14/12/2024
Ngô Lan - 2004
Sinh Viên HUTECH
---
Mỗi chiều về Em vội bước lang thang
Tìm giọt nắng hanh vàng còn sót lại
Sợ bóng đêm phải thở dài khắc khoải
Bởi đớn đau ngang trái cứ theo hoài
Biết khi nào nỗi nhớ mới nguôi ngoai
Tình không nợ nên lạc loài ngăn cách
Giọt mưa rơi lách luồn vào ngõ ngách
Nghe tiếng kêu tý tách ngỡ giọt sầu
Không nhau rồi, Em không biết về đâu
Thân trôi dạt nơi đầu nguồn cuối biển
Cuộc đời Em như con thuyền ẩn hiện
Bao nhớ nhung, lưu luyến đã lỡ làng
Cho Em làm giọt nắng lang thang
Luôn ấm áp lòng tràn đầy thương nhớ
Chuyện tình yêu chẳng bao giờ tan vỡ
Không đớn đau Hay trăn trở ngậm ngùi....!
14/12/2024
Hải Yến - 2004
Sinh Viên HUTECH
--
Có mùa Thu nào, vừa qua trước ngõ
Trong từng cơn gió n//ồng n//àn heo may
Sắc Thu vàng ươm trên màu hoa cỏ
Những chiếc lá vàng dịu nhẹ bay bay!
Có mùa Thu nào mà s///ay đến thế!?
Trên từng góc phố, nắng vàng ng//hiêng nghiêng
Em bước qua tôi… mắt tìn//h ng///ạo nghễ
Ta thấy như mình bất chợt thôi mi///ên!
Mùa Thu du dương, giữa mi///ền êm ả
Mùa Thu nhẹ nhàng, mát lạ tin//h khôi
Mùa Thu và em, ti///m ta r///ộn rã
Mùa Thu tuyệt vời, rơi giữa dòng trôi!
Ta thấy bên ta, đất trời ti///nh khiết
Em còn luyến ti///ếc mùa Hạ bâng quơ
Đôi mắt u tìn//h, nhìn Thu tha thi//ết
Để cảm xúc đầy ta viết bài thơ!
14/12/2024
Ngọc Thu - 2004
sinh viên Ngoại Ngữ
--
Anh vô tình để nỗi nhớ đong đầy,
Chiều lặng lẽ kéo rèm, em ngóng đợi.
Mòn mỏi chờ ai, lòng mong người tới,
Đêm t/h/ẫn th/ờ ôm nỗi nhớ không tên.
Em gái yếu mềm, lòng mong manh,
Tin nhắn ngọt ngào, tình thêm sâu thắm.
Lời yêu mặn mà, khiến s/a/y tình thấm,
Trách mình c/ô đơn, gi/ận hờn người dưng.
Gom nhặt niềm đ/au, ngày tháng lặng thầm,
Muốn thả trôi sông, nhưng lòng còn tiếc.
Xa nhau đâu nói lời ch/ia bi/ệt,
Em vẫn chờ mong, lòng thương nhớ đầy.
Bấy lâu anh sống ổn chăng anh?
Hạnh phúc trọn vẹn hay nhiều đau khổ?
Vui duyên mới quên câu thề năm cũ,
Vòng tay ấm áp, giấc ngủ an lành?
Hận mình đã trao gửi hết cho anh,
T/im r/ỉ m/á/u, chữa lành nào phải dễ.
Muốn bỏ quên nhưng sao chẳng thể,
Yêu rồi... thôi đành... sẽ nguôi dần thôi!
13/12/2024
Phương Anh - 2005
Sinh Viên Giao thông Vận tải
----
Nếu có thể cho con làm mùa xuân
Dệt cánh én bay về quê thăm mẹ
Bước bên thềm những bước chân lặng lẽ
Để mẹ yên trong giấc ngủ canh dài
Nếu có thể con về quê mãi mãi
Cuốc luống rau xanh ngày xưa mẹ trải
Tráng bánh đa thơm bàn tay tê tái
Trong cơn mưa dầm buốt cái lưng cong
Nếu có thể cho con theo cùng cha
Đi sơ tán dạy học xa đất khách
Bắt chú cua ngôm, bắt chạch bên mương
Bắt cá rô con lách mưa ruộng cạn
Nếu có thể mẹ cha về nhà cũ
Ăn bữa cơm chiều rau muống chấm tương
Cùng đàn con đi dạo khắp cung đường
Trong xuân ấm có đào phai khoe sắc.
13/12/2024
Hoài Mơ, Hồng Ngọc, Minh Thúy - sinh viên DTU
--
Ta cứ ngỡ em mang nỗi nhớ
Gửi vào thu mong đợi thiết tha
Trách sao cơn gió điệu đà
Để lòng m./an m//ác vọng xa chờ người
Thu đã tới sao người xa vắng
Bến sông buồn tĩnh lặng chiều rơi
Vẳng đưa câu hát buông lời
Thuyền ai xa khu//ất chơi vơi xuôi dòng
Ta cứ ngỡ thu về dệt mộng
Nắng nhuộm vàng xua mảnh tình đông
Nghiêng nghiêng mây dệt áo hồng
Tình nồng duyên thắm tơ lòng trao nhau
Nào ai biết người bao cách trở
Mấy mùa thương dang dở tìn//h tôi
Giờ hoa đã nở bên đồi
Duyên nồng chưa bén đã trôi phương nào
Thu có giấu em vào trong đó
Để thẩn thờ anh bỏ vào ti//m
Đêm đêm trong mộng anh tìm
Dáng nàng thu cũ nỗi niềm anh mơ
13/12/2024
Còn một chút, nắng chiều phai nhạt
Đủ ấm lòng khao khát yêu thương
Đủ tô thắm đỏ môi hường
Đủ lên men ái vấn vương cuộc đời.
Còn một chút, lả lơi chiều xuống
Đủ ngất ngây rung động mê hồn
Đủ thời gian đặt chiếc hôn
Đủ choàng vội vã vòng ôm ngọt ngào.
Còn một chút, cho nhau ngày mộng
Đủ yêu đời vui sống thênh thang
Đủ gieo cảm xúc nhẹ nhàng
Đủ làm sâu lắng hành trang chính mình.
Còn một chút hương tình tuổi trẻ
Đủ cùng nhau chia sẻ ngọt lành
Đủ làm tươi đẹp xuân xanh
Đủ cho cuộc sống em anh thỏa lòng!
13/12/2024
Nguyễn Phương Thùy - 2004
Sinh Viên FPT
---
Có nhiều người nhìn tươi cười rạng rỡ
Nhưng thực ra nước mắt họ giấu rồi
Lại có người trông cơ cực, chẳng vui
Nhưng đôi khi họ lại đang hạnh phúc.
Vậy hạnh phúc, lấy gì làm chuẩn mực?
Chẳng thước đo, bởi cảm nhận mỗi người
Người nhiều tiền chưa chắc hẳn đã vui
Ta ít tiền nhiều khi vui hơn họ.
Hạnh phúc là quanh ta luôn luôn có
Bao người thân vẫn kề cận bên mình
Được cùng nhau đón tia nắng bình minh
Chiều buông xuống vẫn bình an, khỏe mạnh.
Hãy tận hưởng những tháng ngày tươi đẹp
Tìm cho ta điều bình dị trong đời
Quan tâm gì mấy lời nói chẳng vui
Cũng hạn chế nói những lời cay nghiệt.
Để mỗi đêm, sau một ngày làm mệt
Ta ngủ ngon chẳng cắn rứt việc đời
Miệng mỉm cười thấy nhẹ nhõm an vui
Lòng thư thái uống tách trà ban sớm.
Ta thường vốn mải mê đi tìm kiếm
Hạnh phúc tận đâu ... chẳng biết bên mình
Ngưỡng mộ người trong cuộc sống mưu sinh
Đâu biết rằng ta có người ngưỡng mộ!
HẠNH PHÚC LÀ GÌ?
13/12/2024
Bùi Thị Quỳnh Hương - Hải Phòng
Sinh Viên Y Dược
--
Chiều nay mưa đổ thật nhiều
Bờ lau nghiêng ngã gió hiu hiu buồn
Nhìn lên nước mắt chợt tuôn
Bởi mây kéo xuống từ nguồn về xuôi.
Đớn đa/u cay đắng ngậm ngùi
Tình dang dở đã...chôn vui...gánh sầu
Bây giờ anh ở nơi đâu?
Hay đang rút ván qua cầu phụ nhau.
Đời hoa hương nhụy nhạt màu
Ôm thương đứng đợi đời đau đớn hoài
Thời gian nhanh tựa con thoi
Mình không còn đã... mấy mùa lá rơi.
Em thương anh nhất trên đời
Nhưng nay tình đã ngăn đôi đường về
Cuộc đời sao lắm nhiêu khê
Lời yêu không trọn...hẹn thề càng đau.
13/12/2024
Cơn mưa đầu mùa về sao quá vội
Khi ta còn đang bối rối đôi tay
Khi xung quanh vẫn tất bật hàng ngày
Dù lòng vẫn đang loay hoay chào đón
Hạt mưa về trêu ngươi trên vành nón
Hôn mặt đường như tô chút màu son
Tí tách rơi cho vách hết mỏi mòn
Và ướt đẫm những thứ còn ưa nắng
Mưa đầu mùa nhẹ nhàng như lời dặn
Giữa cuộc đời lắm lúc vẫn băn khoăn
Ghét hay thương, thơ, hay khiến nhọc nhằn
Mưa vẫn thế, từng giọt lăn se lạnh
Mưa thường về khơi nỗi sầu canh cánh
Nhưng bây giờ ta đã mạnh đã vui
Dẫu nghe mưa vẫn tí tách bùi ngùi
Mưa đã ấm, và đang nuôi hy vọng.
13/12/2024
Võ Thúy Ngân - 2001
Sinh Viên Y Dược
--
Tuổi học trò ai chở đã ra khơi ?
Thuở ấy anh thường đeo em không d//ứt
Trái tim nô//n nao rơi vào thao thức
Con đường thơ ta sóng sánh nhau về
Thuở học trò áo dài đẹp mân mê
Bên song cửa mưa bay lòng hồi hộp
Tiếng kẻng reo báo hiệu giờ tan lớp
Đôi hài xinh xinh đạp bóng xuân thì
Thuở học trò sợ sệt vào mùa thi
Trắng đêm ” gạo ” bài , trăng non lấp ló
Thời gian lăn qua những bài toán khó
Ẩn số cuộc đời chìm khuất đó đây
Thuở học trò săn đuổi bóng lá cây
Đôi mắt bồ câu xoe tròn mơ ước
Chiếc cặp một thời com pa , gương lược …
Tình trong veo như nước mát đầu nguồn
Thuở học trò nh//út nh//át ngẫm mà thương
Trộm nhìn nhau em cũng hơi len lén
Cắn ngón tay non bầu trời e thẹn
Quay lưng, em ngoảnh mặt tự bao giờ ?
Thuở học trò ai chép vội bài thơ ?
Trang lưu bút dòng chữ in kí ức
Em nhỏ giờ kh//óe mắt anh vội nh//ức
Thương nhớ người dưng nét mực phai màu
13/12/2024
Trần Thị Thu Trâm - Buôn Ma Thuật
---
Khi yêu thơ thả ngọt ngào
Môi mềm chín mọng trái đào non tơ
Khi yêu hồn ngẩn tâm ngơ
Sáng thì thơ thẩn chiều mơ trăng buồn.
Khi yêu lòng dạ bồn chồn
Dõi theo từng bước để hồn bâng khuâng
Khi yêu tim chẳng phân vân
Dù rằng tình ấy chẳng cần đến ta.
Khi yêu sâu nặng đậm đà
Giữ trong tim hết dù là nhỏ nhoi
Khi yêu đưa đẩy con thoi
Dệt cho tơ vấn vương ôi chữ tình.
Khi yêu nhất dạ đinh ninh
Chỉ dành hết chữ chung tình cho ai
Khi yêu dẫu tận non đoài
Chín sông cũng lội mười đèo cũng qua.
13/12/2024
Nguyễn Trang - sinh viên Sư Phạm
--
Hà Nội trong tôi là ch/ố/n đi qua
Là cầu Long Biên là ga Hàng cỏ
Tôi theo m///ẹ đi tàu lên lúc nhỏ
Bên bờ hồ tôi nhớ có k/em que
Hà Nội với tôi ngày đó rộ/ng ghê
Tàu /đi/ệ/n le/ng keng bên lề ch///ầm ch//ậm
Tiếng cô bán hàng lời rao th//ật ấm
Bánh mì nóng gi///òn dấu ấn không quên
Đường Hà Nội tôi chẳng nhớ h///ết tên
Chỉ biết các "Hà/ng" nằm trên p/hố cổ
Nhưng ánh mắt em thì tôi vẫn nhớ
Cô bé Hà Thành ngày đó cao sang
Thấy em đi bộ trên phố Hàng Ngang
Theo sau em tôi đi sang Hàng Bạc
Tới đường Hàng Bông thì tôi b///ị l//ạ//c
Còn một mình ng//ơ ng//á/c giữa thủ đô
Bao nhiêu năm tôi ki/ếm dọc Bờ Hồ
Có những lúc gặp trong mơ c//ô bé
Mấy chục năm rồi sao em vẫn thế
Mắt xo//e trò/n tôi không thể q//uên em.