10/12/2025
“VIETNAM QUADBALL CUP 2025” CHAMPION DIARY
------
“𝐂𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐨̂𝐢 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐫𝐚̆̀𝐧𝐠 𝐦𝐢̀𝐧𝐡 𝐱𝐮̛́𝐧𝐠 đ𝐚́𝐧𝐠”
Trong nhiều năm, chúng tôi chọn trở thành đội bóng theo đuổi tiêu chuẩn:
tiêu chuẩn trong tổ chức, trong chuyên môn, và trong cách cư xử với bộ môn này.
Là người anh cả, người truyền cảm hứng, người bạn, người đồng đội hay thậm chí là “tấm bia tập bắn”,
mọi thứ để bảo vệ tiêu chuẩn.
Đó là vai trò chúng tôi đã chọn, chưa từng né tránh.
Nhưng hôm nay, chúng tôi chọn chỉ chơi cho chính mình.
Như bao trận chung kết trước, luôn có cái tôi quá trớn,
những phút bốc đồng và cái đầu nóng,
những tranh cãi bàn tán về chuyện xứng đáng hay công bằng.
Nhưng điều đó không còn quan trọng với chúng tôi. /03:10/
Vì khi tiếng “Brooms Up” vang lên, chỉ còn lại chúng tôi:
những cái nhìn dành cho nhau,
những lần cover nhau,
“không sao” sau mỗi cú dứt điểm hỏng,
“anh Duy làm được”
“cho Nghĩa thêm 1 phút”
“Béo bình tĩnh”
“chị Trân nằm nghỉ tí đi”
“đúng rồi Trang”
“chơi nó Uyển”
“Anh Tuân ảnh hồi xuân”
"…."
Và rồi mười mấy cái đầu chụm lại,
cùng tiếng đồng thanh: “SDF — Let’s make it together.”
Khoảnh khắc đó, chúng tôi biết: vậy là trọn vẹn.
Trong suốt chặng đường dài này:
Điều cần làm (dẫu mấy hoang đường) cũng đã làm.
Điều cần nói (dẫu mấy khó khăn) cũng đã nói.
Người có thể trở về cũng đã trở về.
(Còn với những người ra đi, kết nối của chúng ta vẫn nguyên vẹn.)
Bên ngoài, người ta nói về “xứng đáng” và “công bằng”.
Bên trong, với chúng tôi, xứng đáng nghĩa là nhìn thấy nhau.
Thấy nỗ lực, sự tử tế và cách mỗi người đứng cạnh nhau.
Và khi nhìn lại hành trình, chúng tôi biết mình xứng đáng.
Trận đấu đã ở lại phía sau, và những lời đồn đoán cũng vậy.
Chúng tôi không cần ai đồng ý hay phải thuyết phục bất kỳ ai.
Chỉ cần biết rằng mình đã chơi đúng với mình
và sống trọn vẹn với nhau.
Chiếc cúp không làm chúng tôi mạnh hơn.
Nó chỉ cho thấy điều chúng tôi đã biết từ rất lâu:
Chúng tôi là đội mạnh nhất.
Và chúng tôi biết mình xứng đáng.
𝐖𝐞 𝐚𝐫𝐞 𝐭𝐡𝐞 𝐜𝐡𝐚𝐦𝐩𝐢𝐨𝐧.
𝐀𝐧𝐝 𝐰𝐞 𝐦𝐚𝐝𝐞 𝐢𝐭, 𝐭𝐨𝐠𝐞𝐭𝐡𝐞𝐫.
06/12/2025
“ROAD TO VQC 2025” DIARY #07 / LAST PAGE.
0 day out.
Không còn lời nào cần nói.
Không còn việc gì phải chuẩn bị.
Ai thuộc về hành trình này đều đã có mặt
Trang cuối này chỉ còn là lời cảnh báo.
𝐍𝐠𝐚̀𝐲 𝐦𝐚𝐢, 𝐭𝐚 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐥𝐮̛̉𝐚 𝐭𝐫𝐞̂𝐧 𝐬𝐚̂𝐧.
And trust me, they’re not ready for what’s coming.
06/12/2025
“ROAD TO VQC 2025” DIARY #06
𝗜𝗳 𝘆𝗼𝘂 𝗱𝗼𝗻'𝘁 𝘄𝗮𝗻𝘁 𝗴𝗿𝗲𝗮𝘁𝗻𝗲𝘀𝘀, 𝘁𝗵𝗮𝘁'𝘀 𝗳𝗶𝗻𝗲. 𝗕𝘂𝘁 𝗶𝗳 𝘆𝗼𝘂 𝗱𝗼 𝘄𝗮𝗻𝘁 𝗶𝘁, 𝘆𝗼𝘂 𝗵𝗮𝘃𝗲 𝘁𝗼 𝗽𝗮𝘆 𝘁𝗵𝗲 𝗽𝗿𝗶𝗰𝗲.
Hầu hết chúng ta đều phải cân bằng giữa đam mê và những trách nhiệm khác trong cuộc sống.
Có mặt ở đây nghĩa là bạn đã chọn hi sinh thời gian đáng lẽ được dành cho những chuyện khác.
Nên đã tốn thời gian đến đây, chúng tôi không chỉ đến để vui.
Trong giới hạn khả năng và thể trạng của mình, chúng tôi đến để tận hưởng một hành trình có mục tiêu và ý nghĩa: Thách thức giới hạn của bản thân trong khi đồng hành của những người đồng đội mà chúng tôi yêu quý, nơi mà việc thắng, là chuyện tự nhiên.
06/12/2025
“ROAD TO VQC 2025” DIARY #05
𝐂𝐨𝐦𝐦𝐮𝐧𝐢𝐭𝐲 𝐝𝐨𝐞𝐬𝐧’𝐭 𝐞𝐱𝐢𝐬𝐭 𝐛𝐲 𝐜𝐡𝐚𝐧𝐜𝐞.
𝐈𝐭 𝐞𝐱𝐢𝐬𝐭𝐬 𝐛𝐞𝐜𝐚𝐮𝐬𝐞 𝐩𝐞𝐨𝐩𝐥𝐞 𝐜𝐡𝐨𝐨𝐬𝐞 𝐭𝐨 𝐛𝐮𝐢𝐥𝐝 𝐢𝐭.
Sân chơi không tự hình thành.
Nó được dựng lên bởi những bàn tay tin rằng
bộ môn này xứng đáng có một ngày mai tốt hơn.
Một chiếc hoop.
Một mặt sân.
Một cộng đồng.
Chúng tôi không muốn đứng ngoài và đòi hỏi.
Chúng tôi muốn tự tay xây nên điều mà mình tin tưởng.
We build the playground,
because the game belongs to all of us.
A quiet shout-out to Tuân Lê,
for the hoops he built with care.
28/11/2025
“ROAD TO VQC 2025” DIARY #03
𝐍𝐨𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠 𝐟𝐚𝐧𝐭𝐚𝐬𝐲 𝐚𝐛𝐨𝐮𝐭 𝐭𝐡𝐢𝐬.
Người ngoài nhìn vào, chắc chắn ai cũng nghĩ Quadball là một trò chơi bước ra từ tiểu thuyết. Và đúng, đó là nơi cái tên bắt đầu, Quidditch.
Nhưng bất kỳ ai từng vào sân đều biết:
môn này không dựa vào tưởng tượng.
Nó dựa vào tốc độ, vào footwork, vào khả năng đọc ý đồ của đối thủ,
và vào những va chạm thật trong từng nhịp chạy.
Không có phép thuật ở đây.
Chỉ có kỹ năng, phản xạ, và những người đang cố chơi tốt hơn ngày hôm qua.
25/11/2025
“ROAD TO VQC 2025” DIARY #02
Có những nơi ta từng thuộc về.
Có những khoảnh khắc ta chưa từng quên:
Là những cú chạy,
những pha bóng,
những cái nắm tay thật chặt
và những vòng tay sau trận.
Không phải để hoài niệm.
Chỉ là một ngọn lửa nhỏ…
mà chúng ta vẫn mang theo.
𝐓𝐡𝐞 𝐟𝐢𝐫𝐞 𝐫𝐞𝐦𝐞𝐦𝐛𝐞𝐫𝐬.