26/05/2020
[ Điểm 7 đầu đời của đứa em sắp lên lớp một của tôi ]
Trước tiên, bài viết này là lần đầu tôi nghiêm túc ngồi xuống và đánh máy như mặc kệ bất cứ cái "quái thai" xấu xí gì xung quanh tôi đang diễn ra, tôi chỉ đơn giản nghĩ ra ý tưởng và viết nó.Mọi người ai chê, ai cười, ai "dèm pha", ai nói xấu thì tôi mackeno hết. Như vậy nhé, tôi viết chỉ dành riêng bản thân tôi tận hưởng thôi, nếu bạn xem thì "Vâng, xin mời!".
E, hèm! Trước tiên, để tôi kể bạn nghe câu chuyện này đã. Hôm nay, thằng em tôi nó được đi học chữ, học chữ ở đây không phải là học "A,B,C..." như giáo viên nói, học sinh nghe giảng chăm chú bắt trước nói theo. Học chữ mà thằng em tôi học là HỌC VIẾT CHỮ ấy, lý do gì mà tôi viết hoa đến như thế ư? Có chứ, bởi nó ghét học cực kỳ, trước đó nó có đi nhà trẻ rồi-trường mẫu giáo ấy. Không phải tự khen tự đắc gì, tuy nó không thích học, nhưng nó đẹp trai cực kỳ luôn, nếu bạn so sánh nó với tôi thì xin lỗi nó là em họ của tôi cho nên tôi không có nét đẹp nào sở hữu từ nó đâu. Quay lại vấn đề thì nó ghét học và không muốn đến lớp dạy chữ đó chút nào cả, thế rồi Dì Út của tôi-là mẹ nó đó, dụ dỗ nó là dẫn nó đi ăn Pizza nó thì thích cái đó lắm, thế rồi hí ha hí hửng vô tư leo lên xe phấn khởi vui ca mà chắc nó không bao giờ nghĩ được nó đang đến cái nơi "địa ngục trần gian" mà nó nghĩ tới đâu (cái này tôi miêu tả quá, chứ trẻ con ai nghĩ sâu xa thế), Dì tôi "lạng" xe vài vòng khúc đường tiệm Pizza nhưng rồi lại tăng tốc bẻ lái đâm thẳng về đường tới lớp học. Nó hoảng hốt chỉ biết kêu cứu Má Nuôi nó-Là bà vú nuôi nó từ lọt lòng tới giờ cùng chở nó đến lớp-ỏm tỏi, thiết tha, nhìn mà não ruột luôn. Nhưng rồi chuyện gì tới cũng tới, nó bị bắt tới cái lớp mà nó sợ đến nỗi không muốn tồn tại luôn, cứ nghĩ đời này "ôi thôi toan rồi" nó mếu máo xin Má Nuôi nó về đi, nhưng không đời có cho ai cái gì dễ dàng bao giờ có thì chắc ăn may thôi, nó bị dụ một cách ngoạn mục khi bị cô dắt vào cửa lớp khi kế bên là cầm tay Má Nuôi nó, lúc nó yên tâm rồi ha, nó nghĩ dù chuyện gì Má Nuôi nó cũng ở đó, một...hai...ba... Má Nuôi chạy với 80km/h vọt ra khỏi lớp lên xe Dì Út vọt liền ngay tức khắc mà không nói lời nào luôn. Nó đứng ngơ ngác, không khóc, không la, nó chỉ đứng nhìn và im lặng. Cô dắt nó vô lớp, nó học, nó cam phận chịu học, nó học bài đầu tiên "Viết nét thẳng" 2 dòng đầu cô nhẹ nhàng cầm tay nó ân cần rò từng nét cho nó quen cảm giác. Sau đó nó tự viết, nét thứ nhất...nét thứ hai...nét thứ ba... rồi dần dần nó viết hết trang tập, nét cuối cùng do nó cầm bút lần đầu chưa quen nên đau tay quá mà "méo xẹo" không ra đúng được cho nên cô cho điểm tuyên dương khích lệ là 7 điểm. Nó không hiểu rõ đó là cái gì cả, không nghĩ nó cao hay thấp, giỏi hay tệ hại, lúc đó nó chỉ biết là ở nhà đã từng hứa với nó sau khi học được một trang giấy tập nó sẽ được về nhà. Gia đình tôi đương nhiên là phải giữ lời hứa, đúng khi hết trang và cô chấm điểm thì Má Nuôi nó đã đứng ngoài cổng đợi rước nó về rồi, nó mừng rỡ chạy ra ôm siết lấy Má Nuôi nó, rồi lễ phép thưa cô đàng hoàng vui vẻ mà phóng lên yên sau xe mà về nhà. Cả nhà thì cũng đâu yên khi nó lần đầu đi học như thế, ai ai cũng ngóng trông sợ nó không chịu học, phá phách, khóc la, nói chung là cái gì trước đó nó đã từng khi đi Mẫu Giáo thì nhà tôi đều nghĩ việc đó sẽ xảy ra hết. Rồi nó về nhà, mặt tươi tỉnh, không buồn, không rầu, không ướt át gì cả, nó chỉ tươi miệng thì không cười gì cả nhưng nhìn nó rất tự tin luôn (Khi còn trẻ con, lúc nào ta cũng tự tin cả hết, càng trẻ con ta càng tự tin), nó đưa rửa tay rửa mặt còn cả nhà thì hỏi han nó đủ điều nào là "Học nay có vui không", "Nay con học gì thế?", " Con có khóc không?", nó không quan tâm gì cả nó chỉ lặng lẽ bật TV lên rồi ngồi xuống xem như một ngày bình thường như chưa có sự trải nghiệm khủng khiếp mới diễn ra cả. Gia đình tôi lấy tập ra và tò mò xem hôm nay "nó học cái gì thế?". Cả nhà hồi hộp lật tập ra thì TRỐNG KHÔNG, không một vết mực hay gì cả, ai ngờ xem lại thì mới biết xem lộn quyển. Rồi cả nhà lôi quyển thứ hai ra, nhẹ nhàng lật trang thứ nhất ra thì phát hiện điểm 7 (như hình). Mọi người chắc thầm nghĩ "Nó toang rồi" phải không? Nhưng không đâu cả nhà kể cả tôi ai ai cũng vui mừng khen nó hết cỡ đưa nó lên tới tận mái nhà còn có thể chạm đến trời xanh mây trắng nữa kìa, nó ngại, tuy nó không nói gì nhưng sâu trong ánh mắt nó tôi biết đó là sự vui vẻ hạnh phúc không biết phải làm sao để diễn tả. Dì Út tôi chụp hình lại đem khoe hết cả họ hàng luôn.
Câu chuyện trên tôi chỉ muốn nói với mọi người, đôi khi xuất phát điểm không tốt thật sự không quan trọng, quan trọng là mình đã dám xuất phát, dám đối đầu với nó mà chạm tới kết quả dù nó có tệ đến đâu đi nữa. Em tôi nó xuất phát không tốt, nó té, nhưng nó không khóc, nó đã chứng tỏ được bản thân mình đã vượt qua rào cản đầu tiên là DÁM LÀM.
25/02/2018
12/11/2017
12/11/2017
29/10/2017