GÓC CHO CON

GÓC CHO CON

Share

@Mong muốn là cầu nối, chia sẻ yêu thương giữa phụ huynh và con trẻ
@ Cùng vui

02/08/2025

ĐẺ CON MÀ KHÔNG CÓ TIỀN, LÀ THƯƠNG CON HAY HẠI CON?

Có đôi vợ chồng trẻ, thuê căn nhà cấp 4, vừa sinh con đầu lòng. Đêm nào cũng nghe tiếng cãi vã, tiếng trẻ con khóc, tiếng chén bát rơi vỡ chan với tiếng thở dài.

Người chồng đi làm quần quật, đồng lương ba cọc ba đồng. Người vợ ở nhà, sữa thì không đủ, tã không dám thay nhiều, thân thì đau, lòng thì u uất. Nhìn thấy nhau là thấy mệt.

Có người đi ngang buông tiếng: “Không có tiền thì đừng đẻ!” Nghe xót. Nhưng cũng có lý.

Tôi không phải người cổ súy kiểu “phải có nhà, có xe mới được sinh con”, nhưng tôi tin: sinh con không chỉ cần trái tim, mà cần cả cái đầu.

Con nít không cần lâu đài, nhưng cần một mái nhà đủ ấm. Không cần cha mẹ quá giàu, nhưng cần có những người không ném giận lên nhau mỗi tối. Không cần sữa ngoại, nhưng cần mẹ không khóc trong bữa ăn vì thiếu tiền mua tã.

“Biết bao giờ mới gọi là đủ?” – câu này đúng. Nhưng có những cái tối thiểu nên có: một nguồn thu nhập ổn định, một khoản để dành cho những bất trắc, và quan trọng nhất – một tâm thế sẵn sàng.

Đẻ con không phải chỉ là chuyện mang nặng đẻ đau. Mà là hành trình dốc sức nuôi dạy một con người – bằng tình thương, bằng thời gian, và bằng tiền, dù không nhiều, nhưng phải có.

Nếu chưa có nổi bữa cơm ngon, chưa dọn nổi nỗi lòng nhau, thì đừng vội đẻ. Đẻ ra rồi, đứa trẻ không chỉ ăn sữa, mà còn bú cả tiếng thở dài, ánh mắt lạnh lùng và lời mắng mỏ mỗi ngày.

Thương con, thì đừng chỉ sinh nó ra. Hãy chuẩn bị để nuôi con trong bình yên.

-Sưu tầm-

20/03/2025

B**g bóng nước

27/12/2024

NHẮC CON...SỬA MÌNH

Mình chỉ là hạt bụi
Giữa nhân sinh vô thường
Thế gian thì rộng lớn
Hãy khiêm nhường nha con.

Con làm nhiều một chút
Nói ít đi một lời
Những lúc lòng mỏi mệt
Đừng viết điều không vui.

Hãy nghĩ suy tích cực
Nhìn theo hướng thiện lành
Đang ở cơn tức giận
Đừng trút lời si - sân.

Người ta chê hãy ngẫm
Người ta khen tự nhìn
Đừng vội vàng ngộ nhận
Tưởng mình là "siêu linh".

Mẹ đi qua cuộc sống
Trải nghiệm lắm sự đời
Nhắc con luôn điềm tĩnh
Để trưởng thành con ơi!

Tác giả: Mộc An Nhiên

17/12/2024

TA ĐỂ LẠI GÌ CHO CÁC CON CỦA TA?
Đừng chỉ để lại cho con cái của ta tiền bạc và tài sản đất cát. Bao nhiêu nước mắt đã rơi khi thứ cha mẹ để lại chỉ là tiền bạc.

Thứ Tư tuần trước, tôi một mình đứng sóng Trạm Cứu Hộ Trái Tim nên có chút chới với khi phải xử lý 2 ca khó. Một ca là anh em tương tàn với thừa kế cha mẹ để lại, người anh cướp trắng đất cát của 3 người em gái. Một ca là con trai đuổi mẹ ra đường. Đau lòng! Tôi không có kinh nghiệm nào hết từ những ca khó thế này. Bởi tôi là 1 ông bô chỉ biết để lại cho con lòng yêu con của mình. Bởi tôi cũng là đứa chẳng có tài sản thừa kế nào sất. Thứ tôi được thừa kế từ cha mẹ, như tôi vẫn nói, đó là cách bố mẹ tôi yêu nhau và yêu con.

Nhiều người cha, người mẹ ky cóp cả đời, những tưởng số tài sản đó đủ để con cái hạnh phúc nhưng nó lại thành miếng mồi đấu đá. Những đứa con mà chúng ta gọi là bất hiếu ấy, là do ta chứ là do ai? Là ta quên dạy con xót thương cha mẹ, con cần gì là cho, không cần con hồi đáp. Là những đứa trẻ không có lòng trắc ẩn, không biết trân trọng vất vả của mẹ cha, chỉ nhìn thấy thứ chúng không được mà hậm hực. Tình yêu trong mắt chúng chỉ là tiền bạc, yêu con thì cho con tiền, ghét con thì cấm vận. Ta dùng tiền giải quyết mọi thứ nên con nghĩ về tiền là quyền lực tối thượng.

Tôi vẫn nghĩ, tiền bạc ấy, hãy đầu tư cho con ăn học. Không phải là học cái chữ để có điểm cao đâu. Mà là học làm người tử tế, có lòng trắc ẩn, biết yêu thương không liên quan gì đến tiền bạc cả. Có thể nhỏ xíu như những cuốn sách, những bộ phim, những thứ xem cùng con để nhân văn hơn. Dạy con cách cho đi chứ đừng là ky cóp, ích kỷ, chỉ biết mình. Tài sản cha mẹ để lại chính là cách sống của cha mẹ. Tôi luôn tin: Con cái thế nào là từ cha mẹ hết. Đừng đổ lỗi cho xã hội, cho bạn bè xấu. Một đứa con đuổi mẹ ra đường hay những đứa con tương tàn nhau vì tài sản của cha mẹ vốn là bởi chúng chưa từng lớn lên trong sự yêu thương thực sự của cha mẹ. Những đứa trẻ rỗng não, rỗng tim.

Nhà Văn Hoàng Anh Tú

10/11/2024

TRÁI TIM NGƯỜI CHA

Một ngày nọ, Cha tới mượn tiền tôi. Cha nói sức khỏe không tốt, cần phải tới bệnh viện để kiểm tra tổng quát, vậy nên tôi đã gửi tiền cho Cha.

Không ngờ, chưa được bao lâu, Cha lại gọi điện tới, nói muốn mua một chiếc xe điện 3 bánh. Tôi lưỡng lự một lúc, Cha dường như nghe thấy sự do dự của tôi bèn nói:

“Con cho Cha một nửa, Cha tự bỏ ra một nửa, đem bán mấy con dê nhà nuôi”.

Nghe thấy vậy, tôi liền mềm lòng. Mấy năm gần đây, Cha tôi đã nuôi hơn chục con dê, nuôi lớn rồi lại đem bán để trang trải chi tiêu hàng ngày. Sau khi Mẹ tôi mất đi, tôi muốn đón Cha lên thành phố ở chung, Cha quyết không chịu đi.

Thằng em trai đang sống ở thị trấn cũng muốn đón Cha tới, nhưng Cha nói đã quen với cuộc sống ở quê, quen với những người trong thôn nên không muốn rời đi.

Không có cách nào thuyết phục, đành theo ý Cha. Tuy nhiên, muốn biếu Cha chi phí sinh hoạt hàng ngày ông cũng không lấy, lần nào cũng nói, cuộc sống thôn dã đơn giản, chi phí ít, cũng không tiêu gì. Mà bây giờ… chuyển tiền cho Cha, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

3 tháng trôi qua, tôi quyết định đưa con gái về nhà thăm Cha.

Cửa nhà khóa, chú hàng xóm nói Cha tôi đang đi chăn dê. Tôi bèn dắt con gái xuống dốc, từ xa đã nhìn thấy đàn dê, tới gần mới thấy Cha đang ngồi ngủ bên gốc cây, bên cạnh trải một tấm vải, trên tấm vải có một cái bánh đã ăn được một nửa, một túi dưa muối nhỏ, còn có một bình nước… Trong lòng chợt thấy chua xót, tôi liền gọi: “Cha ơi”!

Cha giật mình tỉnh giấc, hồi lâu sau mới nói:

“Con bé này, sao về nhà mà không báo trước?”.

Con gái tôi liền giành nói trước: “Mẹ con nói muốn cho ông ngoại một bất ngờ”.

Cha tôi thực sự rất vui mừng, không nói thêm với tôi điều gì, chỉ kéo cháu gái tới làm quen với bầy dê bảo bối của mình. Một bầy dê nho nhỏ có trên chục con, Cha tôi vui vẻ nói:

“Đợi thêm một khoảng thời gian nữa có thể bán được rồi, chắc chắn sẽ bán được rất nhiều tiền! Bây giờ giá dê đang tăng”.

Về tới nhà, trong sân có chút bừa bộn, chiếc xe 3 bánh Cha tôi đã đi nhiều năm nằm ở một góc sân.

Tôi thuận miệng liền hỏi:

“Cha, chiếc xe 3 bánh Cha mới mua đâu rồi?”.

Ông bối rối trả lời:

“Cha… vẫn chưa mua! Nghe người ta nói tháng sau giá sẽ giảm”.

Trong lúc tôi dọn dẹp ngoài sân, nghe thấy Cha gọi điện cho thằng em trai nói:

“Chị gái con về nhà, tối nay con cũng về nhà cùng ăn cơm đi!”.

Sau đó Cha còn dặn nhỏ một câu:

“Mua thêm nhiều đồ ăn ngon nhé”!

Tôi định nói vài câu, rồi lại thôi. Hồi trước, tôi luôn để ý tới sự thiên vị của cha mẹ. Bởi vì sự đố kỵ lúc còn nhỏ mà tôi luôn xa cách thằng em trai, sau đó thì giận dỗi quyết định thi vào một trường đại học thật tốt, cuối cùng có thể hãnh diện rời khỏi nhà.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vào làm việc ở một công ty nước ngoài khá tốt, còn em trai tôi miễn cưỡng cũng học xong trung cấp nghề, trở thành một công nhân làm trong một dây chuyền lắp ráp tại thị trấn, thằng út lại càng ngưỡng mộ và tôn trọng tôi hơn.

Buổi chiều, thằng em trai mang theo con về nhà, còn mua rất nhiều đồ.

Cha tôi đích thân xuống bếp, cùng với em trai làm rất nhiều món ngon, đều là những món tôi ưa thích. Lúc Mẹ tôi còn sống, Cha tôi chưa từng nấu ăn. Thật kỳ lạ là mỗi món ăn Cha làm đều giống y như mùi vị thức ăn Mẹ nấu. Ăn từng miếng, tôi dường như sắp khóc.

Buổi tối, tôi ngồi nói chuyện với Cha trong sân, chỉ là không ngờ tới, ông vòng vo một hồi lâu, nói từ chuyện trong thôn, nói tới việc lúc còn sống Mẹ tôi muốn xây lại nhà,… cuối cùng mới nói tới vấn đề chính:

“Các con, nếu như không quá khó khăn, có thể… con biết đấy, thằng em của con…”

Tôi ngắt lời ông, hỏi:

“Cha, sửa nhà cần bao nhiêu tiền”, trong lòng đột nhiên có một nỗi buồn không thể diễn đạt bằng lời.

“Khoảng, khoảng 200 triệu …..”, giọng của ông nhỏ lại, liền lập tức bổ sung, “nếu bán được bầy dê cũng sẽ được vài chục triệu”.

Tôi ngạc nhiên một lúc, 200 triệu với tôi cũng không phải là con số nhỏ, tôi ngập ngừng nói: “Cha, đợi con về nhà tính lại rồi nói, cũng không phải vấn đề quá lớn”.

Ông cúi thấp đầu nói:

“Con gái, làm khó con rồi. Con xem có thể được bao nhiêu, Cha già rồi, sẽ không tiêu tốn khoản nào nữa….”.

Tôi cười nhẹ. trong ánh trăng mờ ảo, chắc chắn Cha không thấy được sự cay đắng trong nụ cười đó.

Bàn bạc với chồng về chuyện của Cha, cả nửa ngày, anh ấy cũng không nói gì, chồng tôi không phải một người nhỏ mọn, nhưng năm nay, tình cảnh của anh ấy còn tệ hơn tôi. Chồng tôi mở một công ty xuất khẩu nhỏ, bây giờ đến tiền lương cũng trở thành vấn đề.

Cuối cùng anh ấy nói:

“Em đưa tiền cho Cha đi, chúng ta tự thắt chặt chi tiêu chút, vẫn có thể chịu được”.

Nửa tháng sau khi tôi chuyển tiền cho Cha, tôi gặp được một người họ hàng lên thành phố làm việc, trong lúc trò chuyện tôi liền thuận miệng hỏi:

“Nhà của con đã bắt đầu sửa lại chưa ạ”?

Ông ấy hơi ngạc nhiên:

“Không thấy Cha con nói tới việc sửa lại nhà!”, nghĩ một lúc người đó nói, “Đúng rồi, Cha con đem dê bán hết rồi, giúp em trai con mua một chiếc xe giao hàng nhỏ, em trai con không còn làm ở chỗ cũ nữa, đã tự lái xe đi giao hàng rồi. Kiếm được kha khá...".

Trái tim tôi giống như bị ném vào băng vậy, cảm thấy thực sự lạnh lẽo.

Hoá ra Cha đã nói dối tôi, từ đầu tới cuối luôn đứng về phía thằng em trai, thiên vị tới mức nói dối tôi lấy tiền giúp đỡ nó, không thể oán hận Cha nhưng có bao nhiêu bất mãn chính tôi cũng không rõ.

Về tới nhà, tôi không thể chịu đựng được nữa, nhốt mình trong phòng vệ sinh, vừa mở nước vừa khóc một trận.

Vài ngày sau đó, tôi đều không chủ động gọi điện thoại cho Cha. Cuối cùng cũng làm Cha gọi trước, tôi chỉ trả lời lấy lệ, Cha cũng đành phải cúp máy. Nhưng không ngờ rằng, đó lại là lần cuối cùng tôi được nghe giọng của ba...

3 ngày sau, tôi nhận được điện thoại của thằng em trai, nói rằng Cha đã qua đời vì bị nhồi máu cơ tim... bỗng nhiên nhớ lại cuộc điện thoại 3 ngày trước, những lời dặn dò vụn vặt cùng sự lạnh lùng của tôi, khiến tôi không thể nhớ nổi.

Lập tức trở về nhà, lần đầu tiên tôi và thằng em trai ôm nhau khóc, lúc Mẹ mất tôi vẫn có thể dựa vào vòng tay Cha, còn bây giờ... tất cả những oán trách đối với Cha đều bị sự ra đi đột ngột này làm tan đi hết, chỉ còn sự đau thương bao trùm lấy tôi.

Sau khi lo liệu xong hậu sự của Cha, lúc rời đi, thằng em trai tiễn tôi tới bến xe rồi nói:

"Chị ơi, hãy thường về nhà nhé, Cha Mẹ đều không còn, nhưng nhà của chúng ta vẫn còn".

Một câu nói đó đã khiến cho tôi vốn đã khóc tới cạn nước mắt lại dâng lên dòng lệ. Nắm tay thằng em trai tôi dặn dò nó giữ gìn sức khỏe rồi lên xe đi. Tôi đã nghĩ rằng, có thể sau này tôi sẽ không thường về nơi được gọi là nhà của chúng tôi nữa!

Trải qua vài ngày, tôi mới có thể bình tĩnh lại sau việc Cha qua đời...

Nhưng cuộc đời con người, quả thật là hoạ vô đơn chí, chuyện bất hạnh lại tiếp tục xảy tới, công ty của chồng tôi gặp sự cố, anh ấy bị khách hàng lừa mất toàn bộ tài sản.

Chồng tôi lúc đó gần như sụp đổ, từ một người không bao giờ uống rượu lại thành kẻ say sưa tối ngày. Tôi vô cùng lo lắng, sốt ruột, lại không có cách nào có thể giúp đỡ, suy nghĩ một đêm, cuối cùng quyết định bán nhà.

Trưa ngày hôm đó thằng em trai gọi điện tới, sau khi Cha mất, thằng em ngược lại rất thường xuyên gọi điện thoại tới. Tôi không có tâm trạng nói chuyện với nó, nó cũng hiểu được sự nôn nóng của tôi, nhẫn nại hỏi, tôi cố gắng mới nói được hết cho thằng út nghe.

Không ngờ được rằng, em trai tôi ngồi tàu hỏa, sáng hôm sau liền tới, bước vào nhà không nói gì hết, từ trong tay lấy ra một cọc tiền. "Chị, đây là 500 triệu, không nhiều, dùng giải quyết trước đã".

Tôi vô cùng ngạc nhiên hỏi:

"Tiền này em lấy ở đâu?". "Một phần từ mấy tháng nay em chở hàng kiếm được 300 triệu, nhà trên thị trấn không được bao nhiêu, chỉ có điều có được từng này...".

Tôi cảm động, cầm tiền đưa lại cho em trai, nói:

"Chị không thể cầm tiền của em".

Nó vội vã nói:

"Chị ơi, năm ngoái xưởng đóng cửa, em và vợ bị mất việc, muốn mua một chiếc xe chở hàng nhưng không có tiền, chị đã đưa ba 400 triệu, nói Cha đưa cho em, còn dặn Cha không được cho tụi em biết là tiền của chị".

Tôi ngây người, em trai nói tiếp:

"Cha nói, hồi nhỏ, đều là chị nhường em, bởi vì em là em, bây giờ em phải bảo vệ chị, bởi vì chị là con gái. Cha còn nói, tới lúc Cha không còn nữa, em chính là nhà của chị...".

"Cha"!

Tôi quay đầu, nước mắt rơi xuống như mưa. Tôi là đứa con bất hiếu! Sao lại không hiểu cho sự khổ tâm của Cha. Cha đã biết trước không còn sống được bao lâu, lại càng biết tôi vốn là đứa kiêu ngạo, ngay cả người thân cũng sẽ không nhờ vả dựa dẫm, chính vì vậy đã để lại sự yêu thương, dành cho tôi sau này.

Lúc đầu, khi Cha mượn tiền tôi, trong lòng Cha đã biết khó xử, đã phải dùng bao nhiêu dũng khí. Nhưng Cha vẫn làm vậy, chỉ để khi ông mất đi, chúng tôi còn có chỗ dựa, còn có người thân.

Thì ra đứa con mà ông yêu thương nhất lại chính là tôi. Tôi quay lại ôm lấy em trai, không thể nói một lời nào, chỉ ôm thật chặt nó.

Giây phút này, Cha tôi đang ở trên thiên đường cũng cảm thấy an lòng, bởi vì đứa con được sống trong tình yêu của ông mà hoàn toàn không biết, cuối cùng đã hiểu được tất cả.

Sưu tầm
Cre: My Lan Phạm

02/11/2024

"Dù ai đã đến, ai đã đi, dù chuyện gì đã xảy ra, đó như một phần không thể thiếu của cuộc hành trình này. Những khoảnh khắc ấy ta đã thật sự sống, đã thật sự yêu, đã thật sự hiểu được mình, và dần hoàn thiện bức tranh cuộc đời theo một cách rất đỗi dịu dàng".

Cre: Chuyện của Gió




Send a message to learn more

14/10/2024

Cầu treo lắc lẻo gập ghềnh khó đi

20/08/2024

Một cậu bé 6 tuổi cùng em gái 4 tuổi đi vào chợ. Bất chợt cậu phát hiện em gái mình bị tụt lại phía sau. Cậu dừng lại và ngoái lại nhìn…
Em gái cậu đang đứng trước một cửa hàng đồ chơi và chăm chú ngắm nhìn một thứ gì đó rất thích thú. Cậu đi lại chỗ em gái và hỏi:
- Em muốn cái gì đó à?
Cô em gái chỉ vào con búp bê. Cậu bé nắm lấy tay em, và như một người anh có trách nhiệm, cầm con búp bê đưa cho em. Cô bé rất vui…
Người chủ tiệm trong nhà đã trông thấy tất cả và rất lấy làm vui khi thấy hành động trưởng thành của cậu bé…
Sau đó, cậu bé tiến đến quầy và hỏi người chủ tiệm:
- Thưa bác, con búp bê này giá bao nhiêu tiền ạ?
Chủ tiệm là một người điềm tĩnh và đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống. Ông hỏi cậu bé với giọng trìu mến:
- Thế cháu có thể trả cho bác bao nhiêu?
Cậu bé lấy ra tất cả số vỏ sò trong túi mà cậu đã lượm được bên bờ biển và đưa cho chủ tiệm. Ông chủ tiệm nhận lấy và bắt đầu đếm như thể đang đếm tiền. Sau đó, ông nhìn cậu bé.
Cậu bé hỏi một cách lo lắng:
- Ít quá ạ?
Chủ cửa hàng trả lời:
- Không, không đâu… Chỗ này dư rồi. Vì vậy, ta sẽ trả lại phần thừa cho cháu. - Nói xong, ông chỉ giữ lại 4 vỏ sò và đưa chỗ còn lại cho cậu bé.
Cậu bé vui vẻ bỏ những vỏ sò vào túi, chào ông chủ và rời đi với em gái.
Người giúp việc trong cửa hàng đã rất ngạc nhiên khi chứng kiến tất cả câu chuyện. Anh hỏi ông chủ:
- Thưa ông! Sao ông có thể bán một con búp bê đắt tiền như vậy với giá chỉ 4 vỏ sò?
Người chủ tiệm nói với một nụ cười:
- Đối với chúng ta đây chỉ là những vỏ sò. Nhưng đối với cậu bé, nó rất quý giá. Và ở tuổi này, cậu bé không hiểu tiền là gì, nhưng khi lớn lên, cậu sẽ biết. Và khi nhớ lại mình đã mua một con búp bê bằng vỏ sò chứ không phải là tiền, cậu bé sẽ nhớ đến tôi và nghĩ thế giới này vẫn còn nhiều người tốt. Điều đó sẽ giúp cậu bé nuôi dưỡng một thái độ tích cực và có động lực để trở thành người tốt.
• Lời bàn:
Cho dù bạn truyền thái độ gì ra thế giới, nó sẽ tiếp tục lan rộng. Nếu bạn làm việc thiện, lòng tốt sẽ được truyền đi. Nếu bạn làm việc xấu, tiêu cực sẽ lây lan.
Hãy nhớ rằng bạn là một nguồn năng lượng mạnh mẽ, hành động tốt hay xấu một ngày nào đó cũng sẽ quay trở lại với bạn, không phải theo cách mà bạn muốn, và có lẽ cũng không theo cách mà bạn có thể hiểu được. Nhưng nó sẽ trở lại. Giống như câu nói của người xưa “Gieo nhân nào gặt quả nấy”.
-st-

Photos from GÓC CHO CON's post 08/08/2024

2 điểm cầu Sài Gòn và Phan Thiết (trường Tình Thương) đã sẵn sàng chốt hè cho các bạn nhỏ.

Photos from GÓC CHO CON's post 30/07/2024

Chương trình HÈ VỀ VỚI BIỂN 2024
Thời gian: 10 - 11/8/2024
Địa điểm: Thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận.
TRƯỜNG TÌNH THƯƠNG
Địa chỉ: 38, đường Cao Hành, Phú Trinh, TP Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận.
Trường hiện đang dạy văn hóa cho trẻ có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, trẻ mồ côi, trẻ khuyết tật, trẻ hộ cận nghèo, trẻ hộ di cư. Tổng số lượng là: 79 em học sinh từ lớp 1-5 (trong đó khoảng 17-18 em là học sinh khuyết tật - trong đó khoảng 10 em khó có thể tham gia đc vào các trò chơi).
Hiện đang cần vận động:
- sữa, bánh mì sữa tươi, xúc xích, snack
- tập vở trắng, viết lông kim, viết chì, gôm, hộp bút
- quần áo còn sử dụng được (cấp 1, 2)
- thú nhồi bông.

Mọi sự đóng góp hoặc tham gia chương trình vui lòng inbox chú Hải nhé.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


6/8 Đường Số 16, Linh Trung, Thủ Đức
Ho Chi Minh City
08

Opening Hours

Monday 09:00 - 18:00
Tuesday 09:00 - 18:00
Wednesday 09:00 - 18:00
Thursday 09:00 - 18:00
Friday 09:00 - 18:00
Saturday 08:00 - 18:00