn Luận làm gốc, làm này làm nền tảng phát triển là vậy.

- thứ 3. Gửi lời đến những bác đang phải uống rượu tiếp khách hàng ngày, chúng ta ai cũng phải mưu sinh, phải giao thiệp, khó tránh khỏi rượu bia, nhưng nếu các bác thấy mặt mình hay đỏ, người hay nổi mẩn ngứa, đặc biệt là nhìn tròng mắt thấy màu vàng, trong có mạch máu đỏ, thì các bác phải dừng rượu ngay, và phải uống bổ gan gấp, ko được chủ quan.

- thứ 4. Nấm lim xanh là một loại Linh chi cực kỳ quý hiếm của nước ta, có nhiều nghiên cứu cho thấy Nấm Lim Xanh có nhiều hoạt chất tốt hơn linh chi trồng công nghiệp của Hàn Quốc rất nhiều lần, nhưng dân ta lại chuộng hàng ngoại, thích đồ đắt tiền, trong khi cây cỏ linh chi sống hoang dã tại nước ta rất nhiều, đặc biệt Nấm Lim Xanh hoang dã, nấm Cổ Thượng Hoàng hoang dã, Nấm cổ cò hoang dã lại bị lái buôn Trung Quốc thu mua hết những loại thượng đẳng, chỉ còn cái xấu hạ đẳng thì để bán cho dân ta dùng, thật đáng buồn lắm cả nhà ạ! Nghe mà thấm câu của các cụ để lại "người Việt ta chết trên cây thuốc mà ko biết".

Mình viết 1 lèo ko ngừng nghỉ, gõ điện thoại cũng rất mỏi tay, khá là mệt, nhưng tâm chí trong sáng, tâm chân chính ko vì tư lợi mà chia sẻ, vì thế mà hoàn thành bài này một cách mau lẹ và thành công, cảm ơn Trời Phật đã dung thứ cho con được thông huệ mà viết ra những thứ đáng lý không nên viết này! Cảm ơn cô chú anh chị em đã kiên trì đọc hết!

Thân ái
Hà Nội, ngày 2 tháng 6 năm 2026
Thầy thuốc Huệ Chân

19/05/2026

***Thương Hàn Luận “伤寒论” Trương Trọng Cảnh***

Luận về Tam tầng tâm pháp trong "Thương Hàn Luận"

Ba ngày trước tiết Mang chủng, mưa Giang Nam [江南].
Trên mái nhà ngói hợp cổ kính, những giọt mưa như chuỗi tràng hạt đứt dây, từng giọt từng giọt, gõ vào phiến đá xanh. Trong y quán "Tồn Chân Đường" (存真堂) bên sườn dốc, hương thuốc quyện với hơi bùn đất ẩm ướt, lững lờ trôi trong không khí.

Môn đồ trung niên Trần Thủ Chân (陈守真) quỳ ngồi trước bàn sách, hai bên tóc mai đã nhuốm màu sương khói. Đôi bàn tay ông nâng cuốn "Thương Hàn Luận" (伤寒论) đã đọc suốt ròng rã hai mươi năm, bản in chữ nhỏ đời Tống, giấy g*i ngả vàng, góc sách bị ngón tay ma sát nhiều năm đã trở nên bóng mịn như ngọc bích. Nơi đầu bàn, ngọn đèn đồng nến đã kết thành một đóa hoa đèn nho nhỏ.

Ông khẽ thở dài một tiếng.
"Thưa sư phụ, đệ tử học Thương hàn đến nay đã hai mươi năm. Gặp chứng ố hàn phát nhiệt, vô hãn, mạch phù khẩn, liền biết là Ma hoàng thang (麻黄汤) chứng; gặp chứng hãn xuất ố phong, mạch phù hoãn, liền biết là Quế chi thang (桂枝汤) chứng; gặp chứng vãng lai hàn nhiệt, hung hiếp khổ mãn, tâm phiền hỷ ẩu, liền biết là Tiểu sài hồ thang (小柴胡汤) chứng.

Thế nhưng càng học, đệ tử càng cảm thấy trong lòng hoang mang. Có lúc lâm chứng, mạch chứng và điều văn không sai một mảy may, nhưng đầu phương xuống thuốc lại như đá chìm đáy bể; có lúc triệu chứng nhìn qua tưởng như giống nhau, nhưng bệnh thế lại một trời một vực. Đệ tử ngu muội, mạo muội hỏi sư phụ cốt lõi của "Thương Hàn Luận" rốt cuộc là gì?"

Lão y giả Tô Cảnh Minh (苏景明) ngồi bên bếp thuốc, tay cầm chiếc kẹp sắt, thong thả gạt khơi đống than củi. Lửa than lúc tỏ lúc mờ, soi rọi chòm râu bạc trắng như tuyết phủ trên ngọn núi của ông.

Ánh lửa bừng sáng lên một khắc, rồi ngay sau đó lại trầm xuống.
"Con mới chỉ học được cái bóng của Trọng Cảnh, chứ chưa nhìn thấy cái tâm của Trọng Cảnh."
Thủ Chân cúi đầu, nhìn vào tám chữ "Biện Thái dương bệnh mạch chứng tịnh trị" trên trang sách, lặng im không nói.

Lão y giả chỉ vào siêu thuốc đang sôi sùng sục trên bếp, bên trong chiếc siêu đất tử sa, dịch thuốc cuộn trào, hơi nước mịt mù khói tỏa.
" "Thương Hàn Luận" không phải là một cuốn sách để ghi chép các phương thuốc. Nó giống như việc quan sát một siêu nước đang sôi này vậy.

Người mới học chỉ nhìn thấy hơi nước bốc lên, liền nghĩ rằng đó là toàn bộ của nước; người giỏi hơn một chút có thể nhìn thấy sức mạnh của hỏa lực mạnh hay yếu, biết lửa lớn thì nước sôi gấp, lửa nhỏ thì nước sôi chậm; người tinh tiến hơn nữa có thể nhìn thấy nước lưu động trong siêu như thế nào, chỗ nào dậy sóng, chỗ nào xoáy nước; còn người thực sự nhập môn, thì biết khi nào nên thêm củi, khi nào nên bớt lửa, khi nào nên mở nắp tán khí, khi nào nên đậy nắp tụ nhiệt."

Thủ Chân lặng im lắng nghe.

Lão y giả nói tiếp: "Người học Thương hàn ngày nay, cái sai lầm lớn nhất chính là đem 'Phương chứng tương ứng' coi thành toàn bộ của Thương hàn. Vừa thấy vài triệu chứng phù hợp với điều văn, liền lập tức hạ bút kê phương. Điều này có khác nào nhìn thấy bóng hình phản chiếu trên mặt nước, liền ngỡ là đã gặp được người thật. Như thế rất nguy hiểm."

"Phương chứng tương ứng không sai. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, nó sẽ biến "Thương Hàn Luận" thành một cuốn sổ tay tra cứu đơn thuốc. Trọng Cảnh nếu dưới suối vàng có biết, ắt phải khóc lớn nơi chín suối."
Ông nhấc ngọn bút lông sói, viết lên tờ giấy tuyên bốn chữ cứng cáp, mạnh mẽ:

‼️Phương chứng tương ứng
"Đây là tầng thứ nhất."
"Người mới học bắt buộc phải qua được cửa ải này. Không có phương chứng, liền không có nơi để lập thân đứng vững. Giống như học kiếm thuật tất phải hiểu kiếm chiêu trước, học gảy đàn tất phải biết âm giai trước. Ma hoàng thang tương ứng với Thái dương biểu thực vô hãn, Quế chi thang tương ứng với Thái dương biểu hư doanh vệ bất hòa, Tiểu sài hồ thang tương ứng với Thiếu dương xu cơ bất lợi. Học đến đây, xem như đã bước vào lối cửa, có thể chữa trị được một số bệnh thông thường rồi."

"Nhưng con phải ghi nhớ: Phương chứng là cửa, không phải nhà; là bậc thềm, không phải điện đường. Con không thể cả đời cứ đứng mãi ở cửa, mà không vào trong nhà xem thử."
Thủ Chân ngẩng đầu hỏi: "Vậy tầng thứ hai là gì ạ?"
Lão y giả lại viết xuống bốn chữ:

‼️Lục kinh biện chứng
"Đến được tầng này, con không còn chỉ nhìn chằm chằm vào những triệu chứng rời rạc nữa. Con bắt buộc phải tự hỏi bản thân ba câu hỏi: Bệnh đang nằm ở tầng nào của sinh mệnh? Chính khí còn lại bao nhiêu phần? Bệnh thế đang tiến lên hay đang lui xuống?"
"Thái dương giả, như cánh cửa thành ở tầng ngoài cùng của thân người. Thiên "Tố Vấn - Nhiệt Luận" có vân: 'Thương hàn nhất nhật, cự dương thụ chi' (Bệnh thương hàn ngày thứ nhất, kinh Cự dương chịu lấy). Tà khí mới đến, chính khí còn mạnh, doanh vệ kháng cự tranh đấu ở biểu. Cho nên mạch phù, đầu gáy cứng đau mà sợ lạnh."

"Dương minh giả, như kho lương và lửa lò trong thành. Tà khí nhập vào trong lý, chính tà giao tranh kịch liệt. Nếu vị hỏa kháng thịnh, thì là Dương minh kinh chứng, đại nhiệt, đại hãn, đại khát, mạch hồng đại; nếu cặn bã kết tụ bên trong, thì là Dương minh phủ chứng, triều nhiệt, nói nhảm (chiêm ngữ), bụng đầy đau, đại tiện không thông. Thế nhưng Dương minh cũng có chứng hư hàn, điều thứ 191 có vân: 'Bệnh Dương minh, nếu trúng hàn, không ăn được, tiểu tiện bất lợi, tay chân ra mồ hôi đầm đìa, đây là muốn hóa cục hòn (cố giả)'. Không thể không biết."

"Thiếu dương giả, như chiếc bản lề của cánh cửa. Không ở biểu không ở lý, không ở trên không ở dưới, tà chính phân tranh ở khoảng nửa biểu nửa lý. Trục khuỷu bản lề bất lợi, thì vãng lai hàn nhiệt (lúc lạnh lúc sốt), hung hiếp khổ mãn (ngực sườn đầy tức), miệng đắng, họng khô, mắt hoa. Điều thứ 96 chứng Tiểu sài hồ thang, chính là vì lẽ đó mà lập ra."

"Thái âm giả, như bếp đất trong nhà. Tỳ chủ vận hóa, vị chủ thu nạp. Nếu tỳ dương bất túc, hàn thấp sinh ra ở bên trong, thì bụng đầy mà nôn mửa, ăn không xuống, tự lợi ích thậm (tiêu chảy ngày càng nặng), lúc bấy giờ bụng tự đau. Điều thứ 273 cương lĩnh bệnh Thái âm, chữ chữ đều là châu ngọc."

"Thiếu âm giả, như than lửa đáy lò. Là căn bản âm dương của một thân người. Có hai chứng hàn hóa và nhiệt hóa: Nếu thận dương hư suy, lửa không ấm nước, thì mạch vi tế, chỉ muốn ngủ (đản dục mị), sợ lạnh co quắp, đây là chứng Bốn ngược thang - Tứ nghịch thang (四逆汤); nếu thận âm khuy hư, tâm hỏa kháng thịnh, thì trong lòng phiền muộn, không thể nằm ngủ được, đây là chứng Hoàng liên a giao thang (黄连阿胶汤)."

"Quyết âm giả, như cuối đông đầu xuân. Hai âm cùng tận, một dương mới sinh. Âm tận mà dương chưa phục, cho nên hàn nhiệt thác tạp (lạnh nóng lẫn lộn), quyết nhiệt thắng phục. Điều thứ 326 có vân: 'Quyết âm chi vi bệnh, tiêu khát, khí thượng tràng tâm, tâm trung đông nhiệt, cơ nhi bất dục thực, thực tắc thổ hồi' (Bệnh Quyết âm thì tiêu khát, khí xục lên tim, trong tim đau nóng, đói mà không muốn ăn, ăn vào liền nôn ra giun). Đây chính là chính cục của bệnh Quyết âm."

Thủ Chân nghe đến đây, ánh mắt dần dần sáng rực lên, dường như có một ngọn đèn vừa được thắp sáng trong tâm khảm.

Lão y giả nói: "Đọc đến Lục kinh, con mới bắt đầu minh bạch rằng, bệnh không phải là thứ tĩnh止 (tĩnh tại). Bệnh giống như một đạo quân xâm lược vậy. Có lúc lảng vảng ngoài thành, có lúc đã đánh vào kho lương, có lúc kẹt lại nơi cửa ải, có lúc đánh thẳng vào vương cung. Người thầy thuốc không thể chỉ hỏi: 'Người bệnh có triệu chứng gì?' mà bắt buộc phải hỏi: 'Kẻ địch hiện đang ở đâu? Quân ta còn bao nhiêu binh lực? Kẻ địch đang tiến công hay đang rút lui?' "
Thủ Chân trầm tư hồi lâu, lại hỏi: "Vậy tầng thứ cao hơn Lục kinh là gì ạ?"

Lão y giả đặt chiếc kẹp sắt xuống, đặt bàn tay lên trước ngực mình, thong thả nói:

‼️Là “Khí hóa động thái."
Ông chỉ tay ra phía ngoài sân viện. Nước mưa từ mái ngói chảy vào máng xối, từ máng xối chảy vào khe đá, lại theo khe đá hòa vào dòng suối nhỏ dưới chân núi. Nước suối róc rách, trong vắt tận đáy.

"Con nhìn dòng nước chảy kia xem. Nếu đường nước thông thoáng, nước liền thuận thế mà đi xuống, sân viện sẽ không bị tích nước. Nếu lá rụng làm nghẽn máng xối, nước sẽ tràn lên mái nhà; nếu khe đá bị bùn cát lấp đầy, nước sẽ đọng thành vũng, lâu ngày hóa thối tư linh. Cơ thể con người cũng lại như thế."

"Một thân của con người, toàn phần đều cậy vào một luồng khí chu lưu đều đặn. Khí cần phải thăng, phải giáng, phải xuất, phải nhập. Tỳ khí thăng thì tinh vi của thủy cốc đưa lên trên, vị khí giáng thì cặn bã đi xuống dưới; phế khí tuyên thì trọc khí thở ra, phế khí túc thì thanh khí nạp vào; can khí thăng thì khí cơ điều đạt, thận khí tạng thì tinh khí cố mật. Tam tiêu là quan khơi thông sông ngòi, đường nước từ đó mà ra, tân dịch nương theo khí vận hành, tưới tắm cho ngũ tạng lục phủ, tứ chi bách hài."

"Bệnh tật, quy cho đến cùng, chính là cái trật tự chu lưu của một luồng khí này đã bị đánh loạn rồi."
"Có khí đáng giáng mà không giáng, cho nên ẩu nghịch (nôn mửa), mãn muộn (đầy bức), phiền táo;
Có khí đáng thăng mà không thăng, cho nên bì bại (mệt mỏi), hạ hãm, nạp sai (ăn kém);
Có khí đáng xuất mà không xuất, cho nên biểu bế, vô hãn (không mồ hôi), thân thống (đau mình);
Có khí đáng nhập mà không nhập, cho nên hãn xuất (ra mồ hôi), ố phong (sợ gió), ngoại vệ không bền;
Có khí kẹt lại ở chính giữa, không lên không xuống, cho nên hàn nhiệt vãng lai, hung hiếp khổ mãn, khẩu khổ mục huyễn."

Thủ Chân bỗng nhiên nghĩ đến Tiểu sài hồ thang, buột miệng nói ra: "Cho nên Tiểu sài hồ thang không phải là để chữa miệng đắng họng khô mắt hoa, mà là điều chuyển cái trục khuỷu Thiếu dương, làm cho khí cơ bị kẹt lại được một lần nữa chuyển động xoay vần!"
Lão y giả khẽ mỉm cười: "Chính thế. Sài hồ nhẹ trong (khinh thanh) thăng tán, dẫn thanh khí đi lên; Hoàng cầm đắng lạnh (khổ hàn) trầm giáng, đưa trọc nhiệt đi xuống; Bán hạ, Sinh khương hòa vị giáng nghịch; Nhân sâm, Đại táo, Cam thảo cố hộ trung khí để làm trục xoay. Trục lớn vững vàng thì trục khuỷu tự xoay, trên dưới thông thương, trong ngoài điều hòa, các chứng tự trừ."

"Còn như Quế chi thang, cũng không đơn thuần là phương thuốc để phát hãn. Nó là phương thuốc để điều hòa sự đóng mở (khai hạp) của doanh vệ. Quế chi cay ấm (tân ôn), thông vệ dương ra ngoài; Bạch thược chua lạnh (toan hàn), liễm doanh âm vào trong. Sinh khương giúp Quế chi tuyên tán, Đại táo giúp Bạch thược liễm âm, Cam thảo điều hòa các vị thuốc. Một đóng một mở, một động một tĩnh, khiến cho cánh cửa của biểu lý đóng mở có chừng có mực, doanh vệ khí huyết chu lưu không ngừng."

Thủ Chân bừng tỉnh đại ngộ, những mối nghi ngờ tích tụ trong lòng suốt hai mươi năm qua, chỉ trong một buổi sớm đã tan băng tiêu sạch. Ông đứng dậy, hướng về phía lão y giả vái dài một lạy sâu sắc.

"Sư phụ, đệ tử đã minh bạch rồi.
Vậy đệ tử từ nay về sau nên

‼️Học Thương hàn như thế nào?"
Lão y giả đáp:

❤️”Trước tiên, bắt buộc phải học thuộc lòng lòng điều văn, nhớ kỹ phương chứng.
Không thuộc phương chứng mà nói hươu nói vượn về khí hóa, thì đó là lầu đài trên không, cây không có gốc. Mỗi một điều văn của Trọng Cảnh đều là từ lâm sàng đúc kết ra, chữ chữ nghìn vàng, không thể xem nhẹ."

❤️”Thứ hai, bắt buộc phải thông suốt Lục kinh.
Mỗi khi đọc một điều văn, đều phải tự hỏi mình: Bệnh này đang ở Thái dương, Dương minh, Thiếu dương, Thái âm, Thiếu âm hay Quyết âm? Là bản kinh tự bệnh, hay là từ kinh khác truyền đến? Là chính truyền, hay là biến chứng?"

❤️”Thứ ba, bắt buộc phải quan chiếu khí cơ.
Lúc lâm chứng, trước tiên đừng nghĩ đến phương thuốc nào vội. Hãy nhìn vào cái khí của người này trước: Đang thăng hay đang giáng? Đang xuất hay đang nhập? Là bế, là nghịch, là hãm hay là thoát? Là khí hóa bất cập, hay là khí hóa thái quá?"

❤️”Tiếp đến, bắt buộc phải thể ngộ phương tễ.
Mỗi một phương thuốc đều không phải là một đống dược liệu xếp chồng lên nhau một cách đơn giản. Mỗi một phương thuốc là một bộ thiết bị điều tiết khí cơ vận hành tinh vi. Vị thuốc nào là vị mở cửa, vị thuốc nào là vị giữ trục, vị thuốc nào là vị giáng nghịch, vị thuốc nào là vị thăng thanh, vị thuốc nào là vị phù chính, vị thuốc nào là vị khu tà — đều bắt buộc phải hiểu rõ như nhìn lửa trong lòng bàn tay."

❤️”Cuối cùng, bắt buộc phải quay về với lâm sàng.
Đọc sách mà không khám bệnh, sách là sách chết; khám bệnh mà không đọc sách, tay là tay mù. Chỉ khi nào điều văn, người bệnh, mạch chứng và khí cơ trong lòng thông suốt trong trẻo, dung hòa làm một thể, lúc đó con mới thực sự đọc hiểu được Trọng Cảnh."

Nói đến đây, lão y giả đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.
Mưa đã tạnh từ lúc nào không hay. Mây mù tan đi, ánh hoàng hôn sót lại xuyên qua tầng mây, rải xuống thung lũng xa xa một màu vàng kim óng ả.
Lão y giả nhìn về phía phương xa, thong thả nói: " "Thương Hàn Luận", đọc nông thì chỉ thấy phương, đọc khá thì thấy được Lục kinh, đọc sâu thì thấy được khí cơ, còn đọc đến cảnh giới chí cực, thì có thể thấy được chính bản thân sinh mệnh."

"Trọng Cảnh viết cuốn sách này, không phải là để dạy hậu thế cách mở đơn thuốc như thế nào. Ông ấy là muốn nói cho chúng ta biết, sinh mệnh là một hệ thống tinh vi và thần kỳ đến nhường nào. Nó có năng lực tự điều tiết, tự phục hồi. Chức trách của người thầy thuốc không phải là thay thế sinh mệnh để đi chiến đấu, mà là giúp đỡ sinh mệnh khôi phục lại cái trật tự vốn có của nó."

"Cho nên, từ ngày hôm nay trở đi, con đừng hỏi lại rằng: 'Bệnh này dùng phương gì?' "
"Con phải hỏi:
'Dòng khí của người này đang kẹt ở đâu?'
'Chính khí còn giữ được tầng nào?'
'Ta nên mở cửa, xoay trục, giáng nghịch, thăng thanh, ôn trung, cứu dương hay bảo tồn tân dịch?'
'Ta làm thế nào, mới có thể giúp đỡ chính sinh mệnh tự mình chiến thắng bệnh tật?' "

Thủ Chân quỳ sụp xuống đất, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Từ ngày hôm ấy, cuốn "Thương Hàn Luận" (伤寒论) trong tay ông không còn là một quyển sách cổ viết đầy điều văn và phương thuốc nữa.
Nó đã biến thành một bức họa đồ vận hành của dòng sông sinh mệnh.
Giữa các hàng chữ, ông nhìn thấy sự đóng mở của cánh cửa Thái dương, nhìn thấy sự tỏ mờ của ngọn lửa lò Dương minh, nhìn thấy sự xoay chuyển của trục khuỷu Thiếu dương, nhìn thấy tỳ khí từ từ thăng lên, vị khí từ từ giáng xuống, nhìn thấy doanh vệ khí huyết giống như những binh sĩ tuần thành, ngày đêm không nghỉ tuần hành khắp châu thân.
"Tách" một tiếng, hoa đèn trên ngọn đèn đồng nổ b**g ra, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi sáng bừng cả thư trai.
Thủ Chân ngẩng đầu lên, phảng phất như nhìn thấy một nghìn tám trăm năm trước, vị Thái thú Trường Sa cứu tử phò nguy trong thời loạn lạc năm nào. Ông ấy đang mỉm cười, khẽ gật đầu với chính mình.

14/05/2026

GIẢI PHÁP CHO CĂN BỆNH THẾ KỶ - HỘI CHỨNG RUỘT KÍCH THÍCH!( viết tắt HCRKT) p cuối

Anh chị em thân mến!
trong mấy ngày gần đây, mình suy nghĩ rất nhiều, thực sự có nên viết tiếp chuyên mục về vấn đề này nữa hay không. Có lẽ không ai sẽ hiểu nổi sự đấu tranh tư tưởng lớn đến chứng nào, sự đấu tranh giữa hai loại tư tưởng ích kỷ, làm sao để viết lên một cái mà không chất chứa sự ích kỷ, sự mưu cầu lợi ích trong đó, làm sao để có được tâm thái từ bi mà viết ra chứ không phải từ tâm truy cầu lợi lạc! Thật sự rất khó anh chị em ạ!

Đúng là chỉ trong khi con người ta tìm thấy sự an lạc ngay trong cái tập lập, ồn ào và và bon chen thì trí tuệ mới thực sự khai sáng và minh mẫn, mới thấu hiểu được cái nên làm theo đúng bán ngã thánh thiện chất chứa trong tiềm thức sâu thẳm đã từng cuộc sống vật chất hiện thực che lấp!

Trước khi đi vào nội dung chính, là toàn bộ kiến thức nghiên cứu và ứng dụng trong điều trị bệnh này của bản thân mình trong ít nhất 5 năm qua, mình chỉ xin anh chị em hiểu rằng, đây là kiến thức và kinh nghiệm trên tầm hiểu biết nhỏ nhoi của bản thân mình, không thể lấy nó so sánh hay phân bua, hay tranh luận, bởi cảnh giới và trị tuệ y học của bản thân mình hiện tại cũng chỉ đến mức đó mà nói ra, ở trên cảnh giới và tầng thứ này có thể đúng với người này, mà không đúng với người khác, cũng như câu nói của Phật Thích Ca Mâu NI đã từng nói : " Pháp Vô Định Pháp". Vì thế người ở tầng cao hơn, thầy thuốc giỏi hơn hẳn sẽ thấy nó hoàn toàn sai, người ở tầng thấp hơn thì thấy nó có lẽ đúng.v...Vì vậy chỉ xin anh chị em hãy coi toàn bộ kiến thức này chỉ là kinh nghiệm rất tầm thường, không cần đề cao, không cần tranh luận! đúng sai sai đúng tùy duyên, có duyên ắt sẽ có tác dụng trở giúp anh chị em bị bệnh này!

Không cớ gì một thầy thuốc trẻ như mình, chân ướt chân dáo bước vào nghề lại thực sự quan tâm và đi sâu vào nghiên cứu một căn bệnh gần như cả thế giới đang còn đau đầu và đi vào ngõ cụt, Đừng nói đến tây y, mà đông y cũng có hàng trăm hàng ngàn người đã từng và đã nghiên cứu về bệnh này. Các anh chị em có thể thấy, ngay ở Vn chúng ta, hầu như công ty dược phẩm nào cũng có sản phẩm hỗ trợ điều trị đại tràng, nào là đại tràng Tân Bình, Tràng phục linh, có hàng trăm sản phẩm như thế. Trong tay các công ty dược phẩm này, đều có những thầy thuốc cực kỳ giỏi đứng đằng sau hỗ trợ về mặt chuyên môn mới ra được bài thuốc chứ không phải họ lấy bừa bài thuốc mà làm thành phẩm. Nhưng như các anh chị em thấy đó, mỗi một sản phẩm chỉ đáp ứng và điều trị thành công ở một tỷ lệ rất thấp, và hầu như bó tay đối với những dạng bị bệnh đại tràng , hcrkt đã lâu năm. Chính vì vậy, hàng vạn người, hàng triệu người kia đang sử dụng các sản phẩm hỗ trợ đại tràng, thì rất rất nhiều người đều tái phát lại, không phải thuốc không tốt, mà chỉ là bệnh vô cùng khó, thực sự là như vậy!

MÌnh đã đi Tq bao nhiều năm, tiếp xúc với thị trường Đông Dược bên trung quốc không dưới 7 năm, một đất nước được gọi là cái nôi của nên Đông Y thế giới, thực sự một đại cường quốc Đông Y, vậy mà cho đến nay, vẫn chưa có một sản phẩm nào thực sự nổi bật để điều trị bệnh HCRKT cho dù hàng trăm công ty dược phẩm vẫn không ngừng tiếp tục nghiên cứu.

Nói ra đến như thế này, thứ nhất để cảnh tỉnh với tất cả anh chị em đã mới chớm bị bệnh này cần có một thái độ nghiêm túc khi điều trị bệnh này, vì ở giai đoạn mới bị thì thực sự cơ hội khỏi bệnh rất cao. Thứ 2 cũng xin chia sẻ với nhiều thầy thuốc rằng , nếu có gặp bệnh nhân bị hcrkt thì chớ vỗ ngực nói là dễ như trở bàn thay, chớ có cho là dễ dàng, vì nếu ở tâm thái đó thì khó có lòng mưu cầu mà học hỏi nghiên cứu chữa bệnh cho bn khỏi được. Nếu dễ như vậy thì thử hỏi đầu óc của hàng ngàn giáo sư tiến sỹ trên thế giới không bằng con lợn hay sao? Nếu dễ thì chả phải các công ty dược phẩm và các chuyên gia y bác sỹ đông y hàng đầu mỗi công ty dược phẩm trình đỗ không bằng con dĩ, và không bằng bạn hay sao? chớ cho là vậy! Bệnh này xin nhắc lại không dễ như anh chị em nghĩ!

Tiếp tục lý do vì sao mà bản thân mình lại dồn rât nhiều công sức và tâm huyết để nghiên cứu bệnh này. Thưa anh chị em, đáng lý điều này không nên nói, nhưng có lẽ phải nói cho ra lẽ thì anh chị em mới thực sự hiểu được! mà có thái độ cũng như lòng tin có thể khỏi được bệnh này!

Các cụ nói: "dao sắc khong gọt được chuôi", quả thực không sai môt may may, bản thân mình vốn là một người đã bị bệnh này không dưới 10 năm. Chính vì cái bệnh oái oăm này, mà giúp mình từ một người đam mê ngành công nghệ sinh học tột bậc, dám từ bỏ nghề của mình mà chuyển sang lĩnh vực hoàn toàn xa lạ, đó là Đông y. MÌnh không nhớ nổi mình đã bị căn bệnh này từ bao giờ nữa, nhưng có lẽ nó trằm trọng nhất trong vào năm sinh viên thứ 2, khi đó thực sự mình bị cứ sốc tâm lý rất nặng nề, nên đã làm cho mình suy sụp và biến dạng nhiều, từ một anh nông dân thật thà thành một tay bợm rượu, uống rượu uongs rượu cả cốc, cả can chứ đùng nới dăm ba chén, và sau đó có lẽ bệnh bắt đầu xuất hiện chăng? mới đầu chỉ là là những cơn đau bụng nhâm nhẩm sau ăn, rồi vội vàng tụt quần mà chạy ào vào nhà vệ sinh giải quyết là xong, ngày vài ba bợt như thế, nhưng mình cũng chả thềm để ý. Nhưng mãi đến năm thứ tư, khi thấy cơ thể cứ dạo rã, người lúc nào cũng uể oái, ngủ dạy thì lưng đau mỏi nhừ ở thắt lưng, một đêm không thể nằm ngủ quá 6 tiếng, vì càng nằm càng đau ê ẩm. Sau nhiều lần đắn đo, mình lên viện YHCT Tuệ tĩnh cắt thuốc, bác sỹ cắt cho chục thang thuốc về uống, nhưng chả thấy thay đổi gì nên mình bỏ. Sau đó mình mới đi tìm đến một phòng khám của bác sỹ Trung Quốc ở Giải Phóng ( có lẽ pk này giờ đã giải tán) ông bác sỹ ngồi phán và một anh phiên dịch bên cạnh, chả biết họ chẩn đoán sao nói mình bị thận hư, rồi cho thuốc viên như viên thuốc tây về uống, 10 ngày thuốc mà hết 800k, mà được có nhúm viên thuốc, mình về uống hết chả thấy thay đổi tý gì. Thật là thất vọng! Từ ấy mình không thèm để ý đến cái bệnh này nữa, mặc nó đến đâu thì đến!

Trong những năm sau ra trường, vì có vốn tiếng trung được xếp hàng đỉnh cao ở đất Hà Nội, mình được một tập đoàn viễn thông China mời làm nhân viên phiên dịch, sau đó vài năm mình được thăng tiến lên giám đốc văn phòng đại diện và được quyền sinh quyền sát, và hơn nữa được quyền cầm tiền đi rải rác và loppi cho các dự án đấu thầu hàng trăm tỷ. Xe đưa người đón tiền cả bị, thích tiêu thế nào cũng được, miễn là phải trúng thầu! trời ạ, tiền trong tay chỉ có ăn chơi nhậu nhẹt và bê xê lết, một tuần dăm ba bữa rượu say mèm là chuyện bình thường, rồi sau mỗi lần say mèm tỉnh dậy thì lại phải lập kế hoạch hôm sau mời được sếp nào cũng say mèm, và hàng chồng những báo cáo,tuy nói là ăn chơi nhưng thực sự là một cuộc hao tốn tổn não đến kinh người, tính toán, rồi báo cáo, rồi nhậu nhệt... Điều này nếu ai đã làm người phụ trách vấn đề đi rải tiền lopi thì mới thấu hiểu được chứ người bình thường khó mà hiểu cho hết.

Túm lại, hậu quả của những lần ăn chơi và nhậu nhẹt bí tỷ như vậy đã khiến thân xác của mình ngày càng tiều tụy, căn bệnh càng trở lên trầm trọng hơi, đại tiện nát lỏng ngày dăm ba lượt đã trở thành điều dĩ nhiên , và thực sự hiếm hoi lắm mới có ngày đi phân khuôn, có lẽ chỉ đếm trong đầu ngón tay mà thôi. Nhưng phân nát không phải vấn đề chủ yếu, mà cái biểu hiện đầy hơi chướng bụng, bụng lúc nào cũng ậm ạch, rồi nhâm nhẩm đau, rồi đi ỉa mãi không ra, có khi đi cả tiếng mới ra được cục phân bằng đầu ngón út thì đấy mới là cái đáng quan tâm. Bề ngoài nhìn ai cũng khá thấy bình thường, nhưng bên trong quả là đã thối rữa lắm rồi.

Đã có tiền, thì chữa bệnh là điều tất nhiên. Trong lúc còn làm việc công ty, mình được công ty cử đi sang TQ học rất nhiều lần, nên có cơ hội được lĩnh giáo tài nghệ của nhiều thầy thuốc bên TQ, Nhưng thú thực, không có duyên gặp thầy chữa khỏi bệnh này nên bệnh đâu vẫn hoàn đó. Ở Vn thì không nói, chả biết mình đã uống bao nhiêu thuốc tây và thuốc ta nữa rồi, nhưng thực sự gần như là vô tác dụng cả!

Con người ta khi còn sức khỏe thì phá, nhưng khi thấy cái sức khỏe đó đã mất đi thì mới thấy hối tiếc, mình thưc sự thấy sợ hãi vì căn bệnh của mình, nó ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống, chính vì vậy, nó là duyên cớ thôi thúc mình bắt đầu tìm hiểu và học tập đông y một cách nghiêm túc, nhưng một điều lạ lùng là, càng học đông y thì mình càng thấy đam mê, đam mê và thấy nó gần gũi và như đã ỏ trong mình từ lâu lắm rồi chứ không phải mình mới học. Có lẽ là duyên phận, nên mình đọc sách và tiếp nhận y lý từ các bậc tiền bối chỉ dạy rất mau chóng và gần như học đông y như mình đang học lại kiến thức của mình đã có vậy! Vậy có lẽ bệnh kia sinh ra chỉ là duyên phận cho mình học đông y chăng?

Vài ba năm sau, khi bản thân mình có một số kiến thức nhất định về Đông y sau khi đã lĩnh hội nhiều kiến thức từ sư phụ và sách để lại, mình không còn đi cắt thuốc để chữa bệnh của mình nữa mà tự ý ra đơn và thử thuốc. Và công cuộc uống hàng hàng trăm thanh thuốc trong nhiều năm bắt đầu từ đây!

1. Lý luận đông y cho rằng, tỳ suy yếu thì không vận hóa được thủy cốc, thức ăn vào cơ thể có tiêu hóa được hay không là do tỳ vị, tức là do dạ dày và tuyến tụy. Nếu tỳ vị suy yếu thì gây đi cầu lỏng nát. Vậy mình đang đi cầu lỏng nát chả phải cần bổ tỳ ư? Nào là Lý Trung Thang, Nào là Bổ Trung Ích Khí, Nào là Quy Tỳ Thang, Nào là Hương Sa Lục Quân, nào là Tứ Quân, uống vào ngon thật, đỡ thật, nhưng vì sao cứ dừng thuốc thì lại bị lại? uống ít thì đỡ mà càng uống nhiều thì càng không đỡ là vì cớ gì? thuốc ôn bổ tỳ vị uống vào sao đại tiện lại càng khó hơn mặc dù vẫn nát, không những thế lại thấy chứng rát đít, mọn rặn lại càng tăng lên? Vậy là mình cho là bệnh không phải ở tỳ, có lẽ là do thận dương hư chăng?

2. Thận dương hư thì chân tay lạnh, thận dương hư thì ngũ canh tiết tả, đi ỉa vào lúc sáng sớm, ồ mình cũng bị như vậy, sáng sớm nào cũng phải đi vệ sinh, vậy sao ngày xưa ông thầy cho mình uống bài Bát Vị lại không đỡ, có lẽ thầy dùng liều thấp quá chăng? Phải dùng Phụ Tử Lý Trung Thang ôn bổ cả tỳ lẫn thận mới ăn thua. Người ta dùng 3-10g phụ tử, mình cũng thử dùng xem sao. Mới đầu uống thấy đỡ, nhưng không quá 5 thang thuốc bệnh càng trầm trọng hơn? người thì thấy nóng mà bụng thì thấy lạnh, vẫn đi ỉa té re ra quần, cũng chả khác gì các thuốc cắt uống khi xưa cả! Thật là chán trường!

trong suốt 3 năm trời, mình chỉ luẩn quẩn ở tỳ thận, phía trên mình chỉ nói đến 2 phạm trù mà đa phần thầy thuốc thấy chứng bệnh này đều cho là như vậy cả, ngoài ra trong 3 năm đó mình đã đọc và tham khảo hàng chục cuốn sách của nhiều y gia bên Trung Quốc, cắt uống và chữa nhưng thực sự là quá khó, không mấy cải thiện! mình đi vào bế tắc và chán trường! lẽ nào thầy thuốc chính bản thân mình lại không chữa được cho mình, thật là xấu hổ! có thầy nào như mình chưa ạ?

Chán nản và thất bại với chính bản thân mình, mình ngưng và không uống bất kỳ thuốc gì nữa, nhưng trong thâm tâm vẫn cứ day dứt đau đáu không yên, nên khi đọc bất cứ cuốn sách nào mình cũng coi trong vấn đề tìm căn nguyên chữa trị bệnh này lên hàng đầu. Khi kiến thức đông y dần vừng vàng, mình hiểu rằng, đông y thực sự không phải là thấy đâu chữa đó, không đơn thuần thấy đia ỉa lòng là kết luận tỳ hư hay thận dương hư, đau chân không đơn thuần bệnh ở chân, đau đầu không phải bệnh ở đầu, thực sự mọi bệnh tật sinh ra có quan hệ mật thiết đến tạng phủ bên trong rất nhiều. Ví như có thể bạn thấy đau tai thì bệnh không phải do tai mà thường do chức năng gan và mật, chữa vào gan mật đúng bệnh vài thang thuốc sẽ khỏi ngay lập tức, có thể bạn thấy đau đầu, bệnh không ở đầu mà ở thận, Dẫn Hỏa Quy Nguyên 1 tễ có thể khỏi bệnh vài mươi năm là chuyện rất bình thường. Vậy nên mình bỏ qua cái lỗi nghiên cứu trước đây là đi vào tỳ vị và thận, bỏ đi cái lối quy nạp bệnh này vào chủ đề tiết tả, mà đi vào nghiên cứu bệnh lý " LỴ TẬT". Bước chuyển biến nghiên cứu này đánh dấu sự thay đổi và những thành công nhất định trohg việc điều trị căn bệnh này.

Lỵ tật là gì? là bệnh sinh ra do lỵ gây ra, hội chứng lỵ hoàn toàn trùng khớp với hội chứng ruột kích thích hiện nay: Đó là đại tiện lỏng nát ngày nhiều lần, có thể 5-10 lần hoặc vài chục lần, thường kèm theo"lý cấp hậu trọng" đau bụng mót rặn không ra, đau nhâm nhẩm bụng, hoặc đau thắt bụng dưới... Lỵ tật mà đi ngoài ra khác với chứng tỳ hư hay thận đi ngoài chính ở chỗ bụng đau nhâm nhẩm, hoặc đau nhiều mà lý cấp hậu trọng, đại tiện mót rặn phân ra tý một. Đấy là mấu chốt để chắc chắn rằng, chứng HCRKT quy về chủ để lỵ tật chứ không thể quy về chủ đề tiết tả như yhct và nhiều thầy thuốc đã nói hoặc viết sách ra.

Vì sao bị lỵ mà không thấy vi khuẩn hay viruts, hay không thấy viêm nhiễm ở đại tràng. Xin thưa rằng, đây là thuật ngữ chỉ một chứng trạng như trên mà các cụ quy về nó là lỵ tật, chứ hàng trăm hàng ngàn năm trước làm gì có kính hiển vi mà soi thấy vi khuẩn hay vius, làm gì có nội soi mà thấy có loét hay không loét... chính vì vậy lỵ tật có thể có chủ thể gây bệnh là vi khuẩn, nấm hay virus hoặc không có, đơn giản nó chỉ là thuật ngữ miêu tả triệu chứng bệnh trên mà thôi.

Lỵ tật nguyên nhân chủ yếu gây ra là do thấp nhiệt, thấp nhiệt là gì? thấp là ẩm thấp, nhiệt là nóng, tức là vừa nóng lại ẩm thấp, nên gọi là thấp nhiệt. Chúng ta có thể hình dung nó như cai đống rơm ẩm ướt, bên ngoài trời nóng to thiêu đốt, mà bới đống rơm ra thì vừa nóng vừa ẩm. Đấy gọi là thấp nhiệt. Chính vì nó không phải là ẩm hoàn toàn, hay khô nóng hoàn toàn vì thế mà khi uống thuốc nóng vào thì lại nóng hơn mà ẩm vẫn còn nguyên đó, uống thuốc mát thì trong mát mà ngoại lại nóng, cho nên có lẽ rất nhiều người bị bệnh này thấy rằng, uống thuốc nóng không được, uống thuốc mát không xong, uống sai bệnh chỉ có tăng lên chứ không bớt đi, mới uống thấy đỡ, nhưng càng uống thì càng nặng thêm là vậy!

Quay trở lại với vấn đè trị bệnh này, mình bắt đầu uống thử thuốc lại, đi theo lối lỵ tật, chữa thấp nhiệt là chủ yếu! Thang đầu tiên mình uống là Vị LInh Thang. Quả thật đúng thuốc đúng bệnh uống đến đâu đỡ đến đó, chỉ dăm ba thang thuốc thì thấy nhẹ nhõm và tỉnh táo lạ thường, tuy không phải thuốc bổ mà như thuốc bổ vậy, mình uống liền chục thang thì phân đi cầu đã thành khuân và không mót rặn nữa, Thang này chính là thang mà mình dùng chữa cho bệnh nhân số 1 ở bài viết p2, cụ bà gần 90 tuổi, cụ uống 10 thang này bệnh đã đõ nửa phần, uống đến 3 tháng thì đã đỡ 7-8 phần. Sau đó vì thấy cụ không còn hiện tượng mót rặn và đau bụng mà chỉ đầy bụng chưởng hơi, nên 3 tháng sau chuyển sang Bình Vị Tán cho cụ uống, đồng thời theo kinh nghiệm chữa lỵ tật của Cụ TRương Tích Thuần, mỗi sáng dùng bột hoài sơn nấu thành cháo ăn thay bữa ăn sáng. thì sau đó cụ mới khỏi hẳn. Nguyên thang tễ này mình cũng đã điều trị cho rất nhiều người khỏi hẳn, hoặc đã giảm được triệu trứng triệt để, cải thiện được chất lượng cuộc sống rõ rệt!

Bản thân mình, vì công việc áp lực, lại có tính suy nghĩ thái quá nên bệnh tình của mình vài ba tháng sau lại tái phát, lần này mình lại cắt VỊ LINH THANG uống nhưng đã không còn công hiệu nữa. mình lại đi vào bế tắc, lại tiếp tục công cuôc nghiên cứu thêm sâu. Mình thấy rằng, mỗi lần lo lắng hay căng thẳng thì y như rằng bệnh tái phát nặng hơn, mà kèm theo nôn ọe. mà lo lắng căng thẳng, hay sờ chét đông y quy về Uất, mà uất thì trách cứ vào gan, vì gan uất suy giảm chức năng sơ tiết, làm co thắt gân cơ (vì gan chủ gân cơ) làm nôn ọe, làm suy yếu tỳ vị vì Can là mộc thì khắc tỳ Thổ. Vậy thực sự rất tương thích với lý luận đông y, hơn nữa, Can Đại Tương Thông với nhau, tức là Gan và Đại trường thông với nhau, gan bệnh thì sẽ liên lụy đến đại tràng, đại tràng bệnh sẽ liên lụy đến can. Chả phải trùng khớp là sao?

Nói qua đến Tây y, hcrkt là khi hễ ăn một thức ăn lạ, đặc biệt là dầu mỡ, chất tanh nhiều và rượu bia thì y như rằng bệnh tái phát ngay tích tắc, có lẽ thức ăn vừa xuống bụng là thấy khó chịu liền ấy là vì sao? Tây y không thấy được nguyên nhân cho là dễ bị kích thích, nhưng nhưng theo tìm tòi của bản thân mình, thức ăn nhiều dầu mỡ, và chất tanh vốn chứa một gốc NH rất cao, để tiêu hóa được chất này thì cần một lượng nhất định enzym lipasa do tuyến tụy tiết ra kết hợp với dịch mật. ở đây em thực sự chú ý đến vấn đề dịch mật, chỉ cần dịch mật tiết ra không đủ sẽ gây rối loạn tiêu hóa tức thời,mà dịch mật vốn do gan sản sinh ra, trong dịch mật ngoài việc chứa thành phần hỗ trợ tiêu hóa lipit và chất tanh thì kèm sản phảm bilirubil là sản phẩm phân hủy hồng cầu già. chính vì thế dịch mật đổ ra vào ống tiêu hóa, sau đó ỉa ra sẽ thấy màu vàng này, màu vàng ấy chính là màu vàng của bilirubil đổ ra từ dịch mật! Một sự trùng khớp ta sẽ thấy rõ, là hầu hết bệnh nhân hcrkt thì phân đi cầu ra thường màu nâu đen hoặc nhớt hoặc lỏng, rất ít khi thấy màu vàng vậy chả phải có vấn đề tại gan mật hay sao?

Nói đến đây cũng chỉ là lây một phần tây y giải thích cho cái tầm nhìn ở trình độ của bản thân mình mà thôi. Và vấn đề mình xem xét quy về bệnh tại gan? Gan mộc có vấnđề thì khắc tỳ vị, chính vì thế làm tỳ vị suy yếu, tỳ vị suy yếu thì thấp mới thịnh. Gan mộc suy yếu thì khả năng sơ tiết suy giảm vì thế khả năng tống độc qua đại tràng suy giảm vì thế mà gây mót rặn, gan uất thì hễ động một cái là hay bực tức, hay cáu giận, vì thế hễ động thức ăn lạ vào cái là bị co rút, đấy là nguyên nhân đại tràng bị kích thích và co rút cuộn lên đau đớn từng cơn, nặng thì như sóng trào trên bụng như cục nổi trên bụng vậy!

Căn nguyên sấu xa của bệnh dưới con mắt và trình độ của mình đã nói rõ ràng. Ấy là bệnh tại can,

Để chứng minh cho điều này, mình đã đi vào lối chị gan, quả thực đây mới thực sự là vương đạo của mình vậy. Mình cắt 3 thang Thược Dược Thang và gia giảm thêm chút ít. Uống 1 thang bệnh đõ, 3 thang liền hết, từ đây, thi thoảng bệnh có tái phát nhưng rất nhẹ không đáng để uống thuốc nữa. Thang tễ này là thang sau cùng nhất, mình để trị cho những bệnh nhân mắc HCRKT ở giai đoạn mới phát thì hiệu quả như thần, nếu đang đau quặn bụng thì uống 1 bát thuốc là đỡ, 3 bát là khỏi, nếu mới bị thì không cần uống đến 10 thang là ổn. Thang này cũng là thang mình dùng để chữa cho bn thứ 2 trong phần 2 mình trình bày, cũng là thang mình chữa khỏi cho nhiều người nhất. hiệu quả thực sự rất cao.

TRên đây chỉ là kinh nghiệm nhỏ bé, nhưng chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều người thực sự mong cầu và có ý thức chữa bệnh và quan tâm đến sức khỏe. Tuy nhiên thuốc chữa bệnh dù có tốt đến mấy nhưng người uống mà không hợp tác, người uống không đủ duyên, cái duyên ở đây có rất nhiều ý nghĩa, có thể do cuộc sống mưu sinh mà không thể giảm bớt được rượu bia, có thể bị sức ép gánh nặng gia đình từ nhiều phía gây sờ chét, có thể bị tác động bổi tình cảm -> gan bệnh sinh bởi uất, uất là do nội thương, cái uất này tùy phước đức dày mỏng thì mỗi người sẽ bị nhiều hay ít, nên thuốc có đến uất không trừ thì khó lòng cải thiện. Lại nữa, thuốc có tốt mà không kiêng khem cho đúng, vẫn rượu bia ăn chơi chác tác, miệng không giữ gìn thì ngay cả cảm cúm còn không chữa được chứ đừng nói đến bệnh này. Vì vậy, tất cả những ai thực sự muốn chữa được bệnh này, trước phải thay đổi được tâm thái an bình, không dễ chịu sự gò bó áp lực của bên ngoài thì sau này mới không làm tổn thương đến gan, thứ 2 phải kiêng được rươu bia, bỏ đi được sự ham muốn về thịt sắc, có ăn như không, không ăn như có, không tham ăn chác tác, rượu bia. Chỉ có như vậy mới mong có cơ hội thực sự khỏi bệnh!

Để tổng kết nguyên nhân theo đánh giá của bản thân mình, thì có thể gồm những nguyên nhân chủ yếu sau:
1. do tình trí,sờ chét, căng thẳng-> ảnh hưởng đến chức năng gan
2. Do rượu bia thái quá, ăn uống xô bồ> ảnh hưởng đến chức năng gan
3. Do ngộ độc thức ăn từ từ: Điều này thực sự rất ít người quan tâm đến nhưng nó là nguyên nhân không nhỏ để gây lên sự bùng nổ và thảm họa hcrkt sau này. Thức ăn không đảm bảo vệ sinh, chứa chất bảo quản thực vật, chất hóa học có hại, khi ăn vào thì thằng gan chịu tổn thương nhiều nhất. Nếu cơ thể còn khỏe mạnh (ở những người mới bị hội chứng này) thì ăn vào là đi ỉa tỏng ra hết, như vậy chứng tỏ chức năng sơ tiết của gan còn tốt, chức năng thải độc của cơ thể còn mạnh, còn ở những người đã bị lâu năm, độc tốt tích tụ trong gan và đại tràng quá nhiều, dù ăn chất độc vào thì cơ thể không đủ sức tống khứ ra bên ngoài, vì thế mà nhâm nhẩm đau bụng cả ngày, thấy bệnh này, thấy người ta đau bụng đi ngoài, thầy thuốc kém không hiểu lại cho thuốc cầm đia ỉa thì không khác gì giữ giặc lại nhà, thầy thuốc khá hơn thì kiện tỳ, lại cũng là cách đóng cửa nhà mà đánh giặc, giặc không đi được mà ở trong làm bậy. Nhân đây cũng xin kể 1 câu chuyện nho nhỏ: Tôi có quen một thầy thuốc có tiếng, cũng là một võ sư tài nghệ, vì một lần đi ăn nhâu thịt dê, bị ngộ độc thực ăn, đau bụng đi ngoài quằn quại, miệng nôn chôn tháo, đi cấp cứu không hiểu bs hay y tá cho thầy uống gluxit để cầm ỉa, không đầy 1 tiếng thì ông thầy toàn thân tím bầm, mắt trợn mồm lệch, chỉ nói được với cậu đệ tử về cắt thuốc đại thừa khí mà xổ độc ra, tuy mệnh không chết nhưng từ đó toàn thân rệu rã, gày sút hơn 20kg, trở lên bệnh tật liên miên khó trị.

Các thấy thuốc thân mến, bệnh hcrkt có liên quan rất nhiều đến sự nhiễm độc của gan và đại tràng, chớ thấy người ta đi ỉa lỏng là ngay lập tức kiện tỳ cố sáp, giữ độc lại mà gây họa cho người ta,. Cần xem xét kỹ lượng, nếu đáng kiện tỳ thì nên kiện tỳ, đáng cố sáp mới cố sáp, chứ không phải hễ thấy bệnh này là cho dùng thuốc bổ ngay được, bụng đau mà mót rặn là thấp nhiệt độc tố tích tụ rất nhiều vì thế mà há miệng ra sẽ thấy bệnh nhân rêu lưỡi dày bẩn, và đặc biệt nhớt dính, đó là có nhiệt thấp tích tụ, phải thông chứ không bổ giữ được. đánh giặc phải cho giặc có đường lui chứ không thể đóng của giét giặc,để giặc không ra được mà "chó cùng dứt dâu".

Anh chị em thân mến, trên đây là toàn bộ kiến thức và kinh nghiệm của bản thân em đã chia sẻ ra, xin nhắc lại kiến thực này chỉ ở tầng thứ trình độ của em mà nói ra, có thể ở tầng thứ trình độ cao hơn sẽ có cách trị tốt hơn nữa. Vì vậy rất mong nếu ai có bắt trước thì cũng chỉ nên tham khảo, không nên coi đó là yếu chỉ, chỉ nên tùy cơ mà hành, tùy thực tế mà biến hóa.

Tất cả chia sẻ này trên tinh thần không vụ lợi, không mong cầu được hơn, không ích kỷ, chỉ vì thấy nó quá khổ, thấy bệnh quá nhiều mà phát tâm nguyện, hy vọng sẽ làm tỉnh ngộ ý thức của ai đó. Thực chất bài viết không chỉ nói về chữa bệnh bằng thuốc, mà cái em muốn nói sâu hơn ấy là ý thức của mỗi con người trong khi trị bệnh, Mọi bệnh đều có thuốc trị, chỉ là mắt ta không thấy, tai ta không nghe, và hơn hết là thân ta không làm, tâm ta không cải. Có mong cầu ắt có duyên đến!

Dưới đây xin ghi lại phương thang đã từng sử dụng

1. Trừ Thấp Vị Linh Thang
Thương truật
Bạch Truật
Bạch linh
trạch tả
Trư linh
Quế chi
Bạch thược
Hoàng liên
Trần bì
Bán hạ
Sinh Khương
Cam thảo
Đại táo

2. BÌnh Vị Tán
Thương truật
Hậu Phác
Trần bì
Cam thảo

3. Thược dược Thang gia giảm
Bạch thược
Đương quy
Hoàng Liên
cam thảo
Xa tiền
Hoàng cầm
Mộc hương
Chỉ xác
La bạc tử
Binh lang

3 thang trên phân lượng phải do thầy thuốc tự ra, tùy bệnh gia giảm, nên mình không ghi rõ phân lượng.

Bài viết này mình này được ngẫu hứng viết ngay lên face, không qua đánh máy và chỉnh sửa, viết liền mạch lại vì bị mất kính cận nên không rõ chữ đánh ra có đúng hay không nên cứ vậy mà gõ, chính vì thế có nhiều chỗ chính tả viết sai, hoặc văn lặp lại, hoặc sai sót. Rất mong anh chị em thông cảm.

Cuối cùng kính chúc anh chị em bạn hữu luôn mạnh khỏe, gặp nhiều điều tốt lành!
thân ái

HN, 1/8/2018
vanphu

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Ô Chợ Dừa
Hanoi
100000