Sói đi ngàn dặm để ăn thịt…
Ngựa đi ngàn dặm để ăn cỏ…
Cá sống khi bơi ngược dòng, cá chết mới thuận nước trôi xuôi…
Đạo lý trên đời cũng là như vậy.
Có một câu khiến người ta cảm thấy vô cùng tán thán: “Cuộc sống có phải thực sự mệt mỏi? Mệt mỏi là đúng rồi, thoải mái chỉ dành cho những người đã khuất”.
Đường đi dễ dàng là đang xuống dốc, khó khăn là bởi vì bạn đang lên dốc.
Khổ mới là nhân sinh
Mệt mỏi, mới là công việc
Biến hóa mới là vận mệnh
Nhẫn nhịn mới là từng trải
Cho đi, mới là trí tuệ
Tĩnh lại, mới là tu dưỡng
Buông bỏ, mới chính là đạt được…
Nếu như lúc này bản thân cảm thấy vất vả, thì hãy tự nói với mình rằng, đường đi dễ dàng chính là đang xuống dốc, mệt mỏi, bởi vì bạn đang lên dốc.
Trithuccongdong
tri thức cộng đồng - public knowbase
Bạn mở cửa hàng ô tô,xe máy. Bạn muốn quản lý doanh thu,khách hàng, chi phí
Hãy để phần mềm quản lý
TỰ NGẪM SỰ ĐỜI 1 ~~~~
1 ÷
Bạc vàng biệt thự xe hơi
Chỉ là những thứ đồ chơi rẻ tiền
Con ngoan chồng giỏi vợ hiền
Mới là vô giá núi tiền cũng thua.
2 ÷
Anh em trong họ rất gần
Nhưng không đi lại dần dần thành xa
Người ngoài lui tới vào ra
Buồn vui chia sẻ cùng ta thành gần.
3 ÷
Anh em muốn mãi trọn tình
Thì nên tiền bạc phân minh rõ ràng
Thà cho nhau cả cục vàng
Làm ăn chung chạ một ngàn cũng chia.
4 ÷
Hạnh phúc chẳng phải vì tiền
Hạnh phúc vì có vợ hiền con ngoan
Hạnh phúc chẳng phải giàu sang
Hạnh phúc vì có xóm làng mến yêu.
5 ÷
Giàu tiền chớ vội khoe khoang
Bởi vì thứ âý chỉ mang tạm thời
Giàu tình giàu nghĩa tuyệt vời
Mới là vĩnh cửu ngàn đời chẳng phai.
6 ÷
Khi yêu chín bỏ làm mười
Biết sai nhưng vẫn mỉm cười bỏ qua
Ghét rồi một thổi thành ba
Còn lôi tên tuổi mẹ cha dày vò.
7 ÷
Thà rằng ăn cháo ăn rau
Gia đình hạnh phúc bên nhau sum vầy
Còn hơn thịt cá vun đầy
Mỗi người mỗi ngã tháng ngày lẻ loi.
8 ÷
Cho con kiến thức trong đầu
Để con tìm cách làm giàu mới hay
Cho con nhà cửa đất đai
Mà không biết giữ trắng tay mấy hồi.
9 ÷
Mẹ cho con cả cuộc đời
Cho hết gia đạo không lời kể ơn
Nuôi mẹ được vài bữa cơm
Đã nghe than thở sớm hôm nhọc nhằn.
10 ÷
Dù đi khắp bốn phương trời
Công danh thành đạt rạng ngời non sông
Cuối đời vẫn cứ ước mong
Trở về mảnh đất cha ông quê mình.
11 ÷
Người già chẳng ước nhiều tiền
Chỉ cần tạm đủ khỏi phiền cháu con
Người già chẳng ước ăn ngon
Chỉ cần thái độ cháu con vui lòng.
12 ÷
Đẻ con không phải dễ dàng
Nuôi con khôn lớn lại càng khó khăn
Dạy con thật tốt mới căng
Mẹ cha ai cũng băn khoăn điều này.
13 ÷
Báo đáp cha mẹ khi còn
Đừng chờ đến lúc vào hòm khóc than
Chăm sóc chu đáo nhẹ nhàng
Chứ đâu đòi hỏi bạc vàng gì đâu.
14 ÷
Có tiền trăm bạn nghìn bè
Kết tình huynh đệ rượu chè thâu đêm
Hết tiền đau ốm triền miên
Chỉ còn lại vợ nằm bên cạnh mình.
15 ÷
Vợ chồng mà mất niềm tin
Giống như một chiếc đèn pin chập chờn
Mỗi khi cầm nó đi đường
Lòng luôn lo lắng bất thường xảy ra.
16 ÷
Ở ngoài dạy cả ngàn người
Về nhà vẫn phải nghe lời mẹ cha
Lời mẹ chưa hẳn sâu xa
Nhưng luôn tốt đẹp để ta nên người.
17 ÷
Ta không cầu bạc cầu tiền
Không cầu địa vị chức quyền cao sang
Chỉ cầu hai chữ Bình an
Cha mẹ mạnh khỏe con ngoan vợ hiền.
18 ÷
Giàu sang chỉ biết hôm nay
Lỡ đâu mai mốt trắng tay không chừng
Cho nên chớ có vội mừng
Mà nên khiêm tốn chứ đừng huyênh hoang.
19 ÷
Họ giàu kệ họ em ơi
Mình nghèo mình sống thế thôi em à
Mỗi ngày ba bữa cơm cà
Vợ chồng con cái thuận hòa cũng vui.
20 ÷
Khi nghèo muốn có đủ ăn
Giàu rồi lại muốn tiếng tăm lẫy lừng
Lòng người tham quá vô chừng
Đến khi hấp hối mới ngừng chữ tham.
21 ÷
Tuổi già sức khỏe yếu đi
Nhà cao cửa rộng thiết chi nữa nào
Chỉ cần vui vẻ hỏi chào
Cháu con hiếu thảo ngọt ngào thương yêu.
22 ÷
Giàu tiền mà chẳng giàu tâm
Anh em ruột thịt người thân chẳng màng
Chờ chết ôm lấy hủ vàng
Chôn xuôi âm phủ để làng chửi ngu.
23 ÷
Đã là bổn phận làm con
Phải lo chữ hiếu vuông tròn trước sau
Hai bên nội ngoại như nhau
Đừng nên phân biệt mà đau lòng người.
24 ÷
Cha giàu con được ấm no
Vì thương con cái cha lo chu toàn
Con giàu chưa hẳn cha nhàn
Có người còn tính từng ngàn với cha.
25 ÷
Tuổi già đổi tính là thường
Con cái thấu hiểu nhịn nhường mẹ cha
Chứ đừng hỗn láo lu loa
Mang tội bất hiếu mẹ cha tủi hờn.
Cảm ơn quý bạn đọc thân mến, nếu thấy hay và ý nghĩa thì đừng quên chia sẻ cho mọi người cùng đọc, và chia sẻ để nhận chia sẻ nhiều hơn bạn nhé ... !
Cre: st
50 PHÉP TẮC TRÊN MÂM CƠM VIỆT.
1. Không và quá 3 lần khi đưa bát cơm lên miệng.
2. Không gắp thức ăn đưa thẳng vào miệng mà phải đặt vào bát riêng rồi mới ăn.
3. Không dùng thìa đũa cá nhân của mình quấy vào tô chung.
4. Không xới lộn đĩa thức ăn để chọn miếng ngon hơn.
5. Không cắm đũa dựng đứng vào bát cơm.
6. Không nhúng cả đầu đũa vào bát nước chấm.
7. Phải trở đầu đũa khi muốn tiếp thức ăn cho người khác.
8. Không được cắn răng vào đũa, thìa, miệng bát, không liếm đầu đũa
9. Không vừa cầm bát vừa cầm đũa chỉ 1 tay cũng như không được ngậm đũa để rảnh tay làm các việc khác chẳng hạn như múc canh, đôi đũa chưa dùng đến phải đặt vào mâm hoặc đĩa bàn nếu ăn trên bàn có dùng đĩa lót bát, hoặc đồ gác đũa.
10. Ngồi ăn dù trên chiếu hay trên ghế đều không được rung đùi, rung đùi là tướng bần tiện của nam, dâm dục của nữ, và cực kỳ vô lễ.
11. Không ngồi quá sát mâm hay bàn ăn nhưng cũng không ngồi xa quá.
12. Ngồi trên ghế thì phải giữ thẳng lưng. Ngồi trên chiếu thì chuyển động lưng và tay nhưng không được nhấc mông.
13. Không để tay dưới bàn nhưng cũng không chống tay lên bàn mà bưng bát và cầm đũa, khi chưa bưng bát thì phần cổ tay đặt trên bàn nhẹ nhàng.
14. Không ngồi chống cằm trên bàn ăn.
15. Tuyệt đối tránh cơm đầy trong miệng mà nói.
16. Không chu mồm thổi thức ăn nóng mà múc chậm phần nguội hơn ở sát thành bát đĩa.
17. Muỗng kiểu múc canh phải đặt úp trong bát không được để ngửa.
18. khi chấm vào bát nước chấm, chỉ nhúng phần thức ăn, không nhúng đầu đũa vào bát chấm, miếng đã cắn dở không được chấm.
19. Khi nhai tối kỵ chép miệng.
20. Không tạo tiếng ồn khi ăn [ví dụ húp soàm soạp]
21. Không nói, không uống rượu, không húp canh khi miệng còn cơm.
22. Không gõ đũa bát thìa.
23. Khi ăn món nước như canh, chè, xúp, cháo… nếu dọn bát nhỏ hay chén tiểu thì có thể bưng bát trên hai tay để uống nhưng không được kèm đũa thìa. Nếu dọn bát lớn hay đĩa sâu thì dùng thìa múc ăn, tới cạn thì có thể một tay hơi nghiêng bát đĩa sâu ra phía ngoài, một tay múc chứ không bưng tô to đĩa sâu lên húp như kiểu chén tiểu. Món canh có sợi rau nên dọn bát nhỏ, món gọn lòng thìa có thể dùng bát lớn, đĩa sâu.
24. Không ăn trước người lớn tuổi, chờ bề trên bưng bát lên mình mới được ăn. Nếu đi làm khách không gắp đồ ăn trước chủ nhà hay người chủ bữa cơm (trừ ra bạn được đề nghị gắp trước, trong một dịp nhất định).
25. Dù là trong khuôn khổ gia đình hay khi làm khách, tuyệt đối không chê khi món ăn chưa hợp khẩu vị mình. Điều này cực kỳ quan trọng vì không đơn thuần là phép lịch sự mà còn là một phần giáo dục nhân cách. Nếu không được dạy nghiêm túc, trẻ em từ chỗ phản ứng tự nhiên do khẩu vị sẽ tới chỗ tự cho mình quyền chê bai, phán xét, không trân trọng lao động của người khác. món không ngon với người này nhưng ngon với người khác và có được nhờ công sức của rất nhiều người.
26. Không gắp liên tục 1 món dù đó là món khoái khẩu của mình.
27. Phải ăn nếm trước rồi mới thêm muối, tiêu, ớt, chanh v.v…, tránh vừa ngồi vào ăn đã rắc đủ thứ gia vị phụ trội vào phần của mình.
28. Phải ăn hết thức ăn trong bát, không để sót hạt cơm nào.
29. Dọn mâm phải nhớ dọn âu nhỏ đựng xương, đầu tôm, hạt thóc hay sạn sót trong cơm…
30. Trẻ em quá nhỏ dọn mâm riêng và có người trông chừng để tránh gây lộn xộn bữa ăn của người già, tới 6 tuổi là ngồi cùng mâm với cả nhà được sau khi đã thành thục các quy tắc cơ bản.
31. Khi trẻ em muốn ăn món mà nó ở xa tầm gắp, phải nói người lớn lấy hộ chứ không được nhoài người trên mâm. Trong gia đình, khi trẻ em ngồi cùng mâm người lớn thì sắp cho bé một đĩa thức ăn nhỏ ngay bên cạnh với đồ ăn đã lóc xương và thái nhỏ. Với người cao tuổi cũng vậy, dọn riêng đĩa cá thịt đã lóc xương, thái nhỏ, hay ninh mềm hơn.
32. Không để các vật dụng cá nhân lên bàn ăn, trừ chiếc quạt giấy xếp có thể đặt dọc cạnh mép bàn. Ngày nay thì di động là vật bất lịch sự và mất vệ sinh.
33. Nhất thiết để phần người về muộn vào đĩa riêng, không khi nào để phần theo kiểu ăn dở còn lại trong đĩa.
34. Ăn từ tốn, không ăn hối hả, không vừa đi vừa nhai.
35. Khi ăn không được để thức ăn dính ra mép, ra tay hay vương vãi, đứng lên là khăn trải bàn vẫn sạch. Giặt thì giặt chứ dùng cả tuần khăn bàn vẫn trắng tinh không dính bẩn.
36. Nếu ăn gặp xương hoặc vật lạ trong thức ăn, cần từ từ lấy ra, không được nhè ra toàn bộ tại bàn.
37. Chỉ có người cao tuổi, 70 trở lên và trẻ nhỏ mà ợ khi ngồi ăn mới không bị coi là bất lịch sự.
38. Nếu bị cay thì xin phép ra ngoài hắt xỳ hơi, xỷ mũi.
39. Nhà có khách cần cẩn trọng khi nấu, chất cay để phụ trội bày thêm, tránh bất tiện cho khách khi họ không ăn được cay hay một vài gia vị đặc biệt.
40. Tránh va chạm tay với người cùng mâm, nếu thuận tay trái thì nói trước để chọn chỗ cho thuận tiện.
41. Phải chú ý tay áo khi gắp đồ ăn.
42. Nếu thấy thức ăn lớn nên xin cắt nhỏ để mọi người được thuận tiện
43. Khi đang ăn mà có việc riêng phải xin phép rồi mới rời mâm.
44. Nhất thiết nói cảm ơn sau bữa ăn dù là chỉ có hai vợ chồng nấu cho nhau. Đừng tiếc lời khen ngợi những món ngon.
45. Phong tục mời tùy theo gia đình, có gia đình thì người cao tuổi nhất nói đơn giản “các con ăn đi”, trẻ thì thưa “con xin phép”, nhưng có gia đình trẻ con phải mời hết lượt ông bà cha mẹ cô chú anh chị… Khi tới đâu thì quan sát gia chủ, không thể mang tập quán nhà mình vào bữa ăn nhà người ta.
46. Ăn xong cần tô son lại thì xin phép vào phòng vệ sinh, không tô son trên bàn ăn trước mặt người khác.
47. Ngồi đâu là theo sự xếp chỗ của chủ nhà, không tự ý ngồi vào bàn ăn khi chủ nhà chưa mời ngồi.
48. Ngày xưa, có lúc người giúp việc ăn cùng mâm với chủ nhà, khi gắp, chủ nhà để thế tay ngang nhưng người giúp việc thế tay úp. Nhìn là biết ngay.
49. Không được phép quá chén.
50. Nên thành thực nói trước về việc ăn kiêng, dị ứng [nếu có] khi được mời làm khách để tránh bất tiện cho chủ nhà.
Giải trí thôi nhé. Chứ cứng quá ko muốn ăn.
-Sưu tầm-
Thông Điệp Hôm Nay
TRẺ KHÔNG CẦN HỌC GIỎI
Trẻ không cần học giỏi
Để còn có thời gian
Đọc sách và đá bóng,
Đi chơi và tập đàn...
Nhưng điều quan trọng nhất,
Là giúp đỡ mẹ cha
Làm những việc vặt vãnh
Như rửa bát, quét nhà.
Điều này quan trọng lắm.
Quan trọng hơn tiếng Anh
Lao động là nền tảng
Để trẻ em trưởng thành.
Không quan trọng điểm số,
Lại càng không bằng khen.
Quan trọng là nhân cách
Và cái tâm hướng thiền;
Là nghị lực, trách nhiệm,
Là tình thương, tình yêu
Và suy nghĩ độc lập,
Không rập khuôn, giáo điều.
Nhà trường giờ, thật tiếc,
Không dạy những điều này.
Thì giúp con tự học
Bằng lao động hàng ngày.
Bằng hàng ngày học ít
Để còn có thời gian
Đọc sách và đá bóng,
Đi chơi và tập đàn.
Quên mẹ cái trường xịn,
Cái tiếng Anh tốn tiền.
Hãy cho trẻ được sống
Thoải mái và hồn nhiên...
*
Nhiều bác sẽ nhảy cẫng
Rằng thế nọ, thế này.
Thôi khỏi, tôi thừa biết.
Hãy nghe tôi nói đây:
Có nhiều bậc bố mẹ
Chưa đọc cuốn sách nào
Nên tất nhiên không hiểu
Sách quan trọng ra sao.
Càng nhiều bậc bố mẹ
Lười, không học chơi đàn,
Thì làm sao hiểu được
Cái sướng của chơi đàn?
Bố mẹ mà ngu dốt,
Cứ nói thẳng cho lành,
Chỉ giỏi cái chi khủng
Cho trường xịn, tiếng Anh.
Mà ngu thường hay sĩ.
Sĩ thì hay bầy đàn.
Bầy đàn làm con khổ,
Mình lại mất tiền oan.
Nôm na là như vậy.
Tôi khuyên thì nghe đi.
Không biện minh, không cãi.
Cãi cũng chẳng ích gì.
_____
ÔNG BÉO GỬI CÁC BỐ MẸ TRẺ
Tôi xem con các bác
Như con cháu của tôi.
Vì vậy, việc dạy chúng
Cũng liên quan đến tôi.
Đặt vấn đề cách ấy,
Tôi yêu cầu thế này.
Các bác phải ghi nhớ
Và làm theo hàng ngày.
Một - buổi tối bà mẹ
Âu yếm và vỗ về,
Hãy dành ba mươi phút
Đọc truyện cho con nghe.
Điều này quan trọng lắm,
Giúp con lớn thành người.
Những cử chỉ âu yếm
Sẽ theo chúng suốt đời.
Hai - cuối tuần, ông bố
Đưa con đi công viên,
Đi bơi, đi dã ngoại
Hay thăm thú chùa chiền.
Đi và rồi giải thích,
Tuỳ lúc và tuỳ nơi,
Các hiện tượng cuộc sống,
Thiên nhiên và con người.
Cấm không mua Ipad,
Đồ chơi khủng càng không.
Cấm không đi ăn hiệu.
Nên tránh các đám đông.
Muốn rèn con cái tốt,
Trước hết phải rèn mình
Thành bố mẹ gương mẫu,
Trung thực và thông minh.
Tất nhiên còn nhiều chuyện
Phải giúp, dạy hàng ngày.
Nhưng tạm thời Ông Béo
Yêu cầu hai điều này.
Nhắc lại: Mẹ đọc truyện.
Bố đưa con đi chơi.
Tuyệt đối không kêu bận.
Tuyệt đối không được lười.
________
ĐIỀU ĐƠN GIẢN
Có một điều đơn giản
Mà nhiều bậc mẹ cha
Nhất định không chịu hiểu
Khi dạy con - đó là
Dạy chữ rất quan trọng.
Nhưng quan trọng gấp mười
Là dạy con cách sống
Để tự lập trong đời.
Dạy con tập lao động.
Tập đi đứng đàng hoàng.
Nói gì phải làm ấy.
Không chọn việc dễ dàng.
Dạy con khó không nản,
Biết nhường nhịn mọi người.
Việc cần làm, nhất thiết
Phải làm ngay, không lười.
Dạy cả cách ăn uống.
Phải đúng giờ, ngồi yên.
Dạy biết yêu cây cỏ.
Dạy cả cách tiêu tiền.
Đại khái là những việc
Rất đời thường hàng ngày.
Dạy con, bố và mẹ
Phải gương mẫu điều này.
Học giỏi mấy cũng vứt
Nếu con cái chúng ta
Lớn lên thành ích kỷ,
Lười biếng và bê tha.
Vứt nốt cả tiền bạc.
Vì quan trọng ở đời
Là con cái thực sự
Sống đúng nghĩa con người.
(ST)
BUỔI HỌP PHỤ HUYNH ĐÁNG NHỚ!
Đúng 7 giờ sáng, các phụ huynh có mặt ở phòng họp, kí tên điểm danh xong thì tìm đúng ghế của con mình ngồi xuống.
Có thể nhận ra rằng tất cả mọi người đều chú ý ăn mặc chải chuốt đầu tóc, nhìn quần áo ai cũng là lượt, phẳng phiu. Lúc ổn định chỗ ngồi, có những vị phụ huynh lịch sự nhẹ nhàng đi đến chỗ ngồi của con mình trong yên lặng, có những vị phụ huynh nhao nhao nói chuyện bàn tán này nọ.
Vừa nhìn thấy cô giáo, một phụ huynh đã lớn tiếng nói “Cô giáo, chả trách mà Bích Ngọc nhà tôi thành tích kém. Vì sao cô xếp nó ngồi tít ở cuối lớp thế này”. Nói xong bà nhấc ghế ngồi xuống tạo tiếng động lớn vang cả gian phòng. Với trường hợp này mà nói, các bậc phụ huynh khác không nói gì chỉ biết lắc đầu ghét bỏ, cô giáo cũng không để ý đến người phụ nữ đó tiếp tục kêu gọi các bậc phụ huynh khác đến kí tên điểm danh và tìm chỗ ngồi.
Sắp 7.30 phút, cô giáo thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ treo tường, kiên nhẫn chờ mọi người viết phiếu đánh giá và ổn định chỗ ngồi.
Đến giờ cô giáo mời các bậc phụ huynh yên lặng, ổn định chỗ ngồi và đóng cửa lại, bỗng cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, một người đàn ông xuất hiện ở cửa, thở hổn hển. Đó là một người đàn ông trung niên, toàn thân đều là dầu nhớt nhưng miệng luôn nở nụ cười, dùng giọng địa phương xin lỗi cô giáo.
Giọng nói của người đàn ông không quá lớn, nhưng thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong phòng, ông mặc một bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh nhưng loang lổ lốm đốm màu, quần thậm chí còn không nhìn rõ màu do có quá nhiều bụi và bùn đất, chân đi ủng đi mưa, đầu đội mũ bảo hộ, trên người còn có nhiều móc đeo. Chỉ cần nhìn là biết vừa từ công trường xây dựng chạy qua.
“Xin hỏi anh là phụ huynh học sinh nào?” “Tôi là bố cháu Trần Trung Lương” “Ồ..” cô giáo phát ra một tiếng ồ kinh ngạc. “Xin hỏi, tôi ngồi ở đâu thưa cô giáo”. “Chính là vị trí trống còn lại bên tay trái” nói xong cô lại nói tiếp “Làm phiền anh kí tên điểm danh và điền phiếu đánh giá”.
Anh cầm bút, sắc mặt có chút ngượng ngùng, cầm bản điểm danh xoay 360 độ, cô giáo nghĩ rằng anh ta không tìm thấy tên con trai mình nên chỉ “Anh
kí tên ở đây này”. “Cô… Cô giáo, tôi không biết chữ”, nói xong anh đầu cúi xuống rất, rất thấp.
Cả phòng không một tiếng động. Lúc này cô giáo mới nói: “À, không sao, không sao đâu, tôi kí thay anh, mời anh về vị trí của em Trần Trung Lương ngồi.”
“Kính thưa các vị phụ huynh, hôm nay là cuộc họp phụ huynh cuối cùng của năm học này, cảm ơn mọi người đã có mặt và tham gia đầy đủ. Tôi biết các bậc phụ huynh khi cho con đi học đều “mong con cái thành tài. Thông qua cuộc họp này, mong các vị phụ huynh có thể chia sẻ cách dạy con để mọi người cùng biết và học tập”.
Cả phòng họp lại lao xao lên một lần nữa, cô giáo yêu cầu giữ trật tự. Bây giờ xin mời phụ huynh em Hoàng Hào Kiệt bước lên”. Phụ huynh của bạn nhỏ Hoàng Hào Kiệt nói xong còn có hai phụ huynh khác bước lên chia sẻ, nói về cách dạy con, cũng không có gì mới, quản con cái làm bài tập còn mời cả gia sư về nhà dạy thêm cho con.
Lúc cô giáo nói mời phụ huynh em Trần Trung Lương lên phát biểu cả phòng họp đang im lặng đột nhiên lao nhao. Thật quá ngạc nhiên, mọi người không nghĩ đến con trai anh công nhân này lại có thành tích học tập tốt đến như vậy.
Người ta nhìn thấy bố bé Trần Trung Lương hơi đỏ mặt đứng dậy, bước đi ngượng ngùng lúc đi còn không cẩn thận va vào băng ghế dự bị bằng sắt, xin lỗi rồi tiếp tục tiến lên bục phát biểu.
“Hì..hì…” anh ta cười ngượng ngùng, mắt vẫn không dám nhìn thẳng những vị phụ huynh ngồi dưới.
“Học sinh Trần Trung Lương là học sinh có thành tích tốt nhất trong lớp chúng ta, môn Toán em luôn đứng đầu lớp. Em là học sinh rất chăm chỉ, chưa bao giờ đi muộn, cũng rất hòa đồng với những bạn khác trong lớp. Chúng ta cùng im lặng nghe kinh nghiệm dạy con của bố bạn Trần Trung Lương nhé” Cô giáo nói.
“Kinh, kinh nghiệm tôi không dám nói là mình có. Tôi chỉ là thích xem con làm bài tập, mỗi ngày đi làm về tôi đều ngồi bên cạnh con xem con làm bài tập”. Cha Trần Trung Lương dừng lại, nhìn cô giáo, cô giáo chỉ mỉm cười nói anh tiếp tục.
“Một ngày nọ, con trai tôi hỏi “Bố ơi, bố ngày nào cũng ngồi xem con làm bài tập, bố có hiểu gì không?” Tôi nói: “Nếu con trai của bố làm rất nhanh còn xoay xoay bút thì bố biết đề bài này dễ, nếu con trai của bố bật quạt, uống nước thì bố biết đề bài này không dễ nhằn”.
Lớp học im lặng một cách kì lạ, người ta còn nghe rõ được tiếng kim đồng hồ xoay trên tường, ngoài cửa sổ phụ huynh của các lớp khác cũng đến đứng ngoài nghe.
“Tôi làm việc ở công trường xây dựng, ngày nào cũng bận rộn với sỏi đá, xi măng, nói là dạy chắc tôi không có thời gian dạy nó, chỉ là tôi và con thường hay nói chuyện với nhau. Khi tôi về nhà, làm các công việc nhà, con trai cũng thường hay kể chuyện cho tôi nghe.”
“Tôi nói: Con trai con có muốn giống giám đốc, suốt ngày được đi ra nước ngoài không?” Con trai tôi nói muốn. Tôi liền nói thế thì con phải học thật giỏi. Con trai tôi gật đầu.
Tôi chỉ vào tòa nhà mà đội chúng tôi tự tay xây dựng nên, hỏi con, “Con trai, con có muốn sống trong những tòa nhà cao, rộng và đẹp đẽ không?” Con trai tôi gật đầu. Tôi liền nói thế thì con phải học thật giỏi.
Nhìn thấy trên đường có những chiếc ô tô dài, đen, bóng loáng, chạy tốc độ rất nhanh, tôi lại hỏi con trai mình, con có muốn có một chiếc ô tô dài, bóng như vậy không? Con trai tôi gật đầu. Tôi liền nói thế thì con phải học thật giỏi.
Tôi chưa từng được đi học, chữ cũng không biết viết, cũng không biết thế nào là đạo lý dạy con, chỉ có thể những lúc làm ở công trường nhìn thấy cái gì về nhà lại nói chuyện với con, nhìn thấy con trai gật đầu, tôi rất vui, xoa đầu con trai.
Con trai rất thích ngồi bên cạnh tôi, nhìn tôi làm cái này cái nọ, nói chuyện với tôi. Thỉnh thoảng nó mang cho tôi cốc nước. Tôi rất ít cho con trai tiền tiêu vặt vì vậy mà con trai tôi không biết lên mạng cũng không có tiền chơi game online, hay mua đồ ăn vặt. Thời gian nhàn rỗi có thể làm việc nhà, đôi khi còn biết giúp tôi giặt quần áo.
Những người làm công nhân xây dựng như chúng tôi, tứ hải là nhà, công trường ở đâu nhà tôi ở đó, nói về kinh nghiệm tôi không có kinh nghiệm gì cả. Tôi chỉ là thích nói chuyện với con, thích xoa đầu con, thích nhìn nó làm bài tập, thích hỏi con cái này cái kia… Thật sự rất cảm ơn nhà trường, đã dạy dỗ con tôi tốt như vậy, dạy nó biết hiểu chuyện, nghe lời và lễ phép, các thầy cô, thật vất vả quá.”
Nói xong những lời này anh hướng về phía cô giáo cúi đầu cảm ơn, sau đó hướng về phía các vị phụ huynh ở dưới cúi đầu.
Chúng tôi, những vị phụ huynh khác cũng cúi đầu cảm ơn cô giáo, các thầy cô đã thực quá vất vả rồi, đối với chúng tôi trước đây mà nói, con cái học hành không tốt là do giáo viên không dạy dỗ tử tế, con cái học hành tốt lại là công lao của chúng tôi. Với phụ huynh của cháu Trần Trung Lương “Một ông bố không biết chữ” thì những người đã học lấy bằng này bằng nọ như chúng tôi cảm thấy thật xấu hổ. Lúc tôi còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình, bố Trần Trung Lương đã về đến chỗ ngồi, tất cả mọi người trong phòng họp đều vỗ tay tán thưởng.
---------------------
==> Bài viết khiến bố mẹ ít nhiều phải suy ngẫm. Tại sao anh thợ nghèo không biết chữ lại có thể dạy được đứa con học giỏi, chăm ngoan như thế?
Từ việc anh sẵn lòng nói chuyện với con mỗi khi có thời gian đến hành động cúi đầu cảm ơn cô giáo, tôn trọng người đã cho con trai mình kiến thức có thể nhìn ra đáp án, dạy dỗ một đứa trẻ nhất định phải dạy nó nên người, làm một người có đạo đức, sau đó mới là thu hoạch tri thức.
St.
10 ĐIỀU LÃNG PHÍ NHẤT CUỘC ĐỜI!
Tôi biết rằng bạn đang bận, thậm chí bận rất nhiều nhưng hãy nhớ điều này Giàu và Nghèo luôn luôn chỉ có 24h :
" Tôi không cho phép bạn vừa bận, vừa nghèo, vừa tiêu cực, vừa bệnh tật, vừa không hạnh phúc "
---
1. Sức khoẻ:
Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ...
Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.
2. Không đọc sách:
Sách truyền bá văn minh. Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng.
Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí "nửa cuộc đời" cho những ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì.
3. Thời gian:
Mỗi thời khắc "vàng ngọc" qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ.
Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là "không", hãy xem lại quỹ thời gian của mình bạn nhé.
4. Tiền bạc:
Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.
5. Tuổi trẻ:
Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này.
"Trẻ ăn chơi, già hối hận" là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.
6. Cơ hội:
Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời.
Một cơ may có thể biến bạn thành Giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền.
Nếu thờ ơ để vận may vuột khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.
7. Vẻ đẹp:
Là vũ khí lợi hại nhất của con người. Có vẻ đẹp, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác.
Tuy nhiên, "tuổi thọ" của chúng có hạn. Thật hoang phí khi để vẻ đẹp xuống dốc dù thể xác hay tâm hồn. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.
8. Sống độc thân:
Con người ngày nay theo trào lưu "chủ nghĩa độc thân". Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của vợ or chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.
9. Không đi du lịch:
Một vĩ nhân đã từng nói "Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại".
Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!
10. Không học tập:
Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy.
-st---
Biết 10 mươi là đúng. Cơ mà làm thì khó chết đi được
----
"Khi chúng ta chết đi, tiền của chúng ta vẫn còn ở trong ngân hàng...Tuy nhiên khi chúng ta còn sống, chúng ta lại nghĩ mình không có đủ tiền. Thực tế thì khi chúng ta qua đời chúng ta vẫn còn rất nhiều tiền chưa tiêu đến
Một ông trùm người Trung Quốc qua đời, để lại cho vợ 1,9 tỉ đô trong ngân hàng. Bà vợ ông sau đó đã lấy người lái xe của chính ông. Người lái xe nói: Tôi đã nghĩ tôi phải làm việc cho ông chủ mình. Nhưng giờ đây tôi mới nhận ra rằng cả đời ông chủ làm việc cho tôi.
Điều quan trọng là sống lâu hơn là có nhiều của cải. Vì vậy chúng ta phải cố gắng để sống khỏe mạnh.
Bạn có biết
Với một chiếc điện thoại xịn thì 70% chức năng của nó chúng ta không dùng đến
Với một chiếc xe đắt tiền thì 70% tốc độ và các đồ phụ kiện là không cần thiết
Với 1 căn biệt thự thì đến 70% không gian là chúng ta không dùng đến
70% quần ào trong tủ của bạn không được mặc tới
Cả cuộc đời làm việc thì đến 70% số tiền kiếm được là dành cho người khác tiêu
Vì vậy chúng ta phải bảo vệ và tận dụng hết khả năng 30% còn lại của chính mình bằng cách
- Đi kiểm tra sức khỏe thường xuyên, cho dù không ốm đau
- Uống nhiều nước, ngay cả khi không khát
- Học cách buông bỏ, ngay cả khi đối diện với những vấn đề nghiêm trọng
- Học cách thỏa hiệp ngay cả khi bạn là người đúng
- Học cách khiêm tốn, ngay cả khi bạn giàu có và có quyền lực
- Học cách bằng lòng ngay cả khi bạn không giàu
- Tập luyện thể thao ngay cả khi bạn bận rộn
- Dành thời gian cho những người bạn yêu mến
Cuộc sống này rất ngắn ngủi, vì vậy hãy hưởng thụ nó một cách trọn vẹn nhất
NGÃ TƯ ĐƯỜNG - 4 CÂY XĂNG - CÂU CHUYỆN KINH DOANH ĐÁNG SUY NGẪM
Có 1 chàng Tây đi lang thang đến một ngã tư đường. Anh ta dòm quanh thấy trống vắng quá bèn cắm dùi mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ.
Một anh Tây khác ghé đổ xăng thấy chỗ này cũng được nên anh ta qua bên kia đường mở một cái Garage sửa xe để phục vụ những người ghé vào đổ xăng.
Thế rồi 1 anh Trung Quốc đi ngang thấy vậy bèn qua bên kia đường mở 1 cái nhà hàng phục vụ ăn uống. Một anh khác đi ngang qua... thấy ngã 4 đường có quán ăn, cây xăng, gara có vẻ sầm uất, thế là anh ta qua góc còn lại mở 1 cái Hotel.
Chẳng mấy chốc, ngã tư đường sầm uất hẳn lên... rồi mọi người đến mở thêm tiệm hoa, tiệm thuốc, tiệm cắt tóc v.v... Khu vực trở thành 1 trung tâm thương mại đông đúc. Bà con sống hạnh phúc với nhau.
--------------------
Có 1 anh Việt Nam đi lang thang tới một ngã tư đường. Anh ta dòm quanh thấy trống vắng quá bèn cắm dùi mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ.
Một ngày kia, có 1 anh Việt Nam đi ngang thấy có vẻ đươc bèn qua bên kia đường mở 1 cây xăng giống y chang rồi bán rẻ hơn 1 chút.
Rồi 1 anh Việt Nam thứ 3 đi ngang, thấy 2 thằng kia làm được bèn chạy qua góc kia mở cây xăng thứ 3, giảm giá thêm chút nữa để cạnh tranh... đến đây thì chắc bạn biết rằng chẳng mấy chốc góc còn lại có thêm anh Việt Nam thứ 4 mở cây xăng thứ 4 và lại giảm giá bán.
Anh thứ 1 chưa kịp thu hồi vốn mà cũng không thể giảm giá nữa vì giá giảm 4 lần lỗ rồi... nên anh ta buộc phải pha tạp chất vô xăng để mà bán kiếm sống.
Anh thứ 2 thấy anh 1 pha tạp chất nên trương cái băng rôn lên bảo rằng "Tiệm số 2 mới là cây xăng Gốc... chính hiệu"...
Anh thứ 3 đứng bên kia đường xỉa xói "Mày căng băng rôn bảo mày chính hiệu, mày là xăng gốc... thế khác nào mà bảo tao bán đồ dỏm à?"... Thế là anh số 3 vác hàng qua đánh lộn với anh số 2.
Anh số 4 thấy thế móc Iphone ra quay phim lại rồi post lên mạng ghi Status "Haizz... làm ăn bây giờ sao bất chính quá... toàn côn đồ và lừa gạt".
Cư dân mạng share rầm rầm thương cảm anh số 4... báo mạng ăn cắp hình anh số 4 về giật tít " Giang hồ đại chiến giành bảo kê ngành xăng dầu".... vô tình tới tai một sếp Công An ...
Sếp công an thấy cái băng rôn của anh số 2 mới giật mình "Hèn gì chiếc Masda 3s người ta cho mình đổ xăng xong thì không chạy nữa.... thì ra thằng số 1 nó pha tạp chất"... thế là cho người xuống kiểm tra.
Cán bộ xuống kiểm tra anh số 1... anh số 1 chửi bới không cho kiểm tra. Móc Iphone ra quay lại đoàn kiểm tra và hù "Mấy anh sao chỉ kiểm tra 1 mình tui?"
Đoàn Kiểm tra sợ bi đăng lên mạng nên đành làm đúng chức năng... đè 3 anh kia ra thanh tra luôn.
Té ra cả 4 anh ai cũng pha tạp chất hoặc bơm không đúng lượng hoặc gắn chip ăn gian. Thế là đóng cửa hết 4 cây xăng. 4 anh phá sản... lại đi lang thang.
Góc đường bây giờ lại trống vắng với 4 cây xăng bỏ hoang tàn phế theo thời gian. Một thời gian sau, người ta thấy ở ngã tư ấy xuất hiện 4 anh đánh giày Việt Nam, và hằng ngày các anh này vẫn đánh nhau để giành khách…
Nguồn: sưu tầm
Phía Nam của Israel giáp ranh với bán đảo Sinai của Ai Cập có thổ nhưỡng, khí hậu y hệt nhau, đều là sa mạc khô cằn. Nhưng kết quả hoàn toàn khác nhau.
Trên sa mạc này, người Do Thái đã trồng chà là (tiếng Anh là DATE) và xuất khẩu đi khắp thế giới trong khi người Ai Cập vẫn để đất trống. Hỏi sao không trồng chà là thì người Ai Cập nói không có nước tưới. Khi nói tại sao không tưới nhỏ giọt như người Israel thì họ nói là không có tiền đầu tư. Y hệt những anh không làm ra tiền, luôn nói chuyện bế tắc. Mở miệng là nói "tiền đâu".
Hỏi chủ farm Do Thái bên kia biên giới, cũng câu hỏi y chang thì họ nói "Tao chạy xe đi khảo sát, tính khoảng cách để kéo ống nước, các trạm điện để bơm bù áp tăng áp gì đó. Xong múc hố, xuống đất thịt và phân, rồi trồng cây chà là con, rồi bấm nút tưới. Một thời gian thì cây lớn lên, rồi thu hoạch. Hỏi tiền đâu mà ông làm vậy, họ lấy tay chỉ vào đầu và trả lời "money from here" (tiền trong não này).
Ai Cập may mắn có con sông dài nhất thế giới là sông Nile (sông Nin) và họ chỉ trồng dọc theo con sông này trong khi Israel không có châu thổ con sông nào màu mỡ cả. Sông Jordan thật ra chỉ là 1 con mương nhỏ xíu xiu (các bạn đi rồi sẽ vô cùng ngạc nhiên vì nghe sông Jordan tưởng to lắm). Cùng điều kiện lịch sử địa lý, nhưng thu nhập của Israel đã đạt mức 40,000 đô la Mỹ/người/năm so với 2,500 đô la Mỹ/người/năm của người láng giềng Ai Cập.
Đi rồi các bạn mới thấy, giàu nghèo là do đầu óc cả. Ai nghèo là do đầu óc hoặc dở quá dở, không chịu tính toán làm ăn, không chịu đi xa học hỏi, không chịu hành động. Với người có đầu óc, tiền không phải là mục tiêu. Mục tiêu là có thành tựu lớn để lại cho đời. Những ai có nhận thức như thế, thì họ sẽ nghĩ kiếm tiền để làm ăn, đầu tư. Nhỏ làm nhỏ, đầu tư nhỏ. Lớn làm lớn, đầu tư lớn. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thị trường bất động sản Israel không hề nhộn nhịp, người ta chỉ mua đất để sản xuất. Thị trường bất động sản ở đó chỉ bán farm, bán nhà máy, bán xưởng sản xuất, bán khu du lịch resort, bán hotel và các cửa hàng quán ăn...chứ ít giao dịch với nhau về nhà ở. Họ nói "tao có 1 cái nhà là đủ, tiền còn đầu tư để làm ăn chứ sao đầu tư vô chỗ ở, rất lãng phí tài nguyên đất".
Một chuyên gia nông nghiệp Israel đã từng sang Phan Rang Ninh Thuận, Quảng Trị Quảng Bình và thốt lên thú vị khi thấy những cồn cát chang chang nắng cháy. Họ nói khí hậu và đất đai ở các vùng tiểu sa mạc này vẫn còn tốt quá tốt, vì "tôi vẫn thấy vài bụi cây trên đất chứ bên tôi là chẳng có cây nào mọc tự nhiên nổi". Đất các bạn cứ khoan 100 mét là có nước, cách vài chục km có con sông hay hồ thuỷ điện thì đầu tư hệ thống tưới nhỏ giọt, đảm bảo mọi sa mạc sẽ nở hoa. Ông nói nếu tỉnh này chủ động sang Israel tiếp thị đầu tư, mời Israel quy hoạch và làm tất cả thành khu nông nghiệp công nghệ cao, ví dụ một khu NÔNG NGHIỆP CÔNG NGHỆ CAO Israel ở Ninh Thuận, đảm bảo tỉnh này sẽ số 1 Việt Nam về thu nhập. Chỉ xuất cho Trung, Hàn, Nhật, Nga....những trái cây nhiệt đới mà các nước kia không trồng được, thì chúng ta thật sự không đủ nhân công làm, thậm chí phải nhập công nhân nông nghiệp từ Campuchia, Indonesia, Băng La Đét....Cứ có nắng thì sẽ làm nông nghiệp tốt. Các nước ôn đới như Bắc Âu chẳng hạn, họ thèm nắng kinh khủng. Thành phố nào có số giờ nắng/năm nhiều nhất là được người dân thích sống nhất vì trồng trọt được.
Mỗi cá nhân nên 1 lần đến Israel nghiên cứu học tập để mở rộng tầm mắt. Chi phí đầu tư cho sự hiểu biết và trải nghiệm thông qua các chuyến đi học tập, thì không nên tiếc. Cái gì mua được bằng tiền thì quá dễ để ra quyết định. Dù có bỏ ra chục ngàn đô mà để nhìn tận mắt, nghe tận tai, sờ tận tay để về triển khai, trí óc lớn lên thì hãy cứ nghĩ đó là 1 con số quá rẻ. Chỉ sợ mua không được. Người Israel xét visa khá chặt với 1 số nước, ví dụ các nước có dân theo đạo Hồi lớn như Mã, Indo, Arab là không có cửa qua. Hay công dân nhiều nước, họ cũng hạn chế cấp visa vì dân các nước này giỏi bắt chước, họ tận mắt thấy và về làm quy mô cực lớn, cạnh tranh với Israel nên họ cũng ngại (một số chủ farm nói với ad vậy). Việt Nam thì may mắn là Israel rất yêu quý, họ cấp visa cho chúng ta dễ dàng vì nhiều sự ngưỡng mộ trong quá khứ, nhất là học sinh Israel có học về Trần Hưng Đạo và biết đây là tướng duy nhất có thể chặn được bước chân của quân Nguyên Mông ngày xưa tràn xuống Đông Nam Á. Trong mắt họ, dân tộc Việt là 1 dân tộc lớn trong 4 nước văn hoá cầm đũa gồm Nhật, Hàn, Trung, Việt. Giống như người Do Thái, ai tinh hoa có đầu óc nên về tỉnh nhà quê nhà làm cơ nghiệp, có nhà máy xí nghiệp này nọ để giải quyết hết lao động thất nghiệp ngày càng tăng ở nước ta hiện nay (hiện vô cùng đông đảo, VN cần hàng triệu ông chủ và hàng triệu doanh nghiệp nhà máy mới có thể giải quyết hết lượng lao động còn thừa trong xã hội).
Nguồn Tony Buổi sáng
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Contact the business
Telephone
Address
Hanoi