24/04/2023
Tôi đúng, anh sai
Với người trong nhà, nhất là ba mẹ của mình, dù có bất kỳ tranh luận hay trao đổi nào mà không đi được đến điểm chung, hoặc nói nhiều lần rồi mà ba mẹ vẫn chưa hiểu, thì mình phải hết sức bình tâm và kiên nhẫn. Có khi cả đời, cũng chưa chắc hiểu nhau được đâu.
Mà nhiều khi không kìm chế được, rồi vô tình chúng ta lỡ buột miệng nói vài câu gây tổn thương,
“đơn giản thế mà bố mẹ không hiểu gì hết nói đi nói lại qoài bực cả mình!”
Hoặc những câu tương tự vậy và có thể nặng lời hơn nữa,
Nếu ai từng như thế thì thực sự rất đáng tiếc, thấy thương cho tất cả, thương cho ba mẹ chúng ta và thương cho cả chúng ta, vì không ai nói cho chúng ta biết là chúng ta nên đối đãi thế nào với người trong nhà hoặc là người yêu thương chúng ta
Điều này cũng giải thích tại sao các bác ra ngoài với đồng nghiệp, bạn bè ,đối tác, .....lại thấy mình dễ thương vui vẻ hòa đồng nhưng về nhà lại thấy dễ xương ,dễ xung đột với bố mẹ ,ông bà ,con cái ,người yêu, vợ chồng trong nhà cái này tôi đã thấy thực tế nhé đi nhiều trãi nghiệm nhiêu rồi mở mang thôi.
Tôi lấy ví dụ cho anh em xem nhé :
Đươn giản trong cuộc sống hằng ngày thôi anh em đi làm về, anh em la cà bạn bè quán sá tỉ tê mấy chiến hữu nhậu nhẹt ly anh ly chú, chú không uống với anh chủ không nể anh rồi hết ly nhé trăm phần trăm nhé, đấy ra ngoài anh em vui thế đây người yêu hay vợ các anh nhắn tin gọi về các anh cằn nhằn rồi trách gọi là phiền phức nhưng cúi cùng nói chung quy như ở dưới đi cho anh em dễ hình dung.
Nó như thế này, nói thế cho nó vuông.
Xã hội thời ba mẹ chúng ta và xã hội bây giờ nnos khác nhau lắm có khi cả đời bố mẹ chúng ta chỉ làm những công việc rất bình thường, và cũng vì thời thế nên thời của bố mẹ anh em không được học cao như anh em bây giờ, tài nguyên hạn chế gấp mấy lần nữa.
Nhưng có một sự thật,chúng ta đừng bao giờ quên đó là dù có phải đi lượm rác, làm những việc tay chân nặng nhọc nhất thì bố mẹ chúng ta cũng đã cố gắng hết sức để nuôi dưỡng và lo lắng cho chúng ta và cả nhừng người anh chị em của mình ăn học đàng hoàng đến ngày hôm nay.
Nên dù anh em có trong tay cái bằng giỏi hay thủ khoa hoặc giáo sư tiến sĩ đi nữa thì những cái mà đang có đấy là đều đến từ mồ hôi, nước mắt của bố mẹ mà ra hết.
"Khi một ngày con mình nó thành tài, cũng thành ông nọ bà kia, nhưng rồi nó về nhà, nó bảo mình có nhiêu đó mà mãi bố mẹ không hiểu, thì đau đớn lắm".
Một người có giỏi đến đau, mà thiếu lòng bao dung, thì nó chỉ là cái trí tuệ ảo AI mà thôi, hoặc trí tuệ rất khô khan thôi
Nên người có trí tuệ, không phải là người chiến thắng được bao nhiêu cuộc tranh luận trong đó
mà là người có thể nâng đỡ được bao nhiêu người trong những hành trình mình đi qua.
Anh em hiểu rồi, thì đừng để mình rơi vào hoàn cảnh này nữa,
Thắng thua với người nhà mình với người yêu để làm cái gì, đọc đến đây mình nghỉ chắc một vài anh em đã cố cãi nhau với người yêu mình đến khi thắng cho bằng được rồi nhỉ, nhưng rồi cuối cùng thì anh em có vui không có hả dạ không chắc có lắm chứ, nhưng mà lúc anh em thắng đấy người yêu anh em tổn thương 10.
Thắng lý lẽ mà thua cái tình thì vứt,
Thành nhân hay không là ở chỗ này,
Mình chưa bao dung với người nhà mình với người yêu mình được,
Thì làm sao mình bao dung với tha nhân ở ngoài kia,
Anh em biết tại sao, "ông bà ngày xưa, hay ví hình tượng người đàn ông trưởng thành và trụ cột gia đình với hình ảnh bờ vai rộng không"
Vai rộng là để anh em nâng đỡ những người xung quanh mình, chứ không phải vai rộng là sáng đi tập gym chiều đi tập gym cho to cho nở nang để khoe với mấy em gái lây le.
Chúng ta cố gắng hơn, không phải là để hơn người khác, cũng chẳng chứng minh gì cả
Mà là để giúp người yếu thế hơn thế thôi.
Thắng một vài cuộc tranh luận, làm anh em vui sướng thỏa mãn được cái tôi,chứng minh được là tôi thắng bạn rồi đấy anh em vui đấy nhưng chư chắc thật sự đã vui đâu.
Chỉ có bước ra khỏi chuyện thắng thua ở đời thì anh em mới thấy vui trong lòng tự mình thấy mình vui là đủ rồi không cần nhiều
P/S Bác 7
17/04/2023
13/04/2023
08/04/2023
08/04/2023
04/04/2023