10/07/2026
Ngày mới đứng lớp, Tú Hoa luôn mang theo một giáo án rất dày.
Lúc nào cũng sợ...
Học viên sẽ thiếu.
Nên cái gì cũng muốn dạy.
Giải phẫu.
Hơi thở.
Định tuyến.
Cảm nhận.
Triết lý.
..
Bây giờ thì khác.
Tú Hoa vẫn chuẩn bị thật kĩ mọi khía cạnh, nhưng không còn cố nói cho thật hết, nói cho thật đủ nữa
Bởi càng lúc Tú Hoa càng nhận ra, một Giáo Viên Yoga ‘tốt’ không phải là người biết thậttttt là nhiều.
Mà là người biết...
Hôm nay... Điều gì mới thật sự cần cho những con người đang ngồi trước mặt mình 🌱🌱🌱
01/07/2026
KHI "KHÔNG LÀM GÌ" LẠI LÀ ĐIỀU KHÓ NHẤT
Có một thời gian, mình rất ghét tư thế X.á.c ch.ế.t (Savasana) cuối giờ. Cảm thấy nằm im 5-10 phút thật lãng phí thời gian. Trong đầu toàn nghĩ: "Tập xong rồi, dậy đi làm việc thôi", "Tí nữa ăn gì nhỉ"...
Thân nằm đó, mà tâm chạy đi ngàn dặm.
Lúc đó mình mới giật mình: Hóa ra mình đã quen với việc "phải làm gì đó" đến mức không biết cách nghỉ ngơi thực sự là gì. Mình sợ sự tĩnh lặng. Vì khi tĩnh lặng, mình phải đối diện với chính mình.
Yoga dạy mình một bài học thấm thía: Nghỉ ngơi cũng cần phải tập.
Buông lỏng từng ngón tay, từng cơ mặt. Cho phép mình được "vô dụng" trong vài phút. Không cần gồng gánh, không cần thành tích.
Và khi thực sự thả lỏng được trong Savasana, mình mới thấy năng lượng được lấp đầy lại trọn vẹn nhất.
Cuộc sống cũng vậy. Đừng đợi đến khi kiệt sức mới cho phép mình dừng lại. Khoảng lặng không phải là sự lười biếng. Đó là lúc tâm hồn được sạc pin.
Giờ thì, mình trân trọng từng phút được nằm yên. Để thấy mình được đất mẹ ôm trọn. Bình yên. ✨
22/06/2026
Thành phố dạy mình phải nhanh. Phải chạy đua. Phải đạt được cái này cái kia trước tuổi 30. Nhưng mỗi lần về với rừng, nhìn những cái cây cổ thụ, mình lại thấy một bài học khác hẳn.
Cái cây không bao giờ vội. Nó không cố gắng vươn cao hơn cái cây bên cạnh vì ghen tị. Nó cũng không lo lắng xem ngày mai trời có bão không.
Nó chỉ làm đúng một việc: Cắm rễ thật sâu và hướng về phía ánh sáng. Ngày qua ngày. Lặng lẽ. Kiên nhẫn.
Mình từng nghĩ sự tĩnh lặng của cây cối là nhàm chán. Nhưng giờ mình hiểu, đó là sự vững chãi vĩ đại.
Nhờ những chuyến đi vào rừng, mình bớt nôn nóng với bản thân hơn. Tập Yoga cũng vậy, đâu cần hôm nay phải dẻo ngay. Cứ cắm rễ vào hơi thở trước đã. Gốc có chắc, ngọn mới xanh.
Sống như một cái cây. Chậm rãi thôi. Nhưng chưa bao giờ ngừng lớn. 🌳